Gác Chuyển Ngữ Tới khi Harry gọi - Cập nhật - L.A.Casey

Thảo luận trong 'Tác phẩm Phương Tây' bắt đầu bởi Linhoang, 31/12/16.

  1. Linhoang

    Linhoang Gà ngẫn Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.561
    Được thích:
    1.710
    Đã thích:
    587
    GSP:
    Ap
    UNTIL HARRY
    Tạm dịch: TỚI KHI HARRY GỌI
    Tác giả: L.A.Casey
    Năm xuất bản: 2016
    Tên dịch giả: Linhoang - Bút danh: .lil.
    Thể Loại: Truyện dài, lãng mạn.
    Tình trạng tác phẩm gốc: Đã xuất bản.
    Tình trạng tác phẩm dịch: Đang dịch.
    Độ dài: 18 chương.
    Cảnh báo: 18+
    Giới thiệu/tóm tắt nội dung:
    Một ngày nào đó ở New York, Lane nhận được lá thư của anh trai và trong tờ giấy mà cô đã đọc đi đọc lại đến cả nghìn lần đến nhàu nát là lời thông báo về cái chết của Harry. Bác của cô, người cha đỡ đầu, người bạn thân nhất và người hiểu cô nhất, đã mất rồi.
    Lane phải trở về nhà để được ngắm nhìn lại khuôn mặt bác Harry và để nói lời vĩnh biệt với ông. Lane phải trở về nhà để đối mặt với tất cả những điều cô đã trốn chạy trong quá khứ. Trở về nhà sau từng ấy năm, trở về York và dũng cảm đối diện với chính bản thân mình.
    Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả!

    MỤC LỤC
    Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6
    Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10 - Chương 11 - Chương 12
    Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 (Hết)​
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/1/17
    VivicanchiAki Hanabusa thích bài này.
  2. Linhoang

    Linhoang Gà ngẫn Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.561
    Được thích:
    1.710
    Đã thích:
    587
    GSP:
    Ap
    Chương 1: NGÀY ĐẦU TIÊN TẠI YORK

    Lane,

    Anh viết thư này cho em vì anh nghĩ rằng có khả năng em sẽ mở nó ra và đọc, thay vì chỉ xóa nó đi như anh biết em luôn làm với những email của anh. Anh sẽ không tô vẽ bất cứ điều gì và cũng không nói một cách hài hước. Anh sẽ nói thẳng vào vấn đề. Anh rất tiếc phải nói với em điều này qua một mẩu giấy tồi tệ, nhưng bác Harry vừa qua đời sáng nay. Em cần phải về nhà và nói lời vĩnh biệt. Mẹ và bà không đối diện được với cái chết của bác Harry. Không ai trong số chúng tôi có thể làm được điều đó. Cả nhà nhớ em khủng khiếp, và ngay bây giờ mọi người cần em. Tất cả mọi người. Tang lễ sẽ diễn ra vào thứ 7. Làm ơn, hãy về nhà. Làm ơn.


    --- Lochlan

    Tôi đẩy gọng kính giữa mũi lên khi đọc đi đọc lại đến lần thứ một nghìn lá thư của anh trai tôi từ khi nhận được nó vào hai ngày trước. Nó nhắc tới hai việc. Một, bác tôi vừa qua đời. Cha đỡ đầu và người bạn thân của tôi vừa mất. Và hai, tôi phải về nhà.

    Tôi không nhảy cẫng lên vui mừng vì bất cứ điều nào trong số đó cả.

    Tôi rời mắt khỏi tờ giấy nhàu nát mà Lochlan đã viết nguệch ngoạc lên và nhìn chằm chằm vào cánh cửa sổ tàu hỏa mà tôi đang ngồi bên trong. Thị trấn Yorkshire trôi qua tôi, và ngay vài giây sau đó tôi đã lạc trong vẻ xanh tươi đẹp đẽ của nó. Thật chẳng may mắn chút nào, vẻ đẹp huyền ảo như một giấc mộng chẳng bao giờ kết thúc đó chẳng đủ để che đậy nỗi đau đớn trong ngực tôi. Những nỗi đau đớn khủng khiếp nhanh chóng kéo tôi trở lại thực tại và nó thét gào lên với tôi rằng tôi chẳng thể nào trốn chạy khỏi nó được.

    Chẳng phải lần này, Lane, giọng nói chua chát rít lên trong tâm trí tôi. Mày chẳng thể trốn chạy được đâu.

    Chẳng có thứ gì xinh đẹp cho một đôi mắt trống rỗng hay nhẹ nhàng cho một đôi tai tinh tế có thể xóa đi thực tại không thể tránh khỏi mà tôi sẽ sớm phải đối mặt. Tôi xoay người trên ghế vì dạ dày cứ cuộn lên khi ý nghĩ về những ngày sắp tới kéo tới.

    Tại sao điều này lại xảy ra? Tôi rầu rĩ tự hỏi.

    Tôi cảm thấy tội lỗi vì đã từng ước trong giây lát giá như mình được quay trở lại căn hộ ở New York thay vì lên đường về nhà ở York, Anh. Rồi tôi cảm thấy xấu hổ về suy nghĩ tại sao cái chết của bác tôi lại đặt tôi vào tình huống khủng khiếp đến mức này trong khi điều tôi nên nghĩ đến phải là tại sao Chúa lại mang bác đi đầu tiên.

    Những ưu tiên của tôi, như thường lệ, lại rối tung cả lên.

    Tôi cảm thấy ngay cả việc nuốt xuống cũng thật khó khăn khi cổ họng cứ nghẹn lại. Sau khi hít thở sâu vài hơi để thả lỏng cơ thể, tôi lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra và mở email. Môi tôi giần giật khi tôi cuộn email lên xuống. Có đến hàng trăm tin nhắn của bác Harry mà tôi chẳng bao giờ nhìn lại để xóa chúng cả và tôi thấy vui vì điều đó. Bác là người duy nhất trong gia đình mà hàng ngày tôi nói chuyện cùng. Thực ra, bác là người duy nhất trong gia đình mà tôi vẫn nói chuyện cùng. Tôi có thể trốn chạy khỏi tất cả mọi người, nhưng không phải bác Harry của tôi.

    Bác là sự phiền phức của tôi, nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ đánh đổi bác để lấy cả thế giới. Bác là người bạn đáng tin và thật thà nhất của tôi, và bây giờ thì bác đã ra đi rồi.

    Tôi đã tự hỏi điều gì đã xảy ra khi bác không gửi email cho tôi vào sáng thứ ba. Chúng tôi vừa nói chuyện qua Skype vào buổi tối hôm trước, và bác vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Chúng tôi có một thói quen; tôi thức dậy gửi email cho bác vào mỗi sáng, và chúng tôi sẽ chat qua lại cho tới khi tôi nói chuyện với bác qua Skype trong giờ nghỉ ăn trưa tại chỗ làm. Lúc đó là 2 giờ chiều ở New York, và là lúc 7 giờ tối tại York. Bác Harry đi ngủ vào tầm 9h tối, vì thế chúng tôi luôn nói chuyện trước lúc đó.

    Tôi đã gọi ngay cho bác vào sáng thứ 3 khi tôi không nhận được email từ bác, nhưng điện thoại ở nhà bác chỉ mãi kêu cho tới khi máy trả lời tự động ghi âm. Tôi đã để lại một tin nhắn ngắn bảo bác gọi lại cho tôi ngay khi có thể, và khi bác đã không gọi điện cho tôi, nỗi khiếp sợ tràn ngập trong tôi. Tôi sợ khủng khiếp và tôi đã không thể gọi điện cho bố mẹ để nhờ họ kiểm tra tình hình của bác bởi vì tôi đã xóa số điện thoại của họ nhiều năm trước -- số của anh trai tôi cũng vậy.

    Số điện thoại duy nhất mà tôi thuộc lòng là số của bác tôi vì bác vẫn giữ số điện thoại đó cho đến khi tôi có thể nhớ được.

    Sáng thứ 4 khi bác vẫn không liên lạc với tôi, tôi quyết định online và lấy số của quán cà phê Lilly’s Café trên phố Pavement. Bà tôi là chủ của quán cà phê đó, nhưng bà cũng nằm trong danh sách không-nói-chuyện của tôi, cũng giống như bố mẹ và các anh tôi vậy, thế nên chúng tôi không gần gũi với nhau.

    Không giống như chúng tôi của trước kia trước khi tôi chuyển đi.

    Không nói đến điều này nữa, tôi đã tính rằng nếu như tôi phải gọi một ai đó đến kiểm tra tình hình của bác, thì người đó phải là bà của tôi. Bà bướng như quỷ vậy, nhưng bà là thành viên duy nhất trong gia đình mà tôi có thể cãi lý. Chắc chắn là không.

    Tôi không có Internet trong phòng -- điều này quả là quá sốc khi tôi là một biên tập viên tự do -- vì tín hiệu trong khu vực này rất kém. Tôi lợi dụng Wi-Fi miễn phí ở quán cà phê Starbucks bất cứ khi nào tôi cần. Tôi thay quần áo vào sáng thứ 4, với ý định đi thẳng ra Starbucks để dùng Wi-Fi miễn phí liên lạc với bà tôi.

