Truyện ngắn Trang web của F5

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi bluecat, 11/1/21.

  1. bluecat

    bluecat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    80
    Được thích:
    82
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Trang web của F5
    Tác giả: Blue Cat
    Thể loại: hiện thực, tâm lý
    (Câu chuyện hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên)

    [​IMG]

    TRANG WEB CỦA F5

    Trước khi rời khỏi Hội hâm mộ diễn viên Y, F5 đã cãi nhau to với các thành viên Ban quản trị. Mọi chuyện quả rất đáng buồn, bởi vì F5 vốn là người hâm mộ cuồng nhiệt diễn viên Y, ngày nào cũng dành thời gian đăng bài cảm nhận về phim cô đóng, bận lắm cũng phải chế ảnh để khen ngợi sự dễ thương của cô. Cho đến một ngày cậu thanh niên mười chín tuổi nhìn thấy thần tượng của mình đăng ảnh quảng cáo kem trộn. Cậu cố vớt vát bằng cách gửi tin nhắn cho trang chính thức của cô, nhưng họ trả lời rằng loại kem mà diễn viên Y quảng cáo là hàng chất lượng. Cậu bèn lấy hình loại kem đó đăng vào nhóm tư vấn làm đẹp trên Facebook, những chị thành viên lâu năm kết luận đó là kem trộn. Cậu lại một lần nữa lấy ảnh chụp màn hình đi nói chuyện với trang của diễn viên Y. Sau một hồi thảo luận, người quản lý của diễn viên Y nói rằng đã tiếp thu ý kiến và… chặn tài khoản của cậu. Nhưng điều khiến F5 thật sự ngạc nhiên và tức giận nhất chính là, khi vào Hội hâm mộ diễn viên Y kể lại mọi chuyện, những thành viên Ban quản trị mà cậu từng nói chuyện nhiều nhất lại không ủng hộ cậu. Quan điểm của họ là: nếu bên quản lý của diễn viên Y đã nói loại kem kia chất lượng thì nó hẳn có công dụng tốt, mặc dù thành phần có thể hơi giống kem trộn. Chủ hội còn nói một câu khiến cậu phải đau đầu như thế này: “Nếu Y quảng cáo kem trộn thì đã sao? Người quay lưng với Y chỉ vì như vậy không xứng đáng gọi mình là fan của Y.”

    ***

    F5 tỉnh giấc vì tiếng chuông báo thức. Cậu quờ tay lấy chiếc kính cận đeo vào rồi tắt điện thoại. Chợt nhận ra hình nền chiếc Samsung đã không còn là ảnh diễn viên Y mỉm cười trong nắng - bởi vì tối hôm qua, sau khi rời hội cậu đã xóa hết ảnh của cô khỏi máy – F5 ngồi bần thần trên giường một lúc lâu. Cậu lướt ngón cái trên màn hình lành lạnh của chiếc điện thoại đã cũ, lần lượt nhìn qua Facebook và Messenger. Không có thông báo, cũng chẳng có tin nhắn mới nào. Chẳng một ai muốn giữ cậu lại hội. Mà có chắc cũng chẳng được, tối qua cậu đã tắt hết thông báo ở những bài đăng cũ và hủy kết bạn với cả những người quản lý hội mà cậu từng thân. Thân cơ đấy, F5 chợt nhếch môi cười, chắc chỉ có mình cậu nghĩ thế. Họ và cậu chỉ là những người lạ giao nhau bởi niềm yêu thích dành cho cô diễn viên kia, nói chuyện cùng nhau nhưng chỉ về Y thì sao gọi là bạn được?

    F5 lên mạng tìm chủ đề "làm sao để quên một người mình từng rất thích" rồi ngồi cắm cúi đọc từ bài này đến bài kia suốt bữa sáng. Cậu ăn món bánh mì ốp la của má mà hầu như không cảm nhận được gì. Ba má cậu vẫn như mọi khi, ngồi vừa ăn vừa bàn tán những chuyện tầm phào của hàng xóm, người quen lẫn không quen. Bà Hà bán bún nhìn "cùi bắp" thế mà biết dùng điện thoại cảm ứng. Con bé Ngân trông mặt hiền mà bị người ta đồn làm gái. Thời sự đưa tin hai đứa nhỏ kia mải chụp ảnh nên bị tàu tông.

    "Kiên," Thỉnh thoảng ba cậu sẽ nhắc. "Ăn uống đàng hoàng đi, sao mày suốt ngày cắm mặt vào cái điện thoại thế hả?"

    Và cậu buông chiếc Samsung, đáp lại một cách cứng ngắc: "Dạ."

    Ngoài ra ba má không có gì khác để nói với cậu, hoặc có nói cậu cũng không trả lời nghiêm túc. Đã lâu rồi họ không thực sự nói chuyện. F5 nhớ lần cuối cùng cậu nói chuyện với gia đình là khi cậu nhờ anh hai khuyên ba má cho phép cậu học ngành điện ảnh - vì cậu mà xin thì ba má không bao giờ đồng ý. Nhưng anh hai cậu đáp rằng: "Mày bị điên à? Nhà mình giàu lắm chắc? Học kinh tế đi, sau này còn đi làm kiếm tiền nuôi ba má." Đó cũng là ngày mà cậu bắt đầu đắm mình vào thế giới trên mạng: tìm tòi kiến thức, chia sẻ buồn vui, mua các thứ linh tinh, thậm chí kiếm tiền. Công việc đầu tiên khiến cậu kiếm được tiền rất kì dị và vượt ngoài ý tưởng của cậu: nhấn nút F5 hằng ngày để hack view (tăng lượt xem) cho trang web của một người quen. Sau này cậu mới biết chuyện hack view đó không hay ho gì, nhưng lúc đó trang web ấy cũng đã sập và người quen của cậu cũng đã mất liên lạc rồi.

    Bây giờ ngồi nhớ lại, cậu thấy những người từng quen biết trên mạng của cậu đều lướt ngang qua vùng trời của cậu rồi trôi mất. Như diễn viên Y và hội hâm mộ của cô.

    ***

    "Thật ra Y không xinh lắm, mũi của cô nhìn như phẫu thuật thẩm mỹ bị lỗi.

    Y hầu như không có lông mày.

    Y diễn hơi lố, mắt thường hay trợn.

    Y bán kem trộn.

    Mình không thích Y nhiều như mình nghĩ."

    Đây là những dòng F5 viết vào cuốn tập trong giờ học. Nếu là trước kia thì nội dung sẽ là những ý tưởng cho bài cảm nhận phim của Y mà giờ trưa hoặc lúc về cậu sẽ hoàn thành và gửi cho những tờ báo mạng quen thuộc hoặc hội hâm mộ Y. Dẫu vậy giảng viên các môn học không bao giờ phát hiện ra. Một phần vì F5 ngồi rất nghiêm túc, mắt nhìn lên bảng hoặc nhìn thầy cô rồi nhìn xuống vở và tay viết viết như thể đang ghi lại kiến thức mình nghe được. Một phần vì ở cậu toát lên vẻ trầm tư của một con mọt sách - vẻ trầm tư rất dễ gầy dựng sự tin tưởng từ thầy cô và các bậc phụ huynh. Cậu cắt đầu đinh, đeo kính gọng vuông cổ điển, thường mặc áo sơ mi sáng màu vào ngày nóng và hoodie tối màu vào ngày lạnh, mà cái nào trông cũng rất rẻ tiền. Phần còn lại là vì, cậu luôn giữ mình không quá chìm đắm trong suy nghĩ, để đủ quay về thực tại trả lời câu hỏi nếu bất chợt giảng viên nào đó gọi. Đôi khi cậu nghĩ mình diễn còn sâu hơn cả Y.

    Hết hai tiết đầu, F5 cất sách vở vào ba lô. Cậu sẽ tiếp tục đi lên tầng trên để học thêm hai tiết nữa, sau đó ở lại trường suốt buổi trưa để tiếp tục dự thêm bốn tiết vào giờ chiều. Không phải vì nhà xa trường hay lười chạy xe, cậu chỉ không muốn về nhà. Những sinh viên khác thì không xếp lịch học dày đặc như cậu.

    "Nhanh lên! Hôm trước trễ mười phút bị sạc cho một trận rồi còn chưa chừa! Muốn bị đuổi việc cả hai đứa hả?"

    "Chửi thì nghe, đuổi thì nghỉ! Xoắn làm cái méo gì?"

    Như hai anh bạn vừa học xong hai tiết kia đang lôi nhau đi làm thêm chẳng hạn.

