Thơ Tiết trời Đông

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi blankboy2002, 4/12/18.

  1. blankboy2002

    blankboy2002 Gà con

    Bài viết:
    27
    Được thích:
    47
    Đã thích:
    39
    GSP:
    Ap
    Tôi điên dại miên man
    Giữa trăm miền ký ức
    Bằng bút xương máu mực
    Viết nên hiện thực kia:

    Vầng trăng ai cắt lìa?
    Bầu trời xanh đổ nát!
    Di dời sang chỗ khác
    Hay đã vỡ: Mặt Trời!?

    Tôi chợt nghe tiếng cười
    Một tiếng cười man dại
    Một tiếng cười sảng khoái
    Một tiếng nổ thất thanh
    Tôi liếc mắt thật nhanh:
    Cánh rừng đã biến mất!

    Quả là điên! Điên thật!
    Theo dấu lốp xe con
    Từng bước chân mỏi mòn
    Tôi đã đến bờ biển:
    Chẳng còn cát nữa đâu!
    Từng hố, từng hố sâu
    Tự chôn mình, chẳng lẽ?

    Và rồi cả đáy bể
    Ta có thể mò kim!
    Sà xuống - những chú chim
    Ăn lũ cá thoi thóp
    Từng giọt, rồi từng giọt
    Nước không còn nữa rồi...

    Sao thế, bản thân tôi?
    Anh giờ đây đã chán?
    Liệu anh có muốn bán
    Tâm hồn cho cỏ cây
    Bán xác thịt cho mây

    Bán? Còn gì để bán!?

    Tôi chẳng còn gì cả
    Chẳng còn gì ngoài tôi.
    Không bán! Tôi quyết rồi!
    Dù chỉ một sợi tóc.
    Rồi chúng sẽ khóc lóc
    Sẽ quỳ xuống van nài
    "Thưa ngài, xin thưa ngài...
    Cho chúng tôi não bộ..."

    Tạm lắng cơn bão tố
    Chỉ còn cách này thôi
    Xin vĩnh biệt mọi người
    Tôi sẽ tìm lối thoát!

    Muốn chém sự thối nát
    Muốn đâm sự gian tà
    Nhưng mà sao ta cứ
    Để chúng vụt ngang qua?

    Ngã gục trong nước mắt
    Xin đừng có hoài mong
    Máu cũng đã ngừng chảy
    Nhìn lên - TIẾT TRỜI ĐÔNG.
     
    FanSu, Chanh30Mashiro-miuna thích bài này.

Chia sẻ trang này