Thời đại đổi mới - Nữ phụ lên ngôi - Cập nhật - Rêu

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Yan cute, 6/5/16.

?

Bạn thích nhất cặp nào trong truyện?

  1. Khánh - Kim

    18 vote(s)
    69,2%
  2. Phong - Kim

    9 vote(s)
    34,6%
  3. Phong - Nhi

    3 vote(s)
    11,5%
  4. Khánh - Phong =)))

    7 vote(s)
    26,9%
  5. Kim - Nhi =)))

    3 vote(s)
    11,5%
Multiple votes are allowed.
  1. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    À, mình nhờ một người bạn của mình ở trên Facebook làm cho chứ không phải des trên gác đâu bạn. :D
     
  2. Ngọc Sinh Yên

    Ngọc Sinh Yên Gà tích cực

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    128
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    ~> Buột miệng.

    ~> Nghẽo.

    ~> Không viết số.

    ~> Nên bỏ luôn cụm "trở nên" để tránh sai ngữ pháp vì "trầm" là động từ.

    ~> Chị nghĩ chỗ này có thể viết là "miệng nhanh hơn não" cho nó ngắn gọn dễ hiểu cũng được.

    ~> ... nào. :3

    ~> Không viết số.

    ~> Thinh.
     
  3. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    :D:D:D:D:D:D Cảm ơn ạ. <3
     
  4. Nguoitinhkimcuong

    Nguoitinhkimcuong Gà con

    Bài viết:
    6
    Được thích:
    4
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    \:D/\:D/\:D/ Vừa thấy truyện ở trên mục nổi bật, phải vô xem luôn cho nóng. Kim đoạn cuối dễ thương ghê!
     
  5. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    :x Cảm ơn bạn. Tiếp tục ủng hộ nhé!
     
  6. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 5:

    Cấp ba thường thường chỉ học một buổi/ ngày, thi thoảng mới học nguyên hai buổi. Về nhà, tôi thay quần áo ra, mặc một chiếc đầm màu xanh dương cộc tay dài ngang đầu gối, cũng khá mát mẻ. Sau đó, liền viện cớ mệt đuổi An ra ngoài, một mình, một phòng, hai đến ba cái điều hòa, mát rượi!

    An đi rồi, tôi mặc sức buông thả. Nằm vật xuống, ngả ngớn trên giường, hai chân vắt chéo nhau, kiểu tóc đuôi ngựa trẻ trung đã bị tôi tàn phá cho rối tung hết lên. Tôi với cái điều khiển điều hòa, bấm chỉnh xuống 18 độ C, sau đó đắp chăn, nằm chơi điện thoại.

    Ơn "giời", thiên đường là đây!

    Đầu tiên, tôi lên và thay hết toàn bộ ảnh nền thành hình trai đẹp, sáu múi mà tôi thích từ lâu (nhất là Jomie Dornan*). Đấy, mở điện thoại lên nhìn thấy cơ múi của mấy anh Mỹ điển trai mắt xanh tóc vàng này có phải là đẹp chán so với cái thằng trẻ ranh Phong không? Ôi mẹ ơi, lại còn khuôn mặt vuông nam tính này nữa chứ…

    * Tài tử điện ảnh. Từng đóng "50 sắc thái".

    Tôi cười hí hí mấy tiếng, vừa ngắm ảnh vừa nhấn tải hàng loạt xuống thư viện. Sau đó, là đến các ứng dụng. Tôi xóa hết mấy cái phần mềm chỉnh sửa ảnh, dạy làm đẹp đi, mà thay vào đó là Temple run, angry birds, candy crush… Đúng cái lúc đê mê ấy thì giọng An vang lên từ ngoài cửa:

    - Tiểu thư, em có thể vào được không?

    - À ờ, cứ vào đi. – Tôi vội chỉnh lại tư thế nằm, đặt điện thoại lên bàn rồi giả vờ nhắm mắt ngủ.

    Sau đó, có tiếng mở cửa vang lên, tiếng chân của An nhẹ nhàng tiến gần tới chỗ tôi, và cuối cùng, con bé nói một cách đầy cung kính:

    - Tiểu thư, tới giờ ăn cơm rồi ạ.

    - Ừ. – Tôi ngáp giả một cái rồi mỉm cười: - Chắc sáng nay dậy sớm quá nên chị hơi buồn ngủ.

    - Vâng, tiểu thư ăn cơm xong là có lên ngủ thỏa thích ạ. Nhưng bây giờ chúng ta phải chuẩn bị để xuống dùng bữa ạ. – An nói tiếp, có vẻ rất quy củ.

    Chuẩn bị nữa á? Chuẩn bị cái gì? Tôi gãi gãi đầu, nhủ thầm trong lòng, sao mà rắc rối thế không biết. Tôi nói:

    - Vậy chuẩn bị đi thôi!

    - Vâng! – Con bé gật đầu rồi tới đỡ tôi dậy, đi tới bàn trang điểm.

    Hóa ra là làm lại tóc và trang điểm. Lần này, là kiểu tóc xõa ra, rồi dùng ít tóc ở hai bên mang tai cột lại với nhau, khuôn mặt chỉ trang điểm rất nhạt và đánh son màu nude như ban sáng. Nhìn chung rất nhẹ nhàng nữ tính, hợp với chiếc váy tôi đang mặc.

    Thiên Kim đúng là có khuôn mặt nữ thần, nhìn kiểu gì cũng thấy xinh hết trơn.

    - Em trang điểm đẹp thật đấy. – Tôi cất lời khen ngợi. Có thể trang điểm tới trình độ này, một cô bé 14 tuổi là quá giỏi rồi.

    - Tiểu thư quá khen. Em chỉ sợ không hợp ý tiểu thư, nếu có gì không vừa lòng, xin cứ nói ra ạ. – An cười tươi. Trong gương, nụ cười của con bé rất có hồn, rất tự nhiên. Tôi dám cá, lớn thêm tí nữa kiểu gì cũng trở thành hot girl cho xem, trông hiền hiền, đáng yêu như thế cơ mà.

    Tôi đứng dậy, ra khỏi phòng. An lập tức đi theo sau ngay. Lúc đi tới chân cầu thang, gần tới phòng ăn rồi, tôi mới nhớ ra một chuyện. Đúng rồi, tôi không biết dùng dao nĩa!

    Định mệnh, sáng nay đã chả được ăn tử tế rồi, đến bữa trưa cũng thế thì tôi đói chết mất. Chưa kể, bữa sáng húp súp thì chẳng sao, nhưng bữa trưa mà vậy thì chắc chắn là sẽ bị để ý cho coi, mà không biết là còn có súp để húp hay không ấy.

    - Tiểu thư? – An thấy tôi bỗng dừng lại, liền hỏi.

    - Không có gì. – Tôi lảng ngay, tiếp tục bước đi. Được rồi, tới đâu thì tới vậy, vì dù sao “chạy trời không khỏi nắng” mà.

    Tôi hít một hơi, rồi đẩy cửa bước vào căn phòng ăn ban sáng. Vẫn dàn người hầu cũ, đồng thanh kêu to:

    - Tiểu thư!

    Tôi gật đầu đáp lễ, rồi ngoan ngoãn tới ngồi vào vị trí ban đầu, bên cạnh Phong. Tôi vừa đặt mông xuống ghế, cái thằng chết tiệt ấy liền nhích nhích người dịch sang để tránh ngồi quá gần tôi (biết ngay mà), cái hành động đấy quả thực làm tôi muốn chửi thề.

    Vừa quay sang nhìn vào bàn ăn, tôi liền vui vẻ ra mặt. Là cơm truyền thống, ơn trời! Tôi thở phào nhẹ nhõm. Hú hồn hú vía, cứ làm tôi lo mãi. Đấy, thế mới là người Việt Nam chứ!

    - Con mời bố mẹ ăn cơm! – Tôi và Khải Phong cùng lên tiếng một lúc.

    Sự trùng hợp đó làm “mẹ chồng” tôi rất thích thú, bà cười:

    - Hiếm khi thấy hai đứa đồng thanh thế này, mình nhỉ?

    “Bố chồng” tôi ngồi cạnh cũng bớt nghiêm nghị đi phần nào, cười một cái rồi gật đầu với vợ mình. Tôi cười ha ha mấy tiếng a dua theo, quay sang liền đụng ngay khuôn mặt đen sì của Phong. Xem chừng là có vẻ khó chịu lắm! Nhưng kệ thôi, vì dẫu sao cũng đâu phải tôi cố tình.

    Bữa cơm diễn ra hết sức suôn sẻ. Tôi dù rất đói nhưng vẫn cố gắng ăn từ tốn để ra dáng tiểu thư đài các, nhưng phải nói thật là, đồ ăn ngon hết sảy. Mẹ ơi, chỉ là thịt xào hành dăm thôi nhưng mà ngon tưởng chết, lại còn trứng kèm tôm hấp này nữa,… Tôi mà không nhịn thì phải ăn năm bát.

