Tội ác hoàn hảo- Hoàn thành - Ô

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ô ăn quan, 12/6/16.

  1. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Tội ác hoàn hảo
    > Ô <


    ~Thương tặng ai đó~
    Thể loại: trinh thám, tình cảm
    Số chương: 24 chương chính + 1 ngoại truyện
    Số chữ: 61.368


    oOo​
    Nội dung:
    Lấy bối cảnh ở Hawthorn, Melbourne Úc, truyện kể về một cô gái gốc Việt vô tình dính líu tới một vụ án mạng do người yêu cũ – và cũng là người có mối thù gia đình với cô phụ trách điều tra. Những tình cảm xưa cũ cứ nhen lên khi hai người tiếp xúc với nhau nhưng đồng thời mối thù của gia đình cũng theo đó mà hiện hữu, khiến cô và anh đều dằn vặt.

    Liệu vụ án hóc búa có được phá, và hai người có đến được với nhau khi mà cô gái luôn trong tình thế nguy hiểm có thể bị giết bất cứ lúc nào?

    Trích dẫn trong truyện:

    “Nhân, em tin anh chứ?”

    “Có…”

    “Được, anh cũng tin em.” Kris cười. “Anh tin em làm được.”

    “Kris, nhưng…” Nhân run rẩy nói. “Nhưng em…”

    “Bắt đầu đếm ngược nhé.”

    “Kris…”

    “3…” Kris quay đầu, mặt đối diện với đôi mắt đầy sợ hãi của Nhân, anh mỉm cười, nụ cười có đủ yêu thương lẫn đau đớn. “2… anh yêu em, Nhân.”

    “Kris, không!!!”

    Đoàng!!!
    Đoàng!!!”



    chuyen-tau-dinh-menh-1.jpg

    Mục lục:
    Mở đầu: Mở đầu
    Chương 1: Cô đừng có làm loạn
    Chương 2: Nhân chứng bất đắc dĩ
    Chương 3: Chậu hoa bên cửa sổ
    Chương 4: Tại sao lại chết trước mặt tôi?
    Chương 5: Thư tay của bà ngoại
    Chương 6: Thăm trường cấp ba CLC
    Chương 7: Người đàn ông ở ga tàu điện
    Chương 8: Như người bạn
    Chương 9: Những mẩu giấy vụn dưới đáy thùng rác
    Chương 10: Miễn cưỡng cũng có thể gọi là đồng tâm hiệp lực
    Chương 11: Có thể gặp nhau không?
    Chương 12: "Tại sao lại giải quyết mọi chuyện theo cách này?"
    Chương 13: Giao trứng cho ác
    Chương 14: "Cảm ơn Thomas!"
    Chương 15: Phân tâm
    Chương 16: Cuộc viếng thăm bất ngờ
    Chương 17: Thỏa hiệp
    Chương 18: Kẻ cưỡi mô tô phân khối lớn
    Chương 19: Tình cờ gặp người quen cũ
    Chương 20: "16164V"
    Chương 21: Hoài nghi
    Chương 22: 9,6mm
    Chương 23: Sáng tỏ
    Chương 24: Xin lỗi [HẾT]
    Cảm ơn đã theo dõi truyện của Ô nhé!
    Ps: bổ sung phần Ngoại truyện.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
  2. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Chủ nhật nắng rất đẹp, nắng nhàn nhạt trên những thảm bồ công anh xanh mướt, li ti những đốm vàng. Chấm nắng còn đuổi theo những bước chân vội vã của Nhân trên đường phố ồn ào người qua lại. Nhân ôm một bó cúc trắng thuần khiết trên tay, mắt se sẽ buồn nhìn vào khoảng mông lung.

    Tin Tin…

    Tiếng còi xe khiến cô giật mình. Người đàn ông giơ ngón tay thối sau cửa kính, buông lời tục tĩu chửi. Nhân dùng ánh mắt thờ ơ đáp lại gã, đồng thời đưa tay nhấn nút xin đường. Dòng xe ngược xuôi vun vút, tiếng động cơ, tiếng gió ập vào màng nhĩ khiến cô buốt cả tai. Nhân kéo mũ lên trùm đầu, rút hai dây vải phía dưới buộc kín. Cô dựa đầu vào cột đèn, chờ đợi.

    Đèn cho người đi bộ vừa chuyển xanh, Nhân lập tức bước xuống đường. Qua bên kia đường, cô lại tiếp tục chờ đợi. Mười phút sau, tram số 16 hú còi báo hiệu đang đến trạm. Cửa tram vừa mở, Nhân ôm bó hoa dọc theo người, tay còn lại rút thẻ MK* quẹt vào máy. Suốt đường đi, dù còn nhiều ghế trống nhưng Nhân không ngồi. Cô yên lặng nhìn về phía trước. Khi ngã tư Hawthorn lọt vào tầm mắt, Nhân ấn nút xanh dương, phát tín hiệu cho tài xế dừng tram* ở trạm kế tiếp.

    (Thẻ MK: thẻ myki, một loại thẻ dùng để đi tất cả các phương tiện công cộng trong bang Victoria – Úc)

    Tram: phương tiện công cộng di chuyển trên mặt đất theo đường ray giống như tàu điện, nhưng ngắn bằng 1 toa tàu điện mà thôi)

    Tram dừng ở Stop 76 đường Hawthorn. Nhân bước xuống, đi bộ thêm mười mấy mét rồi lại băng qua đường. Cô xúc động đặt bó hoa cúc trắng xuống thềm gạch, ngay dưới post thư số 13 rồi nhắm mắt cầu nguyện. Khi mở mắt, cô thấy một bó hoa cúc vàng rực rỡ nằm ngay cạnh bó cúc trắng của mình. Nhân đứng phắt dậy, đối mặt với chủ nhân của bó hoa kia, nổi điên. “Tôi đã bảo anh đừng xuất hiện ở đây rồi mà. Anh nghĩ gia đình tôi sẽ cảm thấy được an ủi vì sự có mặt của anh ở đây ư?”

    “Chúng ta vào trong kia rồi nói chuyện.” Kris từ tốn nói.

    “Tại sao tôi phải làm như thế?”

    Kris phớt lờ câu hỏi của Nhân, anh lướt qua cô rồi đi vào trong. Nhân đứng bên ngoài một lúc, sau đó bất đắc dĩ hướng cửa mà đi vào. Vừa đặt mông xuống, cô nói ngay. “Rốt cuộc anh cứ quấy nhiễu cuộc sống của tôi tới bao giờ? Cứ mỗi lần thấy anh là y như tôi đang nhìn thấy cha anh vậy. Điều đó chỉ khiến tôi ngay lập tức muốn bóp chết anh.”

    Kris nhìn Nhân.

    “Tôi thực sự muốn giết chết anh đấy!” Nhân lặp lại.

    “Cứ làm thế nếu cô thấy mình đủ khả năng. Tôi không ý kiến đâu, miễn cô thoải mái là được.” Kris điềm đạm đáp.

    Nhân trân trối nhìn Kris, da mặt anh có thể dày đến mức vậy sao? “Làm ơn đi Kris, tôi cam đoan gia đình tôi cũng khó chịu như tôi vậy, khi trông thấy anh.”

    “Tôi không thể làm trái ý nguyện của cha tôi. Ông ấy đã nhờ tôi hàng năm tới đây để cầu xin sự tha thứ. Ngày nào còn sống, tôi dĩ nhiên sẽ thực hiện.” Kris dừng lại, nét mặt của Nhân ngày một xấu hơn, nhưng anh vẫn nói tiếp. “Tôi nghĩ so với việc khiến cô cảm thấy thoải mái, việc khiến linh hồn cha tôi được thanh thản quan trọng hơn nhiều.”

    “Anh…” Nhân căm hận nhìn Kris. “Thanh thản? Cha anh, ông ta muốn thanh thản sau khi đã giết chết sáu mạng người ư? Thật hoang đường.”

    “Cô Nhân. Vụ tai nạn đó tôi không muốn nhắc đến nữa. À ừm, về con số thiệt hại, có vẻ là cô mất mát nhiều hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa cô đau đớn hơn tôi. Cô có biết cảm giác tận mắt chứng kiến người cô thương yêu nhất mất dần sự sống là như thế nào không?”

    Mười năm trước, Nhân có một gia đình hạnh phúc. Kris cũng thế.

    Sáng mùa thu trong mát, bố mẹ Nhân cùng hai bác lái xe lên núi Dandenong để ngắm lá rụng. Bốn người ngồi trên chiếc Camry trắng bạc, chạy ngang qua ngã tư Hawthorn. Đúng lúc đo một chiếc xe tram đột nhiên bẻ lái, lao ra khỏi đường ray, nhằm thẳng xe họ mà đè bẹp.

    Mẹ Nhân và bác gái đều đang mang thai. Vì thế vụ tai nạn ấy đã cướp đi tổng cộng sáu mạng người.

    Tài xế tram xuống dưới đường kiểm tra tình hình ngay sau đó. Rồi ông gào rú điên loạn khi thấy người qua đường túm lại lôi ra từ trong xe một thi thể phụ nữ be bét máu, và một đứa trẻ vụn nát rớt trong xe. Sau đó là những tiếng la thất thanh, tiếng nôn ọe và cả tiếng khóc thương cho nạn nhân xấu số.

    Tài xế sau đó được tòa phán quyết vô tội vào sáu tháng sau vụ tai nạn.

    “Cha tôi lẽ ra chỉ cần chờ tòa phán xét, nhưng ông đã tự quyết định bằng lương tâm của mình, ông chọn cái chết ngay sau đó để đền tội. Như thế cô còn thấy chưa đủ, hay cô muốn cả tôi cũng phải chết?” Kris có dấu hiệu mất bình tĩnh. Anh luôn như thế khi nhớ tới cái chết của cha mình.

    Hôm ấy, sau khi gây ra tai nạn, cha anh đi thẳng một mạch về nhà. Trông ông vô cùng sợ hãi và đau đớn. Ông đi qua Kris mà không biết anh đang đứng đó. Ông vào trong phòng ngủ, Kris cũng vào theo ông. Cha anh lục lọi khắp nơi và lôi ra một khẩu súng ngắn, run rẩy nạp đạn.

    “Cha, cha định làm thật à?” Kris cười. Hai hôm trước cha anh có bảo rằng sẽ bắn chết con chuột túi nếu nó còn phá phách vườn hoa của ông. Nên Kris chỉ dựa người vào cửa, điềm tĩnh đút hai tay vào túi quần.

    Đến lúc cha anh quỳ trên sàn nhà, run run chĩa đầu súng vào thái dương của ông thì anh mới hoảng hốt chạy lại.

    “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…”

    Bang!

    Óc ông văng ra dính vào chân bàn, thân thể cao lớn đổ sụp xuống. Toàn bộ quá trình chỉ trong chớp mắt. Kris sốc đến nỗi anh cũng ngã vật ra bất tỉnh.

    “Cha tôi tuy gây ra việc ác, nhưng ông là một người lương thiện. Tôi mong một ngày cô sẽ tha thứ cho ông, để ông thực sự có thể an nghỉ.” Kris hạ giọng, gần như là cầu xin.

    Nhân bật cười, chua chát làm sao, tha thứ ư? “Anh đừng hoang tưởng, tôi hận ông ta cả đời.”

    Rồi cô đứng dậy. “Anh vẫn chưa hiểu rõ về cha anh như anh tưởng đâu.”

    “Vậy còn cô? Cô nghĩ mình hiểu rõ cha tôi ư?” Kris cảm thấy thật hoang đường khi phải nghe những lời này từ Nhân.

    “Phải, tôi hiểu rõ ông ấy.” Nhân nhếch môi, “Có lẽ anh chưa biết, hôm đó cha anh đã tới gặp tôi.”

    Kris nhìn Nhân.

    “Không tò mò ư?” Nhân cười nhạt.

    “Ông ấy đã nói gì với cô?”

    Nhân cười nhẹ, thứ cha anh cho tôi là lời nói thật, nhưng tôi thì không thể cho anh cùng một thứ được.

    “À, ông ta đã quỳ dưới chân tôi cầu xin. Anh đoán xem ông ta cầu xin gì?” Ngừng một chút để thăm dò phản ứng của Kris, Nhân tiếp. “Dĩ nhiên là xin tôi tha thứ.”

    Mặt Kris tối sầm lại, anh nắm chặt tay, cố giữ giọng không run. “Vậy, cô đã nói gì với cha tôi.”

    “Ba chữ.” Nhân Nhìn thẳng ào khuôn mặt sa sầm của Kris rồi khom người ghé sát tai anh, đôi môi xinh đẹp nhả ra từng chữ tròn vành. “Đi chết đi.”

    “Muốn tôi tha thứ, chết trước đi rồi tính.” Nhân cười, nụ cười độc ác lạnh xương nhưng trong thâm tâm, một cảm giác đau đớn từ quá khứ ập về khiến cô muốn ngã khuỵu.

    Biết Kris vẫn chăm chú quan sát mình nên Nhân cố gắng thả lỏng cơ thể, rồi thật tự nhiên mà rời khỏi quán.

