Tìm lại anh và một lần nữa yêu anh - Hoàn thành - Ivy_Nguyen

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ivy_Nguyen, 10/9/14.

  1. Ngọc đình

    Ngọc đình Gà BT

    Bài viết:
    1.147
    Được thích:
    3.041
    Đã thích:
    11.760
    GSP:
    Ap
    Chương 5:
    Xưng to -> sưng.
    Tùm tìm -> tủm tỉm.
    Xưng tều.
    Trách cử.

    Đọc chương 5 đúng là cực hình mà, đói bụng đã đành. "Mụ tác giả" chị hơi bị ác nha. >:)
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  2. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Thank em đã check lỗi giúp "Mụ tác giả" này nha!
     
    Đinh Ngọc DiệpNgọc đình thích bài này.
  3. BichHuyetTranTinh

    BichHuyetTranTinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    351
    Được thích:
    881
    Đã thích:
    3.319
    GSP:
    Ap
    Đọc xong trang 1 rồi nên mới bắt đầu bình luận cho bạn. Mình bị hấp dẫn bởi cái summary vì thấy có đến 2 "lần đầu gặp". Mình chỉ có một điều rút ra hộ bạn thôi: Tên tiêu đề bạn bỏ bớt một từ anh đi được không, đọc thấy hơi ngang, từ anh đằng trước ấy.
     
    ngocnungocnu, Ngọc đìnhIvy_Nguyen thích bài này.
  4. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Ờ ha, bạn nhắc giờ mình mới để ý. Để mình ngẫm lại một chút nha!
     
    ngocnungocnuBichHuyetTranTinh thích bài này.
  5. BichHuyetTranTinh

    BichHuyetTranTinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    351
    Được thích:
    881
    Đã thích:
    3.319
    GSP:
    Ap
    Đó chỉ là cảm nhận của riêng mình thôi nhé. Nếu bạn thấy nó thế là ổn rồi thì không cần phải sửa đâu.
     
  6. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Chương 16: Chia tay Tóc vàng (1)

    Sinh nhật năm Chi Nga mười một tuổi, cô chẳng thấy vui vẻ chút nào. Vì người bạn thân thiết suốt bốn năm qua của cô, Tery, chuẩn bị về nước. Dự án do bố cậu tiến hành đã đến giai đoan nghiệm thu. Mẹ Tery cũng cho rằng cậu cần phải quay lại Anh, bà không còn đủ khả năng dạy tại nhà cho cậu nữa. Năm cuối ở đây thậm chí bà còn phải tham khảo sách giáo khoa cho học sinh lớp chín của Chi Nga để có thể hoàn thành việc dạy ở nhà cho con.

    Chi Nga biết tin ấy năm ngày trước ngày sinh nhật. Cô, Kha và Tery đều buồn.

    Giờ đây ba đứa trẻ đã trở lên vô cùng thân thiết đến mức chỉ một cái liếc mắt cũng hiểu ý nhau. Khi chúng ngồi nói chuyện với nhau thì Anh, Việt lẫn lộn khiến cho người nghe không biết đằng nào mà lần. Kha cũng rất tiến bộ trong việc học ngoại ngữ, nhưng khi giao tiếp với Tery phần nhiều vẫn nằm ở việc nhìn mặt đoán ý. Nhưng Tery lại có thể nói tiếng Việt lưu loát, thậm chí còn tập viết tiếng Việt để gửi lá thư tình đầu tiên mà Chi Nga không biết là cậu đã gửi cho ai. Hai gã con trai này nhiều khi còn lắm chuyện để tâm sự hơn cả một đứa con gái như cô. Nhưng dĩ nhiên thân hơn cả vẫn là cô và Tery.

    Trong bốn năm này, Chi Nga không chỉ là cầu nối của cậu với những người bạn nơi này còn là người hiểu cậu nhất sau mẹ cậu. Còn bốn năm qua Tery cũng là người gần gũi Chi Nga nhất sau mẹ. Thậm chí còn gần gũi với cô hơn cả anh trai cô. Bởi lẽ, cô không chỉ đơn giản là một cô em gái mười một tuổi của Kha, trong cơ thể cô là vẫn là linh hồn của cô nhưng lại đến từ một mốc thời gian khác. Cô thân thiết với gia đình hơn kiếp trước nhưng lúc nào cũng sợ bí mật của mình bị bại lộ. Nhưng với Tery thì khác, cậu ta không biết cô trong quá khứ như thế nào, và tương lai nhất định sẽ trở về Anh nên cô không e ngại khi nói chuyện cùng cậu ta. Vì thế mà khi cô đơn nhất, cô đã luôn tâm sự cùng Tery.

    Cũng từ lâu vì là người thân thiết nhất với Chi Nga, nên Tery dần dần cảm nhận được sự tồn lại của một người tên Quang. Có lẽ vì đôi lần cậu ta lay gọi Chi Nga đang ngủ trưa dậy mà vô tình nghe được tên anh trong giấc mơ của cô, hay là do đôi lúc thất thần cô viết tên anh tràn đầy trang giấy. Cuốn nhật ký của cô bị Tery lén lút xem trộm, cứ vài trang lại nhắc đến tên anh một lần. Có điều vì sợ bị đọc lén nên ngay cả trang nhật ký Chi Nga cũng chỉ dám viết những câu cảm thán mà thôi.

    Khi Tery dạy bọn trẻ ở đây chơi trò phản ứng nhanh, phải trả lời câu hỏi trong vòng ba giây. Câu hỏi tới lượt của Chi Nga là “Thích nhất ai?” cái tên bật ra miệng là “Quang”. Điều này khiến Tery giận mãi, vì cậu nghĩ, cái tên đó phải là Tery mới đúng. Bởi thế khi cậu khai ra bức thư tình của mình là để gửi cho cô con gái bà bán phở ở giữa thị trấn thì đã ép Chi Nga phải khai ra: Quang là ai?

    Chi Nga ngạc nhiên vì sự nhạy cảm của Tery nhưng rồi cô cũng cười, nói cho cậu ta thì sao chứ. Cô cũng cần một người để mà tâm sự. Cô không thể ôm khối tình cảm này gặm cắn một mình mãi được. Thế là cô kể cho Tery nghe, có một cậu bé tên Quang, đã giúp cô khi cô bị lạc trong một chuyến du lịch.

    Tery không hiểu tại sao chỉ gặp nhau có một lần mà Chi Nga lại quý mến và thương nhớ thằng nhóc kia đến vậy. Tery cũng đã mười bốn, đã biết thinh thích một người khác giới nên cũng rất nhạy cảm nhận ra sự yêu thích của cô bạn mình với cái thằng nhóc tên Quang hoàn toàn khác tình cảm cô ấy dành cho cậu. Tery từng nhíu mày không hiểu một đứa nhóc mười, mười một tuổi thì biết gì là yêu với thích người khác giới chứ, bản thân cậu còn rất mù mờ. Nhưng cậu rất tôn trọng tình cảm của cô bạn, vì khi nhắc tới cậu bé kia đôi mắt Chi Nga đầy sự ấm áp, nhớ nhung chân thành. Cũng bởi vì biết tới sự tồn tại của một người tên Quang nên Tery tha thứ cho Chi Nga vì câu trả lời “thích ai nhất” mà đáp án lại không phải là tên cậu mặc dù điều đó khiến cậu khá buồn.

    Chi Nga hình như sống lâu với độ tuổi này nên tính cách cũng trẻ con hơn thì phải. Cô không nghĩ mình sẽ sụt sùi khóc khi biết Tery sắp quay về Anh vì bản thân biết rõ rằng ngày đó rồi cũng sẽ tới.

