Nguyệt lại vân sơ - Chương 03

Chương 3:
Vãn bối sinh sau đẻ muộn, có tài đức năng lực gì mà xứng với Tinh lưu bảo kiếm
này!

Ba ngày sau, chính là ngày cử hành đại hội so
kiếm.

Núi Thúy Hà của Dịch Thủy Đình là một nơi phong
cảnh tuyệt đẹp, thác nước chảy thành một dòng suối giữa núi, hợp lại thành một
cái hồ, dòng suối ở khe núi bao xung quanh tổng đà của phái. Trong đó có một
cái hồ tên là “Lân Thúy”, nước trong hồ trong veo như ngọc. Vài tháng trước các
đệ tử đã dựng một đài thi đấu giữa hồ Lân Thúy để làm nơi so kiếm.

Các đệ tử tham gia tỷ thí đều đã tới đủ và đang
đứng chờ ở bên bờ hồ. Đến giờ tỵ, chưởng môn Vân Ẩn Thượng Nhân và ba đại trưởng
lão, bốn vị đàn chủ cũng đã tới, ngồi ở nhà thủy tạ cách đài tỷ thí không xa.

*Giờ Tỵ: khoảng từ 9:00 -> 11:00.

Lâm Xuyên vừa liếc mắt đã tìm thấy Phương Thanh, không kìm
được thở phào nhẹ nhõm một cái. Sáng nay trước khi hắn ra ngoài, tuy đã dặn đi
dặn lại nàng phải rời giường đúng giờ, không được nhầm lẫn giờ cử hành đại hội
so kiếm, nhưng chung quy vẫn không yên tâm lắm, may mà nàng đã tới.

Nhưng tâm hắn thả lỏng chẳng được bao lâu lập tức lại thấy
bất đắc dĩ, trang phục đàn chủ đêm qua hắn đã chuẩn bị cho nàng, còn để ở đầu
giường để nàng dễ thấy mà mặc vào. Nhưng trừ giờ xuất phát, hiển nhiên nàng lại
không để ý đến cái gì cả. Tóc tai chưa chải xõa trên vai, vẻ mặt lười biếng mệt
mỏi, hành lễ với chưởng môn và các vị trưởng lão xong thì miễn cưỡng ngồi xuống
vị trí của mình, mà chỗ của nàng là sau chưởng môn và các trưởng lão, xem như
tương đối “bí mật”. Không bao lâu sau, nàng đã bắt đầu mơ ngủ ngã trái nghiêng
phải.

Hắn nắm chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế xúc độc muốn xông đến
lay tỉnh nàng. Tốt xấu gì cũng là đàn chủ, tốt xấu gì vẫn là một trong “Dịch
Thủy Ngũ Hiền”, cái thái độ “việc ở đây chả liên quan gì đến ta” công khai thế
kia là sao hả? Các thứ khác không nói, chẳng lẽ ngay cả thắng thua của hắn nàng
cũng không quan tâm sao?

Hắn nghĩ đến đó thì nghe thấy chưởng môn tuyên bố bắt đầu đại
hội so kiếm nên đành phải ổn định lại tâm trạng, chuẩn bị thi đấu. Thứ tự xuất
chiến được định ra do rút thăm từ mấy hôm trước, khi đến lượt hắn thì đã gần
trưa. Hắn phi thân đứng trên sàn tỷ thí, không tự chủ được quay đầu thoáng nhìn
Phương Thanh bên nhà thủy tạ.

Mà cái liếc nhìn này lại kích thích cảm giác buồn bực vô cùng
trong lòng hắn. Nàng ngả lưng vào ghế, đã ngủ say. Hắn thấy rất tức giận, nhỏ
giọng than thở: “Đã không để ý còn truyền kiếm cho ta làm gì, tốn công vô ích...”.

Hắn hít sâu mấy hơi, giấu đi sự bực tức, nâng mắt lên nhìn
đối thủ của mình. Đệ tử tỷ thí với hắn không phải là người quá quen thân gì.
Xét bối phận, y là sư huynh là hắn. Vẻ mặt đối phương rất hung dữ, hiển nhiên
là rất coi trọng trận tỷ thí này, hai người hành lễ với nhau, sau đó liền xuất
binh khí.

Lâm Xuyên nhìn Tinh lưu bảo kiếm trong tay mình, tâm trạng có
hơi phức tạp. Thôi được rồi, hắn vốn không muốn thắng, cũng chẳng ngại người ta
thắng mình, chỉ là cố ý thua thì có phần không tốt lắm... Hắn đang nghĩ ngợi,
đệ tử kia quát lên một tiếng rồi giơ kiếm tấn công về phía hắn, hắn nhẹ nhàng
tránh thoát, trong đầu nhanh chóng nghĩ đối sách.

