Sư sĩ truyền thuyết - Chương 325 + 326

Chương 325: Sự phẫn nộ của Thạch gia

Ngoài cửa là Tây Gia, bên cạnh hắn là hai đại hán ánh mắt lạnh lùng. Hai người bảo tiêu nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, sắc mặt không khỏi hơi hơi thay đổi, ào ào bước tới trước một bước, ngấm ngầm bảo vệ Tây Gia.

Ánh mắt Tây Gia nhìn về phía Diệp Trùng cực kỳ bất thiện, khi ánh mắt của hắn vô ý lướt qua cái nhẫn Thủ Hộ trên tay phải của Nhuế Băng, sắc mặt lập tức khó xem đến cực điểm. Hắn nhớ khá rõ, trên tay Nhuế Băng hoàn toàn không có bất cứ vật trang sức nào, vậy thì chỉ có một loại đáp án, gã xấu xí vô bì này rất có khả năng là người tình cũ của Nhuế Băng.

Tây Gia cố gắng khắc chế tâm tình của mình, hắn không hề lập tức trở mặt, mà rất lịch sự hỏi: - Bạn học này, cậu chắc là không phải học sinh trường chúng tôi rồi, ừm, từ đồng phục của cậu mà xét, cậu chắc là ở học viện Jersey. Bạn học này, rất xin lỗi, do hạn chế của lực lượng chúng tôi, chúng tôi hiện giờ không tiếp nhận học viên trường ngoài.

Lời nói lễ độ, nho nhã không thể làm người ta có chút hảo cảm nào nhưng làm người ta không thể nói gì. Hầu hết lực lượng hiện đang bảo vệ học viện n Cách Lạc Đế là thủ hạ của hắn, năm trăm sư sĩ chiến đấu, vô luận ở đâu đều là lực lượng không thể xem thường, càng huống chi giờ phút nguy hiểm này.

Tây Gia cười lạnh trong lòng, hắn thấy qua quá nhiều phụ nữ, bọn họ ai nấy đều rất thực tế. Hắn tin rằng, cô gái này nhất định có thể nhìn rõ cục thế trước mắt, không có sự bảo vệ của hắn, xác suất nàng sẽ sống sót nhỏ tới đáng thương. Ai không quý trọng tính mạng của mình chứ? Lựa chọn này tương đối làm người ta không biết phải thế nào, nhưng hắn cực kỳ thích nhìn thấy người phụ nữ bị mình nhìn trúng đối mặt loại lựa chọn này, rất có cảm giác chinh phục!

Cho dù cô gái này ngu xuẩn vô cùng, sau khi hai người đi ra, chỉ e sau khi nhận rõ tình huống, cuối cùng vẫn sẽ lại một lần nữa quay lại nơi này, quỳ trước mặt mình cầu xin mình! Cảm giác nắm lấy vận mệnh người khác quả thật mỹ diệu vô bì! Giống như loại tình huống này, hắn đã không phải thấy lần đầu.

Đây chính là vận mệnh a, Tây Gia có tỏ vẻ thâm trầm cảm khái ở đáy lòng.

Hai tên thủ hạ rất mau hiểu rõ việc ông chủ mình muốn làm, một người trong đó mau chóng nối máy liên lạc, nếu như hai người trước mặt muốn ở lỳ không đi, bọn họ có đủ thủ đoạn bạo lực.

Vẻ mặt Nhuế Băng không khỏi hơi thay đổi, tình hình bên ngoài nàng hiểu rất rõ, ánh mắt nhìn về phía Tây Gia bỗng nhiên biến lạnh, Nhuế Băng lúc này giống như một thanh lợi kiếm rút ra khỏi vỏ, khí lạnh tràn ra xung quanh. Vẻ mặt hai thủ hạ lại thay đổi lần nữa, nhìn chằm chằm Nhuế Băng, trong lòng lại hối hận, sớm biết thế này, nên mang người cấp dưới theo mới càng thêm chắc chắn.

Diệp Trùng yên lặng nhìn Tây Gia, thần sắc không có chút biến hóa nào.

Chính ngay lúc này, sau lưng Tây Gia đột nhiên có người nói: - Úi chà, thói đời này, nói đánh rắm là đánh rắm a, lúc nào học viện n Cách Lạc Đế thành của người nào đó rồi?

