Truyện ngắn Tình yêu của Mẹ, chữ "hiếu" của Con!

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Mộc Hương, 2/7/20.

  1. Mộc Hương

    Mộc Hương Gà cận

    Bài viết:
    271
    Được thích:
    237
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    1.
    Chuyện kể rằng, ở một vùng quê nọ có một người phụ nữ sinh được hai cô con gái, khi cô con gái lớn mười lăm tuổi và cô con gái thứ hai tròn mười ba tuổi thì chồng bà không may qua đời vì căn bệnh hiểm nghèo.
    Bà không đi bước nữa, nhưng để có thêm tiền trang trải cuộc sống gia đình và lo học phí cho con, bà thường làm quen với những người đàn ông đã từng trải, có điều kiện kinh tế. Bà không để tâm đến việc người đó đã có gia đình, vợ con hay chưa. Thậm chí, khi bà biết rõ họ đang ràng buộc với một người phụ nữ khác, bà vẫn tặc lưỡi mặc kệ tất cả. Bà cứ nghĩ rằng không ai biết, nhưng thực ra tất cả mọi người đều biết. Bà, đã hủy hoại hạnh phúc của nhiều gia đình.
    Đứa con gái lớn của bà biết mọi chuyện. Và đứa con gái nhỏ của bà, bằng cách này hay cách khác, cũng không thể nào không biết. Thay vì gặp trực tiếp bà, vợ của những người đàn ông kia thường chọn tấn công con gái bà, bằng cách chọn thời điểm bà vắng nhà để gọi điện hoặc gửi thư đến, kể cho chúng nghe tất cả những tội lỗi mà mẹ chúng đã gây ra với gia đình họ, Và họ còn tha thiết xin hai cô con gái hãy cản chân bà mẹ lại, vì họ không còn tìm được bất cứ cách nào để níu giữ người đàn ông đang không muốn quay đầu kia.
    Hai cô con gái lớn lên bằng việc nghe rất nhiều những lời lẽ không hay về mẹ. Cô chị có vẻ hiểu và cảm thông hơn, và dù không đồng ý nhưng cô vẫn thường nhắm mắt cho qua. Nhưng cô em thì khác, cô phản ứng gay gắt với tất cả những người đàn ông lấy danh nghĩa bạn bè, đồng nghiệp của mẹ cô để tới nhà cô chơi, cô cũng không nhận bất cứ đồng tiền hay món quà nào mà họ mua cho cô. Và cô bị mẹ giận. Cứ mỗi lần có đàn ông tới nhà chơi cô lại tỏ ra hằn học, và mẹ cô chắc chắn không hài lòng về thái độ đấy. Thế rồi cô và mẹ cãi nhau, cô chạy ra khỏi nhà.
    Nhưng mười ba tuổi, cô không có đủ dũng cảm để tự bươn chải cuộc sống một mình. Sau mỗi lần tìm một chỗ kín đáo khóc chán khóc chê, cô lại lò dò về nhà, trùm kín chăn vào đầu và khóc tiếp.
    Một hôm, khi cô đang tắm, có một người đàn ông đột nhiên mở cánh cửa nhà tắm. Cô hét lên và giựt tay đóng lại. Sau khi mặc quần áo, cô ra ngoài và hỏi người đàn ông đó với thái độ khó chịu: “Tại sao chú làm thế?” Người đàn ông tỏ ra vô tội và bảo: “Chú không biết có người bên trong”. Cô lườm ông ta, thừa biết ông ta đang giảo biện. Còn mẹ cô thì nói: “Chú vô ý, có gì to tát đâu.” Và cô lại giận, lại bỏ đi khỏi nhà.
    Cô từng nghĩ, cô không ích kỷ đến mức không muốn mẹ tìm một chỗ dựa mới. Chỉ cần đó là một người đàn ông tử tế và độc thân, nhất định cô sẽ gật đầu đồng ý.
    Nhưng đàn ông tử tế và độc thân, liệu họ có chọn một người như mẹ cô?
    2.
    Khi hai chị em cô vào đại học, gánh nặng tài chính đặt lên vai mẹ cô mỗi lúc một nhiều thêm. Mẹ cô không dám ăn dám tiêu, toàn bộ tiền lương kiếm được mỗi tháng đều gửi để chị em cô chi trả tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền học phí,... và rất nhiều những khoản linh tinh khác. Chỉ cần là những khoản chi tiêu hợp lý, mẹ cô đều cố gắng để đáp ứng cho hai chị em. Rồi sau đó lại là những khoản chi lớn khác: Xin việc cho cô chị, mua xe cho cô em,... Đó đều là những khoản tiền vắt kiệt sức lao động của bà. Nhưng để con cái không phải tủi thân vì thua kém bạn bè, bà vẫn không ngừng cố gắng, sự cố gắng của bà không loại trừ việc tìm kiếm sự hỗ trợ của một vài người đàn ông khác, và tất nhiên, họ đều đã có gia đình.