Đầu tiên lấy “phi sương” ép đối thủ lùi bước, sau đó mới dùng
“huyền bộc” rồi để lộ sơ hở, đợi hắn ta phản kích thì mình sẽ ngã xuống đài thi
đấu. Như vậy hẳn là không có chút lộ liễu nào.

Nghĩ xong, hắn giương kiếm, hô: “Phi sương!”.

“Phi sương” là kiếm thế nhập môn của Dịch Thủy Đình, kiếm dẫn
khí động, ánh sáng rực rỡ lan ra như sương tuyết tung bay. Uy lực của chiêu này
không lớn, trước nay đều chỉ dùng để đe dọa.

Nhưng thời khắc chiêu này tung ra, Lâm Xuyên lại bị cảnh
tượng mình chứng kiến làm cho sợ hãi. Chiêu này hắn không hề sử dụng toàn lực,
nhưng ngay lúc huy kiếm, bảo kiếm tự ngưng hóa ra một làn kiếm khí phi phàm,
cường như quán nhật bạch hồng*, mạnh tựa giao long bay ra khỏi nước. Kiếm khí
vỡ tung, bỗng hóa thành ngàn vạn tia kiếm quang, giống như bong tuyết bay khắp
trời không thể chống đỡ nổi.

*Quán nhật bạch hồng: Người xưa
xem mỗi khi nhân gian có việc bất thường, sẽ có loại hiện tượng này xuất hiện.
Đây thực tế không phải “Hồng” (Cầu vồng) mà là ánh sáng của một hiện tượng
quang học, chỉ là người xưa đem hiện tượng này coi như là điềm báo trước nhân
gian sắp sửa phát sinh việc dị thường. Theo ý của câu thì “Quán nhật bạch hồng”
được tác giả miêu tả theo ánh sáng cực quang đó.

Thấy thế công như vậy, đối thủ lập tức luống cuống, không thể
tránh những cũng không có cách nào chống lại. Hắn chỉ đành miễn cưỡng bảo vệ
những phần quan trọng của cơ thể, sau đó bị đánh rơi khỏi sàn đấu. Toàn bộ
không gian xung quanh vang lên những tiếng than sợ hãi.

Lâm Xuyên thấy tình hình phát triển thành như vậy thì không
khỏi cúi đầu kinh ngạc nhìn thanh kiếm trong tay mình. Thanh kiếm phát ra ánh
sáng xán lạn, rạng rỡ lấp lánh, sáng chói như dải ngân hà. Sức mạnh ẩn giấu
trong kiếm bắt đầu lan tỏa, theo tay cầm kiếm xâm nhập toàn thân hắn.

Hắn bỗng hiểu được dụng ý khi truyền kiếm của nàng, tự nhiên
cảm thấy vui vẻ. Nhưng nghĩ lại lại không khỏi thấy buồn phiền, ỷ vào binh khí
để chiến thắng cũng quá bất công rồi...

Hắn nhìn vị sư huynh rơi xuống nước một cách thảm hại kia,
nhất thời có chút chột dạ. Nhưng kết quả cũng đã định rồi, hắn không thể nói
thêm gì nữa. Hắn tra kiếm vào vỏ, kéo người bị rơi xuống nước lên, thấy hắn
không bị thương nặng mới hơi yên tâm.

Hắn đỡ đệ tử kia, đang định quay về ven hồ thì lại nghe thấy
một giọng nói trầm mà mạnh mẽ từ xa xa truyền đến, vang vọng bốn phía:

“Vãn bối sinh sau đẻ muộn, có tài đức năng lực gì mà xứng với
Tinh lưu bảo kiếm này!”

Nghe thấy giọng của người này, tất cả mọi người đều kinh
ngạc. Vân Ẩn Thượng Nhân ở bên nhà thủy tạ cũng thấy ngạc nhiên, thậm chí rời
khỏi chỗ ngồi bước ra mấy bước để xem rõ tình huống.

Lâm Xuyên càng ngạc nhiên hơn, theo lời nói kia thì rõ ràng
người đó nhằm vào hắn. Nhưng hắn lại không nhận ra giọng nói này, lại càng
không nhớ mình đã đắc tội với ai.

Ngay tại lúc rất cả mọi người còn đang nghi ngờ không rõ tình
hình, một bóng người phi thân đến, đứng trên đài tỷ thí.

