Trần Chân - Hoàn - Búp Bê

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Septvn, 7/7/17.

?

Bạn thích nhân vật nào trong truyện?

  1. Trần Chân

    50,0%
  2. Huỳnh Cát

    25,0%
  3. Lý Nhật Trung

    25,0%
  4. Lý Nhật Tôn

    0 vote(s)
    0,0%
  5. Nguyễn Sùng

    75,0%
  6. Nhược Lan

    25,0%
Multiple votes are allowed.
  1. Septvn

    Septvn Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    177
    Được thích:
    177
    Đã thích:
    136
    GSP:
    Ap
    Ngoại truyện 5: Nhân sinh nợ nhau một chữ tình



    Ta lại nằm mơ giấc mơ ấy, bao năm qua, không biết đã bao nhiêu lần.

    Trong mơ, có một cô gái bé nhỏ với nụ cười rạng rỡ nhìn ta và cất giọng ngọt ngào: “Nam à!”

    “Nam à!”

    “Nam à!”

    “Nam, anh có khỏe không?”

    Ta nhìn cô ấy, cố gắng quan sát dung mạo ra sao. Nhưng trước mắt ta dường như chỉ là những ảo ảnh nhập nhòe. Để rồi sau mỗi lần như thế, ta lại giật mình thức giấc, thấy đầu đau như búa bổ và một nỗi xót xa tràn ngập lồng ngực mình.

    Cô ta là ai? Tại sao lại ở trong giấc mơ ta suốt mười mấy năm qua. Tại sao lại gọi ta là Nam?

    Ta không cho phép Từ Viên thắp đèn, cứ thế một mình trong bóng tối, im lặng suy tư. Giấc mơ ấy dường như đeo đẳng ta từ sau lần giao chiến với Nùng Trí Cao. Đôi lúc ta nghĩ đó là di chứng của độc cần. Mấy lần gửi bồ câu cho Nguyễn Sùng để hỏi về việc này nhưng cậu ta đều từ chối gặp mặt. Ta không nghĩ một người yêu tự do như cậu ấy lại quyết định chọn con đường xuất gia.

    Và sau những đêm như vậy, ta lại cho triệu kiến Ỷ Lan. Cả hoàng cung rộng lớn này, dường như chỉ có mình nàng ấy là có dáng vẻ gần giống với người con gái trong giấc mơ ta. Thế nhưng Ỷ Lan cũng càng lúc càng xa rời hình mẫu ấy. Nhớ lại năm xưa, ta đón nàng ấy về cung, dường như chỉ vì hình dáng thân thuộc và cây trâm nàng cài trên tóc, đem đến biết bao cảm xúc trong ta.

    Cuối cùng, Ỷ Lan cũng không phải cô gái ấy. Hoàng hậu hay những phi tử khác cũng đều không phải nàng. Nàng ta rốt cuộc là ai, cớ gì lại ám ảnh ta mãi như thế?

    Ta đã nghĩ cảm giác đau đớn này chỉ xuất hiện sau mỗi giấc mơ, không ngờ hiện thực ta cũng đã từng gặp tình trạng tương tự. Đó là một lần trong lúc đi săn, thấy Nhật Trung cùng một cô gái. Giây phút nhìn ả ta chẳng hiểu sao trong tim ta lại trào lên một nỗi trống trải và đau đớn đến vô cùng.

    Thì ra đó chính là em dâu của Huỳnh Phúc, cũng là người em trai ta bất chấp mệnh lệnh phụ hoàng, từ bỏ chỉ hôn với con gái nhà họ Ngô, đôi khi cầm một chiếc hoa tai ngọc bích cười đến thẩn thờ!

    Ả ta đã có chồng rồi vẫn còn dụ dỗ Nhật Trung. Ta tìm cách khuyên can nhưng chú ấy vẫn không nghe, nhiều lần còn muốn gây gỗ với ta. Ta đã từng nghĩ đàn bà đẹp mới mang đến tai họa, không ngờ một ả đàn bà tầm thường như vậy, cũng sinh biết bao sóng gió thị phi.

    Bởi thế, khi biết anh trai ả có dính líu đến phi tử của phụ hoàng ta đã quyết định xử tử cả nhà không một chút nương tình. Lúc đi ra pháp trường, ta có cảm giác ả nhìn ta bằng một đôi mắt đầy chua xót cũng tràn ngập yêu thương… nhưng không, Nhật Trung đi sau lưng ta, ánh mắt ấy, chắc hẳn dành cho Nhật Trung.

