Vì em là Bình An - Cập nhật - Sherry

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Ai_Sherry, 17/9/19.

  1. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Chương 14. Không có bữa trưa nào miễn phí



    “Kinh… coong…”

    Vừa hé mở cửa An liền giật mạnh định đóng lại nhưng Nhật đã nhanh tay chặn trước. Cô chẳng thể giơ chân đá hắn ra nên đành quay người vào nhà, mặc kệ hắn muốn làm sao thì làm. Mấy ngày nay An từ chối trả lời tin nhắn lẫn điện thoại của Nhật và cô thấy vẫn chẳng thấm vào đâu so với những gì hắn đã làm.

    Nhật tự vào bếp pha một tách trà rồi bưng ra phòng khách ung dung vừa uống vừa gác chân xem tivi.

    - Anh ngày càng tự nhiên quá trời luôn đó.

    Hắn nhún vai cười không đáp, chỉ chỉ tay ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế đối diện.

    - Anh xin lỗi.

    Giọng Nhật chân thành đến nỗi An chẳng biết phải làm sao. Sự ấm ức trong lòng còn nguyên nhưng cô lại không nỡ mắng mỏ, chì chiết hắn nữa. Xét cho cùng, với một cậu ấm chỉ luôn thấy bản thân đúng, tuy cô thừa biết là hiện giờ Nhật cũng vẫn nghĩ thế, thì việc hắn hạ giọng xin lỗi đã đủ khiến cô cảm động.

    - Này, cầm lấy đi. - Nhật dúi vào tay An một chiếc hộp nhỏ. - Nghe nói em sắp đi Dubai nên anh làm cho em. Dùng hay không thì em cứ giữ đề phòng.

    Cô mở hộp, bên trong là chiếc thẻ màu đen dập nổi tên cô.

    - Thẻ tín dụng? - Cô thờ ơ nói. - anh làm thì tự lấy mà dùng, em chả thiếu.

    - Thẻ của em hạn mức bao nhiêu?

    An không đáp bởi cô đã nhìn trước cuộc nói chuyện này sẽ chẳng dẫn đến đâu. Hạn mức thẻ dựa trên lương của cô có lẽ chẳng bằng một lần Nhật mang xe đi bảo dưỡng sơ sơ. Hài hước ở chỗ điều duy nhất An thấy phiền khi sống ở mức căn bản như vậy là mấy lời càm ràm từ hắn.

    - Thẻ này hạn mức không giới hạn. Ở Dubai rất đắt đỏ, em cầm đi đề phòng.

    - Không giới hạn hạn mức? Em không cần nhiều đến thế. - An cười nhạt, cầm chiếc thẻ uốn cong. - Anh không cầm về là em bẻ gãy liền đó.

    - Nào nào, đừng có quá gay gắt vậy được không? - Hắn giật lấy chiếc thẻ để lại vào hộp. - Thẻ này thanh toán vào tài khoản riêng của anh, là tiền tự tay anh làm ra.

    - Ý anh là sao?

    - Toàn bộ tiền anh kiếm được trong công việc đầu tiên sau khi ra trường anh dùng làm vốn, đầu tư vào chứng khoán. Thẻ này làm từ tài khoản đó, tuyệt đối riêng rẽ.

    - Anh đầu tư hay ha?

    - Có chút may mắn, chắc cô thương. - Nhật cười.

    - Anh nghĩ em khờ chắc? - An cười khẩy. - Với quan hệ của anh nhờ vào Sunflower thì thông tin nội bộ, dự thảo chính sách vĩ mô, vi mô cỡ nào anh chẳng có, làm sao mà lỗ được? Vậy mà vỗ ngực là mình tự kiếm hở?

    - Đầu tư thị trường Mỹ có tính không? - Hắn lạnh lùng hỏi lại.

    An im bặt. Cô biết mình đã quá trớn. Hình ảnh thiếu gia chơi bời đã làm nhiều người, đôi lúc cả An, quên mất khả năng của Nhật. Trên thực tế, NTFM không phải là startup đầu tiên hắn gây dựng và cũng chẳng phải công ty thành công duy nhất. May mắn hiển nhiên không phải yếu tố mang tính quyết định. Cô có thể nhiếc móc hắn nhiều chuyện nhưng chế giễu năng lực của hắn là điều có phần xúc phạm.

    - Xin lỗi anh…

    - Vậy nhận đi, kể cả em không dùng thì anh vẫn yên tâm hơn nếu em cầm. - Nhật cười, một lần nữa đặt chiếc thẻ vào tay cô.

    An lặng lẽ bỏ chiếc thẻ vào ví còn hắn rạng rỡ như thể bản thân được tặng quà chứ không phải đang mang quà đi tặng. Nhưng ngay sau đó sắc mặt hắn lại trầm xuống, xoay xoay tách trà vài lần mới ngẩng lên:

    - Ừm… anh có chuyện muốn nói với em.

    - Có việc chi vậy? - Nhìn thái độ của Nhật, cô bỗng hồi hộp. Cô biết điều hắn sắp nói đặc biệt quan trọng.

    ………………

    An chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, trong lòng ít nhiều thiếu thoải mái. Mặc dù đội tiếp viên vô cùng lịch sự, cô vẫn cảm thấy như thể mình đã ngồi nhầm chỗ. Cả đời An còn chưa từng trải nghiệm chỗ ngồi hạng C chứ đừng nói tới chuyên cơ riêng thế này. Nguyên chuyến bay chỉ có ba khách duy nhất là Quân, Thành và cô. Thay vì những hàng dãy dài ghế chèn nhau san sát trên các chuyến bay dân dụng, khoang chuyên cơ được thiết kế như một phòng khách lớn với vỏn vẹn vài chỗ ngồi. Mỗi ghế hành khách rộng tương đương ghế salon có thể ngồi, nằm tuỳ ý, còn đồ ăn phục vụ tiệm cận nhà hàng cao cấp. An nhấp một ngụm nước, cố đè xuống cái cảm giác ngơ ngác và lạc lõng trước những đặc quyền và tiện nghi dành riêng cho giới siêu giàu.

    - Anh chẳng bao giờ biết tiết kiệm. - Thành nhìn Quân vẻ trách móc. Đây không phải cái nhìn nhân viên dành cho sếp.

    - Rẻ hơn mua máy bay nhiều. - Quân ngáp dài rồi nằm xuống, đôi chân dài duỗi thẳng.

    Và hắn ngủ ngay sau đó, cho tới lúc máy bay hạ cánh mới tỉnh giấc.

