Tình Yêu Trong sáng - Konny- Hoàn thành

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi konny, 19/2/17.

  1. konny

    konny Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    511
    Được thích:
    1.055
    Đã thích:
    321
    GSP:
    Ap
    Chương 16

    Đã hai ngày rồi, Hoàng Tiến không về, Tuấn Phong chỉ biết nhốt mình trong phòng Hoàng Tiến. Ở đây khắp nơi điều lưu giữ hình bóng của Hoàng Tiến. Nhìn mọi thứ Tuấn Phong không muốn làm gì cả, cũng chẳng muốn gặp ai, chỉ muốn nhớ về thời gian qua, nhưng cũng có rất nhiều chuyện không tài nào nhớ nổi. Nó nằm quấn mình trong chiếc chăn kín, thân thể yếu ớt mệt mỏi, hai mắt càng lúc càng mờ đi. Nó nhìn thấy hình bóng quen thuộc của ai đó mở miệng gọi.

    - Tiến... Hoàng Tiến... - Rồi đôi mắt trở nên mờ dần, Tuấn Phong ngất đi.

    Trước mắt lại là cái hố đen đó, nó vùng vẫy nhưng không tài nào thoát ra được. Cơ thể thật khó chịu, sẽ chết mất, ngạt quá. Cho đến khi còn chút hơi thở vươn lại, hai mắt nó mờ đi. Bỗng dưng từ xa xa hố đen hiện ra một tia ánh sáng nhỏ, rồi dần nơi ánh sáng đó xuất hiện một bàn tay kéo nó ra. Ở nơi đó rất đẹp, xung quanh chỉ là hoa dại, phía đằng xa dưới tán cây, nó gặp bóng dáng ai xa mờ lắm. Khi Tuấn Phong bước lại gần thì dáng người ấy biến mất theo tia nắng ban mai, nó hoảng hốt nhào đến.

    - Hoàng Tiến, đừng đi...

    Cơ thể Tuấn Phong khô nóng, chán đầy mồ hôi. Mày cau lại, rồi mờ mắt ra nhìn lên trần nhà, đây có lẽ là cơn ác mộng với nó. Hoàng Tiến ơi, giờ mày ở nơi nào, có phải là mày cũng đang nhớ tao không? Đầu óc nó ong ong bay bổng, nghe được tiếng cửa mở, đưa mắt nhìn ra.

    - Phong, tỉnh dậy rồi sao? Ăn chút gì đó đi nào... - Chú nhìn nó nhân hậu mỉm cười.

    Tuấn Phong thấy chú lòng như có muôn nghìn có dao đang khắc. Nó nhận ra mình có lỗi với chú rất nhiều. Chú đến bên cạnh đỡ nó dậy, đưa chén cháo cho nó ăn. - Sao tự dưng con lại bệnh như thế này, lại còn sốt cao. Con đâu phải là một người hay bệnh.

    Ừ, thì nó đâu phải là một người hay bệnh, nhưng mỗi lần bệnh thì cứ kéo dài hơn nữa tháng. Nhìn chú lúc nào cũng đối tốt với nó tốt bất chợt khóe mắt nó cay cay, giọng hơi nghẹn. - Không có gì, chỉ là con thấy hơi khó chịu thôi.

    Ông Hoàng Minh xoa đầu nó. - Thằng ngốc này, tại sao lại chẳng biết chăm sóc tốt cho mình vậy?

    Tuấn Phong ngẩng đầu lên, đúng lúc nó vừa bắt gặp được nụ cười của ông, rất hiền từ. Lòng nó bỗng chợt thắt lại, rất đau. Nó cúi đầu xuống húp từng muỗng cháo, mùi cháo lượn lờ thơm phức, nhưng khi đến miệng nó chỉ còn lại vị đắng cay. Khi ăn xong, chú cầm chén đi dọn, nó nhìn theo bóng lưng ông mà chợt rơi nước mắt. Tại sao chú lại đối tốt với nó đến vậy? Ân tình này suốt cả cuộc đời này chẳng bao giờ trả ơn nổi. Nó ôm lấy đầu mình, tại sao lại đau đến thế. Hoàng Tiến ơi, giờ mày ở nơi nào?

    Cảm giác tội lỗi của nó lúc này chẳng phải rất giống cha nó trước kia sao? Cha nó đã từng lén lút, từng thấy tôi lỗi với bà nội. Đến nó giờ cũng vậy, cũng lén lút, cũng chẳng muốn để ai biết. Nhưng khác với cha, người nó thương chính là Hoàng Tiến, một người anh em của nó.

    Căn phòng trở nên vô cùng im lặng, Tuấn Phong hít thật sâu rồi ngã lưng xuống giường, cơ thể nó cảm thấy vô cùng ngứa ngáy. Nó nhớ đến mỗi nơi Hoàng Tiến từng chạm vào, thấy quái dị nhưng có chưa từng ghét cảm giác như vậy. Từng nơi Hoàng Tiến chạm đến tựa như ngọn lửa có thể thiu đốt tất cả. Ừ, thì nó đã lúng sâu vào mất rồi.

    Hai mắt khép hờ, nghe tiếng bước chân nó mở mắt ra, chú đưa cho nó chiếc khăn ấm. - Khỏe hơn chưa Phong?

    Tuấn Phong ngồi dậy nhận lấy chiếc khăn trong tay Hoàng Minh. - Cảm ơn chú, con khoẻ.

    Hoàng Minh ngồi cạnh giường nhìn Tuấn Phong một hồi lâu rồi nói. - Hoàng Tiến đâu rồi?

    Tuấn Phong cúi mặt không dám nhìn ngẩng đầu nhìn ông. - Con... con xin lỗi, tất cả do con...

    Hoàng Minh ngạc nhiên. - Hai đứa đã xảy ra chuyện gì sao?

    Tuấn Phong im lặng một lúc lâu, bờ vai run run, khàn giọng. - Con xin lỗi, do con mà nó bỏ đi rồi. Hiện tại... hiện tại chẳng biết nó ở đâu nữa...