    Giây phút đầu ả rời khỏi cổ, ta đã nghĩ mình sẽ trút bỏ bao nhiêu gánh nặng. Không ngờ khi nhìn thấy Nhật Trung đau khổ chạy đến ôm xác ả vào lòng, trái tim ta lại quặng lên, đau đớn gấp ngàn lần so với giấc mơ kia.

    Sau này, đôi lúc ta nghi ngờ bản thân mình. Năm đó ta đón Ỷ Lan vào cung, phải chăng nhìn nàng ấy rất giống cô gái Nhật Trung yêu?

    Ta giết người em trai ta yêu. Và ta cũng gián tiếp giết chết em trai mình.

    Nếu lần đó ta không một mực ép buộc Nhật Trung cầm quân đi chống lại Đại Tống thì chú ấy cũng sẽ không bị thương nặng như thế. Ta đề nghị Nhật Trungvào cung để thái y chăm sóc nhưng chú ấy từ chối, một lòng muốn đến Diễn Châu sống những ngày còn lại. Thì ra Diễn Châu là quê hương của cô gái kia. Ta chỉ còn cách mật hàm cho Bát vương gia, nhờ chú chăm sóc Nhật Trung.

    Suốt bảy năm ròng Nhật Trung không quay về Thăng Long. Đến khi trở lại thì cả phủ Phụng Càn ngập tràn trong màu trắng xóa. Ta nhìn con gái của em trai mình, cảm giác thân thuộc đến chạnh lòng.

    “Con tên gì?” – Ta hỏi.

    “Bẩm hoàng thượng con tên Lý Niệm Chân.”

    Lý Niệm Chân! Thì ra suốt bao nhiêu năm Nhật Trung chưa quên được ả ta. Đến cả con gái mình cũng đặt theo tên ả. Ta xoa đầu con bé.

    “Con theo ta về hoàng cung. Từ đây nơi đó sẽ là nhà con, ta là phụ hoàng còn tên con sẽ là Lý Ngọc Kiều.”

    Từ lúc đem Ngọc Kiều về cung, ta chưa một lần trách mắng và cũng không cho phép ai được quyền động đến con bé. Chỉ có Ỷ Lan hiểu ý ta, đem con bé yêu thương chẳng khác con ruột của chính mình. Ta còn vì Ngọc Kiều xây dựng Tử Ngọc cung. Không biết tại sao, đối với đứa trẻ này ta lại có một tình thương yêu vô hạn. Chẳng lẽ chỉ đơn giản vì đây là con của em trai ta?

    Và rồi mỗi ngày Ngọc Kiều mỗi lớn, hình ảnh trong giấc mơ ta mỗi lúc một rõ rệt hơn.

    Đêm đông lạnh lẽo, một giấc mơ thật dài kéo đến. Trong mơ không phải là hình ảnh nhạt nhòa nữa, mà là cả một quãng ký ức mười mấy năm qua ta trót đã bỏ quên.

    “Nam à, anh sống tốt chứ? Em là Trần Chân đây.”

    Trần Chân của ta!

    Vậy là khi xưa không phải ta hạ lệnh giết chết người Nhật Trung yêu, mà ta còn giết luôn cả người ta yêu, người ta mang nợ một đời. Chính đôi tay này đào huyệt, chôn mối tình ấy vào lòng đất sâu lạnh lẽo. Ta tỉnh dậy, máu từ lồng ngực tuôn ra, ướt đẫm hoàng bào. Nơi vực sâu năm đó, đáng lẽ đã có thể cùng nhau đi đến hết cuộc đời. Hóa ra bấy lâu nay, chỉ có mình em cô đơn chờ ta. Không có em, ta tồn tại nơi này còn có nghĩa lý gì?!

    Lúc ta cận kề cái chết, cũng chỉ có em bên cạnh, thỏ thẻ vào tai, khiến ta quay về với cuộc sống này. Em đã từng cô đơn một mình nơi bàn đá, dõi mắt về nơi đâu, chờ đợi một người không thuộc về mình. Từng niềm vui của em, từng nỗi buồn của em, từ lúc nào đã chạm đến trái tim ta. Cả cuộc đời em chỉ có cô đơn. Bây giờ ta không thể để em dò dõ với nỗi cô đơn kia hơn nữa.