    "Lát đi cà phê rồi qua nhà tao chơi!"

    "Cà phê miết mày? Chị hết tiền rồi!"

    Hoặc lên kế hoạch "chơi bời" như hai cô gái đi phía sau lưng F5.

    "Làm gì mà hết tiền?"

    "Mua kem dưỡng da! Lớn rồi phải đầu tư cho sắc đẹp chứ!"

    Thế giới của họ luôn ở ngoài kia, rất sôi động và nhiều màu sắc, chẳng buồn tẻ như F5.

    "Ghê nha! Kem gì thế? Lát cho tao xem!"

    "Kem bà chị họ tao bán, nghe nói tốt lắm! Tên gì nhỉ? À, Cherry Cherry."

    F5 chợt giật mình dừng bước. Đó là tên loại kem trộn Y quảng cáo mà. Cậu quay lui nhìn hai cô gái, định nói rằng đó là kem trộn nhưng rồi lại chỉ im lặng. Hai cô gái đi ngang qua cậu, mải mê nói về những chuyện vô thưởng vô phạt. F5 chợt thấy ái ngại lẫn xót xa. Làn da láng mịn kia rồi sẽ nổi lên những nốt mụn và gương mặt xinh xắn ấy sẽ xuất hiện những vết đỏ lở loét kinh dị. Rồi các cô sẽ không còn hồn nhiên vô tư nói cười giữa hành lang trường hay đi cà phê chụp những bức ảnh đẹp đẽ nữa. Nhưng F5 chỉ đứng đó nhìn theo. Cậu lo lắng là vậy nhưng ngại nhiều hơn. Cậu sợ hai cô đó sẽ cười cậu vô duyên, nghe lén người ta nói chuyện như một thằng bám đuôi. Và hơn cả, cậu ghét cái cảnh phải nhận về thái độ giống như những người quản lý hội hâm mộ diễn viên Y.

    ***

    F5 chuồn hai tiết sau.

    Cậu thường làm vậy mỗi khi tâm trạng hỗn loạn. Cậu xuống canteen ở tầng dưới cùng của trường, gọi một ly cà phê đen đá và chọn ngồi ở bàn trong góc khuất. Đầu cậu ngập tràn những suy nghĩ. Cậu nhớ lần gần đây nhất mình chuồn giờ để xuống đây ngồi đăng bài là khi Y chia tay với gã người yêu bad boy vì phát hiện anh ta còn qua lại với người yêu cũ. Lần đó hội hâm mộ Y đã cùng vui mừng với nhau và họ chia sẻ rất nhiều cảm xúc trên bài đăng của cậu. Có người nói rằng họ đã khóc rất nhiều khi thấy Y quen gã ta. Bây giờ thì khác rồi, F5 không còn biết những con người đó sẽ vui hay buồn khi những cô gái mua kem trộn Y quảng cáo về dùng rồi bị hư da mặt. Nhưng có lẽ cậu phải làm gì đó. Quyết định rồi, F5 cầm điện thoại lên và bắt đầu gõ. Cậu sẽ đăng bài nghi vấn diễn viên Y quảng cáo kem trộn lên những nhóm làm đẹp trên Facebook. Chưa hết, cậu còn tạo một trang mới, để chạy quảng cáo cho thêm thật nhiều người biết.

    "A, mách ba mày mày chuồn học nè!"

    F5 giật mình ngẩng lên. Nguyên - thằng bạn học chung cấp một của cậu - không biết từ đâu nhảy ra, đang đứng nhìn cậu cười nham nhở. Cậu nở một nụ cười cứng ngắc đáp lại, tim vẫn còn đập mạnh vì mải tập trung quá. Nguyên rất tự nhiên ngồi xuống trên chiếc ghế vừa kéo ra. Đây có lẽ là người duy nhất trong trường đại học này có thể nói chuyện vui vẻ với cậu cả ngày. Đơn giản vì với ai hắn cũng thế. Nguyên từng bảo với cậu rằng hắn bị "bệnh nghề nghiệp": từ khi làm lớp trưởng hồi cấp một, hắn luôn thân thiện với tất cả các bạn để giúp bạn hòa đồng với lớp em nhé theo lời cô giáo dặn. F5 thì nghĩ có khi cái tâm hồn của Nguyên cũng bị mắc kẹt lại ở cấp một, vì cách nói chuyện của hắn rất trẻ con.

    "Nay chán ghê Kiên, cô đóng cửa sau nên tao không lẻn vào được." Nguyên càm ràm.

    "Thì... đi cửa chính vào." F5 trả lời cho có trong khi lại cắm mặt vào chiếc Samsung. Bây giờ không phải lúc để nói chuyện tầm phào. (Mà thật ra lúc có hứng để nói chuyện cậu cũng chẳng biết nói gì.)

    "Thôi ngại lắm, biết bao nhiêu người nhìn. Mà cô dữ lắm, sẽ ghi tên tao vắng, coi như khỏi học luôn."

    "Ờ."

    "Mày không an ủi tao được một lời sao? Tổn thương quá hà!" Nguyên bắt đầu giở cái kiểu hờn dỗi trẻ con ra, dù chỉ là giỡn vậy thôi. Rồi hắn tò mò hỏi. "Mà mày đang làm cái gì vậy?"

    "Tập viết content kiếm ít tiền. Tao đang kẹt." F5 đáp bừa, mà thật ra cũng không quá sai.

    "Giỏi vậy!" Giọng Nguyên trở nên hào hứng. "Tao cũng đang kiếm việc làm thêm mày ạ! Thời buổi này phải tích lũy kinh nghiệm dần, ra trường may ra mới xin được việc. Đứa nào cũng vừa học vừa cày. Chỉ có đám con gái đẹp là sướng, được sugar daddy bao nuôi, ha ha ha..."

    F5 cười gượng gạo vờ hùa theo. Thật ra Nguyên không có ý xấu, hắn chỉ nói đùa thôi.

    "À đúng rồi, mày còn nhớ con bé Ngân lớp mình không? Nó hiền hiền vậy mà giờ làm sugar baby mày ạ! Mấy đứa con gái kể thấy nó hay đi khách sạn với một ông giàu lắm."

    F5 ngẩng mặt khỏi màn hình chiếc điện thoại, nhìn lên Nguyên. Trong người cậu lúc này lại dấy lên một cảm giác khó chịu. Hình như cái tin này cậu đã nghe ai nói rồi ấy, chỉ là không nghĩ người đó là bạn cũ của cậu.

    "Ngân nào?" Cậu hỏi.

    "Ngân tóc ngắn hay đeo kính hồng ấy." Nguyên nói càng về sau giọng càng nhỏ dần. "Hồi xưa tao với nó hay qua nhà mày chơi."

    "Đờ mờ..."

    F5 buông một tiếng chửi thề, tay cào tóc rồi đập xuống mặt bàn, nhẹ thôi. Cậu thở hắt ra, mắt nhìn Nguyên đang cười một nụ cười không vui. Đúng là con người ai rồi cũng thay đổi. Ngân ngày xưa là một cô bạn rất ngoan và hiền và dễ thương lắm, không nhiều chuyện như những đứa con gái khác trong lớp.

    "Sao vậy ta? Nhỏ đó đâu có nghèo lắm đâu?" Cậu nghe giọng mình thốt lên đầy hoang mang.

    Nguyên nhún vai nói: "Ai biết? Có khi nó chạy theo phong trào thôi. Mấy cái chuyện sugar daddy sugar baby đầy trên mạng mà, đến cả hoa hậu cũng dính vô đường dây 'rùng mình'. Chẹp, đồng tiền đúng là dễ kiếm!"

    F5 thấy rầu lắm khi nghe thằng bạn bảo vậy. Cậu cắn cắn ngón tay, lẩm bẩm: "Chỉ vì thế thôi sao?"

    "Ờ. Có thể nhiều khi mấy đứa con gái đó không muốn vậy. Nhưng nó sống giữa quá nhiều cám dỗ và mấy thứ tin tức giật gân đầy drama trên mạng. Riết rồi nó thấy làm gái ngoan cũng chẳng được gì, trong khi đó mấy cô làm cái chuyện kia vẫn sống ngon nghẻ, thì nó làm theo thôi. Kiểu như, người ta nhìn thấy một cái gì đó quá nhiều, dần dần người ta sẽ xem nó là bình thường, thậm chí có phần hay ho và đến một lúc người ta sẽ vô thức làm theo. Cái đó mày chạy quảng cáo Facebook mày phải hiểu rõ hơn tao chứ!"

