Hàm Cá Mập - Chương 05 phần 3

- Được rồi, Martin ạ, - Meadows thở một hơi dài. - Tôi sẽ làm tất cả những gì thuộc sức mình. Tuy rằng sục vào công chuyện của Larry Vaughan cũng chẳng khoái gì cho lắm.

- Đúng rồi, nhưng có phải chỉ mình anh bây giờ là đang ở vào thế bí đâu.

Brody tiễn Meadows đến cửa rồi lại quay vào ngồi xuống bên bàn. Vaughan nói đúng ở một điểm, anh nghĩ: những dấu hiệu của việc Amity đang ở bên mép thảm họa, biểu lộ ra ở mọi sự. Nó không chỉ liên quan đến việc bán bất động sản, về mặt này thì sự thể tồi tệ lắm rồi. Evelyn Bixby, vợ của một cảnh sát viên dưới quyền Brody đã mất việc ở công ty bán bất động sản và bây giờ thì làm phục vụ viên ở cái quán nào đó trên đường 27.

Hai cửa hàng mới chuyên về y phục phụ nữ hợp thời trang đã hoãn việc mở cửa đến mùng ba tháng bảy, cả hai chủ hiệu đều thấy cần gọi điện cho Brody báo rằng nếu mùng ba tháng bảy mà các bãi tắm vẫn không mở cửa thì họ cũng sẽ không mở các cửa hàng của mình. Một chủ hiệu còn tính đến chuyện hay là chuyển sang bên East Hampton. Cửa hàng bán đồ thể thao đã loan báo việc bán tống bán tháo, mặc dù thông thường cửa hàng chỉ làm việc ấy sau ngày lễ Lao động. Đối với Brody thì trong tình thế này ở Amity, điều vui mừng duy nhất là việc bar Saxon’s không đắt khách lắm, nên người ta đã sa thải Henry Kimble. Và bởi lẽ anh ta không còn làm cái chân phục vụ bar nữa, nên bây giờ trong phiên trực anh ta thức là chủ yếu.

Ngay từ tinh mơ sáng thứ hai - ngày đầu tiên đóng cửa các bãi tắm, Brody đã cử hai cảnh sát viên đến đấy. Giữa họ với những người lăm le muốn tắm bằng bất cứ giá nào đã xảy ra không ít va chạm. Một người đàn ông tên là Robert Dexter còn lớn tiếng tuyên bố về quyền được tắm ở khu vực của riêng mình được Hiến pháp công nhận và đã toan suỵt chó xông vào cảnh sát viên, khiến anh này phải rút súng ngắn, vì anh đang thực thi công vụ và đe sẽ bắn chết con chó. Một cuộc xô xát khác diễn ra ở bãi tắm của thị trấn, khi một luật gia từ New York tới lên tiếng đọc Hiến pháp Hoa Kỳ cho anh cảnh sát và một đám thanh niên ồn ào nghe.

Thế nhưng chuyện tắm thì dù sao cũng không ai xuống tắm cả. Brody biết đích xác như thế.

Sáng hôm thứ tư có hai cậu bé thuê thuyền và ra cách bờ độ ba trăm yát, ở ngoài đó gần một giờ đồng hồ để quẳng lòng ruột gà và đầu vịt xuống nước. Trên con tàu đánh cá đi ngang qua, người ta trông thấy và báo qua máy vô tuyến cho Brody.

Brody gọi điện cho Hooper, cả hai cùng đi trên chiếc Flicka ra và kéo hai cậu bé vào bờ. Họ tìm thấy trên thuyền của hai cậu bé một cái lao buộc liền với một dây chão vải bình thường dài khoảng hai trăm yát, đầu kia quàng chặt vào mũi xuồng bằng kiểu nút buộc của những người đi biển. Hai cậu nói là họ muốn móc câu liêm vào cá và “lao vút đi trên thuyền, như trên xe trượt tuyết, đến tận Nantucket”. Brody cảnh cáo hai cậu bé rằng nếu chúng còn bày ra những trò đại loại như thế thì anh sẽ bắt chúng về tội mưu toan tự sát.