    “Nhật Tôn, đã lâu không gặp.”

    Ta nhìn Nguyễn Sùng. Bao nhiêu năm trôi qua, cậu ấy cũng chẳng già đi chút nào.

    “Cậu chịu đến tìm tôi rồi à?”

    “Ừ. Tôi đến để gặp cậu lần cuối, trước khi cậu nhắm mắt.”

    Nguyễn Sùng vẫn luôn như thế. Từ lần đầu tiên ta gặp đến giờ, lúc nào cũng lạnh lùng, dửng dưng. Ta năm lần bảy lượt kêu cậu ở lại cung trợ giúp ta, nhưng đều bị cậu từ chối phũ phàng. Nếu không phải mảnh lụa xanh trên tóc năm xưa ta tặng, có lẽ từ lâu ta nghĩ cậu đã quên người bạn này.

    Lần này cậu quay về đây, bàn về cái chết của ta, thậm chí còn nhẹ nhàng hơn tâm trạng chờ đón nó của chính bản thân mình.

    “Khi nào tôi chết?”

    Nguyễn Sùng ngồi xuống, bấm tay nhẩm tính: “Ba ngày nữa. Mồng mười tháng giêng.”

    “Ừm… cũng sắp rồi.” – Ta phì cười.

    “Dù gì chết cũng là một sự giải thoát. Cậu nhìn tôi xem, không già không chết, lần lượt nhìn bạn bè mình ra đi, cảm giác này còn đau đớn hơn chính mình chết đi.”

    Ta gật đầu rồi đưa mắt nhìn xa xăm: “Nguyễn Sùng à, cậu đã lừa dối tôi.”

    Nguyễn Sùng nghe ta nói, trân trối nhìn ngược lại ta: “Chuyện gì?”

    “Ba tháng ký ức.”

    Nguyễn Sùng chưng hửng giây lát rồi chau mày nhìn ta “Nhớ từ khi nào?”

    “Một tháng nay.”

    Nguyễn Sùng như nhớ về chuyện gì đó, bất chợt buông tiếng thở dài: “Cô ấy không cho tôi nói với cậu. Cô ấy sợ cậu sẽ bị ảnh hưởng.”

    “Đến cuối cùng cô ấy vẫn lo lắng cho tôi. Còn tôi thì lại giết người mình yêu. Nguyễn Sùng, cậu nói xem, tôi khác nào cầm thú?”

    “Nhật Tôn… thật ra tôi sợ cậu có ngày sẽ hối hận, nên năm đó đã cứu cô ấy.”

    “Cậu?”

    “Ừ, tôi dùng cơ hội quay về thế giới của mình để đổi lại mạng sống cho cô ấy. Lần ở pháp trường năm đó, khi thời gian ngưng lại, chính tôi đã tráo người.”

    Lời Nguyễn Sùng khiến tâm tư ta chấn động hoàn toàn. Ta nắm lấy tay mình thành hình cú đấm, nghẹn ngào hỏi tiếp, hy vọng một điều gì đó vốn đã lụi tàn: “Cô ấy… hiện giờ ở đâu?”

    “Cô ấy vẫn không tránh được nạn kiếp, bị người khác hạ độc, trở thành người thực vật vài năm. Đến cuối cùng cũng qua đời rồi.”

    Tim ta như ngưng đập, hy vọng vốn mong manh vỡ vụn ra từng mảnh, cắt xén lấy cơ thể này.

    “Lý Niệm Chân là con gái cô ấy với Lý Nhật Trung.”

    Giờ thì ta đã hiểu, hình bóng quen thuộc, tình thương dạt dào ta dành cho con bé là từ đâu. Tất cả bởi vì, con bé là con gái của người ta yêu thương và hối tiếc một đời.

    “Nguyễn Sùng… lúc đấy, lúc gả cho Nhật Trung, cô ấy có hạnh phúc không?”

    “Hạnh phúc!”

    Chỉ vậy thôi mà bao nhiêu gánh nặng trong lòng ta gần như tiêu tan. Cô gái ta yêu ít nhất cũng có thời gian hạnh phúc thật sự. Dù ta không phải là người mang đến cho em hạnh phúc ấy, nhưng chỉ cần em hạnh phúc, ta cũng có thể yên lòng rồi.

