Tản văn Tư Vị

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Carol-chan, 6/2/20.

  1. Carol-chan

    Carol-chan Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    4
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    TƯ VỊ

    Bất cứ ai đều từng có một gia đình, gia đình hạnh phúc, gia đình đau thương. Đều là gia đình. Bạn cũng có một gia đình. Bạn có hai người chị và hai người em. Ba của bạn là người hơi gia trưởng, chị hai bạn là “phù thủy” trong mắt bạn, em bạn là chúa lười. Lúc bé, mỗi lần bạn đi học đều phải thật cố gắng, luôn luôn cố gắng để dành một phần thưởng. Nếu bạn không dành được phần thưởng, chị bạn sẽ chửi mắng, chỉ trích bạn cả ngày. Những lúc như vậy bạn khóc, khóc rất nhiều, trốn ở một nơi nào đó khóc một trận. Chị hai thường đánh bạn. Ngược lại chị ba “thương” bạn, chị ba luôn mua cho bạn những thức ăn ngon và chăm sóc bạn thật cẩn thận. Những lúc bạn bệnh đều là chị ba chăm sóc. Lúc ấy bạn học lớp bốn, chị ba bạn học lớp sáu.

    Trong ấn tượng của bạn, chị ba là “thiên sứ”, chị hai là “phù thủy”. Bạn thương chị ba nhưng cũng “ghét” chị ba. Từ bé chị ba bạn luôn là người hiểu chuyện, vâng lời thậm chí là niềm tự hào của gia đình còn bạn là con bé “khó chịu”, vì bạn không gặp gỡ, không nói chuyện với bất cứ ai trừ những người trong gia đình. Hàng xóm, họ hàng gọi bạn là “kẻ khó chịu”, cả mẹ bạn cũng vậy, mẹ bạn cũng gọi bạn vậy. Bạn ghét chị ba bạn, chị ba bạn là niềm tự hào, là hào quang, là “thiên sứ” trong mắt tất cả mọi người. Còn bạn là kẻ câm, kẻ làm người khác khó chịu. Tại sao bạn không thay đổi, bạn nên trở thành người “tử tế” hơn? Đó là câu hỏi bạn tự đặt ra cho mình, bạn quyết định thay đổi, bạn quyết định để mọi người xem trọng mình, thế nhưng không thành công. Khi bạn ứng xử khác, mở lòng mình hơn, mọi người lại nhìn bạn với ánh mắt “con bé này kỳ lạ”. Những lúc ấy, bạn không dám mở rộng lòng mình nữa. Năm ấy bạn học lớp tám.

    Những lúc ấy, bạn cần mẹ bạn, bạn cần mẹ vỗ vai bạn, bạn cần ba bạn ôm bạn vào lòng, bạn cần chị bạn an ủi bạn. Nhưng ngoài cái nhìn “con bé dở chứng” ra, bạn không nhận được gì. Bạn uất, bạn buồn, bạn khóc, lại trốn nơi nào đó, khóc rất rất nhiều.

    Những năm ấy, bạn không có bạn bè. Có thể có nhiều người thấy bạn lạ, tự bản thân bạn cũng thấy mình lạ. Bạn không thích chơi với ai, không thích trò chuyện với họ hàng, bạn chỉ thích trò chuyện với người bạn gặp lần đầu. Có thể ở những người lạ, bạn được thỏa lòng mình trò chuyện trên trời, dưới đất, không phải sống trong đôi mắt “con bé kỳ hoặc”. Những năm ấy, mẹ bạn luôn la mắng bạn, luôn than vãn về bạn. Bạn biết mình lạ, thật lạ. Cũng trong những năm ấy, bạn làm ngơ tất cả, bạn bắt đầu hành trình một mình mới, hành trình đọc truyện. Ấy là những năm cuối cấp ba, bạn lao vào đọc truyện, bạn đọc ngày đêm, bạn đọc đến nỗi bạn không biết bạn đọc những gì. Có một lần bạn nghe mẹ bạn nói chuyện với chị hai. Mẹ nói “con bé khó chịu như vậy, cả một người bạn còn không có, sau này ai lấy phải nó bị đen đủi cả một đời”. Lúc ấy lòng bạn dâng lên bao nỗi buồn, bạn nghĩ “ tại sao ai lấy bạn lại đen đủi cả đời, bạn xấu tính đến vậy sao”. Bạn nằm trong chăn khóc đến sưng cả mắt.

