Umi - Hoàn thành - Ai Hidenori

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ai Hidenori, 8/9/14.

  1. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Mời các bạn đọc truyện này đã được đăng lên thư viện tại ĐÂY.
    (lời của Ban quản trị)
    * * *

    Umi

    Tác giả: Ai Hidenori
    Thể loại: Tâm lý, tình cảm
    Tình trạng: Đã hoàn thành
    Cảnh báo: Mọi sự di dời xin dẫn nguồn chính http://aihidenori153.wordpress.com/umi-2/

    bìa Umi.jpg
    (Bìa sách được thiết kế bởi Ai Hidenori)

    Trích dẫn:
    " Một con kiến lạc đàn bò loanh quanh dưới sàn gạch trong phòng. Nó cứ chạy vòng quanh vòng quanh, đôi lúc ngừng lại vài giây thăm dò xung quanh rồi lại chạy vòng tiếp. Tôi bỗng dưng thấy mình giống con côn trùng nhỏ bé này ghê gớm: cứ đi vòng vòng mải miết. Một con kiến lạc đường."

    Nội dung:
    Ở tuổi 17, Akiyama Umi lần đầu tiên nhận ra bản thân mình trong suốt ba năm tuổi trẻ chỉ có một người bạn duy nhất là Shibata Makoto. Và Makoto cũng vậy, cũng chỉ có Umi là người bạn thân duy nhất.
    Mặc dù Umi tự ý thức được rằng cả hai đều là những kẻ khác người, nhưng thời gian trôi đi lại càng làm Umi cảm nhận rõ hơn về cuộc sống hạn hẹp thường nhật cứ lặp đi lặp lại một cách nhàm chán của mình với Makoto khiến Umi mất dần kiên nhẫn.
    Liệu Umi có nên quyết định chấm dứt tình bạn với Makoto để mở ra cho cả hai người một cơ hội tạo lập cuộc sống mới? Cả những mối quan hệ tình cảm nghiêm túc mà cả hai đều chưa từng trải nghiệm? Umi tự hỏi, và đáp lại câu trả lời của cô vẫn chỉ là tiếng sóng biển vỗ rì rào.

    - Mục lục -

    Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5
    Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10
    Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15
    Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20
    Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25
    Chương 26 - Chương 27 - Chương 28 - Chương 29 - Chương 30
    Chương 31 - Chương 32 - Chương 33 - Chương 34 - Chương 35
    Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40
    Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44 - Chương 45
    Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49 - Chương 50
    Chương 51 - Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55
    * * *
    (Lời của Ban quản trị Gác Sách: Truyện đã được đăng lên thư viện nên mời các bạn đọc tiếp các chương cuối tại ĐÂY.)


    Truyện ngắn có liên quan: Season

    Có thể bạn quan tâm:
    [Truyện dài] Nhắm mắt lại sẽ thấy sao rơi.
     
    Sửa lần cuối bởi điều hành viên: 21/3/15
  2. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 1:

    Đôi mắt em đang nhìn về phía tôi có màu xanh của biển
    Và em khiến tôi như một làn khói trắng
    Như thể tôi chẳng là gì cả
    Cũng giống như lâu đài cát dần sụp đổ sau mỗi con sóng
    Cũng như những kỉ niệm của đôi ta dường như chưa bao giờ tồn tại...


    Tôi vẫn thường thấy Makoto hát bài hát đó mỗi lần cậu ấy ngồi trên bức tường thấp ở gần bờ sông, bức tường gạch đỏ cũ kĩ bám đầy những cây địa y cũng như rêu và dương xỉ phía dưới chân tường. Tất nhiên mỗi lần như thế tôi đều ở bên cậu, Makoto ngồi quay lưng lại với con sông còn tôi thì ngược lại, tôi đứng dựa lưng vào bức tường, đứng im lặng và chỉ lặng yên phía sau cậu ấy.

    “Nói gì đi chứ Umi.” Makoto nói với tôi như vậy rồi cậu ấy chuyển sang đàn một bản nhạc khác. Lần này thì cậu ấy chỉ chơi đàn, tiếng đàn vang lên từ cây guitar cũ đã bong tróc hết cả lớp sơn của Makoto luôn luôn chạm vào một nỗi buồn nào đó trong tôi. Đó là một kiểu buồn kỳ dị mà chính tôi cũng không thể gọi tên ra được.

    Một ngọn gió ẩm ướt của tháng ba từ phía con sông bỗng dưng thổi tới, nắng tắt và trời tối dần. Ngày hôm nay tôi cảm thấy mình không được khoẻ, dạo này mỗi khi ở gần Makoto tôi đều cảm thấy mình không được ổn cho lắm.

    “Tớ mệt rồi.” Tôi uể oải nói, câu trả lời hẳn là chẳng hề thỏa đáng với yêu cầu của Makoto trước đó cả.

    Tiếng guitar đột ngột tan biến trong không gian quanh tôi. Hình như Makoto định nói gì đó, tôi có thể cảm nhận được cử động khẽ khàng của cậu khi cậu ấy quay người để có thể nhìn thấy tôi, tôi lúc này vẫn đang đứng tựa lưng vào bức tường phía sau cậu.

    Tôi cười.

    “Tớ về nhà trước đây.”

    Và tôi bước đi men theo bức tường, đứng trước mặt cậu ấy và mỉm cười rồi mới quay lưng lại. Cảm giác như hoàng hôn đang rơi xuống sau lưng.


    Tôi biết Makoto kể từ hồi mới vào cấp ba đến giờ cũng đã được gần ba năm. Makoto rất đặc biệt, cậu ấy hát rất hay, đôi khi lịch lãm và oai phong như một người đàn ông trưởng thành nhưng hình ảnh về Makoto mà tôi thấy nhiều nhất vẫn là một chàng trai ngốc nghếch. Tôi rất thích nụ cười của cậu ấy, đôi mắt một mí híp lại mỗi khi cười, đuôi mắt tạo thành những nếp nhăn vếch lên như những tia nắng mùa xuân thật vô cùng ấm áp.

    Khác với Makoto, tôi vốn không có nhiều bạn ở trường. Từ trước đến giờ vẫn như vậy, việc ra ngoài giao lưu đối với tôi dường như thật rắc rối. Tôi không tỏ vẻ xa cách lạnh lùng gì cả, chỉ đơn giản là không cảm thấy có nhu cầu kết thêm bạn mới mà thôi.

    Lần đầu tiên tôi và Makoto gặp nhau cũng là tại bức tường bên dòng sông đó, và nhiều lần sau đó chúng tôi vẫn bên cạnh nhau trong yên lặng như vậy cho đến khi chúng tôi trở thành bạn thật sự. Tôi cũng không rõ đó là khi nào nữa.


    Đoạn đường về nhà vắng lặng khiến cảm giác mệt mỏi trong tôi như tăng dần lên. Một thoáng buồn vô cớ.

    Makoto có lẽ là người hiểu về tôi nhiều nhất. Mỗi khi cùng nhau đi bộ, cậu ấy thường đứng ở phía bên phải của tôi và đi hơi chếch lên phía trên một chút. Makoto cũng chưa bao giờ từ chối mỗi khi tôi yêu cầu cậu ấy hát cho tôi nghe mặc dù cậu luôn hát bài hát đó. Giọng hát của cậu ấy vừa như một ngọn gió lại vừa như sương như khói vậy, từng câu hát, từng nhịp nhạc như muốn xuyên qua tôi. Nghe thật buồn.

    Và lại chẳng rõ từ lúc nào, mỗi lần ở bên cậu ấy tôi lại thấy có chút mệt mỏi không nói rõ ra được. Makoto đương nhiên không biết điều đó. Tôi chẳng thể nào nói với cậu ấy những chuyện như vậy cả.

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
  3. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 2:

    “Umi phải trực nhật hôm nay à? Để tớ giúp cậu quét lớp nhé?”

    Uchi Suzuran mỉm cười với tôi rồi đặt úp cuốn sách mà cô ấy đang đọc dở xuống mặt bàn.