Người đó là một nam tử anh vĩ, nhìn khoảng hai lăm hai sáu
tuổi, cả người khoác áo đen, gương mặt cứng rắn, mọi động tác đều ẩn giấu sự
mạnh mẽ và sắc bén. Hắn mới đứng lại lập tức lại có hai đồng tử đi đến, kính
cẩn đứng sau hắn. Hai đồng tử một người cầm gương sáng, một người cầm trường
kiếm. Thấy tình cảnh này, Lâm Xuyên càng thấy lo sợ xen lẫn nghi ngờ.

Phàm là đệ tử của Dịch Thủy Đình đều tu luyện kiếm thuật,
nhưng tâm pháp độc môn lại là “ngưng kính thuật”. Nếu tâm pháp này luyện tới
tầng thứ mười hai sẽ luyện hóa ra một bảo kính thực thể. Cho nên các đệ tử nếu
đã tu luyện thành công của Dịch Thủy Đình thì sẽ được mang danh “kính kiếm song
thành”. Hiện giờ nam tử này lấy một kính một kiếm để chứng tỏ bản thân, chẳng
lẽ là môn hạ của Dịch Thủy?

Ngay lúc Lâm Xuyên đang suy nghĩ, nam tử kia đã đánh giá hắn
kĩ càng. Mặt hắn ta lộ ra vẻ kiêu căng, không nói một lời trực tiếp ra tay định
đoạt bảo kiếm ở bên hông Lâm Xuyên.

Lâm Xuyên giật mình kinh ngạc, vội vàng buông người đang đỡ
ra, nghiêng thân tránh đi. Hắn không biết thân thế của người này, cũng không
dám tùy tiện ra tay nên nhanh chóng rơi vào thế hạ phong.

Tại phía nhà thủy tạ, Vân Ẩn Thượng Nhân thấy tình hình biến
thành như vậy thì lớn tiếng quát: “Thương Hàn! Dừng tay!”.

Nam tử mặc áo đen nghe thấy vậy,
hơi dừng động tác một chút, nhưng không có ý dừng tay.

Lâm Xuyên cau mày, nghi hoặc trong lòng chậm rãi hóa thành
không vui. Tấn công thế này không phải là luận bàn hay so kiếm, chỉ cần hơi
không để ý một chút, nhất định sẽ bị hắn ta đả thương.

Nghĩ đến đây, hắn dừng lại không né tránh nữa, rút kiếm ra
khỏi vỏ. Nam
tử kia thấy thế thì ánh mắt càng lạnh. Giơ tay tung một chưởng thẳng đến ngực
Lâm Xuyên.

Chưởng này dùng toàn bộ công lực, nếu bị đánh trúng thì không
chết cũng bị thương nặng. Nếu lấy kiếm ngăn cản thì e một cánh tay của nam tử
này sẽ bị phế đi. Nghĩ vậy nên Lâm Xuyên đành từ bỏ việc đáp trả, vận lực tránh
né.

Nam tử kia thấy hắn xử sự như vậy
thì lạnh lùng châm biếm: “Một kẻ nhu nhược”. Nói xong, hắn ra chiêu càng mạnh,
ép sát từng bước.

Sau mấy chiêu, Lâm Xuyên đã bị ép tới rìa sàn tỷ thí.

“Còn không buông kiếm?” Nam tử kia lạnh lùng uy hiếp.

Lâm Xuyên tức giận, nắm chặt bảo kiếm trong tay thêm vài
phần, ngạo nghễ trả lời: “Đừng hòng!”.

Nam tử nghe vậy thì hừ lạnh, lại ra
chưởng, Lâm Xuyên thấy thế, lòng cứng rắn lại, lấy kiếm chống đỡ.

Ngay lại lúc điện quang hỏa lửa*, bỗng có một người phi thân
lên đài tỷ thí, một tay ngăn cản chưởng lực của nam tử, một tay cầm lấy cổ tay
của Lâm Xuyên.

*Là chỉ, ánh sáng của tia chớp, lửa
của đá lấy lửa. Vốn là từ của Phật gia, chỉ sự vật đến rồi đi trong chớp mắt.
Hiện nay được dùng để miêu tả sự vật biến mất trong nháy mắt giống như tia chớp
cùng lửa của đá lấy lửa. Cũng được dùng để chỉ hành động nhanh chóng, ra
tay trước hạn định.