    Ngược lại với Quân, An không hề chợp mắt. Cô cố gắng đọc sách và xem vài bộ phim nhưng mấy lời của Nhật cứ lảng vảng khiến cô chẳng thể tập trung vào bất cứ việc gì. Dường như những tiện nghi xa xỉ cô đang được hưởng càng tô đậm chúng hơn.

    - Em có nghĩ tới chuyển việc không?

    - Em tưởng chuyện này mình đã nói rồi? - An lắc đầu. - Em thích YNE, môi trường làm việc ở đây rất tốt, chưa kể em học được từ anh Quân rất nhiều.

    - Với năng lực của em, em sẽ được trọng dụng ở bất cứ đâu. Tại sao cứ phải là YNE?

    Thái độ của Nhật bất giác làm An lo lắng theo, cố gặng hỏi lại lý do, hắn liền gõ nhẹ tay vào đầu cô:

    - Em làm ở đây đã một thời gian mà chưa hiểu vấn đề sao?

    - …

    - Anh hỏi em, tập đoàn nào đang gần như độc chiếm những ngành trọng yếu như viễn thông, công nghệ thông tin, công nghệ sinh học, chưa kể khai khoáng?

    - Blue Ocean.

    - Em nghĩ anh ngu đến nỗi không nhìn thấy tiềm năng khổng lồ mà các dự án của Blue Ocean đã và đang nhắm tới à? Vấn đề là anh không thể chứ không phải không muốn chen chân vào.

    An cắn môi. Cô vẫn chưa thực sự hiểu ý Nhật. Là nhân viên trực thuộc tập đoàn, chẳng ai không biết triết lý kinh doanh của Blue Ocean. Nội cái tên đã nói lên tất cả. “Đại dương xanh”, chiến lược đầu tư vào những thị trường tiềm năng chưa được khai phá. Nếu Sunflower tập trung xuất nhập khẩu, khai thác và phát triển thị trường sẵn có thì Blue Ocean luôn tìm tòi, ứng dụng những ý tưởng mới, sản phẩm mới. Điều đó có gì là sai?

    - Luôn có cánh cửa riêng để đi trước đón đầu xu thế, nhanh tay nắm những ngành trọng yếu. - Nhật nhếch mép. - Em nghĩ một tập đoàn kinh tế đơn thuần mà làm được sao?

    - …

    - Ngắn gọn thì, sức mạnh lớn nhất của Blue Ocean là chính trị.

    - Tưởng gì. - An phẩy tay. - Giờ ai làm ăn chẳng ít nhiều dính líu. Anh làm như anh không đầu tư gây dựng quan hệ không bằng.

    - Ngay từ ngày thành lập, Sunflower luôn tập trung kinh doanh chứ không hứng thú với chính trị. Gây dựng quan hệ khác với xây dựng hệ thống.

    An giật mình nhìn Nhật, thoáng nhớ lại vị uỷ viên Bộ chính trị tương lai cô đã gặp trong Lễ kỉ niệm thành lập Sunflower cùng thái độ có phần luồn cúi của ông ta trước Quân.

    - Đặt ai ngồi vào đâu đối với chủ tịch Blue Ocean chỉ là chuyện lấy đồ trong túi thôi, không giới hạn đó là ai. Em hiểu không?

    - Kể cả thế. - An nhún vai. - Liên quan gì tới em nào?

    Nhật đặt chén nước xuống bàn, ngồi thẳng dậy nhìn vào mắt cô:

    - Anh lo cho em. Trước em chỉ là nhân viên quèn thì chẳng có gì phải ngại nhưng có vẻ càng ngày Quân càng tin cậy và giao cho em nhiều việc quan trọng hơn. Cậu ta luôn cư xử rất nhã nhặn nhưng chẳng một ai làm chính trị mà lại giống với vẻ ngoài của họ cả. Anh không muốn em lún sâu vào đó.

    - Vì sao?

    - Chính trị là một cuộc chơi nguy hiểm, chẳng ai có thể vươn tới quyền lực tuyệt đối hay đảm bảo rằng ngày mai vẫn sẽ như hôm nay. Nếu có vấn đề gì xảy ra với Blue Ocean, kể cả anh cũng không bảo vệ được em đâu. Rút ra sớm khi còn có thể đi An à.

    Máy bay bỗng rung lắc dữ dội do bay qua vùng nhiễu động kéo An trở về thực tại. Cô lắc đầu, xua đi dư âm cuộc nói chuyện. Một lần nữa cô tự trấn an bằng câu hỏi bản thân có gì để mất mà phải sợ? An không ngu ngốc đến mức nghĩ thế giới này chỉ chia ra đen và trắng, ngược lại, cô hiểu thời nay, sắc màu xám mới là chủ đạo trên mọi lãnh vực. Cô cũng chẳng ảo tưởng rằng có bất cứ siêu nhân mặc áo choàng nào tồn tại để kéo cán cân công bằng cho xã hội. Nhưng An vẫn chọn đặt niềm tin ở Quân, giống như cách hắn đã đặt cược nhiều thứ để tin cô. Ít nhất cô tin quyết định ở lại YNE của mình không phải sai lầm.

    ……………

    Cảm giác ngộp thở dần chiếm lấy An lúc chiếc Rolls-Royce dừng bánh trước sảnh khách sạn Burij Al Arab, khách sạn tám sao duy nhất trên thế giới. Cô thực sự choáng ngợp trước sự xa hoa ngoài sức tưởng tượng của nó. Dường như các kiến trúc sư đã làm hết sức mình để phô ra sự giàu có của mảnh đất dầu mỏ này từ những chi tiết nhỏ nhất. Và đây là lần hiếm hoi An đánh mất sự thoải mái vốn có. Chiếc quần bò, áo phông cùng đôi giày thể thao khiến cô hoàn toàn lạc lõng giữa đám đông lộng lẫy phủ đầy hàng hiệu.

    - Với tư cách là cố vấn tài chính, - An nói với Quân giọng nửa đùa nửa thật trong lúc chờ lấy thẻ phòng. - em thấy chi phí cho chuyến công tác này là quá nhiều.

    - Chuyên cơ là tiền riêng của anh còn khách sạn là Prime Tech thanh toán, không phải YNE. - Hắn nhún vai.