Nghe giọng nói này, cơ nhục trên mặt vừa rồi hãy còn thần sắc như thường của Tây Gia hơi co rút, giọng nói này là một trong những giọng nói hắn không muốn nghe thấy nhất trong học viện.

Hai người Mễ Đức và tên mập dáng điệu cợt nhã dựa vào nhau, vẻ mặt cười đùa nhìn Tây Gia.

Tên mập tiếp lời nói: - Đúng vậy, đúng vậy, thời buổi này a, chính là ánh mặt trời quá đầy đủ, có vài tên đầu nghiêng, miệng méo liều mạng ra ngoài, cũng không sợ dọa khiếp người khác.

Nhìn thấy tên mập, vẻ mặt đã không tốt của Tây Gia đã càng thêm khó coi.

- Hai người các người có ý gì? - Tây Gia âm trầm nói, nếu như là người khác thì hắn sớm một cước đạp đi rồi, nhưng hai người trước mắt lại là hai người hắn cố kỵ nhất trong học viện. Nhưng bình thường hai người vui chơi đây đó cũng không cố ý đối đầu với hắn, lần này bọn hắn lại ở giờ phút này tìm tới.

Chẳng lẽ gã xấu xí này là bạn của bọn hắn? Bạn? Hừ, Tây Gia cười lạnh trong lòng, vào lúc này đối đầu với mình, thật là không sáng suốt a. Vốn dĩ vẫn cho rằng hai người bọn họ là người thông minh, không ngờ chẳng qua là thế, anh mày đã đề cao bọn chúng rồi.

- Ta nói này, tên mặt trắng, ngươi bình thường cua gái, làm hại phụ nữ nhà lành, các anh đây cũng lười lo mấy chuyện tồi tệ đó của ngươi. Hắc hắc, không ngờ hôm nay ngươi lại dám động thổ trên đầu thái tuế? Không muốn sống nữa rồi ư? - Mễ Đức cười lạnh nói, không chút sợ hãi, hắn biết sự lợi hại của Diệp Trùng.

- Tây Gia, ngươi thành thật chút, ở đây không có phần cho ngươi nói chuyện, việc hôm nay ta và A Đức đã nhận rồi, ngươi có chiêu gì cứ lấy ra, các anh nhận lấy là được rồi. Nhưng ta cảnh cáo ngươi, ngươi phải nghĩ cho kỹ, hừ, ở chuyện này, nhà ta và Mễ gia, hừ... - Tên mập trầm giọng nói. Tên mập đừng thấy bình thường hi hi ha ha, lời này nói ra lại đầy khí phách.

Tây Gia nhìn hai người, sắc mặt tuy không có gì thay đổi nhưng trong lòng lại không khỏi có chút lưỡng lự. nhà Mễ Đức và gia tộc Bibic đều là gia tộc cùng đẳng cấp với gia tộc nhà hắn, nếu như hai người thật sự làm căng, chỉ e ngày tháng sau này của hắn thật không dễ chịu.

Gã xấu xí này rốt cuộc có thân phận gì? Đây là nghi vấn lớn nhất trong lòng Tây Gia hiện giờ, tên mập và Mễ Đức sao lại ra sức giúp hắn thế này?

- Hắn là ai? - Tây Gia âm trầm hỏi.

- Hắn là ai ngươi đừng lo. - Tên mập quả đoán nói. Thân phận Diệp Trùng tới giờ hoàn toàn không có ai biết rõ, bọn họ cũng nói không ra đạo lý trong đó.

Mễ Đức lại là người của Mễ Gia, Diệp Trùng có đôi chút kinh ngạc, Mễ Gia hiện giờ là thế gia duy nhất có liên hệ với hắn lúc này, nhưng nhìn dáng vẻ, Mễ Đức vẫn không hề biết thân phận của hắn, Diệp Trùng tự nhiên cũng lười lộ ra.

Ánh mắt Tây Gia lướt qua trên người Nhuế Băng, nàng yên tĩnh đứng bên cạnh gã xấu xí này, hắn rất rõ vẻ lấp lánh lóe lên trong mắt, đó là thứ sẽ có khi mà phụ nữ cảm thấy hạnh phúc.