    Nguyễn Sùng đặt tay lên vai ta: “Bởi vậy cậu cứ ra đi thanh thản. Biết đâu cô ấy vẫn còn chờ cậu tại một nơi nào đó, để viết tiếp đoạn tình dang dở của hai người.”

    Sau đó Nguyễn Sùng rời khỏi điện Hội Tiên. Trước khi đi còn quay lưng lại, càu nhàu ta: “Cậu cũng đừng gọi tôi là Nguyễn Sùng nữa. Tôi đổi tên thành Nguyễn Chí Thành rồi.”

    Đêm mồng chín ta không muốn ngủ. Ta cứ ngồi tại long sàn, chờ đợi một điều gì đó đến với mình. Ngọc Kiều vẫn không chịu về cung, con bé mệt mỏi ngủ quên bên cạnh ta. Ta xoa đầu con bé, cảm giác hình bóng quen thuộc như đang ở bên cạnh mình.

    “Cảm ơn anh, bấy lâu nay đã chăm sóc Niệm Chân.”

    Ta giật mình quay qua. Cô ấy đang đứng trước mặt ta, tinh khôi như những ngày chúng ta còn ở Châu Lạng. Ta mỉm cười vươn tay ra, để cô ấy nắm lấy tay mình.

    “Nam à, chúng ta đi nhé!”

    Ta gật đầu, rời khỏi long sàng rồi bước theo cô ấy. Đôi chân nặng nề sau những ngày mang bệnh hôm nay bất giác nhẹ tênh.

    Cảm ơn em, Trần Chân, vì đã luôn chờ đợi ta!



    Mồng mười tháng giêng năm 1072, tại điện Hội Tiên, Thánh Tông hoàng đế băng hà.

    Kết thúc toàn truyện.

     
    Chỉnh sửa cuối: 8/4/18
    Tue_lontonIvy_Nguyen thích bài này.
  2. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.536
    Được thích:
    11.937
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Chị mới đọc văn án thôi, cảm thấy thích, có lẽ sẽ đọc (dạo này chị bận nên rất kén đọc) nhưng nếu đọc sẽ nhận xét cẩn thận vì chị thích truyện viết trên bối cảnh Việt Nam. Thích cả những đoạn thơ em cho vào ở phần đầu truyện nữa.
    Anyway chúc mừng em đã hoàn thành truyện. 60 chương không phải là con số nhỏ, rất đáng được khen ngợi và tung bông ^^.
     
    Septvn thích bài này.
  3. Septvn

    Septvn Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    177
    Được thích:
    177
    Đã thích:
    136
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn ạ! Em chờ nhận xét của chị <3
     
  4. Tue_lonton

    Tue_lonton Gà tích cực

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    95
    Đã thích:
    233
    GSP:
    Ap
    Hết truyện roài :((. Đọc đoạn cuối cứ có cảm giác miên man. Dù là nghiệt duyên, trải qua bao đau khổ thù hận, Trần Chân và Nhật Tôn cuối cùng cũng tìm thấy nhau và hạnh phúc... ở thế giới bên kia. Ngưỡng mộ Khiết An vì em ấy đã trả mối thù cho Chân. Ghét bà hoàng hậu Dương dù bả rất đáng thương (nếu có ngoại truyện của riêng Tú Loan thì có lẽ em sẽ không ném đá bả như vậy *_*).
     
  5. Septvn

    Septvn Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    177
    Được thích:
    177
    Đã thích:
    136
    GSP:
    Ap
    Chị nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra lý do để viết ngoại truyện cho Dương Tú Loan cả. Thậm chí cuối cùng chị còn không định viết ngoại truyện cho Nhật Tôn - nhưng nếu vậy thì người khác sẽ không cảm nhận được nỗi đau của anh ấy. Có gì đau đớn hơn khi người duy nhất mình yêu thương mà bản thân mình lại không nhớ, còn nhẫn tâm giết đi. Chân yêu một đời - Tôn hối tiếc một đời. Ahuhu TT_TT
     
    Tue_lonton thích bài này.
  6. Tue_lonton

    Tue_lonton Gà tích cực

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    95
    Đã thích:
    233
    GSP:
    Ap
    Nhật Trung, còn Nhật Trung của em chị ơi! Thương ảnh lắm! Trung cũng yêu một đời, yêu người không còn yêu mình nhưng vẫn cố châp, ôm nỗi đau cùng tiếc thương vô hạn tới khi chết.
    Hụ hụ... cho em khóc với 0x0
     