    “Không có bữa trưa nào miễn phí.” An thấu hiểu sâu sắc câu nói này ngay lúc đọc lịch trình đặt sẵn trong phòng. Được mời làm khách VIP nhưng cường độ công việc đủ khiến chẳng vị khách nào có thời gian mà tận hưởng. An thầm tiếc rẻ những trải nghiệm nổi tiếng của Burij Al Arab nói riêng và Dubai nói chung mà cô chưa được thử. Từ lúc đặt chân xuống sân bay, cả ba người bị cuốn vào hết cuộc họp này tới cuộc họp khác làm cô còn không biết khách sạn mình ở có mấy cái bể bơi chứ đừng nói tới những hoạt động thú vị hơn như cưỡi lạc đà hay cắm trại trên sa mạc.

    Một trong những giây phút thư giãn nhất của An là tháp tùng Quân đi Hội nghị. Cả ba đến với tư cách khách tham dự, nghe báo cáo về những thành tựu mới nhất trong ngành công nghệ thông tin thế giới và xem các sản phẩm nổi bật từ các công ty hàng đầu. Với kiến thức hạn hẹp về IT, An chẳng mấy quan tâm tới những gì trình bày trong Hội nghị. Cô đi loanh quanh, làm bộ xem poster này, nghiên cứu báo cáo nọ dù hoàn toàn không có khái niệm về nội dung vừa đọc. Cuối cùng, cô đứng vào một góc khuất, cầm tách cafe vừa uống vừa quan sát xung quanh. An hơi ngạc nhiên khi thấy Thành đi qua đi lại, liên tục trả lời những người tới bắt chuyện. Thường thì khách tham dự không được quan tâm như các báo cáo viên nhưng An để ý rất nhiều người chủ động đến chào hắn, trong đó có cả một số kỹ sư nổi tiếng cô từng thấy trên báo.

    - Không phải chuyên ngành, chắc em chán lắm? - Quân tới bên An từ lúc nào, vui vẻ hỏi.

    - Dạ không, em cũng muốn biết thêm chút xíu về IT. - Cô nói dối rồi vội khoả lấp bằng việc chỉ vào Thành đứng cùng mấy báo cáo viên cách đó không xa. - Anh Thành quen biết rộng ha?

    Quân nhìn An hơi ngạc nhiên:

    - Em chưa nghe ai kể à?

    - Dạ chưa.

    - Thành học cùng với anh ở MIT nhưng dưới khoá, cũng 322 giống em. Cậu ta rất xuất sắc, từng được nhiều công ty săn đón từ những năm đầu đại học, trong đó có cả Tesla, Apple, Microsoft. Lúc ra trường Thành làm cho Microsoft một thời gian rồi về nước theo anh. Cậu ta đã khá có tiếng ở Silicon Valley đấy.

    An nghẹn lời trước thành tích “khổng lồ” của Thành. Chưa một lần cô nghe hắn đề cập tới những điều này. Nếu Quân không kể, hẳn cô sẽ vẫn mãi nghĩ Thành là một anh chàng kỹ sư chất phác và an phận.

    - Có khởi đầu tốt như thế, sao ảnh lại theo anh về Việt Nam?

    - Vì hoài bão muốn đóng góp cho tổ quốc và cả việc gia đình. Thành không chỉ là nhân viên hay đàn em của anh, thật ra anh với cậu ta thân thiết như anh em ruột. Cậu ta thấy quan điểm của anh phù hợp nên quyết định theo anh. Với một điều kiện.

    - Điều kiện gì ạ?

    - Là để cậu ta tuyệt đối tập trung làm việc. Lúc đầu anh định cho Thành làm Giám đốc khối Công nghệ nhưng cậu ta dứt khoát từ chối vì không muốn xao nhãng chuyên môn. Anh đề nghị cho cậu ta cổ phần cậu ta cũng không nhận.

    - …

    - Anh chưa gặp ai khái tính như Thành, ngoài lương ra cậu ta dứt khoát không nhận thêm bất cứ ưu ái nào khác từ anh dù hai anh em cực kỳ thân.

    - Anh Thành tài năng, đẹp trai, tốt tính quá trời mà giờ vẫn độc thân, lạ thiệt anh ha? - An bâng quơ nói.

    - Lần đầu tiên anh thấy em quan tâm mấy chuyện cá nhân kiểu này đó. - Quân mỉm cười.

    - À, thi thoảng ạ…

    An hơi đỏ mặt. Cô không nghĩ trong mắt Quân cô lại là một bà cô già nghiêm túc như vậy. Hắn không hiểu khoảng cách giữa sếp và nhân viên luôn giới hạn cô trong phạm vi công việc sao? An không có nhu cầu giả lả hay tìm cách thân thiết hơn với hắn, vốn dĩ cô luôn tâm niệm làm thật tốt công việc của mình là cách “đền đáp” thực tế nhất sự tự tế hắn dành cho cô trước giờ. Ngay cả việc tặng chiếc vòng ngọc cho Quân cũng đơn giản bởi cô không muốn mắc nợ gì hắn. Chỉ khi Quân kể về Thành, An mới bật ra câu hỏi một cách vô thức, có thể do tò mò, có thể do quan tâm hoặc một lý do nào đó khác.

    - Theo anh biết thì Thành có quen vài ba người nhưng không tới đâu cả.

    - …

    - Cứ cười cười nói nói suốt vậy chứ cậu ta nặng gánh lắm. Mẹ mất sớm, bố ốm yếu, thêm đứa em bị bại liệt nữa nên Thành là trụ cột gia đình từ hồi còn đi học. Cậu ta e ngại sự ràng buộc, không muốn thành một Quý thứ hai nên yêu ai cũng chỉ dăm ba bữa, người ta thấy không có tương lai thì vù thôi.

    - …

    Trong lòng An trào lên sự cảm phục thay vì thương hại. Vốn là con một, lại được mẹ bao bọc từ nhỏ, cô hầu như chưa biết tới sự vất vả lo toan. Cô không thể tưởng tượng những nhọc nhằn Thành đã phải trải qua. Và hắn vẫn ráng sống tự trọng nhất trong khả năng dưới vỏ bọc “muốn làm chuyên môn”. Thành thừa sức kiếm được nhiều tiền hơn rất nhiều nhưng hắn vẫn chọn lấy con đường chông gai. Có thể hắn cố chấp nhưng chẳng phải ai cũng có những chấp nhất của riêng mình đó sao?

    An không biết là gần như mọi suy nghĩ của cô đều bộc lộ trên mặt và không lọt khỏi mắt người bên cạnh.