    Trên đường đi, tôi gặp người đưa thư ở tầng trệt khu nhà, và anh ấy đưa cho tôi một lá thư. Có một dấu tem khẩn phía trên, cũng như những dấu tem đánh dấu phải giao trong ngày hôm sau. Nó đã được gửi vào ngày hôm trước. Địa chỉ hồi thư là của anh trai tôi, vì thế tôi đã bóc thư ngay lập tức.

    Cầm lá thư đau khổ đó lên đọc là trái tim tôi vỡ vụn thành từng mảnh lần thứ hai trong cuộc đời. Nỗi đau cuộn trào đã từng quen thuộc trong tôi, nhưng lần này nó đến từ một người hoàn toàn khác, liên quan tới một tình huống hoàn toàn khác. Một lần nữa tôi bị nhấn chìm bởi nỗi buồn đau thấm dần qua xương tủy chứ không phải là bùng nổ qua dòng nước mắt. Nỗi đau mà tôi cảm nhận lấp đầy tôi từ đầu đến chân, và tôi không thể nào trốn chạy được.

    Dẫu cho tôi đã cố. Tôi đã cố nghĩ về một việc gì đó khác trong khi đặt vé máy bay về London. Tôi đã cố nghĩ về một việc gì đó khác khi đặt chân xuống sân bay Heathrow và mua vé tàu Heathrow Express về ga Paddington. Tôi đã cố nghĩ về một điều gì đó khác ngoài gương mặt của bác Harry, và tôi đã làm được điều đó, cho tới khi tôi bắt taxi từ ga Paddington về ga King’s Cross rồi lên chuyến tàu cuối cùng trong hành trình trở về York của mình. Sau khi đặt chân lên toa Coach B -- một toa tàu yên tĩnh -- giọng nói của bác Harry đã phá tan mọi suy nghĩ mà tôi dựng lên để che đậy nó. Giọng nói của bác quẩn quanh quanh tôi, và tôi cảm thấy vừa thoải mái vừa đau khổ với nó.

    Tôi bị kéo ra khỏi suy nghĩ của minh khi tàu đột ngột dừng lại. Tôi chớp mắt vài lần và nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi không còn nhìn thấy khung cảnh đồng quê nữa; tôi nhìn chằm chằm vào sân ga đông đúc trong điểm dừng cuối cùng của mình. York.

    Chào mừng về nhà, Lane.

    Thở ra một hơi thật dài, tôi lo lắng đứng lên và nhét điện thoại vào lại túi áo khoác trước khi với lấy va li trên giá để đồ ngay phía trên đầu. Tôi đi dọc sân ga vài phút sau đó, kéo va li phía sau mình. Tôi bắt taxi từ ga về khách sạn Holiday Inn, một khách sạn nhỏ cách nhà bố mẹ tôi khoảng mười phút, nhận phòng rồi lên căn phòng nhỏ bé mà ấm cúng của tôi. Tôi đang tắm khi điện thoại kêu. Ngay khi nhìn thấy tên anh trai, tôi liền rên rỉ.

    Lochlan đang muốn xác nhận liệu tôi có trở về nhà vào tang lễ của bác hay không. Tôi không trách anh ấy vì điều đó - tôi đã không hề trả lời thư của anh ấy. Tôi chỉ đọc nó và đặt ngay chuyến bay gần nhất để bay khỏi New York.

    Em đây, tôi trả lời. Bác đang nằm ở đâu thế?

    Tôi kiềm chế sự cáu giận đang dâng lên trong cổ họng khi kiên nhẫn chờ anh ấy trả lời. Tôi có rất nhiều câu hỏi, nhưng tôi không muốn bất cứ câu trả lời nào. Tôi muốn biết vì sao bác tôi lại qua đời khi bác vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi muốn biết vì sao bác ấy vẫn còn sống vào đêm thứ 2 mà lại ra đi vào sáng thứ 3. Nhưng nếu tôi nghe được câu trả lời mà tâm trí tôi đang cố kiếm tìm, thì có nghĩa là tôi đang chấp nhận rằng bác đã ra đi, và tôi vẫn chưa sẵn sàng cho điều đó.

    Tôi nhảy lên khi điện thoại báo có email.

    Ở nhà của bố mẹ. Tất cả đều ở đây.

    Một cục nghẹn dồn lên trong cổ họng tôi. Bác nằm ở nhà bố mẹ tôi cũng là điều dễ hiểu thôi; bác yêu quý mẹ tôi, và mẹ cũng yêu thương bác như vậy. Mẹ tôi là cô em gái nhỏ của bác, đồng phạm và người em sinh đôi của bác.

    Tôi dụi mắt khi chúng bắt đầu cay.

    Em sẽ đến đó trong 20 phút.

    Tôi mặc một quần jeans bó đen, đi bốt đen, mặc một cái áo phông dài tay màu đen và một cái áo khoác blazer xám. Mặc xong đồ, tôi quay ra cái gương dài chạm đất và nhìn chằm chằm vào chính mình. Tôi trông vẫn như trước kia, nhưng tôi nhận ra những sự khác biệt phảng phất đâu đó mà người khác có thể nhận ra khi họ nhìn tôi. Mái tóc màu nâu sô-cô-la của tôi bây giờ đã dài rồi, gần như ngang eo rồi. Ngực tôi đầy hơn, và mông to hơn, tạo nên một đường cong cơ thể để bây giờ có thể cho người ta biết tôi đã là một phụ nữ, chứ không phải là một cô gái trẻ nữa. Làn da sứ của tôi đã có những vết tàn nhang sáng, và đôi mắt màu xanh lục bảo vẫn ấn giấu phía sau cặp kính nằm ngay trên sống mũi.

    Tôi chỉnh lại cái áo blazer và chớp mắt. Tôi không biết vì sao, nhưng tôi không muốn ăn mặc luộm thuộm trong lần đầu tiên gặp lại gia đình sau sáu năm. Tôi muốn mọi thứ phải hợp với nhau, cho dù bên trong tôi đang vỡ vụn.

    Tôi tết tóc theo kiểu Pháp để giữ nó không rơi xuống mặt, và không trang điểm, vì việc nhìn thấy bác sẽ khiến tôi vỡ òa trong sự xúc động, và nó sẽ phá hủy mọi thứ. Tôi nhặt cái khăn màu xanh nhạt trên giường lên và quấn nó xung quanh cố trước khi cầm điện thoại và chìa khóa.

    Vì nhà của bố mẹ ở gần đây, tôi quyết định đi bộ. Bên ngoài trời không mưa, chẳng trận mưa nào, nhưng bây giờ là giữa tháng 10, mới 6 giờ tối mà trời đã tối đen như mực và bắt đầu trở nên thực sự lạnh. Tôi khoanh tay trước ngực và cúi đầu xuống khi gấp gáp chạy ngang qua quán cà phê của bà. Nó gần hơn tôi tưởng. Tôi không nhìn thấy đèn sáng qua khóe mắt, nhưng tôi vẫn tránh nhìn vào đó.

    Con đường tới nhà bố mẹ nhanh hơn tôi nhớ, và trước khi tôi kịp nhận ra thì tôi đã đứng trước cửa ngôi nhà tôi đã lớn lên. Tôi chớp mắt khi trở về ngôi nhà ấu thơ của mình. Nó được trang trí nhẹ nhàng với một vài đồ Halloween --- nhắc tôi nhớ về những ngày nghỉ sắp tới -- nhưng bên cạnh đó, nó trông giống hệt như lần cuối cùng tôi ở đây vào sáu năm trước, giống như chẳng có gì thay đổi. . . hay xảy ra.

    Mày có thể làm được mà, tôi tự nói với bản thân.

    Tôi nhắc đi nhắc lại câu nói này trong tâm trí khi tôi giơ tay lên và chuẩn bị gõ lên cánh cửa được đánh véc-ni tối màu. Dù vậy, tôi chẳng có cơ hội đó, vì cánh cửa đột nhiên mở ra, thấp thoáng bóng hai người phụ nữ khoảng hơn hai mươi đang ra khỏi nhà. Tôi không biết họ là ai và nhìn chằm chằm vào họ.

    “Ồ, tôi xin lỗi,” người phụ nữ với mái tóc vàng bạch kim há hốc miệng trước khi nói câu đó. “Tôi có thể giúp gì cô?”

    Cô ta là ai? Tôi tự hỏi, và tại sao cô ta lại hỏi mình như thể cô ta có thể giúp mình được vậy?

    “Không, cảm ơn,” Tôi đáp một cách lịch sự. “Tôi có thể đi qua không?”

    Người phụ nữ đó không hề di chuyển, và người phụ nữ với nước da ngăm đen khoanh tay trước ngực bước lại gần bạn mình. Tôi liếc qua cô ta, rồi quay lại nhìn người tóc vàng. Trông như họ đang cố ngăn tôi vào nhà.

    “Cô là ai?” người tóc vàng hỏi.

    Giọng của cô ta không thô lỗ, chỉ là tò mò.

    Tôi nôn nóng nhấc chân lên và đếm tới năm trước khi trả lời. “Tôi là Lane. Đây là nhà của bố mẹ tôi. Tôi có thể xin phép đi qua các cô không?”

