Hàm Cá Mập - Chương 07 phần 1

7

Những ngày nghỉ tĩnh tại và êm đềm như thế này chỉ có vào cuối thu. Hai ngày nay các bãi tắm đã đóng cửa, cảnh sát đi tuần từ sáng sớm đến tối mịt. Amity gần như không có sự sống. Hooper phóng dọc bờ biển trên chiếc canô của Ben Gardner nhưng tất cả những gì anh bắt gặp trong nước chỉ là vài đàn cá con và một đàn rắn đẻn không lớn. Ngày chủ nhật anh bám bờ biển East Hampton - trên các bãi tắm đầy người, vì anh cho rằng cá mập có nhiều khả năng xuất hiện hơn cả ở nơi nào có người tắm. Cho tới chiều thì anh tuyên bố với Brody rằng cá mập, xét theo mọi chiều hướng, đã lặn xuống sâu rồi.

- Tại sao anh lại nghĩ thế? - Brody hỏi.

- Không có vẻ gì là nó ở đây cả, - Hooper trả lời. - Quanh đây có nhiều cá các loại. Nếu như gần đây có cá mập trắng lớn, thì các loài cá khác phải biến đi rồi. Dẫu sao thì các thợ lặn vẫn thường khẳng định khi có cá mập trắng ở đâu đó cạnh đấy là trong nước dường như chết lặng cả.

- Anh chưa thuyết phục được tôi, - Brody nói. - Hay ít ra là chưa thuyết phục được đến mức cho mở các bãi tắm.

Brody biết rằng sau những ngày yên ả không có tai biến gì anh sẽ lại bị áp lực từ phía Vaughan. Các nhân viên bán bất động sản, các chủ hiệu thể nào cũng đòi hỏi anh mở cửa các bãi tắm. Thậm chí anh mong muốn Hooper phát hiện được cá mập. Như thế còn đi một nhẽ. Chứ bây giờ chỉ có dữ kiện về sự vắng mặt của con cá, mà đối với đầu óc một người cảnh sát thì cái đó không nói lên gì nhiều.

Trưa thứ hai Brody đang ngồi trong phòng làm việc của mình, Bixby bước vào và nói rằng Ellen gọi điện tới.

- Xin lỗi, em lại quấy rầy anh, - chị nói - Nhưng em muốn hỏi ý kiến anh. Ta mời khách tới dự bữa tối được chứ? Anh xem thế nào?

- Nhân dịp gì vậy?

- Thích thế thôi, chẳng nhân dịp gì cả. Đã từ đời thuở nào rồi ta chưa tổ chức. Em cũng chẳng nhớ lần cuối cùng là từ khi nào.

- Anh cũng chẳng nhớ, - Brody nói, đó là anh nói dối. Anh nhớ rất rõ bữa tiệc cuối cùng của họ: ba năm trước Ellen đã nảy ra ý định khôi phục các mối liên lạc với tầng lớp đến nghỉ hè. Chị đã mời ba đôi đi nghỉ mát đến. Tất cả đều là những con người khá dễ chịu, nhưng câu chuyện vẫn chẳng ăn nhập đâu vào đâu, và ai cũng cảm thấy khó xử. Brody và khách khứa uổng công tìm những đề tài chung. Sau đó khách bắt đầu nói chuyện chủ yếu với nhau, tuy không quên lôi cuốn Ellen vào chuyện một cách lịch sự, mỗi khi chị thốt lên câu gì đại loại: “À, tôi có nhớ anh ấy!” Ellen lại bị xao xuyến, kích động. Sau khi khách khứa đã ra về, Ellen vừa rửa bát đĩa, vừa hai lần hỏi Brody: “Bữa ăn tuyệt đấy chứ, có phải không?” Sau đó chị vào buồng tắm đóng cửa lại và khóc một hồi lâu.

- Vậy thì anh thấy thế nào? - Ellen hỏi.

- Chẳng biết nữa. Nếu như em thích thì có thể tổ chức. Thế em định mời ai?