    Khi trưởng thành, cô em gái không còn phản ứng gay gắt như trước nữa. Cô bắt đầu có cách hành xử giống với cô chị, nhắm mắt, tỏ ra thờ ơ, dù trong lòng cô vẫn vô cùng khó chịu. Có một lần về quê, cô đã hỏi mẹ: “Sao mẹ phải làm vậy?” Mẹ cô dịu dàng trấn an cô: “Mẹ làm thân để mẹ kiếm tiền?” Cô thấy xé ruột xé gan.
    Cô vẫn muốn học đại học, muốn mua laptop, muốn đi xe máy, muốn có chiếc váy xinh cho bằng bạn bằng bè,... Nhưng cô chẳng bao giờ tự hỏi, tiền mẹ cô lấy ở đâu ra? Cô vẫn muốn có tất cả những thứ đó để thỏa mãn cá nhân, nhưng lại luôn chỉ trích lối sống dễ dãi của mẹ.
    Dần dần, cô bắt đầu không đỏi hỏi mẹ cô nữa. Cô cố gắng học hành chăm chỉ, tốt nghiệp loại giỏi để mẹ cô thấy vui lòng. Khi cô ra trường, mẹ cô cũng dần già đi. Mấy lần gọi điện về nhà đều thấy mẹ bảo đang ốm, cô quyết định rời thành phố, về quê tìm việc.
    Về quê xin việc vốn không phải dễ dàng, lại là vùng nông thôn. Thời gian đầu cô phải đi đi về về gần hai mươi cây số. Sau đó cô quyết định thi vào Nhà nước. Mẹ cô lo lót chạy chọt, nhưng cô kiên quyết: “Nếu mẹ chạy tiền, có thi đậu con cũng không vào làm.” Mẹ cô đã dành cả thanh xuân để lo lắng cho hai chị em cô, cô không muốn bà dành phần đời còn lại nai lưng trả nợ khoản tiền bỏ ra xin việc cho cô nữa.
    Đợt thi năm ấy, cô may mắn trúng tuyển. Khỏi phải nói mẹ cô đã vui mừng cỡ nào.
    Bà đi khắp nơi khoe khoang con gái bà giỏi giang ra sao, tốt nghiệp Đại học loại giỏi, không tốn một đồng chạy chọt mà vẫn thi được vào Nhà nước. Giờ đã được về làm việc ngay gần nhà.
    Bà bảo cô, công việc ổn định rồi, lấy chồng đi thôi.
    Cô tìm một người đàn ông hiền lành, công việc ổn định, cách nhà cô không xa. Mẹ cô rất hài lòng về chàng rể này. Cô không yêu người ấy lắm, nhưng cô vốn dĩ chưa từng yêu ai sâu đậm, chỉ cần không có ấn tượng xấu ban đầu, cô tin có thể sống hòa hợp với nhau cả đời.
    Ngày cô lấy chồng, mẹ ngỏ ý muốn mua cho cô nhiều thứ. Nhưng cô bảo cô chẳng cần gì. Tiền mừng đám cưới của bạn bè, đồng nghiệp cô đều để mẹ giữ hết, cô bảo: “Con chẳng đưa được đồng nào để mẹ lo đám cưới, mẹ cứ cầm lấy mà trả tiền phông rạp, cỗ bàn”.
    3.
    Sau khi lấy chồng, buổi trưa đi làm cô vẫn thường hay ghé vào ăn cơm cùng mẹ. Lúc này mẹ cô chẳng còn phải lo toan cho hai chị em cô, đồng lương của bà đủ để bà sống một cuộc sống thoải mái, sung túc. Nhưng bà vẫn có một thói quen khó bỏ, đó là bệnh "tiếc của". Có lẽ vì ảnh hưởng bởi cuộc sống thiếu thốn, nghèo khổ ngày xưa, bà thường không vứt đi những thứ đồ mà đáng lẽ ra chúng không nên được sử dụng nữa. Đồng lương công chức Nhà nước của cô không được bao nhiêu, không đủ để mua sắm nhiều thứ cho cả nhà mẹ đẻ lẫn nhà chồng. Nên cô thường bảo mẹ: "Cái gì không dùng nữa thì mẹ vứt đi". Mẹ cô lại bảo: "Cứ để đấy, cũng chẳng ảnh hưởng gì".
    Mẹ cô dễ tự ái, lại thường hay suy nghĩ. Vậy nên cô cũng không dám cằn nhằn nhiều. Dần dần, cô mặc kệ, để mẹ thích làm gì thì làm.
    Thực phẩm bà thường mua rất nhiều, để dành trong tủ lạnh, nấu một lần ăn hai ba bữa, thậm chí là cả tuần,...
    Ai cho gì, dù thích hay không, cần hay không, có dùng đến hay không,... bà đều mang về hết.
    Hộp nhựa đựng đồ dùng, mỹ phẩm,... vứt đi thì tiếc, bà tận dụng đựng đồ ăn cất trong tủ lạnh...
    Thời gian cứ trôi như vậy. Những gì mà người mẹ cho rằng tốt nhất đều sẽ mua để dành cho con, còn cô con gái, vì không muốn làm mẹ buồn, cũng không dám nói, cứ vậy mà đón nhận...
    4.
    Bà mẹ thắp ba que nhang lên bàn thờ, trên đó có hai tấm di ảnh, một của chồng bà, tấm còn lại... là của cô còn gái, chỉ mới vừa tròn hai mươi bảy tuổi.




