Sư sĩ truyền thuyết - Chương 327 + 328

Chương 327: Suy đoán đáng sợ

Hai người này rốt cuộc là ai? Trong lòng chủ nhiệm giảng dạy có vô số câu hỏi, nhưng hắn không có dũng khí chất vấn, đối phương không có tính toán việc vừa rồi của mình thì hắn đã may mắn vạn phần rồi.

Khi Diệp Trùng dẫn theo một người đẹp mặc đồ trắng, cộng thêm chín trăm sư sĩ trở về học viện Jersey, tất cả thầy trò học viện Jerseyai nấy đều lộ ra vẻ si ngốc. Mà suy đoán liên quan tới thân phận Diệp Trùng càng thêm đủ hình đủ kiểu, cái gì mà con cháu thế gia, cái gì mà thủ lĩnh tổ chức nào đó vân vân, xuất hiện không ngừng.

Không có hai người Mễ Đức và tên mập, Hoa Bách lại mở máy ghi hình trên tay. Ông chủ của tập đoàn Lục Tinh đã sớm gấp tới mức như kiến bò trên chảo nóng lúc này suýt nữa thì kích động tới mức nín thở luôn. Mà công nhân viên máy chủ suýt nữa bị vô số yêu cầu thông tin đánh sập của kênh Lục Tinh cuối cùng lúc này cũng có thể thở phào, ai nấy đều như bùn nhão nằm ườn trên ghế, tay mỏi mệt vùi mồ hôi trên mặt.

Mọi thứ này Diệp Trùng không hề biết, nhưng sau khi hắn nhìn thấy lão già Phá Xa uống Bách Đông dịch, trong lòng mới an tâm. Vì mau chóng ngăn cản bệnh tình học viên đã bị cảm nhiễm trở nên tồi tệ hơn, Griffiths bận tới mức chân không chạm đất, không ngừng xuyên qua xuyên lại giữa đám học viên. Nhuế Băng không biết chút gì về điều bồi, chỉ đành đứng bên cạnh Diệp Trùng. Điều bồi mà Diệp Trùng quen thuộc và thứ này hiển nhiên là hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau.

Hai người Diệp Trùng, Nhuế Băng ở cùng nhau không hề có nhiều lời để nói, một người yên lặng đứng, người còn lại yên lặng nhìn.

Nếu như ở chỗ khác, ánh mắt mọi người nhìn hai người nhất định vô cùng quái dị, người đẹp, tên xấu xí, quả thật là quá không hài hoà. Nhưng ở học viện Jersey lại không có ai cảm thấy có điều gì kỳ quái.

Bọn họ đã thấy được kỹ xảo võ thuật cao siêu, thể lực cường hãn của Diệp Trùng, bóng dáng thiếu niên cầm thương thong thả đứng trong đám thi thể sinh vật biến dị ở khắp nơi đã sớm khắc sâu trong lòng mỗi người của học viện Jersey.

Đây là một anh hùng thần bí, anh hùng sánh mỹ nhân, đây tự nhiên là việc bình thường vô cùng, bọn họ đều nghĩ như vậy.

Còn khán giả trước màn hình, lúc này đã vang lên âm thanh kinh ngạc ở khắp nơi. Nếu nói tới dung mạo, Nhuế Băng không coi là tuyệt thế dung nhan, phụ nữ đẹp hơn nàng có rất nhiều, vô luận là Phượng Túc hay là Thu Mạn, chỉ luận dung mạo đều trên Nhuế Băng vài phần. Nhưng khí chất lạnh lùng, hiên ngang, hoạt bát nhưng vững chãi, nghiêm chỉnh, còn có loại khí thế không dễ dàng lộ ra của cao thủ võ thuật đó của Nhuế Băng đều đủ làm cho vô số người si mê.

Đây là một thiếu nữ, mặc bộ đồ luyện công màu trắng như tuyết, yên lặng nhìn gã đàn ông xấu xí ở bên cạnh nàng.

Từ ngày hôm nay bắt đầu, có bao nhiêu đàn ông mộng tưởng bên cạnh mình có một cô gái nhìn mình chăm chú như vậy.

Từ hôm nay bắt đầu, có bao nhiêu thiếu nữ mộng tưởng mình mặc bộ đồ luyện công màu trắng như tuyết như thế nhìn chăm chú một người đàn ông có khí khái anh hùng giống như vậy.