Đã bốn lần người ta gọi điện đến đồn cảnh sát báo là trông thấy cá mập. Trong một trường hợp thì hóa ra là một khúc gỗ trôi. Trong khi trường hợp khác, theo lời khẳng định của người dân chài được phái đi kiểm tra thông báo nhận được, đó là những đám cá con nô giỡn trong nước. Còn trong trường hợp thứ tư thì chẳng phát hiện thấy gì cả.

Chiều hôm thứ ba, khi trời vừa mới xâm xẩm tối lại có điện cho Brody.

Người gọi muốn giấu tên, nói rằng một người đàn ông ở bãi tắm thành phố lại ném mồi xuống nước cho cá mập. Té ra, đó không phải là đàn ông, mà là một người đàn bà, mặc áo choàng đàn ông - Jessie Parker, làm nghề bán hàng ở cửa hàng văn phòng phẩm. Thoạt đầu chị ta cứ chối, nhưng rồi sau thú nhận là đã ném một túi giấy xuống nước. Trong đó có ba chai rượu Vecmut đã rỗng.

- Sao chị không ném nó vào thùng rác? - Brody hỏi.

- Tôi không muốn anh công nhân đổ rác lại tưởng là tôi say rượu.

- Thế thì sao chị không quẳng vào thùng rác của người khác?

- Thế thì lại không tốt, - chị ta đáp. - Thùng rác... Đó cũng là của riêng đấy chứ, có phải không ông?

Brody khuyên chị ta từ nay về sau hãy xếp những chai rỗng vào một cái túi giấy bóng, sau đó cho vào một cái túi giấy to và dùng búa đập cho kỹ. Lúc ấy thì sẽ không ai biết đây là những chai gì nữa.

Brody nhìn đồng hồ. Đã qua tám giờ. Đến nhà Sally Gardner thì cũng muộn rồi. Có lẽ cô ấy đã đi ngủ. Grace Finley đã cho cô ấy viên thuốc nào đó hoặc là rượu uýt-xki, và Sally đã thiếp đi. Brody gọi điện đến trạm canh gác bờ biển ở Montauk và báo cho người trực ở đó về việc Ben Gardner. Người ấy trả lời là hễ khi nào rạng thì anh sẽ cho canô đi tìm xác.

- Cám ơn, - Brody đáp lại. - Tôi hy vọng là anh sẽ phát hiện được nó trước khi nó bị ném lên bờ. - Brody bỗng giật mình thảng thốt vì chính những lời nói của mình. “Nó” đấy là Ben Gardner, bạn anh. Sally sẽ nói sao, nếu cô ta nghe thấy anh gọi chồng cô là “nó”? Cứ như thể không hề có mười lăm năm kết bạn, Ben Gardner không còn nữa. Chỉ còn “nó”, và phải tìm nó trước khi cái mớ lầy nhầy đẫm máu ấy dạt lên bờ.

- Chúng tôi sẽ cố, - người trực nhật trả lời. - Thật là hết hơi! Tớ cũng thông cảm với các cậu. Mùa hè ở chỗ các cậu như thế kia mà, không tị sao được.

- Chỉ còn biết hy vọng rằng đấy không phải là mùa hè cuối cùng của chúng tôi. - Brody nói rồi đặt điện thoại lên giá. Sau đó anh tắt đèn trong phòng làm việc đóng cửa lại rồi ra xe.

Sau khi đã quặt về nhà, Brody trông thấy ánh sáng màu vàng đục hơi pha xanh lơ quen thuộc ở các cửa sổ phòng khách. Lũ trẻ đang xem vô tuyến. Anh bước qua cửa trước, gí công tắc đèn ngoài bậc tam cấp và nhìn vào phòng khách tranh tối tranh sáng. Cậu con trai cả Billy đang nằm dài trên đivăng, chống khuỷu tay. Martin, đứa giữa mười hai tuổi, đang ngả ngớn trên chiếc ghế bành mềm, đôi chân trần gác lên chiếc bàn để tạp chí. Thằng Sean lên tám ngồi dưới đất tựa người vào đi văng và đang vuốt ve con mèo.