Lâm Xuyên nhìn thấy người này thì vô cùng kinh ngạc. Ai có
thể ngờ cái người mới rồi còn ngả vào ghế ngủ như chuyện gì cũng chẳng liên
quan đến mình lại trong giây lát gia nhập vào cuộc chiến...

“Sư phụ...” Trong tiếng gọi khẽ của Lâm Xuyên mang theo mơ hồ
và nghi hoặc.

Nghe tiếng gọi, Phương Thanh quay đầu lại cười với hắn. Nàng
buông hai người ra, quay người lại đối mặt với Lâm Xuyên, lấy bảo kiếm trong
tay hắn nhẹ nhàng tra vào vỏ kiếp bên hông hắn. Xong xuôi nàng mới quay trở
lại, ôm quyền cúi đầu với nam tử áo đen, nói một cách kính cẩn: “Thương Hàn sư
huynh, lâu rồi không gặp”.

Nam tử kia nhìn nàng, sắc mặt lạnh
lùng từ từ nhu hòa xuống, hắn mở miệng đáp lại nàng: “Thì ra hắn là đồ nhi của
muội”.

“Đúng vậy.” Phương Thanh trả lời.

“Kính ngưng uyên trừng, kiếm vũ tinh lưu*...” Thương Hàn nhẩm
đọc tám chữ này rồi chậm rãi lắc đầu, “Đại hội so kiếm năm đó, muội và ta cùng
luận bàn thi đấu, khổ chiến ba ngày, muội thắng ta nửa chiêu nên mới lấy được
bảo kiếm Tinh lưu này. Không ngờ muội lại truyền nó cho một đệ tử bất tài như
vậy”.

(*8 chữ mà Hàn ca nói có thể hiểu
là: thuật ngưng kính mạnh nhất là uyên trừng, thanh kiếm quý nhất/ tốt
nhất là Tinh lưu, mà nữ chính của chúng ta có cả 2 đấy.)

Lâm Xuyên bị hai chữ “vô dụng” kích thích giận dữ, tuy biết
nam tử trước mắt có bối phận là sư bá, nhưng mà vẫn không kìm được định phản
bác lại. Nhưng không đợi hắn mở miệng thì Phương Thanh lại cung kính đáp: “Sư
huynh giáo huấn đúng lắm, nhưng, hắn là đệ tử duy nhất của Phương Thanh, kiếm
đương nhiên là cho hắn”.

Lòng Lâm Xuyên trầm xuống, kinh ngạc nhìn bóng lưng Phương
Thanh, nói không nên lời.

Thương Hàn khinh miệt nhìn Lâm Xuyên một cái, nói: “Quá tắc
trách. Nếu nhận đệ tử cũng nên lựa chọn cho kĩ mới đúng”.

Phương Thanh hơi hơi vuốt cằm, không muốn trả lời nên tiện đà
nói: “Sư huynh đi xa nhiều năm, hiện giờ trở về, cũng nên bái kiến chưởng môn
trước mới đúng”.

Thương Hàn nghe vậy, quay người về phía nhà thủy tạ, khom
người quỳ xuống: “Đệ tử Thương Hàn tham kiến chưởng môn, vừa rồi vô lễ, mong
chưởng môn bỏ qua”.

Chuyện xảy ra vừa rồi làm Vân Ẩn Thượng Nhân không vui, hiện
giờ thấy Thượng Hàn làm vậy mới thoáng thả lỏng, lại ôn hòa như trước: “Được
rồi”.

“Đa tạ chưởng môn.” Thương Hàn dứt lời, đứng dậy. Lại nhìn
phía Phương Thanh, nói: “Sư muội, lời ta nói trước khi rời khỏi Dịch Thủy, muội
còn nhớ chứ?”.

Phương Thanh gật đầu đáp: “Sư huynh đã nói, rời khỏi môn phải
chỉ để tôi luyện võ nghệ, ngày huynh quay về phái chính là ngày ta bại trận”.

“Tốt, sư muội nhớ rõ là tốt rồi, xuất chiêu đi.” Thương Hàn
nói.

Hắn vừa dứt lời thì lại có người phi thần lên đài tỷ thí, tức
giận mắng: “Da mặt của Thương Hàn sư huynh không khỏi quá dày rồi đấy! Năm đó
huynh thua dưới kiếm Phương Thanh sư tỷ, là do tài nghệ của huynh không bằng
người ta! Không ngờ huynh đường đường là nam nhi nhưng lại canh cánh trong lòng.
Hiện giờ huynh ngang nhiên phá hỏng đại hội so kiếm, coi thường chưởng môn và
các vị trưởng lão, lại còn nói những lời khiêu khích như vậy! Huynh thật sự coi
Dịch Thủy ta là chốn không người để huynh làm càn như thế sao?!”.