    Tiếng nói vừa dứt, bên ngoài cửa phát ra một tiếng. Tuấn Phong vội vã xuống giường chạy theo Hoàng Minh. Chỉ thấy một người phụ nữ nằm trên đất, hơi thở dồn dập. Giọng nói Hà Uyên run run. - Hoàng Tiến... bỏ nhà ra đi... tại sao...

    Nhìn thân ảnh gầy yếu của Hà Uyên mà đầu Tuấn Phong chợt đau quá. Nó phải làm sao bây giờ, nó biết làm sao bây giờ? Mày khốn nạn lắm Tiến à, nói yêu tao rồi lại bỏ tao một mình đối mặt với tất cả...

    ***

    Đứng trước phòng cấp cứu, đứng trước căn bệnh tim của Hà Uyên. Nhìn sắc mặt của Hoàng Minh lo lắng đứng ngồi khiến lòng nó cuộn thắt. Nó có nên nói sự thật cho chú nghe hay không? Nếu nói ra thì sẽ như thế nào? Nó bị tất cả mọi người khinh bỉ. Ừ, chắc như thế, chú sẽ hận nó đã làm hư mất đứa con trai của ông. Tuấn Phong muốn đến gần an ủi ông một chút, nhưng nó không dám đối mặt với ông.

    Thời gian trôi qua mỗi phút như vết đau, Hoàng Minh nóng ruột cầu nguyện cho Hà Uyên được bình an. Căn bệnh tim này đã theo bà rất nhiều năm, mỗi ngày nó đều có thể dằng vặt bà. Cánh cửa phòng cấp cứu sáng đèn, người bên trong bước ra thở dài một hơn, tháo khẩu trang xuống, sắc mặt vô cùng mệt mỏi.

    - Chị hai đã qua cơn nguy kịch, rốt cuộc anh đã chăm sóc cho chị tôi kiểu gì mà thành ra thế này. Có biết rằng nếu muộn một chút sẽ chẳng còn kịp không?

    Quang Dương vẻ mặt cáu gắt khi vừa hoàn thành xong ca cấp cứu cho chị mình. Tuấn Phong vừa thấy ông sắc mặt tối đen nhưng lại nghe những câu ông nói thì chở nên mơ hồ. Chị hai? Rốt cuộc người đàn ông này có quan hệ gì với Hà Uyên. Tuấn Phong liếc mắt sang thấy chú mình nhìn người đàn ông vẻ mặt khó xử. Tại sao chú lại phải im lặng trước mặt ông ta? Chú sợ ông ta?

    Quang Dương định thêm mấy câu khó nghe nhưng bất giác ông nhìn sang Tuấn Phong, sắc mặt chợt thay đổi. - Phong...

    Tuấn Phong nhìn ông cau mày. - Rốt cuộc là chuyện gì, tôi muốn nghe về tất cả.

    Hoàng Minh và Quang Dương nhìn nhau rồi thở dài, chắc cũng đến lúc nên nói ra sự thật.

    Trong phòng bác sĩ, Hoàng Tiến ngồi nhìn trưởng bối cứ đảo mắt nhìn nhau, Hoàng Minh thở một hơi dài. - Phong à, con đã không còn nhỏ nữa và có những chuyện con cũng nên biết.

    Mặt Tuấn Phong không biểu tình nhìn chú mình, hơi chút tò mò. - Là chuyện gì ạ.

    Quang Dương đang nhắm mắt tựa lưng lên ghế sô pha đôi chân mày thanh tú hơi cau. Ông hỏi. - Con còn hận ta không?

    Tuấn Phong lờm mắt nhìn ông. - Ông không phải là người xứng đáng để tôi hận, nhưng tôi cũng không bao giờ muốn gặp mặt ông ta.

    Quang Dương mở mắt ra ôn nhu nhìn nó, rồi bước đi. - Vậy cứ như thế đi, dù sao ta cũng muốn nói rằng ta rất yêu Tuấn Kiệt. Suốt cả đời này chỉ có mỗi mình anh ấy.

    Nói xong, ông bước đi, để Tuấn Phong ngồi ngơ ngác. Thật nực cười, người đã qua đời mười mấy mà vẫn còn yêu. Thật giả tạo. Hoàng Minh nhìn theo bóng lưng của Quang Dương dần xa mới nói.

    - Phong à, có những chuyện con chưa biết. Lỗi lầm không phải do cậu ta?

    Nó cáu lên. - Lỗi không phải tại ông ta thì tại ai chứ, không phải tại ông ta thì mẹ con đâu phải đau khổ, gia đình con dũng đâu phải tan nát. Con hận ông ấy...

    Nước mắt kiềm chế lâu nay bỗng dưng ừ trên mặt nó rơi xuống. Tại sao lại không phải lỗi ông ta chứ? Hoàng Minh nhìn đứa cháu như con mình đau lòng. - Chuyện trước kia lỗi không phải do ai cả, mà là do số phận. Nếu trước kia, cha và mẹ con không quen nhau, Tuấn Kiệt và Quang Dương không yêu nhau thì mọi chuyện tốt rồi?

    Tuấn Phong nhìn chú nói. - Ừ, thì không tốt. Nêu như không phải do người đàn ông đó thì chẳng phải gia đình con sẽ rất hạnh phúc hay sao?

    Hoàng Minh lắc đầu nhìn nó. - Con chưa hiểu gì về sự thật đằng sau nó cả. Những thứ con biết chỉ là một góc nhỏ thôi.

    Một góc nhỏ? Nó ngơ ngác nhìn chú, chẳng lẽ còn nhiều chuyện nó chưa biết hay sao?

    - Ngân Phong -
     
  2. konny

    konny Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    511
    Được thích:
    1.055
    Đã thích:
    321
    GSP:
    Ap
    Chương 17


    Chú nhìn nó ngây dại hồi lâu, ông trầm tư nói. - Chắc con biết chuyện của anh chị hai với Quang Dương?


    Nó gật đầu. - Vâng.


    Khuôn mặt Hoàng Minh dường như trở nên đau thương và khổ sở, ông tiếp tục nói. - Trước kia, đã rất lâu rồi, cha mẹ con chính là hanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Mẹ con hay đến nhà chúng ta chơi và rất được lòng nội con, bà rất muốn sau này lớn lên sẽ tính chuyện vợ chồng cho họ...


    ... ...


