Vợ thứ - Cập nhật - Muộn

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Muộn., 9/1/17.

  1. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    118
    Được thích:
    190
    Đã thích:
    103
    GSP:
    201p
    Tên truyện: Vợ thứ
    Tác giả: Muộn
    Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm
    Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): đang sáng tác
    Giới thiệu tác phẩm
    Untitled-3.jpg

    (Ảnh: _Kirin_ )
    Truyện lấy bối cảnh thời Pháp thuộc, lúc xã hội nhiều định kiến bất công và đồng tiền là quyền lực. Những tầng lớp cùng đinh không được quyền lên tiếng dù họ chính là nạn nhân của áp bức. Và trong hoàn cảnh buộc phải sống đó có những người luôn tìm cách mỉm cười, lạc quan tin vào thứ bất diệt mang tên "tình ái".

    Đó là Hương Tràm - cô gái bị bắt về nhà hội dồng với mục đích sinh con cho cậu Đại mà chẳng được cho một danh phận.
    Đó là Thiên Thanh - cô gái tri thức luôn tìm kím tình yêu ngọt ngào, lãng mạn trong tiểu thuyết. Để rồi chính cô để lỡ mất tình cảm chân thành của cậu Đại ở hiện tại.
    Đó là Đại - con trai duy nhất của nhà quyền quý, có đủ điều kiện để vươn lên vị trí cao nhất của quyền lực và địa vị. Nhưng cậu lại chọn con đường nhân đức, chống lại mẹ ruột mình để bênh vực dân nghèo. Ẩn sau con người hào hoa, bóng bẩy, trái tim cậu chính là biển trời bao la, ấm áp, đậm tình người.

    Tuy "Vợ thứ" viết trong bối cảnh khá u ám nhưng giọng văn vẫn tươi mới, xoáy vào nội tâm lẫn niềm khao khát của mỗi nhân vật. Truyện có nhiều tuyến nhân vật đáng ghét vì họ bị số mệnh lựa chọn nên không thể cúi đầu nhặt hạnh phúc. Cũng có tuyến nhân vật đáng thương bởi họ đang nắm giũ hạnh phúc lại lựa chọn buông bỏ nó.
    Mục lục

    Phần 1


    Chương 1







    Chương 8
    Chương 9
    Chương 10​
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/3/17
  2. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    118
    Được thích:
    190
    Đã thích:
    103
    GSP:
    201p
    Chương 1
    Cô ngồi dưới trăng để ánh sáng bạc xuyên qua trái tim trơ trọi và trống rỗng. Người ta bảo cô được tự do nhưng từ giây phút chạm vào đôi mắt ấm áp của cậu, cô đã bị giam cầm mãi mãi. Chỉ tiếc cậu lại bị hớp hồn bởi ánh nhìn sâu tựa đáy hồ thu khác, ánh mắt mà cậu nói: “Tựa ly rượu tình khiến người ta muốn say hoài trong ấy.”

    Đêm nay với cô thật dài đủ để hồi tưởng về quá khứ. Tuy sinh ra ở gia đình tá điền nghèo khổ, tuổi thơ cô vẫn còn hạnh phúc mãi tới khi người ta rầm rập xộc vào nhà lôi cô đi trừ nợ. Hồi xưa theo má ra chợ huyện, đôi lần cô nghe kể về tập tục cướp dâu tại vùng biên giới xa xăm nào đó nhưng đến lúc chính mình trải nghiệm mới cảm nhận hết sự sợ hãi.

    Bà hội đồng chống nạnh, hất hàm quát tháo ầm ĩ, còn má cô chỉ dám quỳ dưới chân bà ta khóc lóc, van xin. Nhiều năm về trước họ vu khống cha cô làm cách mạng rồi tống ông ra tận Côn Đảo xa xôi. Vài năm sau họ lại mượn cớ mồ mả ông bà của cô nằm trong đất họ, không trả hết nợ phải đợ con hoặc đào mả tổ tiên đem chỗ khác. Ai cũng biết sức mạnh của đồng tiền nhưng chưa từng nghĩ tới lắm kẻ vì nó mà đánh mất lương tri và bản ngã.

    Ngày cô bị ép lên chiếc võng do bà hội đồng sai hai tên đầy tớ khiêng, hai má con cô đã khóc cạn nước mắt. Lúc ấy cô chợt nhận ra ông trời ở rất cao còn kẻ ác ở rất gần nên tự nhủ lòng phải tồn tại bằng mọi giá. Dù trước mắt lắm chông gai cô vẫn kiêng cường để chờ ngày những kẻ hại gia đình mình trả giá.

    Nhà bà hội đồng rất rộng, ngoài gian chính còn thêm mấy chái dành cho kẻ hạ người hầu. Khi cô tới nơi, mặt trời sắp lặn nên đỏ au tựa thau máu sắp tạt thẳng vào nhà này. Họ giục cô tắm rửa rồi đẩy vào một căn buồng thênh thang mà thoang thoảng hương. Từ nhỏ đến giờ cô chưa từng ngửi qua mùi thơm nào dễ chịu như vậy nên nhắm mắt hít lấy hít để, quên mất đây là chốn xa lạ.
    Ngửi mãi cũng chán, cô bèn đi đi lại lại trong căn buồng dần tối đi vì thiếu ánh sáng. Cô muốn có việc gì làm để thôi nhớ đến má, chắc giờ này bà đã nấu xong bữa cơm chiều, dọn tất cả lên mâm rồi ngồi bên ánh đèn dầu chờ đợi và bắt đầu khóc. Bởi má luôn phải đợi những người không biết bao giờ sẽ trở về. Lần trước là chồng, lần này là con. Cuộc đời má vốn đã chẳng có gì lại còn bị tước đoạt đến thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Nghĩ tới đó nước mắt cô lại đong đầy dù nó đã sưng húp từ trưa.
    Từ lúc vào đây chẳng ai thèm ghé qua xem cô sống chết thế nào. Họ cho rằng cô đã chấp nhận số phận hay họ đã quá quen với việc coi thường sinh mạng người khác?

    “Phục vụ cậu hai cho tốt nếu muốn má mày ở nhà được yên thân. Cậu sắp về rồi đó.”

    Đương lúc nghĩ miên man, giọng người đàn bà nào đó ngoài cửa làm cô giật mình, buột miệng: “Dạ!”

    Có thể họ tưởng cô chịu ngoan ngoãn nên chỉ dặn dò một câu vậy rồi đi. Tiếng bước chân rất khẽ nên cô đoán người vừa đến không phải bà hội đồng. Nhưng cậu hai nhà này bị gì mà cần người phục vụ? Cô đột nhiên nghĩ tới chuyện anh ta bệnh nặng phải lên tận tỉnh chữa trị đến tận tối mới về. Hay anh ta là tên thần kinh bất thường, ngày nào cũng chạy rong đi chơi khiến gia đình bà hội đồng rối loạn. Nếu được vậy, cô ước gì anh ta chết khuất ở đâu đó để ngày mai cô sẽ được trả về với má.

    Đang lúc cô ngồi trầm ngâm trên bộ ván gõ mát lạnh chìm vào dòng suy nghĩ miên man. Đột nhiên cánh cửa gỗ ken két mở, ánh đèn dầu hắt vào khiến cô giật mình, rút vội chân lên giấu vẻ thản thốt. Phía kia, người cầm đèn là một chàng trai mặc Âu phục, dáng cậu ta nhỉnh hơn chuẩn người Việt song có phần mảnh khảnh so với đám bạn làm nông của cô. Phát hiện sự có mặt của một cô gái lạ trong phòng, cơ mặt cậu ta chẳng có tý ngạc nhiên mà lộ chút đắn đo lẫn phức tạp.

    “Anh kia, sao tùy tiện vào phòng người khác?” Cô bối rối nhưng sợ bà hội đồng phát hiện mình và người đàn ông này ở cùng phòng liền lên tiếng trước.

    “Phòng người khác?”

    “Phải, đây là phòng cậu hai, cậu đi xa sắp về rồi.” Cô vòng tay ôm cẳng chân, cẩn thận đề phòng, đáp.

    “Vậy sao cô không cho rằng tôi là cậu hai đó?”