- Trước hết, em tính nên mời Matt Hooper.

- Để làm gì? Anh ấy dùng bữa ở khách sạn Biểu trưng của Abelard. Khoản ấy nằm trong tiền thuê buồng rồi.

- Vấn đề đâu phải ở chỗ ấy, anh Martin? Ở đây anh ấy chẳng có bạn bè, người quen kẻ thuộc gì. Với lại anh ấy giỏi giang lắm.

- Làm sao em biết? Anh cứ tưởng em không quen anh ta.

- Em chưa nói với anh à? Em tình cờ gặp anh ấy ở cửa hàng chú Albert Morris hôm thứ sáu. Em cứ đinh ninh rằng đã kể cho anh nghe rồi.

- Chưa. Nhưng cũng chẳng quan trọng.

- Hóa ra anh ta là em của Hooper, người mà em đã có dạo quen. Anh ta nhớ nhiều chuyện về em hơn em nhớ anh ta. Tuy rằng anh ta trẻ hơn nhiều.

- Hừm. Em dự định khi nào tổ chức liên hoan?

- Có lẽ tối mai? Em nghĩ rằng chúng mình sẽ giải khuây một cách dễ chịu với một đám bạn bè nho nhỏ. Vài đôi thôi. Có lẽ, tất cả độ sáu đến tám người.

- Ừ, nhưng em mời ngày mai kia à. Em có chắc rằng sẽ tập hợp được đủ không?

- Tất nhiên. Tuần này cũng chẳng có gì vướng mắc lắm. Họa chăng chỉ có ai đó đã hẹn chơi bài britgiơ vào buổi tối.

- Em muốn nói những người vãng lai ấy à? - Brody hỏi.

- Vâng. Matt chắc sẽ cảm thấy thoải mái với họ. Ý kiến của anh về vợ chồng Baxter thế nào? Họ cũng là những người dễ chịu đấy chứ?

- Anh biết họ ít lắm.

- Không, anh biết đấy, nỡm ạ. Clem và Cici Baxter ấy mà. Họ thời con gái của chị ấy là Davenport. Họ sang ở đường Scotch ấy mà. Anh chồng giờ đang nghỉ phép. Em gặp sáng nay ngoài phố, anh ấy bảo em thế.

- Được. Cứ mời nếu em muốn.

- Còn mời ai nữa không?

- Ai mà anh có thể chuyện trò được ấy. Có lẽ mời gia đình Meadows?

- Hooper đã quen Harry rồi.

- Anh ta chưa biết Dorothy. Mà chị này chuyện trò khá rôm rả đấy.

- Được rồi. - Ellen nói. - Có lẽ một ít sắc thái địa phương cũng chẳng hại gì. Với lại Harry lúc nào cũng biết đủ thứ.

- Anh không nghĩ đến chuyện sắc thái địa phương, - Brody sẵng giọng. - Họ là bạn của chúng ta.

- Dĩ nhiên rồi. Em có định nói điều gì xấu đâu.

- Nếu em cần sắc thái địa phương, thì em sẽ tìm thấy nó ở nửa kia của cái giường ngủ trong gia đình.

- Em đã nói là em không nói điều gì xấu cả mà.

- Em đã nghĩ đến một cô gái nào chưa? - Brody hỏi. - Anh cho là phải mời một thiếu nữ xinh xắn nào đó để giới thiệu cho Hooper.

Một thoáng qua đi, Ellen mới trả lời:

- Nếu anh cho là cần.

- Nói chung anh thì thế nào cũng được. Chẳng qua anh nghĩ là anh ta sẽ thấy hứng thú được nói chuyện với một cô gái cùng lứa.

- Anh ta cũng không còn trẻ lắm nữa đâu, Martin ạ. Mà chúng ta đã già lắm đâu. Thôi được rồi. Em sẽ nghĩ xem ai có thể làm anh ta thích được.

- Thôi, đến chiều nhé. - Brody nói rồi ngắt điện thoại.

