Truyện ngắn Yêu Phải Sỏi

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Ivy_Nguyen, 7/6/18.

  1. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    YÊU PHẢI SỎI
    Tác giả: Ivy_Nguyen

    Đêm hôm khuya khoắt và chẳng có bệnh nhân cấp cứu nào thì phòng trực đúng là nơi buôn chuyện của hội bác sĩ, điều dưỡng rồi. Nó không muốn nghe mà tiếng của bà tám nào đó vẫn lọt vào tai nó.

    - …cái bà xinh xinh giường 53 với bác sĩ Tú á? Không thể nào! Loại đó làm sao liên quan tới bác sĩ Tú? – Tiếng cô gái trẻ khẽ vang lên rồi lại đè thấp xuống, nhưng bởi đêm khuya tĩnh lặng nên chú ý vẫn nghe được. – Tôi nghe bác sĩ Mạnh nói là bà này bị đạp mạnh vào bụng nên sảy thai, vào viện từ chiều qua mà tới giờ không thấy ai vào thăm, bà nói coi, là thế nào?

    Không nghe rõ tiếng trả lời, bà tám lại tiếp tục nói:

    - Từ lúc bả tỉnh cái mặt bả cứ câng câng lên, chả thấy vẻ gì là đau xót vì mất con cả…- Tiếng lật giở hồ sơ kêu sột soạt một hồi. – Nhìn này,bệnh án ghi độc thân. Tôi đoán chắc mụ này là gái lẳng lơ đi quyến rũ chồng người ta rồi bị vợ người ta xử nên mới ra tay ác thế… Gì? - Tiếng người bên cạnh nói rất khẽ, giọng bà tám mang vẻ trêu ghẹo. – Biết rồi, biết rồi, không đoán linh tinh nữa, tôi biết bà không quan tâm tới cái người giường 53, chỉ quan tâm tới bác sĩ Tú thôi…

    Nó gục gặc đầu lẩm bẩm: đoán linh tinh mà đúng phết đấy, tai nó không nghe được gì nữa vì bàn chân đã bước rời khỏi phòng trực càng lúc càng xa dù bụng vẫn liên tục quặn đau. Nó bỏ ý định nhờ bác sĩ kiểm tra lại và trở về giường 53, nhắn cho Sỏi một cái tin: Thanh toán viện phí giùm nhé, về nhà ngủ đây.

    Đợi mười phút chẳng thấy trả lời. Nếu không mổ hay trực thì lúc nào nó nhắn tin cũng thấy Sỏi trả lời liền. Sỏi đang nghĩ gì nhỉ? À, nghĩ được gì bây giờ? Bạn gái cũ vào viện cấp cứu vì sảy thai thì nên có tâm trạng như thế nào? Ôi giồi ôi, giờ nó còn rảnh để mà nghĩ cho người khác cơ đấy. Nó lắc đầu cố không nghĩ ngợi rồi xách túi rời khỏi viện. Về tới nhà nó uống hai viên thuốc ngủ, hai viên thuốc giảm đau rồi ngã vật ra giường. Thể xác và tinh thần nó đau đớn và mệt mỏi rã rời.

    Tám giờ sáng, nó bị lôi dậy bởi tiếng chuông điện thoại kêu liên hồi. Người gọi đến là Sỏi. Nó bấm từ chối, rồi thừ người ra một lát lại đưa điện thoại lên. Không gọi được là sẽ nhắn tin, Sỏi bao nhiêu năm rồi vẫn vậy. Cái nó đọc được là đơn thuốc. Mẹ cái bọn bác sĩ, đúng là sỏi đá mà, một câu hỏi han hay an ủi cũng không.

    Ơ nhưng mà, cái tình huống này... Nó muốn Sỏi hỏi han hay an ủi không? Chắc…là không rồi. Hình như hiểu nó nhất luôn là Sỏi thì phải. Giờ nó chẳng biết phải đối diện với hắn như thế nào. Nó cúi đầu kiểm tra lại điện thoại, ngoài cuộc gọi và tin nhắn vừa rồi thì từ lúc nó nhập viện tới giờ không ai liên lạc với nó. Bão chẳng hề gọi cho nó một cuộc gọi nào. Nó sợ mình nhớ nhầm, kiểm tra lại để biết chắc chắn rằng tin nhắn đã được gửi đi. Lúc ấy, trước khi mê man, nó đã ôm chút hi vọng mong manh là có sự nhầm lần nào đó. Bây giờ nó đã hiểu, chẳng có sự nhầm lẫn nào. Nó đích thị là ả lẳng lơ đi quyến rũ chồng người ta rồi bị vợ người ta đánh cho tới sảy cả thai. Đau thật, ba mươi rồi còn bị lừa tình, mà cú lừa này nặng thật đấy.