    Mãi cho tới khi Nhân đã đi được một lúc lâu Kris mới gọi phục vụ ra tính tiền. Anh biết, người con gái có trái tim ấm áp, cho dù trải qua biến cố, nó cũng không thể trở thành trái tim của phù thủy trong truyện cổ tích được. Nhân nói dối anh, nói dối rất nhiều thứ. Anh không phải vì không biết cô nói dối nên mới tin, mà vì yêu cô nên mới để bản thân cố chấp như vậy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
    Akaihane, Muộn., Hà Thái10 người khác thích bài này.
  3. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.532
    Được thích:
    11.928
    Đã thích:
    10.186
    GSP:
    76p
    Cuối cùng đã lên Gác, tung bông. ^^
     
    Ô ăn quan thích bài này.
  4. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Nhân xuống tram, trên tay là bó hồng đỏ thắm với những cánh to xòe thơm ngào ngạt. Sinh thời, mẹ cô yêu thích loài hoa này nhiều tới mức đem hạt giống của nó phủ kín những nơi có đất trong nhà. Mỗi lần tan học, trên đường về Nhân chỉ cần ngửi thấy mùi thơm ngát trong không khí, ngẩng lên sẽ thấy một mảng đỏ rực rỡ, nơi ấy là nhà cô.

    “Mẹ ạ, sinh nhật thật vui nhé.” Nhân đặt bó hoa xuống mộ bà, cười dịu dàng. “Mẹ có nhớ hôm sinh nhật bà, mẹ bận làm nướng bánh nên nhờ ba ra cắt ít hồng mang vào. Không hiểu ba nghe sao thành ra mẹ muốn ăn quả hồng. Liền lái xe cả tiếng đồng hồ tới chợ Footsray mà tìm mua. Mà ba có bao giờ biết chợ đóng cửa lúc mấy giờ. Đến nơi không còn ai bán, ba buồn bã lái xe về. Mẹ thì chờ mãi không thấy ba mang hoa hồng vào, lại nghĩ ba trốn việc chạy đi làm vài chén với mấy ông bạn nên đành nhờ bác trông lò, rồi tự ra vườn lựa bông mà cắt. Đến khi bàn tiệc đã bày biện xong hết. Mọi người đều ngồi vào bàn cả rồi mà ba cũng không thấy đâu. Mẹ lo lắng điện thì lại nghe tiếng chuông trong phòng ngủ. Cả nhà được phen lo lắng. Lúc mẹ định đi báo cảnh sát thì ba thất thểu bước vào. Ba bảo gì mẹ còn nhớ không? Ba xin lỗi mẹ vì không thể mua hồng cho mẹ. Bà ngoại nghe thế cười văng cả bộ răng giả vào bánh gato. Sau đó, bánh gato của mẹ vì thế mà lần đầu tiên bị ế, ba phải vừa xem bóng đá vừa ăn…”

    Ở một phần mộ khác, một người cũng lặng lẽ đặt chai rượu vang nho nổi tiếng vùng Barossa lên thềm mộ, tươi cười nói. “Cha à, làm chén cho ấm nhé!”

    “Chả phải cha vẫn thích nhâm nhi rượu vang với salad do chính tay con làm hay sao? Hôm nay là thứ sáu, cha con mình bất chấp hết chai này luôn nhé.” Kris vừa nói vừa rót đầy rượu vào hai ly thủy tinh đế cao.

    Anh trìu mến nhìn cha, rôi tự cụng ly. Anh uống một ly, một ly tưới lên cỏ. Sau đó lại cầm chai rượu rót đầy hai ly.

    Nhân cầm áo khoác đứng dậy, quỳ nãy giờ chân có chút tê. Phía trước đang có lễ hạ huyệt, thế nên Nhân lịch sự đi vòng ra phía sau. Trước đây cô chưa từng đi ra bằng lối cổng sau. Thế nên khi ra bằng lối này cô không nghĩ sẽ trông thấy Kris một mình ngồi trước hai ly rượu, tự biên tự diễn cười cười nói nói. Cuối tuần hắn không đi giải khuây, chạy đến đây làm trò gì vậy. Không lẽ gã có bạn bè, người quen được chôn ở đây?

    Tiếng giày cao gót lộp cộp trên nền đá, nghe như đang tiến về phía cậu. Kris xoay đầu nhìn lên, tay cầm ly rượu khựng lại. Cô ta đã biết cha anh cũng chôn ở đây? Kris uống nhanh hai ly rượu rồi vội vã đứng dậy.

    Nhân thực lòng muốn đi vòng vèo đâu đó để tránh mặt Kris, nhưng biết sao được, anh ta ngồi ngay lối duy nhất dẫn ra cổng sau. Bất đắc dĩ, Nhân đành đi về phía anh ta. Phần cũng vì tò mò người anh ta thăm viếng là ai.

    “Không ngờ ở nơi này cũng có thể gặp cô.” Kris lên tiếng trước.

    Nhân lạnh tanh đáp. “Anh trông khỏe mạnh thật.”

    Kris nhếch môi cười. “Cô cũng thế.”

    Không rảnh và cũng không muốn nói chuyện phiếm với Kris, Nhân đảo mắt nhìn về phía sau lưng Kris. Dòng chữ trên bia mộ dội thẳng vào tim Nhân, “Ông ta cũng được an táng ở đây?” Nhân mất bình tĩnh. Khuôn mặt mỉm cười an nhàn kia khiến Nhân có cảm giác ông ta như đang cười cợt trên mất mát của cô vậy.

    “Cô muốn làm gì? Đừng có loạn.” Kris tóm lấy cánh tay Nhân, kéo cô tránh xa mộ của cha anh.

    Nhân đưa một tay lên vò tóc trên đầu. Trời ơi, ông ta cũng ở đây. Gia đình cô cũng ở đây. Ngần ấy năm… có phải là họ cảm thấy rất khó chịu không?

    “Tôi yêu cầu cô giữ đúng mực sự tôn kính đối với một người đã chết.” Tay Kris vẫn kềm chặt tay Nhân, giọng anh đầy uy quyền. Nhưng chân cô đã kịp đá bay chai rượu vang đắt tiền xuống đất. Sau tiếng thủy tinh vỡ, rượu chảy lênh láng.

    Kris giận dữ, anh rít qua kẽ răng. “Tôi cảnh cáo cô, tôi có thể còng tay cô vì tội xúc phạm người đã khuất.”

    Kris là cảnh sát ở Kew, quận kế Hawthorn, đang giữ quân hàm thượng úy. Xem ra tội ác của cha anh ta không ảnh hưởng gì đến tiền đồ của anh ta cả.

    “Đừng chạm vào tôi.” Nhân gào lên, tóc xổ tung, bộ dạng hung dữ.

    Kris giơ hai tay về phía trước, điệu bộ như muốn nói: được rồi cô thắng, cô thắng hoàn toàn, tôi xin đầu hàng.

    Nhân cởi áo khoác, tránh cầm phải chỗ Kris đã đụng vào. Sau đó ném thẳng vào mặt anh rồi bỏ đi.



    Rời khỏi nghĩa trang, Nhân đi bộ ra stop gần nhất để đón tram. Những chiếc ô tô hối hả cho một ngày cuối tuần bận rộn party lại càng khiến cô cảm thấy lạc long. Về thái độ với Kris, Nhân biết mình phi lí nhưng mỗi khi đối mặt với anh ta cô lại tràn đầy phẫn nộ. Cô biết mình không nên ghét anh, nhưng việc cha anh được phán vô tội, cô rất không tin là anh không can thiệp. Nhân nặng nề áp tay lên ngực. Cái ngày nhận hung tin, trái tim cô đã rơi thẳng xuống địa ngục. Bây giờ, vật đập trong lồng ngực cô chỉ là khối đá lạnh ngắt.

    Tin Tin..

    Một chiếc Audi trắng bóng loáng bóp còi xin đường, tấp vội vào lề. Theo phản xạ, Nhân quay qua nhìn. Cửa kính bên hông từ từ hạ xuống. Kris giơ cái áo khoác mà cô đã ném lại trong nghĩa trang lên huơ huơ, đủ để Nhân trông thấy.

    “Khi nào giặt xong, tôi sẽ gửi chuyển phát tới nhà cô.”

    Nhân lẳng lặng cúi xuống cởi giày cao gót, sau đó ném về phía Kris với lực mạnh và chuẩn xác của dân chơi bóng ném. Không may, Kris chơi khúc côn cầu từ bé, cuối tuần vẫn luôn tập luyện cũng đồng đội, vì thế chỉ cần giơ tay anh đã tóm ngang thân giày. Kris cười, nụ cười nửa miệng dễ khiến người khác nổi điên.

    Người khác ở đây chính là Nhân. Trước khi cô cầm chiếc giày còn lại trên tay, nguy hiểm lao về phía chiếc Audi, Kris đã kịp nhấn ga vọt đi.

    Nhân vừa thả chiếc giày xuống đất, chiếc Audi liền dừng lại. Kris thò đầu qua cửa, nhã nhặn nói. “Lần sau muốn nhờ tôi giặt đồ giùm cũng không nên dùng cách thô thiển như thế, cứ trực tiếp nói ra tôi sẽ đáp ứng, hiểu không?”

    F**k, Nhân chửi thề thành tiếng. Thẳng tay chọi nốt chiếc giày còn lại về phía Kris, dù chính cô cũng đoán được chẳng thể nào chọi tới.

    “Mà này, cô có muốn quá giang một đoạn không?’ Kris lịch sự đề nghị.

    Quá con mẹ nhà anh! Nhân nắm chặt túi xách giơ lên.

    Kris mỉm cười, anh cứ nhây thế này có khi nào Nhân sẽ lột sạch đồ trên người mà ném anh không? Nhưng mà biết làm sao đây, anh lại thích nhìn khuôn mặt xinh đẹp kia nổi giận. Cảm giác rất thành tựu.

    “Tôi có việc rồi, cô Nhân hẹn khi khác nhé!” Kris vẫy tay tạm biệt.

    Nhân nhìn chiếc Audi rồ ga vọt thẳng về phía trước, khuôn mặt còn xám hơn cả làn khói mà chiếc xe để lại. Tập tễnh nhón chân trên nền đá lạnh, lượm chiếc giày cao gót cầm về.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
    _TA_, Muộn., suongthuytinh8 người khác thích bài này.
  5. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Vì vài lí do riêng, Nhân quay lại nhà thuê cũ để hỏi xem chủ nhà mới ở đó có nhận được mấy bức thư hay bưu kiện nào từ Anh không. Nguyên do khi cô chuyển sang địa chỉ mới, đã quên gửi mail điều chỉnh cho trường mà cô theo học ở bên Anh, nên có lẽ bằng tốt nghiệp và cả một số giấy tờ liên quan sẽ vẫn bị gửi tới địa chỉ cũ. Mà hiện tại Nhân đang nộp đơn cho công việc mới, cần mấy giấy tờ thành tích để gây ấn tượng.

    Trời bắt đầu chuyển đông, sáng sớm và chiều tối nhiệt độ có thể hạ xuống 0 kèm theo mưa và gió lớn. Nhân cẩn thận cầm theo dù rồi mới rời khỏi nhà. Mất ba lần chuyển tram cô mới tới nơi. Căn nhà lọt thỏm giữa những cây bạch đàn cao lớn đã rụng hết lá trong mùa thu, trơ những cành khô đâm ngang dọc trên nền trời xám xịt, trông đến buồn.

    Nhân nhấn chuông. Theo phép lịch sự, cô cởi găng tay với nón len trên đầu, vuốt lại tóc cho thẳng thớm, miệng nở sẵn nụ cười để chào. Nhưg, một phút rồi hai phút trôi qua, bên trong vẫn không có động tĩnh gì dù đèn phòng khách vẫn sáng. Cô nhìn hàng rào đan bằng những cành cây khô thấp ngang đầu gối, đắn đo không biết có nên bước qua mà vào trong không vì dù sao cô vẫn còn giữ chìa khóa hộp thư.

    Nhân lưỡng lự thêm vài giây rồi quyết định tiếp tục nhấn chuông. Nếu trong nhà có người thì việc cô tự ý bước qua hàng rào là hành động xâm nhập bất hợp pháp, họ có thể báo cảnh sát.

    “Cứu tôi…”

    Nhân giật mình, cô nhìn quanh quất. Hình như có ai đó vừa nói.

    Xoảng!

    Nhân giật mình khi nghe tiếng đổ vỡ trong nhà, cô vội vã bước qua hàng rào, chạy vào trong sân. Đúng lúc đó một bàn tay tì mạnh vào rèm cửa đã thu hút sự chú ý của Nhân. Rèm cửa trắng mỏng dưới ánh đèn giúp cô nhìn rõ vết loang trên đó chính là máu. Hay ít ra nó có màu đỏ.

    “Cứu… tôi…”

    Vẫn là giọng nói ban nãy cô nghe được, có điều đã yếu hơn rất nhiều. Nhân khẩn trương lôi điện thoại bấm ba lần phím số 0. Đây là số điện thoại khẩn cấp của Úc.

    “A lô”

    Bang!

