Tìm lại anh và một lần nữa yêu anh - Hoàn thành - Ivy_Nguyen

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ivy_Nguyen, 10/9/14.

  1. Đinh Ngọc Diệp

    Đinh Ngọc Diệp Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    578
    Được thích:
    724
    Đã thích:
    2.220
    GSP:
    Ap
    Sao em có cảm giác chị sẽ có một cái kết vội vã nhỉ?
     
  2. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Chương 29: Nằm viện

    “Thôi đừng có nhìn nữa, người ta không tới đâu.”

    Bóng tròn vừa nói vừa ném con dao gọt trái cây xuống bàn, đưa trái lê đang gọt dở lên cắn rốp một cái. Đây là lần đầu tiên Bóng tròn có cùng quan điểm với Tery, tên Đầu to đó không đáng để Chi Nga khổ như thế.

    Chi Nga rũ mắt xuống tự kỷ bằng cách tự chơi với mấy ngòn tay. Một tuần rồi, anh không đến. Cứ tưởng đã hiểu rõ lắm về anh, thế mà lại không biết anh có thể nhẫn tâm như vậy. Một lần đến thăm cũng không có. Trước đây cô chỉ cần xước da, hay đứt ngón tay đã làm anh cuống lên, càu nhàu mãi không thôi còn bây giờ thì… Chi Nga nhìn vào đùi trái vẫn băng kín của mình, chỉ cần cử động một chút, băng vải sẽ sát vào phần da cắt lọc đau tới nghiến răng. Vậy mà anh chẳng quan tâm. Thì ra nếu không yêu có thể dửng dưng như thế. Có lẽ kiếp này, cô có chết anh cũng chẳng quan tâm đâu nhỉ? Ý nghĩ này khiến nước mắt Chi Nga lại trào ra.

    Âm thầm theo sát anh hay chủ động tấn công dồn dập liên tục mấy tháng qua không khiến Chi Nga thấy mệt. Sự dửng dưng không thèm để ý của anh mới thực sự khiến cô thấy mệt mỏi, mất hết tinh thần.

    Bóng tròn biết mình lỡ lời, rút khăn giấy đưa Chi Nga, cố gắng nói chuyển đề tài khác.

    “Bố mẹ cậu không tới thăm à?”

    “Mẹ theo bố vào Đà Nẵng rồi.”

    Liền một lúc hai đứa con đều đi học xa, bố cũng đi làm xa để một mình mẹ ở nhà thui thủi một mình. Thế nên từ năm ngoái Chi Nga đã động viên mẹ theo bố đi công tác. Lần này tai nạn bất ngờ nhưng không nghiêm trọng nên Chi Nga không thông báo, sợ bố mẹ lo lắng. Nhưng cô biết chỉ cần một cú điện thoại thôi họ sẽ lập tức trở về bên cô, điều này khiến trái tim Chi Nga cảm thấy vô cùng ấm áp. Hơn nữa một mình gà mẹ Kha bên cạnh quang quác kêu đã ầm ỹ lắm rồi. Còn có cả Bóng tròn, Ly, và Tóc vàng nữa. Chỉ là thiếu một mình Quang mà thôi.

    Chi Nga giật mình nhận ra. Thế giới trước đây của cô lấy Quang làm trung tâm, các mối quan hệ khác bị cô xem nhẹ. Bố mẹ và anh trai dần trở lên xa cách. Bạn bè chỉ có mình Bóng tròn, mà khi Chi Nga cần cậu ta nhất thì cậu ta cũng không có ở nhà. Thế nên khi Quang bỏ cô mà đi, bên cạnh cô chẳng còn ai.

    Chi Nga cố gạt nước mắt, nở nụ cười trấn an Bóng tròn. Có điều Bóng tròn đang không nhìn cô. Hắn trừng mắt với cô gái đang đứng ở cửa.

    “Cô tới đây làm gì?”

    Ngọc Hà e ngại nhưng vẫn chầm chậm bước vào. Cô đặt túi hoa quả lên bàn, rồi nhìn chằm chằm vào đùi trái của Chi Nga.

    “Không có thuốc độc đấy chứ?”

    Bóng tròn chỉ chỉ vào túi hoa quả, cố ý nói to. Ngọc Hà biết mấy người này kiểu gì cũng khó chịu vì sự xuất hiện của cô. Cô nhịn không đấu khẩu với Bóng tròn. Câu đầu tiên cô ta nói lại là:

    “Mười lăm triệu thật à?”

    Cả Chi Nga và Bóng tròn nghe đến đây đều ngớ người ra. Ngọc Hà cắn môi nói tiếp:

    “Chi phí vá da.”

    Chi Nga có chút muốn cười lớn. Quang vốn thích con gái dịu dàng, thông minh, tinh tế, tính cách nên có chút giảo hoạt vì anh nói như thế cuộc sống mới thú vị. Còn cô gái này một chút dịu dàng cũng không có, nóng tính, tính cách nói chung là đơn giản, nghĩ cái gì hiện lên hết trên mặt thì lấy đâu ra cái gọi là tinh tế. Rõ ràng khẩu vị món ăn của Quang vẫn không đổi, vậy mà khẩu vị bạn gái lại thay đổi chóng mặt đến thế?

    Thấy Chi Nga không đáp, lại còn nhếch môi cười. Ngọc Hà nóng máu quát:

    “Là tại cái tên Tóc vàng kia tìm tôi gây chuyện, nếu không, nếu không…” thì Ngọc Hà sẽ chẳng bao giờ thèm tới đây. Lịch sử đánh nhau của cô có bao giờ đi thăm người bị đánh đâu.

    “Hắn nói tôi phải trả chi phí nằm viện cho cô, tôi chỉ muốn đến để xác minh …” Giọng Ngọc hà nhỏ dần thành tiếng lẩm bẩm.

    “Ít ra thì cô cũng phải nói cái gì đi chứ? Còn ít cả tuổi hơn tôi mà tâm tư cứ như mẹ già 40 ấy.”

    Bóng tròn nghe Ngọc Hà lải nhải một hồi không chịu được nữa khẽ quát:

    “Cô đến để nói lung tung thì về đi.”

    “Tôi không nói lung tung, chuyện mười lăm triệu là sao?”

    “Cô muốn bồi thường?” Chi Nga nhướn mắt nhìn Ngọc Hà hỏi.

    Ngọc Hà có chút sợ hãi. Cô luôn tin con nhóc kia hiền lành, quát to một tiếng là khóc nhè. Nhưng cô nhầm rồi, bao nhiêu lần đánh nhau, những đứa con gái thậm chí là con trai bị cô đánh, thường khóc lóc mếu máo ngay tại chỗ, cầu xin tha cho cũng không thiếu. Chỉ con nhỏ này là đứng dậy, phủ bỏ đồ ăn rồi mới quay lưng bỏ đi, nhìn không ra một chút sợ hãi. Lần bị bỏng cũng thế, vết bỏng lớn và đáng sợ như thế mà cô ta ngay cả một tiếng rên cũng không thấy. Rồi bị con nhỏ này cho ăn hai cái bạt tai mà Ngọc Hà đến cả phản ứng lại cũng không có. Dữ dằn như cô mà quả thực lúc đó cũng thấy sợ. Giờ thì Ngọc Hà mới nhận ra, con nhóc này hình như không thèm đối đầu với mình chứ không phải là sợ hãi muốn tránh.

    Ngọc Hà thực sự muốn nói “còn lâu, đời tôi chưa biết bồi thường ai bao giờ” nhưng cuối cùng lại cúi đầu, rũ vai đáp lại:

    “Tóc vàng nói không đền, sẽ kiện, tôi có khả năng bị đuổi học.”

    “Cậu định bồi thường như thế nào?”

    Ngọc Hà cắn môi lắc lắc đầu. Cô đào đâu ra mười lăm triệu chứ, mỗi tháng xin thêm 50 nghìn tiêu vặt còn khó.

    “Bốn triệu rưỡi điện thoại, mười lăm triệu chi phí phẫu thuật có thể tính toán mà bồi thường được…”

    Lại nghe nhắc thêm đến cái điện thoại, mặt Ngọc Hà càng nhăn nhó.

