Truyền thuyết về thành Troy và Hy Lạp - Phần II - Chương 06 phần 1

CHƯƠNG 6

ULYSSES BỊ ĐẮM THUYỀN VÀ TỚI PHAEACIA

Sau khi Ulysses rời khỏi đảo của nữ thần
Calypso, thời tiết trở nên thuận lợi lạ kì. Những cơn gió tốt lành thổi trên
biển nên tạm thời chuyến đi của Ulysses chưa gặp bất cứ khó khăn nào. Chàng
ngồi trên bè, kệ mặc nó trôi đi theo chiều gió, tuy nhiên, đi được một quãng
đường khá xa nhưng chàng vẫn không nhìn thấy đất liền hay bất cứ con thuyền
nào. Vào ban đêm, chàng phải hạn chế ngủ để trông chừng những con sóng lớn,
luôn cầm chặt bên tay trái như nữ thần Calypso đã dạy chàng. Chuyến hành trình
của chàng diễn ra bình yên vô sự trong vòng mười bảy ngày, sang ngày thứ mười
tám, chàng nhìn thấy những đỉnh núi cao của một hòn đảo được gọi
l Phaeacia. Chàng khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng mình cũng đến được đất
liền dù chàng không biết hòn đảo đó là của ai. Đúng lúc đó thì thần
biển nhìn thấy chàng và thần nhớ lại chàng đã chọc mù mắt của con trai mình là
Cyclops như thế nào. Thần đùng đùng nổi giận vung đinh ba đập mạnh xuống nước
làm cho sóng bão lại nổi lên ầm ầm: những đám mây đen ùn ùn kéo đến trên bầu
trời và sấm chớp nổi lên sáng rực cả một góc trời. Ulysses kinh hoàng khi nghĩ
đến cảnh có thể mình phải bỏ mạng nơi này. Chàng ước gì giá như chàng chết đi
khi bị quân thành Troy vây xung quanh trong lúc đang cố gắng bảo vệ thi thể của
Achilles. Thà chết như vậy, chàng còn được mọi người biết đến, còn được chôn
cất và được nằm bên cạnh bạn bè. Nhưng nếu bây giờ, chàng bị chết đuối thì hồn
ma của chàng sẽ mãi mãi phải lang thang một mình ở vùng đệm của thế giới người
chết giống như hồn ma của Elpenor. Chàng rùng mình khi nghĩ đến điều đó và gần
như mất hết hi vọng. Chàng không sợ chết nhưng lại lo cho số phận của hồn ma
của mình sau khi chết. Chàng không chịu được cảnh cô đơn, phải lang thang một
mình mà không được nói chuyện với những người xung quanh dù chàng biết họ đang
ở rất gần mình.

Trong lúc chàng đang mải suy nghĩ,
những cơn gió lớn làm gẫy cột buồm của chiếc bè, buồm và cột rơi xuống biển.
Thật không may, sóng biển cũng kéo chàng dũng sĩ bất hạnh của chúng ta xuống
sâu dưới lòng đại dương. Đó chính là chủ ý của thần biển bởi thần quyết tâm
giết chết Ulysses trả thù cho con trai. Sau một hồi vật lộn với sóng biển, cuối
cùng chàng cũng ngoi lên được mặt nước và cố gắng bơi đuổi theo chiếc bè rồi
trèo lên trên, bám chặt lấy hai thành bè. Như vậy vẫn chưa hết, mặc dù chàng đã
ngồi được lên trên bè nhưng những cơn gió biển vẫn đẩy chiếc bè của
chàng tiến lên, lùi xuống giống như một chiếc lông vũ. Đúng lúc đó thì nữ thần
biển Ina xuất hiện. Nàng cảm thấy thương cảm cho con người tội nghiệp kia nên
đã ngoi lên mặt nước giống như con chim mòng biển ngoi lên rũ khô cơ thể sau
khi vừa ngụp xuống dưới nước tìm thức ăn. Nàng an ủi chàng và cho chàng một
chiếc khăn rồi nói:

- Hãy cởi hết quần áo ra và quấn
chiếc khăn này xung quanh ngực. Sau đó, chàng hãy nhảy xuống nước và bơi cho
đến khi tới được đất liền thì hãy ném chiếc khăn trở lại đại dương bao la rồi
quay đầu đi. Chàng hãy ghi nhớ những gì ta vừa nói bởi nếu làm theo đúng chỉ
dẫn của ta, chàng sẽ có thể tai qua nạn khỏi.