    Nó lê xác vào nhà vệ sinh thay bỏ bộ quần áo bệnh viện, lúc vứt bỏ cái băng vệ sinh ướt đẫm máu tươi vào thùng giác, nó nhìn thấy que thử thai nằm ngay cạnh miếng băng vệ sinh đỏ ối. Nó bần thần ngồi thụp xuống, đưa tay cầm cái que thử thai. Sáng hôm qua lúc cái que này hiện lên hai vạch nó cũng bần thần ngồi xuống như thế này. Nó còn chưa biết phải làm gì thì cái thai đã chẳng còn nữa rồi. Nó sờ tay vào bụng, nước mắt vừa trào ra bị nó gạt phăng đi, nó đứng phắt dậy, chạy vào bếp nhặt con dao to nhất, nhét vào túi và lao ra cửa.

    Chẳng khó để tìm thấy nhà của Bão dù nó chưa từng tới nhà anh. Tòa biệt thự đẹp đẽ này đã có một lần anh chụp khoe nó, mà trí nhớ của nó thì khá tốt. Nó cũng có lần nghĩ tới chuyện nếu kết hôn với Bão và sống ở đây thì cũng thích đấy nhỉ. Nó kể với Sỏi và Sỏi bảo nó là đồ hám lợi, coi chừng bị lừa. Sỏi là đồ ngốc, nó thích Bão chẳng vì cái biệt thự này, chỉ đơn giản là anh ta luôn quan tâm và yêu chiều nó. Chỉ cần nó gọi là xuất hiện chứ chẳng phải là luôn trả lời nó bằng những tin nhắn cụt lủn “đang mổ” hoặc “đang bận khám” làm cụt sạch mọi cảm xúc của nó như Sỏi. Mỗi khi nó nổi hứng, muốn xách ba lô lên và đi, Sỏi đương nhiên là người nó muốn lôi đi theo nhất. Nhưng chẳng cần đánh nhau nó cũng thua ngay tắt lự dàn phụ nữ bụng bự xếp hàng trước cửa phòng khám, hay mấy cô nàng béo quay nằm dạng háng trên bàn đẻ gào thét Sỏi của nó bằng cái tên “Bác sĩ Tú, cứu em!”. Ờ người cần cứu dĩ nhiên sẽ quan trọng hơn con dở hơi cứ bất thình lình ham vui muốn đi dạt như nó chứ.

    Những điều ấy nó có thể cố gắng nhẫn nhịn, ngay cả khi nó nói: tao có bạn trai mới, cũng là vì muốn thử phản ứng của Sỏi thôi. Nào ngờ, Sỏi chỉ sững người một tí rồi gật đầu bảo: nếu anh ta chăm sóc tốt cho mày thì chúc mừng mày. Lần ngày kẻ sững người lại là nó. Sỏi còn thản nhiên khuyên nó: nhưng cái tính bất cần đời của mày ấy, trước khi tiến tới kết hôn nhớ dùng bao cao su đấy.

    Cái định mệnh! Thằng người yêu cũ của nó hình như kiếp trước là bố nó thì phải. Nói cái gì cũng trúng phóc. Chính vì không nghe lời “bố” dặn, sống tùy hứng quen rồi nên giờ nó đang phải tự chịu trách nhiệm với bản thân đây.

    Nó bấm chuông liên hồi, chẳng có ai mở cửa. Nó ngồi bệt ở cửa, đợi mãi mới thấy một chiếc xe máy đỗ phịch gần đó.

    - Này, cô ngồi trước cửa nhà người ta làm gì đấy?

    Đôi mắt nó dán vào đôi giày xanh trên sàn xe máy. Đôi giày này ngày hôm qua đã đá mười mấy cú vào bụng nó. Nó hơi ngẩng đầu nhìn thấy đôi bàn tay sơn móng đỏ, tay trái hôm qua túm tóc nó, còn tay phải thì tát vào mặt nó. Nó ngẩng hẳn đầu lên và nhìn thấy khuôn mặt bụ phấn của người phụ nữ gần bốn mươi nhưng nhìn như già hơn bốn mươi ấy. Khuôn mặt này hôm qua đã sừng sổ, chửi rủa nó không ngừng cho tới khi thấy máu chảy ra từ bụng nó mới hốt hoảng bỏ đi. Quả nhiên nhìn thấy nó thì mụ ta tỏ ra vô cùng sợ hãi.