- Ở nhà thế nào? - Brody hỏi.

- Bình thường, bố ạ, - Billy đáp, mắt vẫn không rời cái máy thu hình.

- Mẹ đâu?

- Ở trên gác ấy ạ. Mẹ dặn bảo bố là bữa ăn sắp ra cho bố ở dưới bếp ấy.

- Tốt lắm. Muộn rồi đấy, Sean. Sắp tám rưỡi rồi.

- Con đi ngủ đây, bố ạ, - Sean nói.

Brody xuống bếp, mở tủ lạnh lấy ra lon bia. Trên bàn ăn trong chiếc chảo còn chỗ thịt bò ninh để phần. Thịt màu xám xám nâu nâu bạc nhạc, nước xốt đã nguội tanh. “Bữa ăn tối đây đấy,” Brody nghĩ thầm. Anh quyết định làm mấy miếng bánh mì kẹp nhân. Trong tủ lạnh còn vài miếng bít tết, một gói chân gà, độ chục quả trứng, một lọ dưa chuột ngâm và mười hai cái hộp sắt có nước xôđa sủi bọt. Cuối cùng anh tìm thấy một mẩu pho mát đã khô, các góc quăn lại, anh bẻ nó ra và đút vào mồm. Ngẫm nghĩ một lát xem có nên hâm lại thịt hay không, rồi anh nói thành tiếng: “Thôi, mặc xác!” Anh lấy hai lát bánh mì, quết mù tạt lên, gỡ con dao thái thịt từ cái thớt ở trên tường xuống và cắt một miếng thịt bò dày. Anh đặt miếng thịt lên một lát bánh mì, xếp mấy miếng dưa chuột ngâm lên trên, rồi lấy một lát bánh mì khác kẹp lại. Xếp tất cả những thứ ấy lên đĩa, cộng thêm lon bia, thế là anh mang lên gác vào phòng ngủ.

Ellen đang ngồi trên giường đọc tạp chí Cosmopolitan.

- Anh đấy à? - Chị nói. - Ngày hôm nay anh có vất vả lắm không? Anh chẳng gọi điện nói gì cho em cả.

- Vất vả. Bây giờ thì ngày nào cũng vất vả. Em đã nghe chuyện Ben Gardner chưa? Ngay lúc đang nói với em đây, anh cũng chỉ có thể phỏng đoán điều gì đã xảy ra với anh ta, - anh đặt cái đĩa và lon bia lên bàn trang điểm rồi ngồi xuống mép giường để cởi giầy.

- Em có nghe. Grace Finley đã gọi điện cho em, hỏi em có biết bác sĩ Craig ở đâu không. Ở phòng thường trực đăng ký người ta không chỉ được cho cô ấy là bác sĩ Craig ở đâu, mà Grace thì muốn cho Sally uống thuốc ngủ.

- Thế em có đi tìm ông ta không?

- Không. Em sai thằng Sean đi đem thuốc Seconal cho cô ấy.

- Lại Seconal nào nữa?

- Thuốc ngủ ấy mà.

- Anh không biết là em vẫn uống thuốc ngủ.

- Cũng không hay uống lắm. Rất hãn hữu thôi.

- Em lấy ở đâu ra?

- Bác sĩ Craig kê cho em, hôm em đến khám về thần kinh ấy mà. Em có nói với anh rồi.

Brody quẳng giày vào góc phòng đứng dậy cởi quần dài ra rồi cẩn thận vắt nó bên thành ghế. Sau đó anh cởi áo sơ mi treo lên mắc trong tủ quần áo và an tọa trên giường trong bộ quần đùi áo may ô, anh bắt đầu đánh chén. Thịt khô và lắm gân. Anh chỉ cảm thấy vị ngon của mù tạt.

- Anh có tìm thấy thịt bò không? - Ellen hỏi.

Mồm Brody đã nhồi đầy, nên anh chỉ gật đầu.

- Thế anh ăn cái gì đấy?

- Thịt bò.

- Anh đã hâm nóng lên chưa?

- Chưa. Thế này cũng được rồi.

Ellen bĩu môi không hài lòng.