Một sự đố kỵ sâu sắc từ chỗ sâu nhất trong lòng hắn đột nhiên bộc phát.

Chính ngay lúc này, một đám lớn người mau chóng chạy về phía bên này, mấy người này ai nấy thần khí sung túc, bước đi trầm ổn, vừa nhìn liền biết là cao thủ, đây chính là một trăm tên nằm trong năm trăm sư sĩ chiến đấu thủ hạ của Tây Gia. Mà sau lưng hắn, hơn một trăm cái quang giáp đang trôi nổi trên không, như hổ nhìn mồi nhìn về phía bên này.

Trong lòng mừng rỡ, Tây Gia lại không nói gì, sắc mặt Mễ Đức và tên mập biến đổi.

Mấy sư sĩ này vừa vào tới, mau chóng vây Tây Gia vào giữa, người còn lại liền vây mấy người Diệp Trùng lại.

- Tây Gia, ngươi đây là có ý gì? - Mễ Đức ngầm buồn bực hỏi.

Nhìn dáng vẻ của Mễ Đức và tên mập, trong lòng Tây Gia vui sướng nói không ra lời, áp lực hai người vừa rồi gây cho hắn trong nháy mắt liền biến mất không thấy bóng dáng, hắn đắc ý cười: - Mễ Đức, ta khuyên ngươi hay là đừng lo việc này, việc giữa ta và họ không có quan hệ với ngươi, người nào đó chỉ e không biết rõ mình mà lại hay thích ra mặt bậy bạ, chậc chậc, điều này không ổn đâu nha! Tây Gia châm biếm làm hai người lập tức nổi giận.

Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, nhận thức của Mễ Đức và tên mập đối với cục thế trước mắt rõ ràng vô bì.

Tên mập vỗ vỗ vai Mễ Đức, hai người nhìn nhau, xoay đầu lại, chỉ nói một câu: - Rất tốt, Tây Gia, việc này chúng ta sẽ ghi nhớ. - Quay mặt chân thành nói với Diệp Trùng: - Lão đại, thật xấu hổ, hôm nay chúng tôi chuẩn bị không đủ, bị sẩy chân, chúng tôi đi đây.

Diệp Trùng gật đầu, chân lại không nhúc nhích.

Nhuế Băng liếc nhìn Thạch Phù m, trong lòng có chút lo lắng, tình trang Thạch Âm Phù hiện giờ cực kỳ không tốt, nếu như ra ngoài thì rất có khả năng xảy ra chuyện ngoài bât ngờ, Nhuế Băng liếc nhìn Tây Gia được đám người bảo vệ, trong lòng lại đang tính toán có thể bắt sống tên này không.

Giống như biết sự quan tâm của Nhuế Băng với nàng, Thạch Âm Phù nở nụ cười ngọt ngào với Nhuế Băng, nhưng trên mặt nàng nhìn không ra bất cứ sự sợ hãi và lo lắng nào, ngược lại nhẹ nhàng di động bước chân, đi tới trước mặt chủ nhiệm giảng dạy, giương cặp mắt như làn nước đó của nàng, bình tĩnh nói với chủ nhiệm giảng dạy: - Học việc các người thật sự định đuổi chúng tôi ra ngoài?

Cử động dị thường này của Thạch Âm Phù làm cho mọi người chú ý, hai người Mễ Đức và tên mập nhìn nhau, đều nhỉn ra vẻ kinh dị trong mắt nhau. Một cô gái yếu ớt có thể ngã xuống bất cứ lúc nào lại có thể bình tĩnh như vậy mà nói ra câu thế này, giống như trong số chịu uy hiếp không hề bao gồm cô ta vậy.

Người lão đại quen quả nhiên đều không phải người thường a! Trong lòng hai người Mễ Đức và tên mập không hẹn mà cùng dâng lên ý nghĩ này.

Chủ nhiệm giảng dạy né tránh ánh mắt nhìn thẳng của Thạch Phù m, liếc nhìn Tây Gia, hắn lật đật xoay mặt, ú a ú ớ cả nửa ngày, cái gì cũng không nói.