Ulysses bắt lấy chiếc khăn và quấn
quanh ngực như lời nữ thần biển vừa nói, tuy nhiên chàng quyết tâm không rời
khỏi chiếc bè của mình chừng nào những thanh gỗ của nó còn gắn chặt với nhau.
Dù sao thì chàng vẫn cần một phương tiện để nếu may mắn thoát nạn, còn có cái
để sử dụng cho chuyến đi tiếp theo. Chàng nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ chàng hiểu
rằng trong điều kiện thời tiết như thế này, chiếc bè của chàng khó có thể chống
chịu được lâu. Càng lúc, những tấm gỗ bị đánh ra xa nhau hơn, chàng nắm chặt
lấy một tấm ván, ngồi rạng chân sa giống như một người đang cưỡi ngựa. Những
cơn gió dịu bớt đi, nhưng gió bấc đẩy Ulysses trôi lênh đênh trên mặt biển
trong vòng hai ngày, hai đêm. Vào ngày thứ ba, mọi thứ dường như lắng xuống và
trở về trạng thái bình thường vốn có của nó. Đất liền chỉ còn cách chỗ chàng
một đoạn không xa, Ulysses bắt đầu bơi đến đất liền. Chàng phải vượt qua một
ngọn sóng khủng khiếp, ngọn sóng này đánh mạnh vào những tảng đá sắc nhọn gần
bờ và nếu không may bị cuốn theo, chắc chắn cơ thể của chàng sẽ bị tan thành
từng mảnh nhỏ. Trong khi chàng cố gắng nắm lấy một tảng đá thì một đợt sóng
biển lại ập đến trực kéo chàng quay trở lại biển khơi. Ulyssses phải cố gắng
lắm mới có thể bơi ra khỏi những đợt sóng lớn đó, rồi bơi dọc theo dải đất liền
để tìm một nơi an toàn. Cuối cùng thì chàng cũng đến được cửa sông. Mọi thứ ở
đây đều yên bình, hai bờ sông không thể hiện bất cứ dấu hiệu nguy hiểm nào.
Nước của sông khá nông, Ulysses còn có thể chạm chân xuống đáy sông. Chàng lảo
đảo bước ra khỏi dòng nước chảy hiền hòa và ngất đi khi vừa lên tới mặt đất.
Chàng đã tốn quá nhiều sức khi phải vật lộn với những con sóng quái ác, gió dữ
của biển khơi, trong khi đó lại không ăn gì hai ngày rồi. Khi đã tỉnh táo trở
lại, chàng ném trả chiếc khăn của nữ thần biển rồi lại gục xuống mệt lử giữa
những đám lau sậy mọc bên bờ sông. Chàng dũng sĩ Ulysses lúc đó ở trong bộ dạng
trần truồng, đói khát giống như một kẻ ăn mày không chốn dung thân. Chàng bò ở
giữa hai hàng cây ôliu dày, mọc san sát nhau tạo thành một nơi trú ẩn lý tưởng,
giúp chàng tránh khỏi sự tấn công của gió. Chàng dùng lá ôliu phủ kín cơ thể,
một lúc sau người chàng ấm trở lại và chàng chìm vào trong một giấc ngủ sâu
ngon lành. Chàng ngủ say đến mức không biết gì đến xung quanh, không còn lo
lắng gì đến tình trạng khó khăn của mình lúc bấy giờ. Đơn giản, chàng chỉ muốn
ngủ để lấy sức, sau đó còn phải tìm chút gì ăn cho đỡ đói bụng.