    “Lane?” người phụ nữ tóc vàng há hốc miệng vì kinh ngạc.

    Cô ta nói như thể cô ta biết tôi, nhưng tôi không nhận ra cô ta. Tôi gật đầu với câu hỏi của cô ta, và nó khiến hai người phụ nữ trợn tròn mắt, và ngay sau đó tách nhau ra, mở lối đi giữa hai người. Tôi cảm ơn họ, bước đi giữa họ và vào ngôi nhà của bố mẹ tôi. Tôi thở một hơi đầy lo lắng và đi dọc theo lối đi hướng đến phòng khách.

    Tôi liếc qua vai khi đi qua hai người phụ nữ và hướng về lối đi thẳng vào bếp. Tôi ra khỏi tầm mắt của họ và nhìn lại về cánh cửa. Tôi biết bác tôi đang ở đó; đó là nơi bác Teresa nằm khi bác ấy mất cách đây nhiều năm.

    Tôi cầm tay nắm cửa và nhẹ nhàng đẩy nó mở ra bằng đầu ngón tay mình. Hương hoa nhài lấp đầy khoang mũi tôi và cuốn quanh tôi như một tấm chăn. Tôi hít vào một hơi thật sâu và để sự thoải mái của mùi hương quen thuộc vây lấy mình. Mắt tôi cứ nhìn chằm chằm xuống dưới, nhưng từ khóe mắt, tôi có thể nhìn thấy chân của giá đỡ quan tài. Tôi chầm chậm bước qua và chần chừ một lát. Trước khi tôi đóng băng hoàn toàn, tôi đi vòng sang bên phải quan tài và hít vào một hơi khi tôi rướn cổ lên và nhìn vào bác.

    Tôi bịt tay che miệng khi tiếng nức nở bật ra. Bác thực sự ở đó - không phải là một trò đùa. . . Bác tôi thực sự đã chết rồi. Hình dáng bác nằm đó mang lại cho tôi ký ức bất ngờ của cuộc nói chuyện vài năm trước, và nó bóp nát trái tim tôi.

    ~ ~ ~
    “Lane, cháu yêu, làm ơn hãy nói cho bác biết,” bác tôi nài nỉ. “Cháu không vui. Bác có thể nhìn thấy điều đó.”

    “Cháu ổn, bác Harry,” tôi thở dài. “Chỉ là cháu mất nhiều thời gian hơn cháu nghĩ để ổn định ở đây.”

    Bác tôi ngây ra, “Cháu chuyển đến đó bốn năm rồi.”

    “Nên?” Tôi làu bàu. “Đây là một đất nước khác. Vẫn có quá nhiều thứ cháu cần phải làm quen.”

    “Cháu chắc chứ?” bác nhấn mạnh. “Có lẽ cháu nên nói chuyện với bà -- bà rất giỏi giải quyết vấn đề khi cháu buồn.”

    Tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu tôi.

    “Ồ không, cháu không nghĩ thế. Cháu không muốn nói chuyện với Irish Oprah. Bà sẽ chỉ bới lông tìm vết thôi và cháu không muốn thế. Bác biết là bà sẽ bảo cháu lên máy bay và về nhà mà. Bà có năng lực đó, và cháu sẽ không để bà lung lạc cháu đâu.”

    “Thế thì nói cho bác biết có chuyện gì đi -- làm ơn?” bác nài nỉ. “Bác có thể cảm nhận có điều gì đó đã xảy ra với cháu. Có việc gì thế?”

    “Cháu. Ổn,” tôi bảo đảm với bác, rồi quyết định kéo bác ra khỏi nỗi khổ sở đó. “Cháu chỉ có một vài giây phút yếu mềm thôi và nghĩ về việc làm cái gì đó ngốc nghếch, thế thôi.”

    “Giải thích cho bác.” bác gần như gầm lên. “Ngay bây giờ.”

    Tôi cắn môi dưới và hạ thấp giọng xuống để các khách hàng khác ở Starbucks không nghe thấy tôi nói gì. “Cháu đã mơ về anh ấy đêm qua, và cháu thức dậy mà mồ hôi nhễ nhại. Trong một giây, chỉ trong một thoáng thôi, cháu đã nghĩ rằng mình phải uống thuốc. Trước khi bác phát hoảng lên và bắt cháu về nhà, bác phải hiểu là cháu biết đó là suy nghĩ vô cùng điên rồ, và cháu đã đặt lịch khám với nhà trị liệu để nói về điều đó rồi.”

    “Lane,” bác nghiêm giọng gọi tôi.

    “Cháu ổn -- cháu chỉ muốn nói chuyện với nhà trị liệu về điều đó.”

    Bác chớp mắt. “Có lẽ sẽ có ích nếu cháu nói chuyện với Ka--”

    “Không.” tôi ngắt lời bác. “Cháu không thể.”

    “Lane--”

    “Không, bác Harry, cháu không muốn nhìn thấy hay nói chuyện với anh ấy. Làm ơn. Cháu không thể.”

    Bác làu bàu. “Được rồi. Đồng ý.”

    Tôi rên lên. “Bác làm thế này ít nhất mỗi tuần một lần. Khi nào bác sẽ từ bỏ việc bảo cháu nói chuyện với anh ấy?”

    “Khi nào bác chết và được chôn cất.”

    “Bác đừng nói kiểu như thế.” Tôi vung vẩy ngón tay về phía bác. “Bác sẽ chẳng đi đâu hết cả.”


    ~ ~ ~​
    “Bác Harry,” tôi vừa gọi vừa khóc khi thoát ra khỏi ký ức của mình và quay trở lại với thực tại. Tôi tiến đến gần quan tài hơn, bụng tôi tựa lên tấm gỗ. “Cháu. . . Cháu rất xin lỗi vì đã không ở đây.”

    Lòng tôi đầy hối hận và tôi cảm thấy chán nản với chính mình. Tôi đã không ở đó vì bác khi bác cần tôi nhất. Tôi đã đặt những nhu cầu ích kỷ của mình bên trên người đàn ông đã chẳng làm gì khác ngoài việc yêu thương tôi trong suốt cuộc đời tôi.

    Một tiếng kêu nhẹ nhàng vang lên sau lưng tôi, rồi tôi thấy một đôi tay vòng quanh người mình. Tôi không biết ai đang an ủi tôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước thơm cạo râu từ người đó, thứ mùi thơm đang ôm ấp tôi cũng giống như những cánh tay của ông. Tôi đặt tay mình lên đôi tay đang ôm lấy bụng tôi.

    “Ổn rồi, con yêu.”

    Bố.

    Tôi òa khóc, và xoay người trong cái ôm của ông, tôi cuộn cánh tay mình quanh thắt lưng ông. Bố ôm chặt tôi và đung đưa cho tới khi tiếng khóc thổn thức của tôi dần biến thành tiếng sụt sịt. Vài phút sau tôi quay người lại và nhìn bác tôi. Tôi đặt tay lên đỉnh đầu bác, nhắm mắt lại khi tôi nhận ra cơ thể bác đã lạnh rồi.

    Tôi mở mắt và ngắm nhìn khuôn mặt đẹp trai của bác.

    “Cháu xin lỗi,” tôi lặp lại, nghiêng người và hôn lên gò má mềm mại của bác. Rồi tôi nhẹ nhàng chạm trán mình lên trán bác. “Cháu thật sự xin lỗi.”

    Tôi bỏ qua mọi thứ và khóc rồi khóc rồi lại khóc.

    Tôi đã khóc ngất khi đọc lá thư của Lochlan, nhưng nó chẳng là gì so với cảm giác khi nhìn thấy bác tôi. Tôi chìm trong nỗi đau đớn này. Tôi đau khổ, và khi tôi càng nhìn người bác tuyệt vời của tôi, tôi càng cảm thấy bản thân vỡ vụn và trống rỗng.

    “Chuyến bay của em thế nào?” một giọng nói vang lên từ cửa phòng.

    Tôi không cần phải nhìn cùng biết đó là giọng nói của anh Layton. Tôi đã không nghe thấy giọng của anh ấy cũng gần một năm rồi, nhưng âm thanh đó vẫn vậy. Nó hơi khàn khàn, chắc là do thói xấu hút thuốc lá. Chẳng ngạc nhiên chút nào. Anh ấy bây giờ đã hai chín rồi và đã hút thuốc lâu đến mức tôi không thể nhớ nổi.

    “Lâu,” tôi đáp lời Layton mà không rời mắt khỏi bác.

    Bố đứng sau lưng tôi, ôm tôi thật chặt. Tôi nhận ra rằng sự tiếp xúc này chắc chắn sẽ thay đổi sau khi bác được chôn cất ở nghĩa trang vào sáng mai, nhưng tôi chẳng quan tâm. Tôi không nhìn thẳng vào bố mẹ, bà hay các anh trai, nhưng ngay bây giờ tôi không nghĩ về sự khác biệt giữa chúng tôi, tôi đang nghĩ về bác Harry của tôi.

    “Va li của con ở đâu?”

    Tôi hơi căng thẳng khi nghe thấy giọng mẹ vang lên, rồi thì thào, “Ở khách sạn Holiday Inn.”