  7. Septvn

    Septvn Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    177
    Được thích:
    177
    Đã thích:
    136
    GSP:
    Ap
    Em có đọc chương 58 và 59 không? Giai đoạn đó Chân đã yên ổn bên Trung còn gì. Chưa kể sau này còn sinh được Lý Niệm Chân nữa mà em. Ít nhất Trung cũng đã có một cái kết viên mãn. Thiệt ra chị cũng thương Trung lắm, anh ấy cũng chung tình trọn một đời. Với lại lúc đầu ảnh xuất hiện cũng ấn tượng, làm nhạt nhòa hình ảnh của Tôn về sau luôn ấy chứ :'(
     
  8. Tue_lonton

    Tue_lonton Gà tích cực

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    95
    Đã thích:
    233
    GSP:
    Ap
    Hớ, chị nhắc em mới nhớ! Em thắc mắc tẹo thôi vì dù 2 chương đó hai người yên ổn bên nhau nhưng Chân chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về Tôn (còn rung ring với ex thì làm sao iu anh thứ được). Còn khúc sau khi Loan ép Chân uống thuốc độc, em cứ nghĩ đó là giấc mơ và nguyện vọng cuối cùng của Chân cơ! Với lại ở chương 60, Sùng nói với Tôn là sau khi bị hạ độc, Chân bị hôn mê nên em khá tò mò về Niệm Chân. 3onion24
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/8/17
    Septvn thích bài này.
  9. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.472
    Được thích:
    2.726
    Đã thích:
    5.441
    GSP:
    Ap
    Cuối cùng truyện đã hết rồi, buồn quá! (Buồn vì nội dung truyện và buồn vì không còn truyện để đọc tiếp, đành phải đọc lại thôi.)
    Đã đọc từ đầu đến giờ, có lẽ cũng nên để lại một vài nhận xét. Dù thế nào cũng mong tác giả thông cảm cho suy nghĩ của mình.
    1. Về ưu điểm
    - Cốt truyện rõ ràng, mạch lạc với lối dẫn truyện thu hút (nên khiến mình đọc một lèo đến khi chưa có chương tiếp theo mới thôi, bất kể giờ nào).
    - Các tình tiết được xây dựng khá là hợp lý.
    - Nhân vật được khắc họa rõ nét về tính cách, về ngoại hình thì mấy nhân vật nam có vẻ hao hao giống nhau về khoản đẹp trai. :))
    Mình muốn nhấn mạnh hơn về tính cách nhân vật, bạn xây dựng nhân vật khá là nổi bật theo tính cách riêng, không lẫn được người này với người khác. Nội tâm nhân vật chính được đào sâu miêu tả về nội tâm, diễn biến tâm lý phù hợp, mình thích nhất là điểm này.
    - Giọng văn mượt mà.
    2. Hạn chế
    - Truyện được viết theo thể loại dã sử, theo mình hiểu là dựa vào lịch sử để viết nhưng có yếu tố tưởng tượng và sáng tạo của tác giả. Ở đây, truyện lấy bối cảnh là Đại Việt (đúng không nhỉ? Mình hơi mù mờ về lịch sử. :(), tuy nhiên đọc toàn bộ tác phẩm mình cứ có cảm giác đang xem một bộ phim truyền hình Trung Quốc (không phải là đang đọc truyện cổ trang Trung Quốc nhé, vì mình chưa đọc truyện nào để mà so sánh cả). Mình nghĩ văn hóa, phong tục của người Việt còn rất ít trong truyện, khiến cho truyện chưa gần với người Việt cho lắm.
    - Một số câu, từ mình thấy bạn diễn đạt và sử dụng còn mang phong cách của văn học dịch Trung Quốc, nghĩa là người ta nói như thế nhưng người Việt mình nói ngược lại chẳng hạn. (Bạn thông cảm, mình chưa có thời gian đọc lại để lấy ví dụ ở đây.)
    - Bạn còn một số lỗi chính tả, đặc biệt là lẫn giữa thanh hỏi và thanh ngã.
    Đây là một số nhận xét nhìn dưới góc độ đánh giá thôi. Còn nói về cảm nhận chung thì mình rất thích truyện này. Đọc xong chỉ có một suy nghĩ duy nhất là "tiếc". Truyện thực sự rất xúc động. Cuối cùng, chúc mừng bạn đã hoàn thành tác phẩm. :)
     
