Trảm long (Tập 2) - Chương 17 - Phần 2

Đặng Nghiêu đưa mắt nhìn Kim Lập Đức vẻ dò xét, vị đại nội phong thủy sư này gầy nhỏ nhưng mặt mày hồng hào, chạy được nhảy được, vừa nhìn đã biết là giở trò để trốn tránh công vụ, hồi tưởng lại, trước đây lão yêu tinh này cũng đã nhiều lần như vậy. Y vỗ mạnh lên vai Kim Lập Đức, nói với giọng đầy ẩn ý: “Bảo trọng, việc gì nên làm thì cứ làm thôi, huynh đệ vào trong đây.”

Ba người bọn Lục Kiều Kiều chạy một mạch vào phủ Thiên Sư, đi qua vô số cổng chào và thần điện, cuối cùng đi qua điện Ngọc Hoàng tới chỗ điện Hồ Tiên. Dọc đường, chỉ thấy khắp nơi bừa bãi, một vài nữ nhân đang chăm sóc cho các đạo sĩ bị thương, dưới đất còn mấy thi thể người áo đen, quả nhiên đúng như lời Kim Lập Đức nói, không thấy đánh nhau nữa.

Lục Kiều Kiều sớm đã đọc thuộc mật quyết tìm sách mà cha cô truyền cho, cô cũng như An Long Nhi, nhanh chóng dựa theo mật quyết tìm đến phía trước điện Giáp Tý, Đặng Nghiêu vung chưởng đánh bay cửa lớn đại điện, họ trông thấy ở ngay phía trước có một miệng hang rộng chừng một trượng, thông thẳng xuống lòng đất tối tăm. Vừa thấy cảnh tượng này, Lục Kiều Kiều liền biết An Long Nhi đã thuận lợi phá giải được mật quyết tiến vào địa cung. Đặng Nghiêu đề nghị nhảy xuống, nhưng Lục Kiều Kiều lại sống chết không chịu, vừa mới thoát chết trong một cái giếng, giờ lại bảo cô nhảy xuống một cái giếng không biết bên dưới có gì, Lục Kiều Kiều thực sự không thể chấp nhận nổi cuộc sống kiểu ấy. Vì vậy, bọn họ liền quay ra ngoài tỉ mỉ tìm kiếm lần nữa, chẳng mấy chốc đã phát hiện cửa ngầm đi xuống mê cung dưới lòng đất phía sau điện Hồ Tiên.

Đi qua cửa ngầm xuống cầu thang đá kéo dài, rồi qua một cánh cửa lật, họ tiến vào một gian đại sảnh trên sàn vẽ hình bát quái, bên trên bát quái có có đồ hình bộ pháp Tam Nương canh bộ mà Lục Kiều Kiều rất quen thuộc, trong đại sảnh chỉ có thi thể một người áo đen và hai đạo sĩ, có thể đoán được nơi này từng xảy ra một trận ác đấu. Bốn phía xung quanh đại sảnh toàn là tường gạch đỏ, trên một mặt tường có lỗ thủng to như cái sọt, Lục Kiều Kiều vừa nhìn liền biết ngay đây là lỗ được khoét từ phía bên kia ra, vì trên sàn đã có đồ hình bộ pháp Tam Nương canh bộ, nếu đây là đường đi vào, thì người đi từ gian phòng này sẽ không cần phải đục tường mà đi như thế. Cái lỗ trên tường chỉ chứng tỏ có người từng xông từ bên trong ra ngoài theo lối này, và rất có thể người đó chính là An Long Nhi và Tôn Tồn Chân từ điện Giáp Tý đi vào.

Đột nhiên, bên ngoài gian đại sảnh thấp thoáng vẳng lại tiếng kêu thảm thiết, khiến ba người hết sức căng thẳng. Lục Kiều Kiều bấm đốt ngón tay tính toán, biết được trong phòng còn có phòng, phía bên kia bức tường, có kẻ đang sát nhân. Phủ Thiên Sư lúc này vẫn chưa kết thúc ác chiến, bên ngoài kia vẫn còn buộc ngựa của An Thanh Nguyên và bốn người Nhật Bản, chứng tỏ bọn An Thanh Nguyên đang ở trong phủ Thiên Sư và chưa có được Long Quyết,bọn Lục Kiều Kiều cũng sẽ lập tức phải đối mặt với một cuộc chém giết.

