Viết và những điều chưa thống nhất

Thảo luận trong 'Các vấn đề chung về sáng tác' bắt đầu bởi Chim Cụt, 8/7/14.

  1. Chim Cụt

    Chim Cụt đang cố gắng dài ra Gà về hưu

    Bài viết:
    14.365
    Được thích:
    19.019
    Đã thích:
    18.843
    GSP:
    Ap
    Ví dụ của bạn không viết hoa đầu câu, thiếu dấu kết câu ở lời dẫn.

    Nó nên như này:
    "Hôm nay trời sẽ mát." Anh ngừng lại suy nghĩ một chút, rồi nói tiếp: "Chẳng bù với mấy ngày vừa qua."

    Mình thấy chỉ khi nào lời thoại được đánh dấu bằng gạch đầu dòng thì mới cần dấu gạch giữa để phân biệt lời thoại và lời dẫn. Vì nếu không có, bạn sẽ không thể phân biệt được.

    Còn nếu dùng cặp dấu ngoặc kép, khi không dùng dấu gạch giữa thì bạn vẫn có thể phân biệt được lời thoại và lời dẫn nhờ dấu ngoặc kép đóng của lời thoại trước và dấu ngoặc kép mở của lời thoại sau.

    Cứ cuối câu trước là dấu kết câu thì đầu câu sau phải viết hoa chứ ạ. Trong trường hợp này chúng ta không viết hoa vì nó đứng sau dấu gạch giữa mà vì câu trước nó có dấu chấm.
     
    Du Ca thích bài này.
  2. Du Ca

    Du Ca Gà BT

    Bài viết:
    4.815
    Được thích:
    6.634
    Đã thích:
    8.963
    GSP:
    Ap
    Chị nghĩ vấn đề số 3 thì ở tiêu đề, chúng ta không cần dấu chấm ở cuối câu. Đây không thể xem là một câu hoàn chỉnh được, vì nó là những từ tóm tắt ngắn gọn, chỉ là tập hợp một hoặc nhiều danh từ, động từ,... đứng cùng một chỗ.:)
     
    Lê La, conruoinhoChim Cụt thích bài này.
  3. Banhmitrung

    Banhmitrung Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    174
    Được thích:
    589
    Đã thích:
    151
    GSP:
    Ap
    Chữ ngay sau dấu câu chỉ chịu ảnh hưởng của dấu câu gần nhất, trường hợp này nó là dấu - không phải dấu . nên mình không viết hoa.

    Dấu ngang
    _ Dấu ngang dùng để chỉ ranh giới của thành phần chú thích.
    Ví dụ:
    Chồng chị - anh Nguyễn Văn Dậu - tuy mới hai sáu tuổi nhưng đã học nghề làm ruộng đến mười bảy năm.
    (Ngô Tất Tố)

    Trở về với ví dụ, mình sử dụng - - để ngăn phần chú thích giữa hai lời nói, vì đây là một đoạn văn dài, được ngắt ra làm 3 lần bởi đoạn nghỉ dài hơi hơn dấu (,), chứ không phải 3 đoạn riêng biệt phân biệt bởi dấu (.) cuối câu. Nó cũng không phải phần mở đầu một đoạn văn nên không viết hoa.

    "Hôm nay trời sẽ mát." Anh ngừng lại suy nghĩ một chút, rồi nói tiếp: "Chẳng bù với mấy ngày vừa qua."

    Dùng như thế này vẫn đúng, không sai, tuy nhiên dùng với câu ngắn thì còn dễ nhìn, nếu dùng với một đoạn lời nhân vật dài thật dài, dấu " sẽ lẫn vào các chữ khác do tiếng Việt mình có bỏ dấu, khó đọc hơn một chút.
     