    Suzuran tốt bụng, xinh đẹp và đáng yêu như những bông hoa lan chuông. Thường thì như bao trường trung học bình thường, luôn luôn tồn tại một vài cá thể đặc biệt kiểu Suzuran – xinh xắn, kết quả học tập tốt và thực sự là một người tốt. Trong hình dung của tôi, Suzuran luôn gắn với hình tượng một tiểu thư mặc váy ren trắng ngồi đọc sách bên cửa sổ với một gương mặt bình lặng dù trong thực tế thì đôi lúc cô ấy cũng tỏ ra mình rất hoạt bát và đáng yêu.

    “Không cần đâu, tớ làm một mình cũng gần xong rồi mà.” Tôi đáp lời: “Mà đặt úp cuốn sách như vậy dễ bị nhăn lắm, nếu như đang đọc mà có việc gì đó phải rời mắt ra thì nên dùng kẹp sách mà đánh dấu, đừng úp như vậy cũng đừng gập mép sách lại.”

    Makoto đã có vài lần cằn nhằn tôi về chuyện tôi quá khó tính trong việc đọc sách sau khi thấy tôi có thể dễ dàng phát điên lên chỉ vì những chuyện mà đối với cậu ấy là hết sức vặt vãnh như tôi thấy trên bìa sách của mình có in dấu móng tay chẳng hạn. Tôi gần như mắc chứng ám ảnh về việc giữ gìn sách truyện. Suzuran nhìn tôi bằng ánh mắt hiếu kỳ một lúc rồi lại quay trở về với cuốn sách của cô nàng. Kỳ thực mà nói, tôi chẳng thích Suzuran cho lắm, thân thiện đến mức trong trường hầu như chẳng mấy ai gọi cô ấy bằng cái họ Uchi và cô ấy cũng gọi thẳng tên người ta chỉ sau vài câu chuyện trò. Hơn nữa, tôi không thích những người quá tốt bụng.


    Giờ vẫn đang là giữa tháng tư, kỳ nghỉ xuân kết thúc cũng chưa lâu, năm cuối trung học cũng mới chỉ bắt đầu nhưng đi kèm sau nó là kỳ thi tốt nghiệp và đại học. Có quá nhiều điều tôi không mong đang chờ đợi phía trước, tôi chỉ thực mong kỳ nghỉ hè đớn sớm thêm chút nữa.

    Mùa hè năm ngoái Makoto đã theo tôi và bố về ngôi nhà nghỉ dưỡng gần biển ở Hokkaido. Chúng tôi đã cùng nhau lăn lê suốt cả mùa hè ngoài cảng biển đến nỗi Makoto đã nói với tôi rằng:

    “Cậu biết không Umi? Mắt cậu bây giờ cũng có màu xanh của biển rồi đấy.”

    Tôi vẫn nhớ khi đó chúng tôi đang ngồi bên cảng biển, lúc ấy bầu trời rất xanh, gió biển mạnh mẽ thổi làm mái tóc của cả hai rối tung lên hết cả. Vẫn mang theo cây đàn guitar bên mình, Makoto lại bắt đầu đệm đàn và hát bài hát đó, bài hát về cô gái có đôi mắt mang màu xanh của biển đang nói ra những lời không thể rút lại được nữa.


    Tan học, tôi và Makoto như mọi khi lại cùng nhau đi bộ về nhà. Đoạn đường về nhà của chúng tôi phải đi dọc theo bức tường bên sông nên chúng tôi vẫn thường dừng lại ở đó cho đến khi mặt trời lặn hẳn.

    “Này Makoto.” Tôi bảo: “Tại sao bọn mình chưa từng chạy xuống bãi cỏ bên triền sông nằm nhỉ?”

    “Tớ chịu.” Makoto lắc đầu.

    “Dưới đấy có vẻ dễ chịu hơn.”

    “Cậu muốn xuống đấy không?” Makoto hỏi.

    “Chưa.” Tôi lắc đầu. “Không phải hôm nay.”

    Bầu không khí bắt đầu loãng dần. Tôi nhận ra không biết từ lúc nào những câu chuyện giữa chúng tôi bắt đầu trở nên nhạt nhẽo ra như thế? Sự im lặng đã không còn được như xưa, giờ thì đến cả những lời chuyện trò cũng không còn được như cũ.

    “Makoto này, sao cậu không thường đi chơi với đám con trai thế?”

    “Cậu cũng đâu hay ra ngoài với đám con gái?”

    “Nhưng chẳng phải cậu có rất nhiều bạn hay sao?”

    “Tớ không rõ nữa.” Makoto nhún vai: “Cảm giác không thật sự thân thiết lắm.”

    “Bọn mình kỳ quặc thật. Đáng lẽ ra tớ phải có một nhóm bạn gái còn cậu thì phải làm siêu sao đội bóng chày mới phải.”

    Không trả lời, Makoto tiếp tục chỉnh dây đàn, trong khi đó tôi leo lên bờ tường để ngồi bên cạnh cậu. Sau khi chỉnh cho các nốt nhạc được vừa ý mình, Makoto lại bắt đầu đệm đàn và hát cho tôi nghe.


    Tôi nhìn thấy em phía bên kia con đường
    Bằng đôi mắt lạnh lùng, em nhìn tôi
    Rồi em bước về phía tôi. Em bước về phía tôi.
    Em đã nói ra những lời không thể rút lại.
    Bằng giọng nói khẽ khàng, em đã lấy đi mọi kỷ niệm chúng ta từng có.
    Và xé chúng ra thành từng mảnh. Em đã xé ra thành từng mảnh…



    Phía trước nơi điểm nhìn mà mắt tôi đang dõi theo bắt đầu trở nên mờ nhạt hẳn. Bỗng chốc tôi chỉ muốn nhảy phắt khỏi bờ tường rồi guồng chân hết sức có thể chạy đi xa thật là xa.


    Đôi mắt em đang nhìn về phía tôi có màu xanh của biển
    Và em khiến tôi như một làn khói trắng
    Như thể tôi chẳng là gì cả
    Cũng giống như lâu đài cát dần sụp đổ sau mỗi con sóng
    Cũng như những kỉ niệm của đôi ta dường như chưa bao giờ tồn tại...



    “Tẻ nhạt quá.”

    “Sao cơ?” Makoto tỏ ra bối rối.

    “Tớ bảo tẻ nhạt quá. Cuộc sống của bọn mình tẻ nhạt quá sức. Mỗi ngày đều đi học về rồi lại ngồi đàn với nhạc. Tớ phải về thôi Makoto, tớ phải nghĩ lại mọi thứ trước khi hè đến.”

    Nói rồi tôi rời khỏi bức tường gạch, cứ thế bước đi thẳng con đường phía trước. Rồi bước chân mỗi lúc một nhanh hơn cho đến khi chuyển thành chạy. Tôi chạy về nhà. Chạy thật nhanh thu lấy về mình cảm giác hồi hộp và có chút cảm thấy có lỗi khi bỏ lại Makoto ở đó. Nhưng tôi không thể phủ nhận một điều rằng ngay lúc này nhen nhóm trong lòng mình là một niềm vui cùng cảm giác thú vị cứ dần dâng lên thành một nụ cười.

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
  4. Kem Dâu

    Kem Dâu ...Cô hàng xóm... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.295
    Được thích:
    2.220
    Đã thích:
    2.267
    GSP:
    Ap
    Bạn nhớ tạo mục lục để độc giả tiện theo dõi nha. Cách tạo mục lục bạn có thể xem ở đây. :)
     
    Màu Tím, StarlightChim Cụt thích bài này.
  5. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.407
    Được thích:
    2.713
    Đã thích:
    5.421
    GSP:
    Ap
    Đọc truyện "Umi" mà thấy như mình đang đọc một tác phẩm văn học Nhật Bản thật sự. Trên này, mình cũng đang theo dõi "FATE" của Suechan nữa, cũng lấy bối cảnh Nhật Bản.
    Nói thế nào nhỉ, mới đọc hai chương đầu nên mình chưa nhận xét gì nhiều. Chỉ thấy giọng văn buồn, phù hợp với nội dung truyện. Mình sẽ theo dõi truyện của bạn. Có lẽ đọc hết rồi mới có nhận xét đúng được.
    Chúc bạn thành công. :)
     
  6. Kira Killer

    Kira Killer Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    498
    Được thích:
    462
    Đã thích:
    195
    GSP:
    Ap
    Umi là biển ha, tên cô bé nghe hơi kỳ. Cố gắng viết nha bạn. Mình thích Nhật lắm đó. Cơ mà trên này toàn ngôn tình không à. Mình sẽ ủng hộ bạn.
     