    Ăn trưa xong, tôi lăn quay ra ngủ, ngủ trên giường công chúa, có rèm che, có gối có thể tùy chỉnh độ cao thấp, lại còn có cả mùi hương liệu thơm thoang thoảng. Tôi ngủ một mạch tới sẩm tối mới dậy. Dậy xong lại đi tắm, thay đồ rồi làm tóc để xuống ăn tối. Vẫn là cơm truyền thống!

    Tôi hiểu rồi, sáng ăn theo kiểu nước ngoài. Còn hai bữa chính trong ngày thì vẫn phải là cơm, vì "bố chồng" tôi là người ưa truyền thống, còn "mẹ chồng" tôi thì ngược lại.

    Bữa tối, tôi chủ động ngồi dịch sang để tránh làm “ai đó” khó chịu, cũng rất chịu khó chờ cậu ta mời trước rồi mới mời. Thực đơn rất phong phú, cũng rất dinh dưỡng. Bữa trưa nhiều thịt, còn bữa tối nhẹ nhàng hơn. Món đậu sốt quả thực làm tôi mê mẩn.

    Ăn xong, tôi liền lên nhà học bài. Nhưng được một lúc thì đâm chán, dù sao cũng toàn kiến thức cũ, tôi liền ôm điện thoại chơi điện tử. Tới lúc gần đi ngủ thì bỗng có tin nhắn chat nhóm trên zalo, là từ một người tên “Hoàng Yến”, nhưng nhìn avatar, tôi nhận ra ngay là “Xoăn Hồng”: “Kim, anh Phong không giận mày vụ con Nhi chứ?”

    Triệu Vân “Tóc Tím”: “Tao cũng không ngờ anh ấy lại làm dữ như thế, xin lỗi mày!”

    Hồng Anh “Tóc vàng”: “I’m very very sorry!”

    Tôi đọc một lượt, rồi mới trả lời: “Không sao, đừng lo!”

    Hoàng Yến “Xoăn Hồng”: “Haiza, mặc dù anh ấy giận bọn mình, nhưng lúc mà anh ấy nói “Đừng động vào cô ấy!”, trời ơi, tim tao lạc nhịp luôn. Ngầu dữ trời!”

    Hồng Anh “Tóc Vàng”: “Công nhận. Ước gì người được anh ấy nói như vậy là một trong bốn đứa mình (là tao càng tốt, hí hí). Nhưng không ngờ lại là con bốn mắt nhà quê ấy.” kèm một cái nhãn dán hình mặt tức giận.

    Triệu Vân “Tóc Tím”: “Tao thấy ngứa mắt với nó chết lên được, ngày mai muốn tìm nó “nói chuyện” không?”

    Tôi đọc đến đây, vội vã nhắn ngay: “ĐỪNG!”

    Hồng Anh “Tóc Vàng”: “Sao mà đừng? Tao thấy hay mà.”

    Tôi: “Không được. Phong đang giận tao rồi, làm thế chỉ càng khiến anh ấy tức hơn. Cứ đợi tình hình nguôi ngoai đã rồi tẩn nó sau cũng chưa muộn.”

    Hoàng Yến “Xoăn Hồng”: “Mày nói cũng đúng, vậy thì tạm thời bỏ qua cho nhỏ đó. Nhưng mà tao thắc mắc mãi, sao anh ấy lại bảo vệ con nhỏ đó nhỉ? Bình thường Phong đâu có thích xen vô như vậy?”

    Tôi: “À, thỉnh thoảng hứng lên, thế là tốt bụng đột xuất.” Tôi gõ chữ lia lịa để bắt kịp chúng nó, kèm thêm mấy cái nhãn dán cười ha ha, rồi nhãn dán hình trái tim: “Trông men-lì quá trời, chúng mày nhỉ?”

    Nhắn xong cái tin này, tôi tự cảm thấy buồn nôn. Nhưng dù thế nào, tôi cũng không thể để chúng nó đánh Nhi được, vì kiểu gì thằng ranh kia cũng đổ tại tôi chủ mưu cho xem. Tôi muốn bình yên!

    Triệu Vân “Tóc Tim”: “Tất nhiên. Anh ấy làm gì mà chả đẹp trai, men-lì.”

    Hồng Anh “Tóc Vàng”: “Nhớ cái ảnh anh ấy chơi bóng ở sân vận động không? Có con mèo đi lạc đó, thế là anh ấy bế lên, vừa cười vừa vuốt ve nó… Mẹ ơi, vẻ đẹp của sự tốt bụng!!!”

    Hoàng Yến “Xoăn Hồng”: “Đâu? Gửi lên mau cho chị em còn ngắm nào.”

    Mặc kệ ba đứa nó ngồi tám vớ va vớ vẩn, tôi thoát ứng dụng rồi đi ngủ ngay sau đó. Điều hòa bật 20 độ C, mặt nạ dưỡng ẩm cho da mềm mại, tôi vừa đặt lưng xuống giường, liền ngủ ngon lành. Cuộc sống của hội nhà giàu thích thật!

    ***

    Sáng hôm sau, nhân lúc An đang làm tóc, tôi liền mở điện thoại lên tính làm vài ván game, nào ngờ lại thấy có một tin nhắn được gửi từ “Khánh A6” với nội dung: “Chào!” lúc mười một giờ hai ba phút tối qua.

    Khánh là ai vậy nhỉ? Bạn của Kim chăng? Hình như trong truyện có nhắc tới Khánh, nhưng có vẻ rất ít vì tôi chỉ chẳng nhớ mấy về người này. Dù vậy, tôi vẫn nhắn lại: “Xin chào!”

    Mãi tới lúc làm tóc xong, người đó mới nhắn lại: “Xin chào cơ á? Trời ơi, tôi chụp màn hình rồi đấy nhé!”

    Tôi chẳng buồn để tâm tới câu trêu đùa ấy, nhắn: “Anh là ai?”

    “Thế cô là ai?”

    Đọc xong, tôi mới sững người. Thiệt tình, đây là cái kiểu trả lời gì vậy???

    “Anh là người gửi tin nhắn cho tôi trước mà.”

    “Người tôi gửi tin nhắn là Thiên Kim 11A8.”

    Chết tiệt, Khánh nào nhỉ? Tôi cố vặn óc ra để nhớ lại hết các chi tiết nhưng vẫn chẳng nhớ được gì liên quan tới Khánh. Hic, Sớm biết có ngày xuyên không vào đây, tôi đã đọc thuộc lòng câu truyện đó. Thôi thì đành nhắn đối phó trước vậy:

    “Thì tôi chính là Thiên Kim đây.”

    “Thiên Kim mà tôi biết, cô ta biết tôi là ai.”

    Mẹ nó, là còn thách đố nhau như này nữa, tôi quyết định chẳng thèm trả lời tiếp. Càng nói càng rối càng chẳng ra đâu vào đâu cả. Tôi tắt máy, đút vào trong cặp rồi đi xuống ăn sáng.

    Ngồi vào bàn, tôi tiếp tục nhẫn nhịn, húp bát súp gà bé tí tẹo như hôm qua. Như này không được, tôi nhất định phải học dùng dao nĩa, trời ơi, mùi thịt thơm bá cháy…

    - Kim ăn ít thế con? Sao vậy, món thịt làm không vừa ý con sao? – “Mẹ chồng” tôi đặc biệt quan tâm.

    - Không phải đâu, tại dạo này con đột nhiên thích ăn súp gà đấy ạ. – Tôi đành bịa đại ra một lý do,

    - Ồ, là vậy sao? – Bà ngạc nhiên nhìn tôi rồi quay ra phân phó cho một người hầu đứng gần nhất: - Múc thêm súp vào một bát lớn hơn rồi mang lên cho cô chủ.

    - Mẹ. – Khải Phong đập đũa cái rầm xuống mặt bàn, súp trong thìa tôi trào hết ra ngoài, rơi rớt tùm lum lên tay tôi. Vừa dùng giấy lau, tôi vừa nghiến răng kèn kẹt. Mẹ nó, đến ăn cũng không yên ổn nữa.

    - Mẹ đừng có gọi cô ta là “cô chủ”, bọn con còn chưa chính thức cưới nhau! – Cậu ta lớn tiếng.

    - Thì sau này đằng nào cũng phải gọi, gọi sớm hơn một chút thì sao? – “Mẹ chồng” tôi đập tay xuống mặt bàn, giọng hậm hực.

    Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, tôi liền lên tiếng, chặn đứng lời nói chuẩn bị thốt ra của Phong:

    - Mọi người đừng cãi nhau! Mẹ, con thấy Ph… anh Phong nói đúng đấy ạ. Xưng thế thì còn sớm quá, con cũng thấy ngại nữa! Chi bằng cứ như bình thường thôi ạ. - Tôi mỉm cười hi hi.