    Tôi nghe thấy một tiếng gầm gừ. “Em ở lại khách sạn, chứ không phải ở đây?”

    Tôi thở hắt ra một hơi mệt mỏi. “Đừng làm thế bây giờ, Lochlan. Làm ơn.”

    Anh ấy không nghe thấy.

    “Em không ở trong một khách sạn nhỏ--”

    “Lochlan.” Giọng nói nghiêm khắc của Layton cắt ngang tiếng nói của Lochlan. “Chúng ta sẽ nói chuyện này sau.

    Yên lặng.

    Tôi nhắm mắt lại khi nghe thấy tiếng giậm chân trình trịch của Lochlan khi anh ấy giận dữ lao ra khỏi phòng và đi dọc theo hành lang về phòng khách, đóng sập cửa lại sau lưng. Tôi không ngạc nhiên khi anh bỏ đi. Lochlan có thể là một ông anh bốc đồng, nhưng lời nói của Layton là luật lệ. Anh ấy là người duy nhất áp đảo được Lochlan khi Lochlan vượt quá ranh giới. Tôi cố không để anh trai tôi, hay cơn giận dữ của anh, làm phiền tôi, vì thế tôi hoàn toàn tập trung vào bác tôi.

    “Cháu đã chờ email của bác,” tôi ngâm nga nói với bác và chờ bác trả lời, cho dù biết rằng chuyện đó sẽ chẳng thể xảy ra.

    Bố ôm chặt tôi. “Mọi chuyện quá bất ngờ, con yêu.”

    Tôi cảm thấy mệt mỏi.

    “Nó xảy ra như thế nào?” Tôi hỏi một câu đáng sợ đã ở trong đầu tôi ngay từ giây phút tôi đọc được lá thư của Lochlan hai ngày trước.

    “Một trận nhồi máu cơ tim,” bố thốt lên. “Bác không phải chịu đau đớn. Nó đến trong giấc ngủ của bác.”

    Một trận nhồi máu cơ tim, tôi lặng lẽ lặp lại. Đó là thứ đã mang bác tôi đi.

    Tôi cắn môi dưới khi nhìn vào trang phục của bác. Tôi không nhịn được ngoác miệng ra cười khi tôi chui vào cái áo lông cừu chui đầu dày cộp mà tôi đã đan cho bác lúc tôi mười sáu tuổi. Bác rất thích nó, và cho dù không biết bao nhiêu lần tôi bảo bác bỏ nó đi, bác vẫn từ chối. Bác nói đó là món quà tuyệt nhất mà bác từng nhận, nó khiến tôi cảm thấy buồn thay bác vì trông nó rõ ràng rất kinh khủng. Tôi không thể đan lát để cứu vãn cuộc đời mình.

    Bà đã bắt tôi làm một việc kinh khủng đó là đan lát trong suốt cả mùa hè năm tôi mười sáu tuổi. Tôi đã đan còn hơn cả xấu, nhưng bà chẳng thèm quan tâm. Bà bắt tôi đan mỗi cuối tuần với bà và các bạn của bà, những người tính tổng ra phải già hơn tôi những ba trăm năm tuổi. Nếu bà nghe thấy thế, bà chắc sẽ đánh tôi thật đau. Tôi thầm cười khúc khích chính mình ngay phút giây yên tĩnh đó và nhẹ lúc lắc đầu.

    “Bác ấy và cái áo khoác chết tiệt đó,” tôi lẩm bẩm.

    Những tiếng cười thầm nhẹ nhàng lấp đầy căn phòng, và nó giúp mang đi những nỗi đau và sự căng thẳng trong thoáng chốc.

    Khi đã sẵn sàng, tôi hít thở thật sâu rồi quay lại nhìn vào những khuôn mặt mà tôi đã không trực tiếp gặp mặt trong suốt sáu năm qua. Người đầu tiên tôi trông thấy là mẹ. Mẹ trông già hơn tuổi bốn mươi tư của mình, nhưng chẳng có gì phải thắc mắc khi cái chết của bác tôi đã làm khuôn mặt vẫn còn xinh đẹp của mẹ hằn lên nếp nhăn. Bà tôi, đứng bên cạnh mẹ, trông bà vẫn như cái ngày mà tôi rời đi. Anh trai thứ hai thì đã khác. Anh ấy thật là cơ bắp. . . rất cơ bắp. Lần trước tôi gặp anh ấy, anh ấy bị thừa cân, nhưng bây giờ thì đã khác rồi.

    “Chúa ơi, Lay, ai đó đã mua cho anh thẻ thành viên tập thể hình à?” Tôi hỏi, choáng váng cả người.

    Bố tôi bật cười đằng sau tôi trong khi mẹ và bà che miệng mà cố gắng chặn tiếng cười rúc rích lại. Anh ấy cười duyên với tôi, nhưng đôi mắt xanh lục sáng rực lấp lánh.

    “Anh không thể là thằng béo ị mãi được, phải chứ?” anh châm biếm hỏi.

    Tôi nhe răng cười toe toét. “Em đoán là không. Anh trông tuyệt lắm.”

    Layton nháy mắt. “Em cũng thế, em gái.”

    Môi tôi cong lên một chốc, rồi tôi quay người nhìn vào bố. Khuôn mặt đẹp trai của ông vẫn thế, chỉ là râu ria rậm rạp hơn thôi. Cơ thể ông thì lại tròn hơn.

    Tôi nháy mắt. “Trong khi Layton tập thể hình thì bố đi quán rượu và gặp gỡ phụ nữ. Phải không?”

    Bố véo nhẹ tai tôi. “Con bé hỗn láo này. Bố sẽ cho con thấy vài tầng mỡ chẳng làm hại ai cả. Nó giúp bố ấm hơn vào những đêm đông lạnh lẽo này.”

    “Con đùa thôi,” tôi cười phá lên và ôm ông.

    Tôi thích thú khi ông béo lên, có nhiều chỗ để rúc vào hơn.

    Anh, mẹ và bà cười rộ lên với trò chọc tức của tôi, và nó mang đến cho họ vài giây phút bình tâm. Bà tiến lại phía tôi khi bà cảm thấy thoải mái hơn và kéo tôi vào vòng ôm ấm áp của mình.

    “Chào cháu, cháu iu.” bà ngâm nga.

    Tôi nhắm mắt lại và ôm bà thật chặt khi tôi đắm mình trong giọng nói êm dịu của bà. Bà đến từ vùng Crumlin của Dublin, Ai-len. Khẩu âm của bà vẫn nặng như thường -- cho dù bà đã sống ở Anh trong năm mươi năm qua, bà vẫn chưa bao giờ đánh mất giọng nói của quê hương Ai-len và tôi yêu điều đó ở bà.

    Tôi cười âu yếm. “Bà ơi.”

    Khi bà bỏ tôi ra, Layton đã ở ngay bên cạnh, bao bọc lấy tôi trong đôi tay dày cộp, cơ bắp của mình. Tôi rít lên khi anh ấy nhấc bổng tôi lên khỏi sàn nhà và giữ tôi trên cao như thể tôi nhẹ tênh vậy.

    “Không thở được,” tôi thều thào một cách hài hước.

    Anh ấy đặt tôi xuống và khụt khịt mũi, “Kẻ khủng bố bé nhỏ.”

    Tôi nhe răng cười trêu chọc, rồi thay vào đó bằng một nụ cười rạng rỡ cho mẹ tôi khi bà đến gần. Tôi đã mong chờ bà cười với tôi và có lẽ sẽ rơi nước mắt một chút, nhưng tôi hoàn toàn không mong đợi mẹ sẽ bật khóc nức nở khi bà ôm tôi, đó chính xác là những gì bà đã làm.

    “Chào mừng về nhà, con yêu,” mẹ nghẹn ngào. “Mẹ nhớ con rất nhiều.”

    Tôi vòng tay ôm cơ thể nhỏ bé của mẹ và siết chặt. “Con cũng nhớ mẹ lắm.”

    Thề với Chúa đó hoàn toàn là sự thật. Tôi thực sự nhớ mẹ. Chúng tôi không thỏa thuận được việc tôi sống xa nhà, nhưng bà vẫn là mẹ tôi, và tôi yêu bà tha thiết. Mẹ vừa ôm tôi vừa khóc rất lâu. Mẹ buông tôi ra, nhìn ngắm gương mặt tôi rồi lại vòng tay quanh người tôi và siết chặt tôi hết sức. Như thể bà không thể tin được rằng tôi đang đứng trước mặt bà vậy Điều đó khiến tôi vừa vui vừa buồn. Vui vì mẹ hạnh phúc khi nhìn thấy tôi, và buồn vì vì tôi mà mẹ hiếm khi có cơ hội được gặp tôi thế này.

    Mày có những lý do của mày, tôi nhắc nhở bản thân.

    Tôi vuốt ve lưng bà. “Ổn rồi, mẹ ơi.”

    Chẳng có gì ổn cả, nhưng nói như vậy có vẻ ổn hơn.

    Cuối cùng khi chúng tôi rời nhau ra, tôi dời mắt từ gia đình đến bác tôi và cau mày. “Con đoán người duy nhất còn lại để con chào hỏi là Lochlan.”