    Câu cuối của Nguyên là vì hắn đang nhìn vào màn hình chiếc điện thoại để trên bàn của F5. Màn hình đang sáng lên vì những tin nhắn nhảy vào, mà không cần xem F5 cũng biết là người ta nhắn tin cho trang của cậu để... chửi. Bài quảng cáo đã chạy được một lúc rồi.

    ***

    F5 chậm rãi bước giữa sân trường đại học. Cậu đang đi sang tòa nhà đối diện để kiếm một phòng trống ngồi nghỉ buổi trưa. Trường cậu không rộng lắm, chỉ có ba dãy nhà, trên sân có trồng vài cái cây nhưng không cao và cũng chẳng xanh um tùm gì cả. Thành ra lúc đi ngang vào ngày nắng thì nắng rát đầu còn ngày mưa thì mưa đau mắt. May mắn thay hôm nay là một ngày tạnh ráo hiếm hoi giữa mùa đông, và cũng không lạnh lắm dù cậu chỉ mặc quần jeans áo hoodie và trùm mũ kín đầu. F5 vừa đi vừa nhớ lại những câu nói của Nguyên ban nãy. Cậu đã tắt wifi điện thoại vì nếu cứ bật lên thì hôm nay cậu sẽ không thể học hành được gì mất. Cậu nghĩ về đủ thứ chuyện. Cậu nghĩ đến những ngày học nhóm với Ngân và Nguyên hồi nhỏ, sau đó cố ngăn bản thân tưởng tượng ra cảnh Ngân và một ông già bụng phệ nào đó cùng nhau. Cậu lắc đầu, nghĩ đến vẻ đẹp của Y, tài năng lẫn cuộc sống đầy kịch tính của cô, rồi trận cãi nhau với các thành viên hội hâm mộ Y và cả hai cô gái lúc sáng.

    Khi kiếm được phòng trống của lớp nào đó hình như vừa xong môn tiếng Anh, F5 ngủ ngon lành dù đang ngồi gục đầu xuống bàn.

    Trong giấc mơ, cậu nhìn thấy Y đang đi trước mặt mình, giữa đồng cỏ lau trông rất giống trong một MV cô đóng. Những ngọn cỏ lau trắng ngát cao hơn đầu người. Y thỉnh thoảng quay lại, vừa gạt những bông cỏ lau che trước mặt vừa nở nụ cười dịu dàng như nắng mùa thu. Cô mặc chiếc váy màu trắng tinh khôi, mái tóc nâu dài buộc hai bên như trong tấm ảnh mà cậu cài làm hình nền điện thoại. F5 nhìn xuống tay mình, thấy trên đó cầm một chiếc máy ảnh cơ ống kính dài. Đờ mờ, cậu nghe thấy tiếng mình cảm thán trong đầu. Rồi giờ em bắt tôi làm nhiếp ảnh gia cho em hả Y? Muộn quá rồi. Tôi có còn thích em nữa đâu? Nghĩ là vậy nhưng không hiểu sao cậu vẫn giơ máy ảnh lên, nheo mắt ngắm, ngón tay để trên nút bấm và đếm một, hai, ba. Y nghiêng người tạo dáng theo những ngọn cỏ, nụ cười tươi của cô làm cậu ngẩn ngơ. Rồi một đoàn tàu hỏa đột ngột phóng ngang với vận tốc khủng khiếp, thổi bay cả cánh đồng cỏ lau lẫn nụ cười của Y đi mất.

    F5 mở bừng mắt, ngồi thẳng dậy trên ghế. Quả là một giấc mơ kinh dị. Cậu nhăn mặt nhưng lại cũng phì cười. Cậu lấy điện thoại ra, định lên mạng tìm thông tin "diễn viên Y bị tàu tông" nhưng rồi lại thôi. Tốt nhất là không nên nhìn những thứ liên quan đến cô ta nữa, cậu tự nhủ. Những bài cậu đọc trong lúc ăn sáng đã bảo vậy mà.

    ***

    Rốt cuộc, đến tận khi tan trường về nhà, ăn uống tắm rửa, rồi nằm dài trên chiếc giường ấm áp quen thuộc, F5 mới bật lại wifi. Chỉ để phát hiện cả bài quảng cáo lẫn trang của của cậu đã không cánh mà bay.

    Không những vậy, mấy bài đăng trên các nhóm của cậu cũng bị xóa, chỉ có nhóm làm đẹp mà cậu hỏi những chị kia về kem trộn là còn. Trên đó có đủ thể loại cảm xúc, thích, tim, thương thương, cười ha ha, ngạc nhiên, buồn bã lẫn phẫn nộ. Cậu lướt lướt đọc bình luận, quả nhiên là người ta chia làm hai phe đối lập: một bên nói rằng diễn viên Y bán kem trộn hại người, bên kia bênh vực Y giống như những người hâm mộ hội cũ cậu tham gia. Rồi những người ủng hộ Y nói rằng sẽ báo cáo cho những bài "bôi nhọ" Y bị gỡ khỏi Facebook, còn dọa sẽ báo cho cơ quan có thẩm quyền điều tra xử lý. Ra là họ làm thật, vì trang của cậu đã bị đánh sập rồi.

    "Đã nói rõ thành phần kem trộn là gì rồi mà còn bênh cho được. Đờ mờ."

    F5 vừa nói một mình vừa vò đầu bứt trán một cách chán chường. Cậu định tắt điện thoại đi ngủ luôn nhưng khựng lại khi thấy Messenger hiện thông báo màu đỏ. Có tin nhắn mới trong mục "request" (tin nhắn chờ). Lạ thật, cậu đăng bài bằng tài khoản phụ (clone) chứ có lấy tài khoản chính đâu mà người ta nhắn tin vào tài khoản này chửi nhỉ? (Cậu hay tạo nhiều tài khoản phụ để lỡ bị người ta đánh sập mất thì thôi. Còn tài khoản chính cậu không thể làm mất được, trong đó có danh sách bạn học và thầy cô giáo cũ). F5 đoán mò. Rồi khi nhìn vào cái tên người dùng hiển thị in đậm trên hộp thoại, cậu hơi lưỡng lự. Đó là tên tài khoản của Voi - một trong những thành viên Ban quản trị của Hội những người hâm mộ diễn viên Y - cũng là một trong những người cậu đã hủy kết bạn hôm trước. Thà người lạ mắng chửi thì cậu nghe cũng như nước đổ lá môn, còn người có quen biết thì mệt mỏi hơn nhiều. Vả lại F5 không thích tính gã Voi này lắm. Hồi ở trong hội gã rất ít nói chuyện với cậu, chỉ vui vẻ với các thành viên nữ, trong khi đó bài đăng nào của cậu lỡ phạm nội quy là gã xóa rất nhanh.

    Nhưng rồi sự tò mò đã thắng, F5 nhấn nút mở hộp tin nhắn ra và đọc.

    "Hi F5, cái trang 'Cựu fan hâm mộ diễn viên Y' có phải của ông không? Quảng cáo của ông chạy ngang qua tường nhà tôi. Kết bạn lại đi, tôi có chuyện muốn bàn."

    F5 gõ tin nhắn trả lời một cách mà theo cậu là lạnh lùng: "Nói luôn đi. Mà khoan, sao ông nghĩ trang đó của tôi?"

    Nhắn xong, cậu đặt chiếc điện thoại sang bên cạnh rồi làm vài động tác chống đẩy trên giường. Dù là con nghiện internet nặng nhưng cậu thường xuyên tập thể dục. Y đã từng nói rằng cô thích những chàng trai có cơ thể săn chắc mà. Khỉ thật, mình lại nghĩ đến Y rồi. F5 nằm bẹp xuống, tự đập đầu một cái vào thành giường đau điếng, sau đó ôm trán tự mắng mình.

    Lúc này chiếc điện thoại sáng lên, tin nhắn của Voi nhảy đến.

    "Tôi nói cái này ông đừng buồn. Văn của ông có sự nhạt nhẽo rất riêng, cảm giác giống như uống nước lọc ấy. Ngay cả cái tên trang của ông cũng vậy. Tôi nhìn qua là biết ngay, không thể nhầm được."

    Nếu không phải vì cái đầu đang đau, F5 nghĩ mình sẽ cụng nó vào tường. Đã bảo mà, cậu không thể ưa được cái gã này.

    Cậu nhắn lại: "Ờ", tí thì cười phá lên vì thấy mình đúng là nhạt thật.