    “Cậu hai bị bệnh rất nặng còn anh khòe mạnh thế kia.” Chuyện cậu hai bệnh mới chỉ là suy đoán của mình mà cô nói như thể đúng rồi. “Tui hổng biết anh vào đây bằng cách nào và có mục đích gì? Nhưng xin anh đi nhanh cho kẻo gặp tai vạ.” Cô nói nhỏ để khỏi đánh động người nhà, đồng thời gằn từng chữ đầy đe dọa. Đấy quả là một việc hết sức khó khăn. Khi nói xong cô chợt hình dung ra viễn cảnh đây là âm mưu của bà hội đồng. Chắc chắn người kia được sai vào thừ lòng cô, nếu cô sa ngã bà sẽ ập vào đánh tơi tả.

    “Ai nói cho cô biết cậu hai bệnh nặng?”

    Nghe cách cậu ta hỏi cô chắc mười mươi suy đoán của mình là đúng nên trợn mắt lặp lại: “Anh đi ra mau!”

    “Không nói ai tung tin cậu hai bệnh tôi sẽ chẳng đi đâu hết.” Cậu ngang nhiên bước đến ngồi lên cái ghế dựa cạnh cửa sổ, vắt chéo chân, khoanh tay chờ đợi đáp án.

    “Là... là tui tự đoán vậy. Họ bảo tui phải phục vụ cậu. Nếu cậu bình thường thì cần gì người khỏe mạnh phục vụ chớ?”

    Nghe đến đấy cậu nhíu mày không biết nên khóc hay cười: “Tôi là cậu hai đây. Thật chẳng hiểu má tôi nhặt đâu về một cô nhóc ngốc thế này?”

    “Xạo!” Cô bĩu môi rồi trợn mắt: “Sao anh lại nói bà hội đồng nhặt tui. Tui đâu phải rác rưởi người ta vứt ngoài đường.”

    “...”

    Mấy lời của cô khiến cậu trầm ngâm suy nghĩ, chưa kịp giải thích cô đã nói thêm: “Bà không nhặt mà cướp tui từ má...” Ban trưa cô tự nhủ lòng thôi khóc nhưng nhắc tới má hai mắt lại rưng rưng.

    Cậu im lặng rất lâu mới bước qua vỗ đầu cô, nhỏ nhẹ: “Nhặt là cách tôi hay đùa với đám học trò tinh nghịch. Nếu làm em buồn thì cho tôi xin lỗi.”

    “Anh đừng tùy tiện đụng chạm con gái nhà người ta chớ.” Cô gạt bàn tay cậu rồi nhảy phắt xuống đất.

    “Tôi thật sự là cậu hai nhà này. Chẳng phải em tới phục vụ tôi sao? Còn e ngại vậy thì làm được gì?”

    “Tui hổng tin.”

    “Vậy tôi gọi người dặn dò cô câu đó tới xác minh nha?” Cậu nhướng mày nhìn mái tóc rủ trước trán người con gái ngây ngô.

    Cô thật thà gật đầu.

    “Con Tràm không giúp cậu nghỉ ngơi còn ồn ào gì trong đó?” Tiếng bà hội đồng cắt ngang câu chuyện cùng tiếng guốc lộp lộp nện xuống nền gạch mỗi lúc một gần. Tim cô như rớt khỏi lồng ngực. Bà tới sẽ mắng thậm chí đánh cô một trận ra trò.

    “Con gần ngủ rồi má ạ!” Cậu nhỏm dậy, nhanh chóng chạy tới hé cửa nói vọng ra. Tiếng guốc im bặt, lát sau nhỏ dần rồi mất hẳn. Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

    Tình hình bà hội đồng đã yên giờ tới phần cậu. Cô vừa thở ra xong ngẩng đầu liền thấy bộ mặt giận dữ: “Em nghĩ sao về việc em nói tôi bệnh tới tai của má?”

    Cô nghe cậu nói trán lấm tấm mồ hôi, dù biết người giàu thời này chẳng được mấy ai tốt, cô vẫn nuôi một tia hy vọng mở miệng: “Cậu sẽ không hại tôi chớ?”

    Cậu im lặng.

    “Tôi biết mình nghĩ về cậu như vậy rất bậy, tôi sai rồi. Tôi có bị đánh chết cũng coi như tới số, chỉ lo liên lụy tới má, cậu làm ơn...” Suýt tý nữa cô đã tái diễn màn quỳ lại van xin của má mình hồi sáng. Dẫu từ bé đến giờ cô chưa từng chịu khuất phục trước ai. Nhưng nghĩ tới má từng vì mình mà không còn chút tự tôn nào sao cô nỡ để má thêm một lần đau đớn.

    “Ngốc! Tôi trêu chọc em thôi.” Cậu thấy cô nghiêm túc quá nên thôi đùa cợt.

    Cậu hết đùa cô nín khóc ngay. Nãy giờ tình hình căng thẳng khiến cô đột ngột khát nước. Vừa nghe cậu tha thứ liền chạy qua bàn cậu ngồi rót chén trà uống, ai ngờ bình trống rỗng. Cô vội chạy tới cửa định ra ngoài, chợt nhớ sẽ bị la rầy nên loay hoay tựa con lật đật. Cậu ngồi trên ghế chống cằm quan sát hành động đó chỉ cười. Lần đầu cậu cười nhiều vậy trong nhà này.

    “Cho em một cốc nước, em phải mang ơn tôi suốt đời, chịu không?”

    Cô khát quá nên gật đầu.

    Cậu đi tới lục trong cái cặp da một bình nước màu nâu sẫm đưa cho cô. Cô chụp lấy rót ra ly rồi tu sạch. Là lá cây lẻ bạn nấu với mía lau, thứ nước mát vừa thơm lại ngọt thanh tự nhiên, thứ nước mỗi ngày hè nóng bức má sẽ nấu cho cô uống giải nhiệt. Chết tiệt! Cô lại nhớ tới má rồi.

    “Xong thì leo lên ván ngủ trước đi, tôi còn bận một lát.” Cậu thay bộ Âu phụ thành bộ đồ ngủ lụa tự lúc nào. Kiểu thay đổi xoành xoạch từ Tây sang Ta khiến cô có chút ngỡ ngàng.

    “Em vừa nhìn trộm tôi à?”

    “Dạ?” Cô thật thà nhìn cậu hỏi lại. Một kẻ thích đùa còn một người ngô nghê khiến cậu mất hứng lắc đầu.

    “Chỉ có mỗi bộ ván kia. Hay cậu ngủ đi, tôi trải chiếu nằm dưới đất.” Vừa nói cô vừa đẩy gối, chăn trên bộ ván sang bên để rút tấm chiếu.

    “Vậy không sạch sẽ lắm.” Cậu ngồi vào ghế, lôi xấp giấy xỉn màu vàng đặt lên bàn làm việc nói.

    “Tôi là con nhà nông, quen lăn lộn với đất rồi. Chỉ chưa ngủ chung con trai bao giờ...” Mấy chữ sau cô dần hạ giọng chứng tỏ đang ngại ngùng.


    Nhìn cô cậu nhớ tới vài người con gái mà bà hội đồng từng đẩy vào phòng mình. Lúc đầu ai cũng e ấp nhưng rồi chẳng rõ lý do sau đó rất đeo bám cậu. Mặc cho cậu nhiều lần khẳng định sẽ không động tới họ. So về nhan sắc hay độ mặn mà, cô thua xa mấy người kia nhưng chẳng hiểu sao sự xuất hiện của cô từ đầu tới giờ chưa hề khiến cậu khó chịu.

    “Em tên gì?”

    “Dạ, Hương Tràm.”

    “Sao em không gọi anh, xưng tui như lúc đầu?”

    Nghe cậu hỏi, cô loay hoay dọn chỗ ngủ phải ngừng để đáp: “Vì bây giờ cậu là cậu hai. Tôi không còn ngang hàng với cậu để xưng hô như vậy.”

    Mắt cậu chợt đượm buồn trước câu trả lời ấy: “Nếu tôi cho phép em gọi vậy thì sao?”

    “Cậu cho nhưng nhiều người khác đâu có cho.”

    Câu nói khiến cậu im lặng khá lâu. Lúc sau thấy không còn sớm nữa mới lên tiếng: “Em ngủ đi, khi nào thấy lạnh thì quay lên nằm cạnh tôi. Yên tâm rằng tôi sẽ không làm gì em đâu.” Khi nói ánh mắt cậu chính trực nhìn cô. Trông nó trong sáng như gương khiến người ta tin tưởng.

    “Dạ!” Tự dưng cô bối rối quá khi phát hiện mắt mình dừng trên khuôn mặt cậu quá lâu. Nhìn lâu mới biết cậu là tác phẩm hoàn hảo của ông bà hội đồng, của tạo hóa và của những gì là hoàn hảo nhất.