    Một giọng nói phát ra từ sau lưng tôi. “Không hẳn thế.”

    “Ôi, không, tôi cầu xin. Làm ơn, Chúa ơi, không.

    Tôi cảm thấy đôi mắt mình như mở to ra khi giọng nói của anh ấy cứ bao quanh tôi như một chiếc chăn ấm áp vậy. Cho dù bao năm có trôi qua, tôi cũng sẽ nhận ra giọng của anh ấy cho dù đó chỉ là một tiếng thì thầm. Tôi chầm chậm quay lại, nhưng tôi hóa đá khi nhìn thấy anh ấy đứng ở cửa phòng, dựa vào ô cửa và đôi tay áp chặt trong túi trước quần jeans.

    Đôi mắt của anh ấy, tâm trí tôi thì thào. Có chuyện gì xảy ra với đôi mắt của anh ấy thế?

    Có rất nhiều điều mà tôi yêu ở người đàn ông đang đứng trước mặt tôi, nhưng đôi mắt của anh đã từng là niềm yêu thích của tôi. Đó là những thứ đầu tiên tôi nhìn bất cứ khi nào tôi trông thấy anh. Luôn có những tia sáng lấp lánh tinh nghịch nhảy nhót trong đôi mắt màu whisky của anh và đó là thứ duy chỉ có tôi mới nhìn thấy được bởi vì tôi đã nhìn đủ sâu vào đôi mắt đó. Đó là tia sáng lấp lánh nói với tôi rằng linh hồn anh vẫn còn tồn tại và khỏe mạnh, nhưng điều tôi nhìn thấy bây giờ lại khiến tôi rùng mình.

    Không còn tia sáng lấp lánh, tia sáng lập lòe hay bất cứ dạng tia sáng nào khác trong đôi mắt anh. Chúng chết chóc và phản chiếu bầu trời đầy mây xám xịt thường lơ lửng phía trên York. Chúng như quyến rũ cũng như ám ảnh.

    Cho dù tôi đã đi hàng nghìn dặm để trốn chạy anh, mỗi ngày trong suốt sáu năm qua tôi đã thức giấc khi nhìn thấy đôi mắt màu nâu nhạt đó và cảm thấy buồn ngủ khi nghe giọng nói êm dịu ấy. Tôi đã không thể giũ bỏ anh khi tôi đã ở nửa bên kia của trái đất hay ở trong căn phòng bên cạnh.

    Tôi sống và hít thở Kale Hunt, và điều đó đang giết tôi.

    “Kale,” Tôi cố gắng thì thào khi chăm chú nhìn người đàn ông đầu tiên đã làm tan vỡ trái tim mình.

    Anh ấy nhìn chằm chằm vào tôi, rồi không có chút cảm xúc nào, anh ấy cứng nhắc nháy mắt và gật đầu chào. “Chào mừng em về nhà, Laney Baby.”
     
    Vivicanchi thích bài này.
  3. Linhoang

    Linhoang Gà ngẫn Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.561
    Được thích:
    1.710
    Đã thích:
    587
    GSP:
    Ap
    Chương 2: SÁU TUỔI (HAI MƯƠI NĂM TRƯỚC)
    "Lane? Em ở đâu?”

    Tôi bịt chặt tai, nhắm chặt mắt và cố nén tiếng thổn thức của mình lại, nhưng không thể. Chúng xuyên qua cơ thể tôi vì đầu tôi đâu quá. Chà xát không làm cho nỗi đau tan biến mà chỉ làm nhịp tim trở nên dồn dập hơn.

    Tôi mở mắt ra khi một cánh tay lướt qua đầu gối tôi, rồi một cánh tay khác vòng quanh lưng tôi. Tôi thét to khi đột nhiên bị nhấc bổng lên, và theo bản năng tôi vòng tay quanh cổ người vừa nhấc tôi lên. Tôi nhìn vào khuôn mặt người đó, và khi đôi mắt màu nâu nhạt đó sáng lấp lánh nhìn vào tôi, tôi bật khóc.

    “Kale!”

    Kale Hunt là bạn thân nhất của tôi trong cả thế giới rộng lớn này. Nếu ai đó có thể làm tôi cảm thấy tốt hơn khi tôi bị tổn thương sâu sắc, người đó chính là Kale. Anh ấy luôn là người gạt đi nước mắt của tôi và khiến nụ cười nở trên khuôn mặt tôi.

    Tôi vùi mặt vào cần cổ của anh và thổn thức như thể thế giới của mình đã kết thúc vậy. Kale bước lại gần cái bàn trong lớp tôi. Anh đặt tôi ngồi vào lòng, và ôm cơ thể tôi trong lòng anh. Anh đung đưa người tôi từ bên này sang bên kia cho tới khi tôi đủ bình tĩnh ngồi dậy mà không sụt sịt và thổn thức nữa.

    Tôi nhìn Kale khi anh đưa cho tôi mấy tờ khăn giấy từ trong túi. Sau khi chùi mũi và lau sạch nước mắt nước mũi trên mặt, tôi xì mũi trước khi vò tờ giấy đã dùng lại.

    “Có chuyện gì thế?” Kale hỏi tôi, sự quan tâm của anh luẩn quẩn quanh những lời anh nói.

    Tôi tiếp tục xì mũi mà vẫn im lặng và làm thinh. Tôi không muốn kể với anh ấy vì tôi đã dính vào một rắc rối lớn, và anh ấy chắc chắn sẽ hét lên với tôi. Tôi không muốn bị quát.

    “Lane?” Kale ép tôi khi tôi rời mắt khỏi anh. “Điều gì đã xảy ra?”

    Tôi cảm thấy môi dưới của mình rung rung,và anh ấy thở dài.

    “Anh không tức đâu,” anh ấy nhẹ nhàng trấn an tôi, “nhưng em cần cho anh biết chuyện gì đã xảy ra. Anna O’Leary đến và nói với anh rằng em chạy từ ngoài sân vào đây và có việc gì đó đã xảy ra. Nói cho anh biết đi. Nào.”

    “Em. . . Em đang chơi nhảy dây với Anna O’Leary và Ally Day khi Jordan Hummings lấy dây của bọn em và chạy mất.” Tôi hạ thấp đầu cho tới khi cằm chạm vào ngực. “Em đuổi theo nó và cố lấy sợi dây lại, nhưng Jordan ngã và nói rằng đó là lỗi của em, thế nên nó đánh vào sau đầu em và bây giờ em thực sự đau lắm.”

    Kale ôm tôi thật chặt.

    “Jordan Humming hả?” anh gầm gừ. “Cái thằng ở lớp anh phải không?”

    Tôi gật nhẹ đầu.

    Đó là lý do vì sao tôi sợ hãi; Jordan là một thằng nhóc cao to như Kale.

    “Nó đánh em à?” Kale hỏi, giọng gầm gừ.

    Tôi lại bắt đầu khóc khi cơn giận dữ của Kale trở nên rõ ràng. Anh nhanh chóng giấu khuôn mặt giận dữ đi và cũng nhanh như vậy vòng đôi tay xung quanh tôi. Anh thì thầm dỗ tôi, nói những điều ngọt ngào với tôi và đó là cách anh làm mọi việc tốt đẹp hơn.

    Tôi tin anh.

    “Đi với anh,” anh ấy nói, và đứng dậy, sau đó đặt chân tôi lên mặt đất. “Thời gian ra chơi của anh đã quá mấy phút rồi, nên anh phải làm việc này thật nhanh.”

    Kale học ở một lớp toàn những anh chàng cao to, và tôi không thích điều đó. Anh ấy phải ở trong lớp toàn bọn cao to, tất nhiên thôi, bởi vì anh ấy chín tuổi rồi và anh ấy cần phải học những điều của bọn to lớn. . . như toán. Khi tôi bắt đầu học năm lớp 2 vào năm tới, Kale và tôi sẽ có thời gian ra chơi giống nhau và có thể chơi với nhau trong cả khoảng thời gian đó. Anh ấy nói với tôi như vậy.

    “Chúng ta đi đâu thế?” Tôi hỏi Kale khi anh ấy luồn những ngón tay của mình vào những ngón tay tôi.

    Anh ấy làu bàu trả lời khi đưa tôi ra khỏi lớp và đi dọc xuống theo hành lang dài tới cửa ra vào mở tới hướng sân chơi.

    “Anh sẽ đi giải quyết việc đã xảy ra với em,” anh ấy nói khi đẩy cửa ra và bước ra ngoài.

    Tôi nắm thật chặt tay anh khi chúng tôi đi xung quanh rất nhiều những đứa trẻ đang chơi đuổi bắt, lò cò và nhảy dây. Chúng tôi dừng lại chỗ mấy đứa con gái đang chơi nhảy dây ở chỗ vừa chơi lúc trước.

    “Này, các cậu, có ai nhìn thấy Jordan Hummings không?” Kale hỏi.

    Tôi không biết họ là ai, nhưng họ lớn tuổi hơn tôi. Họ có khi học cùng lớp với Kale vì họ đều cười tươi với anh ấy khi anh ấy nói chuyện với họ. Tôi híp mắt lại nhìn họ và đứng thật gần hơn về phía Kale. Tôi không thích cách họ nhìn anh ấy. Họ trông có vẻ quá vui mừng khi nhìn thấy anh ấy.