    Du CaChim Cụt thích bài này.
  4. Chim Cụt

    Chim Cụt đang cố gắng dài ra Gà về hưu

    Bài viết:
    14.365
    Được thích:
    19.019
    Đã thích:
    18.843
    GSP:
    Ap
    Banhmitrung: Thành phần chú thích không phải là lời dẫn ạ. Lời dẫn là một câu hoàn chỉnh, cần viết hoa đầu câu và đặt dấu cuối câu.
     
    Du Ca thích bài này.
  5. Banhmitrung

    Banhmitrung Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    174
    Được thích:
    589
    Đã thích:
    151
    GSP:
    Ap
    Chim Cụt: mình không cho là câu ở giữa đấy là một lời dẫn hoàn chỉnh, nó không tách rời với toàn thể những câu còn lại mà chỉ mang ý nghĩa giải thích. Viết như bạn sẽ tách hẳn 3 vế của 1 đoạn hội thoại thành 3 câu ngắn và làm mình có cảm giác đoạn văn bị cụt cụt. Cái này có lẽ do phong cách cảm nhận.

    Chẳng hạn như ở đây là một đoạn trong tác phẩm 2219 của mình.

    “Chờ chút, Galok.” - tôi hơi run - “Anh có thể cho tôi biết thêm một chút về viện nghiên cứu này không. Anh là tiến sĩ duy nhất ở đây à?”

    Nếu viết theo kiểu của Chim Cụt: “Chờ chút, Galok.” Tôi hơi run: “Anh có thể cho tôi biết thêm một chút về viện nghiên cứu này không. Anh là tiến sĩ duy nhất ở đây à?”

    Đoạn Tôi hơi run bỏ dấu (:) không hợp lý lắm.
     
    Du Ca, conruoinho, Hexagon1 người khác thích bài này.
  6. Chim Cụt

    Chim Cụt đang cố gắng dài ra Gà về hưu

    Bài viết:
    14.365
    Được thích:
    19.019
    Đã thích:
    18.843
    GSP:
    Ap
    Banhmitrung: Không phải chỗ nào cũng dùng dấu hai chấm như vậy đâu ạ. Khi nào cuối câu là các ý diễn đạt nhân vật có ý nói tiếp như là nói, rồi nói, nói tiếp, cười rồi nói, thốt lên... (tức là câu dẫn đó chưa đủ nghĩa), nó cần lời thoại bổ sung thì cần dấu hai chấm.

    Ví dụ trên kia, tôi hơi run là một câu đủ nghĩa thì dùng dấu chấm như bình thường thôi.

    “Chờ chút, Galok.” Tôi hơi run. “Anh có thể cho tôi biết thêm một chút về viện nghiên cứu này không. Anh là tiến sĩ duy nhất ở đây à?”
     
  7. Banhmitrung

    Banhmitrung Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    174
    Được thích:
    589
    Đã thích:
    151
    GSP:
    Ap
    Dùng dấu chấm thì nó lại thành 3 câu ngắn ngủn rồi, nhiều tác giả thích viết kiểu câu dài, chẳng hạn như mình rất dị ứng với câu ngắn kiểu như chỉ có chủ ngữ - vị ngữ như thế.

    “Thôi, thôi.” - Trần nhăn mặt - “Đây là lịch học của cậu trong ba ngày tới, hãy đọc hết cuốn bảy trong bộ sách Những Ghi Chép Của X11. Đây không phải là cuốn sách viết về khoa học nhưng ta nghĩ nó sẽ cung cấp cho cậu kiến thức cơ bản nhất về Những Viên Đá Thần Kỳ. Nếu có gì thắc mắc hãy gọi cho Galok, cậu ta sẽ giải đáp tất cả cho cậu.”

    Như này, chẳng lẽ mình cắt ra ba đoạn: Thôi thôi. Trần nhăn mặt. Đây là...

    Về cá nhân mình không muốn viết kiểu ấy. Với lại mình nghĩ chỉ cần không quá sai biệt hoàn toàn với ngữ pháp chuẩn thì nên mở rộng khung hơn một chút, giống như việc chúng ta chấp nhận các phương ngữ khác nhau trong tiếng Việt vậy.
     