    "Nhưng mà tôi nghĩ ông đã đúng trong vụ của Y."

    Câu trả lời của Voi làm F5 ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường và nghiêm túc nhìn những dòng chữ đen trong ô bong bóng màu xám đang tiếp tục nhảy lên giữa khung chat của Messenger.

    "Mấy người bạn của tôi bảo hãng kem kia từng có lùm xùm từ trước rồi. Có một bà ca sĩ từng quảng cáo cho nó, nhưng sau đó gỡ bài. Tôi cũng đã đi coi thành phần kem trộn, đúng như ông nói thật. Sáng nay tôi mới cãi nhau với mấy ông admin kia, xong bị đá khỏi nhóm chat luôn. Tôi nghĩ bây giờ mấy ông đó nên đổi tên hội thành 'Hội những người mờ mắt vì diễn viên Y' nghe hợp lý hơn. Cả một đám u mê vì gái, chẳng thèm biết cái gì là đúng hay sai."

    F5 gõ lọp bọp vào bàn phím ảo, chiếc bong bóng màu xanh lục đậm nhảy lên: "Ờ. Trang của tôi cũng mới bị đám fan cuồng báo cáo sập."

    "Tôi biết rồi. Nhưng mà ông cũng đừng nản. Hồi nãy tôi hóng thấy cũng có nhiều người đồng tình với ông lắm, vẫn còn lắm đứa vào cãi nhưng tôi tin sau đó họ sẽ suy nghĩ lại. Họ không ngốc đâu, chẳng qua là đang sốc vì sụp đổ thần tượng thôi. Cả tôi hôm trước cũng vậy. Tôi đã trách nhầm ông, xin lỗi vì điều đó."

    Thật ra cậu sẽ vui hơn nếu Voi xin lỗi cho việc đã nói lời văn của cậu nhạt như nước lọc, nhưng chắc là không được vì nó vượt ra ngoài cái tính khó ưa của gã. F5 nhủ thầm và phì cười.

    Nhưng rồi cậu cũng trả lời: "Không sao đâu."

    "Ông có định lập lại trang mới không? Nếu có thì tôi đặt trước một vé làm editor."

    F5 cắn cắn ngón tay suy nghĩ trước câu hỏi của Voi. Hồi chiều lúc ngồi học trong lớp cậu cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Dù khi đó cậu chưa biết chuyện trang bị sập, nhưng mà...

    "Tôi sẽ lập trang mới Voi à, nhưng chắc ông không thích đâu vì nó không phải về Y." Cậu nhắn.

    "Nói rõ hơn đi."

    "Nghe khá mông lung và điên rồ, nhưng tôi muốn đăng những thông tin hữu ích và lối sống lành mạnh. Trên mạng đã có quá nhiều những thứ tiêu cực rồi, tôi muốn viết về cái gì đó tốt đẹp và những thông tin đúng hơn. Sự thật về kem trộn là một trong số đó. Ông có bao giờ nghĩ vì xem quá nhiều những bài đăng nhảm nhí hoặc tiêu cực mà người ta dần nghĩ nó là bình thường và rồi bắt chước theo không?"

    "Phức tạp vậy." Voi nhắn, có vẻ mất hứng thú.

    F5 giải thích, dù cậu cũng không cần Voi hiểu lắm: "Như Y quảng cáo kem trộn được người ta xem là bình thường ấy. Hoặc như những đứa con gái chạy theo phong trào sugar baby, ham chụp ảnh sống ảo mà bị tàu tông. Tôi muốn viết cái gì đó làm họ thay đổi cách sống, hoặc như ông nói là họ sẽ suy nghĩ lại."

    Voi im lặng. Khung chat không thấy hiện lên dấu ba chấm cho thấy gã đang soạn tin nhắn nữa. "Chắc nó nghĩ mình điên rồi. Mà mình cũng thấy mình điên rồi thật, ha ha ha..." F5 tự nhủ và lăn qua lăn lại trên giường cười đến đau cả bụng.

    Nhưng sâu trong lòng cậu biết, nếu không làm gì đó, cậu sẽ không chịu đựng được khi gặp lại hai cô gái hồi sáng, hoặc Ngân, hoặc ai đó. Cậu cũng chẳng hiểu tại sao nữa, có cái gì trong cậu cứ hoài trăn trở, thôi thúc không yên. Cậu đã đánh mất giấc mơ học ngành điện ảnh vì gia đình rồi, nếu bỏ lỡ mong muốn này nữa, e là cậu sẽ trở thành người "chết lúc hai mươi chôn năm sáu mươi" như người ta vẫn nói.

    Có điều Voi đã mất hút rồi, chấm màu xanh trước tên tài khoản của gã từ lúc nào đã chuyển sang xám mờ. Dù đã đoán trước được nhưng F5 vẫn thấy hụt hẫng. Cứ tưởng tìm được người đồng hành nhưng rốt cuộc thì cậu lại một mình, giống như khi cãi nhau với hội hâm mộ Y. Giống như khi nói chuyện với anh hai về trường điện ảnh. Hay giống như một ngày nào đó đã rất xa trong quá khứ, cậu cố giải thích niềm đam mê của mình cho ba má nghe.

    F5 mang theo hờn giận cứ thế chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Quên cả đặt chuông báo thức, cậu ngủ rất say, và cũng chẳng mơ thấy gì cả.

    Buổi sáng hôm sau, khi ngồi dậy đeo lại đôi kính, F5 nhìn thấy ngoài cửa sổ là một cơn mưa nặng hạt. Mưa rơi trắng nhòe cả cảnh vật, chẳng thấy rõ bầu trời trên kia hay con phố nhỏ nơi cậu sống. Cậu cầm chiếc điện thoại lên, nó nhanh chóng sập nguồn vì cạn pin, nhưng trước đó F5 cũng đã kịp đọc xong một tin nhắn đến từ Voi: "Xin lỗi ông hôm qua tôi ngủ quên mất, do ông nói chuyện nhạt quá đó. Đùa thôi, tôi nghĩ ông nên lập thêm một trang web để đăng bài, nhỡ đứa nào ngứa tay đánh sập trang Facebook. Mà khoan, ông có biết cách tạo không thế?"

    - HẾT -

    Thật ra là còn, nhưng đó là phần tiếp theo về Voi. Mời bạn đọc tiếp ở #2
     
    Mr. T, vivian.nguyenChanh30 thích bài này.
  2. bluecat

    bluecat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    80
    Được thích:
    82
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Đây là phần sau của truyện về F5, nhưng cũng có thể đứng riêng được. Nói chung là mình post ở đây luôn cho gọn.

    HÀNH TRÌNH CỦA VOI

    [​IMG]

    Lẽ ra mình không nên bắt đầu cái chuyện điên khùng này.

    Voi thường hay nghĩ vậy mỗi khi gặp khó khăn trong những công việc trong cuộc sống. Hắn luôn tự để mình bị dính vào rắc rối không đáng có. Tỷ như trên đường đến chỗ làm, nhìn thấy ai đó bị tai nạn, trước khi kịp nhận ra hắn đã thấy mình xúm lại hóng hớt theo thiên hạ rồi. Người ta bảo “Ai đó gọi cấp cứu đi!” là hắn gọi mà không suy nghĩ gì cả, thậm chí theo xe cấp cứu vào bệnh viện. Hoặc như khi đang đi chơi với bạn, nhìn thấy cô gái nào đó phải dắt chiếc xe ga nặng đi bộ giữa trời nắng gắt, hắn sẽ bỏ cả chơi để dẫn cô ta đến tiệm sửa xe gần nhất. Hay như cái lần đi hái lá tre hộ bà cụ sống gần nhà - hắn cũng không nhớ hái để làm gì - bị mấy con chó đuổi chạy té khói. Sau đó, giữa lúc ngồi ở ghế chờ bệnh viện nghe người nhà kẻ bị tai nạn hỏi “Mày là người tông nó phải không?”, hoặc khi cô gái kia bảo “Bây giờ em đang không có tiền. Anh cứ kệ em đi, em ngại nợ cái gì của ai lắm!”, hay trong lúc ôm ngọn cây bên đường chờ mấy con chó sủa chán mà bỏ đi, hắn nghe văng vẳng trong đầu tiếng chính mình tự mắng: “Ủa rồi mày rảnh lắm hay sao? Lẽ ra mày không nên bắt đầu cái chuyện điên khùng này!”

    Đúng vậy. Lẽ ra mình không nên bắt đầu cái chuyện điên khùng này.