    *
    **
    Đêm dài lặng lẽ trôi qua trong tiếng nấc thổn thức của Tràm. Tuy đây là lần đầu bị người khác làm phiền giấc ngủ nhưng cậu không giận, chỉ cảm thấy cô thật đáng thương. Bởi từ lâu cậu đã thấu hiểu nỗi khổ của người tá điền. Má của cậu đối xử với họ hà khắc, bà có tính độc tài cao, ai nghe lời bà thì sống còn trái ý sẽ chết chắc. Đó cũng là lý do cậu nằng nặc đòi xây nhà riêng tách biệt với dinh thự rộng lớn mà lạnh lẽo kia.

    "Tràm, dậy nghe tôi dặn dò nè."

    Tràm vốn bị bắt về hầu hạ cậu, vậy mà cậu đã dậy sớm tự lo chu toàn mọi thứ. Khi bị cậu đánh thức, mặt cô còn đờ đẫn, ngơ ngác chẳng hiểu gì.

    "Em ra sau hè làm vệ sinh cá nhân rồi đi với tôi một chút."

    "Đi đâu ạ?"

    "Tiễn tôi đi làm." Cậu ngồi trước mặt cô nghiêm túc nói khiến Tràm không dám cãi. Cô vội đứng lên chạy, do trời chưa sáng hẳn nên trong buồng vẫn lờ mờ, chân cô va vào ghế đau điếng. Thế mà Tràm vẫn không la tiếng nào. Cậu định rầy lại chẳng nỡ, cuối cùng đành đi theo dẫn đường.

    Ra khỏi buồng ấy, qua thêm một buồng nữa thì tới nhà sau. Lúc này cô mới phát hiện đằng xa còn một tòa dinh thự đồ sộ khác. Cô tò mò định hỏi xem tại sao con trai độc nhất của đại điền chủ lại phải ở riêng trong chính cơ ngơi của cha mình? Nhưng chưa mở miệng cậu đã chỉ tay về hàng lu đặt ngay ngắn dưới hiên, nói: "Này là kem đánh răng với bàn chải, em biết dùng chứ?"

    "Đồ của Tây ạ?" Cô tròn mắt hỏi làm cậu đinh ninh biết sử dụng. Ai ngờ sau đó cô nghiêng đầu thật thà: "Tôi hổng biết xài đồ quỷ này."

    "Sao em lại gọi nó là đồ quỷ?" Cậu từ từ bôi kem lên bàn chải hỏi.

    "Cha tôi nói cái gì của giặc đem qua đều không tốt."

    "Sau này cấm nói linh tinh." Khi thốt ra lời này cậu cực kỳ nghiêm nghị, chân mày còn chau lại như sắp nổi giận. Thế nên cô im bặt, gật đầu nghe cậu bày cách chải răng kiểu Tây.

    Trời dần hé sáng, từng đụn mây bắt đầu ửng đỏ. Bấy giờ cậu mới trông rõ mặt Tràm, ước chừng cô mới mười lăm, mười sáu tuổi. Chả trách cô ngây ngô thế.

    "Cay quá cậu ơi!"

    "Ừ, mới đầu vậy, sau sẽ quen dần. Không phải cái gì của nước ngoài đều xấu, quan trọng là mình phải biết chọn lọc điều hay, nhớ chưa?"

    "Dạ, nhưng tôi thấy cha má dùng muối cũng tốt mà."

    "Giờ ở với tôi, tôi nói cấm cãi." Cậu cốc nhẹ lên trán Tràm để xua đi sự bực bội vừa xém nhen nhóm: "Xong rồi vào buồng lấy cặp của tôi ra đây."

    Lần này quen đường nên cô chạy rất nhanh, thoắt cái đã trở lại: "Cậu đi bao giờ về ạ?"

    "Chắc tới tối." Cậu nói rồi rảo bước. Tràm chậm rãi theo sau. Khi tới gần ngôi nhà lớn cậu mới quay qua nói nhỏ: "Lát ai hỏi tình hình đêm qua thì trả lời hồi tối cậu rất vui vẻ."

    "Dạ?" Tràm ôm cái cặp của cậu, ngẩng đầu hỏi bởi cô chẳng hiểu ẩn ý sau câu nói kia.

    "Dặn sao thì nói vậy đi, lắm lời." Tay cậu đã đặt lên cái cặp còn đầu thì ghé sát tai cô thì thầm.

    "Vậy cậu có vui thật không?" Trước khi cậu lấy được cặp và quay về khoảng cách cũ, Tràm đã kịp hỏi.

    Cậu im lặng không đáp, tay đút vào túi quần tây, quay lưng bước. Chỉ một chốc cậu đã vào giữa sân chính, chỗ chiếc xe đang đợi. Tràm không dám cũng không được phép bước qua, chỉ đứng nguyên vị trí cũ nhìn mãi bóng lưng cậu. Đột nhiên cậu xoay lưng lại, chân mày khẽ chau, môi mấp máy: "Cấm làm sai lời tôi nói đấy."

    Tia nắng sớm đầu tiên chiếu xuyên qua mái tóc cậu, soi lên gương mặt trắng hồng. Dẫu đôi chân mày cậu đang chau nhưng Tràm chẳng thấy ánh mắt đó đang ra lệnh. Ngược lại nó ấm áp như dòng nước nặng phù sa bồi đắp lên đất mẹ. Phù sa giúp đồng lúa xanh mơn mởn trải dài tít tắp, còn sự ấm áp kia chảy vào lòng cô khiến nó muốn đươm hoa. Một đóa hoa nở chẳng biết là sai hay đúng...

    -> Chương 2
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/1/17
  3. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.178
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    1.897
    GSP:
    0p
    Truyện của bạn hay lắm đấy. Mình đọc mà cứ hóng xem tiếp thế nào.

    À mà có hai đoạn bên trên chưa cách dòng khi xuống dòng đấy bạn ạ..
     
    Muộn. thích bài này.
  4. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    118
    Được thích:
    190
    Đã thích:
    103
    GSP:
    201p
    Mình sửa rồi bạn. Thú thật khi viết mình hồi hộp lắm cơ, vì thể loại này rất kén người đọc thì phải...
     
    chuyencuangan thích bài này.
  5. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.178
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    1.897
    GSP:
    0p
    À mình xin góp ý thêm về lỗi đánh máy:
    Nhen nhóm.
    Bồi đắp.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/1/17
  6. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.178
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    1.897
    GSP:
    0p
    Mình không nghĩ là kén lắm đâu. Cách bạn viết hấp dẫn lắm ấy. Nội dùng ở chương mở đầu này cũng rất thú vị, khiến người đọc vừa thấy thích thú vừa tò mò.
    Với cả mình cũng thích hoàn cảnh truyện. Mình không biết rõ về thời này lắm, nhưng xem phim thấy thời kỳ thay đổi này có nhiều cái hay ho.
     
  7. kẻ tự kỉ

    kẻ tự kỉ Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    215
    Được thích:
    165
    Đã thích:
    223
    GSP:
    0p
    Phải bạn muốn nói tiếng guốc "lộp cộp" không?
    Mía lau chứ nhỉ?
    Chuyện của bạn rất hay! Đọc hết chương này, mình thắc mắc: Không biết bạn bao nhiêu tuổi, có phải đã từng sống ở quê không? Làm sao bạn viết về chủ đề này hay và chân thực đến vậy. Rất tò mò...
     
  8. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    118
    Được thích:
    190
    Đã thích:
    103
    GSP:
    201p
    Ừm, giao thoa giữa Đông và Tây nhỉ? Nếu bỏ qua yếu tố chính trị thì hay ho thật.
    Cảm ơn nhận xét của bạn! Mình đúng là muốn miêu tả tiếng guốc. Về chuyện tuổi thì mình sắp ba mươi rồi ^^! Mình sống ở miền Đông nhưng để chuẩn bị cho việc viết truyện này mình đã làm hai chuyến về miền Tây hồi năm ngoái. Nhưng miền Tây giờ cũng khác xưa nhiều nên ngồi nghe người già kể chuyện là chủ yếu. Mình còn phải tham khảo thêm tài liệu trên mạng nữa. Nói chung vẫn là cách viết hiện đại chứ không thuần như chú Hồ Biểu Chánh hay nhiều tác giả sống gần thời này được. T.T
     
    chuyencuangankẻ tự kỉ thích bài này.
  9. kẻ tự kỉ

    kẻ tự kỉ Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    215
    Được thích:
    165
    Đã thích:
    223
    GSP:
    0p
    Ái dà, bạn đầu tư sâu quá. Chẳng gì, mình thấy gần gũi như vậy. Mình thì từng sống ở quê, mà là quê Bắc bộ nên khác nhiều. Mình cũng xêm xêm tuổi bạn ấy, mà mình viết vớ vẩn lắm. Đọc truyện của ấy thấy ham luôn, khi nào rảnh sẽ vào gặm nhấm từng chương một.:-ss
     
    Muộn. thích bài này.
  10. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    477
    Được thích:
    947
    Đã thích:
    619
    GSP:
    0p
    Cuối cùng thì cũng đã ra mắt truyện dài, chờ mãi :D. Đọc truyện của bạn rất thích nhưng cũng rất hồi hộp, sợ lại SE quằn quại :(. Cơ mà mình chờ tới khi bạn hoàn truyện chứ chờ từng chương từng chương hồi hộp lắm.
     