Trong lòng Tây Gia vui sướng vô bì, hắn cảm nhận được lúc này là giờ phút đắc ý nhất trong lòng hắn, người vẫn luôn cố kỵ bị giẫm đạp tàn bạo dưới chân không nói, vận mệnh mấy người này cũng nằm trong tay mình. Điều duy nhất làm hắn cảm thấy không thoải mái chính là trong mắt mấy người này lịa không có chút vẻ sợ sệt nào. Hừ hừ, đợi sau khi các người đi ra rồi chật vật quay lại cầu xin ta đi, gương mặt vốn dĩ cũng coi như thanh tú của Tây Gia lúc này lại lộ ra vẻ hung ác.

Đáng tiếc cho một đôi chị em xinh đẹp này a, Tây Gia tham lam nhìn chằm chằm Thạch Phù m, nuốt nước miếng, nhưng hắn rất mau chỉnh lại thần sắc, làm ra dáng vẻ lễ độ, nho nhã.

Chính ngay lúc này, đột nhiên một giọng nam chứa đầy phẫn nộ truyền tới từ xa: - Ai dám động tới người Thạch gia ta?

Tiếp theo một trận tiếng lộp bộp, sư sĩ vây mấy người Diệp Trùng nhao nhao chạy ra ngoài, một đám lớn người sát khí đằng đằng tiến vào trong, mấy người này vừa tiến vào liền mau chóng vây mấy người Diệp Trùng ở chính giữa.

Mấy cái quang giáp thủ hạ của Tây Gia ở trên không đó, cái nào cũng miệng câm như hến, xung quanh bọn họ, vô số quang giáp đang vây lấy bọn họ, họng súng đen ngòm lạnh lùng chỉ thẳng bọn họ.

- Minh thúc! Ánh mắt Thạch Âm Phù sáng lên, vui mừng kêu một tiếng.

Người tới chính là Thạch Sùng Minh, khi ở tổng hội y học, hắn vì ra ngoài làm việc, tìm kiếm nhân viên của Thạch gia. Không ngờ nạn chuột đột nhiên lan tràn, hắn cũng bị vây kín, không dễ dàng gì mới thoát được, tìm thấy chỉ huy cao nhất địa phương của Thạch gia. Khi người phụ trách hành tinh Chu Gian này nghe được nhị tiểu thư lại đã tới hành tinh Chu Gian, lại nhìn thấy bầy chuột bên ngoài, lập tức bị dọa tới mức mặt không còn chút máu, lập tức dẫn theo tất cả lực lượng có trên tay, lật đật theo Thạch Sùng Minh chạy tới bảo vệ tiểu thư. Trên máy liên lạc của Thạch Sùng Minh có một công năng, chính là công năng xác định vị trí địa lý của Thạch Phù m. Cũng chính công năng này làm bọn họ rất mau liền tìm thấy Thạch Phù m.

Vừa tiến vào bọn họ liền nhìn thấy một đám người đang vây nhị tiểu thư, mấy người này lập tức đỏ lựng mắt, toàn bộ tất cả vũ khí đều lấy ra. Thạch Sùng Minh giết vào bên trong vừa đúng lúc nghe thấy câu hỏi của Thạch Phù m, hắn với gương mặt vốn dĩ âm trầm lập tức bạo nộ!

Nhị tiểu thư Thạch gia lại bị người ta đuổi ra, nếu là như vậy, hắn dám khẳng định, sau khi trở về hắn tuyệt đối sống không được. Hơn nữa, hắn từ nhỏ đã nhìn nhị tiểu thư lớn lên, cảm tình cực sâu, làm sao có thể nhìn nàng chịu sỉ nhục như vậy.

Thạch gia! Đầu óc Tây Gia oành cái nổ tung! Mà chủ nhiệm giảng dạy càng chịu không nổi, trước mắt tối sầm, trực tiếp hôn mê.

Thạch Sùng Minh lúc này giống như một con sư tử nổi điên, cặp mắt đỏ rực, từ từ quét qua trên người mọi người đang vây quanh, âm trầm hỏi: - Vừa rồi là ai nói phải đuổi người Thạch gia chúng ta ra ngoài? Là ai? Đứng ra cho ta! - Thạch Sùng Minh gầm lên, trước giờ chưa có ai dám sỉ nhục người Thạch gia thế này, càng đừng nói tới nhị tiểu thư của Thạch gia.