    Tery tất nhiên cuống lên vì cậu làm sao có thể tưởng tượng được bà cụ non như Chi Nga lại có lúc bật khóc. Bốn năm quen biết, đây là lần đầu tiên cậu thấy cô bạn ít tuổi mà luôn chín chắn này khóc. Tery phải dỗ mãi Chi Nga mới nín. Cậu nói, sinh nhật cô nhất định cậu sẽ cho cô một sự bất ngờ. Cậu biết điều cô bạn thân muốn làm nhất mà không thể. Tery luôn thích đem lại sự bất ngờ cho người khác.

    Sinh nhật cô là vào một ngày thứ tư. Dưới sự bao che của Kha, mẹ tưởng rằng Chi Nga vẫn đi học bình thường.

    Tery mượn được xe và tài xế của bố một ngày. Còn Chi Nga bỏ học một ngày.

    Trên xe, Chi Nga hỏi:

    “Chúng ta đi đâu?”

    Tery cười chỉ nói: bí mật. Nhưng xe chạy được hai ba tiếng trên đường quốc lộ số một thì Chi Nga lờ mờ đoán được là cả hai đang định đi đến đâu. Khi xe rẽ vào thành phố Thanh Hóa, Chi Nga hỏi lại:

    “Chúng ta đi đâu?”

    Tery nhìn đồng hồ, mười một giờ đúng, cậu ta thủng thẳng đáp:

    “Trường cấp hai Cù Chính Lan, chắc là chưa tan học đâu.”

    Lần trước có lần cô nói, Quang đạt giải nhất môn toán toàn tỉnh, và vô tình nhắc tới tên trường cấp hai mà Quang đã học. Cũng may Tery không hỏi nhiều về việc làm sao mà Chi Nga có được thông tin của Quang khi mà hai người ở xa nhau đến thế. Tery tin khi Chi Nga nói giữa cô và Quang có một người quen trung gian, người kia thường gửi tin tức của Quang cho cô. Cậu hẳn không ngờ, toàn bộ đều là do Chi Nga nhớ lại những gì Quang đã từng kể.

    Nhìn đôi mắt rưng rưng xúc động của Chi Nga, Tery phẩy phẩy tay có ý:

    “Không cần cảm ơn!”

    Giá mà Tery biết đôi mắt đó đỏ lên là vì tức. Tại sao cậu ta không báo trước cho Chi Nga một tiếng để cô ăn mặc cho tươm tất một chút. Lần đầu tiên gặp anh cô đã cởi trần và mặc độc có một cái quần đùi xanh, lần này cũng chẳng khá hơn, chỉ là bộ quần áo vô cùng đơn giản. Cô còn mấy bộ đồ mới cất ở nhà chưa đem ra mặc, tóc của cô ngày hôm nay còn tự chải, không hiểu có bị xù lên hay không? Nếu biết thế này cô đã nhờ mẹ thắt bím cho rồi. Còn nữa, cô còn đi dép tổ ong mới chán chứ. Nếu Tery chịu nói sớm cô còn có thể chuẩn bị cẩn thận cho tình huống gặp mặt sao cho tự nhiên nhất nữa.

    Chi Nga còn chưa hết nhăn nhó than thở thì xe dừng ở cổng trường Cù Chính Lan lúc 11 giờ 20 phút.

    Vì vẻ ngoài vô cùng bắt mắt của Tery nên Chi Nga chỉ còn cách ngồi trên xe đợi. Cũng may vị trí đậu xe có thể nhìn thấy tất cả những ai từ trong trường đi ra. Cứ nghĩ ít nhất phải đến khi cô vào đại học mới có cơ hội gặp anh, vậy mà lại có được cơ hội này thế nên trong lòng Chi Nga âm thầm cám ơn trăm ngàn lần món quà sinh nhật mà Tery đã tặng.

    Chương 15 << >> Chương 17
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/5/15
  7. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Chương 17: Chia tay Tóc Vàng (2)

    Đúng 11 giờ 30, cổng trường mở, rất nhiều học sinh đi bộ và đạp xe đi ra. Chi Nga ra hẳn ngoài xe ô tô để nhìn cho rõ. Cô nhớ anh ấy nói lớp chín anh đạp xe đi học. Anh cũng nói khi đó mẹ anh mua cho anh một chiếc xe đạp Thống Nhất vì thế phạm vi quan sát của Chi Nga cũng được giới hạn. Nhưng nhìn từ người đầu tiên đi ra cho đến người cuối cùng vẫn chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Sân trường bây giờ đã vắng lặng, chẳng thấy bóng ai đi ra.

    Thấy nét buồn bã thất vọng vương đầy trên khuôn mặt cô bạn thân, Tery kéo cửa kính xe ô tô xuống, kéo áo Chi Nga.

    “Hay cậu hỏi bảo vệ xem, khối lớp chín học sáng hay chiều?”

    Chi Nga từ trong thất vọng bừng tỉnh, vội chạy vào cổng trường tìm bảo vệ. Thông thường phòng bảo vệ sẽ ngay ở ngay sau cổng trường thế mà Chi Nga ngó nghiêng một hồi vẫn chưa thấy, cô chạy lại nói với Tery đợi cô một chút. Đi sâu vào trong sân trường thì nhìn thấy lối rẽ vào sân vận động, cô vừa xoay người đi tiếp thì có người đằng sau thét to:

    “Tránh ra!”

    Chi Nga theo phản xạ quay đầu về phía tiếng hét nhưng muộn rồi. Một chiếc xe đạp bất ngờ phóng từ lối ra sân vận động định rẽ vào sân trường, vì phi nhanh quá nên tông phải Chi Nga, cô bé ngã lăn quay xuống đất. Đầu gối đập vào nền gạch rớm máu. Người tông phải cô cũng ngã nhào nhưng có vẻ không bị làm sao, cậu ta vội vàng quay sang xin lỗi Chi Nga rối rít.

    Chi Nga ngồi bệt xuống, không quan tâm tới cái chân rớm máu, không quan tâm cả người ngồi bên cạnh đang xin lỗi, bởi vì Chi Nga nhìn thấy chiếc xe đạp thứ hai dừng lại ngay bên cạnh là một chiếc xe đạp Thống Nhất. Chủ nhân của cái xe ấy là người vửa hô to “tránh ra”. Cậu ta khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, cao gầy và có cái một cái đầu rất to.

    Đầu to dựng xe, ngồi cạnh bạn mình, thấp giọng hỏi Chi Nga:

    “Em không sao chứ?”

    Thấy Chi Nga vẫn ngây người ra không đáp, Đầu to quay sang mắng bạn mình:

    “Mày đi chẳng cẩn thận gì cả, nhìn chân em bé này, còn bị dọa cho sợ ngây cả người rồi đây này.”

    Thằng bạn bị ngã cũng đau, xe bị đổ cong cả vành. Cậu bạn nhăn nhó nhìn Đầu to.

    “Này, hay mày đưa em gái này về giúp tao, tao đi sửa xe không về ông già tao đánh chết.”

    Đầu to còn chưa kịp nghĩ thì cậu bạn đã cúi xuống nói với Chi Nga.

    “Anh này sẽ đưa em về nhé?”

    Chi Nga mong còn không được nên dùng hết sức gật mạnh đầu, hy vọng cậu bạn kia đi càng nhanh càng tốt, càng xa càng mừng. Đầu to bất đắc dĩ nhìn thằng bạn dắt xe ra khỏi cổng trường rồi lại nhìn cô nhóc vẫn ngồi bệt dưới đất với cái đầu gối rướm máu. Không còn cách nào khác, Đầu to cúi xuống, cố gắng nở một nụ cười:

    “Em đứng lên được không?”