    Septvn thích bài này.
  10. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.472
    Được thích:
    2.726
    Đã thích:
    5.441
    GSP:
    Ap
    Công nhận luôn, lúc Nam xuất hiện mình còn không muốn Chân yêu Nam vì nhỡ đâu còn gặp lại Nhật Trung và tình cảm của họ vẫn còn. :(
     
    SeptvnTue_lonton thích bài này.
  11. Nguyệt Kỳ Di Di

    Nguyệt Kỳ Di Di Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    10
    Đã thích:
    13
    GSP:
    Ap
    Ồ, Bê up truyện nhanh quá. Chúc mừng Bê đã... hoàn... thành truyện *mặt sát khí đằng đằng*
     
    Septvn thích bài này.
  12. Tue_lonton

    Tue_lonton Gà tích cực

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    95
    Đã thích:
    233
    GSP:
    Ap
    Chuẩn luôn! Em lúc trước cũng kết cặp Trung-Chân này lắm. Mối tình đầu đẹp mà khó quên, trước 3 chương cuối em còn hy vọng hai người cứ vậy sống êm ả qua ngày cơ. Ngờ đâu...
     
    Septvn thích bài này.
  13. Thùy Kiwi

    Thùy Kiwi Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    22
    Được thích:
    21
    Đã thích:
    74
    GSP:
    Ap
    Nhắc đến Dương Tú Loan là nghĩ đến bà hậu Dương Vân Nga ác độc.
     
    Septvn thích bài này.
  14. Septvn

    Septvn Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    177
    Được thích:
    177
    Đã thích:
    136
    GSP:
    Ap
    Đầu tiên mình rất vui khi đọc được cmt góp ý của bạn.
    Cảm ơn về những lời khen và bên cạnh đó mình biết mình cũng còn nhiều hạn chế.
    1. Giai đoạn này Đại Việt ta chẳng khác nào một tỉnh chư hầu của TQ, từ ngôn ngữ, văn hóa cũng phụ thuộc TQ rất nhiều. Tuy nhiên có những phong tục riêng của chúng ta, nhưng mình chưa thực sự tìm hiểu kỹ để cho mọi người thấy rõ hơn về dân tộc mình.
    2. Về câu từ và lỗi chính tả thì mình đang trong giai đoạn beta. Thật ra bản này mình up lên nhưng chỉ có mình mình tự biên tự diễn nên không soát lỗi hết được. Sau khi beta chắc sẽ fix lại để hoàn chỉnh hơn. Thật ra mình cũng biết tâm trạng độc giả sẽ khó chịu như thế nào nếu đọc một câu chuyện và cứ vấp phải lỗi chính tả. Hì.
    Và mình rất vui vì câu chuyện đem đến cảm xúc cho bạn. Mình chỉ sợ viết xong đến cuối cùng ngta lại nói đơ quá, không có cảm xúc gì thì buồn lắm.
    Những góp ý mình sẽ note lại, để rút kinh nghiệm cho bộ Nguyệt Vũ khúc tiếp theo. Hy vọng có thời gian bạn ghé qua ủng hộ nha.
    Cảm ơn nhiều lắm <3 <3 <3
     
  15. Septvn

    Septvn Gà tích cực Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    177
    Được thích:
    177
    Đã thích:
    136
    GSP:
    Ap
    Đúng là sau khi bị ép uống thuốc độc Chân đã mơ một giấc mơ thật dài. Đoạn cuối chương 58 chính là giấc mơ đó đó em. Thật ra nếu em dừng tại đó, xem như kết thúc cũng được.
    Hồi đầu mình chỉ định cho Trung xuất hiện trước để làm nền cho Nam thôi. Không ngờ ảnh mới ra có vài đoạn trong chương 1 mà được mấy bạn thích quá, sau này Nam có mấy chương liên tục cũng không hot bang. Hic
    Đến bao giờ cô mới thôi mối thù này với tui đây =))
    Phần này chị nhường em viết luôn =))
    Hehe, vậy phải lập một hiệp hội Anti họ Dương sao :-o