    Nhân thấy choáng, cô đưa tay lên đỡ đầu nhưng cơ thể nhanh chóng đổ sụp xuống, cánh tay đang giơ giữa chừng liền vật mạnh xuống đất.

    Trong lúc nhận thức trì trệ, cô mơ hồ trông thấy khuôn mặt dính đầy máu với đôi mắt dữ tợn dần tiến gần lại phía cô. Người vừa phang vào đầu Nhân trừng trừng nhìn cô vài giây rồi vội vã bỏ chạy. Trong đau đớn lẫn ảo giác, Nhân vẫn có thể cảm giác thứ chất lỏng đang ào ào chảy ra từ đầu cô chính là máu của mình. Có lẽ cô sắp chết rồi…



    “Mẹ, đừng đuổi con đi. Ba nữa, sao mọi người đều xua đuổi con? Cho con ở lại với ba mẹ đi mà. Đừng bỏ con mà…”

    Nhân khóc không thành tiếng, đầu cựa quậy liên hồi. Sau đó một bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy hai bên má cô, giữ lại. “Đừng cử động mạnh, cô sẽ choáng đấy.”

    Nhân mở mắt, trông cô lúc này thật đáng thương hại. “Sao lại là anh?”

    “Lâu rồi không gặp, không ngờ đến lúc gặp lại là ở đây.” Kris tùy tiện ngồi xuống cạnh giường của Nhân. Ba năm nay, cứ vào ngày giỗ của ba mẹ và hai bác Nhân là Kris lại bị điều đi xa làm nhiệm vụ. Tuy nhiên anh vẫn không quên nhờ người đem hoa và thư do chính tay mình viết đến đặt dưới chân Post 13 trên đường Hawthorn. Anh dù có bận mấy cũng không bao giờ quên ý nguyện của cha mình.

    “Tôi tưởng sau ngày hôm đó anh đã thanh tỉnh. Không ngờ bây giờ lại vác mặt tới tìm tôi.”

    Kris gãi gãi mũi, làm bộ dạng như bản thân lâm vào thế bất đắc dĩ phải đến. “Cô biết tôi là cảnh sát mà. Dĩ nhiên tìm cô là có việc.”

    Kris nói câu đó khiến Nhân nhớ lại lí do mình nằm viện. Còn cả tiếng kêu cứu yếu ớt và bàn tay đầy máu kia. Đã xảy ra chuyện gì?

    “Cô Nhân, cô có quan hệ thế nào với bà Clara?” Kris nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ của mình.

    “Tại sao tôi phải trả lời câu hỏi của anh?” Nhân đanh mặt nhìn Kris. Ý tứ của cô quá rõ ràng, chính là: Tôi không muốn nói chuyện với anh chút nào, đừng ép tôi.

    “Có lẽ cô chưa nắm bắt được tình huống lúc lúc này. Bà Clara đã bị giết chết. Theo camera ghi lại, cô đã chạm trán hung thủ trong vài giây trước khi bị đánh ngất.” Kris nhấn mạnh. “Tôi đang hỏi cô với tư cách là cảnh sát điều tra chính trong vụ án này. Mong cô phối hợp.”

    Nhân kinh ngạc tiếp nhận thông tin mà Kris cung cấp. Cô chẳng có thành kiến gì với vai trò cảnh sát của anh, nhưng cô muốn trao đổi với ai đó cùng ngành với Kris hơn là mặt đối mặt với anh ta.

    “Tôi có thể báo cáo việc này với bạn anh không, cô cảnh sát đang nói chuyện với y tá ở bên ngoài ấy?”

    “Như cô thấy, cô ấy đang làm công việc của mình.” Kris xoay cây bút bi trên đầu ngón tay, điềm tĩnh từ chối.

    “Được rồi, tôi cũng chẳng có lí do gì để làm khó anh. Nhưng tôi muốn gặp bác sĩ.” Nhân rờ lên vết thương trên đầu đã được băng bó cẩn thận.

    “Không có chấn thương lên hộp sọ, chỉ ở phần mềm thôi, cô cần nghỉ ngơi vài ngày.” Cái gì mà không muốn, rõ ràng cô đang làm khó tôi. Kris biết tỏng nhưng vẫn phối hợp.

    Nhân nhún vai. “Được thôi, như anh nói, bây giờ tôi muốn nghỉ ngơi. Anh biết đấy, tôi có thể cung cấp sai thông tin với tình trạng thế này.”

    “Bà Clara có một cô con gái duy nhất đang học cấp ba ở CLC. Tôi nghĩ cô bé hẳn đang rất đau buồn. Mẹ cô ấy bị giết và cảnh sát thì vẫn dậm chân tại chỗ.” Kris tung đòn này, không tin không đánh trúng tâm lý của Nhân. Chắc chắn cô sẽ thôi việc làm khó dễ anh, ngoan ngoãn cung cấp tất cả những gì cô có thể nhớ trước khi bị ngất.

    Nhân thừ người. Cảm giác mất đi người mẹ yêu quý cô thấu hiểu hơn ai hết. Càng đau đớn lại càng muốn tìm ra tên hung thủ bắt hắn phải trả giá cho hành động thủ ác của mình.

    Nhân thở dài. Cô cố gắng xâu chuỗi lại sự việc. “Tôi muốn quay lại đó để hỏi chủ nhà xem có nhận được bưu kiện hay đại loại như thế từ Anh quốc hay không. Vì tôi có dùng địa chỉ cũ cho trường mà tôi theo học bên đó. Khi tôi đến nơi, đèn phòng khách đã sáng nên tôi nghĩ trong nhà có người. Tuy nhiên, sau khi nhấn chuông lần thứ nhất, không ai ra mở cửa cả. Sau đó vài phút, có lẽ khoảng một phút, tôi nhấn chuông lần nữa và nghe thấy tiếng kêu cứu rất nhỏ. Tôi cố nghe thêm nhưng lại không nghe thấy nữa. Sau đó là tiếng đổ vỡ. Theo phản xạ tôi chạy vào trong.” Nhân bối rối đan các ngón tay vào nhau, cô có chút hoảng sợ khi nhớ lại hình ảnh máu me lúc đó. “Tôi thấy một bàn tay tựa lên rèm cửa, vì nó có màu đỏ nên tôi nghĩ ngay tới máu. Sau đó tôi lấy điện thoại để gọi cấp cứu.”

    Kris chăm chú nghe Nhân kể, thấy cô dừng lại, anh giục. “Sau đó?”

    Nhân cúi mặt, đôi mắt đỏ ngầu hung tợn bỗng khiến cô thấy ám ảnh. “Sau đó tôi bị vật gì đó đập mạnh vào đầu và ngất đi.”

    “Cô có thấy mặt người đã đánh cô không?” Kris hỏi.

    Nhân lắc đầu.

    “Cô nghĩ hắn cao khoảng bao nhiêu? Cao hơn cô chứ?” Kris tiếp tục hỏi.

    Nhân lắc đầu mạnh hơn. “Tôi không biết. Tôi nghe thấy đầu dây bên kia nói a lô rồi bụp. Tôi còn tưởng mình cũng chết rồi thưa anh!”

    Thấy Nhân có vẻ bị kích động, Kris gập sổ ghi chép lại. Có lẽ anh nên quay lại vào ngày mai, khi mà tâm trạng cô đã khá hơn.

    “Cô Nhân, xin lỗi vì đã hỏi cô quá nhiều trong khi cô đang bị thương. Nhưng mong cô hiểu cho công việc của chúng tôi. Tôi tin rằng càng nhiều manh mối được cung cấp, hung thủ sẽ sớm lộ diện. Cô biết đấy, con gái của nạn nhân, hẳn đang đếm từng giây…”

    Kris đứng dậy, cúi đầu chào rồi ra khỏi phòng bệnh.

    Nhân không thèm nhìn anh ta. Khốn nạn, anh ta cứ phải lặp đi lặp lại về con gái của bà ấy. Anh ta cho rằng mình giỏi lắm sao. Giỏi thì tự đi bắt hung thủ dựa trên hiện trường vụ án ấy, sao cứ hành hạ tâm trí cô mãi!!!
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
  6. Y_Nhi_xx

    Y_Nhi_xx Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    645
    Được thích:
    873
    Đã thích:
    1.996
    GSP:
    0p
    Lâu rồi không thấy chị Ô lên sóng :3.
     
    Ô ăn quan thích bài này.
  7. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Sợ bị ghẻ lạnh bên kia quá mà. Xem ra dời nhà bất thành. ^^
    ^^ Lên sóng cái là được em like ngập mặt, hạnh phúc choáng váng. 2onion35
     
    natalie_northenY_Nhi_xx thích bài này.
  8. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Nhân còn gặp Kris thêm vài lần tại sở cảnh sát và cả trước cửa nhà mình, anh ta muốn biết cô có đột nhiên nhớ ra vài chi tiết nào đó liên quan tới vụ án mà anh ta đang đảm nhận hay không. Dĩ nhiên, Nhân đáp rằng tất cả những gì cô còn nhớ, cô đã nói cho anh ta nghe hết rồi và mong anh ta đừng làm phiền cô nữa.

    Ba ngày sau khi xuất viện, Nhân buộc phải quay lại nhà thuê cũ, cũng là hiện trường vụ án đang bị phong tỏa bởi cảnh sát. Có một nhân viên luôn túc trực ở đó để đảm bảo hiện trường không bị xáo trộn. Thế nên Nhân cũng không thể vào trong.

    “Tôi chỉ muốn kiểm tra hộp thư thôi, thật đấy.” Nhân năn nỉ.

    “Hay thôi, đây là chìa khóa, anh có thể kiểm tra hộ tôi không?” Nhân xuống nước hết mức có thể.

    Kết cục lưỡi muốn gãy mà cả buổi cũng không lay chuyển được được tình thế. Nhân cắn môi, bắt đầu vắt óc tính toán. Hay là đợi đêm rồi quay lại thử xem sao, chắc không đến nỗi gác 24/24 đâu nhỉ. Nghĩ nghĩ một chút bỗng dưng tầm mắt dừng lại ở chậu hoa hồng trên bậu cửa sổ. Đó là loại hoa hồng mẹ cô yêu thích, loại này không ai trồng trong nhà vì nó rất khát nắng. Mà vị trí cửa sổ kia, cô biết rằng sáng lẫn chiều nắng đều không chiếu tới. Hơn nữa, chả ai trồng hoa hồng trong nhà cả. Nhìn kìa, rõ ràng những nụ hoa đều không thể nở bung ra.

    Nhân vội vàng gọi điện thoại. Đây là lần đầu tiên cô chủ động gọi cho Kris.

    “Alo!”

    “Vâng, tôi Kris đây thưa cô.”

    “Tôi nghĩ mình cần báo cho anh một việc.”

    Đầu dây bên kia sững sờ trong tích tắc, sau đó gấp gáp nói.

    “Cô đang ở đâu? Tôi sẽ chạy tới.”

    Được rồi, mình sẽ lợi dụng thân phận của anh ta để giúp mình kiểm tra hộp thư. Nhân cười thầm, tự thấy mình thật thông minh.

    Khoảng mười lăm phút sau cuộc gọi, Kris lái xe cảnh sát chạy tới. Còn chưa hết giờ làm việc nên Kris vẫn mặc đồng phục. Bộ đồng phục cảnh sát ở trên người Kris mới thực sự toát được uy nghiêm vốn có của nó. Trong vài giây, Nhân mặc cho mình ngơ ngẩn trước thần thái đặc biệt của Kris.

    Kris chào đồng nghiệp, sau đó mới lại chỗ Nhân chào cô.

    “Kris, trước hết tôi muốn anh kiểm tra hòm thư giùm tôi.” Nhân đưa ra yêu cầu.

    “Vậy là, cô lừa tôi đến đây để giải quyết việc riêng của cô?” Kris mau chóng hiểu ra vấn đề.

    Nhân giật mình. Có lẽ nào anh ta đã lén lút đặt máy nghe trộm trong đầu mình?

    “Cô cung cấp thông tin trước, sau đó tôi sẽ cân nhắc tới việc kia,” Kris cởi nón, ngồi xuống bên cạnh Nhân, lạnh lùng nói.

    Nhân nuốt ực một cái, mong chờ cũng theo nước bọt trôi xuống dạ dày. Cô quên mất Kris vốn rất thông minh. Tốt nhất là cứ thẳng thắn mà trình bày vậy!

    “Tôi không chắc điều tôi nói có ích hay không cho anh. Nhưng hãy hứa anh sẽ giúp tôi cho dù nó có ích hay không.”

    “Được.”

    “Thế này, anh nhìn chỗ cửa sổ kìa, đằng sau cánh cửa kính ấy. Có một chậu hoa hồng. Anh có thấy kì lạ không?”

    Kris nhìn theo hướng ngón tay của Nhân.

    “Xin lỗi, tôi vẫn chưa hiểu.” Kris nhíu mày, hướng phía cô chờ lời giải đáp.

    “Không ai trồng hoa hồng trong một cái chậu nhỏ như thế, mà lại để trong nhà. Tôi nghĩ chậu hoa đó vừa mới được mua thôi. Trong Burning* hoặc Ikea*… vẫn hay bán hoa chiết sẵn trong chậu để người ta dễ cầm về trồng.”