    - Cô…cô…

    Nó từ từ đứng dậy và thò tay vào túi xách rút ra con dao làm bếp. Mụ kinh sợ tới mức không hét nổi. Kì lạ là khi đó các giác quan của nó lại cực kì mẫn cảm, nó nghe tiếng bước chân quen thuộc chạy lại. Cay đắng thật. Thì ra Bão ở trong nhà, vậy anh ta làm gì khi nó bấm chuông liên tục và chờ đợi hàng giờ bên ngoài chứ? Qua khe cửa nó liếc thấy đôi tất màu be. Nó mua đôi tất ấy khi đi du lịch bên Thái cho Bão vì anh nói vội quá không chuẩn bị được hành lý. Ba mươi rồi sao dại thế? Lão trốn vợ đi với nhân tình thì làm sao dám chuẩn bị hành lý? Bàn tay nó nhìn thấy qua khe cửa vẫn mang màu rám nắng như mọi khi, chỉ khác là ngón áp út có thêm một chiếc nhẫn nữa thôi. Đôi chân đi tất màu be kia đã từng theo chân nó đi qua biết bao nẻo đường, đôi tay rám nắng kia đã từng vuốt ve cơ thể nó và cái người đàn ông kia đã từng thì thầm yêu nó biết bao nhiêu lần. Mà những điều này giờ còn ý nghĩa gì?

    Người đàn ông mà nó tưởng là chín chắn, yêu nó, có thể thể bên cạnh nó, lấp đầy những khoảng trống trong lòng nó lại chính là người đàn ông lừa dối nó bấy lâu nay và đẩy nó vào tình huống vô cùng khốn nạn. Giờ thì hắn lại đứng sau cánh cửa như một khán giả nhìn vào cuộc chiến vô vị tranh giành đàn ông của hai người đàn bà.

    Tranh với giành. Mẹ mày thèm vào. Đầu óc nó bừng lên vì tức giận. Biết mày có vợ, có các vàng mẹ mày cũng không thèm để mắt vào cái ngữ đàn ông như mày. Nó chửi thầm trong bụng.

    Hắn tưởng không ai nhận ra hắn đứng sau cánh cửa sao? Vậy thì nó muốn xem Bão sẽ phản ứng thế nào khi thấy nó chĩa dao vào vợ lão. Bất chợt cái bóng nhỏ xíu sau lưng mụ vợ đột nhiên reo lên.

    - Bố ơi, bố cứu mẹ con con…

    Đôi chân đi tất màu be và đôi tay rám nắng chần chờ rồi dừng lại sau cánh cửa, có lẽ vì lão đã nhìn ra con dao làm bếp trên tay nó. Nó tự dưng thấy buồn cười, hóa ra người Bão yêu nhất là chính bản thân anh ta. Khốn thật, nghĩ tới việc mình từng thích một người như Bão đủ làm nó lên cơn buồn nôn.

    Mụ vợ sợ hãi ôm chặt lấy con, hình như sợ quá miệng vẫn không há lên để mà hét được. Nó nhìn vào đôi mắt to tròn của đứa bé, nhớ lại cái que thử thai trong nhà vệ sinh và những miếng băng vệ sinh đầy máu. Bụng nó lại quặn đau. Cơn giận vốn xẹp bép vì quãng thời gian dài ngồi đợi ngoài cửa bỗng lại bùng lên, nó muốn xả ra rồi vào tù cũng được. Ban đầu nó chỉ muốn dọa một chút nhưng giờ nó đổi ý, muốn chém cả đôi vợ chồng khốn nạn này.

    Cái bóng nhỏ nhảy vọt lên chắn trước mụ vợ, mặt cắt không còn giọt máu, vẫn lắp bắp nói:

    - Không…không được đụng vào mẹ cháu…

    Thằng nhóc đứng trước mặt nó độ sáu hay bảy tuổi, bằng tuổi Sỏi lần đầu gặp nó. Khi ấy Sỏi còn bé hơn nó mà dám lao ra chắn giữa nó và con becgiee hàng xóm. Từ bao giờ trước mặt nó chẳng còn ai đứng ra bảo vệ nữa? Hình như từ khi nó nói: Sỏi, mình chia tay đi. Nó quay đầu lại nhìn thấy bàn tay rám nắng cầm ở mép cửa run lên bần bật. Nó bỏ Sỏi để chọn một người đàn ông như thế này ư? Nó lại nhìn con dao trên tay và nhìn đôi mắt khiếp sợ của đứa bé trước mặt.