    Voi ngồi nhìn màn hình máy tính, trong đầu lặp đi lặp lại suy nghĩ đó. Trước mặt hắn là giao diện hộp thư điện tử của trang web mà hắn làm dạo gần đây. Giữa phông nền trắng đơn giản ấy là những dòng tin nhắn màu đen có nội dung “khó nhằn” như sau:

    “Người gửi: Én

    Đọc bài viết về bảy cách để tự tử của anh/ chị khiến em cảm thấy anh/ chị là người rất tốt. Nhưng em vẫn thấy muốn chết, em có thể xin lời khuyên từ anh/ chị không ạ? Nếu em làm phiền anh/ chị thì mong anh/ chị bỏ qua.”

    Ban đầu Voi chẳng hiểu cái người gửi tên Én này đang nói gì, nhưng lên trang web tìm đọc một lúc thì phát hiện có bài viết như vậy thật. Trang web này vốn không phải của Voi, mà kẻ lập ra nó là một thằng suốt ngày lang thang trên mạng đọc đủ thứ tin tức và chăm viết bài đến phát sợ. Cậu ta viết xong để đó, Voi rảnh lúc nào sẽ lên sửa lỗi chính tả hoặc chỉnh nó chuẩn SEO hơn. Đôi khi bận làm việc, bận đi thực tập hoặc đi chơi với bạn mà vài ngày không lên cập nhật, Voi sẽ bị đè chết bởi núi bài viết của cậu ta. Mà những bài viết của cậu ta, trừ chuyện đầy lỗi chính tả ra thì còn rất khô khan và nhạt nhẽo. Ban đầu Voi nghĩ trang web này sẽ không có ai đọc đâu, nhưng không ngờ mới có vài tháng mà đã nhận về nhiều phản hồi đến độ F5 (tên cậu ta) phải mở thêm hộp thư điện tử. F5 trả lời hết những thắc mắc của người đọc, còn những câu vượt ngoài khả năng thì để dành cho Voi. (Chắc cậu ta nghĩ Voi là thánh).

    Chẳng hạn như lá thư này của Én, nó là phản hồi cho bài viết về chuyện tự tử mà F5 viết cách đây bốn tháng.

    “7 cách để tự tử

    Nếu có một ngày bạn thấy chán đời và muốn chết nhưng những cách tự tử mà bạn biết đều khó khăn và rất đau, thậm chí kém sang? Hãy thử một trong bảy cách sau đây:

    Cách 1: chết vì già.
    Cách này vô cùng dễ làm, bạn chỉ việc sống và chờ thời gian trôi qua thôi. Vô cùng nhẹ nhàng và ai cũng được vui.

    Cách 2: chết vì làm việc nuôi gia đình.
    Cách này hơi mệt hơn cách 1 nhưng cũng khá dễ. Bạn đi làm miết không để ý đến thời gian trôi qua, mới đưa tiền cho mẹ đi chợ đó mà nay con của bạn đã lập gia đình rồi và đã đến lúc bạn nằm xuống.

    Cách 3: chết vì đam mê, chết cho lý tưởng
    Cách này rất lãng mạn đấy. Bạn sống và làm việc vì đam mê và lý tưởng của bạn, khi chưa kịp nhận ra thì đã thấy mình chết mất rồi.

    Cách 4: chết vì có quá nhiều tiền
    Cách này rất sung sướng. Bạn hãy chết sau khi kiếm được thật nhiều tiền. Thật là quý tộc phải không nào?

    Cách 5: chết trong khi chờ số phận
    Nếu bạn là người hâm mộ phim kinh dị thì cách chết này dành cho bạn. Đây là một cách chết rất kịch tính đấy. Trong khi bạn đang sống rất hết mình thì cái chết ở đâu bỗng ập xuống. Ngạc nhiên chưa?

    Cách 6: chết vì giúp đỡ người khác
    Nếu muốn được người ta ghi nhớ, hãy chết trong khi đang giúp đỡ họ. Đây là cái chết dành cho những người thích sự cao cả.

    Cách 7: chết sau khi nhìn thế giới đến hồi kết
    Đây là cái chết dành cho những người ham học hỏi. Ngày đó đến sẽ có rất nhiều điều thú vị đấy. Mình đợi bạn ở cuối đường. Chúc vui!

    Viết bởi: F5
    Chỉnh sửa lần cuối bởi: Voyager.”

    Thậm chí khi Voi đã chỉnh sửa rồi, cái bài đó vẫn nhạt một cách kỳ quái. Nhiều khi hắn nghĩ, có lẽ F5 nên đổi tên trang thành “Hồ nước lọc - Nơi lưu những thứ nhạt nhẽo” thì hợp lý hơn.

    Voi đi xuống bếp, mở tủ lạnh lấy một chai chanh muối uống cho bớt nhạt, sau đó trở về phòng soạn thư trả lời Én.

    “Gửi Én,

    Không có gì phiền đâu, mình rảnh lắm. Bạn nói cụ thể hơn mình mới giúp được chứ.”

    Bức thư vỏn vẹn là vậy nhưng lúc nhấp chuột vào nút gửi Voi cảm thấy hơi căng thẳng. Không phải tự nhiên mà F5 chẳng dám trả lời, phải đẩy cho Voi, dù bản thân cậu ta mới là người lập trang web để lan truyền những điều tốt đẹp. Thậm chí, nó còn căng thẳng hơn cái lần Voi bị người nhà của nạn nhân bị xe đụng nắm cổ áo định đánh vì tưởng hắn là kẻ gây tai nạn, may mà có mấy chị y tá đến giải thích. Nhưng lần đó trách nhiệm nằm ở bác sĩ và bệnh viện, Voi chỉ “hộ tống” anh bị xe đụng ấy một đoạn thôi. Chuyện lần này rất khác, nhỡ cái đứa tên Én đó đưa ra một câu chuyện vô cùng tăm tối và phức tạp vượt ngoài sức chịu đựng lẫn hiểu biết của Voi, hắn sẽ phải nói gì đây? Nếu hắn nói gì sai, Én có tự sát không?

    Voi nghĩ mà lạnh cả người. Món nước chanh muối uống lúc nãy càng làm da gà nổi lên dù hắn đang ngồi giữa một mùa hè rát nắng. Có tiếng chim hót xen lẫn tiếng ve râm ran phía bên ngoài nhà. Hắn ngả người ra chiếc ghế dựa và ngửa lộn đầu nhìn ô cửa sổ ở sau lưng. Một bầu trời những trái xoài xanh như rơi thẳng xuống mắt hắn. Màu lá xanh ngả vàng trong nắng trưa. Cây đó là của cụ bà bên hàng xóm đã từng nhờ hắn đi hái lá tre, khi nào rảnh hắn phải sang xin vài trái về chấm muối ớt. Hắn hình dung mà nuốt nước miếng ừng ực.

    Cuộc đời dẫu sao vẫn tươi đẹp. Voi chớp mắt nhìn những đám mây trắng trên cao, khẽ giật mình khi có một cánh chim bỗng lượn ngang qua bầu trời. Chẳng biết cánh chim kia có buồn như Én không - một ngày mùa hè rực rỡ lại bỗng muốn kết liễu bản thân mình?

    ***

    F5 gửi tin nhắn cho Voi khi hắn đang ngủ... trong giờ làm. Quả đáng tội, Voi đã thức ngồi chờ thư của Én suốt buổi trưa nhưng không có hồi âm. Thế là chiều nay hắn vừa chấm bài kiểm tra của học viên vừa gật gù đồng tình, sau đó lăn ra bàn ngủ quên luôn, mơ thấy mình vẫn đang bơi giữa ngổn ngang biển chữ. Cũng may là chưa nhả lên đó tí nước miếng nào và trong phòng không có thầy cô nào nữa, nếu không chắc hắn đã bị cái trung tâm tiếng Anh này đá thẳng cổ. Hắn buông cây bút đỏ, vỗ vỗ vào mặt cho tỉnh, đoạn kéo chiếc điện thoại trên bàn lại và nhìn qua nội dung tin nhắn.

    “Ông đâu rồi? Sao bảo ‘mình rảnh lắm’ mà giờ còn chưa trả lời thư?”

    Ờ, rảnh lắm, vô cùng rảnh! Voi ngáp dài nhìn xấp bài còn dày cộm trên bàn rồi lật cổ tay nhìn đồng hồ. Tí nữa chấm bài xong hắn còn phải xuống tầng dưới của trung tâm để dạy học. Hắn gõ vào bàn phím ảo trên chiếc iPhone: “Ông trả lời hộ tôi đi. Tôi không xem được, đang giờ làm.”