    “Này, Kale.” Cô gái với mái tóc đỏ tươi sáng và làn da lốm đốm tàn nhang rạng rỡ gọi. “Mình biết đấy. Nó đi ra sau nhà bê tông với bạn nó rồi. Mình không biết chắc vì sao.”

    Kale cười với đầu đỏ. “Cảm ơn, Drew.”

    Drew cười đỏ tới cả mang tai. Việc này lớn rồi đây.

    “Bất cứ lúc nào cậu cần,” chị ta trả lời, vén một lọn tóc gợi cảm của chị ta ra sau tai, nụ cười bẽn lẽn nở trên môi.

    Tôi không thích Drew; tôi hoàn toàn không thích chị ta chút nào cả.

    Tôi giật mạnh tay Kale vì anh ấy không hề di chuyển. Anh ấy chỉ đứng ngay đó, nhìn đứa con gái tên Drew một cách kỳ quặc, ngu ngốc, và điều đó làm tôi phát điên lên được.

    “Kale!” Tôi gắt lên.

    Anh ấy hơi giật mình, rồi nhìn xuống tôi và chớp mắt như thể anh ấy quên mất tôi đang ở đó.

    “Em ấy thật là dễ thương -- em gái của cậu à?”

    Kale rời mắt khỏi tôi và quay lại nhìn Drew khi chị ta nói.

    “Lane ư? Cô bé thực ra là bạn thân của tôi. Tôi thực sự rất thân thiết với các anh và gia đình của cô bé. Cô bé còn hơn cả em gái tôi.”

    Cái nhìn đầy ngưỡng mộ của Drew với Kale đúng là khiến tôi phát điên.

    “Ồ. Điều đó thật dễ thương đấy, Kale,” Drew nói, và luồn bàn tay phải vào mái tóc đỏ rực rỡ, cuộn những ngón tay của chị ta xuống tới chân tóc.

    Tôi muốn cắt đám tóc của chị ta đi. Chị ta sờ tóc quá nhiều.

    “Thế-thế à?” Kale lắp bắp, sau đó phải đằng hắng vì nó tạo ra một âm thanh hài hước.

    Drew gật đầu. “Ờ. Mình nghĩ việc cậu chăm sóc cô bé rất thú vị.”

    Kale cư xử khác hẳn ngay sau đó. Anh ấy nhún vai như thế điều Drew nói chẳng có gì lớn lao và sau đó rút tay khỏi tay tôi rồi ung dung đặt nó lên vai tôi. “Ồ, thì cậu biết đấy. Ai đó phải chăm sóc con bé. Nó mới có sáu tuổi nhưng trông nhỏ nhắn hơn cái tuổi đó. Nó chỉ là đứa nhóc thôi.”

    Tôi cau mày nhìn Kale và quyết định rằng mình không thích anh ấy khác biệt như thế trước đứa con gái tên là Drew và cô bạn của chị ta với mái tóc vàng chẳng làm gì cả ngoài việc đứng đó và nhìn chằm chằm anh ấy kể từ giây phút anh ấy hỏi Jordan ở đâu.

    Jordan.

    Ngay khi nhận ra lý do vi sao Kale nói chuyện với những đứa con gái này, tôi giật mạnh tay anh để thu hút sự chú ý, và khi anh ấy nhìn xuống, tôi nói, “Jordan.”

    Kale nháy mắt, rồi lắc đầu và nghiến răng.

    Anh ấy quay lại nhìn Drew. “Cậu nói rằng Jordan đi ra phía sau khu nhà bê tông phải không?”

    Drew gật nhẹ đầu lên và xuống. “Ừ hứ.”

    Kale nháy mắt. “Cảm ơn, bạn xinh đẹp.”

    Anh ấy quay lại nhìn tôi rồi nói, “Ở lại đây với Drew. Anh sẽ quay lại ngay.”

    Nói xong, anh ấy đi vòng qua tôi và hướng về phía nhà bê tông. Tôi gần như bật khóc vì anh ấy đã làm điều gì đó không đúng. Anh ấy đã gọi Drew là bạn xinh đẹp, và điều đó sai hoàn toàn vì anh ấy đã từng nói rằng Tôi là cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới này. Chính là tôi. Anh ấy luôn luôn nói với tôi như vậy.

    “Cậu có nghe thấy không?” Drew rít lên với bạn của chị ta và vỗ hai tay vào nhau như một con hải cẩu trong sở thú vậy. “Cậu ấy gọi tôi là bạn xinh đẹp. Xinh đẹp!”

    Bạn của Drew nhảy lên nhảy xuống và cũng rú rít lên. Tôi cố cưỡng lại việc lấy tay bịt tai mình lại để khỏi phải nghe cái thứ âm thanh kinh khủng đó.

    “Tớ có,” bạn của Drew nói khi chị ta cũng đập tay vào nhau như một con hải cẩu. “Tớ có nghe thấy. Ôi trời ơi! Cậu ấy đúng là thích cậu! Cậu có nhìn thấy cách cậu ấy nhìn cậu chằm chằm không? Cậu may mắn chết đi được, Drew - cậu ấy thật tuyệt vời!”

    Tôi không muốn đứng đó và nghe Drew cũng như bạn chị ta thổ lộ tình cảm với Kale, vì thế tôi chạy đuổi theo anh ấy. Tôi nghe thấy tiếng Drew gọi tôi, nhưng tôi không thèm quay lại trả lời chị ta. Thực ra, trong lòng tôi muốn thè lưỡi về phía chị ta.

    Nhận lấy nó đi, Drew.

    Tôi nhận ra bóng lưng Kale khi anh đi khuất về phía sau tòa nhà bê tông, vì thế tôi chạy cật lực theo anh. Tôi đến phía sau tòa nhà cùng lúc một bàn tay chộp lấy vai tôi.

    “Gượm đã nào - Kale nói em phải ở với chị.” Tôi nhìn qua vai rồi chằm chằm nhìn Drew, người đang nhìn xuống tôi với đôi mày cau lại. Ngực chị ta phập phồng và thở dốc như tôi khi cả hai đều cố gắng hít thở.

    Chị ta dời mắt và nhìn thẳng về phía trước. Miệng chị ta há ra thành hình chữ O trước khi lấy tay bịt miệng và hét lên thất thanh. Tôi nhảy dựng lên và cắm đầu nhìn về phía trước, nhưng cũng như Drew, tôi cũng hét lên khi nhìn thấy điều chị ta trông thấy.

    Kale đang đánh nhau - với ba thằng con trai.

    “Kale!” Tôi khóc khi một thằng trong số đó đá vào bên sườn anh ấy.

    Tôi cố chạy về phía đó để giúp anh ấy, nhưng những cánh tay đã vòng ôm lấy tôi từ phía sau.

    “Dừng lại!” Giọng nói của Drew rít lên bên tai tôi. “Em sẽ bị thương đấy!”

    Tôi không quan tâm; tôi phải giúp Kale trước khi anh ấy bị đau.

    “Để anh ấy yên!” Tôi thét vào mặt lũ con trai. “Dừng lại, làm ơn!

    Những âm thanh đấm đá lấp đầy đôi tai tôi, và ngay khi tôi chuẩn bị gào lên lần nữa, một thằng con trai đang ngồi trên người Kale đột nhiên kêu lên đau đớn sau khi nhận một đá vào giữa hai chân. Nó đổ gục người xuống sân và ôm chặt hai tay giữa hai chân. Nó không thể đứng dậy được và cố đánh Kale nữa; nó ngồi xuống và bắt đầu khóc trong đau đớn.

    Vài giây sau đó thằng thứ hai gục xuống trước Kale, ôm lấy mũi, và nó cũng bắt đầu khóc, và giống như thằng bạn bên cạnh, nó ngồi trên mặt đất và ôm chặt lấy mặt khi máu đắt đầu rỉ ra qua những kẽ tay mà nó đang ấn chặt lên mũi.

    Tôi không hiểu tại sao, nhưng tôi ôm tay Drew thật chặt khi chị ta cúi xuống và ôm tôi lên. Chị ta ôm lấy tôi và cố quay người để tôi không thể nhìn thấy điều gì đang diễn ra, nhưng tôi ngoái đầu đầu lại đủ để nhìn thấy thằng con trai cuối cùng đánh nhau với Kale là Jordan Hummings. Cái thằng đã cướp lấy sợi dây nhảy của tôi và đấm vào sau đầu tôi.

    Kale đang ngồi trên người Jordan. Cả hai đều vương máu trên người, nhưng Jordan chảy nhiều máu hơn, và nó đang khóc. Kale thì không. Jordan nhấc tay lên và cố đẩy Kale ra, nhưng Kale gạt tay nó sang một bên và túm lấy nó bằng cái cổ áo đồng phục rồi giữ chặt nó như thế.

    “Nếu mày còn,” Kale gầm vào mặt nó, “dám động vào gia đình tao một lần nữa, chết tiệt, tao sẽ giết mày!”

    Tôi thở hổn hển. Kale đã chửi bậy, một từ thật sự rất bậy.Anh ấy sẽ gặp rắc rối lớn khi bố mẹ anh ấy phát hiện ra.