    Du Ca, conruoinhoChim Cụt thích bài này.
  8. Cục Tẩy

    Cục Tẩy -Tẩy- Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.250
    Được thích:
    3.157
    Đã thích:
    4.459
    GSP:
    Ap
    Banhmitrung Mình cũng viết như thế trong sách, cơ mà không ngắn như thế, câu của mình đủ ý thì mới chấm. Đây là quan điểm cá nhân của bạn.
    Mình thì thấy viết như thế rõ ràng dễ đọc, cũng là quan điểm cá nhân của mình.
     
  9. Chim Cụt

    Chim Cụt đang cố gắng dài ra Gà về hưu

    Bài viết:
    14.365
    Được thích:
    19.019
    Đã thích:
    18.843
    GSP:
    Ap
    Banhmitrung: Câu ngắn có tác dụng của riêng nó ạ. Một bài viết sử dụng linh hoạt câu dài và câu ngắn đúng lúc chắc chắn sẽ gây ấn tượng về trình bày và theo đó, sự hay của bài viết càng cao.

    Thói quen dùng câu dài liên tục sẽ giết chết bài viết. Nếu nhược điểm của câu ngắn là làm ý văn lủng củng, rời rạc thì của câu dài là lê thê và khiến người đọc như muốn đứt hơn.

    Trở lại vấn đề dấu câu. Những cái thuộc về ngữ pháp nếu muốn mở rộng cũng phải dựa trên quy tắc của cái cơ bản chứ ạ. Bạn có quyền giữ lập trường của mình. Chim cũng vậy. Vấn đề này, Chim và bạn không cùng quan điểm nên nói nữa thì cũng không khá hơn đâu ạ.

    Chim xin phép.
     
  10. Cục Tẩy

    Cục Tẩy -Tẩy- Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.250
    Được thích:
    3.157
    Đã thích:
    4.459
    GSP:
    Ap
    Tag: Du Ca, conruoinho, Chim Cụt, xiaofang
    - Em trả lời cho phần lời nói, suy nghĩ của ngôi Tôi trong bài viết của em do NXB biên tập:
    Yêu Nàng Mê Trai   Butchivacucgom   GIẢM 20    Vinabook.com.png Yêu Nàng Mê Trai   Butchivacucgom   GIẢM 20    Vinabook.com1.png
    Em thấy cũng không thống nhất lắm thì phải?

    - Về cái phân biệt trích dẫn và lời thoại:
    1.png 11.png
    Cái này thì rõ ràng hơn này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/14
    Deizi, Mưa Mùa Hạ, Du Ca3 người khác thích bài này.
  11. Du Ca

    Du Ca Gà BT

    Bài viết:
    4.815
    Được thích:
    6.634
    Đã thích:
    8.963
    GSP:
    Ap
    Sao bên NXB mình không có một cái quy chuẩn cụ thể nào về các vấn đề này:-/ nhỉ?
     
    Ivy_NguyenBanhmitrung thích bài này.
  12. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.547
    Được thích:
    2.785
    Đã thích:
    5.461
    GSP:
    Ap
    Như mình biết thì mỗi nhà xuất bản có một quy chuẩn riêng trong việc trình bày chính tả tiếng Việt. Thực tế là có rất nhiều quan điểm khác nhau về cách sử dụng chúng. Ngay trong chủ đề này cũng vậy, mỗi người đưa ra một quan điểm. Việc thống nhất sử dụng như thế nào ở các nhà xuất bản lại càng khó khăn, vì mỗi nhà xuất bản theo một quan điểm mà họ cho là đúng. Đấy là chưa kể đến các công ty truyền thông, các nhà sách, công ty sách liên kết xuất bản với các nhà xuất bản. Các đơn vị làm sách tư nhân này có đội ngũ biên tập viên riêng của mình, nên cách trình bày lại khác so với những nhà xuất bản mà họ liên kết.
     
    conruoinho, Du CaChim Cụt thích bài này.
  13. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.547
    Được thích:
    2.785
    Đã thích:
    5.461
    GSP:
    Ap
    Mình cũng nghĩ không cần dấu chấm trong trường hợp của ví dụ trên.