    “Mẹ chồng” nhìn tôi với vẻ hài lòng, rất dễ mến, bà mắng cậu quý tử thêm vài câu rồi thôi! Cả nhà lại ăn sáng như bình thường, “bố chồng” tôi thậm chí còn chẳng để ý tới vụ cãi cọ vừa rồi, ông rất chuyên tâm đọc báo.

    Lần này, tôi không có cơ hội thứ hai được bước lên xe của Phong nữa. Cậu ta có vẻ rất bực, ra đến cổng, còn quay ra trừng mắt với tôi, giọng rít lên:

    - Cô đừng có làm cái bộ mặt giả nhân giả nghĩa đấy nữa, phát buồn nôn!

    Nói xong, lên xe đi luôn. Tôi đứng trước cổng, vừa hít bụi khói vừa nghiến muốn sứt răng. Sao tôi làm cái quái gì cũng không vừa mắt cậu ta là thế nào??? Muốn chửi thề quá đi mất!!!

    <- Chương 4 Chương 6->
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/6/16
  7. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 6:

    Tôi quay ra đằng sau, bình tĩnh nói với An: - Chuẩn bị xe!

    An gật đầu, ngay lập tức chạy đi chuẩn bị. Lúc này, chỉ còn một mình tôi đứng trước cổng đợi. Đúng lúc đó, điện thoại kêu một tiếng. Tôi rút ra, lại một tin nhắn mới từ Khánh:

    “Không trả lời thật à? Mà thôi, cô với Phong thế nào rồi? Chắc cậu ta mà biết cô là người đã nhờ tôi cứu cậu ta hẳn là phải ngạc nhiên rớt nước mắt ha?”

    Nhắc đến cái thằng ranh đấy, lửa giận trong lòng tôi lại bốc lên, liền viết một tràng: “Có khối mà biết ấy. Chuyển thành người khác rồi, không những thế lúc nào gặp tôi cũng chửi một tràng như kiểu đến tháng ấy, định mệnh cuộc đời chó đẻ gà bay thế đấy.”

    Nhưng viết xong, tôi lại thấy không ổn, ghi thế này thành ra nhiều chuyện quá, huống hồ gì, anh chàng này chắc chắn là anh bạn đi xe Limo rồi, vì chỉ có anh ta mới biết tôi là người đã cứu Khải Phong. Cái con người này, tôi cũng chẳng muốn dây dưa nhiều, liền sửa lại thành: “Cũng không hẳn, vì dù sao, tôi cứu cậu ấy cũng là lẽ đương nhiên.” Kèm mấy cái nhãn dán mặt cười tươi như hoa.

    Ngay sau đó, tôi liền gửi thêm một tin nhắn nữa: “Mà tôi bận rồi, lúc khác nói chuyện sau nhé!”. Khánh cũng không làm khó tôi, chỉ gửi lại là: “Ok!”.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, lúc đó, An đã đưa xe ra. Con bé ngồi ở ghế lái phụ, mặc bộ đồng phục hôm qua. Không đợi An xuống xe mở cửa cho mình, tôi đã trực tiếp ngồi lên. Ánh mắt con bé nhìn tôi nom có vẻ kinh ngạc lắm!

    Chiếc xe bắt đầu lăn bánh đi. Tôi nhìn vào quần áo trên người An, đột nhiên hỏi: “An, em học trường nào vậy? Xa không?”

    “Em học trường Trung học Cơ sở C, cũng gần đây thôi ạ.” An đáp.

    Tôi gật đầu, rồi cũng không hỏi gì nữa.

    ***

    Giờ ra chơi, tôi ôm điện thoại, lén lút lên sân thượng tìm chỗ trú nắng. Tôi ngồi ở một góc khuất, sâu tít bên trong, nhìn xung quanh xác định không có ai quanh đây, mới lôi đồ nghề ra. Gồm có: Điện thoại, thước kẻ, bút bi và một cục tẩy Campus. Thước là thay thế cho dao, bút bi là nĩa, còn tẩy là miếng thịt.

    Sau đó, tôi bật 3G trên điện thoại, lên Youtube tìm cách học cắt thức ăn bằng dao nĩa. Tay trái tôi cầm bút bi, tay phải cầm thước, vừa xem video vừa lia tay ở dưới thực hành.

    “Ngón tay trỏ phải đặt thẳng ở lưng dao, và bốn ngón tay còn lại cầm cán dao.Cầm nĩa bằng tay trái. Răng nĩa hướng ra phía ngoài và úp xuống dưới. Ngón trỏ để thẳng và đặt sau lưng chỗ cán nĩa gắn với đầu nĩa, bốn ngón tay còn lại nắm cán… Sau đó, dùng lực ngón trỏ giữ thức ăn bằng nĩa. Cũng dùng lực ngón trỏ cắt thức ăn bằng dao…”

    Tôi làm theo rất nghiêm túc, tuy rằng chưa nhanh và đẹp mắt lắm nhưng chắc luyện tập thêm thì sẽ thành thạo thôi. Có lẽ về nhà phải lén mua mấy miếng thịt tập cắt mới được.

    Tới cuối clip, người hướng dẫn trong đó mới nói ra một số lưu ý như sau:

    “Lưu ý: Phong cách Mỹ: Sau khi cắt một vài miếng vừa đủ ăn, đặt dao xuống cạnh đĩa và lưỡi dao hướng vào trong. Sau đó đổi nĩa qua tay phải và ăn (trừ khi bạn thuận tay trái)… Phong cách Châu Âu: Không đổi tay và vẫn dùng tay trái cầm nĩa ăn; răng nĩa hướng xuống dưới…”

    Nghe đến đây, tôi mới ngẩn tò te ra:

    - Ơ thế mình nên theo phong cách nào nhỉ? Cái này hình như là phải theo ý nhà đó, nhưng… bọn họ châu Âu hay châu Mỹ vậy?

    Soạt. Một đôi bàn tay dài và thẳng tắp vươn ra từ phía sau tôi, dịu dàng ôm trọn bàn tay tôi. Rồi, một giọng nói trầm trầm quen thuộc vang lên, sát tận bên tai:

    - Cái đấy còn tùy vào xem bữa ăn đó theo hướng Mỹ hay Âu nữa. Nhưng nếu là nhà Khải Phong thì tôi nghĩ là châu Âu đấy.

    Sau đó, liền cầm chặt tay tôi, đưa lên đưa xuống, đồng thời, người anh ta ép sát vào người tôi, vừa giúp tôi chỉnh lại động tác, vừa giúp tôi chỉnh lại tư thế cắt sao cho chuẩn nhất:

    - Không được khua khuỷu tay ra ngoài! Tập cách giữ khuỷu tay gọn vào hai bên để tránh đụng vào người bên cạnh… Nhất là đụng vào Phong ấy, cậu ta có mà thét ra lửa vào mặt cô, hiểu không?

    Tiếng cười khúc khích của Khánh truyền vào tai tôi, ngay lập tức, mặt tôi đỏ như gấc chín, không rõ là do xấu hổ hay tức giận nữa. Nhưng tôi đã vùng vằng đẩy cậu ta ra, chửi:

    - Nhiều chuyện!

    Đằng sau tôi, Khánh đưa tay xoa mái đầu bù xù, ngồi bệt xuống đất, chiếc áo sơ mi trắng tôn lên vóc dáng cao lớn, cùng đôi vai dài rộng dường như có thể ôm trọn cả Thái Bình Dương kia, còn nụ cười khoe trọn hàng răng trắng sáng nữa, đích thực là khiến anh ta “tỏa nắng” rực rỡ hơn bao giờ hết.

    Tôi quay mặt đi, không dám nhìn tiếp, đành đưa tay phẩy phẩy trước mặt, lầm bầm chữa cháy:

    - Nóng thật đấy.

    Anh ta cười tủm tỉm, mắt nheo lại, thoáng chốc, nụ cười điên đảo trời đất đã biến thành nụ cười gian xảo, nham nhở hơn bao giờ hết:

    - Không ngờ tôi rồi cũng có ngày được chiêm ngưỡng Thiên Kim tiểu thư tập dùng dao nĩa ở đây đấy.

    - Có gì lạ? – Tôi chưng hửng.

    - Không lạ, đương nhiên không lạ. Chỉ là, tôi không ngờ, cô mà lại không biết dùng dao nĩa.

    - Vậy thì sao? Tôi từ bé đến lớn toàn do người khác hầu hạ, thức ăn đưa tận miệng, không biết dùng cũng là chuyện bình thường, chẳng qua bây giờ… - Nói đến đây, tôi chợt ngưng lại. Nhưng Khánh rất tinh ý liền hiểu ra ngay vế sau, anh ta liền tiếp lời tôi:

    - Chẳng qua bây giờ tới ở nhà chồng tương lai rồi, không thể để lộ ra mình là một tiểu thư bánh bèo, cái gì cũng không biết làm chứ gì?