  7. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Dịch qua kiểu chữ Hán là Hải cũng được bạn ha. Mình thấy bên Nhật họ đặt tên cũng toàn dùng nguyên danh từ luôn, kiểu Mamoru nghĩa là Bảo Vệ ấy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/9/14
    Màu Tím, Starlight, Hải Ly1 người khác thích bài này.
  8. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 3:

    Tôi đã sốt mất hai ngày, và cuộc sống của tôi sau hai ngày nghỉ ốm đã trở lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bao nhiêu mệt mỏi tích tụ lâu ngày sau một trận ốm cũng đã tiêu biến hết.

    “Thưa thầy, em muốn đổi chỗ ngồi!”

    Đây là lần đầu tiên tôi yêu cầu một việc gì đó với thầy chủ nhiệm. Chỗ ngồi của tôi từ trước đến giờ vẫn nằm ở vị trí gần cuối lớp, ngay cạnh bàn Makoto.

    Thầy Sakamoto ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi, thầy hỏi:

    “Chỗ ngồi hiện giờ của em có vấn đề gì sao?”

    “Dạ, ngồi từ đây em không nhìn rõ bảng được ạ. Thầy có thể đổi chỗ cho em với Uchi được không?”

    “Uchi Suzuran, em có thể đổi chỗ cho bạn không?”

    Quay xuống liếc nhìn tôi và cũng nhanh chóng đưa mắt sang phía Makoto đang nằm úp mặt xuống bàn, Suzuran vui vẻ đồng ý.


    Bàn mà Suzuran ngồi là bàn cạnh cửa sổ. Tôi rất thích được ngồi gần cửa sổ nhưng vì đây là bàn đầu nên khó có thể thả hồn lơ đãng được. Có lẽ như thế lại hay hơn, biết đâu tôi lại có thể cải thiện được cái kết quả học tập làng nhàng đang ngấp nghé ngưỡng trung bình của mình.

    Tôi vốn thuộc kiểu người khó tập trung nên việc học ở trường của tôi không được ổn định. Nếu như nổi hứng, tôi có thể dễ dàng vươn lên top đầu rất nhanh, trái lại, chỉ cần thấy mất dần cảm hứng học hành là kết quả lại y như rằng tụt dốc không phanh, thậm chí khi nước dâng lên đến ngập đầu rồi cũng chẳng buồn vẫy vùng mà ngoi lên để thở. Trong bộ đồng phục không thèm cắt ngắn, những tập sách vở nhàu nhĩ hoàn toàn không được gìn giữ như những cuốn tiểu thuyết, cả túi bút đựng hầu hết toàn những chiếc bút bi hết mực cùng nhiều mẩu bút chì đã dùng gần hết, tôi thực sự vẫn chưa tìm thấy tương lai dành cho mình. Tôi sẽ thi vào trường đại học nào? Muốn làm nghề gì? Muốn trở thành một con người ra sao? Tất cả tôi đều chưa chuẩn bị một chút gì cho mình cả.

    Trước đây tôi đã từng nghĩ nếu có thể sống tại một ngôi nhà giữa thảo nguyên xanh, ngày ngày cưỡi ngựa băng qua cánh đồng hoa bạt ngàn thì thật tốt biết mấy. Cuộc sống như vậy chẳng phải sẽ rất tuyệt vời sao? Thật vô cùng thanh bình và êm ả dù sự thật thì nếu mỗi ngày đều như thế thì hẳn nỗi buồn cũng sẽ chất chứa vô hạn trong đó.



    Giờ ăn trưa ở trường tôi vẫn theo thói quen thường ngày bỏ trốn đến một nơi vắng người nào đó trong trường như trên tầng thượng chẳng hạn, hoặc trong một dãy hành lang trống để xử lí bữa trưa. Makoto chẳng nói chẳng rằng vẫn đi theo cùng tôi như mọi lần.

    Suzuran xuất hiện trước mặt tôi ngay khi tôi và Makoto bước ra đến cửa, trong ánh mắt của cô ấy phảng chút ngạc nhiên.

    “Hai cậu lại ra ngoài ăn trưa cùng nhau sao?”

    “Ừ.” Tôi trả lời.

    “Mình đi cùng được không?”

    “Hả?”

    Và chẳng đợi tôi trả lời, Makoto đã đột ngột thay tôi nói: “Tất nhiên rồi, bạn Uchi có thể theo nếu muốn. Umi gần đây đang muốn làm những điều mới mẻ.”

    “Cảm ơn Makoto. Gọi mình là Suzuran được rồi.” Suzuran cười đáp. Tôi cũng đoán ngay được cậu ta sẽ trả lời lại như thế.


    “Cậu nghỉ ốm suốt hai hôm liền, chắc là bị cảm nặng lắm hả?”

    Suzuran hỏi khi chúng tôi cùng ngồi xuống dưới một góc sân trường. Cô ấy có một đôi mắt đẹp, đôi mắt cùng nụ cười của một cô gái đoan trang, dịu dàng. Nó làm tôi thấy chán ghét. Tôi thực sự thấy thích những cô nàng trong câu lạc bộ Kiếm đạo hơn, bọn họ rất mạnh mẽ, một vài người hơi đanh đá và gay gắt nhưng lại giống kiểu người thích hành hiệp trượng nghĩa.

    “Ừ.” Tôi gật đầu. Tôi cũng đã nằm một chỗ trong suốt hai ngày liền chỉ để ngủ li bì. Tôi thường hay bị buồn ngủ mỗi khi tâm trạng không tốt, đặc biệt là mỗi khi buồn cũng như khi cảm thấy chán nản. Ngủ thật nhiều thì khi tỉnh dậy tôi sẽ cảm thấy mình khá hơn.

    “Hôm cậu mới nghỉ cũng chẳng thấy tăm hơi Makoto đâu, tớ còn tưởng hai cậu trốn học cùng nhau hẹn hò chứ.” Rồi cô ấy tự bật cười như thể bản thân vừa nói ra điều gì ngốc nghếch lắm.

    Cả tôi và Makoto cùng ngừng ăn.

    “Hẹn hò?” Chúng tôi cùng đồng thanh nhắc lại.

    Không để ý đến thái độ ngạc nhiên của bọn tôi, Suzuran vẫn tiếp tục huyên thiên:

    “Hôm nay thấy Umi xin thầy đổi chỗ mình thấy ngạc nhiên hết sức, cứ nghĩ là hai người vừa cãi nhau.”

    “Này Uchi.” Tôi nói: “Cậu vẫn đang ngạc nhiên hay đang hỏi dò tớ vậy?”

    “Sao…” Suzuran bất ngờ nhìn tôi.

    “À không có gì.” Tôi lắc đầu nhận ra mình vừa tỏ ra nóng giận. “Không có gì đâu, toàn chuyện tào lao vớ vẩn. Thảo nào mà đến giờ này chẳng thấy có ai ngỏ lời với Makoto cả. Thì ra là tại tớ.”

    “Vậy hai cậu hoàn toàn bình thường thôi sao?” Suzuran tỏ vẻ khó tin.

    “Phải.” Tôi gật đầu xác nhận.

    Suzuran im lặng, Makoto cũng chẳng nói gì. Còn tôi thì chẳng hiểu sao lại bắt đầu thấy bực bội. Cái vẻ làm cho người khác cảm thấy mình đối với Suzuran không đủ tốt khiến tôi khó chịu hết sức.

    “Thật xin lỗi cậu vì đã hiểu nhầm chuyện như vậy.” Cuối cùng Suzuran cũng lên tiếng.

    “Không sao.” Cả tôi cùng Makoto lại không hẹn mà cùng lúc nhún vai trả lời.

    Bữa trưa đó đúng là bữa trưa dở nhất từ trước đến giờ.