Jack cõng Lục Kiều Kiều trên lưng, nhặt câu liêm có gắn sợi xích dài sáu thước bên cạnh xác người áo đen dưới đất lên, anh quấn chặt một đầu dây xích vào cổ tay mình, đưa câu liêm cho Lục Kiều Kiều. Hai người họ đã không cần phải dùng lời để giải thích gì với nhau nữa, Lục Kiều Kiều biết Jack sẽ cõng cô xông thẳng vào trong, Jack chính là ngựa của cô, dây xích này chính là cương ngựa, chỉ cần cô không buông câu liêm, Jack cũng tuyệt đối không buông sợi dây xích nối liền giữa hai người.

Lục Kiều Kiều ở trên lưng Jack đón lấy câu liêm, không nói không rằng quấn luôn đoạn xích nối với cán câu liêm vào cổ tay phải của mình, tay cầm câu liêm, khẽ hôn lên cổ Jack từ phía sau, rồi thì thầm bên tai anh: “Đi thôi, kể cả em có chết, sợi xích này cũng sẽ quấn trên tay em.”

Đặng Nghiêu nhặt thanh trường kiếm bên cạnh xác chết một đạo sĩ, theo chỉ dẫn của Lục Kiều Kiều, ba người tìm được cửa vào mê cung trên tường một cách chuẩn xác, rồi lặng lẽ tiến vào bên trong.

Đặng Nghiêu một tay cầm đuốc, một tay cầm trường kiếm bảo vệ bên cạnh Lục Kiều Kiều, chầm chậm lần mò tiến lên theo lộ tuyến của bộ pháp Tam Nương. Các gian phòng bên trong đều giống hệt nhau, họ lẳng lặng ghi nhớ những gian phòng từng đi qua, chăm chú lắng nghe âm thanh từ các phòng khác. Không biết tại các phòng xung quanh họ không có người, hay là vách tường cách âm hiệu quả mà dọc đường chỉ thấy tối đen như mực và tĩnh lặng rợn người.

Tuyến đường họ đi hoàn toàn phù hợp với tuyến đường phá giải mê cung, mỗi gian phòng trên tuyến đường này đều trống huơ trống hoác, cũng không thấy có dấu vết đánh nhau. Ba người đang nghi hoặc, thì đã đến một gian phòng chính giữa đặt một cái lồng sắt lớn. Cửa lồng mở to, trên tường có bốn giá cắm đuốc, nhưng chỉ còn hai cây đuốc, bọn Lục Kiều Kiều đưa mắt nhìn nhau, đều ngầm hiểu nơi này chính là nơi An Long Nhi và Tôn Tồn Chân bắt đầu tiến vào mê cung.

Lục Kiều Kiều nói với Đặng Nghiêu: “Đặng đại ca, chúng ta phải tìm Long Nhi, nhưng nếu lúc này nó lại đi ra thì chúng ta không kịp chặn nó, hay là huynh đến chỗ lối ra bên ngoài sảnh đợi nó, lúc chúng tôi ra cũng có người tiếp ứng.”

Nhưng Đặng Nghiêu lại nói: “Cô đang bị thương, Jack cõng cô cũng không tiện vận động, hai người ra ngoài trước đi, để tôi tìm Long Nhi được rồi.”

“Tôi không mệt, Lục Kiều Kiều nhẹ lắm, khà khà.” Jack trông có vẻ rất thoải mái, nhưng anh lại nghe thấy Lục Kiều Kiều nói vậy cũng được, để cho Đặng Nghiêu tìm người, còn bọn họ ra ngoài chờ, liền cõng Lục Kiều Kiều theo đường cũ trở ra. Đặng Nghiêu thì đẩy một cánh cửa lật khác, rời khỏi tuyến đường theo bộ pháp Tam Nương canh bộ, tùy cơ tìm kiếm trong mê cung.