     
  2. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.230
    Được thích:
    8.225
    Đã thích:
    14.087
    GSP:
    Ap
    Ủa???? Vụ gì đây? Đọc đến đây tự nhiên sốc :3
     
    Mộc Hương thích bài này.
  3. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.546
    Được thích:
    2.784
    Đã thích:
    5.460
    GSP:
    Ap
    Truyện không liên kết về nội dung nhỉ, giữa 1, 2, 3, 4 rất rời rạc. Và chị không hiểu em xây dựng 2 cô con gái để làm gì khi mà đến cuối truyện chỉ nhắc đến 1 và cô còn lại cũng không góp phần phát triển cốt truyện cũng như có ảnh hưởng đến những nhân vật khác.
    Lời kể có phần thiếu cảm xúc. Đọc toàn bộ truyện như là đang ngồi nói chuyện phiếm và em tường thuật cho mọi người một câu chuyện để có chuyện mà nói.
    Đôi dòng suy nghĩ của chị khi đọc truyện của em, chỉ là cảm nhận cá nhân thôi nên em đừng buồn nếu chị nói hơi quá. :)
     
    Mộc HươngKevin Đẹp Trai thích bài này.
  4. Mộc Hương

    Mộc Hương Gà cận

    Bài viết:
    271
    Được thích:
    237
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Thì đó, tui cũng không rõ vụ gì. :3
    Chị nói đúng rồi đấy ạ! Em chỉ là kể một câu chuyện phiếm thôi, một câu chuyện của bạn thân em. Em ngồi nghĩ đến đâu viết đến đấy, chứ cũng ko có cốt truyện gì cả.
    Chỉ là tự nhiên nhớ đến nó, nên em muốn viết ra thôi. :)
    Em không buồn gì đâu ạ, vì viết xong đọc lại em cũng cảm thấy được nó rất rời rạc. Thường những bài viết hời hợt kiểu này lâu nay em chỉ để trong máy tính, mà hôm qua chả hiểu sao lại muốn đăng lên.
    Cảm ơn chị Ninh và Hạnh đã dành thời gian nghe em kể lể :)
     
  5. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.230
    Được thích:
    8.225
    Đã thích:
    14.087
    GSP:
    Ap
    Ựa. Vụ gì đây? Sao biết cả những điều thầm kín nữa vậy? Who are you?:-?
     
