Sư sĩ truyền thuyết - Chương 244 + 245

Chương 244: Trở thành phụ tá

Đây chắc là một cái động cơ quang giáp vẫn chưa hoàn công, hợp kim màu tím nhạt làm vỏ ngoài, mạch quang phức tạp dày đặc bên trong, người nhìn thấy hoa cả mắt, quang mang chảy trong mạch quang giống như một thế giới hư cấu. Mỗi một linh kiện đều thể hiện ra việc chế tác cực kỳ tinh xảo, tuy chỉ là một bán thành phẩm, nhưng lại làm Diệp Trùng giống như cảm nhận được sức mạnh cường đại hàm chứa trong đó.

Đối với động cơ, Diệp Trùng không hề có thể coi là tinh thông, ở phương diện này, Liên Nguyệt mới xứng là chuyên gia thật sự. Nhưng, trước khi Liên Nguyệt còn chưa gia nhập Hoa hoa công tử, Diệp Trùng cũng từng nghiên cứu qua động cơ của quang giáp. Thứ Diệp Trùng biết sớm nhất là động cơ quang giáp của Hắc giác, sau đó cũng không hề xa lạ với động cơ quang giáp của Tông sở, quang giáp Thần Thức bị hắn dỡ ra rất nhiều lần. Nhưng nếu nói tới quen thuộc nhất, vậy thì hắn vẫn quen thuộc nhất với động cơ quang giáp của Hiệp hội sư sĩ, trong kho tư liệu của Mục Thương, có gần như các loại sơ đồ thiết kế quang giáp của Hiệp hội sư sĩ, trong đó tự nhiên bao gồm động cơ quang giáp.

Nói tới trình độ chuyên nghiệp về phương diện động cơ, Diệp Trùng cũng thua xa Liên Nguyệt, nhưng nói tới thấy qua các loại động cơ, Liên Nguyệt vỗ ngựa cũng không bằng Diệp Trùng.

Có thể nói, động cơ quang giáp ba nhà đều có điểm đặc sắc của mình, hơn nữa nguyên lý khác biệt cực lớn. Nhưng tính năng biểu hiện ra lại khác không nhiều. Ít nhất quang giáp đồng cấp bậc của ba thế lực mà Diệp Trùng từng thấy, khác biệt tốc độ giữa chúng đều vô cùng nhỏ nhoi. Hơn nữa, quang giáp của cùng thế lực tuy đẳng cấp khác nhau, nhưng động cơ quang giáp của chúng về mặt nguyên lý không hề có gì khác biệt, chỉ là vật liệu của quang giáp cao cấp ưu tú hơn, kết cấu càng hợp lý hơn mà thôi.

Vốn dĩ Diệp Trùng cho rằng, động cơ quang giáp của ba loại nguyên lý này đại biểu cho ba loại nguyên lý động cơ có giá trị nhất hiện nay.

Nhưng khi nhìn thấy cái động cơ vẫn chưa hoàn công này. Diệp Trùng dường như bị cái gì tông trúng một cái, tinh thần cũng có chút ngẩn ngơ. Đây là một loại ý tưởng mới, một loại ý tưởng mới hoàn toàn khác với ba loại nguyên lý đó.

Từ mức độ nào đó mà nói, Diệp Trùng có một vài đặc điểm chung của nhân viên nghiên cứu khoa học. Cho nên khi nhìn thấy một loại quan niệm mới, vốn luôn lý trí, hắn lại bị thất thần trong thời gian ngắn.

Bốn cái hộp hỗ trợ giống như bốn cái chân thò ra từ phần thân chính động cơ, quái dị nói không ra lời. Động cơ quang giáp dùng hộp hỗ trợ không phải không có ai dùng qua, nhưng tối đa cũng chỉ có dùng hai cái. Đây là lần đầu tiên Diệp Trùng nhìn thấy động cơ quang giáp dùng bốn hộp hỗ trợ. Hắn có chút gấp gáp muốn xem bên trong rốt cuộc là quang cảnh thế nào.

Bất quá, hắn lại không làm như vậy, vẻ mặt không có bất cứ thay đổi nào, hắn thậm chí không nhìn thêm cái bàn thí nghiệm đó. Mà sau khi bàn giao xong, lão vẫn luôn xoay lưng lại Diệp Trùng, biến hoá nhỏ nhặt của Diệp Trùng, lão tự nhiên không nhìn thấy.

Mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.

Diệp Trùng bắt đầu công việc dọn dẹp cả căn phòng thí nghiệm này, không thể không nói, đây là một việc nặng nhọc nhưng cũng vô cùng quen thuộc với Diệp Trùng. Khi ở hành tinh rác, Diệp Trùng phải tự mình hoàn thành công việc dọn dẹp nhà cửa, đối với việc này cũng rất rành rẽ.

Donald vô nghi là một người điên cuồng với công việc, vừa vùi đầu vào trong nghiên cứu thì không dứt ra được, đợi đến khi lão kết thúc công việc thì kinh ngạc phát hiện nơi này đã hoàn toàn thay đổi hình dáng, mọi thứ được phân loại đặt ở những vị trí khác nhau, cả phòng thí nghiệm xem ra rất có trật tự.

Donald không hề xem trọng mấy thứ này, nhìn Diệp Trùng một cái, nói: - Ngươi nên đặt sự cố gắng của ngươi vào công việc, mà không phải lãng phí ở việc dọn dẹp phòng ốc. Ngươi có thiên phú rất tốt, nhưng nó không hề có nghĩa là người có nhiều thời gian có thể lãng phí. Trên bàn số hai có một phương án cải tạo, ngươi tính toán thông số chạy thử của nó đi.

Diệp Trùng ừ một tiếng, ra dấu đã hiểu. Hắn không hề vì lão già Donald xem nhẹ thành quả làm việc của hắn mà có bất cứ bất mãn nào, hắn rất hiểu mấy nhân viên nghiên cứu này, phần lớn bọn họ cho rằng việc khác ngoài nghiên cứu là lãng phí thời gian.

Đương nhiên, Diệp Trùng không hề vì sạch sẽ hoặc nhìn thoải mái mà thu dọn phòng ốc. Hắn cho rằng, nếu như đồ đạc trong một căn phòng sắp xếp có thứ tự, vậy sẽ làm cho công việc có hiệu suất hơn, nhưng, hắn cũng không định giải thích với Donald.

Diệp Trùng vĩnh viễn dứt khoát, gọn gàng, hắn xoay người đi về phía bàn thí nghiệm số hai, mà sau lưng hắn, Donald thoáng qua một tia tán thưởng, nhưng rất mau, lão cũng xoay người vùi đầu vào công việc của mình.

Tính toán thông số chạy thử vẫn luôn là vấn đề làm người ta đau đầu, tuy độ khó không lớn, nhưng tính toán rườm rà, thường làm người ta phát cuồng. Đây cũng là một trong những công việc đánh đố công phu cơ bản nhất. Bởi vì trình tự của nó quả thật là quá lộn xộn, gần như 80% những thứ liên quan tới lý luận và tính toán cơ sở về quang giáp đều bao hàm trong đó.

Nhưng đối với Diệp Trùng mà nói, đây không hề là một việc quá khó khăn, hắn có đủ kiên nhẫn, mà cơ sở của hắn cũng thâm hậu, chỉ e ngay cả Donald cũng không tưởng tượng nổi. Nhớ năm đó, hắn ở Cực quang tốn biết bao công sức ở bộ phận cơ sở, mấy lão gia gia đó đối với hắn “chà đạp” tới nơi tới chốn, cũng làm cho phần nguyên lý đối với quang giáp của hắn có nhận thức cực kỳ sâu sắc, hiện giờ đã không có người trẻ tuổi nào chịu phí thời gian ở mặt này nữa rồi.

Diệp Trùng thậm chí có thể nhìn ra, chỗ không hợp lý bên trong sơ đồ cải tạo quang giáp này, cải tạo quang giáp là một trong những bộ phận hắn quen thuộc nhất. Mà hắn lại có kinh nghiệm thực chiến phong phú, so với thợ cải tạo quang giáp thông thường thì càng hiểu rõ hơn, cải tạo thế nào mới có thể càng có lợi hơn trong thực chiến. Sơ đồ cải tạo này về mặt thiết kế, nói chung thì vô cùng cân bằng, nhưng ở rất nhiều chi tiết, Diệp Trùng nhận ra có thể làm được tốt hơn. Có thể nhận ra, người thiết kế sơ đồ cải tạo quang giáp này là một thợ cải tạo quang giáp khá có thực lực. Hơn nữa, có vài suy nghĩ tân kỳ, làm Diệp Trùng có chút cảm giác trước mắt sáng lên.