    Chi Nga lắc lắc đầu, đưa tay về phía Đầu to, hắn dù không muốn cũng phải cầm tay cô nhóc kéo lên. Bác bảo vệ từ chỗ nào cũng chạy tới, thấy chân Chi Nga bị thương thì đưa Chi Nga về phía phòng bảo vệ để rửa vết thương. Thời này không phải trường học nào cũng có phòng y tế nên bác bảo vệ “to” lắm, kiêm luôn cả chức của y tá học đường và đôi khi cả “xe cứu thương” nếu có em học sinh nào cần phải tới bệnh viện cấp cứu mà giáo viên chủ nhiệm không đi cùng được.

    Vì nghĩ người làm Chi Nga bị thương là Đầu to nên suốt quáng đường bác luôn mồm mắng anh. Đầu to chỉ im lặng, dắt xe đạp đi bên cạnh Chi Nga và bác bảo vệ. Ôi, anh yêu của cô sao học tới lớp chín còn ngoan hiền thế? Người ta mắng oan mà cũng không nói gì sao?

    “Chú bảo vệ, người khác đâm cháu, là anh này đỡ cháu dậy!”

    Cả bác bảo vệ và Đầu to nghe thấy thì đều ngạc nhiên quay sang nhìn Chi Nga. Bác bảo vệ ngạc nhiên vì mình trách nhầm người khác. Còn Quang thì ngạc nhiên vì cô nhóc này lại bênh mình, dù sao người làm cô bé bị thương cũng là bạn mình, mình bị mắng cũng không nên cãi lại.

    Đầu gối được rửa và sát trùng rồi băng kín, chắc cũng đau lắm vì Đầu to nhíu mày liên tục khi nhìn bác bảo vệ giúp Chi Nga băng vết thương, cô cũng phối hợp ui a kêu đau mỗi khi thấy lông mày Đầu to nhíu lại. Thực tế thì cô nhóc chẳng thấy đau gì cả, lòng cô còn đang lâng lâng vì anh chàng của cô đang ngồi ngay bên cạnh cô đây.

    Bác bảo vệ lầu bầu liên tục nói vết trầy lớn thế này kiểu gì cũng thành sẹo lớn cho coi. Dù không phải là người tông vào Chi Nga nhưng Quang vẫn nhìn cô nhóc với vẻ áy náy không thôi.

    Kể cũng lạ, người Chi Nga yêu là một Quang trưởng thành, giỏi giang, và luôn bao bọc cô. Còn cậu nhóc này còn lâu mới có thể trở thành một Quang mà ngày xưa cô đã yêu. Nhưng Chi Nga vẫn xúc động, tim đập mạnh khi nhìn nhìn thấy cậu nhóc mới học lớp chín này. Vì đã quá lâu rồi cô chỉ được gặp anh trong giấc mơ nên cô mới có cảm xúc này khi gặp ngươi thật, hay bởi vì cô đã sống quá lâu trong cái thân thể nhỏ này vì thế mà tình cảm cũng dần dần tương xứng với độ tuổi? Cô hai mươi tuổi bị thu hút bở một Quang hai tư tuổi, cô hai mươi tám tuổi yêu say đắm một Quang ba mươi hai, và bây giờ đây, cô mười một tuổi thích vô cùng một nhóc Quang mười lăm.

    “Nhà em ở đâu anh đưa em về?”

    Câu hỏi của Đầu to làm Chi Nga quay trở về hiện thực, cái đầu gối của cô đã được băng kín lại. Cô cúi đầu đảo mắt nghĩ gợi một lát mới cười với anh nói:

    “Nhà em ở gần chợ Vườn Hoa.”

    Chi Nga cám ơn bác bảo vệ rồi tập tễnh đi theo Đầu to ra xe. Hơi vất vả mới tự mình leo lên xe vì cái xe hơi cao so với con nhóc như cô. Quang chỉ đứng im giữ xe nhìn cô leo lên.

    Chi Nga không giận vì nếu từ bé anh đã ga lăng xởi lởi với con gái thì còn có thể ở không mà chờ đến lúc gặp cô sao?

    Khi xe đạp đi ra đến cổng, Tery vì sốt ruột nên đã ra khỏi xe ô tô mà ngó nghiêng, khiến những người xung quanh đều quay đầu tò mò nhìn cậu ta. Vẻ ngoài thu hút ánh nhìn và cả cái ô tô mà cậu đứng cạnh khiến cho ai cũng ngoái đầu lại nhìn. Trong số đó có cả Đầu to. Nhưng vì phải đưa Chi Nga về nhà nên cậu ta chỉ tò mò nhìn một cái và vẫn tiếp tục đạp xe đi.

    Tery rất nhanh nhận ra Chi Nga đang ngồi sau xe đạp, nhưng chưa kịp gọi thì đã thấy cô bạn ra hiệu im lặng. Tery nhìn thấy người đang đạp xe chở cô đi có cái đầu khá to thì lập tức hiểu ra vấn đề. Cậu ta lầu bầu ra miệng:

    “Còn sợ gặp mà người ta không nhận ra, nhanh như thế đã ở chung một chỗ. Cô bạn này cũng nhanh nhẹn quá cơ.”

    Chi Nga biết thừa đằng sau có xe ô tô của Tery đuổi theo, nhưng sự tập trung của cô chỉ nằm ở người đang ngồi ngay trước cô mà thôi. Anh nói:

    “Còn đau không?”

    “Dạ, hết rồi!”

    “Em tên gì?”

    “Em tên Chi Nga, Chi Nga ạ.”

    “Ừ, tên anh là Quang, Chi Nga mấy tuổi rồi?”

    Chi Nga có chút uể oải, hóa ra anh chẳng nhớ được đã từng gặp cô. Rõ ràng lần trước cô đã nói “Tên em là Chi Nga, anh phải nhớ, tên em là Chi Nga”, rốt cuộc anh không nhớ. Bất quá Chi Nga cũng không nhắc lại. Nếu lần đó Chi Nga không cởi trần và mặc độc một cái quần đùi xanh khiến người khác tưởng là con trai thì cô cũng muốn ôn lại chút kỷ niệm. Đáng tiếc người ta không nhớ, còn cô thì vì xấu hổ mà không dám nhắc lại. Cô uể oải đáp:

    “Em mười một ạ.”

    “Ồ, thế học lớp năm à? Đồng phục của em là đồng phục cấp hai mà, đồng phục này trông hơi lạ, em học trường nào vậy?”

    Hỏi liền một lúc mấy câu, toàn câu không khó trả lời vì trả lời xong làm sao mà giải thích tiếp. Một đứa mười một tuổi tại sao lại học lớp chín và mặc đồng phục cấp hai một trường ngoại thành Hà Nội thì ở thành phố Thanh Hóa làm gì? Còn đang cân nhắc trả lời thì nhìn sang bên đường thấy xe ô tô đang lái tà tà cách đó không xa. Trong xe Tery mở cửa kính, Chi Nga nhìn thấy hàng chữ to viết trong cuốn tập được giơ lên, hai chữ “Tớ đói”.

    Thằng bạn chết tiệt có cần sát phong cảnh như thế không? Chi Nga làm động tác phẩy tay đuổi cút.