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
  9. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Thành thật cảm ơn bạn rất nhiều. Thực ra thì Umi được mình viết từ cách đây chừng hai năm, cái hồi còn đang học cấp ba nên ý tưởng nội dung cũng không được cứng cáp đâu. Hồi đó viết được mười lăm hồi thì mình bỏ dở, gần đây lục lại thấy file trong word nên quyết định viết lại nó mà vẫn vừa viết vừa thỉnh thoảng thấy nó hơi dở hơi một tí ấy. :P
     
    Màu Tím, Starlight, Uta2 người khác thích bài này.
  10. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 4:

    So với những cuốn tiểu thuyết kiểu ngôn tình Trung Quốc thì tiểu thuyết dành cho thiếu nhi thu hút tôi nhiều hơn, thế giới của trẻ con không phức tạp như của người lớn, và những cuốn sách viết về những điều đơn giản lại chứa đựng bên trong rất nhiều ý nghĩa.

    Tôi vừa đọc xong cuốn “Người bạn bí ẩn” của Rebeca Stead, một câu chuyện tuyệt vời mà sau khi đọc xong tôi không biết mình nên vui hay nên buồn nữa. Tôi đặc biệt lưu tâm về tình bạn của Miranda và Sal, Sal đã chủ động chấm dứt chuyện là bạn thân nhất với Miranda vì việc chỉ chơi với Miranda khiến cậu bé không có người bạn nào khác cả. Nhưng Miranda cũng không có người bạn nào khác ngoài Sal, cô bé chẳng hề bận tâm đến điều đó.


    Nắng chiếu xiên qua rèm cửa sổ tạo thành những đường sáng dài chạm sàn phòng, tôi có thể nhìn thấy những hạt bụi không khí đang lơ lửng trong từng đường sáng ấy. Đêm qua tôi tỉnh dậy từ lúc hai giờ sáng, vì không ngủ lại được nên tôi rút từ trong giá sách ra quyển truyện mới mua, tôi đã đọc suốt cả đêm cho đến tận bây giờ. Thật may hôm nay là chủ nhật chứ không phải bất cứ một ngày nào khác trong tuần. Tôi có thể ngủ thêm một chút.

    Giấc ngủ ập đến rất nhanh sau đó đến nỗi tôi có thể nhìn thấy nó, khi bóng đen biến mất và những màu sắc dần dần hiện ra. Tôi thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng hoang, cảnh vật giống với cánh đồng hoang vùng Yorkshire được miêu tả trong cuốn sách “Khu vườn bí mật” của Frances Hodgson Burnett. Khi mùa xuân chưa đến, khắp vùng hoang vu này trông thật mênh mông, úa tàn trong sắc vàng nâu của cây cỏ dại.

    Trong giấc mơ, dường như tôi đang chờ đợi một điều gì đó hoặc một ai đó, có lẽ.

    Trong giấc mơ, tôi thấy mình mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, đôi chân trần đang bước đi trên mặt đất khô ráp.

    Đây là một giấc mơ. Tôi đã nhận ra rằng mình đang mơ trong chính giấc mơ của mình. Và tôi tỉnh giấc.


    “Umi, dậy giúp bố làm cơm trưa.”

    “Con xuống ngay đây.”

    Đồng hồ chỉ chín rưỡi hơn, tôi mới chỉ chợp mắt được chừng ba tiếng, như vậy đối với tôi vẫn chưa thể gọi là ngủ được. Kéo chăn kín mặt, tôi lại tiếp tục ngủ tiếp.

    Tôi là đứa thuộc dạng có thể chịu đau được nhưng ý chí lại bị bẻ gẫy trước cơn buồn ngủ. Hồi lớp chín, có một lần dùng dao khắc giấy không cẩn thận liền bị rạch vào tay. Vết cắt khá sâu, máu cứ ứa ra không ngừng mỗi lúc một nhiều mà chẳng hiểu sao tôi lại chẳng cảm thấy hoảng sợ mà ngược lại, thấy thích thú khi nhìn dòng máu cứ tuôn ứa ra trên tay. Vết thương lần đó tôi đã phải khâu đến bảy mũi, hiện bây giờ vẫn còn thấy sẹo.

    “Lại ngủ tiếp đấy phải không?”

    Bố tôi gõ cửa ba lần rồi cứ thế mở cửa bước vào phòng:

    “Cứ thức đêm thức hôm ôm lấy quyển truyện rồi đến gần sáng mới ngủ.”

    “Sao bố biết?” Tôi lật chăn ngồi dậy dụi dụi mắt.

    “Bố chẳng lạ gì cô, ngày xưa còn ước mơ làm nhà văn đấy. Thế nên bây giờ giờ giấc sinh hoạt cũng giống nhà văn luôn rồi.”

    Tôi cười. Thì ra ước mơ của tôi trước đây là trở thành một nhà văn cơ đấy. Nếu bố không nhắc lại chuyện này thì tôi cũng không lý nào nhớ ra được.

    “Với kiểu lười biếng và thiếu nhiệt tình như con thì cả đời cũng không thể nào viết được hết trọn vẹn một cuốn sách đâu.” Tôi lẩm bẩm.

    Uể oải đánh răng rửa mặt xong, tôi ngồi vào bàn học sắp xếp lại đống hổ lốn những sách vở được rải thảm trong phạm vi từ bàn học xuống gầm giường. Dưới mớ hỗn độn ấy, tôi chẳng thể tìm được thứ gì có ích cho mình cả. Rốt cuộc cũng để bố làm bữa trưa một mình.

    “Thế đã tính đến việc nộp hồ sơ vào trường nào chưa Umi?” Bố tôi hỏi.

    “Vào Todai nhé.” Tôi cười tít mắt.

    “Con mà vào được Todai thì bố cũng đi ứng cử làm Tổng thống.”

    “Ồ, vậy con sẽ làm con gái của Tổng thống. Nhưng như vậy thì càng phải đi học. Phiền thật.”

    “Con có thể đi du học. Bố có thể giúp được việc này. Muốn trở thành một nhà văn giỏi cũng cần phải học chứ.”

    “Con chẳng biết nữa. Nhưng nếu được ra nước ngoài học tập cũng tốt. Con thích thế.”

    “Thật chứ?” Bố tỏ vẻ ngạc nhiên: “Bố cứ nghĩ con chẳng thiết tha việc đi đâu quá khỏi cái lộ trình từ phòng ngủ xuống bếp.”

    “Không.” Tôi lại cười. “Con đang suy nghĩ lại rồi. Cứ như thế mãi không nên chút nào. Con thích đọc những cuốn sách phiêu lưu nhưng cuối cùng một hôm con lại thấy chính mình chỉ ngồi một chỗ như vậy mà ao ước thì chẳng ra làm sao hết.”

    “Thế thì bố sẽ lưu tâm về vấn đề này cho con. Cứ tiếp tục suy nghĩ đi nhé.”

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
  11. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 5:

    Makoto không còn ở chỗ bức tường nữa, điều này tôi cũng đã sớm đoán trước được. Vậy là từ đó tôi tạo cho mình một thói quen mới đó là luôn đeo tai nghe nhạc với âm lượng to tương đối, như thế tôi sẽ không còn tâm trí để mà nghĩ đến việc khác nữa. Đặc biệt là mỗi khi đeo tai nghe lên tai, điều này cũng giống với việc mình đang đeo một tấm biển cảnh báo đề chữ: “Đừng làm phiền!” lên lưng, những người xung quanh sẽ biết điều mà để yên cho mình.


    Trời đang tối dần, tôi chạy xuống bãi cỏ trên triền sông nằm nghe nhạc. Điều này thực sự rất tuyệt và tôi một lần nữa lại tự hỏi không biết tại sao mình lại chưa từng làm chuyện này trước đây. Có vẻ tôi đã bỏ lỡ quá nhiều thứ suốt quãng thời gian đi học của mình. Từ những điều nhỏ nhặt như tụ tập bạn bè, đi ăn mỳ sau giờ học, trốn tiết, cho đến những mối quan hệ hẹn hò yêu đương như bạn bè vẫn thường trải qua. Nếu tôi là bất cứ một ai khác chắc cũng thấy tội nghiệp thay cho mình. Cho cả Makoto nữa vì cậu ta cứ phải dính lấy tôi.