    Trẻ con vô tội, ấy là cái cớ để nó tự cảm thấy mình cao thượng chứ sự thật là nó nhận ra tội gì nó phải khổ sở vì cái ngữ đàn ông như thế. Nó đánh rơi con dao. Hình như trước khi đi, nó có nói được câu gì đó như tích phúc cho con bà …rồi mới ngẩng cao đầu cao ngạo rời đi.

    Lúc lết về được đến nhà, nó thấy nắm đấm cửa treo bịch thuốc với một tờ giấy chi chít những thứ phải kiêng cữ. Vẫn quan tâm nhưng hình như Sỏi đang tránh mặt nó. Nó bỏ người ta mà, giờ bị tên đàn ông khác lừa gạt, lại muốn níu kéo Sỏi như định đem cái lốp dự phòng ra dùng ư? Ôi, nó trở thành ả lẳng lơ đi dụ dỗ cướp chồng người ta đủ khốn nạn rồi, để Sỏi được yên đi. Cái cô điều dưỡng đêm qua ấy, cũng xinh mà, cũng xứng với Sỏi lắm. Trời ạ, nó bị điên rồi, thành ra cái dạng này mà còn nghĩ được nhiều như thế sao?

    Hơn bốn giờ chiều nó nhận được tin nhắn chuyển khoản ba mươi triệu, người gửi là Bão. Nó lục tủ lạnh lôi bia ra uống, chẳng biết uống tới lon thứ mấy thì Sỏi đẩy cửa đi vào. Nó loạng choạng đứng dậy, ôm lấy Sỏi. Sỏi không đẩy nó ra như đỉa phải phải vôi giống mọi khi, mặc cho nó ôm lấy như bạch tuộc ôm cột và kể lể:

    - Tao muốn xẻo thịt lão, tao mang dao đi rồi đấy, mà nhìn con lão, tao không làm được, với cả tao thấy… không đáng… - Nó thút thít. – Tao không cần tiền, tao cần lão xin lỗi. – Nó bật khóc nghẹn ngào.

    Sỏi không dỗ dành nó mà đột nhiên đẩy nó ra, dí mu tay vào trán nó rồi rít lên.

    - Tiên sư bố nhà mày, mày không uống viên thuốc nào hả?

    - Hở…

    Nó ngớ người ra chưa hiểu tự dưng Sỏi lên cơn vì cái gì. Ngay cả khi nó bỏ Sỏi, Sỏi cũng chả điên lên mà quát ầm lên như thế.

    - Sốt đùng đùng thế này mà mày còn dám uống bia hả? Sản dịch ra nhiều hay ít?

    - Mẹ mày, cuống lên cái gì? – Nó loạng choạng gạt tay Sỏi ra, đưa tay sờ cạp quần, cười sằng sặc. – Sao có đứa lại sỏi đá như mày, tụt mẹ hết cảm xúc của tao rồi. Mày muốn tao cởi cho mày kiểm tra không?

    - Tao đang định thế đây.

    Thấy Sỏi giơ tay tính làm thật, nó cuống quýt tránh.

    - Cút, ai cho đụng vào tao?

    Sỏi túm lấy tay nó kéo ra cửa.

    - Câm mồm, theo tao tới viện không tao tụt quần mày khám tại nhà đấy.

    Cặp kè với nhỏ điều dưỡng trẻ kia rồi còn làm bộ quan tâm tới nó làm gì. Trái tim nó đang đau lắm đấy, cút đi cho nó tự liếm láp vết thương. Nó lấy hết sức lực mà ghìm lại, miệng gào lên:

    - Tao không đi!

    - Không chữa biến chứng vô sinh chết mẹ mày.

    - Liên quan chó gì tới mày?

