Tội ác hoàn hảo- Hoàn thành - Ô

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ô ăn quan, 12/6/16.

  1. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.146
    Được thích:
    8.108
    Đã thích:
    13.911
    GSP:
    Ap
    Vậy chị viết ngoại truyện nhanh nhanh nhé. Em chờ. :)
     
  2. HungNga

    HungNga Gà con

    Bài viết:
    1
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Anh đọc hết truyện của em trong kì nghỉ phép vừa rồi. Cảm thấy em viết khá đấy, tuy có vài tình tiết gượng gạo. Anh không hiểu tại sao Nhân lại muốn giết người yêu, dù bước ngoặt này và các phần giải thích phía sau em làm rất tốt. Nhưng anh thấy vẫn thiếu một điều đó là điều anh vừa nêu đấy. Không sự thù ghét nào biểu hiện rõ rệt từ Nhân để dẫn tới quyết định sẽ giết Ksir hết.
     
    Ô ăn quanIvy_Nguyen thích bài này.
  3. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Mình đọc truyện này lâu rồi nên không rõ bản phía trên mụ tác giả có sửa lại gì không nhưng mình thấy tình tiết gượng gạo kha khá đấy chứ không phải một vài đâu ^^. Có cảm giác như đang viết dở thì tác giả đột nhiên muốn giết nam chính của mình thành ra các tình tiết phía trên cảm giác "trùng hợp" hơi nhiều. Nếu tác giả khiến đến khi đọc xong chúng ta nhận ra: à hoá ra tất cả đều là kế hoạch của Nhân, ngay từ tình huống phát sinh đầu tiên đã nămf trong tính toán của cô ấy, truyện sẽ tuyệt vời.
    Còn về việc vì sao Nhân lại phải giết ngươif yêu, mình lại cảm nhận được. Nhân đã sống quá lâu trong yêu và hận, cô ấy muốn đc giải thoát khỏi sự giăngd xé ấy, và kết chuyện chính là sự lựa chọn của cô ấy. Nếu bạn đã từng đọc Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn thì sẽ cảm nhận rõ nét được: dù độc giả rơi nước mắt thì cũng hiểu răngd happy ending là không thể nào. À, dĩ nhiên trong truyện của Ô khía cạnh tâm lý của nhân vật không được đào sâu bới kĩ nên khó lòng cảm nhận được (may mà Ivy ta là siu nhân nên hiểu bà đó bà Ô ^^).
    P/s: con mãi chả ngủ nên ngứa tay làm cái cmt dài nhất kể tưf ngày quy ẩn ^^. Tui ko biết bà có sửa lại không và trí nhớ sau sinh của tui còn xài được không nên chỗ nào phân tích nhầm/láo thì bỏ qua nhá. ^^
     
    Ô ăn quan thích bài này.
  4. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    683
    Được thích:
    1.103
    Đã thích:
    812
    GSP:
    Ap
    Ngoại truyện.

    Một mùa thu trong lành, lá phong nhuộm đỏ con đường dẫn vào nhà Nhân. Trong gian bếp nhỏ, hai con người một cao lớn một nhỏ bé, loay hoay với đống rau củ suốt từ buổi sáng.

    “Cuối cùng, tụi mình sẽ làm món gì?” Kris hỏi.

    Nhân nhún vai. Cô không biết nữa, đã đi siêu thị mua một xe đầy nhóc về nhưng rồi lại không biết nên nấu món gì.

    “Làm cái Spring rolls… à ừm, phải tên vậy không?”

    “Cuốn, đúng rồi cái cuốn hồi bữa đúng không? Anh thích ăn hả?” Nhân vỗ tay, reo lên.

    Kris gật đầu, cười.

    “Ok! Vậy làm thôi.”

    Nhân lấy một thau nhỏ, hứng nước ấm lưng thau rồi đặt trước mặt hai đứa. Cô lấy hai miếng bánh tráng nhúng vào thau, đồng thời kẹp lấy bánh xoay vòng tròn để ráo nước.

    “Chúng ta cùng làm.” Nhân trải trước mặt mình một cái rồi thảy trước mặt Kris một cái.

    “Đầu tiên, bỏ tôm luộc lên, kế đến là thịt heo, sau đó tới mix salads và bún. À, dưa leo với cà rốt muối chua nữa.” Nhân tỉ mỉ hướng dẫn, cô nói tới đâu, tay bốc nguyên liệu tới đó.

    Kris cong lưng, chăm chú làm theo lời Nhân.

    “Tèn ten… Xong một em. Anh coi…nè…” Nhân đứng hình khi thấy cuốn của Kris.

    “Bục tè le rồi.” Kris cười trừ.

    Nhân cũng cười hi hi ha ha, “Không sao, lần đầu em cũng giống anh. Cuốn cái khác đi.” Nhân động viên, cái cuốn hư cô tiện tay tống vô miệng, nhồm nhoàm nhai.

    Kris nghe Nhân nói thế thì bừng bừng khí thế. Cũng nhúng bánh rồi bỏ nguyên liệu vào cuộn.

    “Yo, lại bục rồi.” Kris áy náy nhìn Nhân.

    “Không sao, thử cái khác đi.” Nhân híp mắt cười.

    Ai ngờ khi Nhân còn chưa nhai xong cái cuốn thứ hai thì Kris đã làm hỏng thêm cái cuốn thứ ba. Rồi khi cô chưa nuốt nốt cái cuốn thứ ba xuống thì Kris đã tài lanh làm hỏng cái cuốn thứ bốn.