    “… nhưng còn những tổn thương tinh thần cô gây ra cho tôi thì sao? Có cách nào bồi thường được không?”

    Ngọc Hà nghệt mặt nhớ tới Tery nói gì đến xúc phạm nhân phẩm với cái gì mà kiện tội phỉ bang. Như vậy là sao? Đền tiền còn chẳng đền nổi, mấy cái kiện tụng này cô có phải vào tù không đây? Ngọc Hà lại càng hoang mang.

    Chi Nga nhìn điệu bộ cuống lên của Ngọc Hà cảm thấy có chút buồn cười. Người ngốc có cái phúc của người ngốc, có biết lo lắng cũng chỉ là lo lắng mấy thứ da lông. Làm sao cô ta biết được tổn thương tinh thần lớn nhất mà cô ta gây ra cho Chi Nga không chỉ là xỉ nhục cô trước đám đông, đánh bạn thân của cô, hay là hất canh nóng vào người. Tổn thương lớn nhất là cô gái nóng nảy này cướp đi ánh mắt người cô yêu, cướp đi bàn tay anh ấy, cướp đi nụ cười ấm áp của anh. Những thứ ấy Chi nga tưởng, lẽ dĩ nhiên thuộc về cô. Dù rằng bây giờ hai người này đã chia tay, nhưng chỉ cần nghĩ cô gái này đã ở trong vòng tay, trong trái tim Quang dù chỉ vài giây cũng khiến Chi Nga khó chịu. Cô đến giờ vẫn chưa chấp nhận được việc mối tình đầu của Quang lại không phải là cô. Mà cô lại không thể giận, không thể trách mắng cô ta. Bởi lẽ trong mắt mọi người cô mới là người thứ ba, cô là lý do hai người này chia tay nhau.

    Chi Nga cúi đầu xoa trán nói:

    “Cô đi đi.”

    Ngọc hà hấp tấp muốn làm cho rõ.

    “Còn chuyện bồi thường?”

    “Tôi không so đo với cô.”

    Mắt Ngọc Hà sáng vụt lên.

    “Thật?”

    Bóng tròn hừ mũi nhìn cô ta, thuận miệng đáp hộ Chi Nga.

    “Nhưng nếu cô còn tới sinh sự, thì đừng trách.”

    Ngọc Hà không ngờ thái độ của Chi Nga lại như thế. Cô mừng rỡ vừa đi giật lùi ra cửa vừa xua tay nói luôn mồm:

    “Không, tuyệt đối không, từ giờ thấy cô em là bà chị đây sẽ biến mất, đừng lo…”

    Bòng tròn cười méo cả miệng, hắn nói một câu rất giống suy nghĩ của Chi Nga.

    “Người ngốc có cái phúc của người ngốc, cậu cứ đơn giản như cô nàng này thì cuộc sống của cậu sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”
    ---
    Chương 28 << >> Chương 30
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/5/15
  3. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Ngắn quá hà?
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  4. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Còn nhiều lỗi ghê nhỉ. Thank bé Búp nhá.
    Tại hết ý nên ngắn vậy đó. ^^
     
    bupbecaumua thích bài này.
  5. Đinh Ngọc Diệp

    Đinh Ngọc Diệp Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    578
    Được thích:
    724
    Đã thích:
    2.220
    GSP:
    Ap
    Hờ, đọc đến đây thấy Ngọc Hà buồn cười quá. Em đang không biết chị sẽ kết như thế nào, còn 2 chương nữa hở?
    P/s: Mụ kia, sao dám phớt lờ bình luận của em?
     
  6. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Uhm, khá vội, nhưng để chừa cho quyển 2, có thời gian sẽ viết quyển 2.
    Thực ra chị thấy Ngọc Hà cũng khá dễ thương.
    Trả lời cô một thể đây còn gì? ^^
     
    Đinh Ngọc Diệp thích bài này.
  7. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Chương 30: Em không muốn nhìn thấy anh nữa

    Kể từ ngày Chi Nga vào viện, cuộc sống của Quang vẫn cứ thế tiếp tục. Chỉ có một chuyện là vào ngày thứ tư, Ly phòng bên hùng hổ sang nói với Quang:

    “Anh định không đi thăm người ta à?”

    “Canh nóng không phải là tôi hất, người hất cũng chẳng phải là bạn gái tôi nên tôi đâu cần thay cô ta chịu trách nhiệm. Chi Nga chỉ là bạn học, lớp tôi cũng cử đại diện đi thăm rồi. Có gì không ổn?”

    Lý do này Quang đã chuẩn bị rất tốt. Những gì anh nói cũng chẳng có gì sai, không ai bắt bẻ được.

    Ly nhìn chằm chằm vào Quang một lát rồi xoay lưng bỏ đi. Quang nghe thấy cô ta nói:

    “Đồ máu lạnh, không đáng.”

    Quang cũng từng nghe Tery nói với Chi Nga, “Vì cậu ta, có đáng không?”

    Quang làm như không nghe thấy tiếng thở dài của thằng bạn cùng phòng, mắt vẫn chăm chăm nhìn vào tập tài liệu trên bàn, ngón tay vẫn cầm bút thoăn thoắt viết. Chuyện của Chi Nga dường như một chút tác động đến Quang cũng không có. Nhưng đó chỉ là những gì người ngoài nhìn vào rồi tự đưa ra kết luận.

    Ngồi trên lớp không có ai xán lại gần Quang nữa. Không có ai kéo tay hắn hỏi hắn cách lập trình mà hắn không thể tập trung trả lời vì tóc người đó chọc vào tay hắn nhưng khiến tim hắn lại tê tê buồn buồn. Chơi bóng bàn tới mệt nhìn về phía góc quán bi-a, cũng không thấy bóng dáng cô nhóc ngồi đọc sách. Đưa mắt nhìn cả lớp, cũng chẳng đụng phải ánh mắt ai. Vậy mà sao ánh mắt hai người hay chạm nhau đến thế? Hình như vì luôn nhìn theo Quang thế nên mỗi lần hắn đưa mắt nhìn mới có thể vừa vặn chạm mắt nhau. Lên thư viện học cũng không bị phân tâm vì nhận ra có người cứ thích ngồi gần mình, chỉ là dù không ai làm phiền vẫn không thể đọc nổi một trang sách. Đạp xe ngoài đường chợt nghe tiếng gọi.

    “Này, chờ em với.”

    Quay đầu nhìn lại, một cô gái mà anh không quen, đang rướn mình đạp xe đuổi theo người phía trước. Cách đây vài hôm thôi, cũng có một cô gái đuổi theo anh như thế.

    Biết đó chỉ là một trò cá cược. Biết mình chỉ là nạn nhân. Biết tất cả những gì cô nhóc làm, chỉ là giả tạo để lừa hắn. Nhưng có thể chỉ vì muốn lừa hắn mà cố gắng để cho những giả tạo ấy trở lên chân thật như thế này không? Nhìn vết bỏng đáng sợ trên đùi Chi Nga, giận dữ vì bị đánh lừa cũng tiêu tan hết cả. Nhưng cơn giận khác lại bùng lên, lần này hắn giận bản thân mình. Giận bản thân biêt rõ mà ánh mắt từ bao giờ đã không tự làm chủ được cứ luôn nhìn ngó tìm kiếm bóng dáng quen thuộc xung quanh. Giận trái tim hắn vì sao lại rung rinh khi cô nhóc kia cụp mắt mím môi che dấu nụ cười đắc ý nếu hắn vô tình khen một câu đồ ăn ngon. Giận vì biết rõ là bị lừa vẫn hy vọng ngày mai cô ấy vẫn tiếp tục lừa mình.

    Bất giác Quang đạp xe tới bệnh viện Chi Nga đang nằm. Hắn cười khổ nhận ra, hắn còn giận vì biết là thuốc độc mà vẫn muốn uống. Mười ngày rồi, hắn chưa nhìn thấy cô nhóc.

