[Trùng sinh] Mộng sinh chi họa - Cập nhật - Berry

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Blueberry, 26/2/15.

  1. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.540
    Được thích:
    11.937
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Văn án mượt nhưng mà ta đọc không thấy thú vị, chương 1 và 2 thì thấy nó nhiều thoại quá. Dù sao cũng chúc mừng nàng đào lại hố.
     
    Blueberry thích bài này.
  2. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn nàng á. :tho8:Tại sao văn án đọc không thấy hấp dẫn vậy?
     
  3. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Đôi lời của tác giả:
    Mình sáng tác truyện này chủ yếu vì cuồng thể loại cung đấu, trùng sinh và ngoài ra cũng muốn để lại cho mình một tác phẩm để đời. Mình biết truyện của mình còn đôi chỗ thiếu sót, hi vọng các bạn có thể ủng hộ và góp ý để mình có thể hoàn thiện tác phẩm này.
    Hiện giờ mình đang là học sinh nên cũng không có nhiều thời gian để viết, nhưng cho dù vậy mình cũng sẽ cố gắng hết sức để theo kịp tiến độ đã đề ra. :tho2:
    Truyện "Mộng sinh chi họa" là thể loại trùng sinh, nói về nhân vật nữ chính Đỗ Gia Yến sau khi bị chết bởi người mình yêu thương - Mộ Dật, nàng đã sống lại để báo thù. Có người đã nói: "Có yêu mới có hận", cho nên nàng tìm đủ mọi cách để trả thù, nhưng ông trời dường như lại trêu đùa Gia Yến khi Mộ Dật về sau lại yêu nàng sâu đậm. "Người tính không bằng trời tính", ông trời đã sắp xếp lại mọi thứ làm lệch đi những dự tính ban đầu của nàng.
    Nói thật, thể loại này vô cùng mới đối với một người viết không chuyên như mình. Vì nó ở trong một hoàn cảnh đặc biệt mà mình chưa bao giờ gặp phải. Đã có người nhận xét mình: "Bạn yêu chưa đủ sâu nên bạn chưa hiểu cảm giác hận là như thế nào. Bạn chưa từng làm mẹ nên không thể hiểu được nỗi đau mất con ra sao". Đúng là như vậy! Mình sẽ cố gắng hoàn thiện và chỉnh sửa tác phẩm. Vì mình cũng không muốn drop lần nữa, một lần là quá đủ.:tho7:
    Cuối cùng mình rất vui vì các bạn đã ủng hộ. Mình sẽ tiếp tục cố gắng và đăng tải chương mới trong thời gian sớm nhất. :tho26:
    P/s: Chúc các bạn thành hươu cao cổ vui vẻ! :tho26::tho4:
     
    Jupiter GalileoMộc Đơn thích bài này.
  4. Mộc Đơn

    Mộc Đơn Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    111
    Được thích:
    147
    Đã thích:
    413
    GSP:
    Ap
    :xNàng không drop là vui rồi. Cố lên. Ta luôn ngóng và ủng hộ nàng. :tho26:
     
    Blueberry thích bài này.
  5. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn nàng.:tho26:
     
    Mộc Đơn thích bài này.
  6. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Chương 5:
    Tường hồng giấu vần thơ khắc dung mạo người xưa,
    Hận chia ly, gương đồng bèn chia làm hai nửa.
    Nước vong tình, lệ như thoi đưa,
    Ngẩng đầu uống cạn, nguyện kiếp quên đi chàng
    .


    Kinh thành, hai mươi năm trước khi Hoàng đế Mộ Cảnh Thiên băng hà.

    Trong hoàng cung lúc này, một nhóm người trong Ngự Hoa Viên chạy ra. Khung cảnh vốn yên tĩnh, tịch mịch mà giờ lại bị tiếng nói nháo loạn của đám người nha hoàn làm phá hỏng hết cả.

    "Có ai không? Đại tiểu thư... bị ngã hồ. Mau cứu người.... Cứu người!"
    Nghe thấy tiếng kêu thất thanh, lam y nữ tử hoảng hốt. Thật không ngờ ngay trong hoàng cung lại xảy ra chuyện không hay với tiểu thư. Mặc kệ khay điểm tâm rơi xuống nền đá, nàng tức tốc chạy tới hồ. Ai ngờ lúc quẹo trái hành lang, nàng ta lại sơ ý va vào một nam tử diện thanh y.
    "Nô tì không biết có công tử đi qua.... Mong người thứ tội cho nô tì."
    Nàng vội quỳ xuống. Người nam tử này tuy lần đầu gặp mặt nhưng trên người lại có một khí chất khiến cho người ta phải cung kính. Loại khi chất này chỉ có bậc đế vương mới có.