Bức tranh từ đó mà sinh ra này đã từng chinh phục vô số trái tim trẻ tuổi.

Griffiths chùi mồ hôi trên trán, công việc của nàng cực khổ vô cùng, nàng vừa rồi đi một vòng quanh mỗi một người bị thương, nàng cần quan sát ảnh hưởng ít nhiều của lượng thuốc Bách Đông dịch đối với bệnh tình.

Thở một hơi, đi tới bên cạnh hai người, mặt Griffiths không cảm xúc nói với Diệp Trùng: - Anh qua đây, tôi có việc nói với anh. - Rồi lập tức xoay người đi vào trong tòa nhà học đường.

Diệp Trùng ngớ người, nhưng rất mau liền đi theo. Giống như có sự ăn ý kinh người với Diệp Trùng, gần như trong khoảnh khắc Diệp Trùng vừa nhấc chân, Nhuế Băng đồng thời bước đi.

Hoa Bách rất biết điều không đi theo.

Trong phòng học không một bóng người, chỉ có ba người bọn họ. Liếc nhìn Nhuế Băng, Griffiths không nói gì, quay mặt nhìn Diệp Trùng, vẫn là dáng vẻ mặt không chút cảm xúc đó, nói với Diệp Trùng: - Vừa rồi ở chỗ đó, tôi có vài lời không nói.

Diệp Trùng và Nhuế Băng nhìn nhau, sau đó cùng nhìn Griffiths.

Nhìn thấy động tác ăn khớp này của hai người, trong lòng Griffiths đau buốt, thần sắc trên mặt lại như thường, nói: - Loại dị hợp thể này, nếu như tôi không đoán sai, thật ra... - Hơi ngập ngừng một lát, Griffiths vẫn nói ra: - Thật ra chắc là dùng cho người.

Lời của Griffiths giống như quăng một quả bom nặng ký vào trong lòng hai người Diệp Trùng và Nhuế Băng.

Cho người dùng! Nếu như ý đồ ban đầu thiết kế loại dị hợp thể là dùng cho người, vậy...

Nếu như thật thế, vậy hậu quả này thật đáng sợ! Vô luận là chuột hay là bò sát hoặc là sinh vật khác, cảm nhiễm loại BD này đều sẽ biến thành đáng sợ như vậy. Nếu như mục đích của kẻ chế tạo loại BD này thật sự là người, vậy ý đồ của bọn họ đã rành rành ra đó.

Lợi dụng loại phương pháp này để chế tạo chiến sĩ có thân thể cường hãn!

- Cô xác định? - Gắt gao nhìn chằm chằm Griffiths, Diệp Trùng trầm giọng hỏi.

Griffiths hít hơi thật sâu, dùng ngữ khí dị thường khẳng định trả lời: - Xác định!

Diệp Trùng đột nhiên nghĩ tới một vấn đề: - Tại sao mấy học viên nhiễm BD này thế nào cũng không xảy ra biến dị?

Griffiths giải thích: - Tính tương thích của loại BD này đối với cơ thể người hình như có chút sai lệch, từ tình huống người bị thương cảm nhiễm mà xét, loại BD này đối với thân thể con người nhất định có tác dụng phụ khá lớn. Nếu như không có phương pháp hỗ trợ khác, người trực tiếp nhiễm loại BD này cuối cùng nhất định sẽ tâm sức suy kiệt, mạch máu vỡ tung, cơ nhục bành trướng cấp tốc quá độ mà chết.

- Tìm được phương pháp chữa trị triệt để chưa? - Diệp Trùng hỏi.

Griffiths do dự một lát rồi mới nói: - Nếu như anh có thể tìm được vật thí nghiệm của bọn họ, có lẽ tôi có thể thử xem.

Diệp Trùng hỏi trực tiếp: - Cái gì gọi là vật thí nghiệm?

- Chính là người đã cấy loại BD này thông qua phương pháp đặc biệt của bọn họ. Griffiths nói. Diệp Trùng lập tức hiểu vật thí nghiệm Griffiths nói là cái gì.

Nhuế Băng ở một bên đột nhiên mở miệng: - Từ lão vừa rồi đó hình như có vấn đề, khi Griffiths nói là HBD, ánh mắt của lão thay đổi một chút.