Nhưng, Diệp Trùng hiện giờ lại không có thời gian quan sát tỉ mỉ, mà là vùi đầu vào trong tính toán rối rắm này.

- Ừ, không tồi, so với dự tính của ta không khác lắm, à, để ta xem xem, đây là sơ đồ cải tạo của Riggs, không tồi, không tồi. Ừm, ngươi lúc trước học cải tạo quang giáp ư? - Donald đột nhiên quay mặt qua hỏi Diệp Trùng.

- Vâng. - Diệp Trùng trả lời.

- Cơ sở của ngươi không tồi, vô cùng vững chắc, điều này rất khó gặp trong đám người trẻ tuổi. - Donald tiếp tục nói: - Ừm, người nghĩ cách làm thông số chạy thử của phương án này giảm đi 50%.

Nói xong, Donald xoay người rồi lại vùi đầu vào công việc, không nhìn tới Diệp Trùng.

- Đây là số liệu của Cao Dã? - Thu Mạn nhìn số liệu vô cùng đơn giản trên tay, không khỏi nhíu mày, khuôn mặt bình thường đầy gợi tình, lúc này lại rõ ràng không giận mà uy.

Chương 245: Thất vọng đã lường trước

Tên thủ hạ không khỏi hoảng sợ, vội cung kính nói: - Vâng, đây là văn kiện khoa tình báo vừa chuyển tới.

Kết quả điều tra của khoa tình báo là thứ đáng cậy, nếu như không phải một người cực kỳ quen thuộc của nàng ở khoa tình báo, nàng căn bản không có được tư liệu này, khoa tình báo sẽ không vì việc nhỏ này mà ra tay.

Tên Cao Dã này không hề ngụy tạo thân phận, từ kết quả điều tra của khoa tình báo có thể nhìn ra. Khoa tình báo là một trong những khoa có lịch sử lâu đời nhất, sự tồn tại của nó vượt quá hai mươi năm. Hơn nữa nàng biết lão đại của khoa tình báo là ai, càng biết lĩnh vực sở trường của người này là cái gì.

Từ bên ngoài nhìn vào, mọi tư liệu của người này đều không thể chê trách được, nhưng Thu Mạn vẫn cảm thấy trong đó hình như không phải đơn giản như vậy. Tư liệu này quả thật quá đơn giản. Đơn giản tới mức gần như làm người ta tìm không ra bất cứ thứ gì có giá trị từ nó.

Nhưng trước mắt nàng lại không có bất cứ biện pháp nào khác. Sau lưng nàng, A Quảng vẫn mặt mày trơ trơ, đối với cử động khác thường hôm đó, Thu Mạn vẫn đặc biệt mang hắn đi tới phòng thí nghiệm thần bí đó, nhưng trải qua kiểm tra vẫn không hề phát hiện bất cứ chỗ khác thường nào, điều này cũng làm trong lòng Thu Mạn buồn bực không thôi.

Diệp Trùng không hề biết mình đã làm cho Thu Mạn chú ý. Hắn hiện giờ mỗi ngày đều sống ở trong phòng thí nghiệm của lão già Donald, từ sáng tới tối, gần như hoàn toàn không ngừng nghỉ. Hắn cũng hoài nghi, cứ tiếp tục như vậy, chỉ e mình cũng sẽ quên đi mục đích của mình tới đây.

Rất lâu trước đây Diệp Trùng đã vô cùng mong đợi cuộc sống bình đạm mà phong phú thế này, đối với thế giới này, lòng hiếu kỳ của hắn đã sớm không còn mạnh mẽ như khi ở hành tinh rác nữa rồi.

Lão già Donald cũng thường có vô vàn những ý tưởng lạ lùng, cổ quái, khi thấy Diệp Trùng thành công giảm 50% thông số chạy thử của sơ đồ cải tạo quang giáp đó, độ khó của nhiệm vụ giao tới tay Diệp Trùng lập tức tăng lên với mức độ lớn. Điều này làm Diệp Trùng cảm thấy khá đau đầu, nhưng đau đầu rồi lại không tự chủ được mà bị mấy ý nghĩ tân kỳ này hấp dẫn.