  11. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    118
    Được thích:
    190
    Đã thích:
    103
    GSP:
    201p
    Chương 2
    Mọi chuyện diễn ra đúng như cậu dặn. Khi mặt trời lên cao chút, một người phụ nữ trung niên đến tìm Tràm hỏi thái độ của cậu. Nghe giọng biết chắc là người hồi hôm đứng ngoài cửa dặn dò mình nên Tràm chẳng nhiều lời. Bà ta nhận đáp án, trên mặt vẫn lạnh đanh, vẫy tay bảo cô đi theo. Tràm sớm biết ăn được bát cơm của nhà giàu phải đổ mồ hôi sôi nước mắt nhưng vì má, vì mình cô đành nhẫn nhục. Bà ta dẫn Tràm đến cái chái bên phải giao cho cô gái khác rồi bỏ đi. Nhìn bộ bà ba màu đất đã sờn của người ấy, Tràm biết cùng thân phận tôi đòi.

    "Em ăn mấy củ khoai trên bàn rồi theo chị ra đồng."

    "Chị tên gì ạ?" Tràm hồn nhiên hỏi.

    "Mến."

    "Chị Mến." Tràm nhai củ khoai nguội ngắc, lâu lâu còn gặp chỗ sùng nhưng chẳng cơ ý chê bai hay phàn nàn.

    "Nhịn từ chiều qua tới giờ chắc đói dữ ha?" Mến cười cười hỏi.

    "Dạ!"

    "Nhưng em phải nhanh lên kẻo mọi người lại rầy rà." Mến vừa đội nón lá trành vừa giục.

    "Mọi người?" Tràm thôi ăn, ngước mắt hỏi.

    "Ừ, mạ non đang chờ cấy đầy ngoài ruộng kìa. Ở đó có người giống chị, giống em. Ai cũng quần quật từ mờ đất đến tối mịt." Mến ngừng vài giây để thở dài, lại tiếp: "Nếu hôm nay chẳng đợi em hẳn chị đã ở quải lâu rồi."

    "Giống em là sao hả chị?" Tràm nhặt cái nón lá bẹp dí trong góc, sửa lại cho ngay ngắn, hỏi.

    Mến lưỡng lự một tý mới kề tai cô nói nhỏ: "Bộ em hổng biết mình bị bắt về đây để sinh con cho cậu hai hả?"

    *
    Ở nhà bà hội đồng hơn tháng, Tràm bắt đầu hiểu chuyện hơn. Bởi cô từng tận mắt thấy người trái ý bà bị đánh rồi ném vào kho chứa trấu, tới khi lôi ra đã gần như hấp hối. Cũng có cô gái vì yêu anh trai cùng làng rồi ngang bướng không vào buồng cậu. Báo hại cha mẹ cô ấy phải tới lạy lục, chịu sự lăng nhục của bà, cốt cầu một mảnh đất yên ổn làm ăn. Theo lời Mến kể, bà hội đồng muốn cháu nội đến phát điên rồi. Chả là hồi hè có ông thầy bói cao tay ghé qua bảo sang năm bà có cháu sẽ thêm phú quý. Sau này thằng cháu đấy còn làm quan lớn, vinh hiển biết sao kể cho xiết.

    Cha Tràm hồi còn ở nhà thường mắng "thầy bói ra ma, quét nhà ra rác" nên Tràm chả ưa gì mấy ông ăn trắng mặc trơn, mồm mép ba hoa chuyên đi lừa phỉnh thiên hạ. Nhưng ở nhà giàu thì khác, dường như họ đang đứng tại vị trí quá cao nên lúc nào cũng cảm giác chông chênh, sợ ngã bất thình lình. Họ cần điểm tựa song không tựa vào nhân đức mà chọn bái lạy thần thánh làm lợi cho bà đồng với mấy ông thầy.

    Tính từ lúc Tràm tiễn cậu đi làm đến nay cũng hơn tháng chưa gặp lại. Chắc bà hội đồng đã biết tỏng cậu chưa đụng tới cô nên loại ngay để tìm người con gái khác lấp vào. Bà có vẻ mất kiên nhẫn khi năm mới gần kề. Về phía cậu hình như vẫn quyết tâm lắm bởi cậu có nguyên tắc sống không dễ gì lay chuyển. Chị em bạn cấy với Tràm thường ca ngợi tư tưởng một vợ một chồng, hạnh phúc tới già của cậu.

    Trong giới thượng lưu hiện tại mà nói, một vợ một chồng rất nhiều nhưng chung thủy đến già quá hiếm. Tự nhiên cậu trở thành mẫu đàn ông lý tưởng. Ngay đến chị Mến mấy lần tỏ ý muốn tìm đức lang quân như vậy liền bị bạn bè trêu chọc. Họ cho rằng ngoại hình xấu tệ của chị có người rước là mừng còn bày dặt đòi hỏi. Chị khóc. Tràm mấy lần bênh Mến cãi nhau với họ, thế là hai chị em bị cô lập. Nhiều lúc Tràm tự hỏi rằng thân phận thấp hèn như nhau, bị bề trên áp bức chưa đủ hay sao mà một số người còn ăn hiếp lẫn nhau?

    "Hỡi cô gánh mạ bên đàng. Còn bao là bao gánh nữa để hoahoa gánh dùm..."

    Ruộng của bà hội đồng cò bay thẳng cánh nên mấy chục chị em xúm lại quần quật cấy hơn tháng chưa xong. Sợ trễ vụ mùa bị bà đánh hoặc đền tiền nên họ ráng ở lại làm luôn buổi trưa. Ai ngờ bị mấy cậu học trò tan trường về ngang chọc ghẹo.

    "Đều là người của cậu hai Đại đó, tụi bây muốn chết hả?"

    "Ha ha... một mình cậu kham dữ vậy, chia tao một ẻm không được à?"

    "Mày ngon thì tới gặp cậu mà xin."

    Tiếng họ văng vẳng vọng vào tai mọi người nghe thật chướng. Trong mắt bọn có tiền, chị em cô chẳng khác món hàng để ném qua ném lại ư? Dù tức lắm nhưng đâu ai dám lên tiếng bởi cả làng giờ truyền tai nhau chuyện con gái bị bắt vào nhà bà hội đồng với mục đích gì. Bà có tiền, có quyền, tai tiếng đâu tới phiền bà. Chỉ tội đám con gái, sau này có thể gả cho ai đây? Họa chăng dám bỏ xứ mà đi.

    "Bọn nó nói vậy mà mấy chị nhịn được hả?" Tràm tức tối vất nón lá giữa đồng.

    "Họ nói sai đâu, đuổi theo chỉ rước thêm nhục." Có người không dám ngẩng đầu nói.

    "Nhưng rõ ràng cậu đâu làm gì chị em mình."

    "Không làm gì chỉ có chúng ta và cậu biết. Cậu thì đâu rảnh đi thanh minh với cả làng về chuyện đó."

    "Có tủi hổ cũng đành câm nín thôi em à." Người than thở một câu làm Tràm càng thêm tức. Phải là bà hội đồng thì cô nhịn vì bà là chủ nợ, chứ kẻ khác cô quyết ăn thua đủ mặc kệ hậu quả. Lúc này máu nóng bốc lên đầu khiến Tràm quên mất má, cô băng lối tắt ra đường cái chặn đám học trò.

    "Mấy anh quay lại xin lỗi chị em tui ngay."

    Hơi bất ngờ vì bị con gái chặn đường nhưng rất nhanh họ đã bình tĩnh cười khoái trá: "Bọn anh có nói gì sai nào?"

    Nhìn bộ dạng ngả ngớn của họ, Tràm rất khinh bỉ. Mấy kẻ này có chút tiền được đi học lại học đâu bản chất thối tha.