Nghe thấy lời của Nhuế Băng, vẻ mặt Griffiths không cho là đúng, nàng đối với năng lực thao tác cao siêu của Từ lão đó khâm phục vô cùng, hơn nữa, với cái nhìn của nàng, từ ánh mắt mà phán đoán một người có vấn đề là quá khinh suất.

Nhưng vẻ mặt của Diệp Trùng lập tức trở nên ngưng trọng, hắn rất rõ nhãn lực của Nhuế Băng, biết nàng tuyệt không nhìn sai.

Đầu óc Diệp Trùng trong khoảnh khắc ngắn ngủi liền tính toán đại khái ra lực lượng to lớn ẩn náu sau màn của việc này, đây tuyệt không thể là việc một người, hai người có thể hoàn thành. Diệp Trùng hiện giờ đã hận không thể trực tiếp dẫn theo Nhuế Băng, còn có lão già Phá Xa và Griffiths, trực tiếp tới tàu vũ trụ đó, chạy khỏi hành tinh Chu Gian.

Nơi này quả thật là quá nguy hiểm.

Chính ngay lúc này, máy liên lạc trên tay Diệp Trùng đột nhiên reo lên, trên màn hình nổi hiện ra, sư sĩ phụ trách cảnh giới trên không truyền tới một tin tức xấu.

Sinh vật biến dị lại tới rồi!

Chương 328: Thiếu gia phiền phức

Sinh vật dày đặc không có điểm tận cùng, thanh thế lần này so với lần trước càng thêm to lớn, ý nghĩ đầu tiên trong đầu Diệp Trùng chính là chẳng lẽ thú triều của Thiên vực trì đã tới hành tinh Chu Gian rồi? Chuột biến dị vẫn là chủ lực trong đội ngũ này, số lượng của loài có năng lực sinh sôi kinh người này là thứ mà sinh vật khác còn xa mới so sánh được. Nhưng trong đại quân sinh vật biến dị này, thứ chân chính đáng sợ vẫn là mấy sinh vật cỡ lớn đó, mấy sinh vật cỡ lớn này sau khi trải qua biến dị, ngoại hình cực kỳ hung dữ, khủng bố, thực lực mạnh mẽ so với chuột biến dị càng mạnh hơn rất nhiều. Mà trong mấy sinh vật cỡ lớn này, thứ có thể có được tên gọi sát thủ chính là mấy sinh vật biến dị có năng lực bay đó, công kích của chúng càng khó đề phòng.

Chiến đấu thoáng cái liền bộc phát!

Mỗi người đều hiểu rõ vô cùng tình trạng trước mắt, hiểu rằng giờ phút này nói cái gì cũng đều là dư hơi, chỉ có sống sót mới là mục tiêu duy nhất. Với lại bọn họ là sư sĩ chiến đấu biên chế được huấn luyện và trang bị tốt, bọn họ cực kỳ hiểu rõ quy tắc chiến trường.

Chín trăm cái quang giáp lập tức bay lên không! Xếp thành ba đội hình hoàn chỉnh, tố chất của sư sĩ chiến đấu quả nhiên không phải thứ mà mấy học viên đó có thể so sánh được, quang giáp bọn họ trang bị cũng vượt xa quang giáp bình thường. Ở phương diện này, vô luận thế gia nào cũng đều cực kỳ chịu chi tiền. Mỗi một người dẫn đầu của ba đội ngũ đều có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.

Mọi học viên nhìn chằm chằm đại quân sinh vật biến dị như thủy triều ở bên ngoài, ai nấy đều tê dại da đầu. so với đại quân lần này, trận chiến lần trước đó hoàn toàn không cùng một một cấp bậc.

Điều duy nhất làm người ta an tâm chính là vị thiếu niên thần bí đó mang về chín trăm sư sĩ chiến đấu, còn phong ngự khá tốt của tòa nhà điều bồi cũng làm mọi người đi vài phần nỗi lo sau lưng.

Mọi lối ra vào của tòa nhà điều bồi đã được bịt kín.

Mọi người đều bị tập trung lại, sắp xếp ở phòng tồn trữ bên trong tòa nhà điều bồi. Phòng tồn trữ ở chỗ sâu của tòa nhà điều bồi, chỉ có một lối đi nối với tòa nhà điều bồi, bên trong này có vật tư phong phú, cho dù ở trong này chờ mười ngày, nửa tháng cũng hoàn toàn không thành vấn đề, rất nhiều tài liệu điều bồi đều có thể làm thực phẩm. Ống kính bố trí bên ngoài tòa nhà điều bồi có thể mang thực trạng chiến đấu truyền vào bên trong.