    Nó giật tay ra khỏi Sỏi, kiêu căng hất mặt lên dù rằng hai mắt đang tối sầm lại chẳng biết vì men bia, hay vì mất máu nhiều và mệt mỏi quá sức rồi. Sỏi không cố giữ tay nó nữa, hắn xoay người đá bay mấy lon bia đang lăn lóc trên đất. Lúc tưởng Sỏi sẽ bỏ đi như bao nhiêu cuộc cãi vã trước đây thì đột nhiên hắn nói:

    - Liên quan chứ sao không? Tao đéo muốn lấy đứa vô sinh.

    Nó thẹn quá hóa giận, gào lên:

    - Mẹ! ….Cái thằng sỏi đá, ai muốn lấy mày?

    - Thế đi mà lấy cái thằng giỏi chiều chuộng mà mày chọn ấy.

    Theo tính cách của nó, giờ phút này mà còn xát muối vào lòng nó thì khác nào tự tìm đường chết. Sỏi còn chưa kịp hối hận vì mồm nhanh hơn não thì:

    Chát.

    Cái tát mạnh lắm, đến nó cũng sững người lại vì không nghĩ mình đánh mạnh thế. Hơi bia tan đi ít nhiều, mắt nó cũng nhìn rõ hơn, nó lắp bắp:

    - Tiên sư, tao tát có một cái, sao mặt mày sưng kinh thế kia?

    Sỏi xoa xoa bên má vừa bị tát, thò tay móc điện thoại ra, bật cho nó xem một đoạn video. Nó thấy Bão trông còn kinh dị hơn Sỏi, nằm ôm cây cột điện ở góc tường, miệng liên tục nói: Xin lỗi, anh xin lỗi em… Sắc trời trong video nhá nhem tối, hình như vừa mới được quay. Sỏi vuốt tóc nó, thì thầm:

    - Tao biết mày không cần tiền, nên…

    Nó bật khóc nức nở và ôm chầm lấy Sỏi. Chỉ là một cơn bão thôi, bão tan rồi, ngày mai trời lại sáng. Nó như nghe thấy tiếng thì thầm của Sỏi bên tai trong cơn mơ.

    Nó tỉnh dậy trong bệnh viện, sốt cao nên chẳng biết nó đã mê man trong bao lâu. Nó tỉnh dậy là vì dây truyền dịch bị kéo căng tới mức kim truyền gần như sắp rời khỏi tay nó. Nó ngước nhìn lên thấy cô điều dưỡng trẻ trong phòng trực đêm nọ đang nắm chặt dây truyền dịch còn mắt thì dán vào người đàn ông đang xem bệnh án bên cạnh giường nó. Tình cảnh này, có lẽ nó nên…giả vờ ngủ tiếp.

    Cô điều dưỡng trẻ xoắn tới sắp đứt sợi dây truyền mới ngập ngừng hỏi:

    - Anh Tú, chị này là…

    Thề là nó chẳng muốn nghe trộm chút nào đâu, nhưng dường như ai đó cố tình muốn nó nghe thì phải. Nó nghe thấy giọng nói chầm chậm, ít nhấn nhá của Sỏi.

    - Anh xin lỗi không đáp lại được tình cảm của em. Cô ấy mới là người anh thích.

    Mũi kim trong ven của nó bị kéo bật ra, nó nghiến răng chịu đau, còn người vừa mới làm hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp dường như không ý thức được việc cô ta vừa làm. Cô điều dưỡng trẻ dường như sắp khóc tới nơi, giọng trở lên nhỏ xíu:

    - Vậy lần trước chị ấy sẩy thai…

    - Chuyện riêng bọn anh, em đừng hỏi.

    Tiếng bước chân cô điều dưỡng đi xa dần, nó xoay người lại giơ chân đá đá vào người Sỏi.

    - Con nhỏ đó xinh mà, sao…

    Sỏi đang lấy bông rịn vết máu trên tay nóthì cố tình ấn một cái rõ mạnh làm nó kêu lên vì đau.

    - Xinh bằng mày thế nào được. – Sỏi thở dài. - Tình cảm của tao mày hiểu rõ, đừng giả vờ ngu ngơ nữa. Tao sợ tao bận rộn quá không chăm sóc được mày cho tốt nên mới đồng ý chia tay. Nhưng hình như tao sai rồi ấy.

    Nó trở mình, cố ý không nhìn vào mặt Sỏi, nhưng qua cửa kính vẫn nhìn thấy rõ nét lo lắng hồi hộp trên mặt hắn vẫn hệt như hồi mười sáu hắn tỏ tình với nó. Mắt nó hoe đỏ. Sỏi chìa tay về phía nó:

    - Mày nhìn đi.