    Không thấy cô nhóc trả lời. Quang chỉ thuận miệng hỏi cho đường đi bớt nhàm chán chứ cũng chẳng để ý đến câu trả lời. Mặc đồng phục cấp hai thì sao chứ, biết đâu là đồ của chị gái hay chị họ, có gì đặc biệt đâu. Quang lại cất tiếng hỏi:

    “Em tới trường làm gì vậy?”

    Chi Nga đang bị phân tâm vì Tery bên kia đường nên nghe được câu hỏi ấy thì buột miệng trả lời mà chưa kịp suy nghĩ:

    “Em tìm anh.”

    “Anh trai hả?”

    Chi Nga nghẹn họng, anh yêu, em tìm anh yêu, là anh ông anh yêu ngốc nghếch có cái đầu to đùng đang ngồi ngay trước mặt em đây này. Nhưng sao mà sao cô trả lời như thế được nhỉ?

    “Anh trai em học lớp mấy?”

    “Lớp chín ạ.” Câu này không phải là nói dối.

    “Ồ, cùng khối với anh à, tên là gì thế, học lớp chín nào? Có khi anh biết đấy.”

    Giọng Quang trở lên hào hứng, như thể tìm được chủ đề mình thích.

    Anh làm sao mà biết anh trai em được, căn bản hai người học khác trường và chắc chắn là chưa từng gặp nhau. Nhưng nếu nói thế thì phải giải thích làm sao việc cô xuất hiện ở cổng trường anh đây? Không thể nói em là fan cuồng của anh nên lặn lội từ Hà Nội tới đây tìm anh, xin hãy nể tình hôm nay là sinh nhật em mà hẹn hò với em một buổi. Đảm bảo nghe xong anh sẽ cho rằng cô là con điên, hất văng cô xuống đất, quay xe đạp cấp tốc phóng đi đầu không thèm ngoảnh lại. Thế nên Chi Nga đành nói:

    “Em không nói đâu, nếu biết có người tông xe làm em bị thương, anh trai em sẽ tìm người đó tính sổ mất.”

    Với bản tính bảo vệ người nhà của anh trai Chi Nga thì điều này cô nói cũng là thật. Chỉ có điều, nếu anh trai biết chuyện, muốn tìm người mà đánh thì e là khoảng cách hơi xa.

    Đầu to nghe thấy thế cũng chỉ cười, không gặng hỏi nữa. Nhìn thấy chợ Vườn Hoa trước mắt, quay đầu lại hỏi:

    “Nhà em ở đâu?”

    Bàn tay cầm vạt áo của Chi Nga khẽ xiết chặt. Nhanh như thế đã đến rồi sao? Xa lần này thì hẳn phải đợi đến lúc học đại học mới gặp lại anh. Chi Nga nôn nóng kéo áo Đầu to khiến cậu ta phải quay đầu lại.

    “Sao thế?”

    Cô ấp úng mãi mới nói:

    “Nhà em chẳng có ai ở nhà cả, hay anh đưa em đi chơi một vòng được không?”

    Bàn chân đạp xe của Đầu to chậm lại. Cậu không có thói quen đi chơi với người lạ, càng không biết cách chơi với một cô bé, và đặc biệt là bụng cậu đang đánh trống liên hồi. Nếu tiếp tục đạp xe sẽ đói hoa mắt mất. Nhưng mà cậu cũng như cô nhóc này, về nhà mà chẳng có ai. Mẹ đi làm cả ngày, còn làm ca kíp, lúc nào cậu cũng thui thủi một mình, thế nên cậu hiểu cảm giác cô đơn của cô nhóc. Có điều Đầu to vẫn không muốn tiếp tục đạp xe đi lòng vòng nữa, càng không muốn đưa cô nhóc này về nhà mình ăn cơm nên đành lờ đi yêu cầu của cô mà tiếp tục hỏi:

    “Nhà em ở đâu?”

    Quả nhiên cô nhóc thất vọng. Im lặng một lúc mới có tiếng đáp:

    “Rẽ vào khu tập thể Bưu Điện.”

    Chi Nga chỉ lối cho Đầu to đi tới nơi mà bảy năm sau anh và mẹ anh sẽ chuyển tới, là nơi mà cô đã vài lần đến thăm trước đây. Nhưng bây giờ khu này nhìn khác quá, lối vào vẫn còn là đường rải sỏi chứ không phải đường nhựa, khu nhà bên trong cũng sơ sài có vài nhà cấp bốn chứ không đông đúc như sau này. Sợ Quang sẽ đưa vào tận nhà thì cô biết rẽ vào nhà nào bây giờ. Thế nên Chi Nga đành kéo áo Quang nói muốn dừng ở đầu ngõ. Quang cũng không hỏi nhiều mà dừng xe lại. Lần này khi Chi Nga leo xuống xe, anh có đỡ vai cô một chút.

    Nhìn vào đầu gối băng trắng xóa của Chi Nga, Quang dịu giọng nhắc nhở:

    “Cẩn thận không để lại sẹo nhé.”

    Chi Nga ỉu xìu mặt, miệng nhỏ khẽ đáp một tiếng: “Vâng”.

    Nhìn dáng vẻ cúi đầu, sụp vai ủ rũ của Chi Nga, Quang vừa thương vừa buồn cười, vừa chẳng biết phải làm gì. Anh xoa đầu cô nhóc nhẹ nhàng nói:

    “Anh về nhà cũng chẳng có ai, nhưng vì chẳng có ai nên anh nhất định phải về, như thế khi mẹ anh trở về mới không thấy buồn, mới không có cảm giác cô đơn như anh.”

    Chi Nga ngẩng đầu nhìn Quang với đôi mắt to tròn ánh lên nét vui mừng và ngạc nhiên. Dù khuôn mặt anh chưa thoát hết nét mềm mại của một bé trai, thậm chí còn chưa vỡ giọng, dáng mảnh khảnh chứ không đậm người như sau này nhưng anh thực sự vẫn là Quang của cô. Anh luôn ấm áp và quan tâm đến những người thân yêu như thế. Anh là người sẽ không tắt điện thoại mặc cho khách hàng có thể làm phiền lúc nửa đêm chỉ vì một lần cô đau bụng gọi cho anh lúc hai giờ sáng mà không được. Cô đau lòng cằn nhằn vì đôi mắt thâm đen thiếu ngủ của anh, yêu cầu anh tắt máy trước khi ngủ thì anh nói “Anh sợ lúc em cần mà không gọi được anh”. Anh là người luôn tới đầu tiên khi cô gọi. Là người khi cô làm sai luôn xoa đầu cô mà nói “Lần sau sẽ tốt hơn”. Là người chỉ cần cô quay đầu lại đã thấy anh đứng đằng sau, mỉm cười ấm áp với cô.

    Thấy cô bé con lại ngẩn người ra, Quang cười nói:

    “Em về đi, ít ra em cũng có hơn anh một ông anh hung dữ, nếu có ai tông xe vào anh thì cũng chẳng có ông anh nào giúp anh đi tìm người tông xe mà tính sổ cả.”

    Nói rồi Quang chuyển cái cặp sách để ở giỏ xe cho ra yên sau buộc lại. Cặp sách khá nặng mà giỏ xe lại yếu, nếu không phải vì hôm nay chở cô bé này thì anh đã không để cặp vào giỏ xe. Vì vừa giữ xe vừa dùng dây chằng buộc cặp sách nên Quang không cẩn thận mà làm rơi cặp sách xuống đất làm sách vở xổ tung ra. Chi Nga vội vàng cúi xuống nhặt giúp trong khi Quang dựng xe. Một bài kiểm tra tiếng Anh rơi ra từ quyển vở kẹp.