    Hắn không nói gì, cũng không nhìn người đang quỳ trước mặt, trực tiếp rời đi. Hiện giờ hắn đang rất vội. Thân ảnh chớp lóe rồi vụt tắt, để lại hành lang lúc này chỉ còn lại người nữ tử đang vô cùng sợ hãi.
    Đầu như muốn nứt ra, hơi đứt quãng. Mặc cho cả thân thể đang đau nhức nhưng người nữ tử trên giường vẫn gắng gượng ngồi dậy. Người nha hoàn bên cạnh thấy vậy liền lại gần, nắm chặt lấy tay người đó, vẻ mặt vô cùng mừng rỡ. Sau bao nhiêu ngày, cuối cùng tiểu thư cũng tỉnh lại.
    "Tiểu thư... người cuối cùng cũng tỉnh lại rồi. Lúc nghe tin người ngã xuống hồ, nô tì sợ muốn rớt tim luôn. May mà lúc đó Thẩm thiếu gia nhảy xuống hồ cứu người... nếu không... Lục Ngọc biết ăn nói ra sao với Đại phu nhân và lão gia đây?"
    Mắt phượng chợt lóe lên một tia kinh ngạc. Nàng... không phải đã chết rồi sao? Vì lí do gì sau khi mở mắt, nàng lại nhìn thấy hình ảnh người nha hoàn thân cận hầu hạ mình đã hơn hai mươi năm?
    Lòng nàng vô cùng rối bời. Chuyện gì đang diễn ra thế này? Bao nhiêu câu hỏi chợt hiện lên trong đầu nàng bây giờ. Không lẽ nàng quay trở lại quá khứ? Rõ ràng nàng đã chết rồi cơ mà. Tại sao nàng lại sống lại? Tại sao lại quay trở về thời điểm hai mươi năm trước?
    Đưa tay lên che miệng, nàng khẽ ho vài tiếng. Lục Ngọc thấy vậy liền chạy lại gần bàn, rót một chén trà, đưa cho nàng. Hương nhài nhè nhẹ làn tỏa trong không khí, nàng đưa tay đón lấy.Nhìn kĩ dáng người trước mặt, Gia Yến không khỏi hoài nghi. Đây đúng là Lục Ngọc mà nàng quen biết, nhưng so về tuổi tác thì nhìn có vẻ trẻ hơn. Phóng tầm mắt ra xa, cách bố trí trong phòng trông cũng thật quen mắt.
    Cho dù như vậy nhưng những gì đã xảy ra sao nàng có thể quên? Lục Ngọc đã chết như thế nào? Thẩm Nguyên Quân vì nàng mà chết ra sao? Nàng còn nhớ rõ. Nhưng mà vừa nãy, người nha hoàn này có nhắc tới Thẩm thiếu gia, không lẽ lại chính là y! Không thể nào, nàng chính mắt nhìn thấy cảnh y bị hành quyết trên đoạn đầu đài ngày hôm đó. Sự việc ấy tuyệt đối không thể là giả!
    Nàng lắc đầu thật mạnh. Đưa tay lên ôm đầu, mắt phượng khẽ nhíu lại. Đầu nàng đau như ngàn mũi kim đang xuyên qua vậy.
    "Tiểu thư... người bị làm sao thế? Đừng làm nô tì sợ...."
    "Đây là quỷ quái nơi nào? Sao ta lại ở đây? Còn ngươi! Sao ngươi lại nhận mình là Lục Ngọc của ta?"
    Bao nhiêu câu hỏi nàng đặt ra khiến lòng Lục Ngọc rối loạn. Rốt cục tiểu thư bị làm sao mà ngay đến cả nàng ta cũng không ra nữa? Thử hỏi nếu để Đại phu nhân biết được thì người sẽ đau khổ đến nhường nào?
    "Tiểu thư... người hãy nghe nô tì nói! Người đang ở Đỗ phủ. Tiểu thư là đích nữ của lão gia với Đại phu nhân. Người quên rồi sao? Còn nô tì là Lục Ngọc. Ba năm trước, chính người đã thu nhận nô tì ở bên hầu hạ người. Ơn nghĩa này, Lục Ngọc không bao giờ quên. Thì vì nghĩa lí gì người lại không nhận ra nô tì..."
    Gia Yến kinh ngạc nhìn Lục Ngọc. Nếu như tất cả những lời nói đó là thật, thì nàng thực sự đã sống lại. Nước mắt nàng không ngừng rơi xuống, ướt đẫm y phục. Ôm chầm lấy người trước mắt, nàng mỉm cười hạnh phúc. Thật là tốt quá, Lục Ngọc vẫn còn ở bên nàng. Bao lời hứa vẫn chưa thực hiện được, nàng có thể làm được rồi! Cho dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ Lục Ngọc. Một lần như vậy là quá đủ!
    Ngay khi nàng đang hạnh phúc trong niềm vui mừng khôn xiết, cửa phòng truyền tới tiếng gõ cửa. Lục Ngọc liền chạy ra xem thử. Nhìn thấy thân ảnh trước mặt mình, nàng ta hơi kinh ngạc rồi cúi đầu hành lễ.
    "Tham kiến Tam phu nhân, Nhị tiểu thư!"
    Từ sau tấm bình phong che trước phòng ngủ, nàng có thể nhìn thấy một dáng người thướt tha đang bước vào cùng một người nữ tử sắc mặt không mấy phần vui vẻ.
    "Không cần khách sáo, là ta cùng nhi nữ đến thăm Đại tiểu thư. Lúc hay tin nó ngã xuống hồ, ta lo muốn chết. Giờ nhìn thấy nó tỉnh, lại có thể ngồi dậy, ta vạn phần an tâm."
    "Di nương, người lo lắng cho con như vậy... Yến nhi nào dám nhận."
    "Tiểu nha đầu này, lại khách khí với ta nữa rồi."
    Nàng che miệng cười khẽ. Thật không ngờ, lúc sống lại ở kiếp này, Tam phu nhân lại đến thăm nàng đầu tiên. Bà thân mặc tử y, tóc đen búi cao, cài trâm ngọc quý. Đứng bên cạnh là một nữ tử vận hồng y, có đôi mắt to tròn và đôi môi đỏ chúm chím. Lời vừa dứt, hai người bọn họ tiến đến bên giường.
    Trong lòng không nhanh không chậm, hiện lên một tràng cười giễu cợt. Theo trí nhớ kiếp trước, nếu nàng nhớ không nhầm, khi Đỗ phủ bị tru diệt, vị Tam phu nhân trước mặt này đang chạy trốn cùng tình nhân ở ngoài. Mà còn vị muội muội kia của nàng thì ngay khi nghe tin liền lập tức phủ nhận mọi quan hệ trước kia. Dù nàng có sai người đi tìm cũng không ra tung tích. Đỗ gia đối đãi với hai người họ không đến nỗi, nhưng thật không ngờ sự việc ấy xảy ra lại khiến bọn họ lộ ra bộ mặt giả dối đằng sau lớp vỏ bọc hoàn mĩ không ngờ kia.
    Tam phu nhân nắm lấy khăn lụa trong tay, khuôn mặt lộ ra vẻ thương tiếc trong lòng.
    "Yến nhi! Ta thấy con cơ thể suy nhược quá. Tối qua, phụ thân con có tặng ta nhân sâm năm trăm năm. Ta vốn không thích dùng, nay tặng lại cho con. Lát nữa để ta sai người mang sang cho con."
    Nhân sâm ngàn năm vốn là thứ quý hiếm, chỉ có những người trong hoàng thất mới được dùng. Sâm càng được để lâu năm, giá trị của nó lại càng xa xỉ. Sâm năm trăm năm quả thực là thứ quý giá, chắc cũng tốn nhiều công sức của bà ta lắm. Hiện giờ phụ thân nằng mới là quan tam phẩm, việc có củ nhân sâm này là điều không thể. Cho dù có là lời nói dối thì bà ta cũng nên dùng lá chắn khác tốt hơn. Nàng thừa biết đây là của nhà ngoại Tam phu nhân nhưng không vạch trần. Bà đã cố gắng diễn thì nàng cũng nên làm tròn vai của mình mới phải.
    "Di nương, con đã đỡ hơn nhiều rồi. Nhân sâm là thứ quý hiếm, lại là đồ phụ thân cho người, con sao dám lấy."
    "Tiểu nha đầu này, lại khách khí nữa rồi. Con cứ nhận lấy. Nếu lão gia có hỏi thì ta sẽ nói giúp con."
    Không để nàng có ý định từ chối, nha hoàn bên người Tam phu nhân đã đưa một hộp bằng gấm tới. Bà ta đưa tay ra nhận rồi mở ra. Trong hộp gấm, một củ nhân sâm to được để ở giữa, xung quanh là tấm lụa màu đỏ phủ kín lên, tỏa ra mùi thơm nhẹ. Đúng là đồ tốt!
    Tam phu nhân đã đưa đến trước mặt nàng mà không nhận e là không hợp tình hợp lí. Nàng đón nhận hộp gấm trên tay bà rồi liếc nhìn Lục Ngọc. Nàng ta hiểu ý liền lại gần tiếp nhận, mang vào trong phòng.
    "Nếu đã như vậy, con xin nhận."
    Tam phu nhân mỉm cười, xem như là ưng ý với hành động của Gia Yến. Nàng cười nhẹ, có vẻ người di nương này đã tiên liệu hết mọi đường lui của nàng. Nhưng mục đích của bà ta là gì? Nàng thực không hiểu.