Thương Hàn nhìn người kia, nhàn nhạt đáp: “Nhiều năm không
gặp, Nghi Huyên sư muội vẫn nhanh mồm nhanh miệng như vậy, thật khiến người ta
phải khâm phục”.

Nghi Huyên trợn mắt, cũng không thèm nhiều lời với hắn nữa,
quay đầu nói với Phương Thanh: “Sư tỷ, đừng để ý đến cuồng đồ này! Chúng ta đi
thôi!”.

Thương Hàn cũng không để ý lời này, vẫn như trước nói với
Phương Thanh: “Sư muội, chiến hay không chiến, hiện giờ muội phải cho ta một
đáp án”.

Vẻ mặt Phương Thanh có vẻ vô cùng bình tĩnh, nàng hạ mắt:
“Nếu sư huynh đã nói vậy, Phương Thanh há có thể trốn tránh không đấu, có điều
những năm gần đây Phương Thanh lơ là tu luyện, võ nghệ có chút thụt lùi, xin sư
huynh thư thả cho một tháng để Phương Thanh bế quan”.

“Được.” Thương Hàn thẳng thắn đồng ý, lại quay người hướng
phía nhà thuỷ tạ nói, “Đệ tử cáo từ”.

Nói xong, hắn dẫn hai đồng tử phi thân rời đi. Hắn vừa đi
khỏi, người của Dịch Thủy lập tứ ào ào bán tán. Người biết những chuyện ngày
xưa của Thương Hàn thì đều thổn thức không thôi, người không biết thì phần lớn
không coi hắn ra gì. Cũng có người tò mò vội vàng thăm dò những khúc mắc trong
đó, phía nhà thủy tạ, Vân Ẩn Thượng Nhân và các trưởng lão đàn chủ thì thở dài
thườn thượt, vẻ mặt phiền não.

Ngược lại với sự chấn động của mọi người, thần sắc của Phương
Thanh lại bình tĩnh đến mức quái dị. Nghi Huyên đứng cạnh nàng thì không khỏi
lo lắng, nhẹ giọng nói: “Người này sao lại đột nhiên trở về chứ... Sư tỷ, sao
tỷ lại đồng ý với huynh ấy? Cơ thể của tỷ...”.

Phương Thanh nâng tay ngăn lời nói của Nghi Huyên. Nàng đưa
lưng về phía Lâm Xuyên mà dặn: “Lâm Xuyên, từ hôm nay ta sẽ về môn phái bế quan.
Phòng ở phía sau núi ngươi phải đóng kĩ cẩn thận, những việc còn lại, ngươi tự
lo liệu”.

Mệnh lệnh hờ hững lạnh nhạt như vậy làm Lâm Xuyên có chút
không biết phải làm sao. Nhưng không chờ hắn mở miệng thì nàng đã phi thân về
phía nhà thủy tạ giải thích chuyện vừa rồi với Vân Ẩn Thượng Nhân.

Hụt hẫng và mất mát không hiểu từ đâu đến làm cho suy nghĩ
của Lâm Xuyên có chút đình trệ.

Nghi Huyên thấy hắn như vậy thì vội vàng đến cạnh hắn, mỉm
cười an ủi: “Tiểu Xuyên Nhi, đây đều là những chuyện của bề trên, ngươi đừng để
ý, vừa rồi người kia ra tay không biết nặng nhẹ, ngươi có bị thương
không?”.

Lâm Xuyên hờ hững lắc lắc đầu, mắt vẫn dính trên người Phương
Thanh như cũ. Nàng tại thời khắc này, dáng người thẳng thắn, thần sắc trang
nghiêm, làm sao còn nửa phần mệt mỏi biếng nhác nữa chứ. Lúc này, sự xa lạ của
nàng làm cho hắn không thể lý giải. Trong lòng buồn bã đã nhiễm sang cả lông
mày, không thể giải trừ...

___

Lời tác giả: loa loa loa, chúc mừng sư bá lên sàn thành công
~~~

Bạn nhỏ Lâm Xuyên à, bạn cứ yên tâm ~ tuy sư bá của bạn khí
phách như vậy, nhưng sư phụ của bạn không thích loại đàn ông BLX như thế đâu ~

[Phương Thanh:...]

[Lâm Xuyên:...]

[Thương Hàn: = =#]

[Nghi Huyên: Ngươi cút!]