    Anh từng nói hồi cấp hai anh dốt tiếng Anh lắm, toàn chép bài của thằng bên cạnh, một từ bẻ đôi cũng không biết, thế nên Chi Nga che miệng cười, bụng thầm nghĩ thanh niên nghiêm túc như anh mà cũng chép bài sao. Nhưng cô vẫn chớp mắt giả bộ ngây thơ hỏi:

    “Anh học giỏi tiếng Anh lắm à, được hẳn 10 này.”

    Quang gãi đầu có chút xấu hổ, vừa xếp lại cặp sách vừa nói:

    “Một thằng nhóc anh quen mấy năm trước, kém anh đến vài tuổi ấy, thế mà nói tiếng Anh với Tây nhanh như gió, anh bị ấn tượng nên mới chăm chỉ một chút.”

    Bàn tay đưa bài kiểm tra trả Quang chợt khựng lại, giọng Chi Nga run run hỏi tiếp:

    “Làm sao mà anh quen thằng nhóc ấy?”

    “À, nó đi du lịch bị lạc, anh giúp nó tới trạm phát thanh tìm người nhà.”

    Quả nhiên anh vẫn nhớ, và quả nhiên anh không nghe được bản tin phát thanh đính chính, cư nhiên nghĩ Chi Nga là con trai. Nhưng Chi Nga lại chẳng muốn giải thích gì cả. Hóa ra không phải chỉ có mình cô âm thầm hướng tới anh, âm thầm thích anh không điều kiện. Hóa ra sự tồn tại của cô đã khiến anh chú ý, ít nhất anh cũng nhớ có một đứa trẻ bị lạc mà anh đưa đến trạm phát thanh, hay ít nhất anh cũng vì đứa trẻ đó ảnh hưởng mà chăm chỉ học tiếng Anh hơn. Chỉ chút ít đó thôi cũng làm Chi Nga thỏa mãn rồi bởi vì sau này cô có thể nói với anh “từ khi là một đứa trẻ sáu tuổi em đã thích anh” mà không sợ anh không có chút ấn tượng nào về cô khi cô sáu tuổi.

    Quang leo lên xe nhưng không quên quay đầu lại bảo cô nhóc về nhà đi. Nhìn thấy Đầu to co chân lên đạp xe, Chi Nga vội vã nắm chỗ ngồi sau xe giữ chặt. Xe như bị phanh lại khiến người Quang khẽ chúi về phía trước. Chi Nga vội vã níu tay Quang lại, cô nói:

    “Em là Chi Nga, anh phải nhớ em là Chi Nga.”

    Quang cười, lại xoa đầu Chi Nga. Hơi buồn cười vì hành động của cô nhóc, nhưng không hiểu sao anh thấy cô bé này có lý do để làm thế. Nhưng nghĩ một hồi anh chỉ có thể nghĩ ra một lý do. Anh nói:

    “Anh biết rồi, nếu bất ngờ có người tính sổ với bạn anh, anh sẽ nhớ đó là anh trai Chi Nga.”

    Nói rồi anh co chân đạp xe đi thẳng. Khi về tới nhà mới thấy cái điệu níu tay nhắc lại tên mình mấy lần của cô bé có điểm gì đó quen nhưng phải rất nhiều năm sau đó anh mới biết là tại sao thấy quen.

    Bóng anh yêu đạp xe bất ngờ bị che khuất bởi một cái bánh bao hua hua trước mặt. Chi Nga gạt tay Tery ra cố gắng nhìn thêm một chút nữa.

    <Thôi ăn đi, đói chết rồi, người ta chẳng phải đã đi xa tít rồi sao? Lưu luyến thế sao không hẹn người ta đi chơi thêm, chiều về cũng được mà. Hay thương tớ bị đói nên phải về? Nếu thế thì tớ cảm động quá, không bõ cái công tớ yêu quý cậu mấy năm nay.>

    Đói và mệt quá Tery còn chả buồn động não nói tiếng Việt mà phun ra một tràng tiếng Anh. Xe ô tô đã đỗ bên cạnh từ bao giờ mà Chi Nga không biết. Cô đón lấy cái bánh bao, vừa cắn vừa chui vào xe. Tery vội vã đuổi theo.

    <Nói chuyện một chút thế thôi sao? Như thế này mà về có tiếc không?>

    Chi Nga lắc đầu, cười rất tươi, mắt lấp lánh nhìn cảnh vật xung quanh.

    “Không tiếc.”

    Xe chạy một đoạn cô mới quay sang Tery chân thành nói:

    “Tery, cám ơn!”

    Tery chỉ hừ mũi cười rồi vẫn chăm chú gặm bánh bao.

    Hai ngày sau đó Tery trở về Anh, để lại một khoảng trống lớn trong lòng Chi Nga, một khoảng trống nhỏ hơn một chút trong lòng Kha, và nhiều khoảng trống nhỏ hơn chút nữa trong lòng những đứa trẻ thị trấn Ngọc Hiên. Đủ thấy cậu bé tóc vàng này đã được yêu quý như thế nào.

    Chương 16 << >> Chương 18
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/5/15
  8. Diêu.Linh

    Diêu.Linh Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    4
    Được thích:
    7
    Đã thích:
    41
    GSP:
    Ap
    Đoạn này mình nghĩ nên cụ thể thêm một chút, "chú lái xe" hoặc là "lái xe riêng", chứ mới đầu đọc lướt cứ tưởng bạn trẻ Tery vừa lái xe điệu nghệ lại vừa biết đường tới thành phố Thanh Hóa. T______T

    Hì, mình trộm nghĩ là Chi Nga 34 + 11 = 45 tuổi thích vô cùng một nhóc Quang mười lăm. :))

    Tình cảm giữa mấy bé phần này dễ thương quá, cũng cảm thấy ấm áp. Nhắc mới nhớ ở thành phố Thanh Hóa hiện tại có hai chợ Vườn Hoa, một mới một cũ. Mà mình chỉ nhớ gần đó cũng chỉ toàn tiệm bán buôn. '_____' Chắc có nhà dân mà hơm tưởng tượng được bạn Quang ở khu nào. Mình nghĩ nếu sau này có nhắc về chuyện nhà cửa của mẹ con bản nữa thì nên bổ sung một vài đoạn miêu tả khung cảnh, tâm lý của bạn Chi Nga hẳn cũng rất để ý đến môi trường xung quanh nơi người mình yêu đã từng ở.

    Vài góp ý nhỏ như vậy, mong là không quá đường đột.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/9/14
    Đinh Ngọc DiệpIvy_Nguyen thích bài này.
  9. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Thank bạn đã góp ý. Mình đã sửa lại chỗ chú lái xe, đúng như bạn nói, đọc có chút nhầm lẫn thật. Còn về đến hai chợ Vườn Hoa thì mình chịu. Nói thật mình xây dựng nhân vật Quang dựa trên một người mà mình biết, và Thanh Hóa cũng không phải quê mình, thành ra.... :D:D
    Những phần phía sau chắc cần Diêu Linh nhận xét thêm nhiều vì tiết tấu truyện mình đẩy lên khá nhanh, và chưa có ý tưởng phải sửa nó như thế nào. :):)
     
    Đinh Ngọc DiệpDiêu.Linh thích bài này.
  10. Ngọc đình

    Ngọc đình Gà BT

    Bài viết:
    1.147
    Được thích:
    3.041
    Đã thích:
    11.760
    GSP:
    Ap
    Chương 8:
    Dấu chấm câu đâu?

    -> trối.
     