    Về tiêu đề: Tiêu đề trong các văn bản khoa học là các mệnh đề chứ không bao giờ là một câu, nên không có dấu kết câu.
    Ở văn bản văn học thì khác. Tên bài thơ, bài văn... cũng có khi là câu hỏi hoặc câu cảm thán thì vẫn dùng dấu kết câu.

    Về sử dụng dấu trong liệt kê gạch đầu dòng: Lấy một ví dụ như sau:
    Sở thích của tôi là:
    - đọc sách,
    - xem phim,
    - đi lang thang.

    Dấu chấm được đặt ở sau từ "thang" để kết thúc ý của toàn bộ đoạn trên. Dấu phẩy để ngăn cách các ý riêng rẽ. Dấu gạch ngang để chỉ ý liệt kê. Ví dụ trên thực chất là cách trình bày khác đi của câu: "Sở thích của tôi là: đọc sách, xe phim, đi lang thang."
     
    conruoinho, Du CaChim Cụt thích bài này.
  14. Chim Cụt

    Chim Cụt đang cố gắng dài ra Gà về hưu

    Bài viết:
    14.365
    Được thích:
    19.019
    Đã thích:
    18.843
    GSP:
    Ap
    Vấn đề bạn thắc mắc được giải đáp trong bài trích bên dưới nhé. Thực ra thì cái này ngay cả các nhà xuất bản cũng mỗi bên một khác, chưa có quy chuẩn chung cho văn học viết. Tuy nhiên, Gác cũng đưa ra quy chuẩn riêng của mình để dễ dàng trong các khâu làm việc có liên quan đến chính tả và trình bày văn bản.
     
    Ngọc đình, Du CaMưa Mùa Hạ thích bài này.
  15. conruoinho

    conruoinho Gà ăn mày Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.961
    Được thích:
    4.716
    Đã thích:
    5.614
    GSP:
    Ap
    Ủa cái này đã thống nhất chưa vậy Chim Cụt. Mình soát bài chuyển ngữ có bạn Thesun.nguyen đặt thêm dấu chấm cuối câu. Theo nguyên tắc thì Gác chuyển ngữ sẽ đặt dấu câu theo tác phẩm chính, còn chuyển ngữ tự do thì đặt dấu câu theo quy định chung của diễn đàn. Bạn Thesun.nguyen đã có giải thích đó là do bạn làm theo một số NXB chỉ dẫn nào đó, nhưng thú thật là mình thấy nhìn vào tác phẩm có dấu chấm cuối câu vô tội vạ như thế nhìn thật rối mắt. :(

     
    Ngọc đình, Sienna, Du Ca3 người khác thích bài này.
  16. Chim Cụt

    Chim Cụt đang cố gắng dài ra Gà về hưu

    Bài viết:
    14.365
    Được thích:
    19.019
    Đã thích:
    18.843
    GSP:
    Ap
    Cái này hình như còn chưa đưa ra bàn á Ruồi. Các tác phẩm dịch của dịch giả tự do thì cũng giữ dấu của nguyên tác chứ nhỉ? :-s
     
    Ngọc đình, Du Caconruoinho thích bài này.
  17. BichHuyetTranTinh

    BichHuyetTranTinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    351
    Được thích:
    883
    Đã thích:
    3.319
    GSP:
    Ap
    Cá nhân mình thấy vẫn có thể dùng từ "haiz" được. Khi viết truyện nước ngoài nhiều từ mà họ phát âm cũng hao hao giống thế. Dùng từ "haiz" để cho độc giả hình dung ra các mà nhân vật nói thôi. Ví dụ như anime hay manga của Nhật Bản hay dùng từ đó.
    Riêng từ "uhm" thì mình nghĩ là cũng không nên dùng như bạn. Dùng từ "ừm" hoặc "ừ" có vẻ thuần Việt hơn. Hơn nữa từ "ừm" (cá nhân mình thấy) có vẻ hay được nói khi nói chuyện với người dưới hoặc ngang hàng mình hơn.
     