Tâm trạng anh đang rất không vui. Bữa tiệc không hứa hẹn điều gì tốt cả. Anh lờ mờ cảm thấy, và càng nghĩ đến càng tin chắc rằng Ellen đã quyết thực hiện một mưu toan mới nhằm trở về với thế giới trước kia của mình, và lần này chị muốn quay lại đó với sự giúp đỡ của Hooper.

Ngày hôm sau Brody về nhà lúc quá năm giờ. Trong phòng ăn Ellen đang sắp sửa bàn ăn. Brody hôn vào má chị và nói:

- Chà chà, đã lâu anh chưa nhìn bộ đồ ăn bằng bạc này rồi. - Bộ đồ ăn bằng bạc này là do bố mẹ Ellen cho hôm cưới.

- Em đánh sạch nó mất mấy tiếng đồng hồ đấy.

- Nhìn này! - Brody cầm từ bàn lên chiếc cốc nom giống như một bông hoa tuy líp. - Em kiếm chỗ cốc này ở đâu ra đây?

- Em mua đấy.

- Giá bao nhiêu? - Brody đặt chiếc cốc lên bàn.

- Cũng không đắt đâu, - chị vừa nói, vừa trải khăn rải bàn và cẩn thận đặt đĩa cho món xalát và đĩa cho món nóng.

- Bao nhiêu?

- Mười hai đôla. Nhưng mà được cả một tá cốc ấy.

- Khi em mời mọc khách khứa thì em không tính đến tiền nong nhỉ.

- Nhà ta chẳng có cốc tách nào ra hồn để uống rượu cả, - chị thanh minh. - Có dăm cái cốc mà mấy tháng trước cũng vỡ rồi, cái hồi thằng Sean làm đổ tủ buýp phê ấy.

Brody nhìn khắp lượt bàn ăn:

- Em sắp cho sáu người ăn? - Anh hỏi. - Có chuyện gì vậy?

- Vợ chồng Baxter không đến được. Cici đã gọi điện nói. Clem phải vào thành phố có việc gì đó, nên Cici quyết định cùng đi với chồng. Họ sẽ ngủ lại ở đấy, - trong giọng nói của chị có một sự vui vẻ giả tạo, một sự thản nhiên gượng gạo.

- Ra thế đấy, chán nhỉ. - Thực tế điều ấy chẳng làm anh buồn chán chút nào. - Thế em đã kiếm được cô nàng hoa khôi nào cho Hooper chưa?

- Có Daisy Wicker. Cô ấy làm ở bibelot[21] của Gibby. Một cô gái dễ chịu.

[21] Tiếng Pháp chỉ hiệu bán đồ cũ.

- Lúc nào mọi người sẽ đến?

- Vợ chồng Meadows và Daisy thì bảy rưỡi. Còn Matthew thì em mời đến lúc bảy giờ.

- Anh cứ nghĩ rằng tên anh ta là Matt.

- Đấy là em gọi đùa hồi anh ấy còn nhỏ, anh ấy cũng nhắc em nhớ chuyện đó. Em mời anh ấy đến sớm hơn để có thể chơi với lũ trẻ. Chắc anh ấy sẽ thấy vui thú.

Brody nhìn đồng hồ.

- Nếu khách bảy rưỡi mới đến, thì ta sẽ chưa thể ngồi vào ăn ngay được, chắc phải tám rưỡi chín giờ. Thế thì chết đói mất. Có lẽ anh phải chén cái gì đã. - Nói đoạn anh đi xuống bếp.

- Đừng có chén kễnh bụng nhé. Hôm nay em làm một bữa ngon lắm.

- Em đang nấu món gì?

- Đây gọi là món cừu áp chảo[22]. Chắc là em không đến nỗi rán già quá.

[22] Nguyên văn: món cừu “butterfly” - N.D.

- Thơm lắm, - Brody nhận xét. - Còn cái thứ hỗn tạp hổ lốn ở cạnh bồn rửa ấy là cái gì? Đổ nó đi mà rửa nồi nhé.