Lục Kiều Kiều và Jack lùi lại hai gian phòng, đẩy cánh cửa lật tiếp theo, trong phòng liền vang lên tiếng rít gió vù vù, còn kèm theo cả tiếng ọc ọc phát ra từ trong cổ họng. Lục Kiều Kiều thầm run lên, bàn tay rịn mồ hôi. Âm thanh này cô đã từng nghe, trong Kỳ môn ảo trận bên bờ sông Cán Giang, khi thanh Tụ lý đao trong tay thọc vào cổ họng một người bịt mặt, cổ họng kẻ ấy phun máu thành vòi cũng phát ra âm thanh hệt như vậy. Lúc đó, âm thanh này còn phát ra ở ngay bên tai cô, rõ ràng đến độ khiến người ta lạnh người.

Jack không đi vào ngay mà dùng chân chặn cửa, để Lục Kiều Kiều thò đuốc soi vào bên trong, họ trông thấy một mảng máu lớn phun lên tường, một đạo sĩ nét mặt bình tĩnh đang dựa vào góc tường co giật, cổ họng bị cắt một vết sâu, máu không ngừng tuôn ra khỏi bàn tay đang bịt chặt vết thương của anh ta.

Nhát đao này vừa nhanh vừa sâu, lại còn rất mới, hẳn người xuất đao vẫn còn ở trong phòng, lúc này không thể cứu đạo sĩ được, mạo hiểm xông vào, thanh đao ấy rất có thể chém về phía họ. Lục Kiều Kiều đưa mắt nhìn đạo sĩ, đang định giơ đuốc nhìn lên thì trên không chợt vang lên tiếng xích sắt loảng xoảng cùng tiếng rít gió gấp gáp, một thanh câu liêm gắn dây xích từ trên một góc trần nhà nhanh chóng quét xuống đầu cô.

Lục Kiều Kiều hét lớn một tiếng “lùi”, giơ câu liêm lên vung một cái trước mặt, đánh bật thanh câu liêm của đối phương khỏi đường bay ban đầu, nhưng thanh câu liêm của cô cũng bị chấn động tuột khỏi tay. Jack vừa nghe hiệu lệnh rút lui, nửa bước chân đã đặt vào phòng lập tức rút về, tiện thể còn nhấc chân đá cửa lật đóng lại.

Lục Kiều Kiều giật sợi xích như kéo cương ngựa, Jack lách ngang nấp sang bên cạnh cánh cửa; cô rung rung sợi xích buộc ở cổ tay, giật thanh câu liêm trở về cầm chặt lấy, giơ cao quá đầu, bàn tay cô hơi run run, chỉ cần khe cửa có chút động tĩnh gì, cô sẽ lập tức chém thẳng xuống.

Cánh cửa lật lặng lẽ hé ra một chút, một quả cầu nhỏ bốc khói ném vào căn phòng Lục Kiều Kiều và Jack đứng, Lục Kiều Kiều đang căng thẳng cực độ, vừa thấy có động tĩnh, tức khắc dùng hết sức chém xuống, ánh bạc lóe lên nhưng chỉ chém vào khoảng không, còn cô vì dùng sức quá mạnh mà suýt ngã khỏi lưng Jack. Lục Kiều Kiều thấy chém trượt, lại có quả cầu khói bay vào phòng, không biết lát nữa quả cầu này sẽ có biến hóa gì, liền tức tối quát lớn: “Dừng! Đạp cửa!” đoạn kéo Jack tới trước cánh cửa lật, Jack và Lục Kiều Kiều đã tâm ý tương thông, anh biết cầu khói bay vào trước, bước tiếp theo nhất định đối phương sẽ xông vào, lúc này không đạp cửa thì còn đợi tới bao giờ nữa?

Đạp mạnh vào cánh cửa đang hé ra, phía bên kia quả nhiên đập phải một người, chỉ nghe một tiếng rú “á” thảm thiết, cánh cửa bật ngược trở về, khép lại trên tường. Jack nói: “Ha ha, đập vỡ mũi rồi!” Đoạn tung chân đá thêm cú nữa rồi lách sang một bên.