  11. Ngọc đình

    Ngọc đình Gà BT

    Bài viết:
    1.147
    Được thích:
    3.041
    Đã thích:
    11.760
    GSP:
    Ap
    Chương 9:
    -> Tên riêng phải viết hoa chứ chị.
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  12. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Chương 18: Người bạn phương xa.

    Tery trở về Anh, không lâu sau đó thì anh em Chi Nga, Kha lên cấp ba. Đó lại là thời gian mà những đữa trẻ cùng tuổi Kha thay đổi tâm sinh lý, bước vào giai đoạn dậy thì. Chi Nga mười một tuổi tuổi đột nhiên thấp hơn hẳn và trở nên rất khác biệt với những người bạn khác. Với người trưởng thành thì bốn tuổi cách biệt cũng không đến mức làm bạn trở nên quá đặc biệt. Nhưng một cô nhóc mười một tuổi và một người mười lăm tuổi thì người mười lăm tuổi có thể nói “tôi sống hơn cậu một nửa cuộc đời cậu đấy”, đó là sự khác biệt.

    Môi trường sống bị thay đổi về nhiều mặt, cộng với tâm trạng không có hứng thú kết bạn khiến Chi Nga bị cho là kỳ lạ, và một lần nữa rơi vào trạng thái cô lập. Cũng may những năm gần đây luôn có Kha đến trường cùng cô. Bố mẹ vì sợ cô nhỏ tuổi mà bị bạn bè bắt nạt nên luôn xin giáo viên để hai anh em cùng lớp và thậm chí là ngồi cùng bàn nhau.

    Cậu bạn thân của hai anh em không còn, nhìn em gái lủi thủi ở lớp học mới, bản tính bảo vệ em gái lại bùng nên. Thời gian này Kha nổi tiếng với việc bao bọc em gái quá mức, thậm chí nhiều người gọi cậu là “gà mẹ” và gọi Chi Nga là “gà con”.

    Chi Nga nhiều lần tự hỏi bản thân rằng bố mẹ và anh trai luôn bao bọc cô như vậy, vì sao trước đây cô luôn oán trách họ không quan tâm đến mình, bỏ rơi mình? Khi cả nhà di cư ra nước ngoài, cô còn giận dỗi không thèm liên lạc. Có lẽ sai lầm lớn nhất cuộc đời trước đây của cô là đã đẩy khoảng cách giữa bản thân và gia đình ra cách nhau quá xa. Cuộc sống sau đó cô lấy Quang làm trung tâm. Thế nên khi mất Quang, Chi Nga như rơi xuống vực thẳm, không một ai có thể kéo cô lên được. Kiếp này cô lựa chọn vẫn yêu Quang, nhưng cô sẽ không để mất đi gia đình mình thêm một lần nữa.

    Chi Nga cũng không phải là một đứa trẻ mười một tuổi bị cô lập sẽ khủng hoảng tinh thần, hay không muốn tới trường học. Không chơi với cô thì cô cũng không cần nhưng trước đó không lâu Chi Nga còn luôn bị Tery quấn lấy, cậu ta tự học ở nhà nên vô cùng nhàm chán, lúc nào cũng trông đợi hai anh em Chi Nga trở về. Nhưng bây giờ mất cái đuôi Tóc vàng, lại gần như không có người bạn nào ở lớp học mới nên Chi Nga thấy cô đơn.

    Đột nhiên Chi Nga nhớ, mười hai tuổi là lúc cô quen Bóng tròn. Sở dĩ gọi cậu ta là Bóng tròn là vì hai người quen nhau qua hội quán Bóng tròn. Chi Nga thường kể về cậu với người khác nên thuận miệng gọi luôn là Bóng tròn. Hội quán Bóng tròn là sân chơi kết bạn qua thư dành cho các fan hâm mộ của bộ truyện tranh Đường dẫn tới khung thành. Mỗi một tập truyện mới ra thì đều cập nhập ở đằng sau truyện là danh sách thêm các thành viên mới. Chi Nga và Bóng tròn có tên trong danh sách hội quán cùng một lượt, số thứ tự chỉ người trước người sau. Vì thế mà Bóng tròn viết thư làm quen với Chi Nga.

    Chi Nga làm sao mà nhớ được mình đã gửi đơn đăng ký thành viên của hội quán Bóng tròn vào thời gian nào. Thế nên dù có viết đơn đăng ký cũng không thể đảm bảo tên của cô và Bóng tròn sẽ giống như trước cùng xuất hiện như lần trước. Cô vẫn gửi một đơn đăng ký, nhưng không trông chờ vào việc Bóng tròn sẽ chủ động viết thư làm quen với cô trước. Quả nhiên tên cô được xuất hiện trong danh sách truyện tập năm mươi, còn Bóng tròn phải đợi tới tập năm bảy mới xuất hiện.

    Chi Nga vừa nhìn thấy tên thằng bạn thân kiếp trước xuất hiện trên danh sách thì mừng húm, sau đó cô nắn nót viết xuống giấy ba chữ: Chào bạn Vũ. Dù sao thì đây cũng sẽ là lần duy nhất cô gọi tên cậu ta, từ sau trở đi chỉ toàn gọi Bóng tròn mà thôi. Cô lấy lý do là cả hai cùng sinh hoạt trong hội quán mà làm quen với cậu ta.

    Bóng tròn hơn Chi Nga hai tuổi, hiện giờ hẳn là đang học lớp tám, người Hà Thành chính gốc. Trước đây hai người kết bạn qua thư, sau khoảng hai năm viết thư thì nhà Chi Nga lắp điện thoại, hai người thay bằng toàn viết thư đã có thể thường xuyên nói chuyện điện thoại với nhau. Đến khi học đại học năm thứ nhất thì mới chính thức gặp nhau nhưng ngay sau đó Bóng tròn đã trở thành người bạn thân nhất của Chi Nga. Bây giờ Chi Nga đã học lớp mười, cho nên chưa đến ba năm nữa là hai người có thể gặp nhau rồi.

    Trong nhà vì tiện cho Chi Nga và Kha liên lạc với Tery mà bà William đã chủ động đề nghị lắp điện thoại cho gia đình Chi Nga. Mặc dù bố mẹ Chi Nga từ chối sự hỗ trợ của bà William nhưng vẫn lắp điện thoại. Vì thế Chi Nga chép số điện thoại vào dòng tái bút của bức thư.

    Một tuần sau thay vì nhận được thư Chi Nga nhận được điện thoại của Bóng tròn. Mặc dù là lần đầu tiên nói chuyện nhưng cảm giác thân thuộc mà người bạn thân mang lại khiến vành mắt cô đỏ lên. Cô nói:

    “Chi Nga xin nghe!”

    “Mình là Bóng tròn.”

    Trong thư, Chi Nga đề nghị gọi Vũ là Bóng tròn. Bóng tròn đúng là Bóng tròn của cô. Cậu ta sảng khoái nhận cái tên này.

    “Rất vui được nghe thấy giọng của cậu, Bóng tròn.” Chi Nga nuốt chữ “lại” vào trong lòng.

    “Bài viết giới thiệu của Chi Nga ở trang của hội quán rất hay, trong thư cậu viết cũng rất buồn cười, hy vọng khi nói chuyện Chi Nga cũng vui như thế.”

    “Cái này thì phải nói chuyện nhiều, để Bóng tròn tự đánh giá thôi.”

    “Chi Nga, có thật là cậu biết tư vấn tình yêu?”