- Cái thứ hổ lốn nào? - Ellen từ phòng ăn hỏi vọng xuống.

- Cái đống trong nồi ấy mà.

- Trời đất ơi! - Chị kêu lên và vội vã đi xuống bếp. - Ai lại đổ đi, - chị nhìn thấy ngay nụ cười trên gương mặt Brody. - Anh vô ý vô tứ thật, - chị đập tay lên vai anh. - Đây là món gazpacho[23]. Súp đấy.

[23] Tiếng Tây Ban Nha: món súp dặm gia vị bằng rau tươi. Ăn lúc để nguội.

- Em cho là ăn được à? - Brody trêu. - Nó nhờn nhờn thế nào ấy.

- Nó phải như thế mới đúng, ngốc ạ.

Brody lắc đầu.

- Ông bạn Hooper chắc sẽ tiếc là không ăn ở khách sạn Abelard.

- Anh chỉ được cái phá quấy, - chị kêu lên. - Cứ thử ăn rồi sẽ nói năng với giọng khác.

- Cũng có thể. Nếu anh còn sống được đến lúc ấy, - Brody cười và bước lại chỗ tủ lạnh. Anh lục tủ lạnh tìm một ít giò và pho mát. Anh mở một lon bia rồi đi vào phòng ăn. - Có lẽ anh sẽ nghe tin thời sự, xong rồi sẽ đi tắm và thay quần áo.

- Em đã giải vải lót giường sạch sẽ cho anh rồi đấy. Cạo râu đi được rồi. Mới chiều mà đã râu ria lởm chởm lên...

- Thánh đế ơi, hoàng thân Philip hay Jackie Onassis đến dự chiêu đãi?

- Thì em cốt muốn cho anh nom chỉnh tề thôi chứ có gì đâu.

Quãng bảy giờ có tiếng chuông vang lên. Brody ra mở cửa.Trên người anh là chiếc áo sơ mi xanh lơ bằng vải bông, chiếc quần xanh sẫm có mác và đôi giầy đen bằng da Cordova. Tự anh cũng thấy bằng lòng với chính mình. “Oách rồi,” Ellen lên tiếng. Nhưng khi Brody mở cửa cho Hooper, thì anh bỗng cảm thấy mình gần như kẻ khố rách áo ôm. Hooper mặc quần bò ống loe màu xanh sẫm, đôi giày đúng mốt và chiếc áo đỏ có hình cá sấu trên ngực. Đám thanh niên con nhà giàu ở Amity vẫn mặc như vậy.

- Chào anh, - Brody nói. - Vào đi.

- Chào anh, - Hooper đáp. Anh ta chìa tay ra và Brody bắt tay.

Ellen đã ra khỏi bếp. Chị mặc váy dài bằng vải batit, đôi giày đi buổi tối và chiếc áo cánh lụa màu xanh lơ. Trên cổ có chuỗi ngọc - quà cưới của Brody.

- Matthew, - chị nói, - anh đến, tôi mừng quá.

- Tôi cũng vui sướng vì chị đã mời tôi, - Hooper vừa trả lời, vừa bắt tay Ellen. - Xin lỗi là tôi ăn mặc như thế này. Tôi chẳng mang gì theo người cả, ngoài bộ quần áo làm việc. Nhưng đều sạch sẽ cả đấy, - tôi xin cam đoan như vậy.

- Chỉ nói vớ vẩn nào. Nom anh chúa lắm. Màu đỏ rất hợp với nước da rám nắng và mái tóc của anh.

Hooper bật cười và quay về phía Brody:

- Xin phép anh, tôi muốn tặng chị ấy một món quà.

- Ý anh nói quà cáp gì thế?

Brody hỏi, mà trong bụng nghĩ thầm: “Quà kiếc gì thế nhỉ? Một cái hôn? Hộp kẹo sôcôla?”