    “Tao không động vào ai cả!” Jordan rền rĩ, tay nó tuyệt vọng cố gắng bẻ vòng tay của Kale.

    “Mày có!” Kale gầm lên, nắm chặt cổ áo của Jordan bằng tay kia. “Mày đã đánh Lane! Đó chỉ là cô gái nhỏ. Con bé chỉ có sáu tuổi, và mày đã đánh vào sau đầu con bé!”

    Drew há hốc miệng trước câu nói của Kale và ôm tôi lại, hai tay vỗ về lên xuống lưng tôi. Tôi ghét vì nó làm tôi cảm thấy thoải mái và giúp tôi bớt khóc. Tôi ghét việc đang dựa vào chị ta, và tôi ghét khi điều đó làm tôi thấy dễ chịu hơn. Tôi không muốn thấy mình cần Drew giúp đỡ, vì Kale đã nói rằng chị ta xinh đẹp.

    “Drew, em đang làm gì ở sau - này!” Khi giọng một người lớn gầm lên phía sau chúng tôi, tôi thở hổn hển và ấn mặt mình vào vai Drew.

    Tôi sợ cứng người khi một người đàn ông trưởng thành xông qua Drew và tôi rồi chạy thẳng về phía Kale và Jordan. Ông ấy đẩy Kale ra khỏi người Jordan trước rồi kéo anh ấy sang một bên, rồi ông ấy cúi xuống kéo Jordan dậy. Jordan đang khóc, và hai thằng bạn của nó cũng vẫn nằm trên đất khóc. Kale là cậu nhóc duy nhất không khóc. Anh ấy chỉ nhìn chằm chằm vào Jordan và cuộn bàn tay thành nắm đấm khi ngực cứ phập phồng dồn dập.

    Giờ thì Kale đã đứng dậy và đối diện tôi, tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt anh ấy, và tôi không thích thứ tôi đang nhìn thấy. Anh ấy có một vết rách ngay lông mày. Một dòng máu đang chảy xuống từ lông mày và dừng lại giữa chừng trước khi xuống đến ngực. Cả hai mắt của anh đều đỏ, sưng vù, và đôi môi lấm lem màu máu vương xung quanh miệng. Tôi có thể nhìn thấy máu chảy ra từ răng anh, bởi vì miệng anh đang hé mở khi cố gắng hít thở một cách khó khăn.

    Giờ thì mọi âm thanh không còn to như thế, tiếng thút thít của tôi vang lên. Kale quay đầu lại về phía tôi, và thái độ của anh thay đổi hoàn toàn.

    “Ổn rồi, Lane,” anh ấy xoa dịu tôi, nháy mắt với tôi. “Anh không sao, anh hứa đấy.”

    “Nói dối!” Tôi bật khóc. “Anh đang chảy máu!” Nhìn đống máu kia mà xem. “Anh có thể chết!

    Suy nghĩ đó cuộn trào trong bụng tôi.

    “Chuyện quái quỷ gì diễn ra ở đây thế này?” người đàn ông đang giữ Kale và Jordan cáu kỉnh gắt lên.

    Tôi thở hổn hển. Người đàn ông ấy cũng nói bậy.

    “Nó đánh vào sau đầu Lane!” Kale kể, hướng lời buộc tội của mình vào khuôn mặt Jordan.

    Người đàn ông đó nhìn tôi, rồi lại nhìn Kale, Jordan và hai thằng con trai vẫn đang khóc trên đất. Ông ấy lắc đầu và đi về phía trước, kéo theo cả Kale và Jordan theo sau.

    “Tất cả đi đến phòng hiệu trưởng,” ông ấy ra lệnh. “Ngay bây giờ!”

    Nỗi sợ hãi dâng lên đủ khiến tôi muốn co giò bỏ chạy. Drew đặt tôi xuống đất và cầm tay tôi khi chúng tôi đi trước Kale, Jordan và người đàn ông đã dừng trận đánh. Ông ấy gọi hai thằng con trai kia dậy và đi theo ông ấy hoặc là ông ấy sẽ quay lại sau.

    “Vâng, thưa thầy,” cả hai thằng nghiến răng nói.

    Thầy.

    Người đàn ông đó là một thầy giáo trong trường học, và ông ấy đang đưa chúng tôi đến văn phòng hiệu trưởng. Chúng tôi gặp rắc rối lớn thật rồi.

    Khoảng thời gian sau đó thật chán chường. Tôi phải ngồi ở phòng chờ trong văn phòng của thầy hiệu trưởng với Kale, Jordan và hai thằng con trai kia trong khi bố mẹ chúng tôi bị gọi đến. Drew phải về lớp học vì chị ta chẳng có liên quan chút nào đến những gì xảy ra ngoài việc chứng kiến trận đánh nhau. Chị ta nói với thầy giáo điều gì đã xảy ra và chị ta phải đi về lớp.

    Tôi cúi đầu thấp xuống, cho dù “thầy giáo” đã chấm dứt trận đánh nói với tôi rằng tôi không phải lo lắng gì cả và rằng tôi chẳng gặp phải rắc rối nào hết. Điều đó làm tôi cảm thấy khác hơn, nhưng tôi vẫn cảm thấy kinh khủng vi Kale sẽ gặp rắc rối vì tôi.

    Phòng chờ của hiệu trưởng yên lặng trong một phút và sau đó ồn ào ngay khi bố mẹ của chúng tôi đến. Tôi có thể nghe thấy tiếng bố tôi và bố Kale tranh cãi với những giọng đàn ông trưởng thành ở nơi nào đó bên ngoài. Rồi tôi nghe thấy giọng của mẹ chúng tôi cố gắng kiềm chế họ lại, những giọng nữ khác cũng làm như thế.

    Tôi chạy về phía mẹ khi bà bước vào phòng chờ, và tôi thổn thức khi mẹ nhấc tôi lên và ôm tôi vào trong ngực. Tôi cảm thấy một bàn tay ấn vào lưng tôi, và đôi môi hôn lên đầu tôi.

    “Lane?” tiếng bố tôi thì thầm.

    Tôi nhìn bố, mắt nhòa đi vì nước mắt.

    “Con có ổn không?” bố hỏi, giọng đầy lo lắng.

    Tôi lắc lắc đầu. “Jordan đánh vào đầu con, và nó thực sự đau lắm.”

    Bố tôi nghiến răng khi nhìn qua vai. “Giải quyết với con của anh chị trước khi tôi làm việc đó đi.”

    Tranh cãi lại nổ ra, và thầy giáo đã dừng trận đánh nhau bước vào phòng chờ và phải can thiệp để kiềm chế tất cả mọi người lại. Mẹ Jordan đang quỳ trước mặt nó và chỉ tay vào mặt nó khi bà ấy nói chuyện với nó. Bố nó đứng bên cạnh và nhìn chăm chăm xuống Jordan, với đôi tay khoanh lại trước ngực.

    Tôi nuốt nước bọt khi nhìn bố mẹ Kale. Bác trai đứng bên cạnh anh ấy, kiểm tra mặt anh ấy; bác gái thì lo lắng cuống quít lên, ngay cả khi Kale cố gắng nói rằng anh ấy ổn. Anh ấy trông chẳng ổn chút nào cả, đôi mắt đỏ và sưng giờ đã xanh lại khi những vết bầm tím xuất hiện. Có cả một vết bầm tối màu quanh vết rách trên lông mày và trên vòm môi của anh ấy. Chắc chắn là rất đau, nhưng anh ấy nhe răng ra cười và nháy mắt với tôi bất cứ khi nào anh ấy thấy tôi đang nhìn chăm chú.

    Tôi phải đi vào phòng hiệu trưởng với bố mẹ và nói với thầy ấy những gì đã xảy ra. Tôi đã làm đúng như thế, và khi tôi kết thúc, tôi phải ngồi ở phòng chờ với bố mẹ khi Kale, Jordan và hai thằng bạn của Jordan cùng đi vào phòng hiệu trưởng với bố mẹ chúng nó. Chúng tôi đã chờ rất lâu, thỉnh thoảng có giọng nói vang lên, thỉnh thoảng có cả tiếng khóc. Tôi biết đó không phải là tiếng khóc của Kale. Anh ấy chẳng bao giờ khóc cả. Không bao giờ. Thậm chí ngay cả khi bà anh ấy mất vào năm ngoái.

    Tôi đang chơi trò “Tôi do thám” với bố thì Kale và hai bác quay lại phòng chờ. Tôi nhảy lên và chạy về phía Kale với tốc độ nhanh nhất, khiến anh ấy và bố mẹ chúng tôi bật cười. Tôi vòng tay quanh thắt lưng anh và ấn đầu vào bụng anh khi tôi ôm chặt anh. Anh ấy đặt một tay lên vai tôi và nhẹ nhàng xoa sau đầu tôi bằng tay kia.

    “Em ổn không?” anh ấy hỏi tôi.

    Bây giờ thì có, tôi khẽ tự trả lời.

    Tôi nhìn lên và gật đầu.

    “Em yêu anh,” tôi nói, khiến hai bà mẹ thở dài và hai ông bố cười khoái trá.