Hắn nào biết trong lòng lão già Donald lúc này kinh ngạc thế nào, mấy vấn đề mà lão giao cho Diệp Trùng đó, trong đó không hiếm những tri thức liên quan tới những chỗ cực kỳ ít được chú ý. Lão dám khẳng định cho dù là mấy thợ cải tạo cao cấp đó cũng chưa chắc có thể tìm ra cách giải quyết. Nhưng đứa trẻ treo trên người xưng hiệu thợ cải tạo trung cấp trước mắt này lại cho lão quá nhiều niềm vui, kinh ngạc. Hơn nữa, một số biện pháp trong đó xảo diệu làm lão cũng không khỏi nảy sinh đôi chút cảm giác tuyệt vời.

Mình quả nhiên không nhìn lầm! Trong lòng Donald toàn là sự hoan hỉ, may mà lúc đó mình kiên trì, nếu không, thiên tài thế này và mình đã đi lướt qua nhau rồi. Trước giờ, lão đều cô độc một mình, bây giờ tuổi tác đã lớn, cũng muốn tìm một học sinh ngộ tính không tồi. Nhưng lão vẫn không nguyện ý dạy từ cơ bản mà lên.

Giống như lần tuyển mộ này, quyền lựa chọn đều ở trên tay Thu Mạn, nhưng nếu như dính dáng tới tri thức chuyên nghiệp cụ thể, vẫn phải do Donald ra mặt. Diệp Trùng chính là một trường hợp trong đó, đáp án của hắn và các loại phương án trong kho tư liệu của quang não đều không giống nhau, cho nên mới bị đưa tới chỗ Donald. Linh tính Diệp Trùng biểu hiện ra làm Donald vui mừng phát điên, lão lập tức hối hả chạy tới.

Tới tận bây giờ, công việc chiêu mộ vẫn không hề kết thúc, nhưng lại không còn xuất hiện người cần Donald phải ra mặt.

Mãi tới khi việc chiêu mộ hoàn toàn kết thúc, Diệp Trùng đã ở chỗ này làm việc gần nửa tháng.

Trong nửa tháng này, hắn cũng đại khái biết được tình hình sơ lược ở chỗ này. Sở nghiên cứu quang giáp 76 là một đơn vị nghiên cứu phát triển quang giáp thuộc về tập đoàn Prime, đơn vị nghiên cứu phát triển có quy mô thế này dưới tập đoàn Prime còn có rất nhiều. Từ sản phẩm phát triển của nó thì có thể nhìn ra, chỗ này không hề liên quan tới sản phẩm cốt lõi của tập đoàn Prime.

Điều Diệp Trùng kỳ quái duy nhất là, một tổ chức bên ngoài thế này mà lại xuất hiện một đại sư có trình độ cao thế này như Donald. Đại sư giống Donald thế này, phần lớn không nên xuất hiện ở chỗ này. Lão nên thuộc về lực lượng nghiên cứu cốt lõi nhất, Diệp Trùng không tin Liên minh tự do lại xảy ra một sai lầm ngu ngốc như vậy.

Nhiều ngày như vậy ở cùng với Donald, Diệp Trùng đã khá hiểu rõ thực lực của Donald, đây lại là một chuyên gia quang giáp có trình độ đại sư mà hắn từng gặp. Đây cũng là đại sư thứ hai hắn từng gặp ở năm thiên hà lớn, đại sư còn lại là đại sư Fred. Tính năng của tác phẩm Ngư của đại sư Fred vô cùng xuất sắc, thiết kế xảo diệu, chỉ là bởi vì giới hạn của vật liệu mới hạn chế uy lực của nó.

Nói tới trình độ phương diện lý luận quang giáp, mấy đại sư của năm thiên hà lớn không hề thua kém bao nhiêu đại sư của Tông sở, Hắc giác. Nhưng nếu so nghiên cứu cơ bản của năm thiên hà lớn với ba thế lực lớn, thua kém tới mấy bậc, thí dụ hợp kim kim loại.