Quả cầu tỏa khói mù mịt, kèm theo mùi khó ngửi xộc lên mũi, khói nhanh chóng tỏa lan khắp xung quanh. Jack lập tức ho khù khụ, Lục Kiều Kiều nhân lúc mình chưa bị sặc khói, ném cây đuốc trong tay trái sang phía bên kia cửa lật, tay bắt kiếm quyết miệng niệm chú ngữ, tỉ mỉ vạch trên không trung một đạo Thanh phong phù của Thiên Sư đạo, sau đó chỉ ngón tay về phía cánh cửa. Trong phòng tức khắc cuộn lên một cơn gió, thổi hết khói về phía gian phòng có tên ninja. Bên phòng kia lập tức có người dập tắt đuốc, nhưng lại không ngờ khói sẽ cuộn sang phía phòng mình, tiếng ho vang lên ngay tắp lự. Lục Kiều Kiều đẩy một cái lên vai Jack toan xông qua, nhưng anh lại “suỵt” một tiếng, dùng tay nâng câu liêm của Lục Kiều Kiều lên, đứng bên cạnh cánh cửa lật.

Trước cửa quả nhiên có động tĩnh, một luồng gió mạnh lướt qua, Lục Kiều Kiều hét lớn: “Chém!” Câu liêm từ trên chém xả xuống. Tay cô có cảm giác chém trúng người, người đó hự lên một tiếng, rồi lăn vào bức tường phía bên kia, nhưng lưỡi câu liêm chém xuống quá mạnh nên đã cắm vào người đối phương không thể rút ra, khiến Lục Kiều Kiều và Jack cũng ngã lăn ra đất.

Lục Kiều Kiều ngồi dưới đất trông thấy một người khác ở trong phòng đang vung đao chém về phía vị trí họ vừa đứng lúc nãy. Thì ra đối phương có hai tên ninja xông sang phòng bên này, nhưng vì tốc độ quá nhanh, người bị cô chém trúng lại là tên theo phía sau. Lục Kiều Kiều vừa ho sặc sụa, hai tay vừa ra sức lay động thanh câu liêm cắm trên người đối phương, toan rút nó ra. Jack thì tranh thủ bóng tối, kéo sợi xích sắt, lăn ra xa Lục Kiều Kiều mấy bước, cổ tay rung một cái cuộn dây xích thành một vòng, quăng vào tên ninja còn lại đang ho sù sụ.

Tên ninja đã biết đồng bọn bị giết, đâu dễ gì bị dây xích quăng trúng, hắn men theo góc tường, lùi mấy bước phóng lên trần tránh khỏi sợi xích, rồi lập tức từ bên trên bổ tới chỗ Lục Kiều Kiều.

Mặc dù trong mê cung tối om, lại không có đuốc, nhưng tên ninja này biết, nơi đồng bọn mình chết cũng nhất định là nơi kẻ địch đang hiện diện, vả lại, Lục Kiều Kiều đang ho sặc sụa, chỉ dựa vào thính giác cũng có thể nhận biết được vị trí của cô.

Thời gian quá ngắn, thanh câu liêm của vẫn chưa rút về được, đã nghe trên không trung có tiếng gió rít, tay cô quấn trên xích sắt không thể rút ra, đương nhiên cũng không thể tránh né đòn tấn công của đối phương, cô lập tức giơ tay còn lại rút Tụ lý đao thuận thế vung ra. Jack cũng biết cú ném của mình bị trượt, đối thủ đang từ trên cao bổ xuống chỗ Lục Kiều Kiều, anh lập tức bật dậy khỏi sàn nhà, dang rộng hai tay nhào về phía tên ninja.

Tên ninja đang ở trên không bị Jack ôm chân kéo xuống đất, hai tay hắn chống xuống sàn nhà, lật người bắt chéo hai chân kẹp cổ Jack, đang định kéo anh lại bên cạnh để chém giết, thì chợt phát hiện đầu mình bị Lục Kiều Kiều ôm chặt, đồng thời trên cổ mát lạnh, một luồng khí mát rượi từ cổ họng ùa vào khoang ngực, hóa ra cổ họng đã bị thanh Tụ lý đao cắt lìa.