    "Mấy cô có ai không từ buồng cậu hai Đại bước ra, chắc là hoa tàn cả rồi."

    "Nói bậy." Tràm quát rồi vung tay thành quyền.

    "Bộ đi ra từ buồng tôi thì điều phải làm chuyện gì đó à? Thế các cậu có muốn không làm gì mà ngày mai đi từ trong ngục ra không?" Trước khi Tràm ra tay, cậu đã xuất hiện sau lưng cô làm họ sợ xanh mặt.

    "Tụi... tụi em xin lỗi!"

    "Này!" Tràm chưa kịp trút giận cả đám đã chạy, cô đành quay qua nhìn cậu. Vẫn cái dáng cao cao trong chiếc áo sơ mi trắng, tay đút túi quần tây và đôi mắt lơ đãng nhìn bầu trời xanh ngắt.

    "Cậu hai... sao cậu ở đây?" Mỗi lần đối diện cậu, tim cô đều đập thình thịch khiến bản thân bối rối.

    "Em biết đánh nhau à?" Cậu khẽ liếc nhìn Tràm một chút.

    "Dạ, cha tôi từng là võ sư."

    "Vậy từ mai em theo bảo vệ tôi đi." Cậu thản nhiên nói câu đó không ngượng miệng, bởi người chả động móng tay đã khiến mấy thằng con trai chạy mất thì cần chi ai bảo vệ.

    "Sao thế? Đang nhẩm tiền công à? Không có vì tôi chỉ là anh giáo làng, đi dạy hổng có lương."

    "Không phải." Tràm đột ngột hét lên: "Tôi sợ cậu sẽ bị mình hại."

    "Hại bằng cách nào?" Lúc này cậu mới xoay hẳn về phía Tràm. Gió thổi mái tóc cậu bồng bềnh, rủ xuống che tầm mắt nên cô không rõ biểu cảm của cậu. Thấy cô im lặng cậu cũng chả giục, cứ giữ nguyên tư thế đó chờ đợi.

    Một lúc vẫn chẳng thấy cậu có ý rời đi, Tràm buồn bã kể: "Hồi đó cha em mở lớp dạy võ ở làng. Dù gia đình em không dư giả nhưng chưa tới nỗi nợ nần ai. Tính em lúc ấy rất ngang tàn. Trong số học trò của cha có vài cậu nhà khá giả. Họ nói với cha học võ để phòng thân, chỉ em thấy họ học xong đi ức hiếp kẻ yếu..." Nói nhiêu đó Tràm phải dừng lại thở dài.

    "Rồi em đánh dằn mặt họ, ai ngờ một người ngã xuống sông suýt chết đuối?" Cậu tiếp lời cô.

    "Sao cậu biết?" Tràm nhìn cậu sửng sốt, lẽ nào cậu là người đó.

    "Hồi ấy đang kỳ nghỉ hè nên tôi định đến xin cha em nhận làm học trò. Ai ngờ một đêm ông xuất hiện tại nhà tôi, nài nỉ vay má tôi một số tiền để đền cho người ta. Sau đó tôi nghe ông đóng cửa lò võ, tôi tò mò dò hỏi mới hay sự tình." Cậu kể mà giọng đầy tiếc nuối.

    "Nói vậy, nếu hổng phải tại tôi thì chúng ta đã gặp nhau sớm hơn..." Lời Tràm nghe buồn buồn.

    "Ừ, vì em mà tôi không học được võ phòng thân nên em càng có trách nhiệm bảo vệ tôi." Cậu bước tới định vỗ đầu Tràm nhưng bàn tay đưa lên lại hạ xuống vai cô: "Em thực sự rất giống cha, cố lên nhé!"

    "Dạ?" Tràm tiếp tục không hiểu ẩn ý của cậu.

    "Dạ tức là đồng ý. Vậy về nhà thôi." Cậu lại đút tay vào túi quần thong thả bước trên con đường dài xanh mát tàn cây, ngập tiếng hát rì rào của gió và giọng hai người.

    "Khoan đã cậu ơi... tôi thực sự hổng kham nổi đâu."

    "Thuê em là việc của tôi, em phải biết tự bổ khuyết năng lực chứ."

    "Vậy cậu đừng thuê tôi."

    "Tôi thích."

    "Cậu ngang ngược quá vậy?"

    "Tôi thích."

    "..."

    *
    Chuyện Tràm được quay lại chỗ cậu hai trở thành mục tiêu gièm pha của đám bạn cũ. Họ nói hôm nọ cô thấy cậu nên đánh lẻ chạy theo mồi chài. Tràm nhiều lần giải thích vì cô thật sự muốn giữ tình cảm với họ song càng nói càng làm người ta ghét nên thôi. Chỉ duy nhất Mến còn quan tâm Tràm, bởi vậy hễ cậu cho cái gì hay hay cô đều để dành chia cho chị ấy. Cậu biết, lắc đầu bảo tính Tràm đơn giản, bỏ cái tật hỏi dần lâng thì cưới làm vợ cũng tàm tạm.

    "Vợ tạm là thế nào hở cậu?" Tràm ngồi xổm trên ván ủi mấy cái áo sơ mi cho cậu, nhớ chuyện đó bèn hỏi.

    Cậu đang cặm cụi chấm bài, ngẩng lên nhìn cô rồi lại quay về công việc.

    "Ý là cậu sẽ cưới hai ba vợ phải hông?" Tràm quyết tâm thể hiện cái tính ưa hỏi dần lâng mà cậu ghét.

    "Bớt linh tinh đi. Nghiêm túc nghe tôi hỏi nè, em có biết chữ không?" Cậu buông bút, quay qua đối diện Tràm.

    Cô vừa ủi xong áo đang định leo xuống treo vào tủ đồ, nghe cậu hỏi lắc đầu: "Hông ạ!"

    "Vậy mà tôi ngỡ biết chữ mới học được võ công."

    Tràm bật cười: "Trời, ai bảo cậu vậy?" Rồi cô bĩu môi: "Chắc cậu đọc trong mấy cuốn truyện Tàu chớ gì? Nó toàn xạo thôi như cha em một chữ bẻ đôi không biết mà làm võ sư đây."

    "Té ra không có bí kíp hay khẩu quyết gì à? Mà thôi bỏ đi, tôi tưởng ít nhiều ông cũng cho em đi học chứ."

    "Còn lâu ạ! Vì cha em nói con gái học nhiều chỉ giỏi yêu đương rồi viết thư cho trai, không khéo hư thân mất nết cả." Tràm bắt đầu đổ số than trong bàn ủi ra thau đáp.

    Cậu thở dài vì suy nghĩ cổ hủ đó, đoạn phán một câu: "Từ mai em theo tôi tới lớp."

    "Dạ?" Tràm nghe cậu nói, mắt chớp lia lịa.

    Cậu đập tay xuống bàn quả quyết: "Không biết chữ sau này ra đời dễ bị lừa gạt."

    "Bộ biết chữ rồi hổng lừa được sao?" Tràm lẩm bẩm trong miệng không dám để cậu nghe vì chính cô cũng muốn đi học thử.

    Sáng hôm sau, trời dày sương nhưng Tràm bò khỏi chăn rất sớm để chuẩn bị đến lớp. Cô mặc bộ bà ba màu hường, cái bộ hôm bị bắt đến đây vì nó có vẻ lành lặn nhất. Rồi chẳng cần nhìn gương mà tự tết hai bím tóc thả đằng trước. Hồi còn ở nhà má thường nạo dừa khô nấu thành dầu dừa cho Tràm bôi tóc. Mỗi lần hai má con ngồi dưới hiên trông cha cô về, bà đều nhìn con căn dặn: "Nhất dáng, nhì da, thứ ba mái tóc. Con gái làm sao giữ được suối tóc thề người ta mới thương nhiều."

    Lúc đó Tràm đâu hiểu lời má dạy.

    "Hôm nay xinh nhỉ?" Cậu mở cửa buồng thấy cô sốt ruột đi qua đi lại trước cửa thì không nhịn nổi khen một câu.

    Liếc thấy cái cặp còn nằm yên trên ghế sau lưng cậu, cô vọt vào ôm ra: "Đi được chưa cậu?"

    "Ừ!"

    Bên ngoài gió lành lạnh đem sương phả lên mặt người dù bây giờ mới đầu tháng mười hai. Tràm hắt hơi mấy cái. Cậu nghe bèn dừng lại lấy nón mình đang đội úp lên đầu cô. Tự nhiên được dùng chung đồ với cậu, trên đó con thoang thoảng hương thơm, hai má cô bỗng nóng bừng.