    - Ờ đấy. – Tôi tỏ ra thật bình tĩnh. Tiểu thư bánh bèo? Không vấn đề nhé! Tôi chẳng quan tâm. Dù vậy, tôi cũng lờ mờ nhìn ra thân phận của Khánh, có lẽ là một trong số những cậu bạn thân luôn kề vai sát cánh với Phong, vì chuyện đính hôn của tôi, vốn dĩ trong trường này rất hiếm người biết.

    Nói xong, tôi thu dọn đồ nghề rồi đứng lên bỏ đi trước, không quên tạm biệt ai đó: - Tôi đi trước nhé, dù sao cũng sắp trống rồi. Chào!

    Về tới lớp cũng vừa kịp trống thật. Vào tiết, tôi nhìn sách vở, thấy toàn những kiến thức đã cũ, đâm ra cũng chẳng có tinh thần học, chỉ ghi qua loa mấy chữ trên bảng rồi lôi điện thoại ra chơi game.

    Tôi mở trò “Chém hoa quả” ra, bắt đầu vào ván mới, ngón tay liền lia không ngừng nghỉ trên màn hình. Tôi chơi xuyên hai tiết, đến tiết cuối cùng thì bắt đầu chán trò này, liền chuyển qua chơi “Temple Run”.

    Gần hết tiết, tôi đang chơi ván cuối cùng ở khúc cao trào nhất thì Nhi quay sang nói với tôi:

    - Thiên Kim này, ừm, không biết…

    - Hả? – Mắt tôi vẫn dán chặt vào màn hình, vô cùng tập trung.

    - Không… Không biết cuối giờ bạn rảnh không? Mình muốn trao đổi chút chuyện.

    Sau đó, tôi lệch tay, nhân vật trên màn hình rơi xuống vực mà chết. Tôi nắm cái điện thoại, khóc không ra nước mắt. Định mệnh, sắp phá kỉ lục rồi mà…

    - Cậu… cậu có đi được không? – Giọng Nhi một lần nữa vang lên bên tai tôi.

    Tôi quay ra trừng mắt với cô ấy, biểu cảm hết sức giận dữ:

    - Đi cái gì mà đi? Cậu thấy tôi rảnh thế à?

    Tôi hét toáng lên. Nhi bị tôi dọa cho câm nín. Ánh mắt cô ấy nhìn ngang nhìn dọc, rồi cúi gầm đầu xuống, quay đi. Tất nhiên là tôi biết mọi người đều đang nhìn về phía này, kể cả cô giáo đang viết dở bài thơ trên bảng kia.

    Nhưng vấn đề là không một ai dám nói gì cả, kể cả cô giáo. Chẳng lẽ, trông tôi đáng sợ lắm à?

    May thay, lúc đó trống tan trường vang lên, giải thoát cho tôi một kiếp nạn. Lần này, tôi chủ động đi về trước, sớm nhất lớp luôn, cũng không thèm báo cho mấy đứa “bạn thân”. Tôi chẳng còn tâm trạng đâu mà lo "diễn sâu" với bọn nó nữa.

    Ngồi trên xe, tôi không ngừng nghĩ về Nhi.

    Tôi dám cá, cô ấy muốn nói với tôi về vụ đánh nhau của Phong. Chắc chắn là Phong thì nghĩ Nhi cứu cậu ta, còn Nhi thì lại không nghĩ như vậy. Chỉ là, tôi mãi không hiểu, làm thế nào mà Phong “hiểu lầm” được là Nhi đã cứu cậu ta, nhận ra được cô ấy dù không thấy mặt?

    Câu hỏi đấy luẩn quẩn trong đầu tôi mãi cho tới ngày hôm sau, khi tôi chủ động hẹn Nhi trên sân thượng để xin lỗi về việc đã quát cô ấy.

    - Xin lỗi cậu nhiều! – Tôi nói với Nhi, đầu hơi cúi xuống.

    - Không sao đâu, cậu không cần phải xin lỗi mình vì dù gì trong đó cũng có một phần lỗi của mình mà. – Nhi xua tay với tôi, cười rất tươi: - Là tại mình làm phiền nên cậu mới thua ván game đó.

    Tôi gật đầu, tỏ ra vô cùng áy náy nói thêm mấy câu "xin lỗi" nữa rồi vào chủ đề chính ngay:

    - Hôm qua cậu nói có chuyện cần nói với mình, là chuyện gì vậy?

    Nhi chớp chớp đôi mắt to tròn như nai tơ nhìn tôi, cô ấy mấp máy miệng, nhưng rồi lại không nói gì cả. Chắc hẳn là đang do dự rồi. Tôi rất bình tĩnh đứng chờ Nhi lên tiếng. Tôi cố nhìn cô ấy với ánh mắt thật mong chờ, tạo áp lực lên người cô ấy, tôi đang buộc cô ấy phải nói ra.

    - Ừm, là chuyện liên quan tới Khải Phong. – Nhi dường như lấy hết can đảm, mặt đầy nét ngập ngừng, cười với tôi: - Hôm đó, mình bị muộn học, đi qua con ngõ đó thì nghe có tiếng đánh đấm, vì tò mò nên mình mới đi vào. Nào ngờ đâu lại thấy bạn ở đó trước, mình đã rất ngạc nhiên đấy. Lúc bạn quay ra, mình nhìn vào đồng phục của bạn, liền nhớ ra chuyện muộn học, nên đã hét lên một câu rồi chạy mất. Mình không biết sau khi mình đi thì bạn còn ở đó hay không, nhưng Phong đã tìm mình và nói rằng, nhờ có tiếng hét của mình làm phân tâm mấy người trong kia - những người đang đánh cậu ấy, Phong đã nhân lúc đó mà bật ra và đánh đáp trả lại, một lúc sau thì may là có người tới giải cứu kịp thời. Phong vì thế nên mới cho rằng mình cứu cậu ấy, cậu ấy còn nói, đã dựa trên giọng mình để tìm ra mình. Nhưng mình thấy mình chẳng làm gì cả, còn bạn, liệu có phải bạn đã gọi người tới cứu cậu ấy không?

    Tôi nghe xong, có cảm tưởng như não mình như đông cứng lại, hoàn toàn không thốt lên lời. Hét? Phân tâm? Giọng nói nói? Định mệnh, còn có loại logic như vậy tồn tại sao?

    Tôi suy nghĩ, rồi lắc đầu, nói với Nhi:

    - Không phải, lúc đó mình cũng nhớ ra là mình bị muộn học, nên chạy về trường ngay sau bạn mà. Hơn nữa, bạn là người cứu Phong phải không, cảm ơn nhiều nhé! Nhờ có tiếng hét của bạn, Phong mới có thể chống cự lại được một lúc chờ người tới cứu, mới thoát nạn đó. Nếu không, cậu ấy có lẽ đã bị đánh chết rồi ấy chứ!

    Tôi nói với khuôn mặt tràn đầy vẻ vui mừng, còn nắm lấy tay Nhi, sung sướng nói cảm ơn mấy lần, tựa như gặp thánh tái chế vậy.

    - Nhưng thời gian… - Nhi rút tay mình ra khỏi tay tôi, hàng lông mày nhíu lại định nói tiếp, song lại dừng ngay sau đó. Cô ấy ngẩn người mấy giây rồi rất nhanh đã trở lại cười nói với tôi thêm vài câu xã giao. Cả hai cùng trở về lớp.

    Ở hành lang, Khải Phong bắt gặp tôi với Nhi đi chung thì ngạc nhiên lắm! Mắt cậu chàng trợn tròn, hết nhìn tôi lại quay sang nhìn Nhi trao đổi. Thấy hai người đấy cứ nói chuyện bằng mắt hoài, tôi đành hết cách tách ra trở về lớp trước.

    Thôi thì, nhường Nhi công lao của tôi, coi như đền bù tội lỗi ngăn cản không cho hai người họ gặp nhau vậy. Nhưng qua chuyện này, tôi cũng nhận ra được một điều.

    Đó là duyên phận trong tiểu thuyết thật đáng sợ. Đủ loại tình tiết, cái nào cũng có thể xảy ra hết trơn.

    <- Chương 5 Chương 7 ->
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/16
    Kimmiel, Ruby Đặng, Hoa Nien4 người khác thích bài này.
  8. Akai Nguyễn

    Akai Nguyễn Gà con

    Bài viết:
    1
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    7
    GSP:
    Ap
    Mé này vô duyên dữ tợn ý :v.
     
  9. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    :)):)):)) Thì nhân vật phản diện mà bạn.
     
  10. lam ho

    lam ho Gà tích cực

    Bài viết:
    95
    Được thích:
    61
    Đã thích:
    213
    GSP:
    Ap
    Chị ơi. Em chờ truyện của chị hai tuần mà bây giờ có mỗi chương là sao??? Mà cuốn tiểu thuyết nhân vật chính xuyên vào là cuốn nào vậy ạ? Em thấy cuốn này quen lắm.
     