    Càng lớn, Tuyết Minh (mẹ Tuấn Phong) càng trở nên xinh đẹp càng trở nên được bà nội yêu thích, ham muốn được mang về làm con dâu càng lớn. Nhất là khi bà nhìn thấy hai đứa trẻ rất xứng đôi, trai tài gái sắc, với lại hai đứa ngày thường cũng rất thân thiết ăn ý. Suốt ngày là luôn miệng gọi Ngọc Lan là con dâu. Nhưng bà không biết rằng, con trai bà yêu thương lại cùng một nam nhân.


    Ngày ấy lên cấp ba, Tuấn Kiệt càng lớn lên còn đẹp trai, tướng mạo khí chất điều toát ra hơi thở thanh xuân tràn trề. Còn Quang Dương, một cậu học sinh đáng yêu, chỉ biết vào mỗi buổi chiều ngồi dưới gốc cây vẻ lại ảnh người nam nhân chơi đàn dưới gốc hoa phượng. Không biết là cậu đang say mê tiếng đàn hay say mê người chơi. Ngày nào họ cùng ngồi liếc nhìn nhau, và đến cùng đã yêu nhau.


    Tình yêu đồng tính muốn đến được với nhau đâu phải là chuyện dễ, cả hai lén lút gia đình yêu nhau. Và bí mật cứ thế bị vùi chôn khi Tuấn Kiệt lên đại học, mỗi lần về nhà ăn cơm điều bị bà nội hỏi, "Thằng ngốc này khi nào mới định cưới Ngọc Lan cho ta?". Cơm đang ăn trong miệng bị nghẹn lại, Tuấn Kiệt chỉ nhìn bà nhàn nhạt trả lời, " Dạ mẹ, con với cô ấy chỉ là bạn bè, chẳng thể nào? Nhưng con hứa, rồi một ngày con sẽ mang người yêu về cho mẹ gặp."


    Bà nhìn con trai mình mỉm cười, lại gấp thức ăn cho nó. Trong lòng bà thật vui khi có đứa con trai ngoan như vậy, nhưng chỉ có trong lòng em trai và ông mới biết chuyện gì đang xảy ra. Tuấn Kiệt ngồi nhìn Hoàng Minh, lại nhìn mẹ trong miệng cơm ăn chẳng đành. Mọi thứ cứ thế, Tuấn Kiệt trốn tránh việc dẫn bạn gái về nhà cho mẹ. Ông thấy có lỗi với bà lắm nhưng ông đã lỡ yêu một người con trai mang tên Quang Dương rồi. Quang Dương, cái tên luôn tỏ sáng đến thế, khiến ông có thể từ bỏ tất cả. Và cho đến sinh nhật lần thứ hai mươi bốn của ông, nỗi đau đã đến từ đấy. Trong cơn say ông đã cùng Tuyết Minh là chuyện suốt đời mang tội, để cả đời ông có lỗi với người ông yêu. Nhưng cái tội lỗi đó không phải do ông mà do những người đứng sau vở kịch đó. Mà người thiện lương nhất mang vẻ mặt đáng thương chính là người làm nên bi cảnh.


    Tuyết Minh bề ngoài là một cô gái hiền lành, nhưng đâu phải trong lòng cũng thế. Người ta nói bản tính của phụ nữ vốn ích kỷ có lẽ là đúng. Bà yêu thầm Tuấn Kiệt từ rất lâu nhưng khi biết được ông đã có người trong lòng thì lòng bà đau lắm. Cái thứ mà người ta gọi là ích kỷ nó thật khủng khiếp và ghê tởm. Bà đã dùng tất cả mọi cách để ngăn cách hai người họ. Một người phụ nữ đạo mạo đoan đoan chính chính, tự hiến thân cho người đàn ông luyến ái. Cái là điều tốt đẹp sao? Có thể tranh đoạt được tình yêu cùng người khác đấy chính là một điều rất hạnh phúc. Nhưng cái hạnh phúc đó chỉ là riêng bà, bà mang thai có con. Chỉ là một chuyện được sắp đặt từ trước, mà người khổ nhất chính là Quang Dương, chỉ còn biết căm nín nhìn người mình yêu cùng một người phụ nữ khác vào lễ đường.


    Đêm ấy trời mưa rất to, một người cầm cây dù đứng lặng lẽ nhìn Quang Dương dầm dưới cơn mưa nức nở. Ông trời, sao ông làm khổ tôi? Hạt mưa càng nặng, gió càng lớn, dường như không thể nghe được tiếng khóc thét đó. Cuối cùng Quang Dương không chịu nổi cú sốc lớn đến thế, ngất đi. Trong mơ màng, ông thấy được được vài người cầm dù bao xung quanh, dùng chân đá vào mặt cười cợt rồi bế ông lên. Khi ông nhận ra điều gì đó thì cơ thể không còn một mảnh che, những tiếng cười cợt của bọn nam nhân ghê tởm. Bọn họ như những con thú đói dã man, vồ lấy Quang Dương cắm xé đến không còn thứ gì.


    Đến khi tỉnh dậy, nhìn vào thân thể ghê tởm của mình, ông hoảng sợ và rơi vào căn bệnh trầm cả. Suốt ngày nhốt mình trong phòng chẳng muốn gặp ai, đôi khi còn đập phá đồ la hét, căn bệnh theo ông một năm. Trong thời gian đó, mỗi ngày điều được bác sĩ tâm lý điều trị. Đến khi Quang Minh hoàn toàn hồi phục thì cũng chính là lúc ông nhìn thấy một gia đình ba người hạnh phúc.


    Cả ba nhìn nhau có chút thẩn thờ, đã một năm như thế mà không một ai khác. Tuất kiệt trong đôi mắt vẫn toát ra vẻ dịu dàng và ôn nhu đến thế, Tuyết Minh trên tay bế đứa trẻ tinh nghịch. Quang Dương chạm mặt nở nụ cười một ái, nhưng trong lòng đầy những vết thương chẳng thể lành.