    Kale cười khúc khích. “Anh cũng yêu em, Laney Baby.”

    Tôi ấn mặt vào bụng anh ấy khi mỉm cười. Anh ấy là người bạn tốt nhất trên đời.

    “Thầy hiệu trưởng nói gì thế?” bố tôi hỏi bố Kale khi chúng tôi ra khỏi phòng chờ và đi ra khỏi trường.

    Mẹ tôi thì thầm nói rằng chúng tôi được phép về nhà, và tôi nghĩ rằng thật tuyệt, vì tôi không muốn quay lại lớp tí nào cả.

    “Thầy ấy hiểu Kale đã rất thất vọng và cảm thấy cần phải che chở Lane, nhưng bạo lực không phải là cách giải quyết vấn đề. Kale bị đình chỉ học hai ngày, nhưng Jordan và lũ bạn bị nghỉ học một tuần.”

    Tôi nhăn mặt. “’Đềnh chể’ là gì ạ?” Tôi hỏi, đầu nghiêng sang một bên.

    Kale cười và quàng tay lên vai tôi. Anh ấy cúi xuống và thì thầm, “Nghĩa là anh phải ở trên giường cả ngày trong khi em phải đi học.”

    Cái gì?

    Tôi há hốc miệng. “Không công bằng! Em cũng muốn bị đềnh chể!”

    Tiếng cười ngặt nghẽo của Kale vang khắp hành lang chúng tôi đi, nhưng anh ấy ngừng lại khi cánh cửa phía dưới mở ra và Drew bước ra cùng với mái tóc đỏ ngu ngốc của chị ta. Tay Kale siết chặt quanh tôi, nhưng anh ấy bỗng cười nhe nhởn khi bắt gặp ánh mắt của Drew nhìn mình.

    “Kale!” Drew cười khúc khích khi nhìn thấy anh ấy, và chị ta chạy dọc theo hành lang tiến về phía anh.

    Chị ta thực sự chạy dọc cả quãng đường.

    Tôi bước sang một bên khi chị lao vào lòng và ôm anh ấy thật chặt. Tôi trừng mắt nhìn chị ta và lùi lại cho tới khi lưng chạm vào chân bố tôi. Tôi nhìn lên ông và nhận ra rằng bố đang cười toe toét với bố của Kale và lắc lắc đầu. Mẹ chúng tôi thì cũng mỉm cười và lắc đầu khi họ quan sát Drew và Kale.

    Tôi không hiểu, tôi tự nhủ.Tại sao họ lại vui vẻ như thế?

    “Này, Drew,” Kale thì thầm khi anh ấy hít hà mái tóc chị ta.

    Tôi căm ghét hình ảnh ấy. Anh ấy hít hà tóc chị ta. Tôi đã nhìn thấy anh ấy hít mái tóc chị ta!

    Drew rời khỏi vòng ôm. “Mình rất vui vì cậu không sao cả, mình rất lo cho cậu.”

    “Cậu lo lắng cho tôi?” Kale hỏi, giọng không tin được.

    “Tất nhiên rồi,” Drew nói, gật đầu. “Cậu có bị đình chỉ không?”

    Kale nhún vai, ra vẻ chẳng quan tâm. “Hai ngày.”

    Tôi cau mày khó chịu. Anh ấy làm như đó chẳng phải là vấn đề vậy.

    Miệng Drew há thành hình chữ O. “Vì bảo vệ em gái cậu ư?” “Thật là ngu ngốc.”

    “Nói cho tôi biết đi,” Kale cười khoái tra, gãi gãi sau gáy.

    Drew đỏ mặt khi phát hiện ra bố mẹ tôi và bố mẹ Kale đang theo dõi cuộc nói chuyện của họ. “À thì mình sẽ đi học hàng ngày. Mình có thể ghi chép lại cho cậu và đánh dấu lại những chương cậu sẽ bỏ lỡ,” chị ta nói, và từ đầu đến tai chị ta đỏ như một quả cà chua vậy. “Hàng ngày mình có thể mang đến cho cậu sau khi tan học nên cậu sẽ không bị tụt lại.”

    Mặt Kale cũng đỏ bừng lên, nhưng anh ấy vẫn im lặng, Tôi muốn đá anh ấy một phát và nói không với Drew thay anh ấy, nhưng tôi không thể. Tôi chẳng thể làm được gì cả. Tôi rất tức, nhưng tôi cũng chẳng hiểu vì sao.

    “Nghe được đấy. . . Drew, phải không nhỉ?” Mẹ Kale hỏi khi Kale vẫn không trả lời.

    Drew nhìn mẹ Kale và gật đầu, cười bối rối. “Vâng ạ, cháu là Drew.”

    “Tên cháu hay lắm.” Mẹ Kale mỉm cười.

    Mặt Drew đỏ hơn nữa, chị ta thì thào, “Cảm ơn cô.”

    Chị ta đằng hắng và nhìn xuống tay. Khi đó tôi mới nhận ra chị ta đang cầm một mẩu giấy với những dòng ghi chép bên trong.

    “Mình phải mang những bản photo này đến cho giáo viên, nên mình phải đi, nhưng mình sẽ giữ lại cho cậu một bản, Kale, và ghi chép thêm. Hôm nay mình sẽ mang cho cậu sau khi tan học - được không?” Drew hỏi, mặt chị ta lấp lánh hy vọng.

    “Được chứ,” Kale trả lời ngay, rồi vội vàng đằng hắng. “Ý mình là, ờ, tất nhiên rồi, hay quá. Thế nào cũng được.”

    Bố Kale và bố tôi bắt đầu cười ha hả, và khiến Kale trở nên căng thẳng.

    “Ok, tuyệt. Mình biết nhà cậu ở đâu, mình sẽ gặp lại cậu sau.” Chị ta nghiêng người và hôn lên má Kale.

    Chị ta đã hôn anh ấy!

    Chị ta nháy mắt với tôi rồi nói, “Chị hy vọng em cũng ổn, Lane.”

    Chị ta chào tạm biệt tất cả chúng tôi, rồi sau đó đi vòng qua chúng tôi, dọc theo hành lang đi mất. Kale không di chuyển, vì thế bố anh ấy đẩy anh ấy về phía trước và cười. “Thư giãn nào, con trai. Thả lỏng đi.”

    Kale vẫn đỏ lừ hết mặt nhưng cũng ngại ngần đẩy bố ra.

    “Bố thôi đi,” anh ấy thì thào, nụ cười nở trên khóe môi.

    Tôi quắc mắt nhìn cuộc đối thoại, và mẹ tôi nhận ra điều đó. Mẹ huých tay mẹ Kale, và cả hai bà mẹ đều nhìn tôi cười. Họ kỳ quặc như thế, luôn luôn cười tôi khi tôi nhìn Kale. Nó làm tôi sợ, nhưng tôi chẳng bao giờ nói gì vì họ là người lớn, và tôi muốn họ vui vẻ.

    “Kale,” mẹ anh ấy khẽ gọi, và hất đầu về phía tôi.

    Kale nhìn tôi và nháy mắt khi anh ấy thấy biểu cảm của tôi.

    “Sao em lại cáu kỉnh thế?” anh ấy hỏi, nhăn mặt.

    Tôi không biết vì sao tôi lại cáu giận hơn cả khi Drew làm tôi khó chịu nhưng tôi không muốn nói với anh ấy điều đó.

    “Đầu em đau,” tôi trả lời.

    Tôi không nói dối; nó đau thật, nhưng không nhiều như ngực tôi đang đau lúc này.

    Kale đi qua chỗ tôi và vòng tay ôm lấy vai tôi. “Chúng ta có thể xem phim với mẹ và ăn kem khi chúng ta về nhà. Được không?”

    Tôi quên hết mọi thứ.

    Đau đầu.

    Đau ngực.

    Đau vì Drew.

    Kale gọi chị ta là cô gái xinh đẹp, anh ấy cười với chị ta và hành động khác hẳn khi ở gần chị ta.

    Tôi tập trung nghĩ về việc chơi với Kale và xem phim trong thời gian còn lại. Tôi ngả người về phía anh và mỉm cười, khiến tất cả mọi người đều cười. Anh ấy biết phản ứng của tôi là một câu trả lời im lặng có nghĩa là Đồng ý.

    “Thế thì đến đây nào, chúng ta đi thôi.” Anh ấy cười rạng rỡ và rời cánh tay khỏi vai tôi để nắm lấy bàn tay tôi. “Chúng ta có nhiều phim để xem đấy, Laney Baby.”

    Tôi nắm thật chặt tay Kale và cười hí hửng khi chúng tôi rời khỏi trường. Tôi yêu thích khoảng thời gian với anh ấy, và tôi yêu thích việc anh ấy gọi tôi là Laney Baby. Tôi yêu tất cả mọi thứ thuộc về Kale, và tôi biết rằng tôi sẽ mãi luôn như vậy.

    Anh ấy là người bạn thân nhất của tôi, người bạn không-thực-sự-là-người-anh tốt nhất của tôi và cũng là người bảo hộ tốt nhất của tôi. Anh ấy là mọi điều tốt đẹp nhất của tôi. Anh ấy là của tôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/1/17

Chia sẻ trang này