    (Burning: siêu thị bán đồ xây dựng còn Ikea là siêu thị đồ gia dụng, nội thất có thể mua về để tự lắp ghép theo ý mình.)

    Kris có vẻ đã hiểu ý Nhân, anh đưa mắt nhìn khắp vườn. Không có bất cứ một loài hoa nào được trồng cả, ngoài một cây chanh vàng đã già cỗi. Có vẻ như chủ nhà không phải là người yêu hoa.Vậy nên bà ta không có lí do để mua về một chậu hoa hồng cả. Nhưng biết đâu bà ta mua nó vì muốn bắt đầu trồng trọt?

    “Còn nữa, hôm đó, tôi đã thấy đôi mắt của anh ta. Nó thực sự rất dữ tợn.” Nhân đột nhiên lên tiếng, cắt phăng dòng suy nghĩ của Kris.

    “Ngoài mắt, cô còn trông thấy điểm gì nữa không? Sẹo hay là bớt… hay các đặc điểm nhận dạng đại loại như thế?” Kris nhanh chóng chuyển suy nghĩ sang chủ đề nhân dạng của hung thủ.

    Nhân bực mình. “Anh nghĩ tôi có đủ thời gian để ngắm mặt mũi của gã ta ra làm sao ư?... Nhưng mà…”

    “Cô nói tiếp đi.”

    “Tôi nghĩ anh ta bị hôi miệng.”

    Kris sém chút nữa đã phì cười nếu không nhớ tới mình đang thực thi nhiệm vụ của một cảnh sát.

    “Hẳn là anh ta rất mệt, anh ta thở rất mạnh, và hơi thở thì hôi vô cùng.”

    Nhân nghiến răng khi thấy vẻ mặt cố gắng nhịn cười của Kris. “Anh thấy buồn cười sao? Anh là cảnh sát kiểu gì vậy? Anh không nghĩ qua lời tôi nói, hung thủ có lẽ là một người cực kì yếu sao? Anh ta đã phải vất vả lắm mới giết được bà Clara, một phụ nữ to béo.”

    Kris nhìn Nhân chằm chằm.

    “Tôi không có ý gì khi nói bà ấy to béo.” Nhân vội phân bua.

    “Tôi có nghĩ tới điều cô vừa suy luận. Nhưng tôi đang nghĩ, có lẽ nào tôi phải kiểm tra hơi thở của tất cả gã đàn ông ở Melbourne sau khi quần cho họ mệt lử?” Kris cười, nhưng chỉ ở một nửa miệng, còn bên kia vẫn mím chặt một cách mỉa mai.

    Thực sự cô muốn tọng một đấm vào mặt anh ta cho bõ tức, nhưng báng súng nhô ra bên hông Kris đủ khiến cô tự động gom cái mong muốn đó mà vò nát.

    Bằng một động tác khá kiểu cách, Kris từ trong lòng bàn tay của Nhân lấy được chùm chìa khóa. Anh lắc lắc chùm chìa khóa trước mặt Nhân “Là cái nào?”

    “Cái bọc nhựa ở đuôi màu tím.” Nhân đáp.

    Kris nhanh nhẹn tháo chìa khóa có đuôi màu tím ra, rồi thảy trả chùm chìa khóa cho cô. “Theo luật, chìa khóa này cô không thể sở hữu nữa nên tôi sẽ tịch thu. Còn trong thùng thư, đúng là có một lá thư từ Anh gửi tới dưới tên người nhận là cô.”

    Nhân đứng dậy, ngạc nhiên lẫn tức giận, chất vấn. “Anh đã kiểm tra thùng thư? Lẽ nào anh đang giữ thư của tôi?”

    “Đó là nhiệm vụ của tôi, cô biết mà.” Kris móc trong túi áo ra một phong bì thư còn nguyên vẹn đưa cho Nhân.

    Được rồi, cuối cùng cũng đạt được mục đích, mọi chuyện khác coi như chưa xảy ra. “Tôi thật hi vọng không bao giờ phải thấy cái bản mặt anh nữa.” Nhân nắm chặt lá thư trong tay, phỉ phui tất cả công sức của Kris trong ánh mắt đầy ác cảm.

    Kris vẫn phản ứng như cũ, anh cười, nhưng chỉ một bên miệng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
    Aki Hanabusa, _TA_, Hà Thái8 người khác thích bài này.
  9. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    624
    Được thích:
    655
    Đã thích:
    557
    GSP:
    66p
     
    natalie_northenÔ ăn quan thích bài này.
  10. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Nhân điền xong hồ sơ online thì trời cũng chập choạng tối. Cô mở ứng dụng thời tiết trên điện thoại, con số 4 độ hiện lên kèm theo cảnh báo có mưa. Nhân cầm theo dù và chìa khóa ô tô ra khỏi nhà. Chiếc mini cooper xanh da trời đậu ngoài đường đã lâu nên sương phủ ướt đẫm, cô phải khởi động sưởi để làm trong kính rồi mới lái xe đi được. Như vậy cô trễ hẹn với bạn chắc chắn phải tới cả tiếng là ít. Vì bảy giờ là thời gian đi ăn tối, xe cộ trên đường rất đông. Và dĩ nhiên, cô sẽ ì ạch ì ạch mà nhích từng bánh vì kẹt xe.

    Dự báo thời tiết ở Melbourne luôn chuẩn xác, lái xe chừng mười phút, trời bắt đầu đổ mưa râm ran. Nhân thở dài, cô vặn radio, chọn kênh ca nhạc để làm dịu tâm trạng. Lời ca da diết của Sia mau chóng phủ lấp sự lạnh lẽo trong tâm trí của Nhân. Cô vặn radio thật to, rồi thả hồn vào giai điệu của bài hát.

    “Baby I don’t need dollar bills to have fun tonight

    Baby I don’t need dollar bills to have fun tonight

    I don’t need no money as long as I can feel the beat

    I don’t need no money as long as I keep dancing…”

    Nhân vừa lái xe vừa lắc lư đầu, nhún vai theo điệu nhạc. Đến một đường không có tín hiệu đèn ưu tiên, cô thấy một cô gái chuẩn bị qua đường. Cô gái ấy thấy xe Nhân đang chạy tới liền bước ngược trở lại lên lề. Nhưng Nhân vẫn dừng xe, cô lấy tay ra hiệu cho cô gái ấy qua.

    Cô gái mặc đồng phục học sinh nhanh chóng xuống đường, không quên giơ tay cảm ơn. Nhân mỉm cười, cô cúi xuống định vặn volume nhỏ một chút thì nghe thấy tiếng bánh xe ma sát với mặt đường do thắng gấp, đó là tiếng rít kinh khủng nhất nếu cô có thì giờ để làm một biểu mẫu so sánh.

    Dưới làn mưa, chiếc ô tô đen đâm thẳng vào cột đèn đường móp cả đầu. Đèn ô tô bị vỡ một bên, một bên chập mạch chớp nháy liên tục. Người đi đường hối hả chạy lại, một vài người đi ô tô cũng dừng xe, chạy ra. Nhân run rẩy tắt động cơ xe, run rẩy đẩy cửa bước xuống. Dưới mặt đường nhựa ướt nhẹp, cô bé học sinh trung học nằm bất động giữa vũng máu tươi.

    Là cô gái mà Nhân vừa nhường đường. Tại sao?

    Ò e ò e ò e…

    Mười lăm phút sau xe cứu thương lẫn xe cảnh sát ập tới hiện trường tai nạn. Nhân ngồi bên vệ đường ôm đầu, tóc và người cô đều ướp nhẹp.

    Kris không khó để nhận ra Nhân đang lóng ngóng bên làn xe trong cùng phía bên kia đường. Cũng hiểu luôn lí do khiến cô sợ hãi như thế. Anh trao đổi một chút với nhân viên y tế rồi giơ tay xin nhường đường. Anh đi về phía Nhân đang ngồi.

    “Đứng dậy, tôi mời cô một cốc cà phê.” Kris tóm lấy cánh tay Nhân nhấc lên.

    Nhân đứng lên hoàn toàn nhờ vào lực kéo của Kris, cô run rẩy, mắt vô hồn. Kris trải rộng chiếc khăn bông mà anh mới vừa xin của nhân viên y tế, nhẹ nhàng choàng qua người Nhân rồi dìu cô vào trong quán cà phê gần đó.

    Nhân ngồi im lìm như thể cả thế giới này chỉ tóm gọn trong chiếc ghế cô đang ngồi, nếu cô mà thò tay chân ra khỏi ghế, cô sẽ rớt xuống một vũ trụ khác vậy.

    Kris đứng ở quầy chờ lấy cà phê cho Nhân, thấy cô co rúm một cách đáng thương, anh biết cô đang nhớ về vụ tai nạn năm ấy.

    “Latte nóng của cô.” Kris nhẹ nhàng đặt ly cà phê xuống bàn, mắt vẫn chăm chú theo dõi biểu hiện của Nhân.

    Nhân bật khóc, điều mà Kris không thể ngờ tới. Anh lấy khăn giấy trên bàn, đưa cho cô. Nhân cầm lấy, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói.

    “Tôi… cô bé ấy… Tôi không hiểu.”

    Kris có vẻ đắn đo lắm mới tiết lộ cho Nhân biết một việc. “Cô bé ấy, là con gái của bà Clara. Tôi chắc cô từng nghe tôi nói qua rồi. Cô còn nhớ bà Clara chứ?”

    Nhân kinh ngạc nhìn Kris, nước mắt đang chảy cũng đột ngột dừng lại. “Cô bé ấy là con gái của bà Clara?”

    “Đúng vậy. Và tên của cô bé là Dara.”

    Nhân bưng mặt. Mẹ cô ấy mới bị giết chết cách đây vài tuần. Và giờ cô gái bé nhỏ tội nghiệp ấy…

    “Dara, tôi… tôi mong là em ấy sẽ qua khỏi.” Nhân yếu ớt nói.

    “Tôi cũng mong thế, nhưng nhân viên ý tế xác nhận Dara đã tử vong ngay sau cú va chạm mạnh với chiếc xe kia. Não em ấy tổn thương rất nặng, hộp sọ bên trái bị lún sâu gây xuất huyết não…” Kris lấy làm tiếc thông báo hung tin.

    Nhân đỡ đẫn buông thõng hai tay, trong đầu cô bây giờ chỉ có duy nhất suy nghĩ: Nếu cô không nhường đường, phải chăng Dara đã không chết?

    “Là tôi. Tôi khiến em ấy gặp tai nạn.” Nhân lau nước mắt, đau khổ thú nhận. “Tôi đã nhường đường cho em ấy, vì thế Dara đã đi qua mà không hề để ý. Tôi cũng không nhận ra đèn xin vượt của chiếc xe phía sau. Tôi…”

    “Được rồi, cô biết là không phải lỗi của cô mà.” Kris an ủi. “Thêm nữa, cô có thể cho tôi xem camera hành trình không? Tôi muốn xác định chính xác tình huống lúc đó.”

    “Xin lỗi, camera hành trình bị hỏng tôi vẫn chưa sửa.”

    F**k, Kris chửi thầm. Vụ tai nạn xảy ra ngay vị trí không có camera giao thông. Và xe của Nhân lẫn cả chiếc xe gây tai nạn đều không có camera hành trình.

    “Người điều khiển xe là đàn ông hay phụ nữ?” Nhân đột nhiên nhớ tới một chuyện, vội vã hỏi.

    “Phụ nữ.” Kris trả lời ngắn gọn, sau đó bổ sung thêm. “Bà ta không sao cả, túi khí đã cứu sống bà ta.”

    Nhân nắm chặt miệng túi xách, cô nhớ tới tiếng rít trên đường khi đó, có lẽ là tiếng động cơ đột ngột tăng tốc chứ không phải là tiếng thắng xe. Bởi vì nếu thắng gấp như thế chắc chắn xe sẽ bị lật.

    “Cô đang nghĩ gì?”

    “Tôi nói ra thì có phạm pháp không?”

    Kris phì cười. “Đôi lúc cô khiến tôi ngạc nhiên quá thể vì độ ngây thơ của mình. Thưa cô, không ai bỏ tù cô vì suy nghĩ của cô cả.”

    “Tôi nghĩ… Dara bị giết. Đây là vụ tai nạn có chủ đích.” Nhân nhỏ giọng nói.

    Trái với mong đợi của Nhân, Kris sau vài giây ngạc nhiên liền nhếch môi cười.

    “Nếu tôi nhớ không lầm, cô học chuyên ngành mỹ thuật? Hoặc là cô đã nhiễm thuyết âm mưu từ việc nạp quá nhiều phim điện ảnh vào đầu. Ồ đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, cô cứ ghét tôi như vậy sẽ khiến tôi tổn thương đấy.”

    “Đôi lúc anh khiến tôi cảm thấy ông trời thật bất công. Người cần chết thì lại không chết.”

    Sau khi ném vào mặt Kris những lời xấu xí ấy, Nhân bỏ về.

    Quán cà phê chuyển nhạc, lời nhạc nghe buồn và da diết.