    Tuấn Kiệt lưu luyến nhìn theo bóng lưng Quang Dương xa mãi rồi biến mất. Nhưng hiện giờ ông đã là người đàn ông có gia đình, có lẽ sẽ không bao giờ như trước kia được nữa. Nói cũng thật buồn cười, chẳng phải một năm trước kia Quang Dương đã để lại lá thư cho ông bảo chia tay rồi sao? Trong thư Quang Dương đã theo người mới... Cuối cùng thì ông ấy chính là trở thành người phụ bạc. Một kẻ phụ bạc...


    Nhưng cái tình yêu mà, có thể tha thứ cho tất cả. Đêm hôm ấy, Quang Dương thẩn thờ đứng cạnh bờ sông, dòng sông êm đềm lắm, như thể cuốn trôi cả linh hồn ông. Nếu có thể quên đi tất cả, ông sẽ nhảy xuống dưới. Con sông này đã mang cho ông quá nhiều kỷ niệm rồi. Ánh trăng đâu đó Quang Dương vẫn còn nhìn thấy Tuấn Kiệt mỉm cười, con người của một năm trước. Nhưng bây giờ đã mất rồi.


    Phía sau lưng ông chỉ nồng nực mùi rượi, Tuấn Kiệt từ phía sau lưng nhào đến, ôm chặt lấy người vào lòng. "Quang Dương đừng bỏ anh đi nữa, anh yêu em..."


    Quang Dương giật mình đẩy Tuấn Liệt ra. "Anh đã say rồi nên về nhà với vợ con."


    Tuấn Kiệt mỉm cười, nụ cười thật đáng khinh thường. "Anh không muốn về, chỉ muốn ở cùng bên em thôi... Quang Dương à..."


    Dương Quang dùng sức vô người điên say rượi ra, gắp gáp bỏ đi. Tuấn Kiệt như con mãnh thú đói khát nhiều năm nhào đến xiết lấy Quang Dương. "Em không được đi nữa, anh sẽ tha thứ cho em tất cả, hãy về bên anh đi."


    Tha thứ cho em? Quang Dương kinh bỉ câu nói đó. "Tôi chả có lỗi gì với anh cả. Xin hãy tự trọng."


    Tuấn Kiệt nào biết hai từ liêm sỉ, chỉ biết nhào đến người kia, điên cuồng hôn nút. Nhưng Quang Dương bây giờ chẳng phải là Quang Dương hiền lành của trước kia, tát vào mặt Tuấn Kiệt, lửa giận quát lớn. "Anh thật sự chính là một thằng khốn nạn, tôi không có lỗi gì với anh cả. Tôi chưa từng có... anh không cảm thấy mình có lỗi với tôi có lỗi với vợ con anh hay sao?"


    Tuấn Kiệt lắc đầu, xoa lên bên mà, thật sự rất đau dường như ông đã tỉnh rượi rồi. Ông moi trong áo mình ra một chiếc hộp giấy, quăng về phía Quang Dương, lớn tiếng. "Anh yêu em nhiều đền thế chẳng lẽ không bằng tên tình nhân kia của em? Em chính là kẻ phản bội tôi."


    Quang Dương nhìn chiếc hộp lăn dài trên đất, nổi giận. "Anh là một thằng đàn ông rất khốn nạn, tại sao lại đổ lỗi tất cả cho tôi?"


    Nhìn Quang Dương một lời minh bạch khiến Tuấn Kiệt tức điên lên, xông đến bóp lấy cổ Quang Dương. Thân thể to lớn của ông ngồi lên người Quang Dương. "Em dám nói em không phản bội tôi sao? Em đúng là một thằng tiện nhân, tôi phải giết chết em, để tôi và em cùng bên nhau mãi mãi. Em sẽ không bao giờ thoát được..."


    Trong ánh mắt Quang Dương tràn đầy tia máu mặt đỏ bừng không tìm thấy được chút hơi thở. Nước mắt rơi xuống, tại sao mình lại phải ngu ngốc đến mức yêu nhằm người đàn ông này. Trong lúc Tuấn Kiệt đang điên cuồng thì phía sau lưng bị người đánh tới, hai người cùng vật lộn dưới bãi cỏ. Hoàng Minh rống lên đầm vào mặt anh trai mình một cái. "Anh có tỉnh lại chưa hả? Bức thư không phải do Quang Dương viết, đó chỉ là nét chữ giả thôi. Anh ta chưa từng có ỗi với anh bao giờ cả mà anh mới chính là người có lỗi. Anh đúng là một thằng đần, chẳng lẽ anh chưa bao giờ tìm hiều hay đi tìm sau một năm cậu ta mất tích?"


    Tuấn Kiệt im lặng nhìn em trai mình. Một năm? Khi Quang Dương mất tích, ông chưa từng tìm hiểu đến bao giờ cả. Hoàng Minh nắm lấy cổ áo ông hạ xuống một quyền. "Tất cả mọi việc điều do cô vợ ngoan của anh làm. Anh có từng biết tâm địa cô ta độc ác đến mức nào không. Ngay đêm tân hôn của anh cô ta mướn cả bọn người làm nhục Quang Dương. Khiến tinh thần cậu ấy đảo lộn cả một năm trời, bây giờ tại sao anh còn chưa buông tha. Hay anh muốn ả tiện nhân kia ép cậu ấy đến chết mới thôi."


    Cô vợ ngoan? Làm nhục Quang Dương? Tâm ông hoảng loạn, ông thật sự không biết gì về việc này. Ông luôn nghĩ Quang Dương là kẻ phụ tình. Nhưng ông nào biết con người kia bị người ta vũ nhục đến mức nào, mà con người đó chẳng ai khác mà chính là vợ ông. Thời gian qua ông đã thực sự rất sai lầm rồi, ông còn con đường nào quay lại?


    Ông ngồi dậy nhìn Quang Dương ngồi trên đất mà lòng đau nhói. Bản thân thật đáng hận mà. Tuấn Kiệt nhẹ nhàng đến ôm lấy thân thể run rẩy vì khóc của Quang Dương vào lòng, người này luôn yếu đuối đến thế. Thân ảnh vẫn gầy gò, không thay đổi. Tim bỗng dưng nhói lắm. "Quang Dương, anh xin lỗi. Anh không nên làm như vậy, tha tứ cho anh đi."