    -------------
    Mình có một số giải thích cho bạn nào chưa hiểu (mà cũng do mình không viết rõ ràng ra)
    Lúc Nhật Trung đi đánh Đại Tống về là năm 1059, cũng là năm Chân bị Dương Tú Loan bức chết.
    Năm Chân lên mười, Nhật Tôn bệnh chết, cũng là năm 1072.
    Vậy suy ra Chân được sinh năm 1062. Theo đó Chân sẽ hôn mê và tỉnh lại rồi kết hôn và sinh Niệm Chân trong giai đoạn từ 1059 - 1062.
    Bonus them: Sau này Niệm Chân lại có một người con trai. Vị này xuất hiện bên Nguyệt Vũ khúc =))
     
    Tue_lonton thích bài này.
  16. Tue_lonton

    Tue_lonton Gà tích cực

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    95
    Đã thích:
    233
    GSP:
    Ap
    Hèn chi, tại em tò mò bay theo mạch truyện nên bỏ sót vài chi tiết. Củm ơn chị đã chịu khó thông não cho em T^T
    *Lóp dép hóng Nguyệt Vũ khúc*
     
    Septvn thích bài này.
  17. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà già Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    4.814
    Được thích:
    7.723
    Đã thích:
    13.640
    GSP:
    Ap
    Mình không biết có phải bạn đang nhắc đến thái hậu Dương Vân Nga trong lịch sử không, nhưng kì thật mình thắc mắc nếu đúng thì tại sao lại ác độc.
     
    Septvn thích bài này.
  18. Thùy Kiwi

    Thùy Kiwi Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    22
    Được thích:
    21
    Đã thích:
    74
    GSP:
    Ap
    À chết mình nhầm bà ấy thành bà Nguyễn Thị Anh :'(. Trí nhớ kém. Dương Vân Nga thời Lê mà nhỉ.
     
    Septvn thích bài này.
  19. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà già Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    4.814
    Được thích:
    7.723
    Đã thích:
    13.640
    GSP:
    Ap
    Thái hậu Dương vân nga là vợ của Đinh tiên hoàng. Sau này Đinh Tiên Hoàng mất, bà đã lập thập đạo tướng quân Lê Hoàn lên làm vua gây dựng thời tiền Lê.
     
    Septvn thích bài này.
  20. Du.

    Du. Gà con

    Bài viết:
    4
    Được thích:
    6
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Cảm nhận đầu tiên và sau cùng của Du khi đọc hết "Trần Chân" là khó khăn, khó khăn để tưởng tượng về HE mà Đô nói, có chút giận thật sự. Xuyên suốt câu chuyện chưa bao giờ Du thấy Chân được hạnh phúc thật sự và nếu có thì đó cũng chỉ là một giấc mơ chớp nhoáng, mờ nhạt mà mỗi khi nhớ tới nó chỉ để lại tiếc nuối...

    Ba người bước vào cuộc đời Chân đều đã định sẵn sẽ chẵng có được hạnh phúc, khi mà Cát đã trót lòng yêu người đến trước, còn Trung và Tôn đều là người có gánh nặng đất nước, dù vậy cảm giác mà Đô dẫn dắt bạn đọc là hi vọng.

    Cát yêu Chân tình yêu không trọn vẹn luôn dằn vặt giữa lý trí và tình cảm, đây là nhân vật ngoài Chân mà Đô xây dựng tâm lý khá phức tạp và luôn gây sự tò mò bởi những hành động bất thường và kì lạ của mình, để đến cuối cùng mọi người phải thốt lên "thì ra..." Quả thật Du đã từng ghét anh nhưng ghét bao nhiêu thì về sau lại thương ảnh bấy nhiêu. Dù cuối cùng Đô đã cho Cát một cái kết mở với Hải Âu, nhưng hình ảnh anh ngồi trên xe lăng đợi thuyền cập bến thì dường như hạnh phúc sao khó khăn với anh quá...

    Nhật Trung gợi Du nghĩ đến mối tình đầu, người con trai luôn xuất hiện với vẻ hào nhoáng, hiện lên trong những giấc mơ, dễ làm ta say. Tình yêu Chân dành cho anh tình yêu trẻ dại đơn thuần và chẳng có lý do, tuy nhiên nó giống như một đóa hoa đẹp trong lồng kính không phải không chịu nỗi sóng gió, mà chưa đủ trưởng thành để vượt qua sóng gió. Dù sau này cả hai đến với nhau nhưng vẫn là giác nuối tiếc vì lúc này Chân đối với anh chỉ còn lại lòng biết ơn. Cách viết của Đô luôn có gì đó rất thật tế, nhiều khi nó khiến người đọc nghĩ ngợi nhiều.