    “Tôi không biết nói gì. Thà ông bắt tôi đọc tâm thư chửi rủa dài 5000 từ còn hơn.”

    Xem ai đang nhắn kìa, một kẻ từng viết bảy cách tự sát mà nhìn qua ai cũng biết là để khuyên người khác cố gắng tiếp tục sống! Voi bĩu môi, định cúi xuống chấm bài tiếp thì F5 lại nhắn.

    “Tôi copy lại cho ông luôn nè.”

    Tiếp đó là nội dung bức thư dài như mấy bài luyện viết IELTS của học trò mà hắn đang đọc.

    “Người gửi: Én

    Em cũng không biết tại sao em muốn chết nữa, cũng không biết phải nói với anh/ chị từ đâu. Em cảm thấy như mình tồn tại trên đời này không có ý nghĩa gì, giống như em có mất đi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ai. Bố em vì dịch Covid nên bây giờ lương thấp hơn trước, kinh tế khó khăn mà mẹ em suốt ngày cằn nhằn nên hai người luôn cãi nhau. Họ cãi nhau vì những thứ rất nhảm nhí. Họ không quan tâm gì đến em. Ở nhà em rất căng thẳng, không học hành gì được. Ở trên trường em cũng có bạn nhưng không ai hiểu em vì sở thích của em khác các bạn. Dạo gần đây em rất thường xuyên nóng giận vô cớ, không ai làm gì em em cũng tự nhiên căm ghét họ, căm ghét cả bản thân em nữa ạ. Mọi thứ xung quanh vẫn bình thường nhưng trong đầu em như nổi bão. Nhiều khi đang ngồi học nhìn ra cửa sổ lớp em cứ tưởng tượng cảnh mình nhảy xuống sẽ ra sao. Mỗi khi đi ngang qua hành lang em phải vịn vào tường để khỏi muốn lao xuống. Em hoàn toàn mất phương hướng rồi anh/ chị ạ. Em rất mệt mỏi. Em muốn chết để thoát khỏi gánh nặng này.

    Văn của em 6 điểm thôi nên trình bày hơi lủng củng, mong anh/ chị bỏ qua. Cảm ơn anh/ chị đã nghe em nói.”

    Voi tự thấy mình thở ra, cảm giác trong người khá nhẹ khi đọc xong bức thư. Vấn đề của Én không quá phức tạp như hắn lo sợ, chỉ là một cô bé học sinh buồn và căng thẳng vì chuyện gia đình. Nhưng giọng văn trang trọng và việc trình bày văn bản chỉn chu có phần hơi già trước tuổi này cũng khiến hắn không thể xem thường được. Điều đó chứng tỏ Én là người đắn đo nhiều, gần như phức tạp hóa mọi việc và rất sợ hãi việc bị người nhận thư phàn nàn.

    Vì thế nên Voi không vội trả lời. Hắn ậm ừ với F5, ngồi xử lý nốt đống bài kiểm tra trên bàn rồi mang theo bình nước chanh bước ra ngoài.

    Trung tâm mà hắn dạy học không lớn lắm, chiếm hai tầng của một tòa nhà nằm giữa ngã tư lớn. Những tầng khác là ngân hàng, trung tâm giáo dục và công ty của người ta. Chỉ cần xuống tầng dưới thôi nhưng Voi thường đi thang máy, vì ở đó hay có những chị gái chân dài là nhân viên ngân hàng và mấy cô kế toán đeo kính nghiêm trang đi qua. Người hắn ngại gặp nhất ở ngoài giờ dạy là đám sinh viên đại học - cũng là học viên trong lớp của hắn, nhất là mấy em gái. Hắn hơi ngại khi được mấy em đó gọi là “thầy”. “Thầy” nghe rất già, mà hắn mới hai mươi hai tuổi thôi, còn chưa tốt nghiệp đại học nữa. Đáng lẽ ra ngay từ đầu hắn không nên nghe lời chị chủ trung tâm ở lại đây làm việc sau khi thi xong. Hắn vừa đứng uống nước chanh trong thang máy vừa hối hận nghĩ.

    Cửa thang máy mở, Voi càng hối hận hơn nữa khi thấy trong đám học viên đang đứng ở chỗ hành lang, có một cô gái cầm bịch xoài xanh ăn ngon lành. Cô ta ăn một mình mà vẫn tỉnh queo không tí ngại ngần, lại còn trông rất vui vẻ nữa. Bận ăn là vậy nhưng nhìn thấy hắn đi tới, cô ta vẫn không quên ném ra một câu chọc ghẹo:

    “Già rồi còn ngậm ống hút!”

    “Nói chuyện với thầy vậy đó!” Hắn vừa lườm cô ta vừa giả vờ phàn nàn.

    Nhưng mà hình như một ông thầy mặc vest đi giày da mà uống nước trong cái bình màu hồng bằng ống hút thì có gì đó... không trưởng thành cho lắm.

    Cô gái phớt lờ lời hắn, giơ bịch xoài xanh ra hỏi, vẫn giọng ngang phè: “Ăn không?”

    Hắn định đưa tay ra lấy theo phản xạ, nhưng rồi kìm lại được, cũng chẳng hiểu tại sao. Tại vì đám sinh viên đứng gần đó nhìn họ tò mò, chắc là vậy.

    “Sắp vào học rồi! Ăn nhanh lên.”

    Cuối cùng hắn chỉ nói thế và đi tiếp vào lớp.

    Cô gái đó tên Vy, là học viên duy nhất không gọi hắn bằng “thầy” nếu không phải trong giờ học. Lý do rất điên rồ: họ là người yêu cũ của nhau. Hai người quen nhau từ hồi còn học cấp ba, chia tay vì “anh hay lo chuyện bao đồng quá làm em mệt mỏi”, Vy nói vậy. Đã quá nhiều lần hắn bỏ hẹn với cô để “lo chuyện thiên hạ”. Nhưng sau đó thì cô vẫn đến đây học trong lớp tiếng Anh mà hắn phụ trách, và thường hay chọc ghẹo hắn ngoài giờ như một đứa trẻ con hờn dỗi. Hắn không hiểu lắm nhưng cũng chẳng thấy khó chịu gì quá. Chỉ là đôi khi, đang đứng giảng bài giữa lớp mà thấy Vy ngồi vừa nhìn mình chằm chằm vừa thỉnh thoảng cười kiểu khinh khinh, hắn lại thấy lạnh lạnh gáy.

    Nhưng Voi chưa bao giờ nghĩ hai người sẽ quay lại được như trước. Hắn tự thấy mình sống hơi vô tư nhưng vẫn có giới hạn. Trong chuyện của hai người, dù lỗi nằm ở hắn nhưng cái kiểu nói chuyện đầy mỉa mai của Vy cũng đã đủ làm tổn thương hắn rồi.

    ***

    “Én thân mến,

    Mình đang đứng trước hành lang, gió rất mát. Đọc thư của bạn làm mình đắn đo mãi không biết trả lời sao. Mình nghĩ bạn đang bị stress quá nhiều. Bạn nên xả nó ra từ từ, đừng gồng quá, nếu được thì tâm sự với bố mẹ của bạn những gì bạn cảm thấy, đến thư viện đọc sách để khỏi phải nghe chuyện cãi vã của họ, hoặc gửi email nói chuyện với mình hằng ngày cũng được. Mong bạn cảm thấy thoải mái hơn với bản thân và sớm vui vẻ trở lại.”

    Rốt cuộc Voi cũng trả lời thư của Én sau khi dạy xong. Đã năm giờ hơn, hắn cất điện thoại vào túi và vịn thành cửa sổ nhìn xuống bên dưới. Nơi hắn đang đứng là tầng năm, nếu nhảy xuống dưới đó sẽ làm móp trần ô tô của mấy đại gia, hoặc xui xẻo hơn là bị mấy thanh viền biển quảng cáo xiên thủng người như trong phim kinh dị. Voi tự hỏi bị như vậy có gì hấp dẫn mà một đứa học sinh mới mười mấy tuổi đầu nói rằng mình phải bám lấy tường để ngăn bản thân không lao xuống.

    “Đang nhìn gì vậy?”

    Giọng nói quen thuộc lanh lảnh vang lên bên tai. Voi hơi giật mình quay sang nhìn. Vy đứng đó ngó hắn đầy tò mò bằng đôi mắt to. Long lanh hay ngây thơ sẽ là từ hắn dùng để diễn tả nếu cô ta đã không ngồi cười (nhạo) hắn trong giờ học.