Trong khi chàng dũng sĩ Ulysses
đang ngủ ngon giấc trong trạng thái trần truồng trên một vùng đất lạ thì nàng
Nausicaa, con gái của đứ vua nước Phaeacia (chính là hòn đảo Ulysses vừa đặt
chân đến) có một giấc mơ kì lạ mà bản thân nàng cũng không thể lí giải được.
Trong giấc mơ, Nausicaa gặp một người bạn gái của mình và người bạn đó đã nói
với nàng những điều mà nàng chưa từng nghe tới: "Hỡi Nausicaa, tôi tự hỏi
tại sao mẹ bạn lại có một người con gái quá bất cẩn như bạn nhỉ? Trong nhà bạn
có rất nhiều quần áo, vải vóc cần được giặt giũ trước ngày cưới của bạn nhưng
bạn lại chưa làm. Theo phong tục thì bạn phải tặng quần áo cho những người
khách đến thăm, bạn có nhớ không? Vậy ngày mai bạn hãy đi giặt giũ quần áo ở
sông và nhớ mang theo trang phục dành cho nam giới. Tôi hi vọng bạn sẽ ghi nhớ
những gì tôi vừa nói đấy".

Ngày hôm sau, khi Nausicaa tỉnh
giấc, nàng nhớ lại giấc mơ đêm hôm trước với vẻ ngạc nhiên nhưng có đôi chút tò
mò. Nàng tin rằng đó không phải là một giấc mơ vớ vẩn, mà là một điềm báo dành
cho nàng. Nàng đến gặp cha, hỏi cho cho mượn chiếc xe đẩy để chở quần áo đi
giặt Nàng không nói bất cứ điều gì về ngày cưới của mình bởi nàng chưa có ý
định gì cho chuyện đó. Mặc dù có rất nhiều chàng trai trẻ yêu nàng tha thiết và
muốn cưới nàng làm vợ nhưng nàng không yêu ai trong số bọn họ. Như là sự sắp
đặt của số phận, nàng công chúa xinh đẹp luôn có cảm giác mình đang chờ đợi một
người nào đó mà không phải là một trong số những người đang si mê nàng. Có rất
nhiều quần áo cần được giặt sạch, cha nàng cho nàng mượn một chiếc xe ngựa có
khung cao và vài con la để kéo xe. Quần áo được chất đầy lên xe, còn thức ăn
được xếp vào trong một chiếc rổ xinh xắn. Nausicaa nắm lấy dây cương, điều
khiển những con la từ từ tiến về phía trước. Theo sau nàng là rất nhiều người
hầu nữ cùng trang lứa, bởi nàng là công chúa nên không thể đi ra ngoài một mình
được. Hơn thế nữa, không đời nào cha nàng để nàng phải một mình giặt hết số
quần áo kia trong khi số người hầu trong cung điện lên tới con số không đếm
được. Họ đến một cái ao sâu và trong, chảy tràn qua một con đập nước nhỏ. Đây
là nơi họ sẽ giặt quần áo và lội xuống những dòng suối nhỏ để chơi đùa. Các cô
gái la hét, cười đùa rộn rã khiến Ulysses tỉnh giấc. Lúc đó chàng đang ở trong
một khu rừng nhỏ nhưng lại không thể định thần được xem mình đang ở nơi đâu và
làm thế nào có thể bò được tới nơi này. Chàng tự hỏi: "Ta đang ở đâu thế
này? Đây có phải là một đất nước của những người hoang dã, dữ tợn không? Liệu
ta có phải đối mặt với những mối nguy hiểm chết người nữa hay không? Các cô gái
kia đang chơi đùa xung quanh ta và có thể phát hiện ra sự có mặt của ta bất cứ
lúc nào. Liệu có phải họ chính là những nàng tiên của những đỉnh đồi và những
con sông hay những đồng cỏ nơi đây không? Làm thế nào để có thể giải đáp được
ngần ấy thắc mắc bây giờ?".