Nhân viên chiến đấu của Thạch gia xung quanh ai nấy đỏ rực mắt, chỉ đợi hạ lệnh một cái, bọn họ sẽ lao lên. Từ lúc gia nhập Thạch gia, bọn họ liền có được một loại cảm giác ưu việt từ nơi khác căn bản không sao có được, bây giờ loại cảm giác ưu việt này lại bị khiêu chiến thế này, làm sao không kêu bọn họ phẫn nộ dị thường chứ? Hơn nữa, người bị sỉ nhục lại là nhị tiểu thư! Nếu như để người khác biết, đường đường nhị tiểu thư Thạch gia lại ở trước mặt bọn họ bị người ta sỉ nhục trắng trợn, vậy bọn họ từ nay về sau căn bản là đừng nghĩ tới việc ngẩng đầu làm người trước mặt người ta.

Loại sỉ nhục này, chỉ có dùng để rửa sạch!

Chương 326: Kết quả phân tích

Đầu óc Tây Gia hoàn toàn đoản mạch, Thạch gia, lại là Thạch gia! Đám sư sĩ xung quanh không có ai dám động đậy, bọn họ cũng hoàn toàn bị tình trạng trước mắt dọa ngây người. Ngoại trừ ba đại thế gia, trong tất cả thế gia, lực chiến đấu thuộc Thạch gia là mạnh nhất, cũng là dũng mãnh nhất. Mọi người đều biết, không được dễ dàng trêu người của Thạch gia.

Cô gái ốm yếu giống như có thể té ngã bất cứ lúc nào này lại là nhị tiểu thư của Thạch gia! Hai người Mễ Đức và tên mập mở to miệng, không thể khép lại được. Trong số mấy công tử, tiểu thư của Thạch gia, chỉ có Thạch Hinh lộ diện nhiều nhất, mấy người còn lại hiếm có người biết.

Chính ngay lúc này, trên trời đột nhiên bay tới một đám lớn quang giáp. Đen nghìn nghịt, số lượng chỉ e không dưới một, hai ngàn cái. Mọi người đều ngẩng đầu, nhìn chăm chú đám quang giáp này. Vào giờ phút này, một, hai ngàn cái quang giáp là một lực lượng chiến đấu khá lớn.

Trong lòng Tây Gia dâng lên vài phần hy vọng, chẳng lẽ là cha mình phái tới cứu viện cho mình?

Nhưng chút hy vọng này của hắn lập tức bị đánh tan thành bột phấn.

- Tổng lãnh đạo hành tinh Chu Gian của Mễ Gia, Mễ Mạc Tâm nhận lệnh tới bảo vệ A Đức công tử!

- Thác Cách nhà Bibic bái kiến công tử, cứu viện tới trễ, xin công tử tha thứ!

Trước mắt Tây Gia tối sầm, mềm oặt ngã ra trên đất.

Tên đầy đủ của Tây Gia gọi là Hàn Môn Tây Gia, Hàn Môn gia cũng là đại thế gia, nhưng cha hắn đã nói rõ rất nhiều lần, không được trêu chọc người Thạch gia, không ngờ vận khí của mình lại tệ hại thế này, ngay cả nhị tiểu thư Thạch gia trước giờ hiếm khi lộ diện trước mặt người ngoài cũng có thể gặp được. Mặt Tây Gia tím ngắt, trong lòng biết mình lần này tiêu rồi.

Mễ Đức và tên mập cười trên nỗi đau người khác nhìn Tây Gia. Giữa thế gia có rất nhiều quy tắc ngầm, sỉ nhục trần trụi giống thế này là một trong những điều kiêng kỵ lớn nhất. Mặc kệ là cố ý hay vô tình, đây đều là điều tuyệt đối làm người ta không thể tha thứ. Bọn họ không cần làm gì, Thạch gia căn bản sẽ không bỏ qua cho Tây Gia.

Tây Gia tiêu rồi! Cha hắn chẳng qua chỉ là một trưởng lão trong thế gia Hàn Môn, với tình huống hiện giờ, cho dù là con trai của gia trưởng thế gia Hàn Môn, hắn cũng sẽ giao cho Thạch gia. Nếu không, phải đối mặt không chỉ là Thạch gia. Cũng sẽ không có thế gia khác ở dưới loại tình huống này mà kết minh với Hàn Môn gia, chiến tranh sẽ thành phương pháp cuối cùng để giải quyết vấn đề.