Griffiths đang tiến hành điều bồi, trong số mọi người, chỉ có nàng nhìn được Diệp Trùng làm thế nào điều bồi Lam Hoa dịch. Điều bồi sư cao cấp như nàng, hoàn toàn chỉ cần nhìn một lần liền có thể hiểu được lượng thuốc và thủ pháp của Diệp Trùng.

Giờ phút này ở đây, Lam Hỏa dịch là lợi khí phòng thủ, nhưng Griffiths không tìm kiếm học viên khác hỗ trợ, mà một mình tốn sức điều bồi. Nàng biết rõ loại chất lỏng có uy lực to lớn này nếu như lưu truyền ra ngoài sẽ là một việc khá đáng sợ.

Diệp Trùng nhìn thấy cử động của Griffiths, không nói gì, mà lập tức lao vào trong công việc điều bồi Lam Hỏa dịch. Không hiểu điều bồi, Nhuế Băng yên lặng nhìn Diệp Trùng, dáng vẻ chuyên chú trên mặt hắn hấp dẫn sâu sắc ánh mắt của Nhuế Băng.

Hành động của hai người cực nhanh, rất mau liền chế ra lượng lớn Lam Hỏa dịch. Thời gian Diệp Trùng trở về học viện Jersey thực sự quá ngắn, nếu không, hắn nhất định sẽ đào một cái hào hình tròn rộng rãi, chỉ cần bên trong bỏ vào Lam hỏa dịch, vậy thì cái này sẽ là vành đai phòng ngự vô cùng hữu hiệu.

Đáng tiếc, hắn vừa mới trở về học viện, sinh vật biến dị liền nối gót mà tới. Thời gian cho hắn quả thật là quá ngắn.

Diệp Trùng và Griffiths lần này chế ra tới ba mươi vại Lam Hỏa dịch, mỗi vại ba tấn.

Khi ba mươi vại Lam Hỏa dịch vận chuyển tới bãi đáp quang giáp của tòa nhà điều bồi, chiến đấu bên ngoài đã trở nên nóng hừng hực.

Tất cả lối vào của năm mươi tầng dưới tòa nhà đã bị phong tỏa kín mít, thứ duy nhất phải phòng thủ bây giờ chính là sinh vật biến dị có thể bay. Vô luận là ở thiên hà Hà Việt hay là ở năm thiên hà lớn, mỗi một tầng của một tòa nhà đều có lượng lớn bãi đáp quang giáp và lối bay. Thời gian gấp rút, bọn họ không có thời gian bịt kín mấy lối bay này.

Chín trăm cái quang giáp cơ bản đều phân bố ở xung quanh mỗi một lối bay của tòa nhà. Học viện Jersey là học viện bình dân, vốn không dư dả, tòa nhà điều bồi này so với tòa nhà điều bồi tám trăm tầng của học viện n Cách Lạc Đế thì giản dị hơn nhiều. Nó chỉ có hai trăm tầng, nhưng chính vì như vậy, khu vực chín trăm cái quang giáp này cần phòng thủ giảm đi rất nhiều.

Chín trăm cái quang giáp dưới sự lãnh đạo của người dẫn đội của mình, ngoan cường thủ mỗi một lối bay. Sinh mạng lực của phi cầm đã trải qua biến dị này cực kỳ bền bỉ, nếu như không phải trực tiếp đánh trúng chỗ yếu hại thì dường như không có việc gì, vẫn hung hãn như cũ. Với lại, số lượng của chúng rất nhiều, đổi hướng linh xảo, vượt xa so với khả năng của quang giáp, cực kỳ khó ứng phó.

Nhưng, so với trên không, mặt đất lại là thiên hạ của mấy sinh vật biến dị này.

Ầm ầm, mặt đất rung chuyển dưới bước chân của mấy sinh vật biến dị như thủy triều này.