    Chi Nga cười ngất. Thằng nhóc này trước đây cũng vậy, toàn nhờ Chi Nga tư vấn tình cảm cho, không ngờ cú điện thoại đầu tiên gọi cho cô đã yêu cầu tư vấn. Sau này biết Chi Nga còn kém tuổi hơn so với mình thì cậu ta tức muốn chết.

    Hai người từ đó tuần nào cũng phải vài lần om sòm nói chuyện với nhau một hồi lâu, có điều Chi Nga không ngờ tất cả đã bị “gà mẹ” thu vào tầm mắt. “Gà mẹ” vội vàng báo lại cho đồng minh. Tery từ khi trở về Anh cứ đều đặn mỗi tuần gọi điện cho Chi Nga và Kha một lần. Cuộc gọi dài nhất là hai mươi phút. Nghe nói Mẹ Tery chỉ cho cậu ta một tuần gọi về một lần, và chỉ được gọi tối đa là mười lăm phút. Cái lần nói chuyện lâu nhất ấy nghe nói cậu ta phải lấy tiền tiêu vặt ra để trả vào số phút gọi bị dư ra.

    Nghe anh Kha báo cáo là Chi Nga có bạn mới, lại còn rất thân thiết. Tery kêu gào khổ sở, nói Chi Nga nhanh như thế mà quên đi cậu. Luôn nhắc cô nhớ rằng, cậu ta mới là best friend forever của cô. Tery nói về nước rồi nhưng nhớ mọi người lắm, lúc chưa về thì háo hức, về đến nhà rồi thì lúc nào cũng mong trở lại.

    Chi Nga cười, chỉ cho đó là lời nói trẻ con, một thời gian sau quen với hoàn cảnh sống sẽ quên ngay. Nhưng Chi Nga nhầm to. Tery không bớt nói muốn quay trở lại mà thời gian gọi điện thoại ngày càng có xu hướng dài ra. Nghe nói cậu ta bắt đầu đi làm thêm để trả tiền điện thoại. Chuyện đó kéo dài mãi cho đến tận khi Chi Nga học lớp mười hai thì những cuộc gọi mới thưa thớt đi. Chi Nga không để ý lắm, vì thời gian Tery gọi về ít đi thì thời gian Bóng tròn gọi tới lại tăng theo cấp số nhân.

    Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến khi anh em Chi Nga bước vào kỳ thi đại học.

    Chương 17 << >> Chương 19
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/5/15
    Yumitoxic, Phong Vu, tennycin3 người khác thích bài này.
  13. Phong Vu

    Phong Vu Gà cận

    Bài viết:
    389
    Được thích:
    450
    Đã thích:
    1.626
    GSP:
    Ap
    Tui băn khoăn cái cậu "Bóng tròn" kia có dính dáng gì đến "ai đó" không?
     
    Đinh Ngọc Diệp thích bài này.
  14. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Ui, đọc đến cả đoạn "Bóng tròn" rồi sao? Ừm, truyện này có "dính dáng" đến nhiều người lém!
     
    Phong VuĐinh Ngọc Diệp thích bài này.
  15. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Chương 19: Thi đại học

    Kiếp trước Chi Nga học Y, cũng đã đi làm được mấy năm, cho nên để việc học và cuộc sống sau này dễ dàng thì sự lựa chọn tốt nhất phải là trường Y. Nhưng cuối cùng Chi Nga chọn trường Bách Khoa.

    Thứ nhất vì cô muốn thay đổi, không muốn rập khuôn lặp lại cuộc sống đã từng trải qua.

    Thứ hai vì cô biết anh cũng sẽ chọn trường Bách Khoa.

    Thứ ba, thôi được, cô thừa nhận, cô vì theo giai mà chọn Bách Khoa đấy, được chưa nào?

    Đầu năm lớp mười hai, bà William đã đề nghị bố mẹ Chi Nga để cô đi du học. Bà ấy có thể giúp đỡ tìm kiếm học bổng cho học phí, còn Chi Nga có thể ăn ở tại nhà bà. Nhưng Chi Nga từ chối. Bố mẹ và bà William đều tỏ vẻ thất vọng, nhưng người thất vọng nhất hẳn là Tery. Lý do năm lớp mười hai cậu ta ít gọi về cho Chi Nga vì tập trung học nhảy một lớp với hy vọng cùng lên đại học với Chi Nga. Cậu ta cũng là người sốt sắng nhất trong việc giúp cô tìm học bổng. Có điều thất vọng thì thất vọng, mọi người đều tôn trọng quyết định của cô.

    Kha chọn đại học Xây Dựng vì muốn theo nghiệp bố trở thành một kỹ sư cấp thoát nước, ngoài Chi Nga ra không ai ngờ rằng sau này anh sẽ không làm một kỹ sư như bố mà trở thành một doanh nhân thành đạt.

    Tưởng sống hai kiếp rồi thì thi đại học sẽ bớt áp lực thì nhầm to, áp lực của Chi Nga thậm chí còn lớn hơn. Ai bảo cô hồi bé “nổ” cho lắm vào. Mới bảy tuổi đã được mệnh danh làm thần đồng với chỉ số thông minh 145, có thể học nhảy một lúc bảy lớp. Giả, là giả hết, nhưng mà chỉ mình cô biết là giả thôi à. Thần đồng mà trượt đại học thì sẽ vô cùng ê mặt đấy. Đã thế mẹ cô còn tuyên bố “Chi Nga mà trượt đại học thì cả cái tỉnh này chẳng ai thi đậu”, điều này càng khiến Chi Nga ủ ê.

    Cả bố và mẹ đều xin nghỉ làm để đưa hai anh em đi thi. Bố đưa anh đi thi Xây Dựng, còn mẹ đưa Chi Nga đi thi Bách khoa. Cả nhà ở trong một căn nhà cấp bốn, 30 m2 trên đường Liễu Giai mà bố được cơ quan phân cho. Mấy năm trước bố đã định bán căn nhà này nhưng Chi Nga nhớ, sau này mở đường, căn hộ đó ngay sát mặt đường, giá tăng thêm đến vài lần. Hơn nữa hướng mở rộng thành phố sau này sẽ về khu Mỹ Đình, Cầu Giấy, thế nên nhà đất nơi này sẽ dần trở lên đặc biệt có giá trị chỉ nên mua thêm chứ không nên bán đi. Vì thế cô đã khéo léo khuyên mẹ, bảo rằng sau này học đại học không muốn ở trọ chút nào, căn nhà nhờ vậy mà được giữ lại. Bố mẹ cũng bàn nhau sửa sang lại căn hộ để làm nơi ở cho hai anh em đi học sau này.

    Biết trước được nhiều chuyện trong tương lai như thế nhưng Chi Nga chẳng hề có ý định làm giàu. Vì sao ư? Vì Kha trong tương lai là một doanh nhân tài ba, thứ gia đình cô thiếu rất nhiều nhưng tiền thì không hề thiếu. Còn Chi Nga thì mọi người biết rồi đấy, cô ta chỉ đắm đuối với một mục tiêu tên Quang mà thôi, những thứ khác chẳng thể làm cho cô ta có chút hứng thú nào.

    Bóng tròn rất hiểu áp lực của Chi Nga, thấy cô nàng căng thẳng quá bèn đạp xe đạp từ nhà mãi tận đường Giải Phóng đến thăm. Chiều hôm trước khi thi còn lôi Chi Nga và anh Kha đi bơi. Tiếc rằng cô vĩnh viễn là con vịt cạn, lại còn là một con vịt cạn không nên thân. Ngồi trên bờ thôi mà cũng bị người ta đụng đánh rơi kính xuống hồ bơi. Kết quả khiến anh Kha và Bóng tròn ngụp lặn cả buổi chiều mới vớt lên được.