    Bàn tay Sỏi quấn đầy băng vải.

    - Tao bảo mày bàn tay bác sĩ phẫu thuật quan trọng lắm đúng không?

    - Mày là bác sĩ sản. – Nó khịt mũi phản bác.

    - Tiên sư mày! – Sỏi gầm lên.- Nói tao khô khan chỉ biết công việc, không chiều chuộng, không lãng mạng, mãi tao mới nặn ra mấy câu ra ngô ra khoai thì mày tụt mẹ cảm xúc của tao rồi.

    Sỏi hung hăng hất tay ra, nó ôm bụng cười rũ rượi.

    - Ok, ok mày là bác sĩ phẫu thuật sản được chưa? Thế thì sao? Có gì lãng mạn tích suốt ba mươi năm thì phọt ra cái cho tao coi.

    Sỏi đợi nó cười chán mới thở dài, vuốt tóc nó.

    - Tao nghĩ công việc là mạng của tao, đôi tay này cũng là mạng của tao. Nhưng tối qua đấm cái lão khốn nạn kia tới bị thương hết cả bàn tay, sáng nay không cầm nổi dao mổ, không cầm được bút viết bệnh án mà tao không thấy hối hận chút nào, thì tao mới biết… Hình như, mày… mày mới là mạng của tao.

    Nước mắt nó lăn dài trên má, nó cúi đầu trốn tránh.

    - Sớm không nói muộn không nói sao lại nói lúc này?

    - Nhận ra tức thì nói luôn, sợ nhỡ muộn hơn mày lại có người yêu mới thì sao?

    Nó day day cái mũi đang cay xè của mình.

    - Nhưng nói lúc này tao thấy như mày thương hại tao ấy.

    Sỏi bật cười, ấn đầu nó vào gối.

    - Chó có đứa nào rảnh mà đi thương hại mày tới mười mấy năm.

    Nó bực mình,gạt tay Sỏi ra.

    - Mẹ nhà mày, tỏ tình mà như chửi nhau thế à?

    Sỏi thuận đà nắm tay nó lại.

    - Thế có đồng ý quay lại với tao không?

    Nó nhìn bàn tay còn sưng to và quấn đầy băng gạc đang nắm tay mình. Mắt nhòe đi, lẩm bẩm:

    - Cho tao thời gian sắp xếp lại tâm trạng đã.

    Sỏi liếc mắt nhìn đồng hồ rồi quay về phía nó:

    - Chờ lâu lắm rồi, gật mẹ cái đầu cho êm chuyện đi để tao còn đi họp chuyên môn đây.

    Cái tiên sư nhà mày Sỏi ạ. Lúc tỏ tình mày tỏ ra đáng tin một chút được không? May cho mày bà đang mệt đấy, không thì ăn chửi sấp mặt rồi. Nó vùi mặt vào gối, lờ tịt đi bên cạnh còn có người đang sốt ruột chờ đợi câu trả lời của nó.

    HẾT.
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/6/18
  2. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.789
    Được thích:
    1.998
    Đã thích:
    1.516
    GSP:
    Ap
    Ôi chao, cười vỡ bụng rồi. Miu chưa thấy cặp đôi nào yêu nhau lại có cách bày tỏ tình yêu như vậy, hài mà lại ngọt quá trời. Miu dám đảm bảo rằng Ngọt Ngào sẽ mê tít truyện này của Ivy luôn. Lúc đầu Miu đọc tiêu đề thì cứ tưởng Ivy ghi nhầm, phải là Sói mới đúng. Đọc hết truyện mới hiểu, cô gái yêu phải tên cứng như sỏi đá, luôn làm tụt cảm xúc của mình. Truyện của Ivy thật sự... ba chấm. Miu không biết dùng từ nào để diễn tả nữa. Có lẽ, đáng yêu chăng?❤
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  3. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.496
    Được thích:
    4.890
    Đã thích:
    4.125
    GSP:
    Ap
    Tại sao lão Hex không cho bày tỏ cảm xúc như facebook nhể?
     
  4. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    Thank em đã thích truyện ^^. Lâu lắm rồi chị mới lại viết đấy, dễ cũng phải 2 năm :D.
     
    Mashiro-miuna thích bài này.
  5. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    Nếu có thì cô định thả emotion gì?
     