    "Anh hai, nhanh nhanh!"

    Qua mấy gốc xoài bây giờ sai quả, họ lại tới sân chính rộng thênh thang. Lần này cô không phải đứng ở chỗ lằn ranh vô hình nữa mà được phép đi theo cậu. Phía chiếc xe xuất hiện một cô gái lạ, thấy cậu liền vẫy vẫy: "Từ đây lên tỉnh còn xa, anh muốn nắng chết em hả?"

    Tràm không biết đối phương nhưng nhìn bộ áo dài lụa và cái kiềng bằng bạc óng ánh trên cổ có thể đoán ra địa vị. Hơn nữa cô này còn dám nói chuyện kiểu ấy với cậu hai.

    "Em trắng quá, phơi da tý biết đâu sẽ hấp dẫn được mấy ông Tây." Tuy cậu nói vậy nhưng chân đã bước dài và gấp gáp hơn khiến Tràm bất ngờ vội ôm cặp cắm dầu chạy theo. Cuối cùng cậu dừng, cô vẫn theo quán tính đâm sầm rồi ngã phịch xuống đất.

    "Con nhỏ nào đây?" Cô gái nọ khoanh tay, đầu ngẩng cao, chỉ ánh mắt hơi hạ xuống người Tràm dò xét.

    "Học trò của anh." Cậu quay lại kéo cô dậy: "Em chào cô ba đi!"

    "Dạ, chào... cô ba." Tràm cúi gầm mặt vì xấu hổ nhiều hơn sợ sệt.

    Cô ba nhếch mép đánh giá Tràm rồi khinh khỉnh leo lên xe. Tiếp theo tới cậu. Về phần Tràm vẫn ôm cặp đứng tại chỗ.

    "Sao em còn chưa lên xe?" Cậu nhoài đầu ra hỏi.

    Tràm không kịp trả lời, cô ba đã trợn mắt: "Anh hai, anh vừa bảo con nhỏ thấp kém này đi chung xe với em?"

    Cậu gật đầu.

    "Em không đồng ý." Cô ba giãy nảy: "Nó dám lên em vào méc má liền. Anh muốn đây là lần cuối cùng thấy nó đúng không?"

    Nghe nhắc bà, tim Tràm giật thót vội xua tay: "Cậu với cô đi xe, em đi bộ được ạ!"

    "Bảo leo lên sao nhiều ý kiến vậy." Cậu thôi cười, nghiêm túc chỉ vào chỗ cạnh mình, mặc kệ cô ba.

    "Bộ em không sợ trễ học à? Nghe nói đi trễ sẽ ảnh hưởng đánh giá khi thi Thành Chung đấy." Cậu biết cô ba đang nỗ lực lấy kết quả xuất sắc, đứng đầu toàn tỉnh trong kỳ thi bậc Thành Chung(1) nên dọa. Quả nhiên cô ba nghiến răng nghiến lợi nhịn.

    "Em nhất định nói lại chuyện này với má."

    "Tùy." Cậu mất hết kiêng nhẫn phải xuống lôi Tràm lên xe.

    Cô ba nhà này tên Hiển, từ nhỏ theo nền giáo dục của Tây nên sống rất kiểu cách. Cô là bản sao của bà từ nhan sắc đến tính tình. Cô ba luôn khiến bà hội đồng tự hào vì học rất giỏi, nhiều quan Pháp khi gặp đều ngỏ ý mến mộ, thậm chí có người muốn mời cô về làm cho họ khi cô tốt nghiệp bậc Tú Tài(2). Nhưng tính cô ba tự cao tự đại, dễ gì chịu làm thuê cho ai.

    *​

    Chú thích:
    - Một vài chữ tác giả in nghiêng là từ địa phương, trong ngôn ngữ nói đôi khi người ta nói trệt đi từ chuẩn.

    (1) Bậc học Thành Chung: tương đương Trung Học Cơ Sở ngày nay.
    (2) Bậc Tú Tài: tốt nghiệp Tú Tài 1 và 2 thì tương đương Trung Học Phổ Thông ngày nay.

     
    Chỉnh sửa cuối: 14/1/17
  12. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    118
    Được thích:
    190
    Đã thích:
    103
    GSP:
    201p
    Trong lòng bạn Ai mình thành mẹ kế rồi sao? :v
    Cảm ơn bạn Ai luôn ủng hộ mình. Truyện dài mình sẽ không kết SE đâu, có thể thì nửa SE thôi. :3
     
  13. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.178
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    1.897
    GSP:
    0p
    Bạn viết hay thật đấy, làm mình tưởng tượng rõ mồn một cảnh tượng hồi đấy, thật là chân chất.

    Mình xin góp ý một số lỗi đánh máy:
    Kiên nhẫn.
    Thiếu dấu chấm câu.
    Nghiêm túc.
    Chiếc.
     
  14. kẻ tự kỉ

    kẻ tự kỉ Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    215
    Được thích:
    165
    Đã thích:
    223
    GSP:
    0p
    Có phải là đều không nhỉ?
    Mình nghĩ cái chỗ này bạn nên thay là cái chái phía đông hay phía tây thì hợp lý và nghe nó xuôi hơn. Vì trong trường hợp này, người xưa hay người ở quê thường dùng hướng để chỉ chứ ít khi dùng trái phải.
    Cắm đầu

    Giãy nẩy hay là nảy chứ nhỉ?
     
  15. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    118
    Được thích:
    190
    Đã thích:
    103
    GSP:
    201p
    Chương 3

    Lần đầu ngồi xe hơi còn chung bầu không khí với người quyền quý, Tràm bị áp lực đến khó thở.

    "Đường quê mình hơi dằn sốc nếu buồn nôn thì nói anh tài xế dừng xe." Cậu nhăn mày nhìn bộ dạng của cô.

    "Coi bộ nó có phước hơn em nha." Hiển ngồi ghế trên liếc xuống mai mỉa.

    "Em có ăn học mà Hiển, sao lại gọi người ta bằng nghe chói tai vậy?"

    "Hứ." Cô ba bị rầy không phản bác được nên hất hàm, dỗi.

    Tràm thừa hiểu trong mắt Hiển và nhiều địa chủ khác, thân phận của cô không được đối xử như người. Tự nhiên lòng cô nặng trĩu, cảm giác muốn đi học cũng tan biến.

    "Xem đám mạ non kia. Mới hôm nào còn mỏng manh, yếu ớt nay đã vươn lên cao phủ xanh cả cánh đồng. Bây giờ có gió to cũng không diệt chúng được." Cậu vừa nói vừa hướng tầm mắt ra ruộng lúa bạt ngàn, trải dài tít tắp. Tràm biết cậu muốn an ủi mình nên cố nặn một nụ cười.

    "Gió hổng chết, nước ngập cũng chết." Khi nói câu đá đểu này đảm bảo lòng cô ba vui lắm nhưng ngoài mặt vẫn lạnh đanh.

    "Dừng xe!" Quả thật cậu hết chịu nổi đứa em nên quyết định đi bộ cho đầu óc thanh thản.

    Tràm nghe hai chữ đó suýt nhảy cẫng lên nên cậu vừa chạm hai chân dưới đất cô liền nhảy phắt theo sau. Còn lại một mình, Hiển liếc xéo Tràm: "Coi chừng tao nghe mậy."

    "Kệ nó." Cậu vịn bả vai cô xoay qua hướng khác.

    Thật lòng Tràm chả để tâm lắm lời đe dọa ấy. Nếu nó phát ra từ miệng bà hay cậu hẳn cô sợ xanh mặt mà sụp lạy xin lỗi ngay dù mình chẳng sai. Còn từ cô ba thì phải xem lại. Thứ nhất cô chỉ về nhà mỗi tháng một lần, trong cuộc sống tiểu thư đài các có biết bao chuyện để nhớ, chắc gì Tràm ở trong tâm trí ấy qua ngày. Thứ hai trước mặt Tràm đang có cây đại thụ, cô chỉ cần trốn vào đấy thì sợ gì bão táp phong ba. Khi nghĩ chuyện dựa dẫm hoàn toàn vào cậu, hẳn Tràm quên bén thân phận mình. Bởi cậu đâu của riêng cô, ngày nào đó tự nhiên mà rời khỏi. Đời Tràm lúc ấy sẽ về đâu.

    "Tính Hiển háo thắng. Nó nghe tôi đậu Thành Chung giỏi liền đấu tranh giành xuất sắc. Biết tôi được tuyển thẳng vào Viện Đại học Đông Dương nó cũng nằng nặc thi vào. Nên em đừng hờn giận."