    Quang Dương không nói gì, chỉ biết đưa tay ôm lấy thân thể người đàn ông đã từng thuộc về mình mà nức nở. Hoàng Minh đứng một bên nhìn cả hai rồi đột nhiên nói. "Đừng như vậy nữa, hãy đến bệnh viện mau, cơn bệnh đau tim của Hà Uyên tái phát đang cấp cứu trong bệnh viện."


    Quang Dương giật mình. Chị hai? Đừng là em sợ.


    Chưa nói lời nào Quang Dương đẩy Tuấn Kiệt ra, một mạch cùng Hoàng Minh chạy đến bệnh viện. Phòng cấp cứu vẫn u u ánh đèn, ông tuyệt vọng nhìn vào cửa, cánh cửa im lìm không tiếng động. Chỉ biết là tim đau nhói lắm, Quang Dương lo lắng nhưng vẫn còn một người lo lắng hơn ông nữa, đấy là Hoàng Minh, người anh rể mà ông luôn chán ghét. Ông hận người có cái tên Tuấn Kiệt, hận tất cả những người thân của ông ta. Nhưng đến giờ phút này ông không còn để ý đến người đàn ông ngồi bên cạnh mình là ai nữa. Ông thương xót nhìn cánh cửa vẫn còn đóng lại cầu mong. Chị hai ơi, cố gắng lên.
     
  3. konny

    konny Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    511
    Được thích:
    1.055
    Đã thích:
    321
    GSP:
    Ap
    Chương 18

    ... ...

    Tuấn Kiệt đứng bên cạnh Quang Dương nhìn cậu lo lắng mà chẳng biết làm gì. Ông biết mình có lỗi với Tuấn Kiệt nhiều lắm, cả đời nay ông biết mình không thể mang đến hạnh phúc.

    Cánh cửa mở ra, trong mắt Quang Dương lóng lánh. Bác sĩ bảo Hà Uyên đã qua cơn nguy kịch. Bất giác ông vui mừng nhào đến ôm lấy Tuấn Kiệt, nhưng rồi lại nhớ về điều gì đó lại lui về. Đúng rồi, người đàn ông này đã có gia đình không còn là của ông nữa. Tuấn Kiệt khó chịu khi Quang Dương tránh né mình, ông nhìn theo bóng dáng Quang Dương mỗi lúc một xa, trong lòng rơi lệ cùng oán hận.

    Quang Dương vừa đến cầu thang đã gặp được một người phụ nữ trên tay bế một đứa bé đang khóc òa. Thấy ông, bà vui mừng cười. - Quang Dương, nhóc Tiến cứ khóc hoài không dứt, nên phải làm sao đây?

    Hoàng Minh nhìn đứa bé đau sót, đưa tay ra bé nhưng lại bị người bế mất, Dương Quang dỗ dành đứa trẻ đánh cái liếc cho Hoàng Minh. - Tránh xa tiểu bảo bối của chúng tôi ra, cả nhà các người chẳng một ai tốt lành cả.

    Đứa trẻ vào lòng Quang Dương bế vỗ vỗ một chút đã nín, nó nhìn ông cười. Nụ cười đẹp biết mấy.

    Hoàng Minh im lặng theo gót Dương Quang đi đến phòng bệnh. Vừa đến đứa trẻ thấy mẹ mình liền mếu máo cọ ngoạy hé miệng ơ ơ a a đòi bế. Nhưng mà có được đâu, nó lại bật khóc.

    Vì trong bệnh viện dơ bẩn nên Dương Quang bế đứa bé về nhà còn Hoàng Minh thì ở lại chăm sóc Hà Uyên. Suốt trận đường về nhà, Tuấn Kiệt luôn theo sau Quang Dương.

    Đến nhà, Quang Dương đặc em bé vào nôi trong phòng, nhìn nhìn Hoàng Tiến đưa ngón tay cái vào miệng mút mà nở nụ cười, đứa nhóc này thật đáng yêu mà cũng thật đáng thương, liệu nó có nên ở trên thế gian này. Phải cuống bếp pha sữa cho bé thôi.

    Quang Dương xuống bếp vừa cầm hộp sữa bột lên liền có thứ gì đó từ sau lưng vồ lấy. Hộp sữa bột trên tay rớt xuống, bột sữa vương vãi khắp nhà.

    Quang Dương dường như cảm nhận được điều gì đó liền dùng sức đẩy nười sau lưng ra, hét lớn. - Tại sao anh lại vào đây được?

    Tuấn Kiệt nhìn Dương Quang trả lời. - Anh leo rào vào...

    Quang Dương chỉ ngón tay vào mặt Tuấn Kiệt tức giận. - Anh... anh... tôi sẽ đi kiện anh tôi đột nhập phi pháp vào nhà người khác...

    Tuấn Kiệt nhếch mép cười. - Em kiện anh sao, đột nhập phi pháp, vậy tội anh luôn tội cưỡng bức bạo hành người khác luôn đi...

    Lời nói vừa dứt ông đã nhào đến áp cả người Quang Dương xuống sàn, mạnh bạo xé toạt áo ông ra. Mạnh bạo hôn xuống miệng cắn xé đến có mùi máu tanh.

    Quang Dương ngạt thở, xô mạnh kẻ điên kia lấy lại từng hơi thở. - Đồ khốn, anh chính là thằng khốn, suốt cả đời nay tôi không bao giờ tha thứ cho anh.

    Ngay giờ phút này Tuấn Kiệt thật sự rất giống kẻ điên, nhào đến đè rì Quang Dương xuống. - Anh chính là đồ khốn, là một thằng khốn đã mang lại cho em nổi đau. Nhưng anh không thể rời xa em, suốt cuộc đời này anh không thể rồi xa em... vì anh yêu em...

    "Chát..."

    Âm vang thanh thúy vang lên, lòng Quang Dương đau lắm. Ông có phải đang hối hận tại sao trước giờ lại cứ phải yêu một người đàn ông ngu xuẩn như vầy. - Tuấn Kiệt... anh điên rồi... hãy bỏ cái trò ngu này đi... anh nhớ rằng chúng ta không còn gì là của nhau, anh đã có gia đình, có vợ con... chúng ta đến đây là đi quá xa rồi...

    Quang Dương nắm chặt cổ áo Tuấn Kiệt, như muốn mang cả thân thể chôn vào lòng ông ta. - Tôi hận anh, suốt đời này hận anh...