Ulysses không có quần áo, hơn nữa
những giọng nói kia chắc chắn là của phụ nữ nên chàng không thể để họ nhìn thấy
mình trong bộ dạng khiếm nhã như thế này được. Chàng vội bẻ một chiếc lá lớn,
che toàn bộ cơ thể trừ đôi chân trần, khuôn mặt hoang dại đầy mệt mỏi vì lạnh
và đói. Tóc và râu của chàng bết lại với nhau, lởm chởm. Không ai còn nhận ra
hình ảnh chàng Ulysses khôi ngô tuấn tú, từng lập được rất nhiều chiến công
oanh liệt cho quân Hi Lạp.

Những cô gái trẻ vừa nhìn thấy một
khuôn mặt lạ nhô ra khỏi cành cây xanh liền hét lên và hốt hoảng bỏ chạy tán
loạn dọc theo bờ biển. Họ sợ rằng người lạ kia là kẻ xấu và sẽ làm hại họ. Chỉ
riêng có Nausicaa là vẫn đứng yên tại chỗ không hề sợ hãi bởi nàng đã được nữ
thần Athene truyền cho lòng can đảm. Ulysses không dám đến gần mà chỉ đứng từ
xa cầu khẩn người con gái xinh đẹp:

- Hỡi nữ hoàng xinh đẹp tuyệt
trần! Dù nàng là thần tiên hay người phàm trần thì tôi cũng xin thể hiện lòng
ngưỡng mộ của mình trước sắc đẹp nghiêng nước, nghiêng thành của nàng. Nếu nàng
là một vị thần thì tôi tin rằng nàng chỉ có thể là nữ thần Artemis, con gái của
thần Dớt vĩ đại và tôi thật sự vui mừng vì đây là lần đầu tiên tôi được gặp một
nữ thần dưới vùng đất của con người. Còn nếu nàng chỉ là con gái của những
người bình thường như tôi thì thật hạnh phúc cho bậc cha mẹ nào có được người
con gái như nàng. Chắc chắn cha mẹ nàng phải tự hào về con gái của họ lắm đây. Mỗi
khi đưa nàng đến dự tiệc hay khiêu vũ thì trong trái tim họ luôn rộn lên niềm
vui sướng ngay khi nàng mới bắt đầu bước chân vào đại sảnh vì họ sẽ thấy rằng
nàng giống như một bông hoa đẹp lộng lẫy giữa những người con gái khác. Các
chàng trai không thể kìm lòng được khi đứng trước nàng. Họ yêu nàng và chỉ mong
có thể cưới nàng về làm vợ. Họ sẵn sàng tặng nàng những món quà quý giá nhất để
chiếm được trái tim của nàng. Tôi tin rằng những gì mình nói là hoàn toàn chính
xác. Có một lần ở Delos tôi nhìn thấy một thứ rất đẹp đó là cây cọ non đặt trên
bàn thờ của thần Apollo. Tôi đã đi rất nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều người nhưng
hiếm ai có được vẻ bề ngoài giống như nàng. Khi tôi nhìn thấy nàng, tôi không
chỉ thấy được vẻ đẹp bên ngoài mà còn thấy được sự đáng quý của tâm hồn nàng.
Tôi ngưỡng mộ tâm hồn và trái tim của nàng dù đây mới chỉ là lần đầu tiên chúng
ta gặp nhau. Trước đây tôi đi cùng với rất nhiều người, nhưng do các điều kiện
khách quan và do họ đã hành động sai lầm nên bây giờ chỉ còn lại mình tôi cô
đơn một mình. Trông bộ dạng của tôi lúc này không khác gì một kẻ ăn xin bẩn
thỉu, một tên thuộc tầng lớp thấp đến nỗi những cô gái khác vừa nhìn thấy tôi
đã bỏ đi, không dám nhìn lại. Thế còn nàng, tại sao nàng lại không bỏ chạy cùng
họ? Phải chăng nàng ngạc nhiên đến nỗi không thể cất bước bỏ đi, hay do nàng
chỉ tò mò muốn biết tôi là ai và tôi đang làm gì ở đây?