    ……

    Sau buổi sáng ngày làm việc thứ ba đồng thời là ngày cuối cùng, Quân thông báo rằng tối có gala. Công việc đã xong, họ có hơn nửa ngày còn lại để chuẩn bị cho bữa tiệc.

    An vừa về phòng chưa kịp thay quần áo đã có tiếng gõ cửa.

    - Đi đi. - Thành vẫn mặc nguyên bộ quần áo công sở từ cuộc họp, chống tay lên cửa nhìn cô.

    - Đi đâu?

    - Đi shopping. - Hắn cười. - Anh không có bộ đồ nào đủ tử tế để mặc đi gala và anh cá là em cũng thế.

    Thực lòng An không hề có ý định bỏ cả núi tiền cho một chiếc váy mặc đúng một lần nhưng cô vẫn đi theo Thành tới trung tâm thương mại vì không muốn làm hắn mất hứng. Và cô có phần ngạc nhiên khi được hắn dắt vào những thương hiệu đắt đỏ nhất.

    - Em thử đi, có vẻ hợp với em đó. - Thành nhanh nhẹn lấy vài món đồ trên giá đưa cho cô.

    An cảm thấy mấy chiếc váy Elie Saab trên tay mình nặng tựa ngàn cân sau khi kín đáo kiểm tra tem giá và phát hiện không chiếc nào giá quy đổi ra Dollar dưới bốn con số.

    - Em không mua đâu, đắt muốn chết. - Cuối cùng An nói thẳng. Hắn biết cô quá rõ nên sĩ diện là hoàn toàn không cần thiết.

    Thành bỗng cười phá lên, lấy tay gõ nhẹ lên đầu cô:

    - Ngốc thế nhỉ. Ai bắt em phải mua luôn? Lấy về mặc tối nay, giấu kheo khéo cái tag đi rồi mai mang trả, có mất gì đâu.

    An toét miệng cười, dáng vẻ trở nên tự tin hơn hẳn. Khác với Việt Nam khi mua hàng là “miễn đổi trả” thì ở nhiều nước các hãng thời trang đều cho trả lại đồ trong vòng ba mươi ngày mà không mất đồng phí nào. Tuy việc lợi dụng chính sách rộng rãi này không mấy hay ho, đây lại là giải pháp tốt nhất giúp những người như Thành và An có được một bộ cánh tươm tất phục vụ mục đích “ngoại giao”. Cô thử mấy chiếc váy rồi cuối cùng chọn một chiếc hở vai màu hồng pastel dài chạm gót chân. Nhận lấy cái gật đầu đồng tình từ Thành, cô liền mang thẳng ra quầy thanh toán.

    - Là một quý ông, anh sẽ trả tiền cho em. - Hắn rút ví lấy thẻ đưa cho thu ngân, trang nghiêm nói.

    - Cám ơn quý ông nhưng là một người phụ nữ độc lập và trưởng thành, em sẽ tự mua những món đồ xa xỉ cho mình. - An gạt tay Thành, đưa thẻ của mình thay thế.

    Cả hai nhìn nhau phá lên cười. Sau đó cô giúp Thành chọn một bộ vest Giorgio Armani. “Người đẹp vì lụa”, hắn khoác lên bộ quần áo hàng hiệu lập tức “khí chất” không thua kém gì Quân hay Nhật.

    Vậy là đêm gala đó có hai thanh niên vận đồ rất “kẻng” đến dự, nếu không tính đến hai đôi giày cũ mèm. Vì giày đi dưới chân rất dễ hỏng nên không ai dám mạo hiểm “mượn” từ cửa hàng.

    ……

    Hoàn tất việc mua sắm, thấy vẫn còn sớm, Thành và An rủ nhau đi chơi. Sau một hồi bàn cãi về những hoạt động không khả thi như cưỡi lạc đà hay đi tắm biển, cuối cùng hai người thống nhất một nơi nghe qua có chút ngớ ngẩn.

    Công viên giải trí.

    Lâu lắm rồi An mới có dịp đến những nơi thế này nhưng vì không có nhiều thời gian, hai người chỉ có thể rảo bước vòng quanh và chơi một, hai trò gọi là. Cô đặc biệt hào hứng với mấy trò chơi cảm giác mạnh. Mặc mọi người xung quanh bước khỏi tàu lượn mặt xanh nanh vàng, An đã nhanh nhảu rủ Thành tìm trò khác.

    - Có trò nào thiệt kích thích không anh ha? Chơi hoài mấy trò cũ mèm ngán thí mồ.

    - Vậy hở? - Thành nhướng mắt rồi chỉ vào chỗ nhảy bungee.

    An sáng mắt, phăm phăm đi tới. Để tiết kiệm chi phí do một lần nhảy tương đối đắt, cả hai quyết định sẽ nhảy đôi.

    An vốn luôn tin mọi trò chơi ở công viên đều an toàn tuyệt đối nên sự an tâm đó làm tan biến hoàn toàn mọi nỗi sợ trước giờ. Chỉ đến khi đeo dây bảo hiểm đứng trên cầu nhảy, cô mới chợt nhận ra bungee đáng sợ đến thế nào. Ngồi tàu lượn hoàn toàn khác với thả mình rơi tự do ở độ cao cả trăm mét. An rùng mình nhìn xuống bên dưới sâu hun hút nhưng quá xấu hổ và tiếc tiền để xin rút lui. Cô bắt đầu run lên nhè nhẹ.

    Cánh tay Thành bỗng quấn chặt lấy An. Một tay hắn siết lấy eo, một tay đỡ gáy cô. Người cô bé nhỏ lọt thỏm trong vòng tay hắn, khuôn mặt vùi vào lồng ngực rộng.

    - Đừng sợ, ôm chặt anh đi.

    Cô làm theo. Rồi hắn tung mình nhảy khỏi thành cầu.

    Trong vòng tay Thành, An chẳng cảm thấy bất cứ điều gì khác ngoài sự ấm áp và cảm giác tuyệt đối an toàn.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/2/20
    lamlam7810, Duyên Nguyễn 2101Thanhkhe thích bài này.
  2. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Chương 15. Alice xuống hang thỏ


    Đêm gala.

    An rất biết ơn Thành vì nếu không nhờ hắn, cô hẳn đã trở thành “sinh vật lạ” trong bữa tiệc này. Dường như tất cả mọi thứ xung quanh cô đều toả ra sự xa hoa, đắt đỏ, từ mấy chùm đèn pha lê cho tới những chiếc cốc tách muỗng dĩa mạ vàng. Đám khách tham dự đều là lãnh đạo cao cấp của Prime Tech và TMET, cũng là những con người quyền lực nhất nhì Dubai nên khỏi nói về mức độ lộng lẫy. Họ thiếu mỗi nước dát kim cương từ đầu tới chân để phô trương sự giàu có. Nếu so sánh một cách thậm xưng thì khung cảnh bữa tiệc có thể dùng để minh hoạ cho hang kho báu chứa đèn thần của Aladdin.