    Từ nhà gửi xe đi ra, Quang nhìn thấy mái tóc đen dài buông lơi quen thuộc. Cô nhóc ngồi ghế đá bên cạnh một bồn hoa rất đẹp.”Đóa hoa” ngoại quốc bên cạnh cô cũng đẹp không kém. Ánh nắng vàng chiếu vài tia xuyên qua đám lá cây càng làm rực rỡ thêm mái tóc vàng của cậu ta. Cả hai ngồi đó như một bức tranh sơn dầu đẹp đẽ khiến Quang cũng chùn chân không muốn bước tiếp. Chi Nga xoay lưng về phía Quang, Tery lại đối diện với Chi Nga. Thế nên chỉ có Tery nhìn thấy Quang. Tery nheo mắt nhìn Quang một cái như muốn nói “tôi biết cậu ở đó” rồi quay lại mỉm cười với người đối diện. Bất ngờ Tery luồn tay vào mái tóc dài và giữ gáy Chi Nga lại mà đặt xuống một nụ hôn. Động tác nhanh đến mức Chi Nga không kịp phản ứng, còn toàn bộ cảnh đó thu hết vào mắt Quang. Chứng kiến cảnh này thì thanh niên nghiêm túc như Quang sẽ chẳng bao giờ thèm để mắt đến một cô gái như Chi Nga nữa rồi, Tery thầm nghĩ.

    Quang tái mặt quay người bước vội đi. Bên ngoài mà dám hôn nhau sao? Anh cũng quê mùa quá đi, nhà nghỉ còn vào với nhau rồi, một cái hôn có là gì? Đi được vài bước Quang lại nghĩ: mình cứ thế này mà đi à? Muốn để hai người kia đùa bỡn với mình đến bao giờ nữa đây? Quang quay người lại tiến thẳng về phía hai người. Cố gắng hản nhiên cười nói:

    “Hai người cũng thân thiết quá đi ha.”

    Nghe được tiếng Quang, Chi Nga kinh ngạc quay đầu lại. Sớm không đến, muộn không đến, tại sao đúng lúc này lại đến. Chi Nga như trẻ con mắc lỗi, lo lắng sợ cảnh rồi bị nhìn thấy, vội vàng đưa tay che miệng lại. Mắt gắt gao nhìn biểu hiện của Quang.

    Quang cười nhạt, khoanh tay nhìn Chi Nga đang bối rối.

    “Còn nói em thích tôi? Hóa ra là ai em cũng thích.”

    Mặt Chi Nga đỏ bừng, trong đầu cô chỉ có bốn chữ: anh ấy thấy rồi, anh ấy thấy rồi.

    Quang nén cơn giận, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Anh nói với giọng bình thản nhất.

    “Chi Nga, loại con gái như em tôi không bao giờ cần. Người phù hợp với em là người ngay bên cạnh em kia kìa. Đừng làm phiền tôi nữa.”

    Khi nhắc tới người bên cạnh Chi Nga, ánh mắt Quang chuyển về hướng ấy. Tery quay mặt đi hướng khác nãy giờ nhưng vì những câu nói của Quang mà khẽ nghiêng đầu nhìn anh, và Quang sửng sốt khi nhìn thấy trên má trái trắng trẻo của hắn hiện rõ dấu vết của năm ngón tay.

    Quang thấy chấn động.

    Tại sao vậy? Tại sao Chi Nga lại tát Tery?

    Quang vội quay sang nhìn Chi Nga. Nhưng cô bé đã cúi đầu xuống, mái tóc dài đã xòa xuống che kín hai bên gò má. Vạt áo bệnh viện phía trước thẫm lại vì từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống tố cáo chủ nhân của nó đang khóc. Dù Chi Nga vô số lần khóc vì anh, nhưng chỉ có lần này là anh biết. Quang cuống lên lắp bắp:

    “Chi Nga, em… em…”

    “Anh đi đi, em không muốn nhìn thấy anh nữa.”

    Cô luôn âm thầm bên anh, luôn tìm mọi cách tiếp cận anh, nhưng anh thì sao? Anh nói “loại con gái như em tôi không bao giờ cần”. Bị anh bắt gặp cảnh xấu hổ kia, anh phải nổi giận chứ, sao lại thản nhiên như thế? Còn nhân cơ hội này rũ sạch sự theo đuổi bám dính của Chi Nga. Đợi tới ngày thứ mười anh mới tới, vậy mà anh lại nói ra những lời này. Cô có đáng thương đến mức phải cầu xin tình yêu từ anh hay không?



    Vai Chi Nga run rẩy vì khóc, Tery rụt rè mãi mới dám kéo cô vào lòng mà ôm. Chi Nga cũng không thèm dãy dụa. Tery nói:

    “Cậu ta đi rồi.”

    Một lúc sau mới nói tiếp:

    “Là tớ thì không được sao?”

    Chi Nga chùi mặt vào vạt áo đắt tiền của Tery, hay tay đẩy vai của Tery và thoát khỏi vòng ôm. Cô nói:

    “Không phải là cậu thì không được mà là không phải anh ấy thì ai cũng không được.”

    Chi Nga không cho Tery đỡ, cứ thế mà tập tễnh bước về phòng. Cô mệt mỏi, cô khóc, và giờ cô muốn ngủ. Tình yêu này nên giữ hay bỏ, nên tiếp tục hay buông tay? Cô mệt mỏi không còn muốn nghĩ đến nữa.

    Tery ngồi lại một mình, lòng thầm nghĩ, tại sao lại không giống như dự định nhỉ? Đáng lý tên Đầu to kia phải căm ghét Chi Nga lắm mới phải chứ. Đáng lẽ sẽ không xuất hiện ở bệnh viện mới phải. Mà tại sao nhìn thấy cảnh hôn nhau vừa rồi không xoay người mà bỏ đi giống như trong phim, lại còn quay lại để nhìn thấy hắn bị tát. Hẳn là tên Đầu to ấy đã nhìn thấy sơ hở trong những lời nói dối của mình. Hắn lấy tay xoa má lẩm bẩm “tát cũng mạnh quá đi” nhưng đau rát trên má sao lại chẳng bằng đau rát trong tim. Cô ấy nói “không phải anh ấy thì ai cũng không được”.

    Còn Quang thì ngơ ngác vì những gì mình thấy không giống như trong dự liệu. Hình như có chỗ nào đó không đúng.

    Hai giờ sáng hắn lôi Thắng đang ngủ dậy, kể cho hắn nghe chuyện của mình. Thắng ban đầu thì mắt nhắm mắt mở, càng nghe càng tỉnh ngủ. Càng nghe càng ngạc nhiên. Hóa ra giữa bạn hắn, Ngọc Hà, và mấy người phòng bên lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy.

    “Mày thấy rốt cuộc là sai ở đâu? Sao tao nghĩ mãi mà không thông?”

    Thắng vắt tay lên trán, trầm tư một lát mới nói:

    “Từ đầu đến cuối sao mày không tới trực tiếp mà hỏi Chi Nga, hỏi xem quan hệ giữa cô nhóc và thằng Tóc vàng là như thế nào?”

    Quang giật mình, tự hỏi bản thân: tại sai không hỏi Chi Nga? Ban đầu thì vì suy nghĩ ích kỷ, kệ cho cô ấy cố gắng tiếp cận mình, để cô ấy khổ sở mà không đạt được mục đích. Sau đó thì vì sao không nói? Vì sợ nói ra, cô ấy sẽ thừa nhận. Sáng ngày hôm sau tỉnh dậy mở cửa nhà vệ sinh không còn thấy cô ấy ngồi xổm đánh răng. Bữa ăn không còn thấy cô ấy luyên thuyên nói về cách nấu từng món. Trên đường đi hắn sẽ không phải thả chân đạp chậm lại chờ ai đó nữa. Trên lớp hắn không phải phát phiền vì cái đuôi mọc muộn của mình nữa. Điều mà hắn sợ, có lẽ là nếu hỏi cô ấy, ngày hôm sau cô ấy sẽ biến mất không còn dấu vết nào trong cuộc sống của hắn nữa.

    Thắng nói:

    “Thằng bạn thân, mày yêu mất rồi.”

