Tản văn Truyện không tiêu đề

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi lam_linh_lan_419, 2/1/20.

  1. lam_linh_lan_419

    lam_linh_lan_419 Gà con

    Bài viết:
    9
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Phần 1: Tôi đã được sống lại, lần thứ hai

    Chương 1:

    Ngày tôi sinh ra, mẹ tôi kể trời đêm ấy đổ mưa, mưa rất lớn, sấm sét đánh ầm ầm ngoài bệnh viện. Căn phòng phẫu thuật tràn ngập mùi lo lắng, hoảng hốt...Và cuối cùng cũng được giải thoát...
    Mẹ tôi nói tôi bị sinh non, không sinh thường được như người khác, phải mổ mới lấy được con.
    Tôi sinh vào ngày tháng năm nào, tôi cũng chẳng nhớ, chỉ nhớ mang máng là tháng 7... đêm ngày 14 tháng 7...đầu ngày 15 tháng 7...

    Một ngày xui xẻo...

    [Cuộc đời tôi...]

    Tôi tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài miên man. Tất cả những hình ảnh hỗn độn từ quá khứ cứ thể ùa về, làm loạn trong đầu tôi khiến nó đau nhức. Ánh sáng mờ nhạt từ mặt trời yếu ớt len qua tấm rèm, đột nhập vào căn phòng bệnh.
    Tôi là ai? Và...tôi là người thế nào?

    [Mẹ tôi...]

    Một người phụ nữ bước vào căn phòng đầy mùi thuốc, trên tay bà cầm theo bát cháo trắng nóng hổi. Mùi cháo hòa vào mùi bệnh viện làm tôi khá khó chịu.
    Vậy mà tôi lại thấy đầu óc mình như bật sáng, như chiếc đèn pin duy nhất chiếu vào căn phòng tối vậy
    Và tôi cũng nhận ra...Mẹ tôi
    Tôi không biết tại sao, tất cả mọi thứ xung quanh, tôi chỉ nhớ mỗi mẹ.
    Hình ảnh người mẹ nén từng cơn đau, chết đi sống lại trong phòng mổ đầy đau đớn ấy. Hình ảnh giọt nước mắt bà lăn trên gò má, nhắm đôi mắt lại, bàn tay với trong không trung...Với lấy đứa con của mình...

    [Tôi...vốn dĩ đã là con gái mẹ tôi...]

    Mẹ tôi ngồi cạnh tôi, đưa mắt nhìn tôi.
    Tôi vừa ăn vừa để ý tới bà. Tôi phát hiện, một giọt nước gì đó rơi xuống bàn tay mẹ, mặn chát, đắng cay chất đầy cả khoảng không.
    "Mẹ...Con là người như nào?" Tôi quay sang hỏi bà, thấy bà đang gắng cười. Dấu đi đôi mắt đã lệ nhòa.
    "Con...Là con gái của mẹ..." Bà đáp, cười nhẹ nhìn tôi, ánh mắt chất chứa nỗi sầu. Sâu thẳm. Vô tận. Tôi không thể nhìn được đáy lòng bà. Bà không cần nói tôi cũng biết, dù thế nào, tôi mãi là con mẹ...

    [Tôi, một cô gái không lối thoát...]

    Bầu trời bên ngoài âm u tịch mịch, trời đang 16 giờ mà nhìn như đã 18 giờ. Khung cửa số nhôm trắng phòng tôi, ngoài đó có cây bằng lăng. Tôi thích bằng lăng, nhưng tôi không biết tại sao thích nó.
    Và tôi cũng chẳng biết, tôi đã từng thích nó chưa, và có lẽ là chưa.
    Giấc ngủ của tôi, rất ngắn, nhưng lại rất dài. Dai dẳng. Miên man. Đến tôi chẳng biết tôi ngủ bao lâu
    Và kí ức của tôi...là một mảng giấy trắng. Tinh khiết. Không chữ. Không nhuốm màu. Tôi như một người được sinh ra lần nữa vậy, chưa một lần bị nhuốm bụi bẩn nơi phố xá ô nhiễm
    Và tôi cảm thấy mệt mỏi, lòng tôi trống rỗng, tim tôi cô đơn
    Tôi...là một cô gái không lối thoát...không thể thoát cũng không muốn thoát...

    [Thích cô đơn...]

    Tôi thấy mỗi khi ở cạnh ai đó, cảm giác rất khó chịu. Tôi không thoải mái, bí bức và khó khăn. Cảm thấy một sự buồn tẻ tràn vào tâm can. Thật buồn bã. Có lẽ vì họ cũng nhạt nhẽo, họ cùng tôi đều im lặng, nhìn ra xa xăm, phía có mặt trời, có đường mây, có ước mơ...có hoài bão... Mỗi lần như vậy, thật mệt mỏi...
    Vậy mà mỗi khi tôi một mình, tôi lại thấy sự thoải mái nhất định, dù trống rỗng, nhưng vẫn chân thật kì lạ.
    Và tôi nhận ra tôi, là một kẻ thích cô đơn...Thật kì quái

    [Cuộc sống, mập mờ khó đoán, chuyển đi chuyển lại. Như một vòng tròn, luân hồi giữa trái đất. Chẳng bến bờ, chẳng thể đến đích. Một vòng luẩn quẩn. Cô đơn và tẻ nhạt]

    __________________________

    Tôi xin viết nhật kí cuộc đời tôi, một câu chuyện dài, không điểm dừng, không tiêu đề. Câu chuyện về chính tôi, câu chuyện về cuộc sống. Một câu chuyện giả tạo, một câu chuyện chân thật

    Đến tôi, cũng không biết...Khó đoán!
     
    Chanh30 thích bài này.
  2. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    348
    Được thích:
    227
    Đã thích:
    519
    GSP:
    Ap
    Thú vị zạ!!!!!!! Mạch câu chuyện tưởng như không có gì :)))) nhưng lại rất gây tò mò nha :))))))) Khá là mong chờ nè!!! Ké đó thì mình cũng muốn góp ý xíu xiu là đoạn đầu hơi khớp khớp xíu, vì bên dưới cậu viết mượt hơn nhiều. Có thể thấy câu ngắn bên dưới đan xen hợp lý hơn á, bên trên tớ vẫn thấy cậu bị dài và mạch nối "Và..." không cần thiết nếu cậu đã muốn cắt cụt mạch câu. Các dấu ba chấm đoạn đầu hơi "mênh mang", nếu đổi thành dấu chấm tớ nghĩ nó sẽ tạo độ giật cục và gay cấn hơn xíu ( không thì bớt 1 dấu 3 chấm đi và đổi lại). Nếu được thì cậu thử sử dụng các từ láy tính từ mạnh ngay đoạn đầu xong cắt cụt các câu đi thì tớ nghĩ đoạn này đỉnh dã man con ngan á!!
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/1/20

Chia sẻ trang này