    Dòng nước mắt lặng lẽ rơi xuống, Tuấn Kiệt ôm lấy Quang Dương đang nức nở vào lòng. - Quang Dương, anh xin lỗi. Em hãy giao tất cả nỗi đau lại cho anh, anh xin hứa, kể từ nay sẽ không bao giờ làm em đau thêm lần nữa. Hãy hứa đi dù có xãy ra chuyện gì em cũng ở bên anh, chỉ cần thế gian này có em thôi. Quang Dương...

    Tuấn Kiệt đưa bở môi xuống, hai người dường như đang muốn cắn nuốt lẫn nhau, cắn nuốt cả nổi đau, cắn nuốt hết thực tại. Hòa hợp cùng nhau, mãi mãi bên nhau không bao giờ rời xa nữa.

    ... ...

    Tuấn Phong chưa từng biết người đàn ông mà lòng oán hận bao nhiêu năm nay lại có một nổi đau như thế. Có lẽ nó đã quá sai lầm khi luôn trách ông ta. Và còn cả biết bao thắt mắc không lời giải.

    - Sau đêm đó, tại sao cha mẹ vẫn chung sống sau tám năm, mà còn lại rất vui vẻ nữa.

    Hoàng Minh nhìn Tuấn Phong trong lòng vừa oán vừa sót. - Chuyện không như con nghĩ đâu. Ba người bọn họ đã hứa sẽ cùng nhau một chỗ, nhưng mẹ con đau dễ dàng bỏ qua tất cả. Oán hận chồng chất lên người bà ta rất lâu, rất lâu. Có lẽ là suốt cả tám năm đi, bề ngoài bà ta vẫn tươi cười, thực chất bà đang suy tính một bụng chuyện ác.

    Đêm hôm đó, tiếng chuông điện thoại reo cuối cùng vào mười hai giờ khuya. Giọng một người phụ nữ u ám bên đầu dây điện thoại. - Trò đùa của các người đã kết thúc rồi, tôi muốn chơi một trò khác, nếu như gia đình tôi còn ai sống sót anh hãy chăm sóc cho họ...

    Hoàng Minh hoảng sợ khi tiếp đó là một loạt tiếng la hét. Và đêm đó, căn nhà đã xảy ra hỏa hoạn, mà người làm nên việc này chính là do mẹ Tuấn Phong. Người mà nó luôn yêu mến, là người đã làm tổn thương người khác, cướp mất sinh mệnh của cha nó cả chính mình rồi xém chút luôn cả nó. Người phụ nữ này là mẹ nó sao?

    Dòng nước mắt tuyệt vọng rơi xuống, gần đây nó phát hiện mình khóc rất nhiều rồi. Nó đã thật sự trở nên yêu đuối khi không có Hoàng Tiến bên cạnh. Đau quá, Tiến ơi, tao nhớ mày, rất nhớ mày.

    "Hoàng Tiến..." miệng bất giác gọi tên người nào đó.

    Mọi chuyện dường như chỉ vừa mới bắt đầu, chuông điện thoại trong người nó ra lên. Nhìn một dãy số lại trong lòng nó có chút mon đợi lại có chút đau buồn. - A lô...

    Một giọng nói nặng chịch từ phía đầu dây vang lên vừa gấp gáp vừa sợ hãi. - Thằng Tiến, có chuyện rồi...

    Nhìn sắc mặt trắng bệch, Hoàng Minh chưa kịp hiểu gì nó đã điên cuồng chạy ra khỏi phòng. Hoàng Tiến có chuyện, tại sao lại xảy ra việc như thế được. Không bao giờ, không thể nào.

    Địa điểm nói trong điện thoại là gần bệnh viện hơn một nghìn mét. Tuấn Phong điên cuồng chạy đến, khuôn mặt trắng bệch nhìn về phía con hẻm nơi cuối đường. Giữa một bọn người cầm nhiều thanh gỗ dài là hai dáng người nằm co lại dưới đất. Toàn thân là máu cùng bụi bẩn. Trong chớp mắt Tuấn Phong không ngần ngại quăng chiếc điện thoại trên tay đi, nhặt lấy một thanh sắt dài hơn một mét bên cạnh bãi rác, hét lớn nhào đến một đám khoảng sáu người đánh tới.

    - Lũ chó khốn nạn, tụi bây đánh chó phải biết mình mặt chủ chứ...

    Thanh sắt đưa tới một cú từ trên cao hạ một lúc hai tên. Tuấn Phong nhanh nhẹn đánh bốn tên còn lại đang nhào đến mình. Thanh sắt lại một lần nữa giơ lên cao một tên tiếp theo bị hạ. Nhưng sau đó đầu óc Tuấn Phong trở nên choáng ván, trên trán chảy xuống một dòng chất lỏng ngã ngay ra mặt đất, co người lại cùng Hoàng Tiến ôm lấy nhau chịu đựng từng cây giáng xuống. Cho đến khi ánh mắt mờ dần không còn biết được gì nữa, tất cả điều chìm sâu vào trong bóng tối.

    Những âm thanh hệ thống nhẹ nhàng vang lên, ù ù bên tai. Tuấn Phong từ từ mở mắt, nghe xung quanh là những tiếng khóc thảm thương. Nó đứng nhìn chú, Hà Uyên, Hải Kỳ mặt lặng lẽ cuối xuống không ai nói lời nào. Miệng chưa kịp hỏi đã thây một thân ảnh trắng từ trong phòng cấp cứu bước ra, Quang Dương đau buồn cuối mặt nói.

    - Em xin lỗi, em đã dùng hết sức lưc của mình rồi. Nhưng Hoàng Tiến đã...

    Tiếp theo đó là một chiếc giường được kéo ra, thân ảnh quen thuộc bị một lớp vải trắng phủ lại. Hoàng... Hoàng Tiến... mày tại sao mày lại bỏ tao? Tao không tin... nó đau khổ tuyệt vọng ôm lấy cái đầu đau nhứt của mình hét.

    - Không, không thể nào? Mày không thể chết... Tiến... tao yêu mày.
     