    Quang gục đầu vào vai. Hắn biết chứ. Từ lúc gặp cô nhóc bị trêu ghẹo ở quán bia hôm nào, từ lúc cô nhóc cúi đầu nói “em biết” khi hắn nói “anh có bạn gái rồi”, Quang biết hắn đã yêu. Vì thế hắn mới tức giận, mới tàn nhẫn với Chi Nga khi mà hắn cho rằng cô đang lừa dối hắn. Vì thế mà chia tay bạn gái, hắn không thấy buồn bã khổ sở, mà chỉ thấy nhẹ nhõm. Nhưng mà phải làm sao đây, cô ấy nói “em không muốn nhìn thấy anh nữa”.



    Chi Nga ra viện thì bị anh trai bắt trở về nhà. Trên lớp thì trở nên lặng lẽ hơn rất nhiều. Không ngày ngày bám riết lấy Quang nữa. Tụi con trai trong khoa thấy cơ hội đã tới, vội vàng tiến công. Nhưng cũng như những lần trước, Chi Nga chỉ đọc sách, mỉm cười với bọn họ, còn cái gì cũng không nói. Kỳ thi cuối kỳ nhanh chóng đến. Một tháng vội vã trôi qua, bài thi cuối cùng đã xong. Quang ra khỏi phòng thi vội vã tìm kiếm bóng hình quen thuộc. Hôm nay nhất định anh phải hỏi mọi chuyện cho rõ ràng, nhưng tìm hoài mà không thấy. Lúc này Quang mới nhận ra anh không có số điện thoại di động cũng như số điện thoại bàn của Chi Nga, cũng không biết nhà cô nhóc ở đâu. Vì thế biết đi đâu mà tìm?

    Nhác thấy Bóng tròn trong sân trường, Quang túm áo hắn hỏi vội:

    “Biết Chi Nga đâu không?”

    Bóng tròn nhìn Quang khó hiểu. Vì đây là lần đầu tiên Quang chủ động tìm cô ấy chăng?

    “11 giờ 30 bà cụ non bay vào Đà Nẵng”

    “Vào Đà Nẵng để làm gì?”

    “Bố mẹ cậu ấy làm việc trong đó.”

    “Bao giờ thì ra?”

    “Không biết, như năm ngoái thì phải khai giảng mới về.”

    Quang rũ hai tay xuống, mặt đầy ảo não. Hai tháng nữa sao?

    Vì sao trước đây hắn chỉ cần đưa mắt là bắt gặp nụ cười ấm áp của cô nhóc, còn bây giờ, tìm hoài mà không thấy, thấy rồi lại thấy ở rất xa.
    ---
    Chương 29 << >> Chương 31
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/5/15
  8. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Ông Tery này bị nhiễm phim ảnh nặng. =))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=)) Đặc biệt là phim Hàn xẻng ấy chứ.
    Cho chớt đầu to, cái tội dám bơ gái nhà người ta. =))=))=))=))=))=))=))=))=))=))
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  9. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Nhưng Đầu to ứ diễn giống phim Hàn, ảnh quay lại nên có người... toi!
     
    bupbecaumua thích bài này.
  10. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    684
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    812
    GSP:
    Ap
    -> chỗ này hơi giật mình, tưởng đứt hẳn ngón tay luôn bà. ^^
    Hai chương này thấy mạch truyện bị đẩy nhanh hẳn bà ạ.
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  11. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Thay bằng đứt xíu ngón tay có ổn hơn không nhể?
    Nhanh vì tui định 2 chương nữa là kết mà. Kết quyển 1 thôi, còn quyển 2 chưa biết khi nào viết tiếp được.
     
  12. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Chương 31: Đi thăm Chi Nga

    Quang bán phầm mềm game mới viết xong thu được một khoản tiền. Cùng với tiền tích cóp, hẳn là đủ mua một cái xe máy rồi. Có xe máy làm cái gì cũng tiện hơn. Từ đầu hè đến giờ hắn làm việc như điên để bớt suy nghĩ, nhưng thỉnh thoảng ngẩn người ra lại nhớ mái tóc dài buông lơi của ai đó. Cầm tiền trong tay, thay bằng ra ngân hàng rút tiền để mua xe máy, Quang lại tìm Bóng tròn.

    “Này, có muốn đi thăm bạn gái không?”

    Cuối năm ngoái Bóng tròn cũng được phân vào khoa Công nghệ thông tin, chính thức là đàn em của Chi Nga và Quang. Một người thân trong gia đình đã nhờ giáo viên trong khoa tìm một sinh viên giỏi kèm Bóng tròn. Mà Quang vốn là sinh viên xuất sắc nhất của khoa IT. Lạ một điều, cậu ta chủ động giúp đỡ Quang. Bóng tròn vốn là muốn chờ Chi Nga trở về sẽ nhờ cô nhóc. Nhưng Quang là một lựa chọn không thể tốt hơn. Bóng tròn nghĩ Quang tiếp cận cậu hẳn là muốn tìm thông tin về Chi Nga. Nhưng tên Đầu to này làm Chi Nga khổ sở không ít. Hơn nữa nếu thực sự vẫn muốn kiên trì với Quang thì bà cụ non không thể cả tháng rồi mà không thèm hỏi cậu một câu nào về Quang.

    Hồi cuối năm biết Tery thích Chi Nga, Bóng tròn lúc ấy mới hiểu ra vì sao lúc nào Tóc vàng cũng kích động vì chuyện Quang với Chi Nga. Trong thâm tâm, Bóng tròn muốn Chi Nga và Quang hơn, bởi có thể dễ dàng thấy Quang là một người bạn trai tốt hơn Tery. Và tình cảm của Chi Nga với Quang, cô nàng cũng thật sự không dễ gì buông bỏ. Nhưng hắn cũng là bạn thân của Tery mấy năm, thân thiết với Tery hơn Quang nhiều. Thế nên Bóng tròn đứng giữa ba người Chi Nga, Tery, và Quang chẳng biết phải làm sao.

    Bóng tròn mù mờ trước câu hỏi của Quang. Cậu đi thăm bạn gái hay không có điểm nào quan hệ với Quang sao? Nhưng cậu vẫn đáp:

    “Có, năm ngoái không đi được rồi. Định ít ngày nữa.”

    “Đi bao lâu?”

    “Chắc khoảng bốn, năm ngày, chơi biển luôn.”

    “Cho anh đi cùng nhé?”

    Bóng tròn dụi dụi mắt nhìn Quang. Quang hắng giọng một cái che đi ngại ngùng. Anh nói:

    “Anh muốn đi thăm cô bạn thân của em.”

    Không để Bóng tròn từ chối, Quang nói tiếp.

    “Hoặc giúp anh, hoặc tìm đàn anh khác hướng dẫn.”

    Mẹ nó, cái này gọi là uy hiếp nha. Hơn tháng qua cùng làm chung được một nửa cái dự án, lúc chuẩn bị nghiệm thu lại bảo đi tìm đàn anh khác. Hóa ra gã Đầu to này âm mưu ngay từ lúc nhận hướng dẫn mình. Bị uy hiếp thế nhưng Bóng tròn lại híp mắt cười:

    “Được, anh muốn thì em phải dẫn đi chứ”



    Trên tàu, người ngồi ghế giữa toe toét cười, đưa cơm đưa nước cho hai vị mặt đen bên cạnh. Tery thấp giọng:

    “Thằng bạn đểu.”

    Thấy Bóng tròn liên lạc, muốn giúp hắn với Chi Nga làm lành, hắn hủy cả chuyến du lịch với gia đình, vội vàng lên máy bay về Việt Nam. Tới sân bay Nội Bài thì nhận được điện thoại: ra ga tàu. Hắn còn tưởng Chi Nga và Ly từ Đã Nẵng ra, tới ga tàu để đón hai cô nhóc. Ngờ đâu đến ga lại gặp cái tên đầu đất khó ưa này. Lúc đó mới biết, thì ra Bóng tròn định đưa cả hắn và Đầu to về Đà Nẵng. Thật đúng là thằng bạn đểu. Biết thế hắn ở sân bay đặt vé bay thẳng tới Đà Nẵng trước, đâu phải khổ sở đi cùng hai tên này. Bất quá, lần đầu hắn tới Đà Nẵng, không rõ Chi Nga ở chỗ nào. Mà miệng Bóng tròn thị ngậm chặt như hến.

    Bóng tròn liếc mắt khinh thường nhìn Tery. Gà con nhà bọn hắn có cáo tới thăm, hắn thông báo cho về mà làm chuồng, không biết cảm ơn thì thôi còn bày ra cái vẻ mặt uất hận cho ai xem?