    “Không có gì. Sao em chưa về?”

    “Em đợi anh nhảy xuống.” Vy nói tỉnh bơ.

    “Đúng là đàn bà, miệng lưỡi thâm độc.”

    “Cảm ơn.” Vy cười nói, sau đó lấy tay ôm bụng, đổi giọng thảm thương bảo hắn. “Thầy, chỗ này có phòng y tế không? Nãy em ăn nhiều xoài nên đau dạ dày quá. Thầy đi kiếm thuốc cho em đi.”

    “Không. Cho đáng đời!”

    Hắn nói vậy nhưng vẫn dẫn Vy đi ra ngoài phòng tiếp khách xin thuốc thật. Chị tư vấn viên - cũng là đồng nghiệp của hắn - vừa lục lọi hộp đồ y tế vừa nhìn hắn và Vy bằng ánh mắt nửa tò mò nửa như sắp phá ra cười. Bởi vì Vy đã bảo chị rằng: “Thầy ấy rủ em ăn xoài nên em phát bệnh.” Voi ngồi nhìn cô ta uống thuốc mà trông mặt vui tươi như đang nốc trà sữa, đột nhiên nghĩ mình y hệt như đang bị đứa con gái độc mồm độc miệng này bắt nạt. Nhưng không thể nào làm khác được. Mẹ hắn đã dặn rồi, ra đường phải biết giúp đỡ người khác, nhất là phụ nữ bởi vì họ rất yếu đuối.

    Sau đó, Vy không nghĩ ra trò gì để “hành” hắn nữa. Nhưng tối về nhà, hắn thấy trong điện thoại có tin nhắn từ cô.

    “Em xin lỗi vì lúc chiều bảo anh nhảy xuống. Em thấy anh hơi buồn nên chọc cho anh vui thôi.”

    Không hiểu sao lúc đọc xong mấy dòng chữ ngắn ngủi đó, Voi lại nhớ rằng hình như mình từng ngồi biên tập một bài viết khá dài của F5 tên là: 7 bước để quên một người bạn từng rất thích. Dạo đó, hắn và cả F5 vừa rời khỏi nhóm hâm mộ cuồng nhiệt cô diễn viên nọ trên Facebook, cũng là nơi mà hắn và F5 biết nhau. Không hiểu làm thế nào mà bây giờ hai thằng lại thành ra ngồi chạy một trang web có nội dung không liên quan gì đến cô diễn viên kia cả. Voi cũng không hiểu lắm chuyện “viết về những thứ tốt đẹp để người ta thay đổi cách sống” mà F5 đã nói, chỉ nhớ hồi ấy hắn đồng ý cộng tác với cậu ta là vì cảm nhận được cậu ta là người tốt. Cũng giống như Én đã từng nói đọc bài về 7 cách tự sát cảm thấy người viết là một người rất tốt đến nỗi em tin tưởng gửi email nhờ tư vấn vậy.

    “Này ông, tôi nghĩ cái bài 7 bước để quên một người mình thích của ông chẳng có tác dụng gì cả. Ông nên chuyển sang chạy quảng cáo kem trộn, vừa có tiền vừa nhẹ đầu.”

    Voi nhắn cho F5 như vậy, để rồi nhận được câu trả lời nhạt nhẽo hơn cả mong đợi.

    “Thôi đi, xức kem trộn hại da hết, còn đâu gái đẹp để tôi ngắm. Mà lại có thư của Én kìa ông.”

    ***

    Có thư của Én.

    Thấm thoắt cũng đã một tháng trôi qua rồi. Dạo này ngày nào Voi cũng nhận và trả lời thư của Én. Cô bé gần đây đã cảm thấy khá hơn, tuy bố mẹ vẫn cãi nhau nhưng cô thường lên thư viện học, không gian yên tĩnh nên thấy đỡ căng thẳng. Cô còn kể rằng hàng xóm của cô mới cho cô một chú chó con và cô rất vui khi chăm sóc và chơi đùa với nó.

    “Người gửi: Én

    Anh biết không? Em đã nghĩ ra cách để chữa cơn trầm cảm của mình rồi, đó là chơi với chó! Nó dễ thương lắm anh ạ. Dù trên lớp thầy cho em 0 điểm thì về chơi với nó một lúc là em quên sạch.”

    “Người gửi: Én

    Em mới mua máy chụp hình. Anh có muốn xem ảnh chú chó của em không? Em có quay video nó lại nè.”

    “Người gửi: Én

    Em cho nó ăn đồ bột loãng với uống sữa thôi à, không hiểu sao nó lớn nhanh vậy nữa. Em không biết nó là con chó hay con heo nữa rồi anh ạ.”

    “Người gửi: Én

    Bữa anh có nói trang web của bọn anh thiếu người edit phải không? Tạo tài khoản cho em đi, lúc nào em rảnh em lên chỉnh lỗi chính tả hộ cho. Bữa em đọc bài mới của anh F5 mà đau mắt luôn ấy.”

    “Người gửi: Én

    À không, văn của em tệ lắm, với cả em không nghĩ ra gì để viết. Em chỉ sửa lỗi chính tả được thôi. Em có ý này, sao hai anh không mở kênh Youtube? Cần em quay cho không? Em biết edit video nè.”

    “Người gửi: Én

    Ồ, vậy là hai anh chưa biết mặt nhau luôn ấy hả? Đúng là thời đại 4.0, không cần gặp mặt mà con người ta vẫn có thể hiểu được nhau.”

    Đọc thư của Én, Voi mới nhận ra là hình như mình chưa từng thấy mặt của F5. Mà hắn cũng chẳng quan tâm lắm, thà là cô nào xinh xinh thì hắn còn đi ngắm cho đời tươi thắm. Không chừng sau này có ngày hai thằng gặp nhau giữa đường rồi bỗng xảy ra xích mích, xông vào đánh nhau một hồi sứt đầu mẻ trán mới biết người quen. Sở dĩ có chuyện đánh nhau là vì Voi hình dung những người khô khan và nhạt nhẽo như F5 thường rất nóng máu. Trong khi Voi thì nhiều chuyện từ trước đến giờ. Hay theo cách nói của Vy là “hay lo chuyện bao đồng” ấy.

    Vy dạo này chẳng chịu học hành gì cả.

    Dù vẫn hay đến lớp nhưng cô toàn ngồi vẽ mèo vẽ lợn trong vở, giờ học phần nói thì toàn lầm bầm “I hate you with every part of my soul” (Em ghét thầy bằng tất cả những mảnh linh hồn trong em) mỗi lần Voi đi ngang. Voi nghe riết cũng quen, không rét run người nữa, chỉ thấy tội cho cô bạn ngồi cạnh Vy, tưởng Vy đang nói mình nên tay cầm bút mà run lẩy bẩy.

    Có một chiều tan lớp, Voi ôm đống bài tập của học viên định đi lên tầng trên thì thấy Vy đang loay hoay đứng bên hành lang. Lại gần, hắn mới nhận ra cô bị tuột dây một bên chiếc giày thể thao, mà tay cô thì đang bận cầm ly trà sữa không biết nên để đâu. Trước khi kịp suy nghĩ thấu đáo, hắn đã thấy mình ngồi dưới đất, tay giúp Vy thắt lại dây giày, thành thạo như đã từng làm chuyện này 1001 lần.

    Thắt xong, phủi tay cầm chồng tập vở của học viên đứng dậy, hắn thấy cô gái trước mặt đang tròn mắt nhìn mình. Ánh mắt bàng hoàng, à không, là tức giận mới đúng. Hắn nghe như có tiếng bom nổ uỳnh trong đầu, cả tiếng của bản thân tự cảm thán: “Thôi chết rồi. Hình như chuyện này không phải chuyện một người thầy nên làm giúp học sinh.”

    “Anh làm cái gì vậy? Em có nhờ anh giúp đâu?”

    Vy nhăn trán gắt lên đầy giận dỗi. Hắn đâm ra lúng túng, đáp đại:

    “À, anh không cố ý, tại thấy em khổ sở quá nên...”

    “Nên anh giúp à? Vì anh là người tốt phải không? Ai cũng vậy thôi đúng không?”