    "Mẫu thân! Đại tỉ đã không nhận, việc gì người phải gượng ép. Nhân sâm không phải là thứ có thể kiếm được trong ngày một ngày hai. Tỉ ấy chỉ bị ngã xuống hồ, có nhất thiết phải dùng đến không?"
    Một thanh âm trầm bổng vang lên, nhẹ như tiếng đàn. Một thiếu nữ sở hữu giọng nói như vậy hẳn phải là một nữ tử tài sắc vẹn toàn. Đứng bên cạnh Tam phu nhân từ lúc mới vào, nhưng đến tận bây giờ người muội muội này của nàng mới có dịp lên tiếng.
    "Tuyết nhi! Không được hành xử vô lễ."
    Tam phu nhân đanh giọng lại. Bị mẫu thân mình nói vậy, Mẫn Tuyết không dám nói thêm tiếng nào, chỉ nén cơn giận trong lòng. Nàng bỗng cảm thấy tiếng cho người muội muội này. Dung mạo cũng không đến nỗi nào, có thể nói là quốc sắc thiên hương, nhưng đáng buồn là nàng ta vì cậy có sự sủng ái của mẫu thân mình mà sinh kiêu ngạo. Trong cuộc sống này, nếu con người ta mà quá kiêu ngạo, họ ngay tức khắc sẽ trở thành bia ngắm của nhiều người khác.
    Đúng lúc này, cửa phòng truyền tới tiếng gõ cửa. Lục Ngọc vội chạy ra xem. Nàng ta mở to mát kinh ngạc, chưa kịp hành lễ thì người bên ngoài đã bước vào trong phòng. Đi men theo bức bình phong, một thân xiêm y đổ yên chi thêu chỉ vàng, tơ lụa làm bằng gấm quý hiếm, mái tóc được búi lên, cố định bằng trâm hồng ngọc. Bước đến giữa phòng, cả thân hình toát ra vẻ cao sang, quyền quý, khiến cho cả mọi người trong phòng ai nấy đều im lặng. Riêng dáng vẻ này cũng đã thể hiện được nét đẹp của người mà không ai có được.
    "Tham kiến Đại phu nhân!"
    Tất cả nha hoàn trong phòng vội quỳ xuống hành lễ. Tam phu nhân thấy vậy liền cùng nhi nữ của mình lại gần mẫu thân nàng, cúi đầu khiêm nhường.
    "Tam muội cùng nhi nữ tham kiến Đại tỉ!"
    "Mau đứng lên đi. Muội quan tâm đến Yến nhi khiến ta rất vui."
    "Đại tỉ đã đến rồi, muội cũng không còn việc gì nữa, mạn phép cáo lui."
    Tam phu nhân khẽ nhún người, rồi rảo bước ra ngoài. Mẫn Tuyết cũng làm theo, rồi chạy theo sau mẫu thân mình. Nàng ngồi trên giường, cười nhẹ. Sau bao nhiêu năm, người vẫn như vậy. Nàng thích chí ngắm nhìn vẻ đẹp của bà.
    "Yến nhi, con không sao chứ? Thân thể có bị tổn hại gì không?"
    Đại phu nhân bước đến bên giường, cầm lấy tay nhi nữ của mình, thầm quan sát một lượt. Thấy nàng không có gì nguy hại, bà liền thở hắt ra một hơi. Nàng tỉnh lại, bà vạn phần an tâm. Lúc hay tin, bà ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ mong nữ nhi mau sớm tỉnh lại, tai qua nạn khỏi.
    Hốc mắt nàng chợt đỏ lên, qua bao nhiêu năm, cũng chỉ có mẫu thân là quan tâm, thật lòng yêu thương nàng nhất. Đưa tay qua ôm chầm lấy mẫu thân, nàng dựa đầu vào lòng bà, nghẹn ngào.
    "Mẫu thân... con không sao."
    -----------------
    Ánh mặt trời xuyên qua từng tán cây, chiếu vào khuôn viên. Vài ngày trôi qua, nàng vẫn ở yên trong phòng, tĩnh dưỡng. Mẫu thân nàng sai gia đinh trong phủ canh chừng, không cho ai ra ngoài nửa bước, nàng cũng đành hết cách. Rảo bước đi qua hành lang dài, nối giữa biệt viên phía tây và phía nam, sau bao ngày nằm dài trên giường, cuối cùng nàng cũng được ra ngoài hít thở không khí. Tiến về phía đình gần đấy, nàng cùng Lục Ngọc dừng lại nghỉ chân. Từ đây có thể nhìn thấy được rất nhiều loài hoa khác nhau đang đua nhau nở, chạy dọc theo hành lang tới đình.
    Nhiều lúc nàng cũng từng nghi ngờ vì sao mình lại bị ngã. Theo như lời mẫu thân cùng Lục Ngọc kể lại, thì nàng hôm đó được vào cung chơi, chắc là bị trượt chân, ngã xuống hồ ở Ngự Hoa viên. Kiếp trước nàng cũng xảy ra việc này nhưng lại không mấy quan tâm tới, chỉ nghĩ là do mình bất cẩn. Nhưng trải qua hơn hai mươi năm sống trong cảnh nhìn người chó mèo đánh nhau, tranh giành cung đấu, nàng rốt cục cũng hiểu ra. Việc này tuyệt đối là có người đã nhúng tay vào.
    Đang mải ngắm nhìn những bông hoa hải đường, chợt có tiếng động vang lên sau vòm cây. Đôi mắt phượng khẽ sáng lên, vừa nãy hình như nàng mới tháy nha hoàn Tịch Vân bên người mẫu thân.
    Tịch Vân là nha hoàn thân cận bên mẫu thân nàng, hầu hạ bà cũng được năm năm. Hôm người đến thăm, nàng không thấy Tịch Vân đâu nên có hỏi qua. Bà trả lời rằng Tịch Vân bị nhiễm phong hàn rất nặng nên xin nghỉ vài hôm. Nhưng giờ lại thấy nàng ta ở đây lại có hành động khác thường. Nha hoàn Tịch Vân này chắc chắn là có vấn đề.
    Tiết trời cuối hạ chuyện lạnh, thỉnh thoảng lại có một trận mưa bất ngờ. Trong đình, cách tây viện không xa, nàng cùng Đại phu nhân thưởng trà. Chậm rãi thưởng thức hồng trà trong tay, nàng nhẹ nhàng thổi làn khói mờ ảo trong chén. Từ từ thưởng thức hương thơm ngọt ngào, nàng khẽ nhấp một ngụm. Ban đầu là vị đắng chát, nhưng dần dần, nơi đầu lưỡi cảm nhận được vị ngọt mà trà đem lại. Đúng là trà ngon!
    Xa xa, một thân ảnh mặc lục y tiến lại nơi đình viện. Diện mạo nam tử trước mắt phải dùng hai từ anh tuấn để hình dung. Dưới làn mưa đang tí tách rơi xuống, vẻ tuấn tú của nam tử nhu hòa hơn vài phần. Khóe môi vẽ lên một đường cong hoàn mĩ, tạo nên dáng vẻ tao nhã, chính trực của y.
    Qua bao nhiêu năm, ánh mắt y vẫn chỉ chăm chú dõi theo người nữ tử ấy. Qua bao nhiêu năm, trái tim y vẫn chỉ chưa đựng riêng mình nữ tử ấy. Nhìn nàng đang ngồi trong đình, tao nhã thưởng trà, y không kìm nổi lòng mình mà rảo bước lại gần.
    Tiến đến hành lễ Đại phu nhân, Thẩm Nguyên Quân cười nhẹ: "Dưỡng mẫu!"
    Vốn phụ thân nàng cùng Thẩm lão gia là huynh đệ kết nghĩa lâu năm, vì thế mà tình cảm giữa hai phủ vô cùng thân thiết. Việc Thẩm Nguyên Quân coi mẫu thân nàng là dưỡng mẫu (**) cũng là chuyện thường tình.
    (**) Dưỡng mẫu: mẹ nuôi.
    Mầu thân nàng gật đầu mỉm cười, yêu quý nhìn người nam tử trước mặt. Nếu hôm đó không có y cứu nàng, e rằng bà sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn thấy nàng nữa.
    "Quân nhi, con đã đến rồi thì ngồi lại đây, trò chuyện cùng Yến nhi cho vui. Ta còn có việc, phải qua thư phòng của lão gia."
    "Dạ"
    Bà mỉm cười với nàng rồi cùng một vài nha hoàn, rảo bước ra khỏi đình.
    Suốt một khắc, nàng và y đều im lặng nhìn nhau không nói gì, chỉ lẳng lặng thưởng trà đã nguội từ lâu.
    "Về chuyện hôm đó, ta thật ra...."
    "Muội muốn nhờ huynh một việc...."
    Nghe thấy câu nói này của nàng, Thẩm Nguyên Quân hơi ngỡ ngàng một chút, rồi mỉm cười nhìn nàng tỏ ý muốn nghe.
    "Muội muốn huynh tìm giúp muội...."
    Đã từ lâu, nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng, hoài nghi về việc nàng của hiện tại vì nguyên do gì lại có thể quay về lúc tuổi cập kê? Chỉ là nàng đã tìm tất cả văn thư trong thư phòng của phụ thân nhưng vẫn không tìm ra được manh mối nào. Nàng đành phải nhờ y giúp. Thẩm lão gia vốn là quan võ trong triều, vừa tinh thông võ nghệ, lại hiểu biết hơn người nên trong thư phòng chắc hẳn phải có nhiều những quyển bí tịch và văn thư khác nhau.