    "Cậu hổng cho cô ba gọi tôi bằng , sao cậu lại gọi cô y vậy?" Thật sự Tràm không dư hơi giận ai nên tìm cách lảng sang chuyện khác.

    "Cùng một từ nhưng thái độ biểu đạt khác nhau. Hiển dùng với em để khinh bỉ, coi thường. Còn tôi thương nên..." Cậu nổi tiếng văn hay mà tự nhiên bí bách khi tìm cách giải thích cho Tràm hiểu vấn đề.

    "Cậu mắng yêu chớ gì?" Cô đành giải vây.

    Cậu cười, gật đầu.

    "Cô ba sướng thiệt có má giàu sang, anh hai tốt còn học giỏi. Ở trường chắc nhiều người theo đuổi cô ba lắm."

    "Xùy." Cậu lại đút tay vào túi quần, mắt lơ đãng trên mấy tầng mây.

    Thật ra Tràm chỉ hỏi để cậu quên chuyện lúc nãy chứ lòng thừa hiểu, với bản tính cô ta ai thương cho nổi.

    Do đi bộ nên cậu dẫn Tràm băng ngõ tắt vào làng. Chỗ dạy của cậu là đình thần nép dưới rặng dừa mát rượi. Trong sân còn có cây Gừa già, khi đi qua mấy cái rễ rủ trên vai như níu kéo chân người.

    "Tụi nó đợi cậu lâu cứ lao nhao lên." Ông Từ giữ đình nhác thấy cậu, mừng rỡ.

    Cậu gật đầu chào rồi biểu Tràm lấy gói giấy báo trong cặp đưa sang: "Biếu cụ ít trà uống lấy thảo."

    Trà nhà hội đồng phải là hàng cao cấp nên ông Từ mừng lắm, rối rít cảm ơn. Khi cậu dẫn Tràm bước ra sân sau, ông chợt nhớ chuyện gì vội chạy theo: "Cậu qua chỗ thầy đồ Năm chưa? Nghe nói dạo này trái gió trở trời ổng bệnh dữ lắm. Tội. Nhà đơn chiếc nên cô con gái đang học trên tỉnh phải về chăm sóc."

    "Thiên Thanh." Cậu dừng bước, không nhìn ông Từ cũng không nhìn Tràm mà đôi mắt xuyên qua khe hở của lá, dõi lên bầu trời xanh thăm thẳm.

    Tràm có thể ngốc nhưng hai chữ "Thiên Thanh" phát ra từ miệng cậu êm ái quá, đây hẳn là tên của một cô gái đẹp. Tự dưng lòng Tràm buồn đến lạ. Phải chăng như cô ba nói, đám lúa non có thể nương theo chiều gió mà tồn tại nhưng liệu rằng nó có vượt qua bão táp, mưa sa.

    Chiều buông tia nắng nhạt nhòa. Tràm lẽo đẽo theo chân cậu trên con đường đất ngoằn ngoèo, xanh ngắt rặng trâm bầu. Suốt buổi cậu chẳng nói gì ngoài hai lần quay lại hỏi cùng một câu: "Trông tôi ổn chứ?"

    Cô gật đầu bởi trong mắt Tràm cậu luôn đẹp trai, phong nhã nhất. Đi đằng sau nhìn tấm lưng đẫm mồ hôi mà cậu vẫn sải bước dài và gấp gáp khiến lòng cô dâng nỗi xót xa lẫn chút buồn man mác. Cậu đưa cô qua mấy nẻo trời xa lạ chứng tỏ chẳng về nhà. Tràm đoán sẽ đến chỗ thầy đồ nhưng vạn lần hy vọng nó không thành sự thật. Cái tên "Thiên Thanh" kia đột nhiên xuất hiện tựa vầng mây u ám, nỗi sợ mơ hồ xâm lấn tim Tràm có phải khởi đầu cho mọi hờn ghen, ích kỷ. Dẫu ý thức rõ vị trí của mình thì sao, đâu ai sai khi mong thời gian ở bên người nào đó dài thêm chút nữa. Dù rằng mình mãi mãi chỉ là kẻ lẽo đẽo đằng sau.

    "Suýt tý quên." Cậu đột ngột xoay lưng khi mái nhà lá thấp thoáng đằng xa. "Tôi không thể sang thăm thầy với hai bàn tay trắng. Em về nhà lấy cái hộp tôi để trên bàn phòng khách qua đây."

    Khi nói mặt cậu nghiêm túc hay chính xác hơn là ra lệnh. Chữ "Nhưng..." chưa kịp thốt thành lời, Tràm đã hạ mi, gật đầu cất bước. Mới hồi sáng đây cậu còn rầy Hiển để bênh vực cô, vậy mà thoáng chốc tâm trí cậu đã dành về phương khác. Đi từ đây về nhà bà hội đồng rồi vòng lại, nếu rành đường cũng mất hơn một tiếng. Chưa kể với thân phận của Tràm mà lên được nhà trên rinh đồ rời khỏi sao? Cậu quả thật hết nghĩ cho mình rồi. Tràm vừa đi vừa thở dài. Phía sau, cậu đứng lặng nhìn bóng lưng nhỏ nhắn bị ánh nắng chiều nuốt chửng. Thấy đôi chân trần thoăn thoắt đạp lên đường đất gồ ghề, mày cậu khẽ chau.

    Lối vào nhà thầy Năm nép dưới hàng cau thẳng tắp. Gió rạt rào qua kẽ lá nghe khá vui tai. Cậu bước chậm rãi để hồi tưởng, nâng niu kỷ niệm. Con đường nhỏ này nhiều năm về trước cậu đã cùng cha đi. Ông hội đồng lúc ấy rất ghiền thư pháp, hễ nghe danh thầy đồ nào giỏi đều lân la làm quen, cốt xin chữ. Nếu ông không mất sớm hẳn cậu chẳng được học trường Tây, mặc áo sơ mi lịch lãm mà phải vận áo dài khăn đóng, ngồi dưới đất phẩy mực Tàu. Nhắc tới cha lòng cậu vừa ấm lại khẽ nhói đau.

    "Nghe thầy bệnh con vội ghé thăm, thầy cảm thấy trong người sao ạ?" Ngót cũng gần chục năm xa cách. Vậy mà cảnh xưa vẫn thế. Mái lá đơn sơ vẫn gồng mình chở che những tác phẩm văn chương vốn là niềm tự hào của ông đồ.

    "Trò nào đây?" Thầy Năm đang nằm trên chiếc võng ngoài hiên, nghe tiếng người bèn gượng ngồi dậy.

    Cảm thấy dưới nếp nhăn nơi vầng trán kia là đôi mắt sắp trả cho năm tháng, cậu vội bước tới quỳ một chân cạnh thầy: "Dạ, Đại, con hội đồng Vinh đây, bộ thầy quên con rồi sao?"

    "À!" Thầy nhướng mày rồi vỗ vỗ bả vai cậu: "Nghe nói cậu tốt nghiệp trường Tây, tôi tưởng làm tới ông này ông nọ trên Sài Gòn rồi chớ."

    Lời thầy như trách khiến tim cậu thắt lại: "Thời thế đổi thay mình phải thích ứng nhưng lòng con đối với quê hương vẫn trước sau như một."

    "Nói nghe chơi vậy chớ ai dám mỉa mai gì cậu mà phân trần." Thầy cười.

    "Cha con lúc lâm chung dặn phải thường lui tới học tập thầy. Trước con nghe má lên tỉnh học, sau về làng dạy học hơi bận. Nay mong thầy cho con thực hiện di nguyện của cha." Giọng cậu thành khẩn.

    "Té ra tụi nhỏ đầu trên xóm dưới rủ nhau đi học chữ quốc ngữ là đến chỗ cậu ha?" Lần này, ánh mắt tưởng mờ mịt của thầy bừng sáng tia kinh ngạc.

    "Dạ!"

    Thầy nghe cậu xác nhận chỉ thở dài: "Thời cuộc đổi thay, cái chữ Nho hết thịnh thì phải chịu. Mà tụi nhỏ được cậu dạy thật phước đức. Bây giờ văn từ gì người ta cũng dùng chữ quốc ngữ hoặc tiếng Tây Dương, không đọc được mà ký sẽ khổ lắm. Nhiều khi nợ nần, tù tội chẳng hay."

    Thấy thầy đổi giận ra vui, cậu nghe lòng nhẹ nhõm.

    "Tính ra cậu cũng tệ. Đi biền biệt ngót chục năm báo hại con nhỏ cãi lời tôi lên tận Sài thành tìm."