Tây Gia và năm trăm thủ hạ của hắn lập tức bị giải giới, ánh mắt mấy sư sĩ của Thạch gia đó nhìn mấy tù nhân này đều bất thiện. Xấu hổ hành lễ với Thạch Âm Phù rồi lui xuống, xách Tây Gia và năm trăm thủ hạ của hắn, bọn họ mặt không chút biểu tình mang năm trăm linh một người sang một bên. Có thể tưởng tượng, chờ đợi bọn chúng tự nhiên không thiếu nỗi đau thể xác.

Hoa Bách vẫn luôn lạnh lùng bàng quang nhìn rõ mồn một. Từ đầu tới cuối, trong mắt vị thiếu niên này không lộ ra chút thần sắc khẩn trương nào. Hắn vĩnh viễn đều không biết sợ sao?

Thạch Sùng Minh rất mau liền bình tĩnh lại, đầu tiên mang tình huống ở đây báo cáo cho gia chủ Thạch Thiên Thành. Thạch Thiên Thành nghe thấy tin tức này bừng bừng tức giận, bộ máy to lớn này của Thạch gia cũng bắt đầu vận chuyển. Một mặt điều động khẩn cấp tất cả lực lượng chiến đấu xung quanh hành tinh Chu Gian tập trung về phía hành tinh Chu Gian để bảo vệ an toàn của Thạch Phù m. Một phương diện khác, bắt đầu tiến hành giao thiệp với thế gia Hàn Môn.

Mà lúc này, ước hẹn ngầm giữa ba đại thế gia trước giờ vẫn luôn bảo trì tốc độ giống nhau bay về phía hành tinh Chu Gian đột nhiên bị Tuyết Lai tộc tăng tốc phá vỡ, mọi nhân viên chiến đấu của Tuyết Lai tộc đột nhiên dùng một loại tốc độ khá kinh người lao tới hành tinh Chu Gian. Không có ai biết bọn họ tại sao đột nhiên tăng tốc. Diệp gia và Hy Phượng bộ lạc không chịu lạc hậu, lập tức tăng nhanh tốc độ, đi theo.

- Vị này là? - Ánh mắt Thạch Sùng Minh rơi trên người Diệp Trùng, khá lịch sự hỏi.

Nhuế Băng nói: - Anh ấy là chồng ta. - Thần sắc tự nhiên, bình tĩnh cùng cực. Nhưng Thạch Âm Phù tinh mắt nhìn thấy rõ một áng hồng từ cái cổ phấn của Nhuế Băng yên lặng bò lên trên.

Diệp Trùng liếc nhìn Nhuế Băng, thấy dáng vẻ nàng tự nhiên liền quay mặt về phía Thạch Sùng Minh, gật đầu ra hiệu, tự mình giới thiệu nói: - Ta tên là Trần Mộc, rất vui mừng quen biết ông. - Hắn vẫn không ngốc tới mức vào giờ phút này lại phản bác Nhuế Băng.

Trần Mộc, Mễ Đức, tên mập, còn có Hoa Bách đều cẩn thận tìm tòi trong đầu có hay không đã từng nghe qua một cao thủ tên gọi Trần Mộc, nhưng rất hiển nhiên là bọn họ đã thất bại.

Nhuế Băng yên lặng đứng bên cạnh Diệp Trùng, không nói gì, nhưng trong ánh mắt lại không tự chủ được mà lộ ra chút vui mừng. Griffiths ở một bên không biết tại sao trong lòng cực kỳ khó chịu. Cảm giác có gì đó buồn bực tới mức phát hoảng, làm nàng muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Chồng của Nhuế Băng, kết quả này ra ngoài ý liệu của Thạch Sùng Minh. Dung mạo Nhuế Băng xinh đẹp, lại không có sự yếu đuối của phụ nữ bình thường, vô luận làm việc, nói chuyện đều cực kỳ dứt khoát, lưu loát. Thêm vào đó một thân kỹ xảo võ thuật xuất thần nhập hoá, quả thật là kỳ nữ thần bí nhất mà hắn từng thấy qua trong nhiều năm như vậy.