    Hiện giờ nếu muốn tìm được nguyên do tại sao thì chỉ có thể bắt đầu từ những văn thư cổ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/3/16
  7. Ánh Tuyết Triều Dương

    Ánh Tuyết Triều Dương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    457
    Được thích:
    657
    Đã thích:
    443
    GSP:
    Ap
    Blueberry Ta già nên đầu óc lú lẫn rồi, trước đọc Yến tử báo thù, sau này cứ quay lại tìm truyện ấy, thì ra là Mộng sinh chi họa mà nàng viết lại. :tho3: Truyện hay lắm, đúng thể loại ta thích đó, văn phong khá mượt. Nói chung ta thích. Ra chap mới nhanh rồi tag ta vào nhé. :tho5:
     
    Blueberry thích bài này.
  8. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn nàng! Dạo này mình làm dề cường kiểm tra học kì nên chưa có thời gian đăng để đăng được. :)
     
    Ánh Tuyết Triều Dương thích bài này.
  9. Ánh Tuyết Triều Dương

    Ánh Tuyết Triều Dương Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    457
    Được thích:
    657
    Đã thích:
    443
    GSP:
    Ap
    Ôn thi cho tốt nhé, chúc nàng được kết quả cao, tâm trạng phấn khởi rồi thì viết truyện cho ta đọc. :">
    Ta cũng đang phải làm luận văn tốt nghiệp nên dạo này up cũng chậm. Cơ mà có chương mới rồi ấy, chưa viết nàng đọc chưa? ~:>
     