Đối với lực lượng nghiên cứu khoa học của Liên minh tự do hùng hậu thế nào, Diệp Trùng không hề biết, nhưng hắn tin, không có tổ chức nào lại xa xỉ tới mức bỏ chuyên gia cấp bậc này ở một cơ quan nghiên cứu phát triển bên ngoài. Mà người chủ trì của cả sở nghiên cứu này lại là người phụ nữ ngày hôm đó, từ lời nói của người xung quanh, Diệp Trùng cũng hiểu được bối cảnh của người phụ nữ này hình như là cực sâu, mọi người trong sở nghiên cứu này vô cùng cố kỵ nàng ta. Ngay cả Donald, dáng vẻ trước mặt người khác cực kỳ kiêu ngạo, ở trước mặt người phụ nữ này cũng hơi thu liễm lại.

Tuy người phụ nữ này nhìn thấy mình đều có dáng vẻ cười mím chi đó, nhưng Diệp Trùng thường cảm thấy trên người mình có chút lạnh. Mà gã đàn ông trung niên giống như khúc gỗ sau lưng nàng đó, Diệp Trùng có hơi kiêng kỵ, đây tuyệt không phải là hạng xoàng!

Cơ quan bên ngoài xem ra không hề đáng xem trọng này hình như không hề đơn giản như vậy. Bất quá, Diệp Trùng không muốn thám thính nội tình bên trong, hắn vì người có cùng tên Cao Thế Xương giống cha mà tới, không cần phải lo chuyện ngoài lề.

Nhưng điều làm Diệp Trùng thất vọng là, tới tận bây giờ, hắn không hề có được bất cứ tin tức gì liên quan tới tên Cao Thế Xương này. May mà Diệp Trùng không hề gấp, đối với sự khó khăn của lần hành động này, hắn đã ước chừng đầy đủ, trước mắt mới là kết quả bình thường nhất.

Khoảng thời gian này, Diệp Trùng và Mục có liên lạc qua, nhưng chỉ giới hạn trong máy liên lạc. Diệp Trùng giới thiệu một lượt sơ lược tình huống ở bên này, Mục bên đó cũng không xảy ra chuyện khác thường gì, Mục ngụy trang rất cẩn thận, tới tận bây giờ, chắc là vẫn chưa làm cho hacker siêu cấp đó của đối phương chú ý.

Mọi thứ của Hoa hoa công tử tới giờ vẫn bình thường, mấy người trên tàu đều vô cùng an phận, không làm loạn gì, không có sự đồng ý của Mục, ai cũng không mở cửa tàu. Chỉ là Mục nói hình như Trúc Linh đã gặp bình cảnh, hỏi Diệp Trùng có mang tư liệu liên quan tới huấn luyện thuật thừa sĩ lần trước lấy tra khảo được từ chỗ m tiên sinh cho nàng ta hay không, theo cách nói của Mục, điều này có thể giúp xác suất nàng ta đột phá bình cảnh tăng tới khoảng từ 53 đến 60%.

Diệp Trùng suy nghĩ, rồi lựa chọn đồng ý. Dù sao Qua Dực cũng cho nàng rồi, thứ liên quan đến thuật thừa sĩ mình giữ lại cũng vô dụng. Diệp Trùng đối với thiên phú về mặt thuật thừa sĩ của mình rất rõ ràng. Tới tận bây giờ, mình ngay cả cửa ải cơ bản nhất, minh tức, cũng chưa qua, giữ ở trên tay mình cũng lãng phí, giao cho Trúc Linh đã có cơ sở vững chắc mới là lựa chọn tối ưu.

Nhưng như vậy, khoảng cách giữa Diệp Trùng và Trúc Linh lại kéo giãn thêm một bước. Diệp Trùng thở dài trong lòng, Trúc Linh có Qua Dực, mình đã không phải là đối thủ, giờ lại giao tư liệu thuật thừa sĩ cho nàng, khoảng cách giữa hai người hình như càng kéo càng xa.

Nhưng mình lúc nào mới có thể có một cái quang giáp cùng cấp bậc với Qua Dực mà lại thích hợp với mình chứ?

Ngày này hình như xa xôi lắm a! Diệp Trùng nhìn một cái linh kiện quang giáp trên tay, vốn dĩ thiết kế khá tinh xảo, nhưng Diệp Trùng vừa nghĩ tới Quá Dực, trong lòng lập tức trở nên vô vị.

- Cao Dã, theo ta ra đây một lát. - Donald cắt ngang suy nghĩ của Diệp Trùng.