    Vy vừa hỏi tới tấp vừa khóc, không đợi hắn trả lời đã quay lưng bỏ đi, nhanh như chạy, vừa đi vừa lấy tay quẹt nước mắt. Hắn đứng nhìn theo mà không biết phải làm sao nên... cứ đứng vậy thôi. Hắn không hiểu gì cả, cả Vy lẫn bản thân. Tại sao cô ta suốt ngày chọc tức hắn thì được mà hắn tự động giúp thì lại khóc? Mà hắn nữa, bị điên rồi hay sao? Hai người có còn là gì của nhau nữa đâu mà hắn phải buộc dây giày cho cô?

    Lúc đó, bạn cùng bàn của Vy đột nhiên ở trong lớp đi ra, vui vẻ đổ thêm dầu vào lửa: “Thầy, don’t worry. Love physically makes her crazy. There’s nothing thầy can do about it*. Mấy câu này em mới học được trong sách, hay không thầy?”

    (Chú thích: * Thầy đừng lo. Chỉ là tình yêu làm cô ấy phát điên thôi. Thầy không thể làm gì được đâu.)

    ***

    Thật ra là có đấy. Lẽ ra ngay từ đầu, Voi đừng nên làm người tốt, đừng giúp đỡ ai trên đường cả, đừng lo chuyện bao đồng, đừng quan tâm thiên hạ. Mặc kệ người ta. Sống cuộc sống của riêng mình. Chỉ chăm sóc cho cô gái mà mình yêu thôi.

    Còn nữa, đừng đề nghị làm việc trên trang web của F5.

    Voi ngồi trong phòng, căng mắt nhìn màn hình máy tính. Cảm xúc trong hắn rối bời, bàng hoàng, lo lắng và cả tức giận nữa. Trên giao diện email quen thuộc vẫn là thư của Én gửi đến, nhưng nội dung không còn bình yên như trước, mà dữ dội và lạnh lùng như một xô nước đá đổ từ trên đầu Voi đổ xuống.

    “Người gửi: Én

    Cảm ơn anh rất nhiều vì thời gian qua đã nghe em tâm sự những chuyện linh tinh. Em rất biết ơn anh nhưng thứ lỗi em không chịu nổi cuộc sống này nữa rồi. Con chó của em đã chết rồi anh ạ. Em không còn gì để nuối tiếc trên cõi đời này nữa. Em đi đây. Em xin lỗi vì đã làm mất thời gian và niềm tin của hai anh quá nhiều. Nếu kiếp sau cuộc đời bớt đau khổ hơn, em hy vọng có thể được làm bạn của các anh.”

    “Đ. m. Thà nó giết tôi đi còn hơn. Sau từng đó thời gian mà nó nói chết là chết cơ đấy.” Tin nhắn của F5 hiện lên trên màn hình chiếc iPhone.

    Voi không trả lời, chỉ thấy bàn tay để trên bàn của mình chợt run lên bần bật. Rồi cũng trước khi hắn kịp nhận ra, bàn tay đó đã cầm chiếc điện thoại lên ném thẳng vào tường. Chiếc iPhone 10 đập mạnh một tiếng khô khốc rồi rơi xuống nền nhà “xoảng” thêm một phát nữa làm chính hắn cũng giật mình. Nhưng Voi không quan tâm lắm. Hắn gục đầu xuống bàn phím máy tính, đột nhiên nước mắt bỗng tuôn rơi làm nóng ướt cả cánh tay, cũng không biết vì tức giận, vì thương Én, vì cảm thấy như bị phản bội hay vì tất cả mọi chuyện đã xảy ra.

    Hắn cứ ngồi như thế một lúc lâu, hình như có ngủ thiếp đi một lúc. Những ngày có quá nhiều việc, hắn thường hay nằm xuống mà không rõ mình vừa thức hay ngủ như vậy. Khi tỉnh dậy, hắn rút khăn giấy trên bàn lau mặt sơ sài. Nhìn qua góc phải dưới màn hình máy tính thì đã 9 giờ tối. Hắn cầm con chuột, định tắt máy thì thấy trên hòm mail có thư chưa đọc, nhưng không phải thư đến mà là thư đi, của F5 gửi Én. Dòng thư in hoa toàn bộ, có vài lỗi chính tả nhưng hắn vẫn hiểu hết được. Nội dung như sau:

    “Đ. m. Én,

    Dù em có đọc được hay không thì đây cũng là lần đầu tiên và cuối cùng tôi trả lời em. Tốt nhất là em tự sát thành công, nếu không tôi mà gặp em ngoài đường là tôi giết em luôn đấy. Tôi không nhẹ nhàng hay kiên nhẫn với em như Voi đâu. Cũng đừng bao giờ mong kiếp sau tôi sẽ làm bạn của em. Đéo có bạn bè nào phản bội niềm tin của bạn bè mình như em cả. Đ. m., thậm chí tôi đã tin em sẽ giúp chúng tôi phát triển cái trang web chết tiệt này. Tôi đúng là ngu.”

    Voi dở khóc dở cười. Hắn hình dung ra cơn phẫn nộ của F5 khi đánh những dòng chữ ấy. Nhưng có quan trọng gì nữa đâu, nếu một đứa nhóc đã muốn chết đến vậy thì chẳng còn gì người ngoài có thể làm được.

    “Fuck. There was nothing we could do. Trả ông tài khoản, tôi bỏ cuộc.”

    Hắn nhắn tin cho F5 rồi gỡ đăng nhập trang web lẫn hòm mail chung, sau đó xóa luôn lịch sử trình duyệt máy tính.

    Và ôm gối bông nằm ngủ, bỏ quên cuộc đời vui thì ít mà phiền muộn thì lại quá nhiều.

    ***

    Nhưng chiều hôm sau, trong cái nắng vàng rộm đầy mơ màng của tháng 6, Vy đứng trên cửa sổ tầng năm của tòa nhà nhìn xuống vẫn thấy người mà cô yêu dắt một cụ già qua bên kia đường để rồi trễ giờ dạy học. Buổi tối, F5 vẫn thấy gã editor thân quen ngoi lên trang web để biên tập đống bài vừa dài vừa nhạt như nước lọc của mình. Tất cả là vì lúc 3 giờ sáng hôm trước, Voi đang ngủ thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại kêu thông báo có email mới. Bấy giờ hắn bò tới nhặt cái iPhone vỡ màn hình lên, phát hiện mình chưa gỡ đăng nhập hộp thư chung của hắn và F5. Trên đó có thư trả lời của Én.

    “Em nằm khóc suốt từ tối đến giờ, đọc được thư anh làm em sợ quá. Đừng buồn em mà, em không chết nữa đâu. Em mới sửa xong video đầu tiên, anh mở kênh Youtube đi. Em đã nghĩ xong chủ đề rồi, em sẽ làm về trầm cảm.”

    Voi chẳng biết cô bé có còn muốn tự tử nữa không, nhưng hắn vẫn tiếp tục làm những việc hắn nghĩ là tốt. Chỉ đơn giản vì cuộc sống là một hành trình rất dài và đầy khó khăn. Và giữa chừng hắn sẽ luôn dừng lại vài giây để hối hận rằng “Lẽ ra mình không nên bắt đầu cái chuyện điên khùng này”.

    - HẾT -
     
    Mr. TChanh30 thích bài này.
  3. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    634
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    1.190
    GSP:
    Ap
    ôi thề là tớ đã cười dã man vì cái câu này :))))))))))) nó lại thật không đùa :))))))))) Thế mà bảo F5 nhạt nhẽo lại không phải rồi :)))))
     
    bluecat thích bài này.
  4. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    634
    Được thích:
    446
    Đã thích:
    1.190
    GSP:
    Ap
    Truyện đọc cuốn dã man á!!!! Từ truyện bạn Sẻ viết về trầm cảm tới truyện lần này, có vẻ cậu viết rất siêu mảng nội dung này luôn á!!! Viết siêu lắm ạ. Một chút góp ý xíu là nếu được thì những phần trong ngoặc kép cậu không cần thiết để trong ngoặc lắm. Bản thân tớ thấy nó làm ứứt mạch truyện sao sao á. Nếu mà cậu theo viết dài dài thì rất có khả năng ấy, kiếm cách đi thi hoặc gửi bản thảo, tui sẽ đu dài dài. Ui chạ! Tớ ưng bài nì ghê gớm lân!!!
     
    bluecat thích bài này.
  5. vivian.nguyen

    vivian.nguyen Iron Maiden Gà về hưu Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    1.144
    Được thích:
    1.658
    Đã thích:
    615
    GSP:
    Ap
    :x
     
    bluecat thích bài này.

Chia sẻ trang này