    Cho đến vài tháng trước tôi vẫn còn nghĩ Makoto thật là một gã trai tuyệt vời bất kể xét theo góc nhìn của một đứa bạn thân. Thế nhưng bây giờ dường như tôi lại thấy cậu ấy cũng giống như tôi, vẫn đang quanh quẩn không biết nên làm gì với đời mình. Thật thiệt thòi cho Makoto vì cậu ấy chẳng nhận ra điều này sớm hơn tôi bởi cậu ấy vốn được ban cho quá nhiều điều hoàn mỹ, cậu ấy vốn đã có cơ hội để làm mọi thứ mà cậu ta muốn. Chẳng giống như tôi, dù tôi vẫn biết mình cũng không thua kém ai nhưng tính cách của tôi thì quá tệ, sức khoẻ cũng chẳng có mấy. Và tôi cũng quá lười biếng nữa. Như một cô cá khô* vậy.

    Có lẽ tôi sẽ thay đổi được toàn bộ lối sống bây giờ của mình khi vào được đại học. Ý kiến cho tôi đi du học của bố không phải một ý tồi. Trước đây tôi vốn nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ rời khỏi Nhật Bản trừ khi là để đi du lịch. Nhưng giờ lại khác, ý nghĩ về việc một mình tạo lập một cuộc sống khác khiến tôi cảm thấy phấn khích. Nếu vậy thì cứ cố gắng quyết tâm đi, và tôi sẽ trở thành một nhà văn. Vậy đấy.


    Chú thích: * Cô cá khô: nguyên văn là “himono onna”, dùng để chỉ những cô gái chỉn chu khi ra đường nhưng lại lộn xộn và không chăm chút cho bản thân khi ở nhà.

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
    Màu Tím, Mộc miêu, Uta3 người khác thích bài này.
  12. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.407
    Được thích:
    2.713
    Đã thích:
    5.421
    GSP:
    Ap
    Ái chà, cái này giải thích được nhiều nha. Đọc chương 3 xong mình thấy nó hoàn toàn khác chương 1 và chương 2, về giọng văn ấy. Chương 4, chương 5 lại khác một chút. Bây giờ thì mình hiểu nguyên nhân rồi. ^^ Vậy nên, mình có nhận xét và góp ý như thế này:

    Rõ ràng là phong cách diễn đạt của bạn không ổn định, có sự pha trộn giữa tư duy của quá khứ với tư duy hiện tại của bạn. Bây giờ, suy nghĩ của bạn sẽ sâu sắc và chín chắn hơn so với hơn hai năm trước, việc viết lại một câu chuyện sẽ bị ảnh hưởng bởi điều đó, bạn nên cân nhắc kĩ để lựa chọn cách thức làm việc này cho hiệu quả. Theo mình thì chỉ nên đọc bản thảo cũ để nắm được tinh thần chuyện, rồi viết lại hoàn toàn. Nếu muốn giữ lại bản thảo đó và chỉnh sửa, bạn phải cẩn thận lựa chọn từ ngữ, cách diễn đạt cho phù hợp.

    Khi đọc hai chương đầu, mình rất thích, thích không khí trong truyện, thích suy nghĩ, tính cách nhân vật. Khi đọc chương ba, mình lại có cảm giác đọc một truyện khác, không khí ở hai chương đầu hoàn toàn biến mất. Cũng có thể đấy chỉ là cảm nhận của riêng mình thôi.

    Nói thật là mình thích truyện của bạn khi đọc hai chương đầu, nên mình muốn nó phát triển tiếp theo cái không khí mà bạn đã tạo ra trong hai chương đó. Bạn đang viết lại, bạn nên từ từ mà viết, đừng nóng vội đăng chương mới mà bỏ qua việc lựa chọn chi tiết. Rất mong những chương sau của bạn sẽ tốt hơn nữa. :)
     
    Tú Nô thích bài này.
  13. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Thật sự thì chính bản thân mình cũng có chủ ý để không khí trong truyện có biến chuyển nhưng quả thật là từ hai chương đầu đến mấy chương sau quả có hơi quá đà. Về cơ bản thì cứ sau mỗi chương, mỗi người mà Umi gặp, mỗi một quyết định mà cô ấy đưa ra mình muốn để cô bé sẽ thay đổi một chút. Nhưng cũng vì chính mình có hơi vội vàng trong quá trình viết nên cái "một chút" nó hơi vượt khỏi tầm kiểm soát. :D
    Hy vọng bạn vẫn có thể kiên nhẫn và dõi theo con bé dở hơi nhà tớ. :)
     
    Màu Tím, Uta, Hải Ly1 người khác thích bài này.
  14. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 6:

    Suzuran nói rằng cô ấy thích Makoto.

    “Tớ thích Makoto.” Cô ấy nói: “Vì trước kia tớ nghĩ rằng hai người là một đôi nên tớ không dám thổ lộ điều này, lúc nghe cậu nói ra sự thật tớ đã thấy thật nhẹ nhõm.”

    Trò trẻ con, tôi thầm nghĩ.

    Tôi hỏi: “Tại sao cậu lại nói điều này với tớ?”

    Và cô ấy trả lời: “Bởi vì chúng ta là bạn, phải không?”

    Rõ ràng tôi biết Suzuran là một cô gái tốt. Và một cô gái tốt như vậy không có lí do gì lại không xứng với Makoto. Nhưng trong một thoáng tôi lại không thể hiểu nổi bản thân mình, tôi muốn làm gì đó cho Makoto, tất nhiên, và tôi cũng muốn giúp Suzuran vì cô ấy đối với tôi rất chân thành bất luận tôi chẳng ưa gì điều đó. Nhưng lại một lần nữa, tôi im lặng.

    Tôi đã luôn chọn cách im lặng mỗi khi cần lên tiếng và luôn bất ngờ lên tiếng mỗi khi bản thân đáng nhẽ ra nên im lặng. Tôi nhận ra mình là một đứa ích kỷ, một đứa bạn chẳng ra làm sao vì rõ ràng dù chính tôi đã đẩy Makoto ra xa nhưng tôi vẫn muốn độc chiếm cậu ấy cho riêng mình.

    “Cậu sẽ giúp tớ chứ?”

    Tôi không trả lời. Trước tiên tôi nghĩ rằng mình nên khiến cho bản thân vui lên trước đã. Mùa hè dù sao cũng đã gần kề, màu xanh của biển lại hiện ra trước mắt tôi thêm một lần nữa.

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
    Màu Tím, Uta, Hải Ly2 người khác thích bài này.
  15. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 7:

    Tháng bảy chuẩn bị kết thúc và mùa hè bắt đầu, để khởi động cho kỳ nghỉ nhàm chán này tôi quyết định viết một cuốn sách. Nội dung của nó nói về một cô gái bỗng một ngày tỉnh dậy và thấy mình bị rơi xuống một thế giới khác. Tôi viết được đến chương thứ ba thì không biết nên viết thêm gì nữa nên lại xoá hết cả đi. Trở thành một nhà văn quả là không dễ dàng chút nào.

    Chuông điện thoại reo vang, là Suzuran gọi.

    “Có chuyện gì không?”

    “…” Đầu dây bên kia yên lặng.

    “A lô?”

    “Ôi, Umi à…”

    “Ừ.” Tôi gật đầu dù rằng mình đang nghe qua điện thoại, trong giọng nói của cô ấy có gì đó không giống mọi khi.

    “Lúc nãy mình định đi bộ đến nhà cậu.”

    Ra là một chuyến ghé thăm bất ngờ. Tôi hỏi: “Rồi sao nữa?”

    “Rồi tớ gặp Makoto! Tin nổi không? Tớ gặp Makoto ở chỗ bức tường gạch gần bờ sông ấy!”

    Vậy là cậu ấy vẫn không bỏ thói quen đến chỗ đó, tôi cảm thấy vui lên đôi chút.

    “Lúc tớ đến, Makoto đang ngồi trên bờ tường và chơi đàn guitar. Cậu ấy chỉ chơi đàn chứ không hát nhưng tớ đoán cậu ấy hát cũng tuyệt lắm, có phải không?”

    “Ừ.” Tôi xác nhận, nếu như không nói là quá tuyệt.