  11. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    :tho4:Không có tên cụ thể đâu em ạ, vì cốt truyện như này nhiều trên mạng lắm! Thật ra chương 6 này chị định đăng vào ngày mùng ba cơ mà nắng nóng quá (bên chị cúp điện suốt) nên việc sửa lại các lỗi bị chậm mất mấy ngày nên mới thành 2 tuần đó.
     
    lam ho thích bài này.
  12. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 7:

    - Con mời bố mẹ ăn cơm tối ạ. – Tôi cười thật tươi. Sau khi mời xong, tôi bắt đầu lao vào đánh chén thật lực, nhưng vẫn rất chậm rãi, thanh lịch và đúng chất tiểu thư nhà giàu. Từ tốn ăn từng miếng, nhai khép miệng và không phát ra tiếng động, thỉnh thoảng khen thức ăn ngon một cái, lâu lâu gật đầu hùa theo câu chuyện của “bố mẹ chồng”, cười như hoa nở mùa xuân. Chính vì thế, bao giờ tôi cũng là người ra khỏi bàn cuối cùng, vì muốn ăn nhiều mà phải ăn chậm nên đương nhiên là rất lâu.

    Ăn no nê xong, tôi lên phòng, rồi chốt cửa lại. Tiếp đó, lôi túi thịt sống đã được bọc kĩ càng trong cặp ra, cùng với bộ dao nĩa mới cứng bắt đầu thực hành. Tôi cầm dao và nĩa lên, đã sẵn sàng cắt xẻ miếng thịt thì đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt đứt mạch cảm xúc đang lâng lâng như trên mây trên gió của tôi.

    Tôi bực mình cầm lên nghe mà không kịp xem tên người gọi đến: - Alo?

    - Con kia, đang ở đâu đấy?

    Tôi nhăn mặt, giọng chua loét này đích thị là của má Hoàng Yến “Xoăn hồng” rồi: - Ở nhà. Có gì không?

    - Xì. Từ hồi về nhà chồng, mày như đi tu ăn chay ấy, chẳng thấy ra bar gì cả. Bây giờ ra đi, vẫn ở chỗ cũ ấy.

    Tay tôi bóp chặt cái điện thoại. Bar cái đầu chúng mày ý. Chẳng lẽ bây giờ tôi lại hét vào điện thoại, hồi chị mày đây bằng tuổi chúng mày, còn chưa biết bar là cái gì đâu đấy. Huhu, tôi thật sự khâm phục bọn cấp ba bây giờ, sao mà chúng nó ăn chơi dữ thế không biết, lại nhớ tới mình đại học rồi còn chưa bước chân vào bar bao giờ mà thấy tủi thân không thể chịu được (T_T).

    - Nhưng tao sợ nhà chồng lắm, nhất là bà mẹ ý, bà ý mà thấy tao ăn mặc hở hang, sexy thì còn gì danh tiếng con dâu ngoan nữa. - Tôi khéo léo viện lý do mà từ chối. Chắc chúng nó sẽ chẳng nói tôi có diện đồ ngủ tới cũng không sao đâu nhỉ?

    - Ôi dào, lo cái gì, cứ ăn mặc thỏa thích như bình thường đi, xong khoác thêm cái áo khoác dài là được, rồi ra cổng quán café chồn gần nhà mày đợi, tao với hai con kia đến đón ngay.

    - Nhưng ở đây giờ giấc nghiêm lắm, mười giờ là không được ra ngoài rồi. - Tôi nói, giả giọng khổ sở.

    - Không đi cửa trước thì đi cửa sau, với cả, mẹ chồng mày không đến nỗi phải sang kiểm tra xem mày đi ngủ lúc mấy giờ đấy chứ? Thôi đi đi cho vui.

    Hết cách, níu kéo tới nước này thì tôi đành thở dài, bảo: - …Ừ, vậy được, tao ra ngay.

    Sau khi nhận lời, tôi mới ngồi suy nghĩ và nhận thấy chuyến đi này cũng không đến nỗi nào là tệ hại gì cho cam, vì xét cho cùng, tuổi thật của tôi dư sức tới chỗ đó. Tôi đi tới trước tủ quần áo của Thiên Kim, mở ra. Bên trong chỉ toàn váy, quần dài, áo sơ mi với mấy cái áo phông và nội y. Tôi thực sự không biết phải mặc gì để tới đó nữa. Chẳng lẽ diện nguyên cái váy thướt tha như công chúa này đi bar? Nhưng, tôi cũng không tin Thiên Kim chỉ đem theo mấy bộ này tới nhà chồng không thôi đâu.

    Tôi đảo mắt một vòng, rồi nhìn vào cái valy nhỏ nằm dưới đáy tủ, rồi mở nó ra. Quả nhiên trong này có thứ tôi cần, áo croptop, quần đùi ngắn, quần bò rách, áo hở bụng, áo khoét vai, chân váy,…

    Tôi lôi một cái áo hai dây lửng hở bụng ra, mặc phối với quần yếm ngắn. Sau đó, mới đứng trước gương ngắm nghía.

    Đây là lần đầu tiên tôi ăn mặc hở hang thế này. Thật ra là không có can đảm thôi, vì trước đây, thân hình tôi sao có thể lồi lõm hoàn hảo như này được, mặc dù đã nhiều lần cố tình mua mấy cái áo hở hang thật đắt về để làm động lực phấn đấu tập gym rồi mà mãi chẳng làm được.

    Ngực này chắc phải cỡ C, mông ít cũng phải 90, còn cái vòng eo thon gọn cùng đôi chân nuột nà này nữa, thân hình của Thiên Kim đúng là bốc lửa thật. Tôi buộc tóc thấp, khâu trang điểm thì chỉ chuốt mắt và đánh son đỏ rực lên. Có mặt tiền đẹp sẵn rồi, phấn son nhiều đắp lên chưa chắc đã là ý hay.

    Cuối cùng, tôi khoác thêm một cái áo dài vào, tuy nóng muốn chết nhưng cũng phải chịu thôi!

    Tôi đẩy cửa, ngó ra ngoài, An không có ở đây, và cũng không có một ai ở hành lang cả. Tôi thở phào, rón rén đi xuống. Có lẽ “bố mẹ chồng” đã lên phòng cả rồi, dưới tầng một chỉ có mấy cô người hầu đang dọn dẹp.

    Tôi lựa lựa lúc không ai để ý nhiều, liền ôm đôi tông đen chạy mất hút. Ra được đến ngoài đường rồi, tôi mới an tâm đi dép vào và tới quán café nọ, mấy lần đi học, tôi thấy nó suốt nên đương nhiên là thuộc đường như cháo.

    Lúc tôi ra đến nơi, đã thấy ba cô nàng diện những bộ cánh sexy hết cỡ đúng dựa vào một chiếc mui trần màu đỏ từ lúc nào. Thấy tôi tới, Hồng Anh liền vẫy tay: - Ở đây này. Lâu thế? Giờ mới ra.

    - Trốn khó lắm đấy, tưởng dễ à? - Tôi cũng cười hì hì.

    Triệu Vân mở cửa xe, hét to: -Lên xe nhanh đi mấy mẹ.

    Cô ta vẫn thích kiểu trang điểm đậm như phủ bột lên mặt ấy, nhưng được cái, thân hình cũng không tệ, quả áo khoét vai lửng với chân váy nhìn được phết. Hồng Anh và Hoàng Yến đã ngồi hết ghế sau, tôi nhìn một vòng, rồi ngồi vào ghế còn trống duy nhất còn lại – ghế lái phụ. Chắc hẳn đây là chỗ ngồi cố định cả rồi.

    Tôi ngồi vào, Vân liền chìa một cái kính mát về phía tôi: - Này, đeo vào, đường bụi lắm!

    - Cảm ơn. - Tôi cười rồi nhận lấy, rất hào hứng đeo lên và quay sang ngắm nghía mình trong gương xe: - Không tệ đâu. - Mặc dù có hơi rộng một chút nhưng không sao.

    Tôi quay sang, Triệu Vân vẫn đang nhìn tôi, khuôn mặt cứng đờ. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn người ngoài tinh vậy, một cái nhìn rất kỳ lạ. Tôi gãi gãi đầu: - Sao vậy?

    - Không sao, chỉ là hiếm khi thấy mày nói câu cảm ơn, với bọn tao ấy. - Triệu Vân cười cười rồi lắc đầu, tỉnh táo trở lại. Cô cũng đeo một cái kính vào, bắt đầu khởi động xe, lao đi vun vút.

    Tôi nhìn Vân đang chăm chú lái xe, ánh mắt đăm chiêu. Tôi đã hiểu vì sao cô ấy nhìn tôi như vậy, hẳn là trước đây Kim chẳng bao giờ biết nói tới hai chữ "cảm ơn" đối với những người bạn thật sự này của mình, dù họ đã giúp đỡ cô ta nhiều không kể xiết. Đọc truyện, chẳng ít lần tôi thấy khó chịu vì Kim chuyên đem bạn bè ra để trút giận và đổ lỗi, nhưng tôi thấy ngạc nhiên, vì cả ba vẫn đối xử với cô ta rất chân thành, không một chút khó chịu.