    Blueberry thích bài này.
  10. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Chưa có thời gian để đọc thôi đợi nó dài ra một chút rồi đọc một thể. Mệt thật đấy! Chưa chi sắp hết năm học rồi. :tho10:
     
  11. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Chương 6:

    Gió thổi nhẹ, cỏ cây xung quanh khẽ đung đưa trong theo từng cơn gió. Dưới mái đình nằm khuất sâu trong biệt viện phía tây, Gia Yến ngồi lật từng trang thư tịch. Gió khẽ thổi qua từng lọn tóc đã được nàng chải gọn gàng với một cây trâm ngọc phỉ thúy, thân vận tử y có điểm một vài bông hoa trắng muốt. Từ xa, nhìn thấy nàng như một đóa hoa nở rộ khiến cảnh sắc xung quanh có phần mờ nhạt. Đã mấy ngày trôi qua, bao nhiêu thư tịch trong thư phòng của phụ thân nàng, Gia Yến đều đã đọc gần hết, nhưng vẫn chưa thấy cuốn nào vừa ý. Liếc nhìn những chồng cao ngất trên bàn, nàng không khỏi tự thở dài ngán ngẩm. Lục Ngọc nhìn nàng như vậy, nhiều lúc muốn hỏi nhưng lại thấy tiểu thư chuyên tâm đọc, không nỡ quấy rầy, chỉ ở bên cạnh túc trực ngày đêm, hầu nàng điểm tâm. Nhiều đêm liền như vậy khiến hai mắt nàng ta sưng lên vì thiếu ngủ, vừa bị nàng đuổi về tẩm phòng.
    Đưa tay lấy một cuốn thư tịch khác trên bàn, lật từng trang. Nàng kinh ngạc nhìn cuốn sách trong tay mình. Thư tịch không có tiêu đề, chỉ có tấm bìa bao đã ngả màu theo thời gian, đôi chỗ lại có vết chuột gặm, rách nát, bên trong thì lại trắng tinh, duy chỉ có bút tích của người nào đó, nét chữ cứng cỏi mà lại tựa hồ mềm mại viết lên mấy chữ.
    "Mộng... sinh... chi tử."
    Nàng thầm đọc từng chữ. Rốt cục câu này mang ý nghĩ gì? Liệu có liên quan đến việc nàng luôn tìm kiếm bấy lâu hay không?
    Ánh nắng trải dài trên các mái hiên, mang theo sức sống mãnh liệt còn sót lại của mùa hè sau bao ngày mưa tầm tã. Vậy là lại một mùa nữa sắp qua đi. Nàng đưa mắt nhìn hồ sen trước mắt mình, lặng im như đang suy tư điều gì đó không để ý tới hai hình bóng đang rảo bước tới đình.
    "Tiểu Yến!" Một giọng nói trầm ấm vang lên. Nàng quay người lại nhìn thấy Thẩm Nguyên Quân cùng đại huynh đang bước vào.
    Nàng gấp sách lại: "Các huynh đến đây làm gì vậy?"
    "Bọn ta chỉ đi dạo chút thôi. Lát còn phải về phòng chính nữa. Tiên sinh còn đang đợi...."
    Nàng cũng từng được mẫu thân nói qua, Khải Phong huynh ấy cần được học hỏi thêm nên phụ thân mới cất công kiếm tìm. Nào ngờ, Nguyên Quân cũng theo học, nên hôm nay mới ở đây.
    "Tiểu Yến! Muội xem trong số những cuốn ta tìm được này, có cuốn nào mà muội cần không?" Nguyên Quân vừa nói, vừa đặt lên trên bàn một bọc vải mỏng màu lam, bên trong có vài ba cuốn thư tịch.
    Nàng mỉm cười đưa tay đón lấy: "Cảm ơn huynh!"
    "Hừ! Hóa ra hai người ở đây sao? Chúng ta mau về thôi, phụ thân đang đợi đó!" Nàng đưa mắt nhìn theo hướng tiếng nói phát ra, một thân lam y nam tử lại gần tiểu đình, trên mặt không giấu nổi vài tia bất mãn.
    Khải Phong quay người lại cười: "A! Là đệ đấy à, mau lại đây đi."
    "Huynh còn cười được à? Vì hai người bỏ lại ta ở đó mà không nói lời nào khiến phụ thân phạt ta chép hai mươi lần. Đã vậy còn phải chạy đi tìm...."
    "Rồi, rồi... Mau uống ngụm nước đi. Bọn ta đi giờ đây."
    Thiếu Hạo ngồi xuống, thở gấp: "Ta mới ngồi xuống mà huynh...." Nói xong, hắn quay sang nhìn Gia Yến, mỉm cười: "Dạo này muội thấy thế nào rồi? Trông thần sắc của muội có vẻ tốt lên . Ta định sang thăm muội từ hôm trước nhưng lại bận chút việc nên không đến được. Muội không trách ta chứ?"
    Nàng đưa mắt nhìn. Đối với nàng, người huynh thứ này quá mờ nhạt. Những gì xảy ra ở kiếp trước, nàng thực sự không nhớ được hắn là người như thế nào, đã có chuyện gì xảy ra. Chỉ biết sau này, lúc nàng còn là người đứng đầu lục cung, thì hắn bị đày đi lao dịch.
    "Cảm ơn ý tốt của huynh! Thôi mọi người mau đi đi, không nên để phụ thân đợi lâu nữa."
    "Được, bọn ta đi đây."
    Nàng đứng dậy, đi tiễn họ một đoạn. Chỉ trong chốc lát hình bóng họ dần khuất xa.
    "Tiểu thư... tiểu thư...." Lục Ngọc hớt hải chạy lại gần. Nàng ta phải đứng lại hít thở hồi lâu mới bình tĩnh lại được.
    "Có chuyện gì thế?"
    Lục Ngọc khẽ nuốt nước bọt, lắp bắp nói, nước mắt không ngừng chảy ra: "Tịch Vân tỷ... Tiểu thư... tỷ ấy... chết rồi. Chết trong... kho lương.... Nô tì không biết lý do vì sao... nhưng... nhưng nghe mọi người nói lại là... có lẽ tỷ ấy... đã tự sát."
    Gia Yến kinh ngạc trước những gì đã nghe thấy. Tịch Vân đã người đã sống trong phủ nhiều năm, trước nay luôn theo hầu mẫu thân nàng. Vì lý do gì nàng ta lại hành động như vậy?
    "Lục Ngọc, em mau dẫn ta đến đó!"
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/9/15
    Jupiter Galileo thích bài này.
  12. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Chương 7:

    Rảo bước cùng Lục Ngọc qua hành lang dài, chỉ trong chốc lát kho lương đã ở trước mặt nàng. Đám nha hoàn đứng tụ tập bên ngoài rất đông. Bao người ở đây là bấy nhiêu tâm trạng, nàng có thể nhìn thấy tất cả. Có những người đang hả hê khi người khác gặp họa, hay người đang khóc thét lên vì đau buồn mà ngất đi. Nhưng suy cho cùng, cảm giác của mọi người trong phủ lúc này đều là sự sợ hãi.
    Nàng rảo bước lại gần, đám nha hoàn trong phủ thấy nàng đều tách ra để lại một lỗi đi nhỏ. Nàng vừa mở cửa, một mùi xác đã nồng xộc lên mũi. Bên trong phòng lúc này có phụ thân nàng cùng một vài gia đinh. Khi thấy nàng bước vào, nét mặt Đỗ lão gia thoáng qua vài tia kinh ngạc rồi sau đó nhanh chóng biến mất. Căn phòng trở nên im ắng lạ thường.
    Trước mặt Gia Yến lúc này là một quang cảnh hết sức ghê rợn. Thi thể Tịch Vân được phụ thân nàng sai người lấy một tấm vải che lại. Dường như vì quá sợ hãi, bọn gia đinh đã không che hết tất cả, cánh tay của nàng ta vẫn còn để lộ ra ngoài. Trên làn da trắng như tuyết ấy lại có vô vàn những vệt máu dài từ các ngón tay chảy xuống.
    Nàng đưa mắt nhìn Lục Ngọc đang run sợ ở phía sau. Bắt gặp ánh mắt ấy của nàng, nàng ta khẽ nuốt nước bọt, bước từng bước lại gần thi thể đang phân hủy trên sàn. Đưa bàn tay đang run rẩy chạm vào tấm vải, Lục Ngọc nhắm chặt mắt lại, vén lên.
    Nàng ngạc nhiên nhìn thi thể Tịch Vân. Mặt nàng ta trắng bệch, đôi mắt trợn tròn lên, đôi môi nhợt nhạt cả đi. Trên cổ còn có một vết hằn lớn do dây thừng, nếu để ý kĩ thì có thể thấy rõ từng vết hằn móng tay ở đó.
    Lục Ngọc run rẩy đứng thẳng người dậy, lui về phía sau. Tịch Vân tỷ chết thảm quá!
    Đỗ lão gia hạ lệnh: "Che lại! Sau đó đem đi chôn. Tuyệt không được để người ngoài biết chuyện. Cảnh cáo các nha hoàn trong phủ, Giữ kín chuyện này, để ta nghe thấy, trừ khử!"
    Giọng ông lạnh đi, không hề có độ ấm. Gia yến chỉ đứng im nghe ông phân phó. Cho đến khi mọi người lui hết, chỉ còn lại mình nàng, Gia yến mới đi vòng xung quanh kho lương quan sát tình hình. Trong thâm tâm nàng vẫn không tin là Tịch Vân tự sát, nhưng dù đi vòng đi vòng lại nhiều lần thì vẫn không nhận thấy gì bất thường. Có thể nơi đây đã có người nhúng tay vào, hủy bỏ chứng cứ mất rồi.
    Xoay người hướng ra cửa, nàng đưa mắt nhìn Lục Ngọc: "Em mau đi theo đám gia đinh. có điểm gì khả nghi thì báo cho ta."
    Nàng ta nuốt nước bọt rồi khẽ gật đầu. Tiểu thư muốn nàng đi theo chắc là có uẩn khuất nào đó trong việc Vân tỷ chết. Đối với Lục Ngọc, Tịch Vân như là một hảo tỉ quan tâm đến muội muội. Lúc nghe tin nàng ta chết, trong lòng cũng có chút đau xót.
    Đêm đến, gió thổi mạnh. Giờ này hầu hết mọi người trong phòng đều đã tắt đèn. Tuy nhiên, ở viện phía tây lại có một cản phòng còn sáng đèn. Người đó ngồi trên ghế, từ từ lật từng trang sách, xung quanh chỉ còn tiếng hít thở cùng tiếng lật sách nhè nhẹ. Khuôn mặt dưới ngọn đèn như mờ ảo hiện lên một vẻ đẹp khó tả.
    Cánh cửa chợt mở ra, một nha hoàn bước vào mang theo khay đựng bình trà bích loa xuân hảo hạng phảng phất một mùi thơm nhẹ. Lại gần nữ tử đang ngồi trước bàn, người nha hoàn khẽ cầm bình rót nhẹ vào trong chén đã được chuẩn bị sẵn, rồi đưa cho người đang ngồi trước mặt. Nâng chén trà lên nhấp một ngụm, người đó không nói gì như đang chờ đợi một điều gì.
    "Tiểu thư, nô tì đã theo đám gia đinh phụ trách hạ quan Tịch Vân. Nô tì quan sát bọn họ cả buổi nhưng không tra ra được điều gì khả nghi." Lục Ngọc khẽ cất tiếng.
    Gia Yến đặt nhẹ chén trà xuống. Tại sao lại không có điểm gì khả nghi? Chẳng lẽ nàng đa nghi quá rồi? Sự thật là Tịch Vân không bị người ta sát hại sao?
    Nàng thở dài. Người đã mất, sự việc đã xảy ra rồi, nàng cũng không nên truy cứu việc này nữa.
    Mấy ngày sau đó, mọi thứ trong phủ lại trở lại dúng quy luật của nó. Dường như không còn có ai nhớ đến cái chết của Tịch Vân. Lúc Đại phu nhân hay tin, bà còn trách nàng sao không nói cho bà biết bởi dù vì sao Tịch Vân cũng hầu hạ người nhiều năm. Nàng cũng không biết nói gì hơn, cái chết của Tịch Vân chính nàng cũng bất ngờ. Đại phu nhân nghĩ thương Tịch Vân mất còn quá trẻ trong khi phụ mẫu nàng ta còn đang trông ngóng ở quê nhà, bèn đem chọn vài chục ngân lượng sai người đem về quê, coi như là một chút lòng thành phụng dưỡng song thân trước khi mất.
    Rảo bước qua hành lang dài về phòng mình, Gia Yến ngước nhìn lên bầu trời âm u phía trước. Nàng có cảm giác đây không phải là điềm tốt.
    Trong hoa viên giao giữa biệt viện phía nam và nơi nàng ở, một đám nha hoàn đang đứng tự tập thì thầm to nhỏ. Giờ này ngày nào nàng cũng đi thỉnh an mẫu thân về, việc nhìn thấy bọn họ thế này đã không còn mấy ngạc nhiên. Những lúc như thế này, nàng coi như không thấy gì, tiếp tục rảo bước về phòng mình. Nhưng hôm nay thì khác, câu chuyện của bọn họ khiến nàng chú ý.
    Một nha hoàn kể lại rằng hằng đêm lúc nàng ngủ hay có một tiếng khóc của nữ tử. Người đó một thân bạch y, tóc đen dài xõa ra tung bay trong gió. Nàng ta đứng bên hồ, đốt những tờ tiền giấy, bụi tro bay xung quanh.
    "Mọi người còn nhớ cái chết của Vân tỉ trong kho lương không? Ta đã tận mắt chứng kiến. Tỉ ấy chết rất thảm. Không biết chừng, người mà ta gặp đêm hôm ấy chính là Tịch Vân tỉ tỉ. Nàng ta không phải chết do tự sát mà đã quay trở lại từ cõi âm để ám hại người đã giết mình."
    Tất cả nha hoàn trở nên nháo loạn cả lên. Cái chết của Tịch Vân ai cũng biết. Giờ nhắc lại khiến lòng người không khỏi run sợ.
    "Các ngươi nói láo! Người đã chết không thể nào sống lại được. Đám nô tì các người không chịu làm việc lại tụ tập ở đây nói chuyện hàm hồ. Người đâu mau đem dạy dỗ bọn họ rồi đuổi khỏi phủ cho ta!"
    Đám nha hoàn run sợ nhìn người nữ tử trước mặt, vội quỳ xuống cầu xin. Mẫn Tuyết không thèm đếm xỉa đến bọn họ, đi thẳng. Việc họ tự làm tự chịu, nàng cũng không giúp gì được.
    Tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc về phòng mình. Câu nói của nha hoàn no luôn ám ảnh trong tâm trí nàng. Nhưng rồi nàng nhanh chóng gạt bỏ những lời nói ấy đi. Khoảng thời gian sống trong cung, nàng đã đối diện với biết bao âm mưu quỷ quái rồi nhận ra rằng ma quỷ có độc ác đến đâu cũng không bằng lòng dạ con người. Đã lâu nàng không còn tin rằng trên đời ma quỷ thực sự tồn tại nữa.
    Bóng đêm nhanh chóng bao chùm lấy toàn bộ bầu trời, chỉ còn để lại ánh sáng mờ của mặt trăng. Tiếng cú đêm kêu vang. Trong gian phòng nọ, ánh đèn mờ phảng phất hiện lên vẻ trần mặc của người nữ tử. Một nha hoàn mở cửa bước vào mang theo khay đựng bình trà lại gần.
    Cầm chén trà mà Lục ngọc đưa cho mình, nàng khẽ nhấp một ngụm. Vị trà đắng nhẹ, hơi ngọt, phảng phất mùi hoa sen. Đây không phải là trà bích loa xuân mà nàng hay dùng.
    "Tiểu thư, bình trà hôm nay nô tì pha có tác dụng an thần. Tại dạo gần đây nô tì thấy người cơ thể suy nhược, ngủ không ngon giấc. May mà nô tì nhớ là có hôm Nhi thiếu gia sai người mang sang ít trà sen."
    Nàng đặt chén trà xuống, hỏi: "Nhị ca ta sai người mang tới lúc nào? Sao ta không thấy ngươi nói lại."
    "Nhị thiếu gia cho người mang tới trước lúc tiểu thư tỉnh lại. Nô tì chỉ nhận cho qua rồi cũng chẳng nhớ đến nữa. Đến hôm kia dọn phòng, nô tì tìm ra mới nhớ lại. Công nhận là thiếu gia thương tiểu thư nhất luôn. Nô tì mở ra thấy rất nhiều đồ quý giá, nào là bộ vòng cặp bằng bạch ngọc, trâm mai vàng, sâm ngàn năm,...."
    Nàng thực sự không thể ngờ là huynh ấy lại mang sang nhiều quà tới như vậy. Có lẽ nào do không sang thăm nàng được nên mới làm vậy hay không?
    "Ta nghĩ ngươi nên cất đi, đồ quý thì không nên dùng. Cả chỗ trà sen kia nữa. Ta uống dù sao cũng thấy không hợp vị. Lần sau nếu có người mang sang đồ gì thì cứ cất đi. Biết đâu lại có ngày dùng tới."
    Lục Ngọc vâng dạ gật đầu. Nàng ta thực không hiểu vì sao chủ nhân lại làm như vậy. Nhưng nàng biết chắc rằng tiểu thư nhất định có dụng ý nào đó.
    Chợt bên ngoài phòng có tiếng khóc thê lương của người nữ tử. Gia Yến kinh ngạc nhìn Lục Ngọc đang hốt hoảng bên cạnh. Tiếng khóc của Tịch Vân!
     