    "Thiên Thanh ạ?" Cậu ngẩng đầu, biểu cảm phức tạp.

    "Chớ cậu nghĩ tôi nói ai. Không tin cậu tự ra sau hỏi nó." Thầy nói thêm nhiêu đó thì đổ ho. Cậu vội đứng dậy vỗ lưng cho thầy dễ chịu.

    "Cha mau uống chút trà gừng..."

    "Thanh."

    Cậu nghe giọng nói êm ái từ nhà vọng ra, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt trong veo tựa nước hồ thu yên ả. Cô gái xuất hiện cùng tà áo dài trắng tinh khôi, suối tóc đen huyền thả tự nhiên biến người thành tiên nữ hạ phàm. Cậu cứ vậy ngẩn ngơ làm hai má cô ửng đỏ, vội bẽn lẽn bưng ly trà qua hỏi nhỏ thầy: "Ai đây cha?"

    "Bây lặn lội tìm người ta, giờ nó thù lù ở đó thì hỏi một câu nghe ngộ." Thầy thắm giọng bằng trà, áp chế cơn ho mới dáp.

    "Anh Đại đây sao?" Trông mắt cô vừa kinh nhạc lại bối rối.

    "Nó lớn khôn bảnh trai quá bây nhận không ra à. Vậy tao cho phép hai đứa ra góc kia ôn chuyện xưa đấy." Nói rồi thầy ngã lưng xuống võng, đôi mắt mệt mỏi nhắm hờ.

    Không rõ cậu và Thanh nói chuyện gì. Khi Tràm bưng cái hộp vuông khá nặng từ nhà bà hội đồng qua thì trời đã bị nhuộm thành đỏ rực. Từng đụn mây ngừng trôi xếp chồng lên nhau tựa tâm sự ngổn ngang trong lòng ai. Nhất là lúc cô đứng từ xa đã trông thấy đôi bóng dưới hàng cau. Cậu là công tử hào hoa phong nhã, cô ấy như nàng thơ bước ra từ cơn say của một chàng thi sĩ. Nắng hoàng hôn lướt qua mái tóc cô ấy, chảy dài suốt ánh nhìn dịu dàng của cậu. Chưa bao giờ Tràm thấy dáng vẻ đường hoàng, chững chạc kia, cái phẩy tay, nhướng mày hay cách cười của cậu dường được chọn lọc kỹ càng. Hay từ lâu rồi người đã chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ hôm nay.

    Tự dưng Tràm thấy không gian xung quanh thật bao la còn mình quá nhỏ bé. Từ lúc nào việc đi lẩn quẩn bên cậu đã thành thói quen, giờ cậu đứng kia cô bỗng nhiên lạc lõng quá chẳng nghĩ được phải làm gì. Hay cứ đứng đây đến hóa đá, suốt đời bơ vơ nhìn dây trầu quấn quít mãi thân cau.

    "Em tới khi nào?" Cậu cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của Tràm. "Mà sao im re vậy, qua chào chị Thanh này."

    Được gọi, cô chậm rãi bước dù đôi chân nặng tợ đeo gông. Đối diện gương mặt như pho tượng ngọc, cô gật đầu rồi chẳng dám ngẩng lên.

    "Cô bé dễ thương ghê, học trò của Đại hay..." Thanh nghiêng đầu làm suối tóc chảy dài hòa vào màu nắng nhạt.

    "Học trò tôi đấy. Sau này sẽ gọi Thanh bằng bà thầy." Cậu trìu mến trêu chọc.

    "Ý ngộ, Thanh hổng chịu đâu. Tự nhiên học trò của Đại mà kêu Thanh vậy là nghĩa lý gì?"

    "Thì..." Cậu nhìn dáng vẻ dỗi hờn đó khá thú vị định đùa tiếp nhưng liếc thấy tay Tràm run rẩy liền bước vội qua: "Tôi xin lỗi, em nặng lắm phải không?"

    Tràm im lặng chẳng trả lời bởi cô bỗng cảm thấy mình vừa nhỏ bé lại hèn mọn. Tim khẽ nhói.

    "Gì vậy Đại." Thanh cất bước đến bên cậu thật khẽ khàng. Do Tràm cúi đầu nên nhìn rất rõ. Mũi chân sau chạm giữa bàn chân trước là khoảng cách tiêu chuẩn của mấy cô tiểu thư xưa. Thanh có đôi chân nhỏ nhắn, kết hợp kiểu đi như vậy khiến người vừa uyển chuyển lại thướt tha mềm mại.

    "Bộ ấm trà Đại mua hôm ra Viện Đại học Đông Dương nộp hồ sơ." Cậu đáp.

    "Tận Hà Nội cơ, đừng nói là đồ cổ nha." Thanh lộ vẻ thích thú.

    Cậu gật đầu: "Thầy thích uống trà ngâm thơ lắm, Đại cố tìm được để tặng đấy."

    "Quý giá thế cha Thanh hổng dám nhận đâu."

    "Ha ha... biết đâu sau này Đại sẽ lấy lại chỗ thầy thứ giá trị hơn." Cậu cười làm Thanh xấu hổ vỗ vỗ cánh tay cậu.

    "Thôi, vào chào thầy rồi về." Cậu bê bộ ấm trà đi qua Tràm nói.

    Lời cậu vẫn giống thường nhật mà nay cô nghe như ra lệnh. Tự dưng uất nghẹn ở đâu tràn về làm Tràm chực rớt nước mắt, mặc kệ lời kia, cô cắm đầu bỏ chạy. Trong lúc cậu ngơ ngác nhìn theo thì Thanh kín đáo nhoẻn miệng cười. Nắng bấy giờ tắt hẳn, nơi Tràm chạy vào hóa thành vùng đen mịt, những rặng cây phía xa tạo ra vô số hình thù kỳ dị. Một con cò lạc đàn bỗng bay vọt qua ngọn cau, cất tiếng gọi đàn sầu thê thảm.

    Đêm dài lặng lẽ phủ trùm.

    *​
    P.s: Ở đây mình có nói cây Gừa, thực ra nó là cây Si đó. ^^!

    -->>> Chương 4
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/2/17
  16. kẻ tự kỉ

    kẻ tự kỉ Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    215
    Được thích:
    165
    Đã thích:
    223
    GSP:
    0p
    Nó có hay chứ nhỉ
    Đã bắt đầu thấy mệt tim rồi. Giọng văn của bạn rất hay. Cách miêu tả cũng rất nhuần nhuyễn, lôi cuốn... Tiếp tục hóng!
     
    Muộn. thích bài này.
  17. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    118
    Được thích:
    190
    Đã thích:
    103
    GSP:
    201p
    Sao mình cảm thấy chưa đã nhỉ. Nếu bạn kẻ tự kỷ thấy chưa "đã" thì cứ nói nha. Muộn không ngại nhận gạch đá để tiến bộ đâu. Tại cũng nhận được kha khá gạch rồi, riết cái mặt nó cũng chai. :v
     
    kẻ tự kỉ thích bài này.
  18. kẻ tự kỉ

    kẻ tự kỉ Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    215
    Được thích:
    165
    Đã thích:
    223
    GSP:
    0p
    À kiến thức mình hạn hẹp quá nên không thấy có gì lỗi lã trong truyện của bạn cả. Hi hi... Chỉ cảm thấy nếu bạn sử dụng cách nói cổ nhiều hơn một chút thì nó thật hơn với hoàn cảnh thời đó thôi.
    Với lại mình thích những câu chuyện nhẹ nhàng một chút nên thấy đô chuyện của bạn vừa với mình rồi.
     
  19. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    526
    Được thích:
    484
    Đã thích:
    919
    GSP:
    0p
    Truyện hay quá bạn ơi! Mình có cảm tưởng như được sống giữa miền Tây ngày ấy. Tối qua mình thức muộn để đọc liền hai chương. Mình đọc đt lên không trích được một vài lỗi đánh máy hiếm hoi. Minh k biết ns gì ngoài câu rất chân thực và có hồn. Minh mong bạn sẽ tag mình khi có chương mới.
     
  20. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.178
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    1.897
    GSP:
    0p
    Đọc chương này thấy thương Tràm quá đỗi luôn. :(

    Mà bạn xem phim "Mùi đu đủ xanh" chưa? Phim cũng lấy bối cảnh nửa Tây nửa Ta, về mối tình của một cậu nhà giàu và cô bé giúp việc.

    À đúng rồi, nếu bạn tag thì tag mình nữa nhé. :)
     

Chia sẻ trang này