    Nhưng tất cả chỉ làm An thấy ngộp thở. Vốn yêu thích những gì đơn giản và tinh tế, cô không sao “cảm” được thứ thẩm mỹ nặng nề, chói loá màu hoàng kim này. An cầm ly rượu, vui vẻ tiếp chuyện mấy người mới quen trong cuộc họp. Chẳng ai biết cô đang nhớ da diết chiếc giường ở nhà, món ngũ cốc trộn sữa nhạt nhẽo, và cả núi công việc chờ trong văn phòng đến thế nào.

    Sau tiệc chính, giống nhiều buổi gala khác, khách tham dự được mời qua bên khán phòng đã bài trí dành riêng cho khiêu vũ. Có vẻ như thủ tục xã giao đến từ phương tây này là không thể thiếu trong các buổi tiếp tân, kể cả ở vùng đất Trung Đông nổi tiếng bảo thủ.

    - Mời em. - Quân chìa tay về phía An, lịch sự nói.

    Cô nắm tay hắn ra sàn nhảy, nhẹ nhàng lướt theo điệu nhạc. Tà váy lụa chuyển động mềm mại dưới từng bước chân.

    - Anh không nghĩ em nhảy tốt vậy đâu.

    - Dạ, hồi con nít em có học chút chút. - Cô nhìn vào mắt hắn mỉm cười.

    Bà Cúc cho An đi học khiêu vũ từ cấp hai. Ngày đó, bên cạnh chương trình chính khoá, cuộc sống của An chỉ xoay quanh kendo, khiêu vũ, guitar và sách. Mặc cho mọi người xung quanh chỉ trích rằng cô học toàn thứ “vô bổ”, bà vẫn vô cùng cương quyết duy trì. Nhưng mặt khác, An không phải đi bất cứ lớp học thêm nào ngoài giờ.

    Và nhờ những thứ “vô bổ” được đào tạo bài bản từ nhỏ, sau này cô luôn có thể tự tin trong bất kỳ môi trường nào.

    Bàn tay Quân đặt sau lưng An vô tình chạm vào chiếc tag giấu bên trong váy. Cô biết hắn thừa thông minh để đoán ra “thủ đoạn” nho nhỏ của cô và Thành nhưng hắn lờ đi như không thấy. Tất nhiên cô cũng chẳng việc gì phải thuyết minh hay giải thích.

    Hai người cứ thế lặng lẽ nhảy. Bản nhạc trôi tới gần cuối, Quân bỗng nhìn cô mỉm cười.

    - An này, em có nghĩ là em rất đặc biệt không?

    - Dạ không. - An thật thà đáp. - Em thấy em là người rất bình thường, thậm chí nhạt nhẽo.

    Trong mắt hắn thoáng qua một tia sáng nhưng đủ nhanh để cô không kịp nhận ra.

    - Đó chính là điểm đặc biệt ở em. - Hắn đưa tay nắm nhẹ cằm cô nhưng lập tức buông ra. - Nụ cười và ánh mắt hồn nhiên này luôn tạo cho người ta cảm giác rằng em ngây thơ, không đề phòng. Chắc đã có không ít người nghĩ em dễ “ăn”, nghĩ em dễ bắt nạt.

    An không đáp nhưng bỗng nhớ tới Ánh và sự phi logic của cô ta khi đi cà khịa chuyện cô có quan hệ với cả Quân và Nhật. Hẳn trong thâm tâm cô ta luôn cảm thấy bản thân lấn lướt cô, cho rằng cô là kẻ yếu đuối nên mới đủ tự tin mở miệng nói mấy lời đó sau tất cả những chuyện đã xảy ra. Kể cả Phúc, vì cho rằng cô “chiếu dưới” nên mới mang mặc cảm, rụt rè tìm cô xin lỗi, xem như bố thí chút lòng thương hại và áy náy dành cho người bị anh ta phản bội. Cứ xem cái cách anh ta sốc thế nào khi được cô tha lỗi nhẹ bẫng là đủ hiểu.

    Tuy An im lặng nhưng nhìn nét mặt cô, Quân biết mình đã nói đúng.

    - Nhầm to… - Hắn khẽ cười. - Em là một trong những người mang bản năng phòng vệ mạnh nhất anh từng biết, chỉ có đám đó quá ngu nên không thấy thôi.

    - Anh nghĩ em giả tạo dữ vậy sao?

    - Anh không nói thế. - Hắn đưa tay xoay cô một vòng rồi nhẹ nhàng đỡ lấy khi cô ngả ra sau. - Em thừa thông minh để hiểu ý anh… Chỉ cần ai đó tìm cách phá vỡ vòng an toàn của em, ví dụ như Châu Anh, là hậu quả nhỡn tiền.

    - Nếu anh tập luyện thể thao lâu năm, anh sẽ có phản xạ thôi mà.

    - Không phải nghĩa đen… em thừa hiểu ý anh nhưng em đang không muốn nói về chuyện này, em đang giương lớp phòng vệ lên với anh bằng cách giả ngu… - Quân chợt cúi đầu sát xuống bên tai cô, thì thầm. - Nhưng nếu anh làm điều gì quá đáng hơn, em sẽ tự vệ thế nào?

    - Điều quá đáng hơn? - An tròn mắt, cố tình bước về sau dài hơn bình thường một chút để kéo giãn khoảng cách với hắn, tránh hơi thở nhồn nhột đang phả trên cổ.

    Nhưng cô lùi dài thì hắn tiến dài nên cuối cùng, hắn vẫn giữ cô sát bên mình, thậm chí còn gần hơn lúc trước. Quân ôm lấy eo An nhấc cô lên xoay một vòng rồi đặt xuống, đúng nhịp bản nhạc một cách hoàn hảo.

    - Hôn em chẳng hạn?

    An suýt trẹo chân, mắt tròn xoe nhìn hắn chờ đợi lời xác nhận rằng hắn vừa nói nhầm.

    - Em đừng phản ứng cực đoan đến thế được không? - Quân cắn môi cố nén tiếng cười. - Em từng học ở nước ngoài, từng có người yêu mà sao lại tỏ vẻ như thể bị quấy rối trước một câu tán tỉnh hết sức bình thường vậy chứ?