  13. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
  14. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    > Câu này có vấn đề về logic nha nàng.
    > Nếu có người trong gia tộc mưu phản, chẳng phải cả họ sẽ bị liên lụy sao? Với lại nếu nữ chính là người đứng đầu lục cung, nghĩa là hoàng hậu, mà mối quan hệ với gia tộc không vững bền, thực có chút khó tin. Giống như một con người không hề có chỗ dựa mà lên được cao như vậy. Ý mình là nếu ông Nhị ca này mưu phản, chắc chắn nữ chính phải là người quan tâm đầu tiên đến lý do và nhận trực tiếp hậu quả. Vì vậy, chắc chắn ấn tượng của nữ chính với Nhị ca phải sâu sắc hơn với các huynh đệ khác.
    Còn nữa, nữ chính là người chịu nhiều đau khổ từ đầu truyện, mình nghĩ mối hận của nữ chính phải cực kỳ cực kỳ sâu sắc. Nếu mình là nữ chính, ngay khi trùng sinh tỉnh dậy, mình đầu tiên mình nghĩ đến chính là mối thù kiếp trước. Thứ nhất, hoặc là sẽ tìm cách tránh xa ông hoàng thượng và cái mụ tỷ muội lừa đảo kia. Thứ hai, hoặc là lên kế hoạch trả thù ngay lúc đó và từng bước đi tìm mục tiêu chứ không phải là lơ ngơ sống qua ngày chờ kẻ thù đến tận cửa như thế.
    Một vấn đề nữa là có vẻ như lúc chết nữ chính còn khá trẻ. Nghĩa là thời điểm nữ chính trùng sinh quay về có lẽ cũng cách lúc chết cỡ mười năm đổ lại thôi. Nên chắc những chuyện trong quá khứ nữ chính cũng phải nhớ sơ sơ chứ không phải mơ hồ cái gì cũng không quan tâm như vậy. Cái chết của người hầu kia rất kì lạ. Mình nghĩ bạn nên miêu tả thêm về tâm lý của nhân vật ở phần này. Đầu tiên là nữ chính phải ngạc nhiên về chuyện tại sao người này chết, trong khi trong trí nhớ của nữ chính thì trong quá khứ không hề có chuyện này xảy ra. Hoặc là nếu như nữ chính có nhớ là hình như có ai đó chết, nhưng hồi đó vô tâm nên không biết lý do, giờ để ý thấy vô lý thì cũng nên nói thêm để độc giả hiểu. Bởi vì những điều này là tâm lý bình thường của nhân vật trong những trường hợp như thế.
    Truyện bạn viết có nội dung, đọc cũng khá cuốn, nhưng vì còn nhiều điểm thiếu logic và miêu tả tâm trạng chưa tới dẫn đến có nhiều chỗ bị hụt hẫng. Ví dụ như cái đoạn nữ chính chết, mình hiểu là nàng ấy trước khi chết muốn múa một điệu múa dành cho lang quân, nhưng đoạn miêu tả này chưa đủ đẹp. Mình hi vọng một cái chết ám ảnh hơn. Ví dụ như một nụ cười còn vương máu trong màn tuyết hay gì đó. Đại loại mình thấy bạn có dụng tâm miêu tả nhưng chưa đủ ấn tượng. Đồng thời, như lời bạn đã giải thích ở trên, mình thấy bạn cũng đã nhận ra được thiếu sót của bạn rồi. Ở chỗ tâm lý của một người mẹ mất con ấy, nữ chính chưa thực sự thấu hiểu và cảm nhận được. Đoạn mất con bạn cũng miêu tả tâm lý quá sơ sài, chưa sâu, chưa đau. Thêm một cái nữa là lúc tỉnh dậy nhìn thấy Thẩm ca của nàng ấy. Ít nhất cũng phải có cảm giác gì đó, chứ không phải dễ dàng bỏ qua như vậy. Vì Thẩm ca đó chính là người vì nữ chính mà chết, vì nữ chính mà chở che, dù cho nữ chính có không yêu người ta đi nữa, thì cũng phải có tâm lý chịu ơn. Ít ra đoạn này nàng cần miêu tả tâm ý của nữ chính một chút, để khỏi trở thành kẻ vô tâm máu lạnh. Trước khi chết còn đi nhìn một cái, sống lại nhìn thấy người ta lại vô tình. Quá vô lý.