    Tôi không nghĩ nữa, hướng mặt ra ngoài đường ngắm cảnh phố phường tấp nập trôi qua vùn vụt trước mắt mình. Ngồi trong xe, tôi tận hưởng cảm giác gió lùa qua tóc mát rười rượi, bên tai đều đặn vang lên những tiếng ù ù rất lớn. Tôi tựa người vào ghế bọc da đằng sau, tay tì lên cửa, chống cằm.

    Chợt, Hoàng Yến đập đập tay vào vai tôi, choài người lên, hỏi: - Này Kim, nghe bài mới của Alan Walker chưa?

    Alan Walker? Là ai vậy? Tôi lơ mơ lắc đầu. Yến nhìn tôi, phì cười một cái, rồi cắm một bên tai nghe vào tai tôi, giọng dịu xuống: - Kém thế, bài đấy đang hot lắm đấy, nghe thử đi! Thích thì nói, tao bắn nhạc cho.

    Tôi gật đầu. Tiếng nhạc truyền vào tai tôi, giọng nữ hát rất ngọt, lúc thăng lúc trầm, rất hòa hợp với nhạc nền. Một bài EDM* rất hay, với những đoạn điệp khúc rất cao trào, cũng hấp dẫn đó chứ!

    *EDM là viết tắt của Electronic Dance Music, 1 nhánh được tách ra của Electronic Music. EDM nghe qua thì người Việt mình thường bảo nhạc nhảy, nhạc sàn.

    EDM không phải dòng nhạc mà tôi thích, nhưng bài hát này quả thực rất hay, không quá ồn, nghe rồi lại thành nghiện, thành ra, ngồi trên xe tôi cứ lẩm nhẩm hát theo mãi. Tới khi tới nơi rồi mới như sực tỉnh.

    Tháo tai nghe ra, tôi mỉm cười với Hoàng Yến: - Nhạc hay lắm! Cảm ơn nha!

    Hoàng Yến nhìn tôi, sững người giống hệt bộ dạng của Triệu Vân khi nghe tôi nói "cảm ơn", đáp lại rất nhiệt tình: - Tối tao bắn nhạc cho. Mau vào thôi!

    Tôi gật đầu, rồi ngẩng đầu lên nhín quán bar. Chỉ thấy một biển hiệu ghi “1999”, các con số được trang trí bằng đèn neon, sáng lấp la lấp lánh, nổi bần bật trên nền trời buổi tối. Tôi đoán, chắc lấy năm thành lập làm tên bar luôn nhỉ?

    Chúng tôi nhanh chóng bước vào trong. Từ lúc ở ngoài, tôi đã nghe thấy tiếng nhạc sôi động phát ra, càng vào sâu, tiếng nhạc càng to, càng ồn ã. Đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến nơi này, mặc dù không thích âm nhạc lắm nhưng cũng không làm giảm sự hứng thú của tôi xuống một chút nào.

    Lúc bước vào đại sảnh, tôi hoàn toàn bị choáng ngợp. Tôi đã từng nhìn thấy khung cảnh bên trong một quán bar trên báo rất nhiều lần rồi, nhưng xem ảnh sao có thể thú vị bằng tận mắt nhìn thấy được. Ấn tượng đầu tiên của tôi về nơi này là có rất nhiều người, cực kì nhiều. Hồng Anh cầm tay tôi, vừa đi vừa dẹp đường, dẫn tôi tới bàn đã đặt sẵn ở bên trong, không ngờ ở đó, Phong và năm, sáu anh chàng khác đã ngồi trước từ lúc nào.

    Và hiển nhiên là tôi được ấn xuống ngồi bên cạnh Phong, không một ai ngăn cản, cũng không một ai nói gì. Còn về cậu ta thì có vẻ đang rất bất cần đời, vừa nhấm nháp ly rượu óng ánh vàng như màu nước tiểu vừa đăm đăm nhìn vào phía đám đông đang nhảy ngoài kia. Tôi vừa ngồi xuống, cậu ta liền nhăn mặt rồi lặng lẽ ngồi dịch sang. Tôi quá quen rồi, nên cũng coi như không để ý.

    Tôi nhìn về phía sân khấu, nơi có một cô vũ nữ mặc đồ xuyên thấu đang múa cột. Chân cô ta dài ơi là dài, uốn éo xung quanh hệt như một con rắn. Trên cao, có một DJ người tây đang chơi nhạc, một bài nhạc sàn rất sôi động, đến đoạn điệp khúc cao trào, cả sàn nhảy như vỡ òa, ánh đèn bảy màu phát ra từ quả cầu treo phía trên chuyển động không ngừng, hòa hợp với điệu nhảy điên cuồng ở dưới.

    Cả bàn kéo nhau ra bắt đầu nhảy, thành ra chỉ còn mỗi tôi với Phong ngồi lại. Tôi biết điều đứng dậy ngồi sang chỗ khác, cách xa cậu ta. Tôi nhìn vào đám bạn của Phong, ngạc nhiên vì chẳng thấy Khánh đâu cả. Sao thế nhỉ? Không phải anh ta cũng thuộc hội bạn thân của Phong sao?

    Đúng lúc đó thì điện thoại tôi thông báo có tin nhắn mớii, là từ Khánh. Tôi mỉm cười, linh thiêng thật, vừa nhắc tới anh ta xong: “Việc luyện tập thế nào rồi, quý cô tiểu thư bánh bèo?”

    “Tôi chưa luyện tập được cái gì đây này. Đang ở bar.”

    “Mới đầu năm mà đã ăn chơi dữ thế!”

    “Xì, chuyến này là bị ép phải đi, chứ không thì tôi cũng chả đi đâu. Sao anh không đi cùng Phong? Tôi thực sự rất ngạc nhiên đấy.”

    “Sao tôi phải đi cùng cậu ta nhỉ?” kèm một cái nhãn dán hình con gấu trúc với vẻ mặt khó hiểu cùng cái dấu hỏi chấm to đùng trên đầu.

    “Thì bạn bè với nhau có tụ tập thì cũng phải tụ tập đông đủ chứ!” Tôi nhắn lại với vẻ khó hiểu không kém.

    “Bạn bè? Haha, tôi với Khải Phong chưa thân tới mức đấy đâu, tiểu thư bánh bèo à. Dù tôi đã cứu cậu ta một lần nhưng quan hệ giữa bọn tôi cũng chỉ dừng lại ở mức xã giao thôi!” Khánh nhắn, đặc biệt gửi thêm 3 cái nhãn dán hình gấu trúc ôm bụng cười lăn lộn.

    Tôi đọc tin xong, cũng chẳng biết phải nói gì tiếp nên đành tắt điện thoại đi. Xem ra tôi đã hiểu lầm gì đó về Khánh rồi. Dựa trên trí nhớ khá tốt của mình, tôi chỉ biết có hai thằng tên Hùng và Long là thân cận với Phong nhất và cũng xuất hiện nhiều nhất, sau còn mấy thằng nữa nhưng tôi không nhớ được tên. Vì nhiều lần thấy nói chuyện, Khánh tỏ ra rất hiểu biết về Phong nên tôi mới mặc định anh ta thuộc cái nhóm tôi không nhớ tên đấy.

    Còn cả chuyện Khánh cũng biết Kim và Phong đính hôn nữa. Nếu anh ta biết chuyện đấy, mà lại không thân với Phong thì chỉ có thể là… thân với Kim mà thôi! Nhưng tôi không nhớ trong nửa cuốn truyện đầu mà tôi đã đọc có nhắc tới việc Thiên Kim thân cận với một chàng trai nào cả. Vậy thì, Khánh là ai, và đóng vai gì trong câu chuyện ấy? Hay chỉ là một nhân vật không liên quan vô tình bị lôi kéo vào?

    Tôi đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình. Đúng lúc đó thì một cô gái có mái tóc xoăn bồng bềnh, cùng với thân hình nuột nà cực gợi cảm bước tới. Cô ta mặc một chiếc áo hai dây mảnh, khoe ra vòng eo thon, kết hợp với quần đùi ngắn cũn cỡn, ôm sát vào vòng ba nảy nở của mình. Ngoại trừ việc mặt trang điểm trông như chuyển giới thì còn lại rất hoàn hảo.

    Cô nàng sải bước tới chỗ Khải Phong (biết ngay mà!), tay cầm ly rượu ngúng nguẩy hai quả bưởi trước ngực, ngồi xuống ép sát vào người cậu ta, ánh mắt long lanh hút hồn, giọng ngọt ngào như mía lùi: - Anh trai, sao lại ngồi đây một mình cô đơn thế?

    Tôi nghe tới đây thì không nhịn được cười, đành quay mặt đi, không dám xem tiếp. Tốt xấu gì nhìn mặt Khải Phong chắc chắn là trẻ hơn cô ta rất nhiều, non choẹt, búng ra sữa thế kia mà phang ngay cho câu “anh trai”. Bà chị ơi, cậu ta chưa xưng “cô, cháu” là may phước lắm rồi đấy!