    “Well you only need the light when it's burning low
    Only miss the sun when it starts to snow
    Only know you love her when you let her go
    Only know you've been high when you're feeling low
    Only hate the road when you're missing home
    Only know you love her when you let her go
    And you let her go…”


    Kris nhìn qua cửa kính, dõi theo Nhân từ lúc cô đi xuống lề đường tới lúc mở cửa xe rồi lên xe phóng đi. Anh vẫn cứ nhìn như thế, không chớp mắt.

    “Em mong tôi chết sao… Nhân?”

    Ly latte trên bàn nguội ngắt. Ly mocha không đường cũng nguội ngắt.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
    Aki Hanabusa, Muộn., Cô Ca4 người khác thích bài này.
  11. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Thời tiết tháng 6 chưa bao giờ là đẹp trong mắt mọi người, nhưng lại đem đến sự thích thú cho Nhân. Cô chẳng có hoạt động dã ngoại hay tiệc tùng gì ngoài trời mà cần trời phải trong xanh đầy nắng cả. Cái sự tôi tối âm ẩm càng thích hợp cho việc cuộn tròng trong trăn lười biếng của Nhân.

    Sáng sớm, Nhân đấu tranh mãi mới mò ra khỏi chăn điện mà chịu rét ra ngoài. Hôm nay như thường lệ, sẽ có thư của ngoại gửi từ Anh quốc qua.

    Ngoại cô rất thích viết thư tay, dù mắt bà không còn tốt, và nội dung viết cũng chả có bao nhiêu. Thường chỉ là vài câu hỏi như: cháu yêu sống có tốt không, cháu yêu có thiếu thốn cái gì không, cháu yêu nhớ giữ gìn sức khỏe.

    Có bận Nhân ngồi xếp các bức thư của bà ra bàn, và nhận ra, nội dung của chúng giống hệt nhau. Chỉ khác mỗi nét chữ lâu lâu xiêu vẹo khó nhìn. Còn lại thì đúng là copy và paste.

    Bà ngoại cô luôn quan niệm rằng khi viết thư cho người mình yêu quý, tình cảm của mình cũng sẽ theo đó mà gửi gắm vào những con chữ. Rồi khi người nhận thư đọc được, họ cũng sẽ cảm nhận được đầy đủ tình cảm đã gửi gắm ấy.

    Nhân nhìn dấu nến trên bức thư, vui vẻ lấy dao khẽ nậy. Bên trong là giấy thông thơm và trắng muốt. Trên đó vỏn vẹn mấy chữ. “Nhân ơi, dạo này bà cứ mơ thấy ông về rủ bà đi du lịch.”

    Nhân thừ người. Tính ra bà cô năm nay gần chín mươi tuổi. Cũng ở độ tuổi phải trong tư thế sẵn sàng ra đi rồi. Thế nhưng cô cứ giả vờ quên mất, cứ nghĩ bà còn khỏe mạnh như hồi ở chung với gia đình cô. Sáng sáng bưng cả thau đồ to sụ trút vào máy giặt. Rồi tối tối lại bưng cả thùng đồ đã sấy khô vào trong phòng gấp gọn.

    “A lô, phòng giao dịch ABC phải không?”

    “Tôi muốn đặt một vé máy đến thành phố XX của Anh.”

    Nhân kẹp điện thoại vào giữa cổ và má, vừa vội vã đặt vé vừa mở tủ lấy vài bộ quần áo.

    “Ngay hôm nay, có những chuyến nào và vào giờ nào?”

    Nhân vứt thêm mấy cái quần lót và khăn lạnh vào rồi đóng va li lại. “Được, cho tôi một vé chuyến tám giờ tối.”



    Ra khỏi sân bay, Nhân không sao liên lạc được với bà. Cô gọi điện thoại bàn nhưng chẳng ai nghe cả. Bình thường bà cô vẫn có một y tá chăm sóc. Y tá này là do Nhân thuê. Lẽ ra cô đã đón bà về Úc ở cùng mình. Nhưng bà khăng khăng từ chối, bà bảo bà muốn ở ngôi nhà của ông và bà. Đó là ngôi nhà gỗ mộc mạc, do ông đẽo từng tấm ván, dựng từng cây cột mà xây nên.

    Nhân nhờ tài xế taxi hạ cửa kính để cô có thể thỏa thích ngắm một Luân Đôn đẹp cổ kính. Những ngôi nhà, post thư, cửa hàng… đều đẹp như tranh vẽ vậy. Đột nhiên Nhân nghĩ hay là cô chuyển tới đây sống với bà. Như vậy bà cháu có thể gần gũi thêm một chút, mà cô cũng có thể thả lỏng tâm hồn để sống những ngày tháng thực sự là sống.

    Nhân trả tiền cho bác tài xế, không quên cảm ơn vì bác đã giới thiệu cho mình nhiều điểm đến nổi tiếng trong thành phố . Có lẽ bác ấy tưởng mình là khách vãng lai, Nhân thầm cười.

    Cô kéo vali lọc cọc trên con đường nhỏ rải đầy sỏi to nhỏ. Cảm giác bước trên sỏi thật là thích, Nhân hăm hở kéo va li chạy thật nhanh.

    Đến nhà, cánh tay tê rần, chân cũng mỏi nhừ và nhức. Nhưng miệng thì cười không ngậm lại được. Cô nhớ lại quãng thời gian học tiểu học ở đây. Cô và mấy đứa bạn chẳng quản trời mưa hay nắng, mỗi bận tan học về đều vui vẻ rượt nhau chạy trên những con đường đất sỏi và cát. Đoạn kí ức tươi đẹp ấy thổi một luồng gió vào tâm hồn mệt mỏi của Nhân, khiến cô cứ thế ngây ngô cười.

    Nhân nhìn vào phía trong cổng. Một vườn hoa hồng đỏ thắm bao lấy đài phun nước thiên nga trắng khiến cô không kiềm lòng được mà ngơ ngẩn. Đây mới chính là nhà. Mà đúng vậy còn gì, đây là nhà cô. Ngôi nhà chứa quá nhiều hạnh phúc đến nỗi khiến cô hoảng sợ bỏ chạy. Nhân đặt tay lên ngực mình. Cái thứ tưởng như hóa đá bao nhiêu ngày qua, bây giờ lại mạnh mẽ mà đập, mà đẩy những ấm áp tới từng tế bào đau khổ của cô.

    Nhân chưa bấm chuông, nước mắt đã lăn dài trên má. Bao năm rồi cô không dám đối diện với bà, kể từ sau đám tang của bố mẹ? Mười năm. Mười năm rồi!

    Kính koong…

    Nhân hồi hộp nhìn qua hàng rào, qua cả vườn hồng ngào ngạt hương thơm. Cánh cửa gỗ với tay nắm kiểu cách quý tộc từ từ hé mở. Một đầu tóc hoa râm thò ra, đôi mắt kinh ngạc nhìn từ đầu tới chân Nhân, rồi dừng lại thật lâu trên khuôn mặt cô.

    “Cô là cháu bà Mary?” Giọng đàn ông khàn khàn có phần run rẩy.

    “Dạ vâng, cháu là Nhân. Ông là…?”

    Người đàn ông vội vã mở cổng, tự giới thiệu. “Tôi là David, thợ làm vườn.”

    “Ồ… Bà cháu cuối cùng cũng tìm được một thợ làm vườn tay nghề lão luyện.” Nhân nháy mắt, cười. “Rất vui được gặp bác ạ.”

    “Ồ…” David xoa xoa hai tay, ấp úng, cười rồi lại lo lắng, rồi lại cười cười giả lả.

    “Bà ơi…” Nhân kéo va li vào phòng khách, lớn tiếng gọi.

    Cô mỉm cười khi thấy bức hình đại gia đình treo ngay ngắn bên cạnh bức tranh đồng cỏ lau ngút ngàn.

    “Cô Nhân.” David khẽ gọi.

    “Vâng.” Nhân quay đầu lại, cười. “Ơ, bà cháu không có nhà ạ?”

    David lúc này lúng túng ra mặt. Khuôn mặt vốn nhiều nếp nhăn nay lại càng nhăn nhúm hơn.

    “Bà Mary… đã… qua đời rồi.”

    Xoảng!

    Nhân vừa cầm quả cầu pha lê lên ngắm ngía, một câu của David lọt vào tai khiến cô tuột tay, quả cầu rơi xuống đất vỡ vụn. Mảnh vỡ găm cả vào bàn chân lẫn bắp chân của Nhân. Máu rỉ ra từ vết ghim chảy xuống đất.

    “Bác vừa nói đùa cái gì vậy?” Nhân cố rặn ra một nụ cười nhưng đôi mắt ầng ậc nước đã tố cáo sự hoang mang trong lòng cô. “Bà cháu thực ra đi đâu?”

    David cúi gằm mặt. Ông khó khăn lặp lại lần nữa. “Bà Mary đã mất cách đây năm năm rồi, thưa cô.”

    Nhân lắc đầu. Không thể. Cô nhìn David, lão già này ở đâu chui ra nói những thứ hoang đường này vậy? Chắc chắn lão ta chỉ đang đùa thôi, lão định chơi khăm cô thôi.

    “Bà ơi!”

    “Bà ơi!”

    “Bà ơi!”

    Nhân điên cuồng chạy vào bếp, vào phòng tắm, vào phòng ngủ,. Cô chạy ra sau nhà, chạy khắp vườn, chạy cả trên đường dài. Chạy đến khi đôi chân trần rớm máu cũng không dừng lại.

    “Bà! Bà ơi! Bà ở đâu? Cháu về thăm bà đây…”



    “Cháu yêu dấu, khi cháu đọc được bức thư này, ta hi vọng cháu đã đủ dũng khí để đón nhận việc từ nay, chỉ còn lại một mình cháu tiếp tục hành trình của mình….”

    Nhân dựa đầu vào cửa sổ máy bay, không sao cầm được nước mắt khi đọc di thư của bà. Bà sợ rằng cô vẫn chưa thể tiếp nhận được việc cùng lúc mất đi cả bố lẫn mẹ. Nên không muốn cô suy sụp vì căn bệnh ung thư giai đoạn cuối của mình. Bà đã tự viết rất nhiều những lá thư tay trong lúc sức khỏe còn cho phép, rồi nhờ ông David, thợ làm vườn và cũng là bạn thân của bà, mỗi tháng đều đặn gửi cho cô một lá.

    Ghế máy bay và đai an toàn không cho phép Nhân gục mặt vào đầu gối, rồi cuộn tròn lại mà khóc như cái cách mà cô vẫn làm mỗi khi tim cô thấy đau đớn. Vậy nên cô chỉ có thể gục mặt lên bờ vai xương xẩu của chính mình, rồi tự mình nâng đỡ nỗi đau ấy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
  12. Mật Ngọt

    Mật Ngọt Gà con

    Bài viết:
    26
    Được thích:
    30
    Đã thích:
    61
    GSP:
    0p
    Hôm nay đột nhiên buồn buồn lượn vào Gác. Truyện hấp dẫn đó ạ. Xin một chân chờ chương mới nha!
    Ps: có một số cái không hiểu lắm vì bối cảnh lạ nhưng nhìn chung tình tiết lôi cuốn. Khi nào đăng nhập bằng máy tính, Mật sẽ góp ý chi tiết hơn nhé. ^^
     
    Y_Nhi_xx thích bài này.
  13. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Trở về, Hawthorn vẫn là những ngày đông rét với những cơn mưa buồn bã kéo dài. Trời âm u không có nổi tới một giây nắng khiến ai nấy đều lạnh lùng rảo bước thật nhanh, như thể chạy trốn thời tiết khó chịu này. Đến nỗi ngang qua nhau, họ quên cả một lời chào vội.

    Nhân ngồi dưới tán cây phong trụi lá. Lá của nó rụng đầy trên mặt đất, xung quanh chỗ Nhân ngồi. Ngày xưa, Nhân cũng hay ngồi ở băng ghế này mà tán dóc với tụi nữ sinh cùng lớp. Thi thoảng cũng đem tập vở ra đây, yên tĩnh ôn bài, ghi ghi chép chép.

    “Đậu Nành, ngày mai đội bóng của anh có trận đấu, em đi cổ vũ không?”

    “Không, mai là sinh nhật mẹ em.” Giọng cô gái rất kiên quyết.

    Nhân ngẩng đầu lên. Trước mặt cô là một nữ sinh tầm mười sáu tuổi, và nam sinh cũng tầm tuổi đó, hoặc nhỉnh hơn một đến hai tuổi. Họ nói chuyện với nhau trong khi nữ sinh ngồi trên băng ghế gỗ, còn nam sinh thì đang lúi húi buộc lại dây giày bị bung ra cho nữ sinh kia.

    “Đất, em xin lỗi.” Đậu Nành sụ mặt, mắt rưng rưng.

    Nam sinh tên Đất im lặng. Buộc xong giày, cậu chỉ cười xòa. “Ừ, thôi, em ở nhà đi. Dịp khác cũng được. Anh còn thi đấu dài dài mà.”

    “Anh biết không, anh chỉ quan trọng thứ hai sau gia đình em thôi đấy?”