Brody yên lặng ăn. Ellen thì lật giở các trang tạp chí. Mấy phút trôi qua, khi Ellen đã lật đến trang cuối cùng rồi, chị đặt tạp chí lên đầu gối.

- Trời ạ! - Chị thốt ra.

- Cái gì thế?

- Em đang nghĩ về Ben Gardner. Khủng khiếp quá. Bây giờ không biết Sally sẽ làm sao đây?

- Anh cũng chả biết. Anh lo cho cô ấy quá. Cô ấy có tiền nong gì lắm không nhỉ? Đã bao giờ em nói chuyện ấy với cô ta chưa?

- Chưa bao giờ. Cô ấy lấy đâu ra tiền? Em nghĩ có lẽ cả năm chả bao giờ cô ấy mua cho con cái quần áo mới nào cả. Cô ấy cứ ước mong giá được mua thịt thường xuyên hơn cái cảnh tuần một lần, và khỏi phải cứ ăn mãi món cá mà Ben đánh về. Chắc cô ấy sẽ nhận được ít nhiều tiền bảo hiểm xã hội?

- Chắc có nhưng không nhiều. Còn lẽ các hội từ thiện nữa.

- Không đời nào cô ấy chịu đâu. - Ellen nhận xét.

- Em biết đấy, sĩ diện bây giờ chính là cái điều cô ấy không thể cho phép mình được nữa. Giờ thì đến cá cũng chả có mà ăn.

- Chúng ta có thể làm được gì không nhỉ?

- Chính chúng mình ấy à? Có thể làm gì được? Chúng mình cũng có giàu sang gì cho cam. Nhưng có lẽ thị trấn có thể giúp cô ấy được. Anh sẽ nói với Vaughan.

- À mà công việc của anh có tiến triển gì không?

- Em muốn hỏi là đã bắt được con quái vật ấy chưa chứ gì? Chưa đâu, Meadows đã vời một nhà hải dương học, bạn ông ta ở Woods Hole đến. Tuy rằng anh cũng chẳng rõ anh ta có thể giúp được cái gì.

- Nom anh ta thế nào?

- Trẻ, bề ngoài khá dễ chịu. Có hơi kiêu căng một tí, cái ấy cũng chẳng có gì lạ. Hình như anh ta khá thông thạo vùng ta.

- Thú vị nhỉ. Ở đâu tới hả anh?

- Anh ta nói là từ hồi còn bé đã hay đến Southampton rồi. Mùa hè nào cũng nghỉ ở đấy.

- Anh ta có đi làm không?

- Anh cũng không rõ. Chắc là anh ta sống với bố mẹ. Có vẻ như anh ta thuộc hạng ấy.

- Thuộc hạng nào.

- Hạng những người đi nghỉ. Bố mẹ giàu có. Nền nếp giáo dục đến nơi đến chốn. Em thông thạo cái hạng ấy quá rồi còn gì.

- Anh đừng cáu. Em chỉ hỏi vậy thôi.

- Anh không cáu. Chẳng qua anh chỉ nói rằng em thông thạo cái hạng ấy lắm rồi. Thì em từ môi trường của họ ra mà lại.

Ellen khúc khích cười:

- Từ môi trường của họ. Bây giờ em chỉ là đồ gái già thôi. Không hơn không kém.

- Đừng có nói ngớ ngẩn, - Brody bác lại. - Hễ em mặc quần áo tắm, thì đa số các ả mỹ miều đến đây mùa hè chẳng đáng xách dép cho em. - Anh lấy làm khoan khoái vì chị thích được nghe anh khen, anh cũng thấy khoan khoái khi nói những lời khen với Ellen. Những lời khen này đối với họ đã trở thành một cái gì đó nghi thức rồi, những đoạn dạo đầu của tình yêu. Hình dáng Ellen đang nằm trên giường gợi cho Brody sự thèm muốn. Tóc chị xõa xuống vai, ở chỗ xẻ sâu xuống của chiếc áo ngủ lộ ra hai bầu vú, sát đến tận đầu vú. Anh nói:

- Anh vào bây giờ đây. Anh đi đánh răng cái đã nhé.