    Tôi len lén liếc nhìn ra sau, chỉ thấy cô ta đang ra sức cọ cọ hai trái bưởi vào tay cậu ta, buông lời ve vãn, tán tỉnh. Mặt Khải Phong càng lúc càng đen, không nhịn được nữa, cậu ta hất tay lên, lạnh giọng quát: - Cút!

    Được lắm, rất có khí thế! Tôi thầm khen gợi cậu ta, cuối cùng trong suốt bao nhiêu ngày tháng chung sống, tôi cũng có thể nhìn thấy tí đàn ông của thằng nhóc này, coi như không uổng cái chức danh nam chính huyền thoại. Bà chị kia mặt mũi nhăn nhó, hất tóc đứng dậy bỏ đi.

    Đoạn chị ta lướt qua người tôi, tôi thật sự rất muốn kéo lại, an ủi bảo, chị đừng buồn, thằng đó bị gay đấy. Nhất định tôi sẽ đem hết lòng phèo, tim gan ra để có thể nói câu đấy chân thành nhất có thể! Mẹ ơi, hàng như này còn chê thì chắc chắn là gay rồi.

    Lấy ví dụ điển hình là tôi đây. Ngoài thân hình đẫy đà đẹp từng xen ti mét này thì còn có cả cái mặt tiền xinh như nữ thần tái thế, cậu ta còn chẳng thèm để ý thì thôi. Tôi nghĩ mà thấy mới đúng làm sao! Khéo có khi nếu không gặp được Nhi, cậu ta yêu đàn ông cũng hợp phết đấy chứ!

    Phong nhấp một ngụm rượu, khuôn mặt đăm đăm nhìn về phía tôi, tướng ngồi trông rất bất cần đời. Cậu ta nhìn tôi, tôi cũng chẳng kiêng dè gì nhìn lại. Rất nhanh, Phong chuyển hướng nhìn ra phía khác, tiếp tục uống rượu kiểu vô cùng “so deep”**.

    ** Ý là trông rất tâm trạng, diễn sâu ấy.

    Chẳng hiểu sao, nhìn cậu ta uống rượu, tôi lại thấy thèm. Lúc trước thi thoảng đi họp lớp cấp ba, tôi cũng có uống tí rượu trắng, tôi thuộc dạng tửu lượng khá cao, nên thấy cũng bình thường. Trước mặt tôi, cốc rượu vàng óng lấp la lấp lánh trông cực kì mời gọi.

    Tôi rất khát, nhưng ở quán bar thì ai bán nước lọc? Thôi thì, cứ thử một chút chắc cũng không sao!

    Tôi cầm ly rượu lên, uống liền một lèo.

    <- Chương 6 Chương 8 ->
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/6/16
    hi1103, Ruby Đặng, Hoa Nien3 người khác thích bài này.
  13. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 8:

    Cảm nhận đầu tiên của tôi sau khi nốc sạch sẽ ly rượu đó chính là: Ngon tuyệt!

    Đây là lần đầu tiên tôi thấy rượu lại ngon như vậy, cay cay lại ngọt ngọt, đúng là loại rượu dành cho lũ nhà giàu có khác. Tôi bắt đầu uống nhiều hơn, rót ra, uống, rồi lại rót ra, lại uống,…

    Không biết tại sao, tôi lại thích nốc rượu thật lực, không giống như cậu quý tử nào đó, cứ phải nhâm nhi từng hớp nhỏ, mắt nhìn đăm đăm về một phía, mãi chưa hết nổi một cốc. Haha, rõ là không biết uống rượu!

    Tôi bật cười khanh khách đến là rùng rợn. Chà, cái cảm giác mụ mị lại phê phê này nó mới thích làm sao! Đúng lúc đó, Phong đưa tay vỗ nhẹ lên mặt bàn tạo tiếng vang, thu hút sự chú ý của tôi từ ly rượu óng ánh màu nước tiểu sang khuôn mặt cau có của cậu ta.

    - Hôm nay cô và Nhi hẹn nhau ra đã nói gì thế?

    Khải Phong hỏi tôi, mặt hình sự. Tôi “hửm” một tiếng, khuôn mặt hơi hất lên. Hẹn nhau ra nói gì ư? Nhìn cái kiểu hỏi cũng đủ thấy là không moi móc được từ Nhi nên quay sang moi móc tôi đây mà. Hừ, Nhi không nói, chẳng lẽ tôi lại nói?

    - Chẳng có gì cả. – Tôi đáp, kết thúc câu nói còn bồi thêm một tiếng hỉ mũi đầy khinh bỉ, là khinh bỉ, KHINH BỈ đấy. Ranh con, tưởng bà đây vẫn là con nhỏ Thiên Kim ngu ngốc mê cưng như điếu đổ á hả?

    Phong im bặt luôn. Tôi lại bật cười lần nữa, nhìn cái mặt cậu ta như bị khó đẻ thế kia, tôi lại thấy vui vẻ hơn hẳn, tiếp tục uống rượu. Lần này không rót ra cốc nữa, tôi cầm cả chai, tu thật lực. Đợi tới khi uống xong, mới “khà” một cái thật thỏa mãn.

    Tôi nhìn ra phía sàn nhảy, ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc ù ù đến kì lạ, và những con người “thiếu vải” đang ra sức nhảy như cào cào kia bỗng quay cuồng, rồi nhân hai, nhân ba lên,… Tôi lắc lắc đầu, bắt đầu cảm thấy choáng váng rồi đấy.

    Tiếng nhạc xập xình lọt vào tai tôi liền trở thành những âm thanh nhức nhối đầu óc, tôi đưa tay bịt lỗ tai, rồi đứng bật dậy, chạy thẳng ra ngoài. May là tôi mang tông, không thì chắc sẽ ngã mất nếu cứ đi cái kiểu lảo đà lảo đảo thế này.

    Tôi ra được tới bên ngoài rồi sau đó đi bộ một đoạn cách xa cái quán bar đấy một chút cho khỏi phải nghe thấy cái tiếng đinh tai nhức óc kia nữa. Nhưng sau đó, một cơn buồn nôn ập tới. Tôi không tìm thấy một cái thùng rác hay nhà vệ sinh công cộng nào quanh đây cả, mà cúi xuống nôn luôn tại chỗ thì thật mất vệ sinh làm sao!

    Không còn cách nào khác, tôi gắng chạy vào một con ngõ nhỏ tối hun hút trên đường, may thay là ở đó có thùng rác nhà dân, tôi liền ghé vào, ra sức nôn thốc nôn tháo, nôn như muốn dứt luôn cả dạ dày ra ngoài.

    Nôn xong, tôi còn ho khan mấy tiếng nữa, mùi rác hôi thối bốc lên tận não tôi, kích thích tôi nôn thêm mấy trận nữa. Lúc này tôi mới thấy khổ làm sao! Ấy thế mà tôi cứ nghĩ tửu lượng mình cao lắm, hóa ra rồi cũng bại trận dưới loại rượu mạnh mà tôi uống lấy uống để trong quán bar này. Nhưng đó vẫn chưa phải tận cùng đau khổ mà tối đó tôi phải gánh chịu…

    - Cô em, nôn xong rồi chứ? - Một bàn tay thô ráp nắm lấy đuôi tóc tôi, túm chặt rồi kéo ngược lại sau. Tôi đau muốn hét lên, lưng va vào một bộ ngực núng nính mỡ, à không, là một phản thịt bẩn thỉu mới phải.

    - Mày là ai? – Tôi la to, rồi đưa bộ móng tay xinh đẹp của Kim lên cào mấy cái vào bàn tay đang nắm tóc tôi của gã béo đằng sau.

    Gã bị cào tới chảy máu, liền kêu như heo bị chọc tiết rồi buông tôi ra. Mất thăng bằng, tôi ngã dúi dụi xuống nền đất. Gã béo đó sau một hồi xuýt xoa thì liền quát lên đầy tức giận:

    - Mẹ cái con đĩ cái khốn nạn này! Chúng mày, nhấc nó dậy cho tao!

    Đầu óc tôi vốn đã không được tỉnh táo, nay lại thêm cú ngã này nữa, khiến cho tôi lại càng thêm mơ hồ, đành bất lực bị hai tên to con khác tới túm tay túm chân lôi thẳng dậy. Chúng ép tôi phải nhìn đối diện với gã béo ấy. Gã chửi tôi một thôi một hồi, hết “con đĩ”, “con điếm” lại đến “con chó cái”,…

    Tôi nghe mà giận tím cả người, thực sự muốn lao đến đấm vỡ cái mặt béo ú kia. Nhưng cũng đành bó tay thôi vì hai thằng đồng bọn của gã giữ tôi cực kì chặt, mà chính bản thân tôi lại còn đang ngà ngà say như thế này nữa.