    Người không thoải mái thứ hai là Quang. Khó khăn lắm mới quyết tâm vào thăm cô nhóc một chuyến, không ngờ lại tòi ra thêm một tên Tóc vàng. Xem ra uy hiếp Bóng tròn còn chưa đủ, nhất định phải làm cho Bóng tròn thành bóng méo thì lần sau mới không dám giở trò sau lưng. Quang âm thầm nghĩ phải thay đổi cái gì trong bản dự án sắp hoàn thành của Bóng tròn.

    Ra khỏi nhà ga, cả ba vặn vẹo lưng, đau người muốn chết. Mười mấy giờ trên tàu quả thực không thể không nói là mệt. Đến cả kẻ tiếc tiền như Quang cũng phải đồng ý lúc đi ra sẽ đi máy bay.

    Tery đột nhiên quay sang nhìn Quang cười, khiến Quang sởn cả gai ốc.

    “Đầu to, anh tốt nhất là cắt cái đuôi của mình đi.”

    Theo ánh mắt Tery, Quang nhìn thấy giày thể thao, quần bò rách gối, và một cái đầu thập thò núp đằng sau một quầy hàng di động. Quang nhăn trán, thằng bạn cùng phòng lại làm gián điệp bán rẻ hắn rồi, Quang cao giọng quát:

    “Ngọc hà, em ra đây.”

    Quả nhiên, Ngọc Hà lũn cũn bước ra, nhìn Quang với ánh mắt đầy năn nỉ. Quang thấy đau đầu khiếp. Vào tới tận đây để xác định tình cảm của mình. Ai mà ngờ được lại dẫn theo một cái đuôi nữa chứ. Tery nhìn thấy Ngọc Hà thì vô cùng đắc ý, lần đầu tiên hắn thấy vui như thế vì sự xuất hiện của cô.

    “Chào các anh.”

    Ngọc hà lý nhí nói. Bị Quang nhìn bằng ánh mắt đầy phiền chán, Ngọc Hà nóng mặt ngẩng cao đầu trừng mắt nhìn Quang.

    “Em tới du lịch, nhưng mà em mất ví rồi, cũng không quen ai cả.” Thực ra là em chỉ đủ tiền mua vé một chiều tới đây. Các anh là người duy nhất em có thể ăn vạ được.

    Quỷ mới tin lời cô. Tery khẽ cười nhạo cả Quang và Ngọc Hà. Ngọc Hà sao có thể để người khác cười nhạo. Cô nhanh tay tóm lấy Tery, thân thiết ôm tay anh ta. Nhìn mặt Tery tái đi thì hẳn Ngọc Hà không chỉ đơn giản là ôm tay.

    “Tery, may mà em gặp anh, anh nổi tiếng ga lăng, hào phóng trong trường, chắc chắn không thể để đàn em cùng trường bơ vơ không tiền bạc, không người quen nơi này chứ?”

    Bóng tròn cười ngất, kéo vội Quang đi. Cái gã Tery này nhiều khi rất đáng ghét, thôi thì cứ để Ngọc Hà dạy dỗ hắn một phen cũng được. Quang lo lắng chưa định rời đi thì Bóng tròn nói nhỏ “Yên tâm đi Tery không bỏ mặc cô nhóc đâu”. Trên tàu thấy tên đàn anh này vẽ vẽ vạch vạch cái gì đó trên giấy, Bóng tròn nhìn qua mà đau tim. Thôi cứ nịnh nọt một tí, nhỡ đâu lúc về cái dự án của hắn đổ bể thì làm sao. Nghĩ vậy Bóng tròn kiên quyết lôi Quang đi trước.

    “Này sao cô lại bám tôi? Nên bám là bám Quang nhà cô kia kìa.”

    “Đương nhiên là bám anh rồi, anh có tiền, Quang nhà tôi nghèo kiết xác, sao tôi có thể trấn lột anh ấy được.”

    “Dựa vào cái gì mà cô cho rằng tôi sẽ giúp cô?”

    “Nếu không giúp tôi, tôi sẽ bếu xấu thanh danh anh toàn trường. Hơn nữa nếu không giúp tôi, để tôi chết ở đây, tôi đảm bảo sẽ quỵt món nợ 4 triệu rưỡi cái Nokia và 15 triệu tiền phẫu thuật của Chi Nga.”

    Không giúp cô thì cô cũng quỵt nợ thôi, nhưng mà vua thua thằng cùn. Tery quả thực muốn chuồn đi, nhưng đưa mắt lên đã không thấy bóng dáng Bóng tròn với Quang đâu. Tên Bóng tròn khốn nạn bỏ rơi bạn bè, còn cái tên đầu đất thanh niên nghiêm túc kia sao lại có thể vứt bạn gái cũ cho hắn chứ. Ở giữa ga mà con nhỏ cứ lôi lôi kéo kéo khiến rất nhiều người nhìn. Lần đầu tiên Tery thấy hận cái cái khuôn mặt xuất sắc của mình. Hắn thật sự muốn móc tiền ném vào mặt con nhỏ hung bạo này mà thoát thân, nhưng có phải là hắn còn chưa ăn nắm đấm của con nhỏ này đâu, rủi nó điên lên thì hắn no đòn. Nghĩ nghĩ một chút thì đem con nhóc này theo mới chọc tức được Quang nên Tery nuốt hận vào lòng, nở nụ cười.

    “Buông ra nào, tôi đưa cô đến gặp Quang nhà cô.”

    “Đồ đẹp mã, muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc, sao lúc nào cũng phải vờ vệt thế?”

    Ngọc Hà vốn rất thành thật với cảm xúc của mình, nên nhìn nụ cười gượng gạo của Tery thì thấy hết sức khó coi.

    Tery một lần nữa nuốt hận, nghiến răng nói:

    “Đi thôi.”

    Ngọc hà cuối cùng cũng đạt được mục đích, tâm tư cũng thả lỏng. Cô hớn hở hỏi.

    “Anh sẽ không lừa bán tôi chứ?”

    Tery liếc nhìn cô nàng da bánh mật, chép miệng một cái.

    “Tôi chưa bao giờ buôn bán hàng tồn kho.”

    Dĩ nhiên, cái miệng hại cái thân. Ngồi cứng trên xe mười mấy tiếng, giờ lưng mới chạm đất, phương thức chạm đất dĩ nhiên là Judo rồi. Con nhỏ vừa vật hắn xuống còn cư nhiên móc điện thoại của hắn.

    “Bóng tròn à? Ừ, đi cùng, địa chỉ là… ừ, nhớ rồi. Ok, xíu gặp lại.”

    Sau đó cô nàng còn ngồi xổm cạnh đầu hắn, tay tát nhè nhẹ vào má hắn.

    “Dậy đi thôi, nằm đây mà anh không biết xấu hổ à?”

    Mẹ nó, con điên nào quật ông đây xuống đường? Tery lồm cồm bò dậy, kéo Ngọc Hà ra hỏi đám đông, gằn giọng nói:

    “Cô thấy rồi đấy, bạn trai… à bạn trai cũ của cô, rõ ràng bỏ rơi cô, nếu cô không biết kiềm chế một chút tôi sẽ mặc kệ cô.”

    Tư thế gồng lên như chuẩn bị đánh nhau của Ngọc hà quả nhiên xụi lơ. Cô nàng cúi đầu, buông lỏng vai, ủ rũ theo sau Tery. Tery có chút đắc ý, nhưng khi ngồi ghế trên taxi, nhìn thấy đôi mắt hoe đỏ của cô nàng da bánh mật qua kính chiếu hậu thì hắn lại thấy lòng nhẹ động một cái. Có lẽ anh không nên nói cô bị Quang bỏ rơi, dù rằng đó là sự thật. Nói đến cùng, cả anh và cô gái này đều là kẻ đáng thương, yêu người không yêu mình. Tery hiểu lắm câu nói “không phải là anh ấy thì ai cũng không được”. Chi Nga dù chỉ một cơ hội cũng sẽ không cho hắn. Hắn quay trở lại vì hắn không muốn mất một người bạn thân như thế này. Không là người yêu của nhau, chí ít cũng phải giữ lại tình bạn này.