Jack thấy hai tên ninja đã bị giết, lập tức cõng Lục Kiều Kiều toàn thân đầm đìa máu trên lưng, để cô cầm bật lửa, tiếp tục chạy về phía trước. Họ theo đường cũ đi qua mấy gian phòng nữa, dọc đường trông thấy xác các đạo sĩ la liệt, đang định đẩy một cánh cửa ra, chợt thấp thoáng nghe thấy bên kia tường có tiếng binh khí va chạm nhau, rồi cửa lật bị người ta đẩy ra, Lục Kiều Kiều vội vàng tắt lửa, vung câu liêm chém về phía cánh cửa mở ở độ cao ngang đầu người.

Cùng với một tiếng “Đừng chém! Là tôi đây!” Cánh tay vung đao của Lục Kiều Kiều bị một bàn tay tóm lấy, Jack và Lục Kiều Kiều cũng mừng rỡ reo lên: “Tôn Tồn Chân?”

Tôn Tồn Chân lách người vào phòng, lập tức kể vắn tắt cho Lục Kiều Kiều nghe tình hình từ lúc y tiến vào mê cung, thì ra Tôn Tồn Chân muốn tìm An Long Nhi, nên đã dẫn luôn cả mười mấy tên ninja và một đám đạo sĩ cùng vào mê cung, giờ nơi này đã biến thành một địa ngục máu tanh tối như mực, trong mỗi căn phòng bất cứ giây phút nào đều có thể xảy ra tàn sát.

Tôn Tồn Chân nói: “Để tôi bảo vệ hai người ra sảnh bên ngoài, sau đó quay lại tìm Long Nhi, nếu gặp Đặng Nghiêu tôi cũng sẽ gọi ông ta luôn.” Ba người bàn bạc xong xuôi vội vàng dựa theo tuyến đường của bộ pháp Tam Nương canh bộ lùi ra sảnh phía ngoài.

Vừa bước vào một gian phòng khác, Tôn Tồn Chân đã đưa tay ấn Jack dừng lại, còn suỵt một tiếng ra hiệu cho hai người đừng nói chuyện. Trong bóng tối, Jack và Lục Kiều Kiều không thấy gì cũng không nghe có bất cứ âm thanh nào, nhất thời không hiểu họ Tôn đang làm gì, đành đứng yên bất động, hết sức đề phòng.

Đột nhiên có tiếng tường vỡ ầm ầm cùng tiếng hét thê thảm, sau đó Tôn Tồn Chân lại kéo Jack đi qua một cánh cửa khác.

Jack và Lục Kiều Kiều không nhìn thấy gì, chỉ nghe mà rợn tóc gáy, Lục Kiều Kiều khẽ hỏi Tôn Tồn Chân: “Này, vừa nãy huynh làm gì thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôn Tồn Chân không trả lời, lại “suỵt” thêm một tiếng nữa, Lục Kiều Kiều lập tức ngậm miệng, lẳng lặng cầm bật lửa trên tay.

Quả nhiên trong bóng tối lại có tiếng ầm ầm, đồng thời cạnh tường phát ra tiếng kêu thê thảm, Lục Kiều Kiều liền bật lửa, trong khoảnh khắc tia lửa lóe lên, bọn họ trông thấy Tôn Tồn Chân rút thanh Tề mi côn đầu bọc kim loại từ trên tường về, đang nghiêng người phát lực đâm về phía một bức tường khác, đầu côn nhuốm đầy máu tươi còn đang bắn tung tóe. Trong mắt họ, Tôn Tồn Chân đã biến thành một hình ảnh động lòng người.

Bốn phía lại trở thành tối om như mực, đúng như dự đoán, lại một tràng tiếng ầm ầm và tiếng rú thảm, đầu óc Lục Kiều Kiều trống rỗng, lòng đau nhói lên. Cô thấy mũi mình cay cay, đánh lửa sáng lên, nhìn Tôn Tồn Chân rút thanh Tề mi côn lại đứng trước mặt mình và Jack. Cô run run giọng hỏi y: “Huynh có thể nhìn thấy những người đứng ở sát tường đó à?”