  4. konny

    konny Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    511
    Được thích:
    1.055
    Đã thích:
    321
    GSP:
    Ap
    Chương 19


    - Không, không thể nào? Mày không thể chết... Tiến... tao yêu mày.


    Tiếng hét dường như muốn thấu đến tận trời xanh, bên tai nó dường như nghe được tiếng gì đó, khi giật mình mở mắt ra. Hoàng Tiến ngồi bên cạnh nó, trán quấn băng trắng toát. Nắm chặt lấy tay Tuấn Phong hoảng hốt.


    - Phong mày không chứ?


    Tuấn Phong nhìn cậu rưng rưng nước mắt, từ trong cơn mơ từ từ hoàn tỉnh. - Tiến có phải tao đang nằm mơ. Mày đừng rời tao nữa mà, tao không chịu nổi đâu...


    Khóe mắt Hoàng Tiến chợt cay, cuối người xuống ôm ghì lấy Tuấn Phong mà nóng bổng hôn. Lỗi tại cậu mà Tuấn Phong phải đau lòng, tại cậu mà Tuấn Phong phải khóc... cậu xin hứa trên đời này cậu chỉ yêu mỗi một người tên Tuấn Phong, mãi mãi sẽ không làm tổn thương người này nữa.


    Cả hai thở gấp rời môi nhau mang theo sợi tơ bạc dài. Hoàng Tiến hôn nhẹ lên trán Tuấn Phong mỉm cười. - Tao sẽ không bao giờ rời xa mày nữa đâu. Mãi mãi yêu mày, cho đến khi nào tao cùng mày rời khỏi thế gian tan biến trong vũ trụ.


    Tuấn Phong mỉm cười vươn lấy tay ôm lấy cổ Hoàng Tiến hôn nhẹ lên môi cậu. - Mày hứa thì phải nhớ đó thằng khốn.


    Trong phút giây đó, lần đầu tiên trái tim Hoàng Tiến như đã chết. Ánh mắt say đấm nhìn Tuấn Phong không ngừng, nước mắt chợt rơi xuống. Ôm lấy Tuấn Phong điên cuồng hôn tới, bị tấn công bất ngờ Tuấn Phong ngạt thở như mơ màng chìm đấm theo. Nếu có thể ngay lúc này ăn tươi nuốt sống nhau thì tốt biết mấy, sẽ không còn ai phải buồn, sẽ mãi mãi được ở bên nhau cùng nhau hòa thành một.


    Hoàng Tiến không thể tin tưởng được đây là sự thật, lần đầu tiên trong đời Tuấn Phong người cậu yêu cười với cậu, khóc vì cậu. Có hạnh phúc nào hơn nữa chứ?


    Hoàng Tiến lưu luyến rời đôi môi đỏ mộng của Tuấn Phong. Nhìn gương mặt say tình của ai đó mỉm cười, hạnh phúc, lần đầu Tuấn Phong trở nên ngọt ngào như thế này. Chắc cậu chết vì kẹo mất, à không, đây là gì thế, ngọt hơn kẹo mà khiến người ta nghiện mất thôi, phải là ma túy mới đúng.


    Hoàng Tiến đưa hai cái trán kề nhau, nhìn sâu trong mắt người kia mỉm cười. - Mày cười đẹp lắm, cười tao xem nữa đi, được không?


    Lần đầu Tuấn Phong thiện thùng, mặt đỏ như trái cả chua đẩy Tuấn Phong ra mỉm cười.


    Nụ cười dường như giết chết trái tim Hoàng Tiến luôn rồi. Có lẽ nhìn nhau cả đời như vầy không bao giờ chán.


    Trong lúc cả hai đang chìm đấm ôm nhau thì bên ngoài bỗng dưng nghe được tiếng động. Hoàng Minh đẩy Hà Uyên trên xem lăn nhìn hai đứa trẻ, vẻ mặt cả hai trắng càng thêm trắng bệch. Giọng Hoàng Minh run run.


    - Hai đứa, đang làm gì đây, rốt cuộc là gì đây?


    ***


    Trong phòng bệnh hiện lên một tầng khí lạnh, không ai nói gì, mỗi người điều chìm sâu trong suy nghĩ riêng của mình. Giờ có mặt đầy đủ mọi người, một mảnh im lặng, trong lòng Tuấn Phong mang một nổi lo đáng sợ, còn Hoàng Tiến thì kiên quyết nhìn về phía họ.


    Cuối cùng Hoàng Minh chính là người mở đầu cho câu chuyện. - Hai đứa đã bắt đầu từ khi nào?


    Tuấn Phong trong lòng chứa đầy tội lỗi nhìn người chú của mình im lặng, liếc nhìn sang Hoàng Tiến lúc này nghiêm túc đến chưa từng thấy, cậu mở miệng nói. - Tụi con đã bắt đầu từ rất lâu rồi, và cũng có lẽ là lần đầu chúng con gặp nhau.


    Hoàng Minh trầm mặt nhìn hai đứa trẻ không biết nói gì, cũng không một chút tức giận, mà chỉ là có chút đau đớn không nói nên lời. Hà Uyên nhìn Hoàng Tiến nức nở. - Hai đứa không thể nào, hai đứa chính là anh em.


    Tuấn Phong ghét bỏ nhìn bà. - Bà có tư cách gì nói chứ, bà chẳng nuôi tôi được ngày nào?


    "Rầm..." một chiếc bàn thủy tinh gần như muốn vỡ cóc nước trên bàn lây đông rơi xuống tạo nên tiếng động giòn tan. - Con căm miệng lại cho ta, đừng sỉ nhục bà ấy.


    Hoàng Tiến gần như không còn sợ ông nữa, đánh mắt lạnh lùng liếc sang. - Thì sao chứ, sỉ nhục bà ta thì sao chứ. Cha đau lòng lắm à? Có lẽ sẽ không muốn gặp đứa con mất dạy như tôi nữa chứ gì?


    Quang Dương ngồi nhìn chị gái mình khóc đến không chịu nổi mới quát. - Cậu mới chính là người nên im lặng đấy. Cậu biết cậu đang nói điều đó với ai không?


    Hoàng Tiến lơ đãng nhìn người phụ nữ kia cau mày. - Nước mắt giả tạo đó, chỉ có cha tôi mới tin. Đồ giả dối.