    “Hả? Vậy là anh xếp sau mấy trăm người lận hả? Ông bà nội ngoại em, bố mẹ, anh chị em họ hàng các bác cô chú…” Chàng trai nói một hồi cũng tự loạn.

    Cô gái phì cười. “Đất, gia đình em chỉ có bà ngoại, bố và mẹ em thôi. Bố em là trẻ mồ côi. Bà ngoại em chỉ có mình mẹ. Ông ngoại em mất lâu rồi.”

    Đất nhìn Đậu Nành, rồi anh hối hận ôm cô vào lòng, vòng tay chặt dần. “Anh xin lỗi, anh không nên đùa như thế.”

    “Không sao mà. Em hiểu mà.” Đậu Nành cười. Cô nghịch lọn tóc hoe vàng trên đầu Đất, ánh mắt vô cùng hạnh phúc.

    Nhân cũng mỉm cười. Nụ cười gắng gượng buồn bã.



    Kris trầm mặc suy nghĩ. Trước khi nhận được tin báo con gái của bà Clara bị tai nạn, Kris nhận được tin tức từ phía luật sư của bà ta. Bà Clara hiện sở hữu tổng tài sản lên tới năm triệu đô la và không có chúc thư. Như vậy theo luật, sẽ xét mức độ thân thiết trong quan hệ gia đình để xác định người thụ hưởng tài sản. Nhưng bây giờ, Dara cũng đã chết. Số tài sản ấy sẽ thuộc về ai?

    “Này, cả ngày hôm nay lại ở lì trong đồn đúng không? Chưa bước chân ra ngoài đúng không?” Tom, đồng nghiệp và cũng là cạ cứng nhiều năm của Kris thảy ổ Subway xuống bàn mình rồi dùng mu bàn tay đẩy ổ bánh mì lướt vèo đến trước mặt Kris.

    Tom nháy mắt. “Extra ô liu và letture”.

    “Ồ bồ tèo, cảm ơn.” Kris cười.

    Nhưng sau đó anh lại dán mắt vào màn hình như cũ, cái trán cao ngạo thông minh xuất hiện hẳn mấy nếp nhăn.

    Tom tặc lưỡi. “Thôi nào, cậu phải ăn đi chứ.” Mỗi ngày có biết bao nhiêu là vụ án giết người, cướp tài sản, đụng xe, biểu tình… Ầm ĩ một thời gian rồi cũng lắng xuống, có cần phải nghiêm túc vậy không?

    “Tớ cảm thấy vụ này không đơn giản. Có thể chúng ta đã bỏ sót chi tiết nào đó. Một chi tiết rất nhỏ nhưng vô cùng quan trọng. Thế nên hậu quả là bây giờ chúng ta vẫn bế tắc, và hung thủ thì nhởn nhơ ngoài kia.” Kris bóp trán, cảm giác thật bất lực.

    Tom cười ha hả. “Ồ, hèn chi mà cậu luôn được khen thưởng. Nếu thấy khó nhằn quá thì cứ để hồ sơ đó đi, quá hạn thì kết luận không đủ manh mối điều tra, tạm khép lại.”

    “Hàng đêm cậu có tự vấn lương tâm trước khi ngủ không vậy?” Kris vỗ mạnh lên vai Tom, cười. “Mà tớ đoán cậu đã cất lương tâm vào nơi an toàn và khóa nó thật kĩ rồi.”

    “Dạo này miệng lưỡi cậu cay độc hẳn đấy, có phải là do ảnh hưởng từ cô nàng kia không?”

    “Cô nàng nào?”

    “Cô gái mà lần nào phóng xe đi tuần, cậu cũng chờ ở ngã tư ấy.”

    Kris cười phá lên trước ánh mắt nghi ngờ của Tom, sau đó ra vẻ thần bí lắc đầu. “Cậu không hiểu đâu.”

    Kris vỗ vỗ vai Tom, rồi ra khỏi đồn, không quên cầm theo ổ bánh mì.



    Hơn một tuần rồi Kris mới lại thấy Nhân xuất hiện ở ngã tư Kew. Cô trông xanh xao hơn hẳn lần gặp trước đó. Kris nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh quen thuộc chậm rãi bước đi trên vỉa hè. Có vẻ như cô đang suy nghĩ chuyện gì quan trọng, hai tay đút túi áo, còn lông mày thì cứ nhíu chặt lại. Cô cũng không buồn ngẩng mặt lên mà nhìn đường.

    Kris nhìn đèn tín hiệu cho người đi bộ, rồi lại nhìn nhịp bước chân của Nhân…

    “F**k!”

    Tiếng hét rất lớn cùng với tiếng còi cảnh sát hú khiến các xe đột ngột giảm tốc. Kris lao ra khỏi xe với vận tốc của một viên đạn rời khỏi nòng súng, anh nhảy qua mui một xe vừa phanh gấp lại, tóm lấy cánh tay còn đút trong túi áo của Nhân lôi ra, kéo cô trở lại vỉa hè.

    “Anh làm gì ở đây?” Nhân ngơ ngác hỏi.

    Kris thở không ra hơi. “Sao cô qua đường mà không ấn nút xin đường? Cô không thấy đèn tín hiệu cho người đi bộ vẫn đỏ à?” Và, cô muốn chết à?

    Nhân ngước lên, đúng như lời Kris, đèn vẫn màu đỏ.

    “Ừm, tôi đã không thấy.” Nhân thừa nhận, đôi mắt trong veo chứa chút buồn bã. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt nổi điên của Kris. “Bỏ tay anh ra khỏi người tôi.”

    “Cô điên rồi.” Kris bực mình buông tay Nhân ra. Kris còn định nói gì nữa nhưng tiếng còi xe inh ỏi không cho phép anh làm điều đó.

    Xe của Kris đã chặn phần đường giành riêng cho xe quẹo trái nên hàng loạt ô tô quẹo trái chỉ biết xi nhan rồi xếp hàng dài. Kris cúi đầu xin lỗi rồi nhanh chóng mở cửa bên ghế lái, lên xe khởi động máy. Anh cũng mở luôn cửa phụ rồi hướng phía Nhân đang đứng ra lệnh.

    “Lên xe!”



    Quán cà phê Snax một lẫn nữa lắc đầu ngao ngán khi thấy Nhân và Kris bước vào. Bởi vì nhân viên ở đây đều biết rõ một việc: hai người luôn gọi một ly latte và một ly mocha, nhưng không ai thèm động môi cả. Điều này vô tình khiến nhân viên bị quản lí khiển trách, cho rằng mùi vị cà phê có vấn đề.

    “Latte và mocha của anh chị đây!” Cô bé phục vụ đặt ly cà phê trước mặt mỗi người, khuôn mặt chả lấy gì là vui vẻ.

    “Cảm ơn, latte ở đây rất ngon.” Nhân lịch sự khen.

    Ai ngờ khuôn mặt của phục vụ càng tối sầm lại.

    Kris nhếch môi cười, anh không nghĩ Nhân có thể trơ trẽn nói ra câu đó trong khi cô không hề uống thử lấy một ngụm.

    “Cô vừa có chuyến đi xa à?” Kris mở lời trước.

    Nhân cười nhẹ, cô vén tóc sang một bên, những sóng tóc đen nhánh rủ lên vai, để lộ gương mặt góc cạnh sắc bén. Lúc sau, Nhân bâng quơ hỏi.

    “Vụ án kia sao rồi?”

    “Cô muốn hỏi về vụ nào? Vụ bà Clara thì chúng tôi vẫn đang điều tra. Còn vụ tai nạn xe của Dara thì đã khép hồ sơ.”

    “Kết quả thế nào?”

    “Chỉ là một vụ đụng xe bình thường.”

    “Vậy à…”

    Nhân hờ hững đáp, có vẻ như cô đã đoán được từ ngay khi vừa mở lời hỏi.

    Hôm nay, xét ở khía cạnh tâm lý hay hành động, Nhân đều rất lạ. Kris có thể cảm thấy rõ Nhân đã có cú biến hình ngoạn mục, cụ thể là biến từ con nhím sang cừu non. Biến việc giương những cái gai nhọn hoắt đe dọa anh thành tình cảnh một con cừu với tâm trạng bất an vì bị cạo trụi lông.

    “Anh từng gặp bà ngoại tôi vài lần. Nhớ chứ?” Nhân đột nhiên chuyển chủ đề.

    Kris ngây người, cái này gọi là bạn có thể quản nhiều thứ nhưng không thể quản được kí ức. Muốn nhớ thì nó lại cứ tung hỏa mù, còn muốn quên thì nó lại cứ hiện ra rõ mồn một.

    “Cũng nhiều năm rồi, tôi vẫn nhớ cô có bà ngoại, tuy nhiên tôi đã quên mất khuôn mặt bà như thế nào rồi. Xin lỗi.”

    “Không sao. Có điều bà tôi thì ngược lại.” Nhân cười, nhưng mắt cô thì không giả tạo được như môi. Nên cô đành phải giấu nó dưới hàng mi cong, vờ như đang chăm chú nhìn khói nhẹ nhè tỏa lên từ ly latte nóng.

    “Ồ… Thật không ngờ.” Kris ngạc nhiên tới mức ngồi thẳng lưng, sau đó bối rối hỏi thăm. “Bà ấy vẫn khỏe chứ?”

    Tay Nhân siết chặt, ngón tay bấu vào thịt để lại vết hẳn đỏ. Cô cố gắng kìm nén, nhưng hai vai vẫn khẽ rung lên. Môi hé mở mấy lần nhưng đều không thốt nên lời.

    Kris trông bộ dạng Nhân như vậy nên cảm thấy hơi bất an, anh ngập ngừng thăm dò. “Bà cô... bà cô… chắc là…”

    “Bà tôi…” Nhân nuốt nước mắt, hít một hơi dài, sau đó nghèn nghẹn nói tiếp. “Đã qua đời rồi.”

    Bốn chữ này vuột ra khỏi miệng Nhân khiến cho toàn thân Kris mềm nhũn, tấm lưng thẳng đổ sụp, hơi thở cũng nặng nề phả vào không khí.

    “Mới vừa rồi sao?”

    “Không. Năm năm trước. Nhưng tôi cũng chỉ mới biết.” Nhân nói trong tiếng nấc. Lúc này trông cô cực kì đáng thương.

    “Buồn cười lắm đúng không?” Nhân khổ sở tự diễn hài, cô cười như điên. “Bà mất lâu như vậy mà tôi không biết. Vì sao lại thế?”

    Kris lặng người. Lúc này, hình ảnh xưa cũ mới ào ạt hiện lên trong đầu. Đó là khi Kris nhận một chiếc bánh kem to bự từ bà Mary. Nụ cười hiền hậu chứa chan yêu thương khi ấy đã khiến Kris đinh ninh rằng cả đời mình sẽ nhớ. Ấy vậy mà, anh đã quên suốt một thời gian dài.

    “Tôi… thành thật chia buồn với cô.” Những lời này từ miệng anh thốt ra nghe cũng bối rối như tâm trạng của Kris vậy. Anh muốn ôm lấy Nhân, an ủi cô. Nhưng cuối cùng, vẫn chỉ là đưa khăn giấy để cô hỉ mũi. Anh không có tư cách để chia sẻ với cô. Từ lâu, đã không còn tư cách đó nữa. Kris tự nhủ với lòng nhưng trái tim của anh lại không dửng dưng được như trí óc.

    “Xin lỗi, em đừng khóc được không? Đừng khóc nữa. Tôi không chịu nổi.” Kris đã rời khỏi ghế của mình. Anh ghì đầu cô vào vai mình, luôn miệng vỗ về. Vòng tay anh ôm cô siết chặt, tim anh cũng thổn thức.

    Nhân không đầy Kris ra, trái lại cô ôm lấy cổ anh, nước mắt rơi nhanh hơn. Có điều lần này nước mắt của cô đã được bờ vai vững chắc của Kris đón lấy, thấu hiểu mà vỗ về.

    Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa. Những bụi bặm trên đường đều bị nước mưa gột rửa sạch sẽ.

    Kris nhìn xa xăm bên ngoài lớp kính trong suốt. Anh từng nhiều lần đứng dưới mưa, nhiều lần mong rằng nước mưa sẽ gột rửa mọi đau buồn ra khỏi tâm trí anh. Nhưng cuối cùng điều anh nhận được chỉ là sự tỉnh ngộ: Ông trời hóa ra cũng có lúc lực bất tòng tâm.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
  14. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.532
    Được thích:
    11.928
    Đã thích:
    10.186
    GSP:
    76p
    Giờ mới có máy tính để mà sửa lỗi đây.
    => Wtf?
    => Diễn đạt chưa mượt.
    => Thiếu chủ ngữ, và 2 câu này nên chập 1.
    => Tui không nghĩ trẻ em Anh có thói quen đi chân trần, đơn giản vì thời tiết ở đó có tới 6 tháng giá rét, 6 tháng còn lại nền nhiệt cũng không cao. Những đứa trẻ ở đó thường được dặn dò đi giày rất cẩn thận mỗi lần ra đường. Họ cũng thường chọn những loại giàu kín mũi, cao cổ chứ ít khi đi dép, tông như mình chứ đừng nói là đi chân trần. Cân nhắc xí chi tiết này nhé.
    =>
    => Tui chỉ tưởng tượng ra là chạy quanh nhà, quanh các phòng, còn chạy trên cả đường dài? =.=
    => Nên đổi câu cuối thành: Chạy mà ko hề quan tâm tới đôi chân đang rớm máu, nó rớm máu sẵn lúc rơi quả cầu pha lê rồi còn gì?
     