    Du CaChim Cụt thích bài này.
  18. nước mắt tử thần

    nước mắt tử thần Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    682
    Được thích:
    1.556
    Đã thích:
    1.247
    GSP:
    Ap
    Vấn đế đặt dấu chấm và dấu phẩy trong hay ngoài dấu ngoặc kép thì thật sự là một vấn đề khá rắc rối. Mình không phải là người uyên thâm về chuyện này, nhưng khi đọc truyện cũng thấy rất nhiều lần cũng có suy nghĩ tới. Ở đây mình muốn nói một chút đến dụng ý của người viết.

    Vì người viết thường muốn diễn tả một cách chính xác nhất những cảnh trong đầu mình, mà nó có hai dạng thế này:
    _ Một: Lời nói A. Lời dẫn A. Lời nói B. Lời dẫn B.
    _ Hai: Lời nói A, lời nói B. Lời dẫn A, lời dẫn B.

    Ví dụ:
    Thoại: "Hôm này trời đẹp thật nhỉ (A), tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được (B)."
    Dẫn: Ông quay lại - (A). Ông chậm rãi bước đi - (B).

    Ở trưởng hợp đâu tiên, người viết muốn tạo ra cảm giác rằng người này nói rồi làm, nói rồi làm, và những hành động này rời rạc nhau. Giống như khi chúng ta giao tiếp, nếu nói hết ý câu thường lấy một hơi: lời nói A được nói ra, lấy một hơi kèm hành động A, rồi nói lời B. Trong quá trình lấy hơi rất rõ ràng người đó làm một hành động A không kết nối đồng thời với lời A. Khi đó tất yếu kết thúc lời A phải là một dấu chấm tương xứng cho sự ngắt quãng rõ ràng. Nên câu viết theo ý đồ của tác giả là: "Hôm nay trời rất đẹp." Ông quay lại. "Tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được." Ông chậm rãi bước đi.

    Ở trường hợp sau, Vì người đó vừa nói vừa làm hoặc lời nói A chưa dứt hẳn đã có một hành động nối tiếp A, hành động A chưa dứt hẳn lại bắt đầu lời nói B. Trong giao tiếp thực, người nói khi chưa nói hết ý câu thường dừng không lấy hơi hoặc lấy một hơi lén rất nhẹ đi kèm một hành động rồi nói tiếp lời B, trên thực tế người nói xem hai lời A và B là hai phần của một ý câu. Điều đó tương xứng một dấu phẩy vì thực tế âm sắc của một chữ hết câu và một chữ trước dấu phẩy là khác nhau để báo hiệu cho người nghe. Nên câu viết theo ý tác giả là: "Hôm nay trời rất đẹp," ông quay lại, "tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được". Ông chậm rãi bước đi.

    Đó là theo phân tích của mình về ý đồ người viết. Còn theo văn phạm thì lại xuất hiện vấn đề là tại sao lại có hai loại bỏ dấu trong và ngoài thế này:

    _"Hôm nay trời rất đẹp." Ông quay lại. "Tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được."
    _"Hôm nay trời rất đẹp," ông quay lại, "tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được".

    Ở cách đầu thì không có gì để bàn, vì đó là để diễn lại sự ngắt nhịp chuẩn xác.