- À quà vặt vãnh thôi mà. Chẳng có gì đặc biệt đâu.

- Anh cứ việc tặng, - Brody nói, tuy vẫn chưa hiểu cần phải xin phép làm gì.

- Xin tặng bà chủ, để tỏ dấu hiệu xin lỗi vì bộ trang phục không thích hợp trên người tôi.

Ellen cười hì hì và cẩn thận cầm lấy cái gói. Hóa ra bên trong là một vật nửa như đồ trang sức để đeo, nửa như ngọc bội.

- Tuyệt mỹ thật, - chị thốt lên. - Cái gì vậy?

- Răng cá mập, - Hooper trả lời. - Răng cá mập hổ, nếu nói chính xác hơn. Viền bạc đấy.

- Anh kiếm nó ở đâu ra?

- Ở Macao. Tôi có đi ngang qua nơi ấy hai năm trước nhân có việc. Ở cái phố ngoại ô có một cửa hiệu nho nhỏ có một người Trung Quốc bé nhỏ ngồi bên trong, ông ta cả đời đánh bóng răng cá mập và cho nó vào những cái vỏ bằng bạc. Thế là tôi không cưỡng nổi.

- Macao, - Ellen nhắc lại. - Chả rõ tôi có tìm được Macao trên bản đồ không. Ở đấy chắc là kỳ thú lắm.

- Nó cũng không xa Hồng Kông là bao, - Brody nhận xét.

- Đúng đấy, - Hooper nói. - Với lại, có một điều mê tín như thế này: nếu có răng cá mập bên mình, thì cá mập sẽ không động đến ta. Trong những hoàn cảnh hiện nay tôi nghĩ rằng nó có thể có ích.

- Hẳn thế, - Ellen nói. - Anh cũng có một cái như thế chứ?

- Có, - Hooper đáp, - nhưng tôi không biết cách mang nó bên người. Tôi không thích có cái gì đó lủng lẳng trên cổ, còn nếu đút nó vào túi quần, thì còn bất tiện gấp đôi. Thứ nhất nó có thể cắm vào chân, thứ hai là trong quần có thể sinh ra lỗ thủng. Nó cũng chả khác nào mang dao díp mở lưỡi trong túi. Vì thế nên tính thực tiễn đã thắng sự mê tín trong tôi, ít nhất là trong khi còn ở trên cạn.

Ellen phá lên cười rồi quay lại Brody:

- Anh Martin, em có thể nhờ anh chút việc được không? Anh lên gác mang xuống cho em chiếc dây chuyền bạc manh mảnh trong hộp đựng đồ nữ trang ấy, nhé. Em sẽ đeo cái răng cá mập mà Matthew tặng ngay bây giờ. - Chị quay về phía Hooper. - Tôi nghĩ là vào bữa ăn ta sẽ chẳng phải nhắc đến cá mập nữa.

Brody đã đi lên thang thì Ellen lại yêu cầu:

- Còn việc nữa, anh Martin, bảo lũ trẻ con xuống nữa nhé.

Brody lên gác và ngoặt vào hành lang, tai còn nghe thấy tiếng Ellen:

- Gặp lại anh thế này dễ chịu quá.