    Khi hai người tới nhà Chi Nga, Quang và Bóng tròn dĩ nhiên đã tới từ lâu. Ly cũng chạy xe sang từ hồi nào. Mẹ Chi Nga nhìn thấy Tery thì thân thiết kéo tay hắn ngồi xuống, hỏi đủ chuyện linh tinh, bố Chi Nga cũng nhìn Tery rất thiện cảm, điều này khiến Quang đen mặt lại. Biết là tình cảm của Tery và Chi Nga rất tốt, chỉ không ngờ lại tình cảm với gia đình Chi Nga cũng rất tốt. Thấy Ngọc Hà đứng một mình một góc, bố Chi Nga cất tiếng hỏi:

    “Ồ, cô bé nào đây?”

    Quang lúc ấy mới giật mình nhận ra quên mất Ngọc Hà, nhưng may mắn Tery đang bị cuốn vào câu chuyện với mẹ của Chi Nga. Mấy người ngoài Tery ra cũng không ai muốn chơi trò bỏ đá xuống giếng giới thiệu cô nàng là bạn gái Quang, Quang vội lên tiếng:

    “Là Ngọc Hà. Em gái cháu ạ, cũng học trường Bách khoa, năm nhất ạ”

    Ly liếc xéo nhìn Quang một cái. Đến thăm Chi Nga mà dẫn theo cả bạn gái cũ, đời này cũng chỉ có mình anh thôi. Bất quá bố Chi Nga không nhận ra sự khác thường trong biểu cảm của Chi Nga và Ly khi nhắc tới Ngọc Hà.

    “Ồ, cùng khối với Bóng tròn à, thế thì là bạn bè với nhau cả rồi. Mà sao cháu với Tery lại đi cùng nhau thế?”

    Ngọc Hà như thế mà lại rất thông minh, biết đây là nhà Chi Nga, kia là bố mẹ Chi Nga. Mấy ngày này hẳn ăn ở đây rồi, nên không thể giới thiệu mình là bạn gái cũ của người yêu con gái hai bác được. Muốn an ổn ở đây thì tạm thời phải phủi sạch quan hệ với Quang mới được. Nhưng cô phải có một cái danh phận rõ ràng, nhất định phải gắn quyền lợi của mình với… à, đương nhiên với người giàu nhất ở đây rồi. Ngọc Hà cong môi cười.

    “Vì cháu là bạn gái của anh Tery mà!”

    Chi Nga phụt thẳng nước vào mặt Ly, một hành động không chút thục nữ nào trong suốt mười năm trở lại đây của cô. Tery thì hóa đá, Quang trợn mắt, chỉ mỗi Bóng tròn là bấm bụng cười rung cả ghế sofa.

    Bố mẹ Chi Nga thì vui mừng ra mặt.

    “Ai cũng nói cháu chơi bời lung tung, giờ giới thiệu chính thức thế này thì phải nghiêm chỉnh biết chưa?”

    <Ai nói con nhỏ hung dữ kia là bạn gái cháu?>

    Tery cuối cùng cũng thoát khỏi cơn bàng hoàng, theo phản xạ phun ra một câu tiếng Anh khiến cho bố mẹ Chi Nga ngơ ngác không hiểu. Bóng tròn vội lên tiếng:

    “Ai da, Tóc vàng, cậu cũng đừng có xấu hổ như thế chứ. Hai bác đừng để ý cậu ấy, cậu ấy không dám thừa nhận đâu. Ngọc Hà là bạn gái Tery đúng không mọi người?”

    Tâm tư của Ngọc Hà đơn giản, mọi người liếc mắt cái là hiểu. Có điều bây giờ thân phận như thế là hợp lý nhất. Ly gật đầu như giã tỏi. Tery nhìn sang Chi Nga bằng ánh mắt cầu xin, tiếc là Chi Nga còn ghi thù mấy việc mà Tery làm, nên nhìn hắn cười cười.

    “Chuyện thế này đâu cần phải giấu người lớn, bố mẹ tớ tư tưởng thoáng lắm, cậu cũng 21 rồi còn gì.”

    Tery còn chưa sặc tiết mà chết thì kẻ cuối cùng cũng bỏ đá xuống giếng.

    “Em gái tôi chân thành thế mà sao lần nào cậu cũng vì xấu hổ mà phủ nhận thế, người ta là con gái da mặt mỏng.”

    Cả nhóm nói chung là không ngờ thanh niên nghiêm túc lại biết nói đùa nên đều bật cười. Chỉ có Ngọc Hà nen lén ném một cái nhìn ai oán về phía người yêu cũ. Còn Tery thì đen mặt im lặng. Mọi sự phản kháng của hắn đã trở thành vô ích.

    Tối đó lúc xếp phòng, mẹ Chi Nga còn hỏi:

    “Cháu với Ngọc Hà chung phòng hả?”

    Tery gào lên giận dữ làm mẹ Chi Nga giật cả mình, bà lẩm bẩm:

    “Xấu hổ thì thôi, sao thanh niên trai tráng, lại còn ở bên Tây mà còn cổ hủ hơn cả mấy ông bà già.”

    Cuối cùng thì Chi Nga, Ly và Ngọc Hà chung một phòng, ba tên đực rựa còn lại chung một phòng. Ly đáng ra có thể về nhà, nhưng lại sợ Ngọc Hà bắt nạt Chi Nga nên kiên quyết đòi ở lại. Bố mẹ Chi Nga rất nhiệt tình với khách cho nên đương nhiên đồng ý.
    ---
    Chương 30 << >> Chương 32
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/5/15
  13. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Không ngờ một khi đầu to ra tay thì có thể ép bóng tròn thành bóng méo được. Đầu to phản kích muôn năm.
    Hôm nay số Tery là hơi bị đen, bị mụ tác giả dìm hàng không thương tiếc. Thôi thì ác giả ác báo vậy.
    =))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))
     
    Đinh Ngọc DiệpIvy_Nguyen thích bài này.
  14. Đinh Ngọc Diệp

    Đinh Ngọc Diệp Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    578
    Được thích:
    724
    Đã thích:
    2.220
    GSP:
    Ap
    Công nhận đọc chương này cười ngoác mỏ.
     
  15. Đinh Ngọc Diệp

    Đinh Ngọc Diệp Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    578
    Được thích:
    724
    Đã thích:
    2.220
    GSP:
    Ap
    Hôm nay có chương mới phải không chị?
     
  16. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    684
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    812
    GSP:
    Ap
    -> Thường trong bài pr về game, người ta cũng hạn chế dùng từ "game" lắm bà, với Gác cổ vũ tiếng Việt, bà thay bằng trò chơi, nghe cũng dễ hiểu á.
    -> lí nhí chứ nhỉ?
    -> Bà, bà có thâm thù với em này mức nào mà toàn không viết hoa tên ẻm không hà.
    -> là giả vờ hả bà?
    Tery và Ngọc Hà cuối cùng thành đôi không vậy bà? (chương này hai đứa nhiều đất diễn quá) He he, cho hai đứa thành đôi đi bà. Khúc trước thấy em dễ ghét thế, mà khúc này thấy cũng không đáng ghét lắm. Đột nhiên lại thấy thích thích em này. (Chắc tui thuộc loại dị rồi bà ạ, xem phim cũng thế, hay thích mấy đôi phụ lắm)
    Vụ "đứt ngón tay" chương trước tui chịu bà ạ, thường nói "đứt tay" thì ai cũng hiểu là đứt chút xíu ở ngón tay ấy, cái này nói riết thành quen, còn đứt ngón tay, chắc cũng hiểu là đứt chút xíu ở ngón tay hen? Thôi bà khỏi sửa đi. ^^
    Ps: bà tag sao mà tui chả thấy thông báo, thấy truyện đẩy lên đầu nên mới tự mò vào đấy.
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  17. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Uhm, chị xem lại một lượt đã rồi đăng. ^^
    Tui đọc một số truyện in ra quyển, đặc biệt loại võng du (truyện về trò chơi điện tử) thấy vẫn dùng là game mà. :-/
    Ngoại truyện thứ 2 của quyển này là của đôi này đấy. ^^
    Còn bà chả chịu tag tôi gì cả, chiều nay đọc 1 mạch 4 chương Gốm mà đau đầu.
    Hic, là vờ vệt đó, giống với vờ vịt, mang nghĩa giống giả vờ, nhưng là từ địa phương. Tra từ điển thấy không có, chắc tui phải sửa lại rồi. :|
     