    Nhật Tôn có lẽ là người Chân yêu sâu đậm, và Du thấy tình cảm của Chân không hề vội vàng. Không như Cát bỏ lỡ tình cảm của Chân hết lần này đến lần khác, không như Trung, thân phận được phát hiện sớm, Nhật Tôn xuất hiện rất đúng lúc, tuy đất diễn ít hay nói trắng ra là mờ nhạt nhưng điều quan trọng là Chân thấy được tình tình cảm của Tôn rất rõ ràng. Đây cũng là nút thắt lớn nhất của câu chuyện, yêu, hận, đau đớn và cái chết, tuy thế nó vẫn khiến Du bức rức vì cái giá phải trả cho một tình yêu đẹp thật sự quá lớn! Và Nhật Tôn dù đã phải tiếc nuối đến hết đời nhưng rất khó để cảm thông với anh.

    Về Chân, mỗi lần được nhắc đến là cứ thấy buồn. Du không biết phải nói gì về Chân nữa, cảm giác Chân mang đến rất rối rắm. Rõ ràng Chân có thể hạnh phúc hơn nhưng cuối cùng Chân vẫn không thoát được sự ám ảnh của hận thù, ngay cách Chân ra đi cũng nhẹ nhàng đến đáng ghét khi với người ở lại là sự ràng buộc cả cuộc đời. Đô xử lý tình huống rất nhẹ nhàng nhưng xuyên suốt câu chuyện chẳng ai yên bụng được lâu vì mọi giải tháp người đọc nghĩ đến đều chỉ là tạm bợ cho đến khi kết truyện.

    Có một điều dễ nhìn thấy trong những câu chuyện của Đô, mỗi nhân vật đều có một màu sắc và một câu chuyện riêng. Tú Bình hào sảng, yêu hận rõ ràng, Nhược Lan trung thành, dịu dàng, Xuân Mai nặng tình, Nguyễn Sùng phóng khoáng, bí ẩn... nhiều lúc họ mang đến cho người đọc nhiều cảm xúc khá phức tạp như Khiết An, hay ngay cả Nguyên Phi, Tú Loan,... dù đáng trách những suy cho cùng vẫn không tránh khỏi phận đàn bà. Nếu trách thì đáng trách nhất vẫn là tác giả ="=.

    Cá nhân Du thấy đây là một tác phẩm thành công, dù vẫn còn một số lỗi nhỏ hay tính chất dã sử chưa được đánh giá cao nhưng cách kể chuyện của Đô thật sự rất cuốn hút và Du chẳng thể nghĩ gì nhiều hơn ngoài cốt truyện. Ưu điểm mà Du thích nhất ở Đô là tính cân bằng, cân bằng giữa kể và tả, cân bằng giữa nội tâm và hành động nhân vật, cân bằng giữ nhân vật chính và nhân vật phụ, cân bằng giữa mơ mộng và thực tế... cảm giác vừa phải này là lần đầu tiên Du gặp ở một tác phẩm ở thể loại tình cảm lãng mạn. Điểm Du không ưng mấy là sự khắc khe của Đô với thể loại HE /_\ vì thật lòng mà nói đụng đến đâu cũng toàn là đau khổ và nước mắt. Dù thế vẫn không phủ nhận dư âm truyện để lại trong lòng độc giả rất khó quên, cho đến cuối cùng vẫn "nợ nhau nhau một chữ duyên"!

    Cuối cùng chúc mừng Đô đã có một đứa con tinh thần tuyệt vời như vậy (chúc hơi muộn ^^). Sắp tới là "Nguyệt Vũ" đó có thể là áp lực với Đô vì cái bóng của "Trần Chân" rất lớn, nhưng Du thực sự mong chờ, và nhất là yêu cầu tác giả nên yêu thương nhân vật chính của mình nhiều hơn! Cố lên nhé! <3

    Chúc một ngày tốt lành!
     
    SeptvnLê La thích bài này.

Chia sẻ trang này