Tôn Tồn Chân gật gật đầu.

“Sau khi mở thiên nhãn đều như vậy à?”

Tôn Tồn Chân không trả lời câu hỏi của Lục Kiều Kiều, dùng côn làm trụ xoay lưng lại với cô và Jack, hơi cúi thấp đầu, từ bờ vai y, Lục Kiều Kiều nhìn thấy vẻ yếu ớt và bi thương.

“Huynh xoay người lại cũng có thể nhìn thấy chúng tôi đúng không?”

“...”

Lục Kiều Kiều thấp giọng lẩm bẩm: “Đêm qua huynh có thể thấy chúng tôi trong phòng...”

Bóng lưng Tôn Tồn Chân khẽ run rẩy, ba người trầm mặc một lúc, Tôn Tồn Chân không nói không rằng đi sang phía một bức tường khác, vung côn đâm vào mặt tường.

Tường đổ, tiếng rú thảm thiết. Tôn Tồn Chân đánh hai đường côn giao nhau thành hình chữ thập, đục một lỗ lớn trên tường, tung mình nhảy vào một gian phòng khác, chân đạp lên xác chết vừa ngã xuống, thanh Tề mi côn đâm về phía một tên ninja cầm trường đao khác.

Trường côn rút ra, tên ninja còn chưa ngã xuống, Tôn Tồn Chân đã gầm lên giận dữ khiến người ta rúng động tâm can, múa cây côn trên đỉnh đầu thành một vầng sáng lạnh lẽo như vầng nguyệt, dưới ánh sáng của chiếc bật lửa, hàn quang tựa như một lưỡi đao đầy máu chém xả xuống đầu tên ninja kia.

Cùng với tiếng va đập như xương gãy, tên ninja văng ra đập người vào tường rồi trượt xuống đất, đầu bị đập nát thành những mảnh nhỏ dính trên tường, chầm chậm chảy xuống.

Toàn thân Lục Kiều Kiều run lên bần bật, cô không ngờ trên đời này lại có thứ năng lực nhìn xuyên tường như thế, cũng không ngờ trường côn của Tôn Tồn Chân đã biến thành đao; cô vẫn đang cố gắng hồi tưởng lại phản ứng của Tôn Tồn Chân buổi sáng sau khi Jack qua đêm ở phòng mình.

Y có đố kỵ không? Y có thương tâm không? Nhưng Lục Kiều Kiều biết, y đang kiềm chế, và vẫn đi theo mình, không hề đổi thay.

Tiếng hét và cách thức giết người tàn bạo của Tôn Tồn Chân khiến Jack hoảng sợ lùi lại hai bước, qua những lời đối đáp của y với Lục Kiều Kiều, anh đại khái cũng đoán biết được tâm trạng họ Tôn lúc này. Nhưng anh chẳng phải cũng yêu cùng một người với y hay sao? Cho dù rất tiếc cho y, nhưng anh có thể làm gì đây?

Tôn Tồn Chân không kéo Jack đi về phía trước nữa, y lẳng lặng xông thẳng tới, lần lượt vung côn đánh sập những bức tường trước mặt. Gặp phải phòng nào có ninja, y không đợi chờ hay âm thầm cách vách giết người nữa, mà xông thẳng tới trước đánh phủ đầu, điên cuồng trút hết bực bội và phẫn nộ vào thanh Tề mi côn.

Ba người giẫm lên một con đường máu, nhanh chóng trở lại gian đại sảnh có khảm hình Bát quái đồ trên sàn nhà, cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn khác với những gì họ trông thấy lúc tiến vào.