Từ buồng tắm quay vào, anh vẫn còn cảm thấy sự kích thích. Anh bước lại bàn trang điểm để tắt đèn.

- Anh biết không, - Ellen nói, - em nghĩ rằng nên để cho lũ trẻ nhà ta đi học đánh tennis.

- Để làm gì? Chúng nó thích chơi tennis à?

- Không, nhưng đấy là một môn thể thao tốt, học được thì càng tốt chứ sao. Nếu chơi tennis giỏi thì có thể gia nhập bất cứ câu lạc bộ nào và gần gũi được với những người cần thiết. Bây giờ đúng là thời kỳ cho chúng nó học chơi.

- Thế chúng nó sẽ học ở đâu?

- Em đang nghĩ đến câu lạc bộ Field.

- Chúng mình đâu có phải là hội viên của câu lạc bộ Field.

- Em cho là chúng mình có thể làm hội viên được. Một số bạn cũ của em là hội viên của câu lạc bộ này. Họ có thể giới thiệu chúng ta.

- Dẹp chuyện ấy đi.

- Tại sao lại thế?

- Tại vì chúng ta không đủ tiền cáng đáng. Anh cam đoan là chỉ riêng việc gia nhập cũng phải mất một nghìn đôla rồi, rồi hàng năm lại phải nộp ít nhất là vài trăm. Chúng mình đâu có nhiều tiền đến thế.

- Ta có tiền tiết kiệm.

- Nhưng không phải để học đánh tennis. Thôi nhé, không nói chuyện ấy nữa, - anh vươn người về phía công tắc đèn.

- Cái đó còn có ích cho lũ trẻ.

Brody chống tay lên bàn.

- Em này, chúng ta không thuộc giới đánh tennis. Ở đấy chúng ta sẽ là người lạ.

- Làm sao anh biết được? Đã bao giờ chúng ta thử vào câu lạc bộ đâu.

- Thôi, hãy gác chuyện này lại. - Anh tắt đèn rồi đi lại giường, lật chăn ra và nằm vào với Ellen. - Với lại, - anh vừa nói tiếp vừa sục mũi vào cổ chị, - có một môn thể thao khác hợp gu anh hơn.

- Lũ trẻ còn chưa ngủ đâu.

- Chúng nó đang xem vô tuyến. Bây giờ đến bom nổ, chúng nó cũng không nghe tiếng nữa là. - Anh hôn vào cổ chị và bắt đầu đưa tay xuống đùi chị.

Ellen ngáp. Chị nói:

- Em buồn ngủ quá. Em đã uống thuốc từ trước lúc anh về.

Brody ngừng rờ tay.

- Em uống làm quái gì?

- Đêm hôm qua em khó ngủ, nên mới làm một viên.

- Em nên vứt những viên thuốc chết tiệt ấy đi, - anh hôn vào má chị. Anh muốn hôn vào môi, nhưng đúng lúc ấy chị lại ngáp.

- Xin lỗi, - chị nói. - Em sợ sẽ chẳng ra sao đâu.

- Ra trò chứ. Chỉ đòi hỏi em giúp cho một tí thôi.

- Thôi, em mệt quá. Còn anh... nếu muốn. Em sẽ cố gắng để không ngủ thiếp đi.

- Ấy không, - Brody nói và lăn sang phần giường của mình. - Anh không thích mang tiếng hiếp cái xác không hồn.

- Làm gì mà anh quá lời thế?

Brody không đáp. Anh nằm ngửa, nhìn chăm chăm lên trần. Anh cảm thấy sức căng vẫn còn, nhưng sự thèm muốn đã qua đi và thay vào đó là một nỗi đau âm ỉ.

Một phút sau Ellen hỏi:

- Anh bạn của Harry Meadows tên là gì nhỉ?

- Hooper.

- Có phải David Hooper không?

- Không, hình như tên anh ta là Matt.

- Đã từ cái dạo nào em có biết một người tên là David Hooper. Em nhớ. - Chị không kịp nói hết câu thì mi mắt đã ríu lại, và chị thở sâu chìm vào giấc ngủ.