    “Tớ không biết mình lúc đấy trông như thế nào nữa. Tớ cứ đứng ngây ra đó nhìn cậu ấy. À mà cậu nhìn thấy cậu ấy chưa nhỉ? Cậu ấy mới nhuộm tóc vàng đấy.”

    “Hả?”

    “Và cậu có tin được không? Lúc Makoto để ý thấy tớ đang nhìn cậu ấy, tớ đã chẳng nghĩ được gì mà buột miệng nói ‘Tớ thích cậu.’ Bây giờ vẫn còn thấy run quá. Phải làm thế nào bây giờ Umi ơi?”

    Suzuran kể với tôi tất cả mọi chuyện, cô ấy không giấu giếm bất kì điều gì mà cứ thế trút sạch mọi tâm sự trong lòng ra. Còn tôi, tôi nghe và tiếp nhận những điều ấy trong sự dè chừng. Suzuran đã làm được một điều thực sự dũng cảm mà tôi sẽ không dám làm nếu đó là tôi, điều đó khiến tôi cảm thấy mình kém cỏi mà bản tính của tôi lại không cho phép mình chấp nhận chuyện phải kém cỏi hơn bất cứ một ai.

    “Cậu ta có trả lời cậu không?” Tôi hỏi.

    “Tớ không biết.” Suzuran ngây ngô đáp: “Tớ bỏ chạy về nhà một mạch ngay sau đấy. Makoto thì hình như bị bất ngờ đến hoá đá, cậu ấy không chạy theo mà cũng không gọi tớ lại gì cả.”

    “Ừm…”

    “Tớ phải làm gì tiếp đây?”

    “Tớ không biết.” Tôi thành thật đáp. Đến tôi còn không biết phải làm gì với mình nữa là bày mưu tính kế giúp người khác.

    “Được rồi.” Suzaran thở hắt ra: “Tớ sẽ gửi tin nhắn cho cậu sau.”

    “Ừ, tạm biệt.”

    Tôi rất ghét mỗi khi phải kết thúc cuộc nói chuyện theo cách này: nhạt nhẽo, vô vị đến khó chịu. Ném chiếc điện thoại mắc dịch trở lại lên giường, tôi tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính đang ở chế độ chờ.


    Khoảng thời gian đờ đẫn của tôi kéo dài được chừng mười phút thì tiếng bố tôi từ dưới tầng một rất to vọng đến:

    “Akiyama Umi! Con đã tỉnh ngủ chưa đấy?”

    “Cách đây ba giờ đồng hồ rồi thưa bố.” Tôi gào lên đáp lời.

    “Được rồi, nó đã tỉnh ngủ.” Tôi nghe tiếng mẹ bố hạ giọng xuống như đang nói với ai đó: “Cháu cứ lên phòng nó đi, chắc lại đang cắm đầu vào mấy quyển truyện đấy, vừa mới bắt đầu kỳ nghỉ nó đã lại khuân về nhà một chồng sách rồi. Khi lên nhớ để cửa phòng mở nhé.”

    Tự dưng tôi thấy bị làm phiền kinh khủng. Makoto đang ở đây, cậu ta lại đang chuẩn bị lên phòng tôi. Vội vàng thay quần áo bằng tốc độ ánh sáng, tôi phi như bay xuống tầng một.

    “Đồ ngốc.” Tim tôi đập thịch khi nhìn thấy cậu ấy nhưng là bởi do tôi chạy quá nhanh xuống cầu thang. Thứ đầu tiên hút lấy ánh nhìn của tôi là mái tóc đã mọc dài ra hơn trước một chút được nhuộm vàng và thẳng mượt.

    “Umi.” Bố tôi cười ra điều đang rất vui vẻ: “Bố đang tính kỳ nghỉ hè lần này lại cho hai đứa về Hokkaido chơi như năm ngoái. Nếu muốn hai đứa có thể đưa thêm bạn theo cùng cũng được. Con còn nhớ gia đình nhà Sakata sở hữu ngôi nhà nghỉ dưỡng bên cạnh nhà mình chứ? Hôm qua họ có nói là tuần sau họ sẽ về đấy, còn nói là sẽ đưa theo cả cậu con trai mới du học ở Mỹ về, cái cậu Yuu mà hồi còn bé con từng rất thân thiết ấy.”

    “Để sau đi bố.” Tôi nhíu mày, đoạn quay sang Makoto: “Đi thôi, tớ cần mua vài thứ ở cửa hàng tạp hoá.”


    Con đường vắng vẻ dọc bức tường gần bờ sông luôn mát mẻ vào mùa hè bởi xung quanh nó trồng rất nhiều cây xanh, những tán lá cây cứ xoè rộng như thể đang dựng nên một mái vòm. Tôi và Makoto đi bộ dưới mái vòm ấy đến chỗ bức tường, đúng vị trí trước kia chúng tôi hay ngồi. Tôi đi vòng ra phía bên kia, tựa lưng vào bức tường và ngắm nhìn dòng sống lấp lánh dưới ánh nắng mùa hè. Còn Makoto, cậu ấy lại ngồi lên bờ tường, chỉ có điều lần này cậu ấy cũng hướng về phía dòng sông giống như tôi.

    Cả hai chúng tôi cùng im lặng. Cuối cùng chắc vì không chịu nổi thêm nên Makoto quyết định mở lời trước.

    “Tớ cũng đã suy nghĩ rất nhiều suốt hai tháng qua.” Cậu ấy bắt đầu.

    “Về chuyện gì?”

    “Về cái vấn đề xung quanh cuộc sống thường nhật nhạt nhẽo của bọn mình như cậu nói trước đó.” Makoto đáp: “Và tớ vẫn không hiểu tại sao cậu lại nói như vậy.”

    Một ngọn gió hanh khô thổi tới làm hơi nóng từ phía con sông phả vào mặt cả hai một cách dễ chịu. Tôi không nói được điều gì cả.

    “Rồi tớ cũng chẳng hiểu sao cậu lại cố cặp kè bên cạnh Uchi Suzuran như vậy.”

    “Cố cặp kè?” Tôi thiếu điều rít lên như rắn.

    “Xin lỗi, ý tớ là cố gắng chịu đựng cho cô ta bám theo như vậy. Tớ biết cậu mà, cậu chẳng thích chơi với mẫu bạn gái như Suzuran. Cậu đâu có giống người bình thường.”

    Những điều mà Makoto nói đang mỗi lúc một trượt xa khỏi những gì mà tôi nghĩ ban đầu. Tôi tự hỏi rằng nếu tôi cứ thế mà gật đầu thì sẽ ra sao?

    “Vừa nãy Uchi Suzuran có gọi điện cho tớ.” Tôi mỉm cười: “Cậu ta kể hết mọi chuyện.”

    “Kể hết?”

    “Ừ. Kể hết đến đoạn cô nhỏ chạy vụt về nhà bỏ lại cậu hoá đá sau lưng.”

    “Vậy cậu nghĩ thế nào?” Makoto hỏi.

    “Tớ thấy hơi buồn cười, cũng hơi bực mình nhưng không thể phủ nhận chuyện Suzuran thật dũng cảm và có mắt nhìn người.”

    “Chỉ thế thôi sao?” Makoto lại hỏi.

    “Quan trọng lắm à?” Tôi nói: “Vấn đề chẳng phải là ở cậu thấy thế nào kia? Có lẽ chuyện này sẽ thay đổi một vài điều trong cái cuộc sống thường nhật quá sức bình thường của cậu đấy.”

    “Thế cậu nghĩ tớ phải cảm thấy như thế nào mới đúng?”

    “Người bình thường nếu được ai như Uchi Suzuran tỏ tình thì ngay cả con gái cũng sẽ cảm thấy vui mừng.” Tôi đáp, tất nhiên câu đó cũng bao hàm nghĩa tôi vốn chẳng phải người bình thường.

    Makoto nhìn tôi, tôi không hiểu ánh mắt của cậu ấy đang nói lên điều gì. Rồi Makoto thở hắt ra, mắt cậu ấy giờ lại hướng ra xa phía dòng sống lấp lánh.

    “Cậu nói tớ là đồ ngốc cơ mà, sao giờ cậu cũng dở hơi như thế?”