    "Chát..."


    Một tiếng âm thanh giòn tan không lưu tình phát ra. Đôi tay mảnh mai cứu người hằng ngày của Quang Dương in sâu vào khuôn mặt cậu. - Uổng công lúc nhỏ tôi chăm sóc cậu, uổng công mọi người điều yêu thương cậu. Cậu biết người cậu đang sỉ nhục là ai không? Chính là... mẹ của cậu đó...


    "Mẹ..." khuôn mặt Hoàng Tiến bị tát đỏ hiện lên vệt trắng. Cậu trợn mắt nhìn người phụ nữ ngồi trước mặt mình, đây là mẹ của cậu hay sao? Nước mắt bất giác rời đầu trên mặt. Cậu hét lên đối với cha mình. - Không thể nào? Bà ta không thể nào là mẹ của tôi. Cha chẳng phải ông nói mẹ của tôi không thương tôi sẽ theo người đàn ông khác không ba giờ về nữa hay sao? Ông chính là lừa gạc tôi, tất cả điều lừa gạc tôi.


    Hoàng Minh nhìn đứa con trai đang thống khổ của mình đau lòng, có lẽ tất cả mọi chuyện điều do ông. - Tiến ta...


    Hoàng Tiến chặn ngang lời nói của ông, nức nở. - Cha không cần phải nói điều gì nữa.


    Lúc tất cả mọi người tuyệt vọng nhất, khôn biết nói gì thì giọng nói nhẹ nhàng gần như đau đớn của Quang Dương phát ra. - Hoàng Minh bị vô sinh, năm đó vì mẹ cậu đã giấu ông ta một mình đi đến bệnh viện thụ tinh nhân tạo. Sau khi sinh cậu ra, ông ta dường như rất vui mừng rất yêu thương đứa con như cậu, rồi cho đến một ngày ông ta biết được chính ông ta vô sinh, ông ta hận Hà Uyên giấu ông ta.


    Quang Dương chưa nói hết, Hoàng Minh lại thở dài. - Và cho đến cuối cùng ta biết được một điều. Trong chuyện này không phải lỗi do ai cả. Mà là do số phận, ta cũng xin lỗi con vì đã giấu việc con có một người mẹ tuyệt với đến thế. Thường gian qua, ta đã không chăm sóc cho con cũng bởi vì cùng Hà Uyên bên nước ngoài. Mẹ con bị bệnh tim từ nhỏ và cho đến bây giờ thì càng trở nặng hơn. Mẹ con chỉ muốn về đây gặp con, được ở bên con.


    Chân Hoàng Tiến quỵ xuống, cậu tuyệt vọng ôm lấy đầu mình nước mắt càng nhiều. Có lẽ đã bị tổn thương quá rồi.


    Rồi hơi ấm quen thuộc nào đó lại bao quanh cơ thể nó, lạnh lẽo nhưng ấm áp lắm. - Tiến, dù xảy ra chuyện gì cũng đã có tao bên mày.


    Hà Uyên nhìn hai đứa trẻ đau lòng, đôi chân yếu ớt bước đến, dang rộng đôi tay ôm hai đứa trẻ vào lòng. - Hai con điều là bảo bối ta yêu nhất. Không được khóc, chỉ cần được ở cùng các con là đủ rồi.


    Hơi của mẹ ấm ám quá, lần đầu tiên Hoàng Tiến cảm thấy như vậy. Ngoài hơi ấm ngày ngày của Tuấn Phong thì nó ấm áp hơn bất cứ thứ gì. Giọng cậu dường như run lên, gọi.- Mẹ...


    Hà Uyên ôm chặt hai đứa trẻ, hạnh phúc nức nở.


    Chuyện cứ thế dường như kết thúc. Hà Uyên ngồi trên ghế ôm Hoàng Tiến vào lòng, còn Hoàng Tiến thì ôm Tuấn Phong không rời nhìn mọi người trong phòng nói. - Cho dù sau này có chuyện gì, con cũng yêu mỗi mình Tuấn Phong thôi. Mong mọi người chấp nhận, dù con với nó có quan hệ máu thịt như thế nào đi nữa thì con cũng không thể nào bỏ nó. Chúng con đã ở cùng nhau lâu như thế rồi không thể nào thay đổi được nữa... trừ khi con và nó mất đi.


    Tuấn Phong ở trong lòng Hoàng Tiến khuôn mặt lạnh lẽo như thường ngày, mà lòng nổi lên bao ấm áp. - Con cũng vậy. Con không muốn rời xa nó.


    Câu nói này của Tuấn Phong dường như đang nuốt chọn lấy Hoàng Tiến. Cậu đang nằm trong lòng mẹ bỗng dưng đè nhào Tuấn Phong dưới đất hôn hôn liên tục lên má. - Mày hứa rồi đó nha... trời ơi, sao tự dưng vợ tao lai đáng yêu như vậy nè.


    Hoàng Minh nhìn hai đứa trẻ lắc đầu, thật sự hết nói nổi, Hà Uyên chỉ mỉm cười nhìn hai thằng nhóc nghịch ngợm này. Dù hai đứa nó có yêu nhau cũng không sao. Mọi người sẽ không ai ngăn cản nó, sẽ không ai muốn tụi nó đau khổ giống như họ đã từ trải qua. Thật sự là khi con người đã khổ một lần rồi mới biết đau tới mức nào, ới có thể hiểu được cảm giác của người khác như thế nào. Chỉ mong tụi nó có thể hạnh phúc bên nhau cùng nhau đi đến hết trận đường dài.


    Dương Quang nhìn hai đứa trẻ, nhớ lại truyện lúc xưa lại rơi nước mắt. Lặng lẽ bước đi, lưu luyến nhìn Tuấn Phong. "Phong à, dù con có chấp nhận ta hay không, nhưng cả đời ta con cũng chính là con trai của ta... Tuấn Kiệt, anh ở nơi đấy có thấy hạnh phúc không, con trai anh giờ rất hạnh phúc đấy. Hãy đợi em đi, rồi một ngày nào đó mình sẽ gặp nhau, dù thế nào thì em vẫn mãi yêu anh... em anh suốt kiếp..."
     

Chia sẻ trang này