    - Em…

    Lần này thì An thực sự đỏ mặt. Cô không nhớ nổi trong đời từng có khi nào bị xấu hổ đến vậy chưa, nếu không tính mấy lần mất mặt trước Thành.

    - Anh đùa thôi. - Nhìn mặt cô đỏ gay, Quân không nỡ trêu nữa. - Anh không phải người ưa tranh cướp hay thích nhảy vào mấy mối quan hệ lằng nhằng rắc rối.

    - Dạ, em hiểu. - An lí nhí, đáp cho có.

    - Vậy để anh hỏi em một câu nghiêm túc nhé?

    - Dạ?

    - Em có thể từ bỏ Nhật không?

    Trong thoáng chốc An đứng sững, chẳng cần biết bản nhạc đang trôi đến đâu.

    - Nếu anh hứa anh sẽ làm cho em những thứ Nhật làm cho em, và cả thứ Nhật không làm…

    - Thứ Nhật không làm?

    - Đặt em ở vị trí duy nhất!

    - Em nghĩ anh đang hiểu lầm… - An sợ hãi lắp bắp nhưng lại không kết thúc được câu nói.

    - Nếu anh hứa như vậy, em có thể cho anh cơ hội không? Anh sẽ không gây áp lực, và luôn tôn trọng câu trả lời của em. Chỉ cần em suy nghĩ nghiêm túc một chút về điều anh nói.

    - Giờ thì em nghĩ là em mới đang hiểu lầm. Anh… anh đâu có ý đó… không, đúng không?

    Bản nhạc kết thúc cùng tiếng vỗ tay nổi lên rào rào, nhấn chìm câu trả lời của Quân. Đèn khán phòng phụt tắt để chuẩn bị cho lượt nhảy tiếp theo. An chủ động rút tay khỏi tay hắn, xoay người định lui về phía rìa phòng, chừa chỗ cho người khác. Tay Quân đang nắm hờ bỗng siết chặt, kéo ngược cô trở lại. Tay kia hắn đặt lên gáy giữ không cho cô cử động, và rồi một cảm giác ấm nóng “in” lên trán An. Người cô dán chặt vào hắn, đến mức cô cảm nhận được nhịp tim hắn phập phồng nơi lồng ngực. An kinh ngạc tới mức hai chân run rẩy, nếu không có Quân đang giữ, cô đã có thể quỵ xuống sàn. Trong mơ cô cũng không dám tưởng tượng chuyện như vậy lại xảy ra với mình.

    - Nếu anh không chứng minh thì em cố tình không chịu hiểu đúng không? Giờ thì hiểu chưa hay để anh chứng minh thêm nhé?

    Cơ thể An phản xạ trước khi cô kịp ý thức để kiềm chế. Cô đẩy Quân ra rồi chạy xuống bên dưới, trong lúc vội vàng còn sơ ý đạp lên chân hắn.

    - Sao mặt sếp tái thế? - Thành kêu lên khi thấy Quân đến kế bên cầm cốc nước uống một ngụm lớn. - Anh không sao đấy chứ?

    Quân chống tay lên bàn, người hơi nghiêng, một chân co ra phía sau, dáng vẻ rất phớt đời, rất ngầu.

    - Ừm…

    ……

    “Em xin lỗi nghen, chân anh còn đau không?”

    Sau khi về phòng, An phải vận hết can đảm để nhắn cho Quân cái tin. Cô tự rủa cái phản xạ chết tiệt đã biến cô thành một kẻ dở người. An xấu hổ tới mức suốt thời gian còn lại của bữa tiệc đã đứng ở những góc xa Quân nhất có thể. Chỉ đến lúc yên vị trên giường, cô mới ép mình gửi một cái tin hỏi thăm.

    Không có tin trả lời.

    An không rõ mình thấy nhẹ nhõm hay lo lắng khi hắn im lặng như vậy.

    Nhưng hơn tất cả vẫn là cảm giác không thể tin nổi. Chàng hoàng tử vạn người mê lại để mắt tới con vịt bầu chẳng có gì nổi bật là cô sao? Hắn thật sự có ý đó ư? Tim An đập thình thịch dù không hiểu lý do. Cô chưa từng nghĩ tới chuyện “trèo cao”, chưa từng ảo tưởng Quân có gì ưu ái chứ đừng nói tới chuyện hắn thích mình. An ở bên Quân đủ lâu để biết hắn không phải người sẵn sàng lang chạ với bất kỳ ai miễn đó là giống cái. Hắn khác Trọng. Thậm chí nhiều người không biết chuyện Quân từng kết hôn còn nghĩ hắn gay. Tin đồn về hắn vô vàn, chỉ có tin đồn về đời sống tình cảm thì rất hiếm. Nói một cách khác, An hiểu hắn đã nghiêm túc.

    Có điều, tại sao lại là cô? An không thiếu tự tin nhưng đồng thời cũng tuyệt đối không hoang tưởng, ngược lại, cô ý thức rất rõ về bản thân. Những người như Quân, Nhật đều có quá nhiều lựa chọn so với một cô nàng làm văn phòng tầm thường như cô. An hoang mang đến nỗi quên cả tự hỏi câu quan trọng nhất mà mọi cô gái ở vị trí của cô đều sẽ hỏi. Rằng, cô có thích hắn không?

    “Cộc… cộc…”

    Tim An nhảy lên. Cô không nghĩ mình sẵn sàng gặp Quân lúc này. Đúng hơn là cô không rõ làm thế nào để từ giờ về sau có thể giáp mặt hắn mà không cảm thấy ít nhiều ngại ngùng.

    Vì vậy An đã thở phào khi người gõ cửa là Thành.

    - Ra ngoài tí đi không mai về rồi.

    An liếc đồng hồ, đã gần mười hai giờ đêm nhưng biết là dù có cố nằm cũng không ngủ được nên cô vui vẻ thay quần áo đi theo Thành.

    Hai người đi bộ dọc cây cầu về bãi biển. Đây là bãi biển riêng của khách sạn, lại là nửa đêm nên vắng tanh. An ngồi ôm gối trên bờ cát, mắt nhìn vô định vào xa xăm. Đầu óc cô tiếp tục trôi ngược về đêm tiệc, đặc nghẹt những lời của Quân.

    - An…?

    - A, em xin lỗi, anh vừa nói chi vậy? - An hơi giật mình, quay ra nhìn Thành ngượng nghịu.