Sau khi phá vỡ tường gạch, đà lao của Tôn Tồn Chân không hề giảm đi, y xông thẳng tới bức tường đối diện, rồi dừng phắt lại sát tường, trường côn vung ngược quét về phía một người áo xám cầm đao, đầu côn bị đối phương vung đao chặn lấy làm bắn ra một đóa hoa lửa chói mắt cùng tiếng sắt thép rổn rảng, người áo xám cũng thuận thế lùi về sau làm giảm bớt lực đạo. Hắn chính là thủ lĩnh của quân đoàn ninja Yamashita Hagakure.

Lục Kiều Kiều và Jack từ trong lỗ trên tường chui ra mới nhìn thấy, An Long Nhi đang bị năm tên ninja ép vào một góc tường vây công, vì vậy Tôn Tồn Chân vừa xông ra sảnh ngoài đã lập tức vung côn lên giải vây cho nó.

An Long Nhi đã bị năm tên ninja chém cho bị thương khắp người, mặt mũi sưng vù, khóe miệng rỉ máu. Nó cầm Lôi thích trên tay, ánh mắt cuồng bạo khổ chiến, bất kể tránh né tới đâu, trước mặt cũng mọc ra ngay một tên ninja chém tới. Nó thấy Lục Kiều Kiều và Tôn Tồn Chân xuất hiện, nhưng không hề rút khỏi vòng chiến đấu, mà ngược lại còn gầm lên hăng hái, dốc toàn lực phản công bọn ninja.

Tôn Tồn Chân vừa xông ra liền tập kích Yamashita Hagakure từ phía sau, vốn muốn giải vây cho An Long Nhi, nhưng câu đầu tiên An Long Nhi thốt lên lại không phải là chào hỏi Lục Kiều Kiều và họ Tôn, mà là hét bảo Tôn Tồn Chân: “Tránh ra, để tôi giết hắn!”

Lời vừa dứt, nó dùng Lôi thích hất văng câu liêm của những tên ninja khác, vung gậy bổ về phía Yamashita Hagakure. Tôn Tồn Chân nghe nó nói thế, lập tức lăn người đổi vị trí với Yamashita Hagakure, lướt qua bên cạnh An Long Nhi, lao thẳng tới bốn tên ninja dùng câu liêm.

Bên kia Tôn Tồn Chân đuổi giết bọn ninja, còn bên này An Long Nhi và Yamashita Hagakure cũng bắt đầu triển khai một trận kịch chiến lấy yếu địch mạnh.

Lục Kiều Kiều chỉ thấy An Long Nhi sử dụng kiếm chiêu nhanh nhẹn lão luyện đối kháng với Yamashita Hagakure, chiêu nào cũng lấy công đối công, hoàn toàn không quan tâm gì đến sự sống chết của bản thân. Cây Lôi thích đen tuyền lấp loáng sáng bóng lên, mỗi chiêu đánh ra, đều mang theo tiếng rít sắc bén. Yamashita Hagakure là ninja được người ta dùng tiền thuê, hắn chỉ bán bản lĩnh giết người, chứ không bán mạng, bởi vậy, trong tình huống một kẻ cần mạng còn một kẻ bất cần, An Long Nhi cũng miễn cưỡng đánh ngang tay được với đối thủ.

Trừ đi sự chênh lệch về chiêu thức, lực đạo và tốc độ của Lôi thích trên tay An Long Nhi cũng đủ đối kháng với một võ thuật gia, trình độ này Lục Kiều Kiều chưa từng thấy qua. Cô có nghe Tôn Tồn Chân nói An Long Nhi đã học được tâm pháp Long Quyết từ Trương Thiên Sư, võ học được nâng lên hẳn một bậc như vậy, hẳn chính là biểu hiện của tâm pháp Long Quyết.

An Long Nhi và Yamashita Hagakure quấn lấy nhau, ngay cả Tôn Tồn Chân cũng không thể nhúng tay vào, Lục Kiều Kiều và Jack đều không phải cao thủ võ lâm, ở bên cạnh lại càng không biết ra tay thế nào, cô hét lên với An Long Nhi: “Đừng cậy mạnh! Mau lùi lại, Đặng đại ca sẽ lại đây giúp chúng ta, mau lùi lại đi!”