    Tôi chẳng muốn hiểu Makoto nữa. Có điều những gì mà cậu ta đang nói không hiểu sao bỗng khiến tôi cảm thấy rất ngại ngùng.

    Makoto nói:

    “Cậu chẳng biết gì cả, Umi ạ. Nhưng cậu lại luôn mỉm cười như thế.”

    “Như thế nào?”

    “Như thể cậu chẳng muốn hiểu thêm gì hết và như thể cứ để mọi thứ lửng lơ như vậy mới khiến cậu thoải mái hơn.”

    “Nhuộm lại tóc đi.” Đó là điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra để nói với cậu ấy. “Và cả cắt tóc nữa, cậu không hợp với phong cách Balad này đâu, trở về với Rock Spirit đi.”

    “Thôi được rồi.” Makoto tuột xuống khỏi bức tường rồi bước đi trên con đường vắng bóng người trước mặt. Tôi nhìn theo bóng cậu ấy, sau khi đi được một đoạn, Makoto còn quay lại vẫy tay với tôi và nói lớn:

    “Hẹn gặp lại ở Hokkaido nhé Akiyama Umi!”

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
    Màu Tím, Hải Ly, trangvu1 người khác thích bài này.
  16. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 8:

    Tôi mua cho mình một chiếc mũ rộng vành để đội khi ra biển. Hành lý chỉ toàn những bộ váy bằng vải thô đơn giản và cả chục quyển sách. Thế là quá đủ cho một kỳ nghỉ hè.


    “Hôm qua Makoto đến tìm tớ.”

    Suzuran nói với tôi qua điện thoại. Hình như cả cô ấy và Makoto đều có sở thích là làm cho tôi phát phiền vài ngày một lần.

    “Cậu ta bảo sao?”

    “Cậu ấy nói cậu ấy không thích tớ.”

    Và Suzuran bắt đầu khóc, tôi có thể hiểu cảm giác của Suzuran, cô ấy hẳn tủi thân ghê lắm. Nhưng nói vậy không có nghĩa là tôi không khó chịu bởi thật lòng mà nói, tôi chẳng thích để cho người khác biết mình khóc lóc nên cũng chẳng muốn thấy người ta khóc lóc trước mặt mình.

    “Thôi nín đi nào.” Tôi rất ghét phải dỗ dành người khác nhưng đột ngột cúp máy thì lại không được hay cho lắm.

    “Tớ thực sự không muốn từ bỏ dễ dàng thế này…. Nhưng phải làm sao đây?”

    Trời ạ, đúng là bọn trẻ con! Tôi gào thầm lên trong đầu.


    Dù cảm thấy có lỗi với Suzuran nhưng thời gian qua đi chỉ trong một cái chớp mắt và chuyến đi đến Hokkaido đã ở ngay trước mặt. Tôi, bố tôi và Makoto gặp nhau ở sân bay từ sáng sớm. Hành lí của Makoto mang theo không nhiều, chỉ có một vali nhỏ đựng quần áo và vật bất li thân của cậu ấy – cây đàn guitar.

    “Có nhớ mang theo tai nghe không?”

    Makoto hỏi tôi khi máy bay bắt đầu cất cánh. Cậu ấy vẫn nhớ tôi hay bị đau tai mỗi khi ngồi trên máy bay, mỗi lần như vậy tôi thường dùng tai nghe nút chặt tai lại.

    Makoto đối với tôi thật kì lạ. Đôi khi cậu ấy có thể vì một cái bánh mà giành nhau với tôi như thể cả hai vẫn còn là hai đứa trẻ. Cậu ấy cũng nổi cáu và quát nạt tôi đến nỗi làm tôi uất chết lên được mỗi khi cậu ta dạy tôi hát một bài hát nào đấy mà tôi lại không thể hát đúng ý cậu ta. Nhưng khi thấy tôi bực mình, bộ dạng của Makoto lại trở nên thật ngốc nghếch, nhất là cái cách mà cậu ấy chớp đôi mắt ngơ ngác mỗi khi tôi nóng nảy bỏ đi.

    Mỗi khi được cậu ấy quan tâm và đối xử ân cần, tôi lại thấy bản thân mình chưa hiểu được hết con người của Makoto, nhưng tôi biết cậu ấy hiểu tôi rất rõ. Cảm giác được nhường nhịn này thật không dễ chịu chút nào.


    Chúng tôi đáp máy bay sau vài giờ đồng hồ. Trời nắng chói chang dù chẳng đến nỗi nóng phát điên lên được nhưng tôi vẫn quá sức mong được vào nhà nằm điều hoà như những ngày trước.

    “Một lát nữa nhóc Yuu sẽ lái ô tô đến đón chúng ta.” Bố tôi nói đầy hào hứng: “Con vẫn còn nhớ thằng bé đấy phải không? Vài ngày trước cậu ta có liên lạc với bố và hỏi thăm con, bố cũng nói với cậu ta về ý định cho con đi du học. Có lẽ thằng bé sẽ cho con những lời khuyên có giá trị đấy.”

    “Du học?” Makoto hỏi, hoàn toàn bất ngờ.

    “Umi chưa kể với cháu sao? Nó định vào đại học ở nước ngoài để trở thành nhà văn đấy.”

    Bố tôi vừa nói vừa cười. Makoto thì im lặng suy nghĩ. Bỗng dưng tôi chẳng dám nói gì với cậu ta cả.

    “Chà, xe đến rồi kìa!” Bố tôi giơ tay lên vẫy.

    Sakata Yuu trong trí nhớ của tôi mới chỉ dừng lại ở thời điểm cách đây mười năm, ở mùa hè cuối cùng chúng tôi gặp nhau trước khi anh ấy theo một người họ hàng chuyển sang Mỹ sinh sống và học tập. Hồi đó tôi mới chỉ tám tuổi, Yuu lớn hơn tôi bốn tuổi và luôn chứng tỏ mình là một người anh lớn tốt bụng dù cũng chẳng ít lần anh ấy làm tôi phát khóc lên được. Còn bây giờ, tôi hầu như chẳng còn nhận ra cái người mà bố vừa gọi là “nhóc Yuu” đấy nữa.

    “Xin chào mọi người.”

    Chàng thanh niên lịch sự bắt tay bố tôi. Và khi anh ấy ngoảnh mặt nhìn về phía tôi, tôi đã phải mất một lúc mới nhận ra được những đường nét mà tôi đã từng quen thuộc cách đây mười năm ấy. Trông anh ấy rất giống Mukai Osamu – anh chàng diễn viên mà tôi rất thích, vừa có chút vui vẻ tinh quái nhưng cũng rất đỗi lịch thiệp.

    “Yuu! Lâu quá rồi không gặp, vẫn còn nhớ Umi chứ?”

    “Tất nhiên rồi, đó là cô dâu tương lai của cháu mà!” Yuu cười, nụ cười của anh ấy cũng thật đẹp. “Anh biết em sẽ sớm thành mỹ nhân mà! Lại còn cao thế nữa kia chứ!” Yuu dùng cả hai bàn tay của mình để bẹo má tôi, đã vậy còn làm bộ mặt nhăn sống mũi như đang nói chuyện với một đứa trẻ con là tôi đây vậy.

    “Bỏ em ra Yuu.” Rồi tôi giới thiệu: “Đây là Shibata Makoto, bạn thân duy nhất của em. Makoto, đây là anh Sakata Yuu.”

    Yuu giúp chúng tôi xếp hành lý vào cốp xe ô tô sau đó lái xe đưa chúng tôi trở về ngồi nhà nghỉ dưỡng. Ngôi nhà nghỉ dưỡng của gia đình tôi nằm ngay kế bên nhà của gia đình anh ấy, lúc xe chạy về gần đến cổng tôi đã thấy thấp thoáng bóng dáng cha mẹ của Yuu ra đón rồi.

    “Chào mừng em trở về.”

    Như cách đây mười năm, Yuu luôn nói với tôi câu này mỗi khi kỳ nghỉ hè đến và chúng tôi gặp lại nhau ở nơi đây.

    “Em đã luôn về đây trong suốt mười năm qua mà. Anh cứ tự đi mà nói với mình câu ấy đi nhé.”