"Tôi không biết nàng đang
nghĩ gì nhưng tôi tin rằng nàng là một người con gái không chỉ xinh đẹp mà còn
rất thông minh, dũng cảm. Phong thái của nàng toát lên hết những phẩm chất tốt
đẹp bên trong mà ai nhìn vào cũng có thể cảm nhận được. Tôi ngạc nhiên trước
nàng đấy. Bình thường nàng hoàn toàn có thể khiến ti đau đớn về thể xác để tự
vệ bởi nàng đâu có biết gì về tôi, về những đắng cay nhọc nhằn mà tôi phải gánh
chịu. Tôi đang đứng trước mặt nàng đây chỉ là một người đàn ông bất hạnh, thấp
kém, không một mảnh vải che thân. Hỡi người con gái xinh đẹp, tôi không biết
dùng lời nào để diễn tả ấn tượng và sự khâm phục của mình dành cho nàng. Ngày hôm
qua, vào ngày thứ hai mươi, tôi vừa trốn thoát khỏi lòng đại dương tối tăm bao
la nhưng những con sóng nối tiếp nhau không chịu để cho tôi yên. Chúng đã khiến
tôi ở trong bộ dạng như thế này, rồi lại còn những cơn gió mạnh đã đẩy tôi trôi
dạt tới đây từ đảo Ogygla. Tôi nghĩ rằng một vị thần nào đó đã đưa tôi lên bờ
biển này và cũng rất có thể một vài thế lực xấu xa sẽ không chịu tha cho tôi mà
tiếp tục săn đuổi tôi đến khi tôi không còn trên cõi đời này nữa mới thôi. Tôi
không cho rằng mọi rắc rối đến đây là chấm dứt, các vị thần đã nói rằng tôi
phải vượt qua rất nhiều thử thách nữa mới mong được bình yên vô sự. Bản thân
tôi lại không biết mình còn phải đối mặt với những điều khủng khiếp nào nữa
đây."

"Hỡi người con gái nhân hậu,
xin nàng hãy thương tôi, một kẻ suốt gần hai mươi năm qua không ngừng phải
đương đầu với sóng biển bão tố. Nàng là người phụ nữ trần tục đầu tiên tôi gặp
trong suốt quãng thời gian lênh đênh với sóng gió của mình đấy. Ít nhất hãy cho
tôi một mảnh vải che thân bởi tôi không thể ở trong bộ dạng này mãi được. Sau
đó, xin nàng hãy đưa tôi đến thành phố, nơi nàng đang sinh sống. Cầu chúc cho
nàng được thần linh phù hộ để nàng được đáp ứng mọi điều trái tim nàng mong
muốn. Cầu chúc cho nàng có một cuộc sống gia đình hạnh phúc, một người chồng
tốt, một ngôi nhà xinh xắn. Tôi không biết thể hiện lòng biết ơn của mình như
thế nào ngoài sự chân thành của mình, mong cho nàng gặp được mọi điều tốt đẹp.
Ta nghĩ rằng chẳng có gì mạnh hơn khi trái tim của một người đàn ông và vợ anh
ta đập chung một nhịp. Khi họ hiểu nhau, chia sẻ mọi khó khăn, vui sướng thì họ
sẽ không bao giờ phải chịu cảnh đau buồn, bạn bè của họ sẽ vui mừng cho họ. Ta
tin rằng nàng sẽ có được những điều đó".