Brody vào phòng ngủ, ngồi xuống mép giường. Anh thở sâu, khi thì nắm tay phải thành nắm đấm, khi thì duỗi ra. Anh muốn kìm nén cơn thịnh nộ và sự bàng hoàng, nhưng không đạt kết quả mấy. Anh có cảm tưởng là một kẻ được trang bị bằng loại khí giới khác thường vô hình, đã xâm nhập vào nhà anh, mà anh, Brody, không thể đối phó được: vẻ ngoài hấp dẫn, sự trẻ trung và điều chủ yếu là anh ta thuộc về cái thế giới mà Ellen, anh tin chắc như vậy, không bao giờ thôi nhớ nhung. Nếu như lúc đầu anh tưởng rằng Ellen định sử dụng Hooper để gây ấn tượng đối với những người đi nghỉ khác, thì bây giờ anh đã hiểu rằng vợ anh muốn tự mình gây ấn tượng đối với chính Hooper. Nhưng để làm gì? Có thể anh nhầm. Xét cho cùng, Ellen và Hooper đã quen nhau từ lâu. Có nhẽ, anh tưởng tượng ra chẳng biết đến đâu, trong khi hai người bạn chỉ muốn khôi phục lại mối giao tiếp. Bạn bè ư? Trời đất ơi, Hooper ắt phải trẻ hơn Ellen quãng chục tuổi. Vậy thì ngày ấy làm sao họ có thể là bạn là bè gì được? Người quen ư? Vị tất đã đúng. Thế thì tại sao cô ấy lại phải gắng gượng ra vẻ một mệnh phụ thượng lưu. “Cái đó làm giảm phẩm giá cô ta,” Brody nghĩ, “và làm giảm phẩm giá của cả mình nữa, bởi vì với cái trò ấy cô ta có thể gạch bỏ toàn bộ cuộc sống chung của hai người.”

- Mặc mẹ tất cả những thứ đó, - anh thốt lên thành lời. Anh đứng dậy, kéo ngăn kéo tủ com mốt và bắt đầu lục lọi tới lúc tìm thấy hộp nữ trang của Ellen. Lôi dây chuyền bạc ra, anh đóng ngăn kéo lại và bước ra hành lang. Nhòm vào phòng lũ trẻ, anh bảo:

- Này, toàn đội, tiến, - rồi đi xuống thang.

Ellen và Hooper ngồi ở hai góc đi văng. Khi Brody bước vào phòng khách, anh nghe thấy lời Ellen.

- Có lẽ, bây giờ anh không thích tôi gọi anh là Matthew?

Hooper cười đáp:

- Tôi không phản đối. Nó gợi đến những hồi niệm. Cho dù có lời nói hôm nọ của tôi, việc ấy chẳng có gì xấu cả.

“Hôm nọ à?” Brody nghĩ bụng. “Ở cửa hàng đồ sắt mình thừa biết đấy là câu chuyện gì.”

- Đây, - anh vừa nói vừa trao cho Ellen dây chuyền.

- Cám ơn, - chị đáp, rồi tháo chuỗi ngọc ra khỏi cổ và quẳng nó lên bàn. - Matthew này, giờ anh chỉ cho tôi cách đeo nó đi.

Brody lấy chuỗi ngọc bỏ vào túi. Lũ trẻ túm tụm kéo xuống chỉnh tề trong bộ quần áo thể thao. Ellen đeo dây chuyền vào cổ, mỉm cười với Hooper và nói:

- Lại đây, các con. Tới làm quen với chú Hooper nhé. Đây là Billy Brody. Thằng Billy mười bốn. - Billy nắm tay chào Hooper. - Còn đây là Martin - con. Cháu mười hai. Đây là Sean, cháu lên chín... gần lên chín. Chú Hooper là nhà hải dương học.

- Nếu nói chính xác hơn thì là nhà ngư học, - Hooper lên tiếng.

- Thế là cái gì ạ? - Martin - con hỏi.

- Nhà động vật học, chuyên gia về cá.

- Nhà động vật học là gì ạ? - Thằng Sean hỏi.

- Cháu biết rồi, - Billy đáp. - Đấy là người nghiên cứu động vật.

- Đúng rồi, - Hooper trả lời. - Cừ lắm.

- Chú định bắt con cá mập ấy ạ? - Martin - con hỏi.

- Chú muốn tìm thấy nó. Nhưng không rõ có được không. Có thể nó đã bơi đi rồi.

- Thế chú đã bắt được một con cá mập nào chưa?

- Rồi, nhưng không to như con cá này.

- Cá mập có đẻ trứng không ạ? - Sean hỏi.

- Chàng trai ạ, đây là một câu hỏi xác đáng và rất rắc rối. Phải, một số loài cá mập có đẻ trứng, nhưng không giống gà đẻ đâu.