    Ở cách sau có thể hiểu đơn giản cũng là ý đồ tác giả, người viết muốn những đoạn hội thoại rời này ăn liền mạch trong một câu, tạo nên cảm giác (hay dự báo) là sau đoạn thoại (A) này là một đoạn thoại (B) dính liền rất quan trọng, và cái hành động này cũng là một phần "ngôn ngữ hình thể" rất quan trọng mà người đó không muốn tách nó riêng với thoại, nên những phần thoại và dẫn dù có là một câu hay không chỉ đóng vai trò là một thành phần trong cái câu phức tạp được trộn giữa thoại và dẫn đó. Thế nên kết thúc cái câu phức tạp kia là dấu chấm bên ngoài cũng có thể hiểu được. Và tất nhiên dấu chấm đó là dấu chấm hết cho sự dây dưa thoại - dẫn, chấm hết một câu phức để qua một câu khác.

    Một số trường hợp khác lại nảy ra đó là tình trạng này:
    _"Hôm nay trời rất đẹp!", ông quay lại, "Tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được."
    _"Hôm nay trời rất đẹp", ông quay lại. "Tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được."
    Cái bộ ba chấm than/chấm hỏi (hoặc chấm gì đó) - ngoặc kép - phẩy này thì thiệt không biết là gì. Chỉ có thể suy diễn cá nhân là tác giả đang "ngắt" cái đoạn thoại này trong thực tế biến thành một dạng "trích dẫn từ hiện thực" để "ném" vào làm một bộ phận trong câu phức tạp thoại - dẫn vô biên.

    Bộ hai ngoặc kép rồi phẩy diễn giải là câu nói này và hành động này diễn ra song song nhau hoặc gần như song song nhau (đang nói nữa chừng thì quay lại), nhưng mình không tính nhiệm cách viết này lắm dù nó trông có vẻ sạch đẹp và dễ viết hơn.

    Mà nhìn chung mấy kiểu này trong sách loạn hết cả lên. Kể cả cái cuốn mới đọc là Hỏa ngục, cũng đúng là hỏa ngục.

    Nói ngắn gọn thì đó là phân tích của mình trên phương diện dụng ý của tác giả. Quy tắc cụ thể theo mình thấy nên đặt ra như thế nào đó để người viết có thể linh hoạt sử dụng theo ý đồ của mình. Nếu quy tắc mà khiến người đọc rối ren thì vứt. Nếu quy tắc làm người viết rối ren cũng xin vứt. Nếu quy tắc mà chỉ để cho có quy tắc thì nên xem xét lại. Dù sao cuối cùng thì quy tắc nó chết, người mới sống, nó được đặt ra để trợ giúp người đọc và viết thôi. Thế nên đặt luật xong các bạn thông báo rộng rãi cho dân tình biết và có lý giải rõ ràng cho mọi người hiểu là vui rồi, đặt biệt là mình và các bạn muốn đăng truyện.

    ps: Nếu lạc đề xin lượng thứ, hì hì, chủ post nếu thấy phiền cũng chịu khó cho qua. Nửa đêm mà suy nghĩ không ngủ được.
     