- Hỡi người đàn ông lạ mặt kia! - Nausicaa đáp -
Nghe chàng nới ta đoán chàng không phải là một kẻ xấu hay ngu ngốc. Chính thần
Dớt vĩ đại trên đỉnh Olympus đã ban tặng sự giàu có và thịnh vượng cho con
người chúng ta, cho những người tốt và cho cả những kẻ xấu theo ý thích của
người. Thần linh đã ban cho chàng một trí tuệ thông minh sắc sảo, tài ăn nói
khó ai có thể sánh được. Chàng đã đến thành phố của chúng ta, vùng đất của
chúng ta thì ta tin rằng đó cũng là sự sắp đặt của thần linh. Ở đây chàng sẽ
không thốn bất cứ thứ gì chứ đừng nói là quần áo. Chúng ta là những người rất
hiếu khách, nếu chúng ta nhận thấy một ai đó có thể trở thành bạn của mình, một
người không có ý định làm hại chúng ta thì chúng ta sẽ đối xử rất tốt với người
đó, dành tặng cho người đó những thứ quý giá và tốt đẹp nhất. Ta tin chàng nên
sẽ đưa chàng về thành phố, giới thiệu chàng với những người thân của ta. Người
Phaeacian là chủ của thành phố và vùng đất này. Còn ta, ta là con gái của vua
Alcinous, người có trái tim vĩ đại, người mà tất cả

Nói xong, nàng gọi đám nô tì đến, giải thích với họ không có bất cứ sự đe
dọa nào ở đây cả. Người đàn ông đang đứng trước mặt nàng là người tốt, đang gặp
vận hạn nên cần sự giúp đỡ của họ:

- Hỡi những người hầu gái tội
nghiệp của ta. Tại sao các ngươi lại phải chạy trốn khi nhìn thấy một người đàn
ông? Chắc chắn anh ta không phải là kẻ thù của chúng ta nên các ngươi đừng coi
anh ta giống như kẻ thù mà sợ hãi, căm ghét. Sẽ không có người nào dám mang
chiến tranh tới vùng đất của người Phaeacian đâu bởi chúng ta là những người
thân thiết với thần linh, được thần linh yêu mến, che chở. Chúng ta vùng đất xa
xôi mà không có một người nào tự nhiên tới đây để gây chiến hay giao thiệp mới
chúng ta. Người đàn ông này đã bị sóng gió đẩy vào đây nên chúng ta phải đối xử
tốt với anh ta. Các người nên nhớ rằng tất cả những người lạ và người ăn mày
đều do thần Dớt đưa đến, chính vì vậy nếu chúng ta xua đuổi họ, đánh đập họ thì
thần sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta. Nào, hãy mang quần áo, đồ ăn, thức
uống đến cho anh ta. Ta chắc rằng bụng anh ta đang sôi lên vì đói.

Những người hầu gái nghe chủ nhân
của mình nói vậy nên cũng vững lòng. Họ không chạy trốn nữa mà gọi nhau quay
lại. Sau đó, họ mang quần áo đến cho Ulysses mặc nhưng ai nấy vẫn có vẻ gì đó
rất sợ sệt, không tự nhiên. Nausicaa không hiểu tại sao họ lại có thể yếu đuối
và dễ sợ hãi đến như vậy. Nàng là con gái của vua, là người thuộc dòng dõi quý
tộc nhưng cũng không đến nỗi như vậy. Nàng buộc họ phải làm theo yêu cầu của
nàng. Họ đặt bộ quần áo mới dành cho Ulysses xuống dưới đất, sau đó đưa cho
chàng một lọ dầu ôliu rồi yêu cầu chàng xuống dưới sông tắm rửa sạch sẽ. Trong
khi tắm, chàng dũng sĩ Ulysses nói với các nữ hầu gái:

- Ta nghĩ rằng các nàng nên đứng
xa ra trong khi ta tắm và bôi dầu ôliu lên người bởi từ lâu rồi thứ dầu này đã
trở thành một kẻ xa lạ với làn da của ta. Nếu các nàng ở đây, nhìn ta thì ta sẽ
không thể tắm được bởi ta cảm thấy xấu hổ khi ở trong bộ dạng trần truồng giữa những
cô gái đẹp như các nàng. Suốt thời gian qua ta phải lênh đênh trên biển, phải
chịu sự hành hạ của sóng gió dữ dội nên bây giờ ta không tự tin khi tắm trước
mặt người khác.