Ellen chen vào:

- Đừng bắt tội chú Hooper, các con, - chị quay về phía chồng. - Anh Martin, hay là ta uống cái gì đó?

- Sẵn lòng, - Brody nói. - Nhưng cái gì mới được chứ?

- Rượu gin pha nước giải khát[24] là tôi rất ưng, - Hooper nói.

[24] Nguyên văn: gin and tonic: rượu pha nước giải khát (tonic water) có chanh và đá - N.D.

- Thế còn em, Ellen?

- Để nghĩ tí đã. Có lẽ một ít rượu vécmút pha đá.

- Mẹ ơi, - Billy lên tiếng, - mẹ có cái gì ở cổ thế?

- Răng cá mập, con ạ. Chú Hooper đây tặng mẹ đấy.

- Chà! Cực kỳ thật. Cho con xem với nhé.

Brody xuống bếp. Rượu để trong tủ gắn phía trên bồn rửa. Cánh cửa bị kẹt. Anh lấy sức kéo quai cửa bằng kim loại, rốt cuộc nó nằm lại trên tay. Theo phản xạ máy móc anh ném nó vào thùng rác, lấy tuốcnơvít ra nậy cửa tủ. Rượu vécmút. Nó ở trong cái chai khỉ gió nào nhỉ? Họ chưa bao giờ uống vécmút pha đá. Nếu Ellen có uống thì cũng chỉ hãn hữu, mà thường lại là uýt-xki, hòa thêm ít nước chanh gừng. À, đây rồi, cái chai xanh. Tít tận trong góc. Brody thộp lấy cái chai, vặn nút và ngửi ngửi hít hít. Mùi hệt như mùi rượu hoa quả rẻ tiền mà bất cứ kẻ nát rượu nào cũng mua với giá sáu mươi chín xu một pin.[25]

[25] 1 pint = 0,473 l - N.D.

Brody pha rượu, anh hòa uýt-xki với nước chanh gừng cho mình. Anh toan lấy chiếc cốc con làm định mức như thường lệ, nhưng lại đổi ý và rót gần một phần ba cốc. Anh đổ nốt nước chanh lên, thả vài cục nước đá và với tay lấy hai cái cốc khác. Mang ba cốc bằng một tay được, chỉ cần thả ngón tay vào một chiếc cốc trong số đó. Anh đã làm như vậy.

Billy và Martin ngồi trên đi văng cùng với Ellen và Hooper. Thằng Sean ngồi trên sàn. Brody nghe thấy Hooper đang nói chuyện gì đó về lợn con, còn thằng Martin thì thốt lên:

- Thật không ạ?

- Đây này, - Brody vừa nói vừa chìa cốc cho Ellen, đúng chiếc cốc có ngón tay của anh ở trong.

- Kiểu này anh chẳng thể nào được tiền puốcboa đâu, - Ellen nhận xét. - May mà anh không chọn nghề hầu bàn.

Brody nhìn vợ, nghĩ cách trả miếng, và tìm được câu sau đây:

- Xin lỗi nữ công tước. - Đoạn anh đưa cốc khác cho Hooper và hỏi. - Ông đã đặt món này chứ gì?

- Tuyệt quá. Cám ơn anh.

- Matt đang kể chuyện con cá mập anh ấy bắt được ấy, - Ellen tiếp tục. - Trong bụng nó người ta thấy gần như nguyên cả một con lợn con.

- Thế cơ à? - Brody vừa thốt ra lời, vừa ngồi xuống chiếc ghế đối diện với đi văng.

- Chưa phải thế là đã hết đâu, bố ạ, - thằng Martin góp chuyện. - Trong ấy còn có một cuộn giấy dầu.

- Cả xương người nữa, - thằng Sean đế vào.

- Chú bảo là nó giống như xương người, - Hooper vội đáp - Khó xác định được ngay. Có thể đó là xương sườn bò cũng nên.