  6. Mộc Hương

    Mộc Hương Gà cận

    Bài viết:
    271
    Được thích:
    237
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Tui đã đi đào mộ tất cả bài đăng của bà đó? ^^
     
    Cục Tẩy thích bài này.
  7. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Ui chu chao là hot! Chết mấy bà rồi! Lót dép hóng.
    Mà thiệt đọc truyện cuối cùng hiểu là cô chị chết nhưng chẳng có lý do.
     
    Mộc Hươngngocnungocnu thích bài này.
  8. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.230
    Được thích:
    8.225
    Đã thích:
    14.087
    GSP:
    Ap
    Bà hóng gì vậy trời? ;;)
     
  9. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.546
    Được thích:
    2.784
    Đã thích:
    5.460
    GSP:
    Ap
    Ủa, biết cả mình á?
     
  10. Mộc Hương

    Mộc Hương Gà cận

    Bài viết:
    271
    Được thích:
    237
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Trang hồ sơ của chị có ghi facebook là ninhle235 mà.
    Nên em đoán bừa. :D
     
    Cục Tẩy thích bài này.
  11. Lê La

    Lê La Gà BT Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    2.546
    Được thích:
    2.784
    Đã thích:
    5.460
    GSP:
    Ap
    À, ra thế. :))
     
    Cục Tẩy thích bài này.
  12. Mộc Hương

    Mộc Hương Gà cận

    Bài viết:
    271
    Được thích:
    237
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Nhưng chị tên Ninh hay tên Lê vậy ạ? ^^
     
    Cục Tẩy thích bài này.
  13. Sunflower HMT

    Sunflower HMT Gà cận

    Bài viết:
    800
    Được thích:
    872
    Đã thích:
    840
    GSP:
    Ap
    Em ơi mất công viết thì cũng nên đầu tư chút xíu, chứ các chị cũng mất công đọc lắm. :)))
     
  14. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Hóng biến! Tui rãnh quá mà!
     
  15. Mộc Hương

    Mộc Hương Gà cận

    Bài viết:
    271
    Được thích:
    237
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    Dạ để lần sau khi đăng mấy bài kiểu này em sẽ note: “Bài này tác giả rảnh quá nên viết, độc giả chú ý khi nào thật rảnh quá hẵng đọc”. =))
     
    Sunflower HMTĂn no rũng mỡ thích bài này.
  16. Cục Tẩy

    Cục Tẩy -Tẩy- Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.312
    Được thích:
    3.189
    Đã thích:
    4.459
    GSP:
    Ap
    Ủa sao tui lại thấy nó thu hút ta? Mỗi tội cái số 4 làm chưng hửng á.
     
    Mộc Hương thích bài này.
  17. Mộc Hương

    Mộc Hương Gà cận

    Bài viết:
    271
    Được thích:
    237
    Đã thích:
    160
    GSP:
    Ap
    À, là thế này Tẩy ạ, em ngồi kể lể đến gần hết cái số 3 thì thấy buồn ngủ quá, mà đọc lại thấy nó cứ dang dang dở dở, nhưng lại vẫn cứ muốn đăng. Thế là em quyết định phệt luôn cái số 4.
    Từ cái số 3 đến cái số 4 vẫn đang còn rất nhiều chuyện xảy ra nữa. Nhưng toàn là chuyện đau lòng, nên em thôi không viết nữa. :)
     
    Cục Tẩy thích bài này.
  18. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    971
    Được thích:
    1.027
    Đã thích:
    569
    GSP:
    Ap
    Nội dung khá tốt nhưng chưa sắp xếp và giải quyết chưa hợp lý.
     

Chia sẻ trang này