    Hối thúc Makoto cùng mình mở cửa xách hành lý vào trong nhà. Tôi đoán rằng câu chuyện của mình sẽ bắt đầu từ mùa hè này, với hai người bạn thân nhất trong đời mà tôi từng có.

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
    Màu Tím, Uta, Hải Ly2 người khác thích bài này.
  17. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Chương 9:

    “Sau này nhất định em sẽ trở thành cô dâu của anh nhé?”

    “Cảm ơn Yuu.”


    Những lời nói của trẻ con bây giờ nhớ lại mới cảm thấy rất chất trẻ con và ấu trĩ. Có nhiều chuyện tôi đã quên đi rồi, nhưng cũng có những chuyện tôi đành phải giả vờ quên đi để ít nhất khi đối mặt trở lại tôi sẽ không cảm thấy mình ngu ngốc.

    Hồi còn bé tôi cũng chẳng có bạn bè gì nhiều, khi ở cạnh người lạ tôi cũng chẳng bao giờ hé răng nói nửa lời với ai nên nhiều khi người lớn nghĩ rằng tôi mắc chứng tự kỉ. Đã vậy tôi lại ra vào bệnh viện thường xuyên vì ốm yếu. Nhưng tôi không quan tâm, về căn bản thì trẻ con không cần phải quan tâm đến suy nghĩ của người lớn.

    Yuu đối với tôi lại khác, đó là người bạn thuở nhỏ của tôi, người duy nhất mà tôi có thể thoải mái vui vẻ chuyện trò và chơi đùa không biết chán. Từ khi bắt đầu biết nhận thức đến thế giới xung quanh, biết phân biệt được bốn mùa thì hình ảnh về Yuu đã luôn gắn với mùa hạ của tôi rồi. Có thể coi là chúng tôi đã lớn lên bên nhau, nhất là khi cả năm chỉ gặp nhau vào chưa đầy một tháng hè ngắn ngủi lại càng khiến cho tình bạn giữa chúng tôi thắt chặt thêm vì giữ được sự mới mẻ. Và kể cả bây giờ sau mười năm, Yuu vẫn khiến cho tôi cảm thấy thân thiết một cách tự nhiên và nhanh chóng như thể suốt mười năm qua chúng tôi vẫn gặp nhau mỗi dịp hè vậy.

    “Umi bây giờ không đáng yêu bằng hồi xưa nữa rồi.” Yuu nói với mọi người trong bữa tiệc thịt nướng ngoài trời buổi tối: “Hồi xưa mỗi lần gọi ‘Yuu à!’ là cô bé lại chu mỏ lên trông rất dễ thương.”

    Makoto nhìn tôi đầy hiếu kỳ. Ngày hôm nay cậu ấy hình như hạn chế nói chuyện, hoặc cũng có thể chuyện giữa chúng tôi vẫn chưa được tính là huề.

    “Vậy chốc nữa ăn xong bọn mình ra bờ biển chơi nhé? Cả bạn của Umi nữa?”

    Bờ biển vào buổi tối theo ý kiến của riêng tôi thì thật sự chẳng hề kỳ diệu hay lãng mạn như trong phim ảnh hay tiểu thuyết vẫn thổi phồng. Tôi đã ra bờ biển vào buổi tối hàng trăm lần trước đây rồi, lần nào cũng là do Yuu rủ đi, sau khi không còn Yuu vào mỗi mùa hè nữa tôi cũng chẳng hơi đâu mà mò ra đấy. Biển buổi đêm rất lạnh. Lạnh và cả tối tăm nữa.

    “Cậu có muốn đi không?” Tôi hỏi Makoto: “Ngày xưa tớ và Yuu vẫn có thói quen đi chơi loăng quăng dọc bờ biển vào buổi đêm. Nếu cậu không muốn thì nghỉ ở nhà cũng được.”

    “Tớ sẽ đi.” Makoto đáp chắc nịch.

    “Thế thì tớ sẽ bảo Yuu mang pháo hoa theo. Hy vọng là anh ấy vẫn mang theo pháo hoa như hồi trước.”


    Điều duy nhất mà tôi thích ở bãi biển lúc về đêm đó là có thể nhìn thấy rất rõ những vì sao trên bầu trời. Ở thành phố, khoảng không gian mà ta có thể ngắm nhìn bầu trời bị hạn hẹp bởi những toà nhà cao tầng, ánh sao cũng nhạt nhoà hơn khi hoà trong ánh đèn điện. Nhưng ở biển thì khác, chỉ cần ngửa cổ lên là có cảm giác như mình sắp ôm trọn lấy cả bầu trời, vừa rộng lớn rợn ngợp lại vừa gần gũi.

    Yuu mang theo rất nhiều pháo hoa, chúng tôi cắm những cây pháo hoa lên cát rồi đốt chúng. Mọi thứ đều lấp lánh, ánh sáng của những cây pháo nhảy nhót trong ánh mắt của Makoto và cả Yuu nữa. Chúng tôi cũng cầm những cây pháo chạy dọc theo bãi biển tạo nên những vệt sáng kéo dài theo sau như những vệt sao băng. Rồi khi đã thấm mệt, chúng tôi cùng ngồi tựa lưng vào một gốc cây, tôi ngồi ở giữa.

    “Này bạn của Umi, cậu mang theo cây guitar đó hả?” Yuu hỏi, anh ấy bắt đầu trượt dần người xuống và nằm dài trên cát.

    “Cậu ấy luôn mang theo cây đàn đó.” Tôi cười đáp đầy tự hào: “Makoto chơi đàn rất giỏi đấy. Hát một bài đi Makoto.”

    Makoto ôm cây guitar, các ngón tay của cậu ấy bắt đầu lướt trên dây đàn.


    Từng đêm rồi lại từng đêm
    Ẩn sâu trong những trái tim đang yêu
    Từng đêm, rồi lại từng đêm
    Hơi ấm của những kí ức đã dần trôi xa
    Từng đêm, rồi lại từng đêm
    Nép mình trong vòng tay của mẹ
    Từng đêm, rồi lại từng đêm
    Từng đêm, rồi lại từng đêm…


    Trong hơi ấm ấm
    Những ánh sao đang rơi
    Ánh dương rạng ngời xua tan đi cái tôi yếu đuối
    Bầu trời đêm nơi con phố cũng u tối như thẳm sâu trong cõi lòng tôi
    Những nỗi đau và nước mắt tuôn rơi thật nhiều
    Rồi ánh sao cũng tan vào trong màn đêm đen tối ấy


    Tan vào trong muôn vàn ánh sao trong thành phố
    Tan vào trong muôn vàn những giọt nước mắt
    Tan vào trong cõi lòng tôi
    Tôi đã lớn lên như vậy đó


    Tan vào trong muôn vàn ánh sao
    Tan vào trong dòng người tấp nập
    Tan trong giọt nước mắt của chính tôi
    Tôi đã lớn lên như vậy đó.

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/15
    Màu Tím, Uta, Hải Ly2 người khác thích bài này.
  18. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.407
    Được thích:
    2.713
    Đã thích:
    5.421
    GSP:
    Ap
    Chương mới hay hơn đó bạn, mình đọc mà như bị cuốn theo lời kể của Umi ấy. :)
     
  19. Ai Hidenori

    Ai Hidenori Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    261
    Được thích:
    898
    Đã thích:
    166
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã quan tâm. Tối qua mình cũng đã suy nghĩ về cái bầu không khí truyện trong hai chương đầu, thú thực là mình cũng rất thích kiểu ấy nên đã thử ngồi viết một truyện ngắn về một người mỗi ngày đều đi qua bức tường gạch nơi Umi và Makoto ngồi.
    http://gacsach.com/diendan/threads/season.3871/
    Hy vọng bạn thấy nó ổn. :)
     
    Màu Tím, Uta, Hải Ly1 người khác thích bài này.
  20. trangvu

    trangvu Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    9
    Đã thích:
    52
    GSP:
    Ap
    :-bd Truyện hay lắm, ship cp umi-makoto. Nhưng mà chả hiểu sao t bị thích Suzuran. 8->
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/9/14
    Hải LyAi Hidenori thích bài này.

Chia sẻ trang này