- Tôi tưởng các nhà khoa học các anh dễ xác định những thứ như vậy lắm chứ, - Brody nhận xét.

- Không phải lúc nào cũng dễ, - Hooper trả lời. - Nhất là nếu đó chỉ là một phần xương giống mẩu xương sườn.

Brody làm một ngụm lớn uýt-xki.

- Bố này, - Billy nói. - Bố có biết chuyện cá heo giết cá mập ra làm sao không?

- Dùng súng săn à?

- Ơ kìa, bố chỉ hay tếu. Nó dùng mũi quật vào cá mập cho đến khi cá mập chết mới thôi. Chú Hooper bảo thế.

- Chúa thật, - Brody nói và uống cạn cốc. - Tôi đi pha lần nữa. Còn ai muốn uống nữa không?

- Nhưng mà ngày mai lại đi làm rồi phải không? - Ellen hỏi.

- Thì có sao? Đâu phải ngày nào ta cũng tổ chức những tối liên hoan thịnh soạn thế này.

Brody bước xuống bếp, nhưng anh dừng chân vì có tiếng chuông gọi cửa. Anh ra mở cửa và trông thấy Dorothy Meadows, người mảnh mai nhỏ bé, trong bộ áo dài xưa nay, màu xanh thẫm và có xâu ngọc trên cổ. Sau lưng chị là một cô gái nào đó - Brody đoán đó là Daisy Wicker - dáng cao, cân đối, có mái tóc thẳng và dài. Cô ta mặc quần tây và đi đôi xăng đan. Trên gương mặt không có chút mỹ trang nào. Đằng sau Daisy Wicker thấy thấp thoáng hình dáng Harry Meadows, ông ta thì không ai nhầm vào đâu được. Brody cất tiếng:

- Ấy thế, rốt cuộc các vị đã đến. Xin mời vào.

- Chào anh Martin, - Dorothy Meadows nhanh miệng. - Chúng tôi gặp cô Wicker ngay trước cửa nhà anh.

- Em đi bộ mà, - Daisy Wicker lên tiếng. - Đi thế thư thái trong người lắm.

- Tốt lắm, tốt lắm. Xin mời vào cả đi. Tôi là Martin Brody.

- Em có biết, đã có lần trông thấy anh đi trên chiếc xe ôtô. Chắc công việc của anh thú vị lắm.

Brody phì cười:

- Tôi sẽ kể hết cho cô nghe, nếu câu chuyện không làm ríu mắt cô lại.

Brody dẫn Daisy Wicker và vợ chồng Meadows vào phòng khách, dành cho Ellen vai trò giới thiệu họ với Hooper, còn bản thân anh nhận sửa soạn các món rượu theo yêu cầu: uýt-xki pha đá cho Harry, nước xôđa với mẩu vỏ chanh cho Dorothy và gin pha nước giải khát cho Daisy. Anh lại rót cho mình, và trong khi pha rượu, anh nhấm nháp ít một cốc rượu của mình. Trước khi quay lên phòng khách, anh thoải mái rót ồng ộc uýt-xki và một ít nước chanh vào cốc của anh. Trước tiên anh bưng đồ uống lên cho Dorothy và Daisy sau đó trở lại bếp lấy đồ uống cho chính mình và cho Meadows. Anh làm một ngụm lớn cuối cùng trước khi lên nhập hội với mọi người thì thấy Ellen bước vào phòng bếp.

Chị hỏi:

- Anh có uống quá nhiều không đấy?

- Anh cảm thấy trong người tỉnh táo lắm, - anh đáp. - Đừng lo cho anh.

- Anh vừa rồi không được lịch thiệp cho lắm.

- Chả có lẽ? Anh cảm thấy mình có duyên lắm mà.

- Em không thấy như vậy.

Anh mỉm cười với chị rồi đáp:

- Toàn chuyện vặt ấy mà. - Nhưng rồi bỗng hiểu ngay là chị có lý: anh không nên uống nữa. Anh đi vào phòng khách.