    Tối trước khi đi thi, Tery gọi về, tán ngẫu một chập. Cậu ta nói ngày mai cậu ta cũng thi, cũng áp lực lắm. Chi Nga cũng nói vài câu động viên, không mấy chân thành, bởi bản thân cô cũng đang cần người khác động viên mà. Chi Nga chỉ hơi thắc mắc vì đáng lý ra các kỳ thi ở Anh phải xong hết rồi chứ. Đã là giữa hè rồi mà.

    Tới địa điểm thi báo danh. Chi Nga mừng húm vì thí sinh vần M, N và Q cùng một địa điểm thi. Cô chạy băng băng đi tìm phòng thi của Quang. Trong 26 phòng thi của địa điểm này, cô ở phòng số 11, còn anh ở phòng số 24. Nhưng mà hai người bị vô duyên với nhau hay sao ấy. Cô đứng ở cửa phòng thi của anh ngó nghiêng loạn cho đến tận khi mắt thấy học sinh bắt đầu được gọi vào phòng thi mới cong mông chạy về, khi làm xong thủ tục đi ra thì lại chạy tót sang bên phòng thi của anh nhưng thấy đã chẳng còn ai. Lúc đi ra còn bị bảo vệ chặn lại, mắng cho một trận vì cái tội “Không phận sự miễn vào”. Chi Nga phải mếu máo đưa thẻ dự thi, nhìn vào năm sinh thì bác bảo vệ mới tha cho cô. Ai bảo cô mười bốn tuổi rồi mà vẫn như học sinh tiểu học, làm sao mà biết được là thí sinh dự thi? Bác bảo vệ tưởng trẻ con mấy nhà dân xung quanh lẻn vào chơi. Cô nhận là cô dậy thì muộn hơn mọi người đấy, được chưa?

    Nhìn cái dáng thất tha thất thểu đi ra của Chi Nga, mẹ chột dạ chạy vội lên hỏi:

    “Sao thế, sao thế, không làm được bài à?”

    Bóng tròn nghỉ hè rỗi hơi, cũng bám càng mẹ Chi Nga đến xem người ta thi đại học thế nào, nghe vậy thì nhăn nhó cười.

    “Cô ơi, hôm nay mới báo danh thôi, chưa thi ạ.”

    Lúc không có ai, Chi Nga mới vụng trộm nói với thằng bạn.

    “Bóng tròn à, tớ với anh ý cứ như vô duyên với nhau ấy.”

    Bóng tròn đang uống nước bị sặc ho đến khổ sở. Đỡ ho mới quay sang trừng mắt nhìn con bạn thân. Thì ra mất tinh thần thế vì không gặp được giai. Thời gian mấy năm gần đây vì không có Tery bên cạnh nên Chi Nga thường kể chuyện của cô cho Bóng tròn nghe. Hơn nữa Chi Nga có tình bạn hơn hai mươi năm với Bóng tròn ở kiếp trước, nên so với Tery thì cô còn tin tưởng Bóng tròn hơn. Vì thế đương nhiên cậu ta biết Chi Nga thi vào trường Bách Khoa vì cái người gọi là Đầu to cũng thi vào trường này.

    Bóng tròn vừa nghiến răng, vừa lấy tay dí vào trán Chi Nga mà nói:

    “Cậu trượt đại học hai người mới thực là vô duyên.”

    Chi Nga tỉnh ngộ, vực lại tinh thần. Hai ngày thi sau đó không có chạy tới phòng thi của Quang nữa. Nhưng làm bài thi cuối cùng, nộp bài xong, cô lập tức phi ra cửa dáo dác nhìn về phía phòng học số 24. Mắt rất nhanh nhìn ra người có cái dáng cao gầy và cái đầu to. Anh mặc đồng phục cấp ba trường Lý Thường Kiệt. Khuôn mặt anh nhìn thư thái, nhẹ nhõm, chắc là làm bài không tồi. Mà rõ ràng là thế rồi còn gì, trước đây anh nói anh thừa những bốn điểm khi thi vào đại học cơ mà.

    Chi Nga chạy đuổi theo anh, nhưng sân trường đông quá, chân cô lại ngắn. Đến khi sắp đuổi kịp thì thấy anh đã ra đến cổng. Ông bác già hơn sáu mươi tuổi đang giữ xe đạp chờ anh. Anh rất nhanh leo lên xe và cả hai luồn lách khỏi dòng người đi ra đường lớn.

    Chi Nga bụp miệng cười. Giờ nhìn ông bác già Chi Nga mới nhớ anh từng kể, anh thi đại học, ở nhờ nhà ông bác họ, ông bác ấy đạp xe đưa anh đi thi. Cả hai dậy muộn nên bác phải đạp vượt mấy cái đèn đỏ, bị công an tóm lại nhưng khi nói là đưa cháu đi thi thì lại vội vã nhường đường cho hai bác cháu. Tới nơi thì suýt chút nữa là bị muộn, không báo danh được. Đó hẳn là lý do vì sao hôm đi báo danh Chi Nga tìm hoài mà không thấy.

    Không bắt kịp anh, không nói với anh được câu nào nhưng Chi Nga không thấy tiếc, được nhìn một cái cho đỡ nhớ như thế này là tốt lắm rồi. Thời gian còn dài, bài làm của em cũng tốt lắm, Đầu to, em ở Bách khoa đợi anh!



    Tối đó, Tery lại gọi điện. Tuần này vỡ kế hoạch, cậu ta gọi điện những hai lần. Giá mà điện thoại ngày ấy hiện số thì Chi Nga sẽ hiểu tại sao cậu ta không tiếc tiền điện thoại. Tery nói cậu ta cũng vừa thi xong, làm bài tốt lắm, hỏi Chi Nga với Kha làm bài thế nào. Chi Nga nói Kha 100% là đậu, còn cô 0% trượt. Cả hai hi hi ha ha một hồi, trước khi cúp máy Tery nói:

    “Đợi nhé, sắp tới tớ sẽ cho cậu một sự ngạc nhiên cực kỳ lớn.”

    Chi Nga cúp máy miệng lẩm bẩm:

    “Người gì mà suốt ngày úp úp mở mở.”

    Chi Nga chả buồn tò mò về chuyện của Tery, cô còn đang bận rộn chuẩn bị cho thời sinh viên tươi đẹp của mình.

    Chương 18 << >> Chương 20

    Hết phần 2
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/5/15
  16. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.447
    Được thích:
    4.840
    Đã thích:
    4.131
    GSP:
    Ap
    Chị không tag em.-_-
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  17. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.541
    Được thích:
    11.936
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Thank em đã vô đọc. :D:D
    Chị đợi nhiều nhiều rồi tag ấy mà. Mỗi chương có xíu à. Lần sau chị sẽ tag nhé!
     
    bupbecaumua thích bài này.
  18. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.198
    Được thích:
    8.178
    Đã thích:
    13.961
    GSP:
    Ap
    Cái này hình như có truyện ngắn về hai nhân vật phụ. :)
     
  19. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.447
    Được thích:
    4.840
    Đã thích:
    4.131
    GSP:
    Ap
    Nhiều chương beta khó lắm ạ.
     
    Ivy_Nguyen thích bài này.
  20. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.447
    Được thích:
    4.840
    Đã thích:
    4.131
    GSP:
    Ap
    Hình như tên là Kẻ bạo tàn và bông hoa ngoại quốc.
     
    Phong Vu, ngocnungocnuIvy_Nguyen thích bài này.

Chia sẻ trang này