    1. bupbecaumua
      :)):)):)):)):)):))
       
      bupbecaumua, 10/6/18
      Ivy_Nguyen thích bài này.
  6. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.416
    Được thích:
    2.719
    Đã thích:
    5.428
    GSP:
    Ap
    Em thấy truyện này khác khác nhé. Đọc đoạn đầu, tuy chị vẫn viết theo phong cách hài hài nhưng em không sao cười được, hài ở đây đã có sự chua xót trong đó, đọc rất thích. Đến đoạn cuối mới hài thực sự :D.
     
    Phong Vu thích bài này.
  7. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    Uhm, lâu lắm mới viết lại em ạ. Đọc đi đọc lại mãi mới dám đăng. Đăng xong hồi hộp đợi nhận xét mà có vẻ trên Gác giờ ít tương tác quá em nhỉ?
    P/s: đọc cmt có vẻ như lâu ko viết nhưng lại có tí tiến bộ em nhể?
     
    1. Lê La
      Vâng, đúng thế chị ạ (cho cả 2 ý chị nói).
      Giờ em thấy truyện của ai thì người ấy viết rồi đăng thôi, chẳng có mấy người vào góp ý, nhận xét cả.
       
      Lê La, 9/6/18
  8. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    Lê La : tương tác ít thì cũng chán lắm. Thích cái hồi đăng truyện xong được một đám nhảy vào khen chê, vùi dập. Có cảm giác vui lắm, bớt tự kỷ vì cứ hí hoáy ngồi viết một mình, mà cũng có động lực để viết hơn ấy. :(
     
    1. Lê La
      Vâng, chị. Nhưng đây là tình trạng chung ấy. Em cũng ít giao lưu nên không rõ lắm về các tác giả mới của Gác, chỉ thấy các bạn khá là lười đọc truyện của người khác.
       
      Lê La, 10/6/18
      Ivy_Nguyen thích bài này.
  9. Bánh cuốn

    Bánh cuốn Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    140
    Đã thích:
    227
    GSP:
    Ap
    Hax vài tháng mới có truyện đọc chê thì sợ ko được đọc chùa nữa lên đành lẳng lặng đọc chùa rồi quay đi. Có ai hiểu cho tâm trạng của kẻ đọc chùa, đọc xong lòng chua xót.

    Truyện viết tốt lắm chị .^_^
     
  10. Phong Vu

    Phong Vu Gà cận

    Bài viết:
    397
    Được thích:
    457
    Đã thích:
    1.626
    GSP:
    Ap
    Đoạn "mày mới là mạng tao" ấy, nó hơi đột ngột, kiểu chuyển oạch một phát từ Sỏi sang Bánh Kem ấy. Còn lại tổng thể truyện ok, vẫn mở đầu truyện kiểu một đoạn hội thoại nhỉ? Cuối truyện thì phong cách hài Ivy không lẫn vào đâu được rồi. Tung bông vì sự trở lại (và có khi lại lặn tịt vài năm) của bạn hiền.
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  11. juliadressshort1001

    juliadressshort1001 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    758
    Được thích:
    788
    Đã thích:
    543
    GSP:
    Ap
    Chị Ivy ơi truyện ảo quá! :D Nói sao nhỉ, em chưa thấy cặp nhân tình mà nói chuyện với nhau... ảo diệu thế này. :D Truyện đọc sao cảm giác hài hài sao ấy, cặp đôi gì ba mươi mà y như trẻ con ấy. :D Ảo diệu vô cùng! :D
     
  12. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà già Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    4.785
    Được thích:
    7.662
    Đã thích:
    13.600
    GSP:
    Ap
    Anh Sỏi nói chuyện với cô điều dưỡng anh em ngọt xớt là thế mà nói chuyện với nó sao toàn mày tao thế nhở? :))
     
    1. Lê La
      Bạn thân toàn thế mà em. :))
       
      Lê La, 13/6/18
    2. ngocnungocnu
      Không phải chỉ bạn thân đâu chị! Mà vợ chồng em thỉnh thoảng cũng xưng hô như thế! =))
       
      ngocnungocnu, 13/6/18
    3. Ivy_Nguyen
      Hihi, bạn chị mấy đôi kiểu từ bạn thành người yêu ấy, sửa mãi mới gọi nhau được anh em, xong tức lên là văng mày tao ngay được. ^^
       