An Long Nhi hoàn toàn không có vẻ gì là bình tĩnh lại, lửa giận trong mắt nó còn mãnh liệt hơn cả đối thủ, vừa dồn dập tấn công Yamashita Hagakure vừa hét lớn: “Long Quyết đang ở chỗ cháu, cô Kiều bắt lấy!” Dứt lời liền tấn công liên hồi ép Yamashita Hagakure lùi lại, rồi lấy Trảm long quyết ném ngược ra phía sau lưng.

Yamashita Hagakure vừa thấy Trảm long quyết ném xuống đất, hai mắt sáng bừng lên, tức khắc dồn lực vào chân bổ về phía quyển sách. An Long Nhi đợi chính giây phút này, khi ánh mắt Yamashita Hagakure nhìn về phía Trảm long quyết dưới đất, Lôi thích trong tay thằng bé đã chém chếch vào đầu đối phương.

Yamashita Hagakure nghiêng người né tránh, đồng thời vung đao tạt ngang chém vào An Long Nhi. Trên bụng An Long Nhi lập tức có thêm một vết máu, nhưng nó không hề thu chiêu đỡ đao, mà dùng Lôi thích tạt ngược lên theo đường chém xuống vừa nãy, nhằm vào gáy Yamashita Hagakure. Chiêu “Trảm hồi” này vốn là chiêu thức gồm thâu cả tấn công và phòng bị của phái Shinto Munen, nhưng khi An Long Nhi đánh ra lại theo cách lấy mạng đổi mạng, Yamashita Hagakure gặp phải cách đánh này quả thực không biết đối phó thế nào, đành gắng gượng thu đao về vòng qua đầu tiếp chiêu.

Lục Kiều Kiều không hề muốn An Long Nhi chơi trò quyết đấu với ninja, điều cô muốn chỉ là mọi người an toàn lấy được Trảm long quyết rồi rời khỏi đây, hai tay cô liền kết thủ ấn, tạo thành ấn chữ Lâm, ấn đầu tiên trong Cửu Tự ấn. Đây là pháp thuật có thể phát ra lực định thân của Bất Động Minh Vương, cô không biết những bùa phép trực tiếp giết người, nhưng ít nhất cũng có thể định thân Yamashita Hagakure lại, để An Long Nhi nhanh chóng giải quyết hắn.

Khi cô kết thành ấn thủ giơ lên không trung, đang định đọc chú ngữ, thì bị Yamashita Hagakure liếc mắt phát hiện ra. Từ lúc Jack cõng Lục Kiều Kiều xuất hiện, hắn đã luôn chú ý đến người phụ nữ này. Với kinh nghiệm của một ninja như hắn, nữ nhân xuất hiện ở những nơi nguy hiểm xưa nay đều không phải kẻ yếu, ngược lại còn là những đối thủ nguy hiểm hơn đàn ông bội phần. Hắn vừa trông thấy Lục Kiều Kiều hai tay kết ấn, thình lình bỏ rơi An Long Nhi không đánh nữa, cũng không quan tâm đến Trảm long quyết dưới đất, mà thu đao vào vỏ rồi tung người lùi về góc tường, hai tay không ngờ cũng kết thành ấn chữ Lâm. Trong mắt An Long Nhi lúc này chỉ có đối phương tiến hay lùi, đối phương vừa lùi tới cạnh tường, nó đương nhiên cũng hăng hái xông lên truy kích.

Lục Kiều Kiều kinh hoàng, còn chưa niệm chú ngữ đã thất thanh hét lên: “Long Nhi đừng qua đó!”

Cùng lúc ấy, cô nghe thấy Yamashita Hagakure niệm ra một tràng chú ngữ thấp trầm: “NAN, HEYO, DOU, SIA, KAY, ZIN, NIKU, JI, ZEN!” đồng thời hai tay thay đổi làm ra những thủ ấn giống hệt như Cửu Tự ấn.

Gần như cùng lúc với hắn, Lục Kiều Kiều cũng kết ra chín thủ ấn, gấp rút niệm ra chín chữ chân ngôn: “Lâm, Binh, Đấu, Giả, Giai, Trận, Liệt, Tại, Tiền!”