    - Mời em ăn thôi. - Hắn cười.

    Hắn chìa cho An gói chà là, cô lấy một quả cắn từng miếng nhỏ. Vị chà là ngọt sắc làm tâm trạng cô phần nào dịu lại.

    - Em sợ nước nhưng lại thích biển, kỳ ha? - Cô khẽ nói. - Mỗi lần đứng trước biển em thấy mình rất nhỏ bé, đúng hơn là tất cả mọi người đều rất nhỏ bé.

    - …

    - Thế nên em có cảm giác công bằng theo một cách nào đó.

    - Ừm, cho tới lúc em ngồi trên tàu đánh cá và nhìn vào một chiếc siêu du thuyền!

    An cười. Cô luôn thích cách nói chuyện của Thành, thực tế, giản dị nhưng không kém phần sâu sắc.

    - Anh nè, - Cô bỗng ngập ngừng. - anh thích người như thế nào?

    Công bằng mà nói, khi hỏi câu này, An đang nghĩ đến Quân. Đầu óc cô vẫn bận rộn với vô vàn thắc mắc mà chưa tìm ra lời giải xác đáng. Cô không thuộc tuýp người lãng mạn tin vào những câu chuyện màu hồng ngọt ngào nên đặt bản thân vào vai trò cô bé Lọ Lem là điều An chưa từng mơ tới. Câu hỏi bật ra gần như vô thức, như thể hi vọng Thành có thể giúp cô với bài toán hóc búa này.

    Thành không trả lời ngay, thay vào đó hắn cầm một viên sỏi lia thật mạnh ra biển.

    - Em không có ý gì đâu, chỉ tò mò thôi. - Cô nhún vai. - Với người yêu cũ của em hay Nhật thì rất đơn giản: đẹp và ngoan.

    - Đó là tiêu chuẩn chung của nhiều người.

    - Anh thì sao?

    - Anh có điều kiện gì mà đòi hỏi? - Hắn khoát tay.

    - Vậy ra chỉ cần là phụ nữ và mưa biết chạy vô nhà là đủ ha?

    Cả hai phá lên cười rồi Thành đổi giọng nghiêm túc hơn:

    - Thật ra, anh chỉ mong có một người mà mình có thể trò chuyện về tất cả mọi thứ, kể cả những bí mật đáng xấu hổ nhất, người mà bên cạnh người ta anh được là chính mình.

    Tim An bỗng đập mạnh nhưng không phải vì lo lắng như lúc nãy. Một cái gì đó loé lên trong tâm trí cô như ngọn hải đăng chiếu sáng trên biển đêm mịt mùng.

    - Ừm, giống như anh từng chứng kiến quá trời chuyện mất mặt của em vậy đó…

    An buột miệng rồi đỏ bừng mặt nhận ra câu nói vừa xong nhạy cảm thế nào. Cô hơi quay mặt đi, hi vọng sóng biển đủ lớn để hắn không nghe thấy. Thành bỗng đưa tay vén lọn tóc đang xoà trước mắt An gài vào tai rồi thuận tay xoay khuôn mặt cô về phía mình. Bàn tay hắn lành lạnh nhưng khi chạm vào lại khiến cô thấy nóng hơn bao giờ hết.

    Có những khao khát không cần nhìn bằng mắt, những cảm nhận không cần biểu đạt bằng lời.

    An nhắm mắt, hơi nghiêng mặt, chủ động tiến gần hơn tới Thành.

    Ào!

    Vào đúng thời khắc quan trọng nhất, đột nhiên một cơn mưa nặng hạt không dấu hiệu báo trước xối xả ập xuống. Mưa lớn trên sa mạc! Nó đủ lớn để dập tan những cảm xúc chớm nở, đủ lớn để khiến cả hai vội chạy ngược ra cây cầu về khách sạn trước khi kịp kết thúc câu chuyện tâm tình.

    Nhiều năm sau này nghĩ lại, An thường tự hỏi nếu ngày hôm đó trời không bất ngờ đổ mưa thì cuộc đời cô liệu có khác đi?

    Không ai có thể trả lời câu hỏi của An bởi đến người trong cuộc, là cô lẫn Thành tại thời điểm đó cũng chưa có được câu trả lời cho chính mình.

    ………………

    An ôm tập tài liệu lên tầng bảy, chân nặng như đeo đá. Cô đã cố tránh mặt Quân mấy ngày nay nhưng công việc thì đâu nể nang tâm tình rối như tơ vò của con người.

    May mắn cho An, hắn không nhắc gì tới chuyện ở Dubai, chỉ đơn giản tập trung vào chỗ giấy tờ cô mang lên. Dự án liên doanh với Prime Tech đã xong giai đoạn hai, đây là lúc YNE tiếp tục xây dựng kế hoạch mới, lần này thì không mấy liên quan tới công nghệ.

    - Em đang viết báo cáo tài chính cuối năm. - An mở một file trên máy tính rồi chỉ cho Quân. - Anh thử coi qua một chút.

    - Doanh thu năm nay tốt đấy. - Hắn nhìn bảng báo cáo gật gù. - Cứ đà này thì chúng ta có thể yên tâm với mức tăng trưởng mấy năm tới.

    - Dạ, trong tương lai gần, khả năng YNE vươn lên nhất nhì tập đoàn là rất lớn. Hiện tại thì YNE cũng đã dẫn đầu thị trường rồi.

    - Anh muốn em nghiên cứu phân bổ lại dòng tiền. - Quân chỉ vào một cột dữ liệu. - Đừng đầu tư dàn trải quá.

    - Dạ, cụ thể thì anh cần họp thêm với khối kỹ thuật nhưng nếu hạn chế tái đầu tư thì thuế năm nay sẽ khá cao đó ạ.

    - Việc của em bao gồm cả tư vấn thuế cho anh nữa mà. - Hắn cười, giọng nửa đùa nửa thật. - Theo em, anh có nên mở thêm chi nhánh nước ngoài không?

    An hiểu ngay ý Quân. Nhiều doanh nghiệp ưa thích mở chi nhánh hay tài khoản những nước có chính sách thuế ưu đãi để lách thuế ở nước sở tại. Câu hỏi vừa xong là ám chỉ điều này.

    - Panama chăng? - Cô mỉm cười. - Nếu YNE là công ty độc lập em sẽ không ý kiến nhưng liên quan đến Blue Ocean thì không nên. Nếu một ngày thông tin lộ ra như vụ Panama vừa xong thì thiệt hại khó kiểm soát.