  19. timbuondoncoi

    timbuondoncoi Gà BT Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.125
    Được thích:
    6.582
    Đã thích:
    3.213
    GSP:
    Ap
    Mình cũng xin phép chia sẻ những suy nghĩ và kinh nghiệm của mình như sau:
    1.
    Những từ bạn Chim đưa ra đa số xuất hiện từ dòng văn học teen sau này, văn học chính thống khi xưa không hề có.
    Vậy nên, những từ haizzz thì thường là những bạn viết truyện teen sẽ dùng, thậm chí rất nhiều và theo mình thì nên giữ lại vì bản thân từ này nó diễn tả được nhiều tâm trạng khó nói, như thở dài, như tự giễu... tùy hoàn cảnh. Nhưng nếu là mình, để diễn tả tâm trạng ấy mình thường hay dùng: thở dài, thở dài đánh sượt, nở nụ cười miễn cưỡng, nở nụ cười tự giễu... Điều đó có nghĩa là mình chấp nhận cách viết này, nhưng không khuyến khích, chúng ta cố gắng tìm từ ngữ diễn đạt tâm trạng nhân vật sẽ hay hơn là để độc giả muốn hiểu sao cũng được với duy nhất từ haizzz đó.
    Những từ uhm, ah nên quy định thống nhất trong lời thoại sẽ chuyển thành: ừm, à. Nhưng khi trích dẫn hoặc miêu tả một đoạn chat trên fb, hay những dòng chữ được ghi trên giấy (ví dụ vậy) thì mình nghĩ là được phép giữ nguyên uhm, ah.
    Còn những phần còn lại trong vấn đề 1: Mình đồng ý với bạn Chim.
    2.
    Nếu lời thoại được đánh dấu bằng dấu gạch đầu dòng thì phải có dấu gạch giữa để phân biệt lời thoại và lời dẫn: Mình đồng ý với bạn Chim.
    Nếu lời thoại được đánh dấu bằng ngoặc kép, mình xin dùng lại ví dụ mà bạn nước mắt tử thần đã sử dụng ở bài trên như sau:
    "Hôm nay trời rất đẹp." Ông quay lại. "Tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được." Câu này đúng không có gì bàn cãi rồi.
    "Hôm nay trời rất đẹp," ông quay lại, "tiếc là tôi không bao giờ nhìn thấy được". Nhưng câu ví dụ này theo mình nghĩ là chưa đúng, mình không dám nói sai.
    Trong ngữ cảnh này, dấu chấm có tác dụng kết thúc câu thoại vừa rồi của nhân vật "ông" thì mới chính xác, vì trước đó đã xuất hiện dấu phẩy trong lời thoại ở đoạn trước.
    Mình đọc phần lớn sách dịch đều kết thúc câu kiểu này bằng dấu chấm trong ngoặc kép, nên mình không khẳng định chắc chắn đúng, chỉ là thấy phổ biến như vậy. Ngay cả những NXB khác nhau cũng có cách trình bày khác nhau.
    Theo cá nhân mình, đối với những truyện có đối thoại tay ba, tay tư như trong cuộc họp chẳng hạn, cách dùng dấu ngoặc kép để trích dẫn lời thoại sẽ hay hơn là dùng dấu gạch đầu dòng. Thông thường, dấu gạch đầu dòng dễ diễn tả cho đoạn đối thoại chỉ hai người, thích hợp với truyện ngắn hoặc những truyện ít trích dẫn lời thoại, còn những truyện dài hoặc những truyện mà nội dung, tình tiết xoay quanh diễn biến hàng ngày, thoại là chủ yếu thì cách dùng dấu gạch đầu dòng là không khả thi và không đảm bảo về tính thẩm mỹ.
    3. Đồng ý.
     
    Ivy_Nguyen, conruoinho, Du Ca3 người khác thích bài này.
  20. Chim Cụt

    Chim Cụt đang cố gắng dài ra Gà về hưu

    Bài viết:
    14.365
    Được thích:
    19.019
    Đã thích:
    18.843
    GSP:
    Ap
    Bạn Chim phép mượn góp ý của bạn Lê La để chốt vấn đề số 3.

    3. Đặt dấu câu ở tiêu đề

    Các tiêu đề chỉ là mệnh đề nên không đặt dấu chấm cuối cùng, trừ trường hợp là câu hoàn chỉnh kết thúc bằng dấu chấm hỏi, chấm than hoặc chấm lửng.
    Ví dụ:
    Trình bày đúng: Viết và những điều thống nhất
    Tránh sử dụng: Viết và những điều thống nhất.

    Tương tự, các ý kiểu liệt kê:
    Trình bày đúng:
    Thể loại: Hài, cổ đại, nữ cường
    Rating: All
    Tình trạng: On going
    Tránh sử dụng:
    Thể loại: Hài, cổ đại, nữ cường.
    Rating: All.
    Tình trạng: On going.


    __________
    Bài này vừa được cập tại ĐÂY.
    Bài chốt đã được cập nhật vào #1.
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/9/14

Chia sẻ trang này