    Nhiều năm sau, bạn quyết định học “bác sĩ tâm lý”, bạn muốn “chữa trị những tâm hồn như bạn”, bạn muốn thoát khỏi cảm giác hiện tại, cảm giác bị mọi người kỳ thị. Năm ấy, khi nghe tin bạn thi bác sĩ tâm lý, gia đình, hàng xóm, họ hàng bạn đều cười bạn rất nhiều. Họ hỏi bạn “câm” như vậy sao có thể nói chuyện với bệnh nhân. Năm thi đại học ấy, bạn nhất quyết thực hiện giấc mơ của mình. Năm ấy, bạn rớt ngành “tâm lý học”. Mọi người lại cười bạn. Mẹ bạn kêu bạn học ở quê, bạn không chịu, bạn quyết phải đi đến nơi khác, thành phố khác, thoát khỏi tiếng “cười”. Cuối cùng bạn đã thành công, đã chuyển đến địa điểm mới để học. Ở đây, bạn có rất nhiều bạn, bạn bắt đầu vui chơi, bạn làm những điều mình thích. Bạn cười đùa cả ngày, bạn thắt tóc bím, bạn vừa đi vừa nhảy, cả ngày bạn cười ngây ngô. Bạn của bạn, họ kêu bạn “điên”. Những năm đại học ấy, vì sự “điên” của bạn, bạn của bạn đã lần lượt bỏ bạn đi, họ nói bạn không ứng xử như người lớn, họ nói bạn lớn rồi còn làm nhiều chuyện trẻ con. Họ tóm gọn bạn trong hai từ “ấu trĩ”. Bạn lại một mình sống những ngày tháng như những năm ấy. Cô đơn một mình.

    Sau đó, bạn bắt đầu điện thoại về gia đình nhiều hơn, trò chuyện với mẹ nhiều hơn, với ba nhiều hơn và cả với chị “phù thủy” đã có chồng của bạn nhiều hơn. Bạn nhận ra rằng họ không phải không “thương” bạn, bạn nhận ra rằng mẹ bạn không bỏ mặt và kỳ thị bạn như bạn nghĩ. Chị “phù thủy” cũng không phải thích ức hiếp bạn.

    Vào những kỳ nghỉ hè, bạn về quê. Bạn thấy mẹ bỏ tay vào những thùng nước lạnh để kiếm hàng trăm nghìn, bạn thấy mẹ nhặt từng con cá mà bạn chê bẩn, bạn thấy mẹ bê từng thùng nước to. Những lúc ấy, bạn nghĩ “không phải phụ nữ là để yêu thương, nuông chiều sao? Mẹ bạn không phải phụ nữ sao?”. Lúc bạn muốn làm cùng mẹ, mẹ bạn không chịu vì mẹ sợ bẩn quần áo mà bạn đang mặc. Bạn nghĩ “phụ nữ khổ thế này ư?”. Những ngày sau, bạn không dám về quê nữa, bạn hèn, bạn nhát, bạn không dám về nhìn mẹ bạn như vậy nữa. Bạn sợ, bạn sợ rằng mình sẽ ôm mẹ bạn mà khóc thật to, khóc thật nhiều, bạn không đủ can đảm để đối diện, bạn sợ, rất sợ. Bạn tưởng mẹ bạn ghét bạn, bạn tưởng mẹ bạn không thích bạn, bạn tưởng mẹ bạn không cần đứa con là bạn. Bạn cứ ôm “sự tưởng” của mình mà khóc, khóc thật nhiều trong những năm tháng trước đó. Bạn không biết tại sao suốt những năm tháng ấy, bạn không nhận thấy mẹ khổ như vậy.

    Lúc ấy, bạn nhận ra mọi người mẹ là vậy, họ lo toan rất nhiều trong gia đình, họ không đủ cũng như không biết cách làm hoàn hảo mọi thứ, kể cả tình cảm với con mình. Bạn biết rằng, mọi người mẹ đều yêu thương con mình theo một cách riêng. Bạn biết rằng, mẹ bạn cũng như mọi người mẹ trên thế giới cần được “quý trọng, yêu thương và san sẻ”. Bạn biết rằng mẹ bạn là một người bình thường, với thân thể bình thường, trái tim bình thường và cả hai bàn tay chai sạn như bao người. Bạn biết rằng mẹ bạn cần có người tâm sự, san sẻ như một người cô đơn bình thường. Bạn biết rằng mẹ là cả thế giới, là nơi bạn có thể dựa vào, mẹ là người “thà la mắng con mình nhất quyết không để người khác mắng con mình”. Bạn biết rằng mẹ bạn như bao người mẹ khác đều muốn con mình “ăn no, mặc ấm và vui vẻ”. Bạn biết rằng mẹ bạn cần bạn, cần bạn cho mượn bờ vai, thân thể cả trái tim, tâm hồn vì mẹ bạn già rồi. Mẹ bạn già thật rồi.

    Bạn nhận thức sớm, bạn hạnh phúc sớm.
     
    BlueberryzxcChanh30 thích bài này.
  2. Blueberryzxc

    Blueberryzxc Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    26
    GSP:
    Ap
    Sao mình hay buồn giống cô em và xấu tính giống cô chị trong truyện quá... Truyện của bạn hay thật.
     
  3. Carol-chan

    Carol-chan Gà con

    Bài viết:
    5
    Được thích:
    4
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Tớ nghĩ buồn là một cảm xúc đẹp..;;);;)Cậu không xấu tính đâu chỉ là tự Cậu nghĩ vậy thôi >:D<
     
    Blueberryzxc thích bài này.
  4. Blueberryzxc

    Blueberryzxc Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    26
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn đã an ủi mình nha. Đang chán, ngồi tự kỉ mà vui được luôn nè.
     

Chia sẻ trang này