    Cho tới khi bàn tay múp míp thịt kia đặt lên mặt tôi vuốt ve, tôi mới có thể tỉnh táo hơn đôi chút trong hơi men rượu. À đúng rồi, tổ sư nhà nó nữa chứ! Tôi sắp bị hãm hiếp tập thể!

    Tôi vội vội vàng vàng vùng vẫy thật lực. Vừa giằng co vừa chửi: - Mẹ nhà chúng mày, mau bỏ ra, bỏ ra…

    Nhưng ba con lợn đực ấy lại vờ như không nghe thấy, tiếp tục giữ tôi chặt hơn, mà bàn tay của thằng béo kia đã từ từ đi xuống xương quai xanh của tôi. Một nụ cười nham nhở nở ra trên khuôn mặt xấu xí ấy, nhấm chìm tôi vào trong nỗi tuyệt vọng.

    - Đừng có chạm vào người tao!!! – Tôi la lên: - Bớ làng nước ơi, ở đây có kẻ hiếp dâm, cứu tôi với !!!

    - Cái con đàn bà bẩn thỉu này! – Gã giữ tay trái tôi gầm lên, sau đó liền đưa tay bịp miệng tôi, buông lời đe dọa: - Mày thử kêu nữa xem! Xem tao có đập nát cái mồm mày ra không?

    Bàn tay gã này nồng nặc mùi đồ ăn với dầu mỡ, lại đầy vết chai sạn bóp chặt lấy miệng tôi, vừa đau vừa hôi, tôi thực sự sắp phát điên lên rồi. Đánh chết tôi cũng chẳng ngờ rồi sẽ có ngày mình bị hiếp dâm tập thể tại cái nơi khỉ ho cò gáy này, đã thế cũng chẳng phải cơ thể của mình luôn.

    Gã béo từ từ sờ xuống bầu ngực tròn đầy đặn của tôi, lúc này, tôi đã thật sự hoảng sợ đến tột cùng, hai mắt cũng rưng rưng lệ. Không, không được, không được phép chạm vào tôi!!!

    - Ôi ai thế này? Có phải Kim xinh đẹp đó không?

    Đúng cái lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, ở đầu ngõ bỗng xuất hiện hai đứa con trai, một trong số hai thằng cất giọng cao vút. Vì ngược sáng nên tôi không nhìn rõ mặt, cũng chẳng biết là giọng của ai, đành phải dùng đôi mắt đã ngân ngấn lệ nhìn về phía hai người đó, như đang cầu xin hãy cứu lấy bản thân mình.

    Gã béo rời tay khỏi người tôi, đôi mắt bé xíu nhăn lại, nhìn về phía đầu ngõ: - Bọn mày là ai? Muốn gì?

    Trong bóng tối, tôi lờ mờ nhìn thấy nụ cười nhếch mép đầy khinh miệt của anh chàng thứ hai, anh ta lên tiếng, đồng thời anh bạn bên cạnh cũng bắt đầu nắm tay nắm chân tạo ra những tiếng “răng rắc” rất đáng sợ:

    - Bọn tao là ai không quan trọng, nhưng bọn tao muốn cô ấy.

    Vừa dứt lời, hai thân hình cao lớn đã di chuyển cực nhanh đến trước mặt tên béo ấy, bắt đầu đánh đấm dã man. Gã béo bị thụi một cú vào cái bụng tròn lẳng của mình, thêm một cú vào tấm lưng dày như phản thịt. Gã tức giận kêu la oai oái:

    - Bọn mày đâu, cứu tao!!!

    Hai gã kia buông tôi ra ngay, nhào vào trận chiến, lấy thế đông người hơn mà áp đảo. Tôi không còn chỗ chống đỡ nữa, cơ thể liền khụy xuống nền đất. Nhưng lúc ấy, khi những tiếng kêu thảm thiết lọt vào tai càng lúc càng nhiều, tôi lập tức ép bản thân phải tỉnh tảo, nhanh chóng đứng dậy, khập khiễng đi về phía cửa ngõ.

    - Oái mẹ ơi! – Nhưng tiếng hét cực lớn của gã lúc nãy đã bịp mồm tôi đã thành công giữ chân tôi lại.

    Tựa người vào tường, tôi đưa mắt nhìn ra sau, chỉ thấy ba gã giở trò đồi bại với mình nay đã nằm la liệt dưới đất với khuôn mặt đầm đìa máu me. Nhìn thấy máu, ngửi thấy mùi tanh, tôi lại bị kích thích, nôn khan mấy tiếng. Lúc ngẩng đầu lên, đã thấy hai anh chàng nọ đã đứng trước mặt từ lúc nào, vây lấy tôi.

    - Cảm ơn… - Tôi sụt sịt, dụi dụi hai mắt hoe hoe đỏ của mình.

    - Cảm ơn cái gì chứ! – Anh chàng đầu tiên vỗ vỗ lên vai tôi, cười sảng khoái: - Xem cô kìa, chắc hẳn là đã bị dọa cho sợ xanh mặt rồi ha!

    - Vốn bọn tôi cũng chẳng định cứu đâu, nhưng nhìn cô khóc trông thảm quá! – Anh chàng thứ hai nói xen vào, nhún vai tỏ vẻ bất đắc dĩ: - Hơn cả, dù thế nào thì cô cũng là “vợ chưa cưới” của thẳng Phong, để cô bị hãm hiếp bởi ba thằng như vậy thì thật mất mặt cho nó làm sao!

    - Hai anh… - Nghe thấy cứu tinh của mình nhắc tới Khải Phong, tôi mới điếng người. Ánh sáng từ đèn đường rọi vào hai khuôn mặt ấy, không quá đẹp trai, nhưng nhìn cũng tử tế, sáng sủa. Trông sẽ rất lãng tử, thư sinh nếu tôi không để ý tới hai hình xăm hình rồng chi chít trên cổ bọn họ. Tôi âm thầm nuốt nước bọt cái ực.

    Vào đúng khoảnh khắc đó, một dàn những âm thanh của xe moto phân phối lớn dội vào tai tôi. Xung quanh ba đứa bọn tôi, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm khoảng hai chục người khác, trông cách ăn mặc thì có vẻ là dân giang hồ, tay chơi thứ thiệt.

    - Anh Long, anh Hùng. – Một tên chạy tới chỗ hai vị cứu tinh của tôi, khuôn mặt hết sức dữ tợn. Nghe thấy hai cái tên này, tôi lập tức đoán ra ngay thân phận của hai anh chàng kia. Bạn thân huyền thoại của Khải Phong!

    - Xử lí đi. – Anh chàng thứ hai tên Hùng đánh mắt vào bên trong. Tên kia hiểu ý, lập tức gọi thêm ba bốn thằng nữa nào, cùm kẹp mấy gã kia lại, lôi ra ngoài.

    Long nhìn xung quanh, rồi nhăn mặt hỏi:

    - Phong đâu?

    - Đại ca vừa nghe tin đã sai bọn em đi tới trước, nói là sẽ đến ngay sau ạ. – Một tên đứng gần đó cung kính đáp.

    Đầu óc tôi tỉnh táo một cách kinh ngạc. Đẩy mấy người đang đứng chắn trước mặt ra, tôi lảo đảo bước ra ngoài. Vốn định bỏ đi ngay nhưng khi vừa nhìn thấy tên béo nãy đưa bàn tay bẩn thỉu của gã sờ soạng người tôi kia, cơn giận dữ trong tôi lại sôi sục. Tôi tiến đến chỗ gã. Gã nhìn thấy tôi, liền chột dạ, người run lên một cái.

    Tên đang giữ tay gã thấy thế thì liền cười, buông lời dọa dẫm:

    - Tỉnh ngộ chưa? Mày có biết mày vừa động vào ai không?

    Hai mắt gã béo đã long sòng sọc, gã không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt khiếp đảm. Tôi cuộn tay lại, mắt trừng lên, thẳng thừng tát gã một cái thật mạnh:

    - Tổ sư nhà mày! – Tôi chửi, nhớ tới những gì mà gã đã làm với mình, tôi lại không kìm được mà muốn giết gã ngay lập tức.

    - Lúc nãy, mày nói tao là gì cơ? – Tôi túm cổ áo gã, siết chặt, ép gã phải nhìn thẳng mặt mình: - Con đĩ? Con điếm? Con chó cái? Con ca ve đứng đường? Mày gọi tao là gì hả thằng chó này?

    Mỗi một danh xưng, tôi tát gã một cái. Má, tai, đầu gã đã bị những cái tát của tôi làm cho đỏ ửng lên, trông chẳng khác nào con lợn hồng rực. Gã bị đánh, bị chửi tới mất bình tĩnh, dù không làm được gì tôi những vẫn rất già mồm cãi lại:

    - Tao đã nói gì sai à? Phải, tao gọi mày là con đĩ đấy, vì đúng là thế mà. Mày nhìn mày xem, con gái con đứa đêm hôm ăn mặc hở mông hở đít lượn tới lượn lui ngoài phố, khác gì mấy con ca ve chuyên đứng đường? Bố mