[Trùng sinh] Mộng sinh chi họa - Cập nhật - Berry

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Blueberry, 26/2/15.

  1. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Sai chính tả nhá. Ta trù, ta trù....:tho128:
     
  2. Cẩm Nguyệt

    Cẩm Nguyệt Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    4
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    T___T đại nhân tha mạng, oan uổng quá ~
     
    Blueberry thích bài này.
  3. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    392
    Được thích:
    411
    Đã thích:
    612
    GSP:
    Ap
    Yêu yêu hận hận sao mà dễ dàng thay đổi quá vậy? Đọc là thấy không thích cái ông Mộ Dật kia một chút nào :-s.
    Mới đọc được mấy chương đầu nên chỉ dám nhận xét là văn phong của nàng mượt, tuy nhiên tên, ngôn ngữ và cách viết còn đậm chất Trung Quốc quá, nếu mà có thêm nhiều nét đặc trưng của Việt Nam thì tuyệt hoặc của bạn nữa thì càng duyệt.
    Dù sao cũng là thể loại yêu thích của ta nên sẽ dành thời gian để theo dõi truyện và ủng hộ nàng. Cố lên! :tho3:
     
    Blueberry thích bài này.
  4. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Mình cũng tính cho văn phong của mình nhưng lại sợ mọi người không thích, không hợp với truyện. Dù sao cũng là cổ đại mà.
     
    suongthuytinh thích bài này.
  5. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Chương 1, chương 2 đã sửa nhé bạn. Ki No Có một số câu chương 5 với chương 6, bạn đọc lại. Còn chương 3 thì đợi 1 thời gian nữa nhé!
     
    Ki No thích bài này.
  6. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    > Bỏ đi một từ "như" nha. Sửa thành "giống hệt trái tim nàng" cũng được.
    > Hành động "khẽ lườm" này khiến ta cảm thấy không hợp lý lắm. "Cười nhạt" phù hợp hơn.
    > Nàng sai rất nhiều lỗi về dấu ba chấm nha. Ba chấm thôi, đừng bốn chấm.

    Nhận xét chương 1 trước nha. Thời gian không hợp lý. Mặc dù là đọc đến lần thứ hai rồi nhưng mà mình vẫn cảm thấy thời gian trong chương một rất khó phân biệt. Đầu tiên là nữ chính đang ở trong lãnh cung rồi phát hiện có thai, sau đó là báo cho hoàng thượng và hắn làm nữ chính xảy thai tiếp, sau đó thì hồi tưởng về lần mất đứa con đầu tiên đúng không? Nói chung chương này khiến mình cảm thấy không ổn lắm về thời gian, và không hay khi mà hai lần xảy thai được dẫn một cách liên tiếp như thế. Mặt khác nàng cho nữ chính xảy thai đến 4 lần :v, có lẽ là hơi quá vì truyện có nói nàng ấy xảy thai vì thuốc, bị té xuống nước, lần này thêm bị đạp. Thực sự là không ai có đủ sức khỏe để mang thai thêm lần nữa đâu, như vậy là tổn thương quá nhiều rồi. Thêm nữa là đoạn ôm bụng cũng không hợp lý khi nữ chính trách nam chính rồi mới la lên. Đoạn này nè:
    Mình cảm thấy sẽ hợp lý hơn nếu nữ chính quan tâm đến bụng mình và đứa con trước khi trách móc người kia. Như vậy mới đẩy được oán hận của nữ chính lên cao nhất.
     
    Lâm Diệu AnhBlueberry thích bài này.
  7. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Ơ kìa, mình tưởng ba chấm rồi một chấm nữa để hết câu? :)))
    Mình tính là cho nữ chính sảy hai lần thôi. Còn quan tâm đến bụng mình ư? Không phải lúc đó là nên ôm bụng sao? Hay nên sai bảo Lục Ngọc gọi thái y?
     
  8. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Ý của mình là trong lúc sảy lần 2 thì nữ chính nhớ lại lần sảy một ý mà. Còn hiện tại bây giờ con này đang đi dạo ở Ngự Hoa viên với sự bảo vệ kĩ càng của binh lính. :))
     
  9. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Ba chấm rồi thì khỏi chấm nha. Sau dấu ba chấm có viết tiếp thì nhớ dấu cách bình thường.
    Có đoạn nam chính nói là 4 đứa đó, nên bạn sửa lại nhé cho hợp lý nhé.
    Ý mình là nên quan tâm đến đứa nhỏ trước ấy. Là khi vừa bị đạp thì nên thấy đau đớn quằn quại lo lắng gì đó, xong rồi muốn nói gì với nam chính thì nói. Đoạn đó bạn cho nữ chính nói cả dây cả dòng rồi mới nói đến tình trạng đứa nhỏ nên nó hơi vô lý.
    Theo mình thấy thì nên là: bị đạp -> xảy thai -> oán hận -> nói gì đó với nam chính -> ngất -> trong lúc mơ hồ nhớ về quá khứ mất đứa bé lần đầu. Đoạn này cần miêu tả kỹ một chút. Ví dụ như là cảm thấy xung quanh tối đen, tai ù đi, bỗng nghe những tiếng khóc than bên tai, ngửi thấy mùi hương gì đó... ý mình là cần một chút không gian và chút chất dẫn để hồi tưởng. Đoạn này bạn chưa làm được, cảm giác rất vội vã và không sâu sắc.
    Thêm nữa là lúc nữ chính phát hiện mình có thai lần nữa đó, mình muốn biết cảm giác lúc đó của nữ chính là như thế nào? Vui mừng hay lo lắng? Tại sao vui mừng/ lo lắng? Ví dụ: Vui là vì nữ chính nghĩ mình lại có cơ hội được nam chính sủng một lần nữa, đứa nhỏ sẽ là kết tinh tình yêu của hai người, thay cho đứa bé đã từng mất đi. Lo là vì liệu nam chính có chấp nhận đứa nhỏ hay không? Nói chung là đoạn đầu nên miêu tả tâm lý nữ chính sâu thêm một chút. Mình thấy bạn chưa làm được chỗ này, còn thiếu khá nhiều trường đoạn nội tâm, mà những đoạn này thì cần thiết để làm rõ bối cảnh và tính cách của nhân vật.
     
    Lâm Diệu AnhBlueberry thích bài này.
  10. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Ờ nhỉ... thật là khó miêu tả nội tâm ghê. Mình chỉnh thành ba đứa rồi. Đây là đứa thứ ba.
     
  11. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Ki No Đã chỉnh lại rồi đây. Bạn vào xem thử đi. Ngày trước không biết diễn tả thế nào đành nuốt luôn.=)) Ai dè nuốt gần hết cái đáng lẽ ra phải miêu tả kĩ.=))
     
    Ki No thích bài này.
  12. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Nàng bị lạm dụng dấu ba chấm nha. Chỉ dùng trong những trường hợp hội thoại có ý ngắt quãng hoặc sau câu nói còn có ý ngập ngừng hoặc sau dấu ba chấm có một ý tưởng bất ngờ. Một đoạn dùng nhiều quá thấy rất khó chịu. Những chỗ này không cần thiết dùng ba chấm, có thể dùng dấu phẩy để thay thế hoặc chấm để dứt câu luôn vì câu đã tròn nghĩa rồi, dùng dấu phẩy người đọc sẽ tự hiểu nàng muốn ngắt chỗ đó.
    > Ây da, liệu có phải ngoại tình không vậy? Sau bao năm rồi tự nhiên có thai với hoàng thượng. =)) Đùa á. :v
    Câu đầu bị tối nghĩa nhé. Chú ý dùng dấu ba chấm chứ đừng bốn chấm nữa nhé. Ý cuối cùng dùng dấu ba chấm để liệt kê không cần dấu phẩy trước dấu ba chấm nữa.
    > Này là câu tự hỏi nhưng hơi tối nghĩa. Nên sửa thành: "Thật không hiểu sao nàng ta lại may mắn đến thế, chẳng lẽ lại có quý nhân phù trợ?"
    > Này nhé, suốt năm năm không gặp, giờ tự nhiên mang long thai. :v Xác định sai lầm nhé. Chỗ dấu ba chấm cũng bỏ đi sửa thành dấu phẩy.
    > Hình như hoàng hậu không phải vương vị đâu nàng. :v
    > Đoạn này chưa ổn. Làm rõ thêm đi nàng. Đoạn này là nữ chính đang đi trong ngự hoa viên xong hoàng thượng tới rồi xô xát rồi mất con đúng không? Thay vì ba chấm cách đoạn thì nàng dẫn đoạn này ra. Kể từ đoạn gặp hoàng thượng, hành động lời nói như nào mà dẫn đến hoàng thượng đạp nàng một cái. Hay là đoạn này cũng hồi tưởng nữa vậy? Nàng làm ta rối quá. Hic.

    So với các chương sau, chương 1 nàng viết rất phức tạp và khó hiểu. Ráng sửa ổn chương này, các chương sau sẽ dễ dàng hơn. Cần thiết thì kéo dài chương 1 này ra cho rõ ràng tình tiết cũng được, không cần ép chữ đâu. Tại vì chương 1 cũng nhiều thông tin mà nàng viết sơ sài quá.
     
    BlueberryLâm Diệu Anh thích bài này.
  13. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    :v Người ta gọi đây là thiên cơ bất khả lộ. Lý do vì sao mang thai thì đợi mình viết xong rồi ra bản ngoại truyện á. :tho3:
     
  14. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Nghi vấn có kẻ say rượu làm bừa. =)) Nhưng vấn đề là nữ chính nói lâu không gặp nam chính. Thế sao nữ chính không thắc mắc sao mình mang thai được?
     
    Blueberry thích bài này.
  15. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Thế nên mới có câu "Nàng phải xác định trước rồi mới nói với hắn".
    Có đoạn "..." chính là đàng hồi tưởng :v. Chắc là phải miêu tả ra rồi mới có đoạn đó quá.
     
  16. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Khổ. Nghĩa là hồi tưởng hai lần lận à. Hồi tưởng một lần là bị đạp, một lần là quỳ đó hả. :v Nếu là thế thì nên bỏ một cái đi.
     
    Blueberry thích bài này.
  17. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Biết làm sao được giờ. Một cái là lý do bị giam lỏng năm năm trời, một cái là đưa con đầu lòng ra đi. Cái nào cũng đau đớn hết cả.
     
  18. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Uây. Thế có khi phải dựng lại cốt truyện cho nó logic quá. Chứ hai cái dồn một cục thế này bị rối với lại độc giả sẽ không chú ý chi tiết đâu. Sau này lôi lại sợ độc giả lại chẳng biết nó đâu ra. Chứ như mình mới đọc cứ tưởng cái lần bị đạp đó là đang xảy ra trong hiện tại ấy.
     
  19. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Wow! Vậy chuyển sang chương 3 vậy. Cái đoạn mất đứa con đầu ý. Nhưng mà mình cảm thấy logic mà?
     
  20. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    -_- Sorry nàng nhưng ta vẫn cảm thấy chưa ổn. Tại vì vẫn có cảm giác gượng ép ở hai cái đoạn hồi tưởng đó. Nó trở thành hồi tưởng trong hồi tưởng rồi. Hay là vầy đi.
    Mới vô đầu truyện, miêu tả thêm quang cảnh chốn cung đình, nơi nàng ấy đang sống, để làm nổi bật lên sự cô đơn lẻ loi của nàng ấy ở chốn thâm cung cũng là để độc giả dễ dàng tưởng tượng đến không gian truyện. Sau đó mới vô hội thoại giữa Gia Yến và Lục Ngọc. Đến cái đoạn tuyết năm nay ít hơn năm ngoái gì đó nàng đẩy luôn đoạn hồi tưởng về việc mất đứa con do bị đạp ấy lên luôn đoạn này. Đại loại là tuyết trời mùa đông khiến nàng ấy cô đơn, cảm thấy trong cung cấm thiếu đi một chỗ dựa, cũng thiếu đi một sợi dây kết nối sự sống khiến nàng ấy nhớ đến đứa nhỏ. Nàng ấy vuốt bụng, nghĩ thầm, nếu đứa bé còn, thì bây giờ đã được vài tuổi, nàng ấy cũng không cô đơn như này. Thở dài một cái, rồi nhớ về quá khứ. Lãnh cung lạnh, lạnh chẳng khác gì lòng người, rồi mới kể chuyện đó để biết vì sao lại chui vô lãnh cung. Nói chung lồng cái đoạn bị đạp vào đây. Hồi tưởng xong rồi thì nôn ọe, phát hiện có thai. Sau đó mới hoang mang, lẽ nào lại có thai? Lo sợ, liệu có giữ được không?
    Cái đoạn mất đứa bé đầu tiên, mình nghĩ nên bỏ luôn đi. Sảy thai một lần là quá đủ rồi. Lần mang thai thứ hai này sẽ khiến nàng ấy khôn ra, biết được cung cấm vô tình, đế vương là kẻ vô tình nhất. Nàng đưa luôn cái đoạn mà tỷ muội gì đó của nàng ấy vào đây. Đưa luôn cái đoạn mà trong lúc nàng sảy thai không rõ sống chết thì hoàng thượng sủng ái mụ kia đó. Vậy đủ rồi.
    Thêm nữa là tâm lý nữ chính sau khi biết mình mang thai lần hai này nè. Nên là tâm lý phòng bị. Nữ chính sẽ phân vân xem có nên cho hoàng thượng biết không? Sau đó quyết định giấu. Nhưng xui xẻo làm sao mà hoàng thượng nghe được thái y báo lại. Mới đến hành nàng.
     
    Lâm Diệu AnhBlueberry thích bài này.

Chia sẻ trang này