So với nàng, gã xấu xí trước mặt này quả thật xem ra chẳng có chỗ xuất sắc nào, hoàn toàn không xứng với Nhuế Băng. Tướng mạo xấu xí, thể hình yếu ớt, trừ ánh mắt trấn định như thường làm trước mắt người ta sáng lên, ngoài ra căn bản là không có bất cứ chỗ xuất sắc nào.

Nhưng đã là chồng của Nhuế Băng, vậy Thạch Sùng Minh tự nhiên không dám lãnh đạm, phải biết lần trước chính là Nhuế Băng cứu hai cái mạng của hắn và tiểu thư, loại ân tình này vô luận thế nào cũng không sao báo đáp được.

Máy phân tích siêu vi ở tầng sâu nhất của phòng ngầm dưới đất của tòa nhà điều bồi của học viện n Cách Lạc Đế. Tòa nhà điều bồi này có hơn tám trăm tầng, chiếm diện tích cực lớn, từ chỗ này cũng có thể nhìn thấy được tài lực hùng hậu của học viện n Cách Lạc Đế.

Chủ nhiệm giảng dạy cẩn thận từng li giới thiệu: - Nơi này chính là chỗ đặt máy phân tích siêu vi, vị này chính là Từ lão, người phụ trách giữ gìn cái máy này. Tất cả sự sử dụng cái máy này đều phải thực hiện dưới sự hướng dẫn và giám sát của lão. - Chủ nhiệm giảng dạy lập tức bị lay tỉnh, đương nhiên, tự nhiên sẽ không phải là phương pháp khá nhẹ nhàng.

Từ lão xem ra tinh thần không tồi, vô cùng hòa nhã, thấy mọi người tiến vào vội vàng đến đón. Làn da của lão bảo dưỡng cực kỳ tốt, tuy tuổi tác đã rất lớn nhưng làn da vẫn trắng vô cùng, hơn nữa cực ít nếp nhăn. Một đôi tay mập mạp, quả thật khó mà tưởng tượng một đôi tay như vậy lại có thể điều khiển một cái máy phức tạp thế này.

Nhìn thấy thao tác của Từ lão, cho dù là Diệp Trùng cũng không thể không khâm phục. Đôi tay mập mạp đó linh xảo tới mức vượt qua tưởng tượng của mọi người, thêm vào lão đối với các loại thao tác của cái máy này thuộc lòng như cháo, động tác trên tay càng làm người ta hoa cả mắt.

Trong tất cả mọi người, chỉ có một mình Griffiths có thể nhìn rõ mỗi thao tác của Từ lão là có nghĩa gì.

Dường như cảm giác được ánh mắt chuyên nghiệp của Griffiths, thao tác của Từ lão trở nên càng thêm không chút qua loa.

Cả nửa giờ, kết quả kiểm nghiệm cuối cùng rốt cuộc cũng ra.

Cầm kết quả phân tích, vẻ mặt Griffiths lập tức trở nên ngưng trọng. Mọi người, bao gồm cả Từ lão đều nhìn chằm chằm Griffiths.

- Loại dị hợp tử này chắc là lấy BD loại H (HBD) làm gốc, sử dụng phương pháp đặc biệt nuôi cấy ra, đây tuyệt đối là sản phẩm nhân tạo. - Trong lời nói của Griffiths tràn đầy tự tin.

Sản phẩm nhân tạo, từ này làm vẻ mặt mọi người trở nên khó coi. Điều này cũng tức là nói mọi thứ trước mắt này nhất định là kết quả điều khiển trong bóng tối của một số người nào đó. Đây không phải là thiên tai, mà là nhân hoạ.

Từ lão nhìn Griffiths, ngón tay trắng bóc vuốt sống mũi.

- Loại BD này cực dễ truyền nhiễm giữa động vật, con người cũng sẽ bị nhiễm, chủ yếu là thông qua đường máu. Thứ nó sử dụng là biến dị thể HBD số 890. Tính dị hợp của loại BD này cực tốt, cực kỳ dễ tiến hành kết hợp với loại khác, là một loại thể gốc cực kỳ tốt, thầy tôi cũng từng phát hiện loại biến dị thể này, nhưng vẫn chưa tới giai đoạn ứng dụng, không ngờ lại có người đã bắt đầu tiến hành ứng dụng nó.