    Trên đây là vài nhận xét của mình, mình rất thích đọc truyện cổ đại nên có lẽ sẽ theo bộ này, hi vọng bạn sẽ viết nhanh chút để mình khỏi dài cổ. :D
     
    Lâm Diệu AnhBlueberry thích bài này.
  15. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Trời ơi thực sự quá hạnh phúc. :tho10: Hạnh phúc muốn khóc luôn. Bạn nhận xét đúng cái mình không có bạn à. Nhiều lúc mình cũng tự hỏi rằng giữa các chương hình như không có sự liền mạch cho lắm. Việc tình cảm của nữ chính quả là thiếu sót của mình. Mình sẽ chỉnh sửa lại cho hợp lý những đoạn thiếu logic. Nói thật, mình nghĩ ra được rất nhiều tình tiết cho truyện nhưng vì ngại viết với cả không biết diễn tả thế nào nên nuốt luôn.:tho5:
     
  16. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Thế mình beta giúp bạn nhé. :D Mặc dù mình viết cũng khá tệ nhưng mình nghĩ là ít ra mình cũng sẽ giúp được bạn sửa lỗi chính tả. =))
     
  17. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    :tho128: Ôi thế thì còn gì bằng nữa! Cảm ơn bạn nhiều. :tho10: Tự nhiên cảm giác như ánh sáng cuối con đường.:tho26:
     
  18. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    602
    Được thích:
    639
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Mình phải hỏi trước, không tác giả lại bảo con này ở đâu chui ra mà nhiều chuyện. =)) Lần sau có chương cứ tag mình nhé. Nếu có sửa gì các chương trước thì cũng báo mình đọc lại nhé. :D
     
    Blueberry thích bài này.
  19. Blueberry

    Blueberry Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    577
    Được thích:
    541
    Đã thích:
    426
    GSP:
    Ap
    Ừ. Phải bắt tay sửa lại thôi! Bao nhiêu tình tiết chưa kể phải phun ra hết mới được.:))
     
  20. Cẩm Nguyệt

    Cẩm Nguyệt Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    4
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Độ dài tuy chưa thỏa mãn được yêu cầu của người đọc nên sẽ sửa sau :33 Hơn nữa ta kết đoạn nhận xét của bạn phía trên :tho3:
    Đúng là trong mấy chương đầu có đề cập tới việc nữ chính hận cái ông Hoàng thượng và sau lúc ấy đã được trọng sinh, thay vì chịu khó tránh xa những kẻ khiến mình ghét ra thì chi bằng làm một kế hoạch trả thù cho rồi. Những kẻ đã khiến mình chịu nhục trong thời gian dài thì không thể bỏ qua được, đã được trùng sinh là xem như có một mạng sống khác, một khởi đầu khác (gần như vậy), là một kẻ thù dai nhớ lâu như ta thì nhất định phải sống cho thật tốt rồi dần dần trả thù từng người một :tho6: À thôi, hình như quá tự kỉ rồi...
    Truyện tuy còn nhiết thiếu sót nhưng vẫn hi vọng tác giả chịu khó ra chương mới !!
    p/s: quá hạn thì nàng liệu vs ta nhá, dám để con dân chờ lâu... :))
     
    Blueberry thích bài này.

Chia sẻ trang này