  18. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
    Chương 32: Làm lành (chương cuối)

    Ăn cơm tối xong, đáng lý là đi ngủ sớm vì tụi Quang, Bóng Tròn, Tóc Vàng, và Ngọc Hà mệt vì đều đi tàu mười mấy tiếng, nhưng hình như ngủ trên tàu nhiều quá nên chẳng ai buồn ngủ. Tóc Vàng huyên náo đòi đánh bài. Chi Nga len lén xuống lầu thấy papa và mama đã ngủ say thì cầm đèn pin dẫn cả đám ra nhà kho của công ty bố, cách nhà đủ xa để cả lũ hò hét cũng không ai nghe thấy. Đây vốn là địa điểm bài bạc của mấy chú lớn tuổi trong công ty, nên trong đó cái gì cần cho đánh bài đều có: từ bộ tú lơ khơ, bàn ngồi, đệm, chăn mỏng, cho tới mì gói và bim bim. Thậm chí Tery còn lôitừ góc nào đó ra được một cút rượu 45 độ nhưng thanh niên nghiêm túc đã nghiêm khắc cưỡng chế cướp đi.

    Chả biết Bóng Tròn và Ly đã thì thào gì với nhau mà ngồi vào bàn Bóng Tròn khích Tery còn Ly khích Ngọc Hà. Cuối cùng Bóng Tròn và Ly đánh chéo cánh với Tery và Ngọc Hà. Hai kẻ nghiễm nhiên trở thành khán giả là Chi Nga và Quang. Đang chơi hăng thì Ly nói:

    “Úp mì đi, đói rồi.”

    Bóng Tròn cười cười đáp:

    “Không có nước nóng, ăn tạm bim bim đi vợ yêu.”

    Nhưng Ly không chịu, trừng mắt nói:

    “Đi lấy nước nóng cho em ngay, đưa bài cho Quang.”

    Bóng Tròn nhìn ván bài đang chơi dở vẻ với vẻ không muốn đứng lên rồi lại quay sang nhìn Quang cầu cứu. Quang gật gật đầu đồng ý, nhưng cậu ta biết nước nóng ở đâu mà lấy nên dĩ nhiên Chi Nga phải đi theo.

    Một trước một sau đi ra khỏi nhà kho, đi một hồi dài trong đêm tối, Quang chợt dừng chân hỏi:

    “Chi Nga, đừng nói em lạc đường nhé, đi nãy giờ phải về đến nhà rồi chứ?”

    Chi Nga chống hai tay vào lan can nhà máy nhún một cái nhảy lên ngồi.

    “Anh thực sự cho rằng Ly muốn ăn mì gói sao? Tối nay nhỏ ăn những ba chén cơm đầy đấy.”

    Quang à lên một tiếng. Nhưng sau đó lại im bặt. Trời tối, trăng lại bị mây che, không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt Quang được.

    Chi Nga gạt mấy sợi tóc xòa vào mặt.

    “Anh tới tận đây tìm em là có chuyện gì?”

    Quang cũng dựa lưng vào lan can nhà máy, anh quay đầu quan sát Chi Nga nhưng cũng giống cô bé, anh không thể nhìn rõ được khuôn mặt cô, vậy mà anh vẫn cố chấp nhìn. Giữa hai người dường như có khá nhiều hiểu lầm nhưng anh đã luôn chọn cách không trực tiếp để tìm lời giải đáp. Thế nên lần này anh muốn đối diện với Chi Nga, muốn thẳng thắn nói rõ cảm xúc của mình và cũng muốn nhận được câu trả lời của cô.

    “Anh muốn rút lại mấy câu anh nói ở bệnh viện.”

    Chi Nga trong lòng âm thầm reo vang sung sướng, nhưng ngoài mặt lại làm bộ tỉnh bơ, cứ nhàn nhạt hỏi:

    “Là những câu nào nhỉ?”

    “Nếu em không nhớ thì anh cũng không muốn nhắc lại.”

    Giọng anh nhỏ lại một chút, nếu đủ sáng Chi Nga sẽ thấy mặt anh hơi đỏ.

    “Hơn nữa nếu nhắc lại, bản thân anh cũng thấy khó chịu.”

    “Còn gì nữa không?”

    Quang có cảm giác quẫn bách, anh đã xuống nước thành khẩn như vậy mà sao Chi Nga vẫn còn không chịu thế này? Nhưng nhớ lại những giọt nước mắt của cô nhóc ngày hôm ấy, giọng Quang bất chợt lại thêm vài phần dịu dàng.

    “Cả câu nói: tránh xa anh ra khi mà em… mà em… mà em tỏ tình với anh ấy, anh cũng muốn rút lại.”

    “Ừm? Vì sao lại muốn làm thế?”

    Quang thực sự quẫn bách và xấu hổ.

    “Thế nên, thế nên… em có thể rút lại câu nói: em không muốn nhìn thấy anh nữa, có được không?”

    Chi Nga thấy mắt mình nong nóng, cay cay. Chết tiệt, sao cô lại dễ xúc động, dễ khóc thế này. Thấy Chi Nga im lặng. Quang có chút lo lắng, khẩn trương.

    “Chi Nga, em không còn giận nữa chứ?”

    “Ừm, bất quá anh không sợ giữa em và Tóc Vàng thực sự có gì đó sao?”

    Quang im lặng một hồi lâu mới đáp:

    “Sợ, nhưng anh còn sợ em không để ý chút nào đến anh hơn.”

    Gió thổi đám mây bay đi, ánh trăng sáng soi rõ mặt hai người đang đứng cạnh nhau. Một người thì mím môi nín cười và ánh mắt lấp lánh ngẩng cao đầu nhìn trăng sáng. Một người sau màn tỏ tình thì hết sức xấu hổ mà cúi gằm xuống như muốn chôn đầu xuống đất. Hai dáng vẻ nhìn trông trái ngược lại hòa hợp như vậy trong đêm trăng như một bức tranh thủy mặc chấm phá tạo nên các nét như mờ, như tỏ.



    Ngay khi Chi Nga ra ngoài theo Quang thì Tery đã hiểu ra gian kế của Ly, biết mình bị bán đứng nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng. Tránh được ba mươi không tránh được ngày rằm, chuyến đi này cậu không thể ngăn cản hai người nói chuyện riêng với nhau được.

    Đầu gỗ da bánh mật thì chơi chán chê mới chợt gập bài lại nhìn quanh.

    “Anh Quang đâu?”

    “Đi lấy nước nóng pha mì.” Ly cười đáp.

    “Chi Nga đâu?”

    “Đi chỉ chỗ lấy nước nóng.” Bóng Tròn vô cùng phối hợp đáp.

    “Sao lâu vậy chưa về?”

    “Chắc còn đang đun nước.”

    “Khỉ gió, có đun mười ấm nước thì giờ cũng phải quay lại rồi.”

    “À, chắc hết ga, còn đi mua ga.”

    “Hai người tưởng tôi là trẻ con à?”



    Tery gập bài lại đập cái rầm xuống bàn rồi đứng lên định đi ra ngoài. Bóng Tròn nhàn nhạt nói với theo:

    “Hồi cuối năm, nghe ông anh cùng khoa với cậu nói. Em gái IT cưa cậu bạn cùng khoa là do “đóa hoa” ngoại quốc thách, nếu em gái IT cưa đổ được Quang thì cô ta sẽ thành bạn gái chính thức của cậu.”

    Tery khựng người. Mặt hắn đỏ bừng lên nên không dám quay đầu lại. Bóng Tròn vẫn chậm rãi nói:

    “Tớ vốn không tin, nhưng anh đó lại nói là nghe từ chính miệng cậu. Tóc Vàng, cậu nói xem tớ có tin được ông anh này hay không?”

    Tery lại càng không dám quay đầu lại.