      Ivy_Nguyen, 14/6/18
  13. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    Đoạn trên nghe như chê, đoạn dưới nghe như khen. Làm chị bối rối quá em ôi. Truyện chị trước giờ khuyến khích gạch đá, em cứ ném đá thẳng tay nhé. ^^
     
    1. Bánh cuốn
      Bởi vì người viết câu truyện này rất hào hứng khi viết và cũng rất tận tâm lên sao có thể tệ được ^^.
       
      Chỉnh sửa cuối: 18/6/18
      Bánh cuốn, 18/6/18
  14. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    Rốt cuộc tìm cũng mồi chài được ông vào lại ^^. Giờ lười viết lắm ông ạ. Lâu không viết, ý tưởng có mà viết ra nó cứ như cơm nguội ấy, phải tỉa tót chán chê. Hichic...
    Đoạn ông nhận xét để tui xem lại nhé. Giờ đọc chưa thấy vấn đề gì, để vài hôm nữa đọc lại, coi xem có nên sửa với sửa thì sửa như thế nào.
     
    Phong Vu thích bài này.
  15. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    Chị 31 nè, chị với bạn chị nói chuyện kiểu đó đó. Mỗi tội bọn chị không êu nhau thôi :)). Không biết best friend forever khi êu nhau thì nó có "ảo diệu" như chị viết không hém?
     
  16. juliadressshort1001

    juliadressshort1001 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    758
    Được thích:
    788
    Đã thích:
    543
    GSP:
    Ap
    31 à? Thôi chắc em gọi chị là... cô thôi. Hihi. :D
     
    1. Ivy_Nguyen
      Uầy, quá đáng. Gọi chị Đại đi. Gọi cô nghe... tổn thương quá >.<.
      Cơ mà, trong này bàn luận truyện (nhận xét, đóng góp gì đó) chứ tám chuyện là bị xóa cmt đó nha em. ^^
       
      Chỉnh sửa cuối: 14/6/18
      Ivy_Nguyen, 14/6/18
  17. Ngọc Trâm Nguyễn

    Ngọc Trâm Nguyễn Gà con

    Bài viết:
    6
    Được thích:
    3
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Eo, truyện đáng yêu ghê cơ. Mà chị cũng biết cách đặt tên thật, ai không biết tưởng chị viết nhầm ấy chứ. Em cũng vì cái tên mà tò mò vào đọc. Haha người yêu gì mà chửi nhau như dog vậy không biết. :))
    Mà vụ xưng "mày, tao" làm em nhớ tới anh chị em. Hồi là đồng nghiệp thì xưng "mày, tao", đến khi yêu nhau rồi dẫn nhau về ra mắt bố mẹ hai bên vẫn xưng như thế. Dì em mới nhẹ nhàng bảo chị em: "Không xưng anh em hay vợ chồng được thì cũng phải xưng tên. Sắp cưới nhau rồi ai lại xưng mày tao như thế.". Cuối cùng ông bả cũng chịu sửa. :))
     
  18. _Hylie_X_7_X_9_

    _Hylie_X_7_X_9_ Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    141
    Được thích:
    243
    Đã thích:
    59
    GSP:
    Ap
    Truyện của chị hay lắm, đứa gà mờ như em đọc thì thấy không có chỗ nào để chê rồi!
    Đọc đoạn này mà em cười quá trời, Sỏi đúng là sỏi mà...
    Em đọc truyện này từ lúc chị mới viết nhưng chẳng biết bình luận gì =.= Sau một thời gian, lên Gác thấy bứt rứt trong lòng nên vào đây... :D:D:D:D
     
  19. ngocyenvu

    ngocyenvu Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    32
    GSP:
    Ap
    Hay quá bạn ơi!
     
  20. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.530
    Được thích:
    11.931
    Đã thích:
    10.187
    GSP:
    Ap
    Sửa thì sửa lúc bực lên là vẫn văng ngay mày tao ra đấy :)). Đứa bạn chị nó kể, hai vợ chồng đang văng mày tao cãi nhau, bố mẹ đi lên cái chuyển sang cãi nhau bằng anh em, nó bảo: ngượng mồm không tả nổi =)).
    Cái tên truyện này nó tới khi chị viết xong xuôi hết rồi, tính nghĩ đặt cho cái tên gì đó "ngầu ngầu" tí, xong tự dưng "yêu phải sỏi" nó xuất hiện trong đầu. Cũng mấy bạn bảo đọc qua tưởng "yêu phải sói" =)).
     

Chia sẻ trang này