    - À, em hiểu đúng vấn đề rồi đấy

    - Một quỹ từ thiện hoặc bảo trợ nghệ thuật, giáo dục hay khoa học thì thế nào ạ? Rất sạch sẽ, giấy tờ xử lý dễ dàng và còn có tiếng hoạt động xã hội nữa. Anh thấy sao?

    Quân chưa kịp trả lời thì có tiếng gõ cửa.

    - Em không thấy anh dưới canteen nên mang lên cho anh, sợ anh xuống muộn thì hết đồ ăn. - Tay cầm hai hộp cơm, Bích dịu dàng nói. Khuôn mặt cô ửng hồng, mắt chớp nhẹ nhìn xuống.

    - Bạn chu đáo ghê nơi, còn lấy giùm tui luôn đó hả? Cám ơn nhiều nha.

    An vui vẻ nói rồi thay Quân ra nhận cơm, để lại Bích đứng sượng sùng trước cửa không khác gì shipper. Bích há hốc mồm không biết phải phản ứng thế nào. Tất nhiên, cô đâu có ý định lấy phần cho An, và có nằm mơ cô cũng chẳng tưởng tượng được cô nàng kia lại vô duyên đến thế. Nhưng bản tính Bích quá hiền lành để “bật” lại, hơn nữa sẽ khá kỳ quặc nếu to tiếng nơi công sở vì một việc chẳng đâu vào đâu thế này.

    - Ừm, em xin phép.

    Bích ậm ừ nói, hy vọng Quân sẽ lên tiếng, chẳng hạn như bảo An tự xuống ăn hay gì đó. Hắn thừa thông minh để thấy hai hộp cơm này vốn đâu có phần của An.

    Nhưng thực tế phép màu lại chẳng xảy ra. Quân chỉ nhã nhặn cảm ơn và giục cô xuống canteen ăn kẻo đói. Về phần An, cô nàng dường như chẳng để ý gì, điềm nhiên mở hộp xúc cơm ăn, mặc kệ nét mặt xầm xì của Bích. Sau khi xác định chẳng còn chút nào hi vọng, Bích mới mím môi, cố nuốt trôi cục tức đang chặn ở cổ họng rồi đi ra, khép cửa lại sau lưng.

    Lúc ngẩng lên với hộp canh, An vô tình bắt gặp ánh mắt Quân đang nhìn mình. Môi hắn thoáng qua nụ cười.

    - Anh thấy đề xuất của em thế nào? - Cô lên tiếng nhằm khoả lấp đi sự bối rối. - Về quỹ bảo trợ, từ thiện…

    - Rất đúng ý anh. - Hắn thản nhiên trả lời. - Em viết đề xuất gửi riêng cho anh, nếu cần tư vấn về chuyên môn, anh sẽ giới thiệu chuyên gia cho em.

    - Dạ.

    An rất kiềm chế mới không tống thật nhanh thức ăn vào mồm. Tuy chỉ muốn rời khỏi phòng Quân ngay lập tức, cô không thể quá bất lịch sự như vậy.

    - An…

    - Dạ…

    - Về chuyện hôm trước anh nói…

    - Về báo cáo cuối năm hay kiểm toán phòng nhân sự ạ?

    Quân bỗng bật cười ha hả làm An giật mình, suýt đánh đổ cả thìa canh đang cầm trên tay. Bình thường cô chỉ thấy hắn cười mỉm, rất ít khi cười to thế này.

    - Em đâu cần giả ngây giả ngô như vậy làm gì, anh có ăn thịt em đâu. Có điều, - Hắn vẫn cười không ngớt. - em bối rối nhìn rất dễ thương.

    Mặt An đỏ bừng, miếng cơm nghẹn lại nơi cổ họng. Âu cũng là lẽ công bằng cho những gì cô đã đối xử với Bích ban nãy.

    - Khụ… anh… - Cô cố nén tiếng ho. - đây là công ty, đâu phải chỗ để nói mấy chuyện này.

    - Vậy ý em là chúng ta nên đến chỗ khác phù hợp hơn để nói đúng không?

    - …

    - Anh đùa thôi. - Thấy sắc mặt giống như muốn xô bàn chạy của An, Quân lấy lại vẻ nghiêm túc. - Anh sẽ không làm khó em, dù em quyết định thế nào, anh đều tôn trọng.

    - …

    - Anh biết anh đang giống như một thằng khốn nạn đi tán tỉnh bạn gái người khác, người còn là đối tác… Nhưng với cái cách Nhật đối xử với em thì anh không thấy tội lỗi, và cũng chẳng quan tâm thiên hạ nghĩ gì.

    - Anh làm ơn… đừng nói vậy… Em đâu phải bạn gái ảnh… ừm… - Cô lắp bắp. - với cả Nhật đối xử với em thực sự rất rất tốt.

    Nét mặt Quân không thay đổi, chỉ có lông mày khẽ nhíu lại. Một thoáng gì đó như xót xa lướt qua đáy mắt. Vì hắn mà An khó xử đến vậy ư? Đã lần nào trước mặt hắn mà cô không dám nhìn thẳng hay lắp bắp không nên lời? Hắn ghét cái cách cô cúi gằm, tay vô thức vò tờ giấy ăn nhàu nát. Bình An mà hắn biết không bao giờ nên có dáng vẻ này.

    - Tại sao em cứ phải bảo vệ Nhật như thế?

    - Em chỉ nói sự thật.

    - Nhật quan trọng với em lắm sao?

    - Hơn bất cứ cái gì. - Giọng An hơi nghẹn lại. - Nhưng…

    - Nhưng…?

    - Vấn đề là anh và em, chúng ta đang có một số hiểu lầm… anh làm ơn, đừng lôi Nhật vô. Ảnh không có liên quan.

    - Hiểu lầm? - Quân khẽ cười chua chát. - Tuỳ em nghĩ thôi.

    - …

    - Dù sao thì anh vẫn sẽ chờ em, chờ một câu trả lời có hoặc không rõ ràng.

    An không biết nói sao. Cô đâu phải gỗ đá mà không cảm động trước sự nhiệt tình của hắn? Có điều, cô không thuộc tuýp người hấp tấp, nhất là trong chuyện tình cảm. Cô và Quân thân thiết hay hiểu được nhau tới mức nào mà đã vội tính những chuyện xa xôi?
     
    lamlam7810, ThanhkheDuyên Nguyễn 2101 thích bài này.

Chia sẻ trang này