Thể hình của kỳ giông đỏ bình thường chỉ có khoảng bảy mét, nhưng sau khi biến dị đột nhiên bỗng tăng lên gấp đôi, thể hình to lớn gần như có thể so với một cái quang giáp. Hơn nữa, sau khi biến dị, nó trở nên càng thêm có tính công kích, sức nặng của nó đạt tới mấy mươi tấn. Thể trọng nặng thế này, đạp lên mặt đất thì giống như một cái quang giáp đạp lên mặt đất vậy, cực kỳ có tính xung kích. Có thể tưởng tượng, khi một con kỳ giông đỏ thế này mạnh mẽ tông vào tòa nhà điều bồi thì sẽ đáng sợ cỡ nào.

Sinh vật cỡ lớn thế này còn có rất nhiều loại, bọn chúng con nào cũng thể hình to lớn, lực xung kích cực mạnh, may mà một vài động vật sở trường leo bò sau khi biến dị trọng lượng tăng mạnh, không sao giống lúc trước men theo mặt tường mà bò lên trên, nếu không, đó là vấn đề làm người ta cực kỳ đau đầu.

Binh binh binh, tiếng xung kích to lớn không ngừng vang bên tai, mấy sinh vật biến dị này con nào mắt cũng đỏ lòm, liều mạng tông vào tòa nhà điều bồi, có vài chỗ mặt tường bị tông tới mức lõm vào trong, may mà tòa nhà điều bồi bởi vì xuất phát từ cân nhắc vấn đề an toàn, chế tạo cực kỳ kiên cố, tới hiện giờ vẫn không có chỗ nào bị tông vỡ.

Lần này vô luận là trên trời hay là mặt đất, cường độ công kích đều mạnh hơn lần trước rất nhiều.

Không dám trù trừ, Diệp Trùng gọi Hãn Quang ra, Nhuế Băng gọi Thủ Hộ ra, nhưng tầm nhìn trắng đen kỳ dị trước mắt làm nàng có chút không thích ứng, Hoa Bách ở bên cạnh cũng vội vàng gọi quang giáp nhện của hắn ra.

Quang giáp Hãn Quang chỉ là một loại quang giáp cận chiến khá căn bản, khi nhìn thấy quang giáp Diệp Trùng gọi ra là Hãn Quang, rất nhiều sư sĩ không khỏi rất thất vọng, rồi thay vào đó là sự coi thường và khinh rẻ, chỉ có mấy tay mới học hoặc kẻ kém cỏi đó mới lựa chọn một cái quang giáp thế này. Phải biết rằng, quang giáp là bảo đảm cho tính mạng của sư sĩ, càng là sư sĩ có thực lực mạnh mẽ, yêu cầu đối với quang giáp càng cao.

Vừa nhìn liền biết là một con gà mờ, ài, chỉ cần hắn không gây phiền phức là được, sư sĩ của Mễ gia và nhà Bibic đều nghĩ như vậy trong lòng. Trên người Diệp Trùng đã bị bọn họ phủ lên một dấu ấn nhân vật như là thiếu gia ở trong lòng, chẳng trách hai vị thiếu gia lại phái mấy người mình tới bảo vệ hắn. Mệnh lệnh không cách nào kháng cự, nhưng bọn họ rất coi thường mấy thiếu gia phế vật này, ngược lại quang giáp của Hoa Bách vừa nhìn liền biết là đồ cao cấp, còn dáng vẻ của Thủ Hộ cũng làm bọn họ càng thêm nhận định thân phận thiếu gia của Diệp Trùng, ngay cả hộ vệ cận thân cũng có quang giáp mini, đó không phải là thiếu gia thì là gì?

Nhưng nhìn dáng vẻ của hắn hình như muốn tham chiến a! Sư sĩ hai nhà này ai nấy bị dọa nhảy dựng lên, trời ạ, tên phế vật này ngàn vạn lần đừng tới làm loạn lúc này chứ!

- Tiên sinh, xin ngài bây giờ trở về phòng trữ tồn, chiến đấu để chúng tôi là được rồi. - Người dẫn đội của Mễ gia vội vàng nói.

Trong tần số vang lên tiếng phụ họa của người dẫn đội cánh sư sĩ nhà Bibic: - Đúng vậy, đúng vậy, tiên sinh, ngài hay là trở về đi, nơi này giao cho chúng tôi là được rồi.

