Thơ Về

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Mashiro-miuna, 21/6/21.

  1. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.066
    Được thích:
    2.354
    Đã thích:
    2.075
    GSP:
    Ap
    Con về với cội cùng cây
    Mơ hoa sen trắng, bỏ mây chương đài
    Giấc trai thơm xuyến hương nhài
    Hồn êm ngỡ tiếng hoa mai rủ cành

    Thầm gieo khẽ bước liễu xanh
    Nghe chiền chiện hót mà thanh thản lòng
    Mái cong đón những mưa đòng
    Giọt yên, giọt lặng, giọt trong, giọt thuần

    Ngẩn ngơ đã thấy tà huân
    Nghỉ chân bên đá bao lần hàn ôn
    Tích xưa rêu phủ cũ sờn
    Can trường bẫng nhẹ, không còn ưu tư.
     
  2. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.066
    Được thích:
    2.354
    Đã thích:
    2.075
    GSP:
    Ap
    Một vài chú thích về bài thơ:

    1. "Mơ hoa sen trắng, bỏ mây chương đài."
    Trong thơ Bà Huyện Thanh Quan có câu:
    "Kẻ chốn chương đài, người lữ thứ."
    "Chương đài" chỉ cung điện, lầu đài, hoặc nhà sang trọng quyền quý.

    2. "Ngẩn ngơ đã thấy tà huân."
    "Huân" là ánh sáng thừa của mặt trời, nắng còn sót lại lúc mặt trời lặn. "Tà huân" chỉ buổi trời tàn.

    3. "Nghỉ chân bên đá bao lần hàn ôn."

    Trong thơ Bà Huyện Thanh Quan có câu:
    "Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn?"
    "Hàn" là rét, "ôn" là "ấm", cả từ chỉ việc thăm hỏi về chuyện đời ấm lạnh.

    Đại ý cả khổ thơ là:
    Nghỉ chân bên đá, hỏi về thời gian chảy trôi. Song chuyện đã sờn, vết tích nay chẳng rõ. Thế là lòng ta cũng nhẹ, việc cũ cứ để nó đi qua, không nên ưu tư mãi.
     
    blankboy2002, Leng- kengHạ Vũ Thu Ca thích bài này.
  3. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    929
    Được thích:
    1.005
    Đã thích:
    574
    GSP:
    Ap
    Phải nói bài này viết rất hay.
     
    blankboy2002Mashiro-miuna thích bài này.

Chia sẻ trang này