Lời của Griffiths làm trong lòng mọi người nặng trĩu.

Ngón tay miết sống mũi ngừng lại, trong mắt Từ lão lóe lên một đốm sáng, chi tiết này đã bị Nhuế Băng ở một bên bắt gặp.

- Người bị nhiễm chữa trị thế nào? - Diệp Trùng hỏi vấn đề hắn quan tâm nhất.

Liếc nhìn Diệp Trùng một cách sâu sắc, Griffiths mặt không cảm xúc quay đầu đi, tiếp tục nói: - Tôi hiện giờ không cách nào tìm được phương pháp trị dứt triệt để, nhưng có thể dùng Bách Đông dịch làm thuốc ức chế, chắc là có thể có hiệu quả không tồi.

Ngón tay trên sống mũi Từ lão hơi run.

- Chỗ này của chúng ta có Bách Đông dịch hay không? - Chủ nhiệm giảng dạy vội vàng hỏi Từ lão, Từ lão gật gật đầu: - Có, có rất nhiều.

- Vậy mau thử xem, có vài học sinh tình trạng hiện giờ cực kỳ không ổn! Chủ nhiệm giảng dạy khẩn thiết nói.

Tình hình của học viện n Cách Lạc Đế tuy tốt hơn của học viện Jersey rất nhiều, nhưng cũng có rất nhiều người bị thương, bệnh tình của mấy học viên này đang không ngừng trở nặng.

Nghiên cứu của Griffiths đối với HBD quả nhiên không tầm thường, sau khi dùng Bách Đông dịch, bệnh tình của mấy học viên có vết thương bị nhiễm đó lập tức thuyên giảm. Chủ nhiệm giảng dạy đang mặt đá mày chau lập tức tha thiết mời mọc Griffiths tới giảng dạy tại học viện n Cách Lạc Đế, kèm theo vô số điều kiện ưu việt, nhưng đều bị Griffiths cự tuyệt.

Đã tìm được phương pháp giải quyết, tuy về cơ bản không thể giải quyết vấn đề nhưng có thể làm cho tình huống được xoa diệu một cách hữu hiệu, mấy người Diệp Trùng phải lập tức trở về học viện Jersey.

Nhuế Băng rất tự nhiên đứng sau lưng Diệp Trùng. Biết Nhuế Băng sắp phải chia tay mình, Thạch Âm Phùcười rúc rích với Nhuế Băng: - Băng tỷ tỷ phải cẩn thận nha. Minh thúc, điều ba trăm người cho Băng tỷ, bảo vệ an toàn cho Băng tỷ. Nói với bọn họ, vô luận Băng tỷ có mệnh lệnh gì, bọn họ đều phải phục tùng. - Câu cuối cùng, Thạch Âm Phù nói như chém đinh chặt sắt, cô gái yếu ớt thế này lại lộ ra vài phần khí thế hào hùng.

Thạch Sùng Minh gật đầu, quay người đi ra ngoài.

- Mạc Tâm, điều ba trăm người cho vị tiên sinh này, mọi người phải nghe theo mệnh lệnh của vị tiên sinh này. - Mễ Đức nói với thủ hạ.

Tên mập cũng hạ lệnh: - Thác Cách, điều ba trăm người đi cùng vị tiên sinh này, bảo vệ sự an toàn cho vị tiên sinh này, nếu như có kẻ dám không nghe mệnh lệnh của y, sau này không cần về gia tộc nữa.

Mễ Mạc Tâm và Thác Cách hồ nghi nhìn thiếu gia của mình, rồi lại nhìn lẫn nhau, sau đó mới nhận lệnh của mình mà chạy ra ngoài.

Chủ nhiệm giảng dạy đi cùng phát run trong lòng, thiếu niên này rốt cuộc có lai lịch gì, Mễ Đức và tên mập vào lúc mà lực lượng trên tay quý giá vô bì này vẫn nguyện ý mỗi người đưa ra ba trăm người. Mà vợ của hắn hình như lai lịch cũng không nhỏ a, Thạch gia nguyện ý bỏ ra ba trăm người bảo vệ an toàn cho nàng ta.

Trời ạ, cứ thế này mà tính, lực lượng chiến đấu trên tay hai người này hiện giờ lại cao tới chín trăm người!