    “Phải làm sao đây Nhân?” Kris cầm cái cuốn to tổ chảng bục hai đầu lên. “Nó chuyển sang bục ở hai bên…”

    Thấy Nhân phồng mồm lên nhai, điệu bộ như chỉ muốn mau mau nuốt rồi kế đến là nhai đầu Kris luôn vậy. Sợ quá, anh liền tọng cả cuốn vào miệng mình.

    “Lần này để anh ăn, hihi.” Kris vừa nhai vừa cười nịnh bợ.

    Nhân uống hết ly nước chanh trong một lần tu. Cô xoa bụng, thở phì phì. “Em no rồi.”

    “Trời, thế không làm kem nữa hả?”

    Nhân lắc đầu.

    “Cũng không nướng bánh ngọt luôn?” Kris tròn mắt, bánh ngọt, bánh ngọt cứ thế hiện ra lởn vởn bay trước mặt anh… Kris đờ đẫn nhìn vào ảo giác, thiếu điều chảy nước dãi vì thèm.

    “Không, không và không. Em NO rồi!” Nhân gào lên.

    Mặt Kris ngắn tủn lại.

    “Đợi lát hết no em sẽ nướng, ok?” Nhân dịu giọng.

    Kris gật đầu, cười hiền. “Ok!”

    “Mà này,” Nhân bắt đầu chủ đề mà cô trăn trở mấy tuần nay. “Chúng ta không có biệt danh.”

    “Cái đó để làm gì?” Kris hỏi.

    Nhân lắc đầu, tỏ vẻ thất vọng. “Anh không biết thật à? Những người yêu nhau đều gọi nhau bằng biệt danh riêng.”

    “À, tên riêng á hả?”

    “Đúng rồi.” Nhân hào hứng. “Chúng ta cũng nên làm như thế.”

    Kris ngồi xuống sô pha, vơ đại cuốn danh bạ điện thoại, giả vờ đọc. “Không thích! Tại sao phải bắt chước người khác?”

    “Anh có yêu em không?” Nhân bắt đầu sử dụng chiêu giận dỗi.

    “Yêu em và cái này, không liên quan.” Kris nghiêm túc nói.

    “Vậy thì thôi.” Nhân sụ mặt.

    “Trừ khi…” Kris chỉ vào má trái, tủm tỉm cười.

    Nhân lao tới, hôn lên má Kris, rồi vùi đầu vào vai anh, cười khúc khích. “Anh thật đáng ghét!”

    “Được rồi, đáng ghét, may mà đáng ghét.” Kris luồn tay vào tóc Nhân, phá cho nó rối rung lên rồi cười hả hê.

    Sau đó, anh để Nhân ngồi lên đùi mình, còn tay thì nựng cái má phúng phính của cô.

    “Em đã nghĩ ra biệt danh chưa?”

    “Dĩ nhiên là rồi.” Nhân có vẻ thực sự thích thú với đề tài này, cô liến thoắng nói. “Vầy, anh nhìn xem đây là kí hiệu gì?” Nhân mở lòng bàn tay Kris ra, vẽ lên đó một hình.

    “Ồ, kí hiệu vô cùng trong toán học.” Kris đáp.

    “Đúng, đó là hai chữ S úp ngược rồi chồng lên nhau đấy.” Nhân cười tít. “Anh là Soil, còn em là Soy.”

    “Đậu Nành và Đất, hừm…” Kris gãi cằm, lông mày nhíu cả lại.

    “Sao? Anh là đất, em là đậu nành, chúng là là quan hệ cộng sinh.”

    “Anh không thấy cộng sinh chỗ nào hết, em hút cạn sức lực của anh để sống thì đúng hơn…” Kris nhéo má Nhân, nói.

    “Ha ha, ừ đấy… hối hận không?” Nhân bật dậy, dùng hai tay banh mặt Kris ra trả đũa.

    “Không, không bao giờ hối hận…”

    “Ha ha…”

    “Ha ha…”

    Đó là một ngày thu, trời trong lành và lá phong vàng rộm lấp lánh dưới ánh mặt trời. Trong phòng khách, có một đôi trẻ quấn quýt bên nhau vui đùa, tiếng cười nhuộm ấm cả gian phòng.
     
  5. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    683
    Được thích:
    1.103
    Đã thích:
    812
    GSP:
    Ap
    Sau một năm mấy tháng suy nghĩ =)) hẳn là vậy, tui cảm thấy bà nhận xét rất đúng nên đã bỏ thời gian ra thay đổi lại truyện, đặc biệt là từ chương 20 đến chương cuối. Cụ thể là Nhân và Kris vẫn như đầu truyện, tình cảm không rõ ràng, nhất là ở Nhân, vẫn bị thù hận làm mờ mắt cho đến khi kết thúc. =))
    Tui tự thấy bản thân thật can đảm vì dám lội lại đọc truyện của chính mình, thật quắn quéo tay chân, vô cùng xấu hổ. =.=
     
  6. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    :D
    Truyện này đọc cũng lâu ồi, giờ tui không nhớ mấy nữa. Bà chịu mò lại và chỉnh sửa là tui đã thấy bà vô cùng can đảm ồi ^^.
     

Chia sẻ trang này