    “Vốn dĩ chuyến đi này, tớ có thể không gọi cậu, nhưng cậu là bạn tớ, nên tớ không thể cứ thế mà giúp người ngoài được. Có điều, cậu biết tình cảm của Chi Nga mà. Cậu tận mắt thấy cô ấy khổ sở như vậy còn gì, thế nên tớ mới chịu giúp Đầu to một chút.”

    Nói đến đây Bóng Tròn cũng đứng dậy, vỗ vỗ vai Tery.

    “Nếu thực sự thích thì phải cạnh tranh công bằng, cậu có tới chín năm bạn bè thân thiết với Chi Nga mà, không ai hiểu bà cụ non hơn cậu, sao không dám thử?”

    Tery cười khổ. Vì hiểu cô ấy nhất nên mới biết nếu cạnh tranh công bằng thì cậu chẳng có cơ hội nào đâu. Bao nhiêu năm bạn bè, có bao giờ cô ấy dùng ánh mắt của một cô gái để mà nhìn một đứa con trai là cậu đâu. Tery thở dài nói:

    “Giờ hẳn bà cụ non đã biết những gì tớ làm từ Quang, cậu bảo cô ấy có giận tớ không?”

    Ly cười cười, vừa thu dọn bàn vừa đáp:

    “Đừng coi thường bản thân cậu quá. Dù có giận thì cũng không thay đổi được việc cậu chắc chắn là một người bạn quan trọng của Chi Nga.”

    Tery gật gật đầu, định bước ra thì nhìn thấy Ngọc Hà ngồi ôm gối ở một góc, cằm tì lên gối, nhìn ra cửa. Hiếm khi mới thấy con nhỏ hung dữ này im lặng như thế. Tery nhận ra không chỉ có mình cậu khốn khổ. Cậu buồn chán ngoắc ngoắc ngón tay về phía cô bạn gái giả.

    “Em yêu, đừng ngồi đó âu sầu nữa, đi bar với anh nhé? Người yêu em sẽ làm em vui trở lại.”

    Ngọc Hà đần mặt đưa ngón tay chỉ vào mình như muốn nói: anh đang nói chuyện với tôi đấy à? Tery nghiêm túc gật đầu, sau đó thì nghiêm túc cong mông chạy vì Ngọc Hà chồm dậy quát.

    “Cái tên đẹp mã kia, còn dám trêu ghẹo bà?”

    Ly quay sang hỏi.

    “Chồng yêu, sao anh Tóc Vàng lại tự dưng chọc tức Ngọc Hà thế?”

    “Kệ đi, để hai kẻ đang đau lòng ấy nói chuyện với nhau đi.”

    “Nói chuyện gì chứ, choảng nhau thì có.”

    “Thì cứ cho đó là cách nói chuyện của hai người đi.”



    Kì nghỉ hè kết thúc. Năm học thứ tư bắt đầu.

    Buổi học đầu tiên, Quang đợi Chi Nga ở cổng trường và nắm tay cô đi vào lớp khiến cả khoa Công nghệ thông tin ồ lên sửng sốt. Các oppa thi nhau gào to:

    “Em gái IT thành công cưa đổ đầu đất rồi.”

    “Lôi thằng Quang ra xử thôi nào.”

    “Khao đi.”

    “Dám đối xử tệ với em gái IT thì chết với các anh…”

    “Em gái IT em nghĩ kĩ chưa vậy?”



    Chi Nga mặc dù tuổi một bó nhưng đối diện với cảnh ầm ĩ này cũng thấy đỏ mặt, xấu hổ. Cô tính giật tay Quang ra để trốn, tới giờ mới vào lớp. Ai dè Quang nắm rất chặt, gò má anh rõ là ửng đỏ nhưng anh vẫn tảng lờ như không dắt tay cô tìm chỗ ngồi. Chi Nga chỉ còn biết cúi đầu lũn cũn đi theo anh. Nhưng cô không cúi đầu vì xấu hổ mà cúi đầu để mọi người không thấy được cô đang cười ngoác đến tận mang tai. Vậy là cô đã tìm lại được anh, một lần nữa yêu và được anh yêu. Cô đã thực hiện được tiếc nuối của kiếp trước là cùng với anh trở thành một campus couple. Anh đã thực sự nắm tay cô đi băng qua sân trường, qua các giảng đường và trước mặt rất nhiều người kéo cô tới ngồi gần anh. Chi Nga đã mơ rất nhiều lần hình ảnh này, thế mà khi nó xảy ra cô vẫn không cách nào giấu được nụ cười hạnh phúc.

    Chiều đó Chi Nga một lần nữa chuyển tới chỗ trọ và ở cùng phòng với Ly. Tiếc là lần này người tới giúp cô dọn dẹp và chuyển đồ có thêm một anh đầu to mà thiếu đi một anh có mái tóc vàng. Lúc Chi Nga nấu ăn tối thì trong phòng chỉ còn vài món đồ chưa sắp xếp. Quang vô tình nhìn thấy một cuốn album và tò mò mở ra xem. Anh thực sự rất muốn biết cô bé của anh hồi nhỏ trông như thế nào. Mở được ba bốn trang thì Quang bỗng dừng lại nhìn chằm chằm vào bức ảnh một đứa bé khoảng sáu tuổi đang đứng ở biển, đội mũ rộng vành và mặc độc một cái quần đùi xanh. Nếu chỉ nhìn ảnh chắc mọi người đều nghĩ đây là một đứa bé trai, nhưng Quang bây giờ mới biết thì ra không phải. Đứa bé trai biết nói chuyện với Tây khiến anh rất ấn tượng năm nào thì ra lại chính là Chi Nga. Cái ý nghĩ phải chăng cô nhóc này đã thích mình từ ngày hôm ấy nên cứ mải miết đuổi theo mình khiến Quang cười mãi không thôi.

    Nhác thấy Chi Nga còn lâu mới quay lại phòng, anh rút trộm tấm ảnh giấu vào trong túi áo. Bức ảnh đề ngày chụp là ngày 21 tháng 6 năm 1993. Thì ra lần đầu tiên họ gặp nhau là ngày 21 tháng 6 của hơn mười năm trước. Ngày mai là ngày 21 tháng 8 cũng là sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của anh, là sinh nhật đầu tiên mà anh có thể chia sẻ cùng Chi Nga. Quang cười thò tay giật bỏ tờ lịch ngày hôm nay để lộ ra tờ lịch ngày sinh nhật mình, thầm nghĩ hình như anh và cô rất có duyên với con số 21 thì phải. Ngày mai Quang nhất định sẽ hỏi Chi Nga xem cô có nhớ được ngày đầu tiên hai người gặp nhau là ngày nào không?

    Chi Nga nhòm đầu vào phòng gọi:

    “Cơm chín rồi anh.”

    Nhìn nụ cười ngọt ngào của Chi Nga, Quang bất giác cười theo, anh giơ tay cho cô nắm. Chi Nga khẽ nắm chặt tay anh và kéo đi. Sau lưng hai người một làn gió nhẹ thổi qua cửa sổ làm tờ lịch trong phòng khẽ bay lên và hạ xuống. Ngày mai là một ngày chủ nhật vì thế con số 21 được tô màu đỏ chói tới tức mắt.
    ---
    Chương 31 << >> Ngoại truyện

    Hoàn quyển một.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/6/15
  19. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.535
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.191
    GSP:
    Ap
  20. Ô ăn quan

    Ô ăn quan Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    684
    Được thích:
    1.104
    Đã thích:
    812
    GSP:
    Ap
    Dạo gần đây có dạo vài truyện, thấy cứ gần kết là tác giả cho độc giả chạy não gần chết.
    Thứ nhất, tui cảm thấy quá dễ dàng cho Q, lẽ ra bà phải hành gã đó nhiều vào.
    Thứ hai, tần đấy là chưa đủ, hai đứa khổ sở mãi mới đến được với nhau, đề nghị tưới mật nhiều lên.
    Túm lại, kết thúc quá nhanh bà ạ.

    Ps: Chúc mừng bà hoàn thêm một truyện nha!
    Sắp tới định mần tiếp truyện nào để tui còn nhảy hố.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/5/15
    Phong VuIvy_Nguyen thích bài này.

Chia sẻ trang này