    Y_Nhi_xxÔ ăn quan thích bài này.
  15. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.532
    Được thích:
    11.928
    Đã thích:
    10.186
    GSP:
    76p
    Thăm trường cấp ba CLC

     
  16. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Nhân ôm chồng sách trên tay, cẩn thận ghi chép lại mã phân loại của từng cuốn rồi xếp lên xe đẩy. Xong xuôi cô cầm tờ giấy vừa ghi, dán lên thành xe. Hơn một tiếng đi lòng vòng quanh thư viện, cuối cùng cũng trả hết sách về vị trí cũ của chúng trên kệ.

    Hôm nay so với hôm đầu tiên làm việc, về sớm được mười lăm phút. Nhân thu dọn đồ cá nhân rời khỏi thư viện. Cô không hiểu sao mình nhận làm công việc này nữa. Nó chẳng ăn nhập với hồ sơ công phu và có phần hào nhoáng của Nhân. Cô vốn định làm thiết kế viên chuyên nghiệp của công ty thiết kế nội thất nổi tiếng cơ mà?

    Có điều, ngẫm nghĩ chút thì quản lí thư viện cũng rất tốt. Không gian yên tĩnh, làm việc một mình, còn có thể tùy thích mà đọc sách. Quan trọng là đọc bao nhiêu sách cũng không mất tiền thuê.

    “Tôi tên là Ivan, 27 tuổi, vô gia cư. Cần tiền uống rượu, xin hãy giúp tôi.”

    Nhân dừng chân, nhìn đăm đăm vào dòng chữ nguệch ngoạc trên tấm bìa cạc tông cũ. Người đàn ông trẻ trông khá bẩn thỉu. Hình như anh ta còn nghiện ma túy.

    Nhân ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt dưới tấm bìa một tờ hai mươi đô, mỉm cười khích lệ. “Hãy mua rượu ngon một chút.”

    Đèn đường bắt đầu sáng lên hàng loạt. Nhân liếc đồng hồ đeo tay, bảy giờ tối và bụng cô đang biểu tình. Được rồi, về nhà cô sẽ mang súp ra hâm và dùng chung với bánh mì bơ nữa. Tối nay phá lệ ăn nhiều một chút.

    Nhân bước chân lên cầu thang cuốn còn mắt thì liếc lên bảng ghi giờ tàu chạy. Mười phút sau mới có chuyến tàu đi Lilydale và có đỗ lại ở ga Glenferie. Từ ga Glenferie, Nhân chỉ mất hai phút đi bộ là ra tới bãi giữ xe ô tô của siêu thị Woolworth ngay đường Hawthorn. Vì còn thời gian nên Nhân đi tới máy bán nước giải khát tự động. Nhét vào một đồng xu và chọn nước.

    Cầm ly trà nóng trên tay, Nhân chọn chỗ tường chưa có ai đứng để chờ tàu. Đúng lúc đó một cậu thanh niên trông khá bảnh tiến đến chỗ cô đang đứng. Tai cậu ta đeo dây phone, khuôn mặt trông khá buồn bã.

    Nhân nhấp một ngụm trà, tâm trạng cô không có gì đặc biệt, trong đầu cũng không có suy nghĩ gì cả. Nhấp một ngụm, rồi một ngụm…

    Người đàn ông cao lớn lách mình đi về phía Nhân, ngang qua cô thì sững sờ vài giây, bước chân chậm lại. Nhân vốn không để ý, nhưng do sân ga quá đông người còn áo khoác của gã thì to sụ nên đã đụng phải tay cầm ly trà của Nhân. Trà bắn vào một người phụ nữ khác khiến bà ta la toáng lên. Nhân giật mình nhìn người phụ nữ với cổ áo và váy toàn là trà, rồi lại ngẩng lên nhìn vào đám đông.

    Ánh mắt ngơ ngác của Nhân vô tình chạm vào ánh mắt hung tợn của gã đàn ông kia. Ánh mắt của gã tựa như chim đại bàng đã tìm thấy miếng mồi thất lạc của mình vậy. Nhân rùng mình, toàn thân nổi da gà. Rồi tàu đến, ai nấy đều hối hả lên tàu, kể cả người phụ nữ cứ làu bàu chửi cái đứa đã hất trà lên người bà ta là Nhân.

    “Thật là ngày quỷ quái.”

    Nhân mệt mỏi ra khỏi nhà ga, mải phân vân về người đàn ông nọ, Nhân đã lỡ tàu. Chuyến tàu kế tiếp phải mất 40 phút mà cô thì đói lả rồi. Nhìn sang bên kia đường, thấy có một chiếc taxi vừa hay đậu ở đó. Nhân mừng như bắt được vàng.

    “Đi đâu thưa cô?”

    “Pakington, Kew, cảm ơn.”

    Tài xế gạt cần số, nhấn ga. Chiếc xe lao vun vút trên đường vắng vẻ. Mưa hắt lên kính nghe rào rạo. Những giọt nước mưa bướng bỉnh níu lấy nhau không muốn chảy xuống, xong lại bị cần gạt hung hãn đá văng ra.

    “Số bao nhiêu thế?

    “Dừng trước KFC được rồi.”

    “Nghe nhạc không?”

    “Được.”

    Tài xế đưa tay bật radio. Sau khi chuyển kênh vài lần không có nhạc hay, anh ta liền bật USB nhạc của mình lên.

    “Để bài này đi.” Nhân đề nghị.

    Tài xế cười. Anh ta tiếp tục chuyên tâm lái xe. Còn Nhân thì lắng nghe giai điệu cô đọng của bài hát.

    “I feel your body crawl
    Pale flesh for my devotion
    True pain was all you ever meant
    Love would be our last emotion…”


    Nhân chỉnh lại khăn quàng cổ, hướng phía tài xế bắt chuyện. “Anh có nghĩ…”

    Lời chưa nói hết liền bị chặn lại vì một chấn động từ phía trước dội vào. Cả người Nhân đều hất ngược về phía sau rồi trong tích tắc lại bay về phía trước với một lực mạnh gấp đôi. Trán cô đập vào lưng ghế phía trước, còn tay thì quật mạnh vào cửa ô tô. Sau đó thế giới liền đảo ngược. Cơ thể mềm nhũn của Nhân xoay vòng rồi đổ xuống theo cú lật nhào của xe.

    Chiếc taxi vì tránh một người đi bộ băng vội qua đường đã đánh tay lái chuyển hướng, đâm vào thanh chắn đường, kéo rê trên đó một đoạn dài trước khi bị lật úp xuống đường.

    Qua lỗ hổng trên tấm kính bị vỡ, Nhân lại nhìn thấy đôi mắt đại bàng đó. Cô thở không ra hơi, con ngươi hoảng loạn đông cứng. Gã đàn ông ngồi chồm hổm ở ngoài xe, nhìn Nhân với nụ cười hiểm độc.

    “Cô có sao không? Có nhìn thấy tôi không?” Một người đàn ông trung niên thò đầu vào trong xe hỏi.

    “Ư… ư… ư…” Nhân cố gắng cử động tay nhưng không được.

    Máu trên đầu Nhân chảy xuống cánh tay trắng bệch của cô.

    “Đừng để gã đụng vào tôi, làm ơn.” Trong chút ý thức còn sót lại, Nhân mở miệng van xin. Nhưng những tiếng thốt ra lại chỉ là rên rỉ.

    May sao vài người đã xúm lại, gạt hết số kính vỡ vụn ra, rồi tìm cách đưa Nhân với tài xế ra ngoài. Gã đàn ông vội kéo mũ trùm qua đầu, lẳng lặng bỏ đi.

    Xe cảnh sát đến trước xe cứu thương vì đang đi tuần gần đó thì nhận được tin báo qua điện thoại. Họ nhanh chóng phong tỏa hiện trường. Trong lúc chờ nhân viên y tế đến, cô được giữ ấm bằng một cái chăn dày mà cảnh sát mượn được của tiệm nội thất gần đó.

    “Kris… anh ở đâu?”

    Nhân nghiêng mặt, giọt nước mắt đọng ở khóe mắt theo độ nghiêng rơi xuống gò má đỏ hồng vì lạnh. Một làn hơi thở nhè nhẹ được đẩy ra qua bờ môi nứt nẻ. Hốt hoảng trong lòng cũng lịm dần cùng với ý thức yếu ớt của cô.

    Ò e ò e ò e…

    Tiếng còi xe cứu thương inh ỏi vang lên. Càng ngày xung quanh càng ồn ào, tiếng bước chân khẩn trương, tiếng người gọi í ới… Một ống thở được chụp lên mũi Nhân, sau đó toàn thân cô được nhấc bổng lên một giường đẩy. Thậm chí cô còn cảm nhận được luồng điện chạy qua tim mình.

    Đột nhiên tất cả đau đớn đều không còn nữa. Nhân thấy mình đang bay lượn giữa một vùng bồng bềnh trắng xóa. Nơi đó không có ai cả, chỉ có mỗi Nhân với đôi cánh lấp lánh sau lưng. Đó là đôi cánh màu hồng nhạt với những sợi lông vũ mượt mà.

    Sau đó, Nhân bay qua một căn phòng tối om, chỉ có một lỗ hổng duy nhất có ánh sáng rọi vào. Tò mò nên cô bay tới gần lỗ hổng, thò đầu nhìn xuống.

    Dưới lỗ hổng ấy là một người đàn ông. Người đàn ông ấy có một cái đuôi quỷ phía sau.

    “Kris, sao anh lại ở đây?”

    Kris đang cầm một quả tim đầy máu trên tay, nghe tiếng Nhân, anh ngẩng lên.

    “Kris, anh cầm tim của ai thế?”

    Nhân hỏi xong liền nhìn xuống ngực mình. Ánh sáng xuyên qua ngực cô phả lên lòng bàn tay. Tim cô đâu rồi?

    “Nhân, đưa anh ra khỏi đây đi.” Kris vươn tay lên, ánh mắt khẩn thiết nhìn cô.

    Nhân nhìn quả tim đầy máu đang thoi thóp đập trên tay Kris, đau khổ nói.

    “Trả tim cho em.”

    Bàn tay nhỏ nhắn của Nhân từ từ luồn qua lỗ hổng, hướng phía Kris cầu xin.

    Kris nắm chặt bàn tay Nhân, đặt vào đó quả tim hồng tinh khiết.

    “Nhân, anh không phải ác quỷ.”

    Nhân nắm chặt quả tim, rồi lạnh lùng buông tay Kris ra.

    “Xin lỗi, nhưng em cũng không phải thiên thần.”

    Nhân đặt quả tim trở lại lồng ngực mình. Không ngờ việc ấy lại khiến đôi cánh sau lưng cô lập tức rụng xuống. Những sợi lông vũ không còn màu hồng lấp lánh nữa mà biến thành màu hắc ám. Nhân hoảng hốt nhận ra, đó là đôi cánh của ác quỷ.

    Cô vội vã chạy lại lỗ hổng. Kris không còn ở đó nữa.

    “Kris, anh ở đâu?” Xin lỗi, em xin lỗi. Trái tim này không phải của em. Nó quá thuần khiết, nó là của anh.

    Nhân gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt cứ thế đua nhau chảy dài…

    Kris ở bên giường bệnh, vội vã nhấn chuông gọi bác sĩ.

    “Có phải tiêm thêm thuốc giảm đau không? Tôi thấy cô ấy đau đớn quá.” Kris lo lắng hỏi bác sĩ.

    Bác sĩ kiểm tra các chỉ số một lượt, rồi lắc đầu. “Không cần. Cô ấy sắp tỉnh lại rồi.”

    … Kris thở phào. Tám tiếng trước, anh liên tục nhận được thông báo Nhân có thể không qua khỏi, Nhân rơi vào hôn mê sâu, Nhân có thể sống đời sống thực vật…

    “Lạy Chúa, con cảm ơn người!” Kris bật khóc. “Nếu cô ấy có thể bình an, xin hãy đổ mọi sóng gió lên đầu con. Xin Người!” Kris chắp tay thành khẩn.

    Rồi anh lại bên giường, nắm lấy bàn tay gầy gò cắm chi chít những kim tiêm và đường ống dẫn. Kris nhìn bàn tay ấy bao lâu thì lòng anh từng cơn từng cơn quặn lại bao nhiêu.

    “Tôi đã rất sợ…” Kris đột nhiên nói bằng một giọng trầm ấm. “Bây giờ tôi đang nói chuyện với tư cách là một người bạn cũ của em. Tôi biết em có thể bằng cách nào đó sẽ nghe thấy những lời thì thầm này. Nên tôi vẫn muốn hỏi ý kiến em. Tôi sẽ chỉ nói một lần duy nhất này thôi được chứ?”