- Các người không cần lo cho ta. - Diệp Trùng bình đạm nói. Tuy hai người Mễ Đức và tên mập từng nói mình có thể ra lệnh cho bọn họ, nhưng Diệp Trùng rất rõ ràng, chỉ huy chiến thuật không hề là điểm mạnh của hắn, còn không bằng đem quyền chỉ huy giao cho người dẫn đội của chính bọn họ. Hắn cũng biết rõ, mấy người này không phải Tang tộc, không hề thật sự nghe mệnh lệnh của mình.

Với lại, khi hắn nhìn thấy phối hợp chiến thuật của họ cũng chỉ có lắc đầu mà thôi.

Thô thiển a, thô thiển a! Cho dù Diệp Trùng cực kỳ không thích xem thường người khác, nhưng trong lòng hắn vẫn nhịn không được mà xem thường mấy sư sĩ ở trên không này một phen. Phối hợp chiến thuật của bọn họ so với Tang tộc mà nói rõ ràng là quá thô ráp, thí dụ hai cái quang giáp vừa rồi đó, nếu như một cái hấp dẫn sự chú ý của con kỳ giông bay, sau đó cái còn lại làm một cú cắt giao thoa, có thể khá dễ dàng giải quyết con kỳ giông bay ngu xuẩn này. Nhưng hiện giờ hai cái quang giáp trước mắt hắn vây lấy con kỳ giông bay đó dây dưa đã ba phút mà vẫn chưa giải quyết được.

Diệp Trùng không hề biết trình độ chiến thuật của Tang tộc ở trong cả thiên hà Hà Việt là trình độ thế nào, cho nên chín trăm người này cho hắn một loại cảm giác sai là trình độ chiến đấu thấp. Thật ra, ở cả thiên hà Hà Việt, chín trăm người này trong tất cả sư sĩ chiến đấu biên chế tuyệt đối ở trên trình độ trung bình.

Thấy Diệp Trùng thật sự chui vào buồng lái, người dẫn đội của hai đội ngũ này thầm chửi trong lòng không thôi, vội vàng phái mấy cái quang giáp chặn đường, phải mang vị thiếu gia này trở về bên trong tòa nhà điều bồi.

Từ sau khi Diệp Trùng đi ra từ trong phòng học điều bồi Lam Hỏa dịch, máy ghi hình của Hoa Bách vẫn luôn không rời khỏi Diệp Trùng. Tất cả khán giả trước màn hình thấy Diệp Trùng chui vào buồng lái, ai nấy đều phấn chấn tinh thần, lần trước bọn họ chính là kỳ vọng vị thiếu niên vô danh thần bí này sẽ mang lại cho bọn họ sự kinh ngạc thế nào, lần này trong buồng lái của hắn trừ hắn ra không có thêm người nào khác, bọn họ có thể nhìn thấy thực lực của vị thiếu niên hoành không xuất thế này rồi.

Sáu cái quang giáp xếp thành hình hai chữ “Phẩm” xông tới từ hai bên Hãn Quang, bọn họ dự định chế trụ Hãn Quang trước, sau đó mang vị thiếu gia mà bọn họ xem ra thích gây loạn này trở lại tòa nhà điều bồi. Hoa Bách không hề lên trước, mà lại cẩn thận điều khiển máy ghi hình đặt trên quang giáp, chỉ sợ bỏ qua bất cứ cảnh đặc sắc nào.

Trên tay Hãn Quang bê một vại chất lỏng ba tấn, tốc độ của nó ở trước mặt mấy cái quang giáp chiến đấu cao cấp tiêu chuẩn này rõ ràng là như rùa bò, càng đừng nói đối phương có sáu cái, có thể tưởng tượng, vòng vây do sáu cái quang giáp hình thành đủ kìm chế gắt gao cái Hãn Quang này. Gần như mọi người đều cho rằng vị thiếu niên thần bí này sẽ phải đối mặt với số phận bị đưa trở lại tòa nhà điều bồi.

Ài, xem ra nguyện vọng muốn nhìn thành tựu ở phương diện sư sĩ của vị thiếu niên thần bí này lần này không cách nào thực hiện rồi, gần như mỗi khán giả đều nghĩ như vậy.

Nhìn sáu cái quang giáp lao về phía mình bao vây, Diệp Trùng không khỏi nhíu mày, nhưng động tác tiếp theo của hắn lại làm tư duy của mọi người đình trệ trọn vẹn cả mười giây!