    Kris dừng lại một lúc, sau đó tiếp tục nói. “Em im lặng tôi sẽ mặc nhiên coi như là em đã đồng ý.”

    “Tôi chỉ muốn em biết, ngay lúc e kíp bác sĩ đưa em vào phòng phẫu thuật. Tim tôi một lẫn nữa bị xé nát. Hai chữ đau đớn cứ thế cào cấu ruột gan tôi. Khi bác sĩ thông báo em không thể qua khỏi. Tôi cảm thấy một nửa linh hồn còn lại của tôi cũng dần vuột khỏi bàn tay. Tôi đã nghĩ đến việc sẽ cùng em đi qua thế giới bên kia.”

    Kris hít một hơi thật sâu, mắt anh cũng đỏ ngầu. “Nhân, tôi nói nốt điều này.” Dù em không muốn nghe tôi cũng vẫn phải nói. “Khi em dùng tất cả căm hận trong cuộc đời mình để hận tôi, tôi liền cũng hận em. Nhưng khi tôi biết em đau khổ mỗi khi nhìn lại đoạn đường đã qua của em và tôi. Tôi cũng muốn em biết, suốt những năm tháng qua, không đêm nào tôi không mơ đến hình bóng em. Trong trái tim tan nát của tôi, chỗ nào còn nguyên vẹn tôi đều giành cho em cả.”

    Bàn tay nhỏ bé trong tay Kris động đậy, ngón tay cựa quậy trong lòng bàn tay anh nhột đến ngột ngạt tim gan. Kris lau nước mắt, cố gắng kiềm chế xúc cảm bản thân. Có lẽ cô đang tỉnh lại, anh không thể để cô thấy sự yếu đuối của mình.

    Thế nhưng Nhân tỉnh nhanh hơn Kris nghĩ. Anh vừa cúi đầu lau nước mắt thì cô đã mở mắt.

    Nhân tỉnh dậy. Điều đầu tiên cô cảm nhận được là tay mình bị ai đó nắm rất chặt. Liếc mắt sang bên cạnh, thấy một thân hình cao lớn đang quỳ dưới đất, tấm lưng rắn rỏi đổ sụp xuống một cách đáng thương.

    “Kris, hóa ra anh ở đây.”

    Hóa ra mọi sợ hãi mất anh cô chỉ dám bộc lộ trong những giấc mơ của mình. Một giọt nước mắt nóng hổi rớt khỏi khóe mắt Nhân, cô nghiêng đầu để nó rơi xuống gối. Cô không muốn khi Kris ngẩng lên lại thấy cô rơi lệ
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18
    Aki Hanabusa, Muộn., Cô Ca4 người khác thích bài này.
  17. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Chỗ này tui bế tắc. Bà có gợi ý gì không?
    Ukie mụ.
    -> tui sẽ sửa rồi up lại liền.
    Cái này tui giải thích xí: Ý là con Nhân nó chạy ghê quá, nó chạy mãi chạy mãi, cái lòng bàn chân rướm máu á. Chạy từ trong nhà ra ngoài ngõ luôn.
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  18. Mây Trắng

    Mây Trắng Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    23
    Đã thích:
    42
    GSP:
    0p
    Kết thúc có hậu không vậy bạn? Để mình chuẩn bị tinh thần.
     
    Ô ăn quan thích bài này.
  19. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.532
    Được thích:
    11.928
    Đã thích:
    10.186
    GSP:
    76p
    Bả nói viết xong chương 12 khóc như mưa nên tui Gia Cát Dự là lành ít dữ nhiều...
     
    Muộn.Ô ăn quan thích bài này.
  20. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    688
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    810
    GSP:
    20p
    Một tuần sau khi bị tai nạn, sức khỏe của Nhân trên đà hồi phục khá tốt. Mỗi ngày đều ba bữa có y tá bưng tới tận giường. Ăn xong, có người dọn dẹp. Đi vệ sinh cũng có người đẩy xe lăn đưa đi.

    Đây là do Kris đăng kí cho cô gói chăm sóc tận răng của bệnh viện vì lo lắng cô bị bó bột một tay, sẽ bất tiện trong sinh hoạt hàng ngày.

    “Đậu Nành, em đi chậm thôi.”

    “Anh nhanh lên, không kịp mất.”

    Đó là Đậu Nành và Đất. Tiếng đôi trẻ trong trẻo truyền đến tai, khiến tâm trạng Nhân dễ chịu hẳn.

    Đậu Nành và Đất chẳng để ý tới các giường bệnh khác, chúng chạy tới một giường bệnh đã được dọn dẹp sạch sẽ.

    “Bà đâu rồi hả mẹ?” Đậu Nành ôm bó hoa tulip trên tay, ngạc nhiên hỏi người phụ nữ đứng tuổi đang dọn đồ từ trong tủ cá nhân ra.

    “Cháu chào bác!” Đất đứng phía sau Đậu Nành, lên tiếng.

    “Ồ, Đất, lâu rồi không gặp cháu. Cha cháu dạo này sao rồi?” Mẹ Đậu Nành vui vẻ hỏi thăm Đất, sau đó hướng phía con gái trả lời. “Ba con đưa bà đi kiểm tra tổng quát trước khi xuất viện. Chắc cũng sắp quay trở lại rồi. Chúng ta ngồi đây chờ, đừng làm ồn phiền người xung quanh.”

    Đất huých vai Đậu Nành. Thấy chưa, anh đã bảo là giữ im lặng mà em không nghe.

    Đậu Nành sụ mặt, cô lủi thủi ra đứng bên cửa sổ, có vẻ giận dỗi. Đất phụ mẹ cô bé bưng mấy hộp đồ đã thu dọn xong xếp gọn ngoài hành lang, đợi cha với bà cô về sẽ chỉ việc đi luôn.

    “Mẹ cháu khi nào sanh nhỉ? Tháng chín tới phải không?” Mẹ Đậu Nành sực nhớ ra, liền hỏi. Trước đây bà với cha của Đất cũng là bạn thơ ấu với nhau. Sau do gia đình bà chuyển sang Anh nên mới mất liên lạc. Không ngờ khi trở về Úc, vẫn có duyên gặp lại ở Hawthorn.

    Đất gật đầu, cười. Cậu sắp có em gái, trong lòng rất mong chờ sau này được nghe gọi hai tiếng “anh hai”. “Con bé sẽ tên là Laura, cháu nghe cha cháu bảo thế.”

    “Ồ, cái tên mới thật dễ thương làm sao. Ta đoán cô bé sẽ đáng yêu như một thiên thần nhỏ.” Mẹ Đậu Nành nghĩ tới lúc chuẩn bị sanh Đậu Nành, bà cũng nhận được rất nhiều lời chúc phúc.

    Đậu Nành đứng bên của sổ, đằng hắng vài tiếng. Hừm, cô bỏ ra đấy thế là hai người kia cũng quên luôn sự hiện diện của cô.

    Đất thực ra chưa từng không chú ý tới Đậu Nành, trong lúc đưa chuyện với mẹ cô, cậu vẫn thi thoảng liếc mắt về phía Đậu Nành. Một cái nhíu mày của cô cũng khiến cậu thấy thương.

    Đất mỉm cười, đưa tay ngoắc Đậu Nành. “Lại đây. Khi không đứng đó một mình làm gì?” Giọng có chút trách móc.

    Mẹ Đậu Nành nhìn ra ngoài cửa, rồi bảo. “Bác đi xem thế nào. Sao lâu quá.”

    Thế là trong phòng chỉ còn lại Đất và Đậu Nành. Cô bảo với Đất. “Này, anh sắp có em gái rồi, có phải sẽ không đối xử với em tốt nữa?”

    “Sao em nghĩ thế?” Đất ngửi được chút mùi ghen tị phảng phất trong không khí, buồn cười đáp.

    Đậu Nành ra vẻ biết tuốt, cô ngồi xuống mép giường, lên giọng phân tích. “Thì lúc trước anh không có em gái nên mới giành hết quan tâm cho em. Bây giờ anh có rồi, không phải là sẽ rút lại sao?”

    Đất dùng ngón tay ẩy cái trán bướng bỉnh của Đậu Nành một cái. Rồi lại ẩy thêm một cái. “Em khìn à. Anh quan tâm em sao giống như sẽ quan tâm Laura được.”

    Đậu Nành có vẻ hài lòng với câu trả lời này, cô tủm tỉm cười. “Vậy em hỏi anh, em với Laura, ai quan trọng với anh hơn?”

    “Đã bảo là không giống nhau mà.” Đất than trời.

    “Vậy anh hỏi em, anh với em trai em, ai quan trọng với em hơn?”

    Đậu Nành mở to mắt. “Em làm gì có em trai?”

    “Thì giả dụ có đi, em trả lời anh.” Đất còn cứng đầu hơn cả Đậu Nành.

    “Dĩ nhiên là anh.” Đậu Nành trả lời mà không cần suy nghĩ nhiều.

    “Tại sao?” Đất nghẹn lời.

    Đậu Nành cười, nụ cười rạng rỡ đến mức sau này mỗi khi Đất mệt mỏi, cậu chỉ cần đem nụ cười ấy treo trước nhãn cầu, lập tức trái tim của cậu sẽ được thắp sáng.

    “Là anh, vì chúng ta là một.”

    Đất nhìn ra cửa, rồi lén hôn cái chụt lên gò má đỏ ửng của Đậu Nành. “Em thực sự là thiên thần đấy.”

    Nhân phì cười, Đậu Nành và Đất thật khiến tim cô nhức nhối. Cô cũng có một mối tình ươm mầm từ thời thơ ấu như thế này. Nhưng cuối cùng, chẳng thể thành cây xanh. Nó chết ngay khi vừa mới nảy mầm.

    “Cô thấy trong người thế nào rồi?”

    Kris đã đến được một lúc. Tuy nhiên, Nhân cứ ngồi bần thần suy nghĩ nên cô đã không trông thấy anh.

    Kris đảo mắt một vòng quanh căn phòng trống trơn, sau đó kéo một cái ghế đến cạnh giường của Nhân.

    “Cô có nhớ được gì về vụ tai nạn của mình không?” Sau câu hỏi thăm chớp nhoáng, Kris chuyển đến vấn đề chính.

    Nhân thở ra, cô dĩ nhiên nhớ. Cả đời cũng sẽ không thể không nhớ. Thậm chí, cô còn nhớ tới cả vụ tai nạn của cha mẹ cô nữa. Trong đớn đau cả về thể xác lẫn tinh thần, cô cuối cùng cũng biết cái cảm giác hoảng loạn khi cận kề cái chết. Đó là cảm giác cô độc đến tận xương tủy. Đó là tuy giống như đã chết, nhưng ý thức vẫn còn, vẫn có thể nhìn thấy mình từ từ chết… Cha mẹ cô đã phải chịu đựng điều kinh khủng như thế.

    Nhân lau nước mắt, cô không muốn khóc lúc này. Bởi vì có mặt Kris.

    “Những gì tôi nhớ, tôi đã khai với nhân viên cảnh sát hôm nọ rồi.”

    Kris cũng không đủ can đảm nhìn vào khuôn mặt u buồn của Nhân. Anh dừng tầm mắt ở hòn sỏi trong tay Nhân. “Ý tôi là cái gì đó có tính chất đặc biệt… Mà, em vẫn giữ hòn sỏi này à?”

    Nhân giật mình. Ngón tay đang vân vê hòn sỏi khựng lại. Sau đó lại điềm nhiên vân vê tiếp. “Tôi không có thói quen vứt đồ người khác tặng.” Cho dù người đó có là anh. Rồi lại không thể dối lòng mà thừa nhận. Bởi vì là của anh nên tôi mới không nỡ vứt. Nhân vẫn thường nhét hòn sỏi vào bóp mang theo bên mình, mỗi khi cảm thấy trống rỗng lại lấy ra nghịch. Nghịch một lúc, lòng lại được lấp đầy.

    “Vậy thôi em nghỉ ngơi đi” Kris cất sổ vào trong túi áo ngực. “Vài ngày nữa tôi sẽ tới.”

    “Tôi có quyền yêu cầu cảnh sát khác không?” Giọng Nhân lạnh lẽo.

    Kris khựng lại, mắt thoáng qua một tia giận nhưng liền biến mất rất nhanh sau đó, anh nhẹ nhàng đáp. “Tôi tới thăm em, như người bạn…”

    Cạch!

    Tiếng cửa đóng khô khốc dội vào tai Nhân. Cô vẫn thừ người trước câu nói của Kris nên âm thanh nhỏ nhoi ấy vang lên đủ khiến Nhân giật mình. Kris đi rồi, căn phòng yên ắng quá. Cô đút hòn sỏi vào túi áo, loay hoay tìm cách nằm xuống sao cho không đụng tới chỗ bó bột. Cô nghĩ không biết vài ngày mà Kris nói là khi nào.

    “Mình đang mong chờ ư? Không…” Nhân thở dài. “… Mình không được phép!”

    Cô kéo chăn trùm qua đầu, cố ru mình vào giấc ngủ.

    Ngủ rồi sẽ không nghĩ linh tinh, sẽ không tủi thân, không đau, không buồn… gì cả.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/18

Chia sẻ trang này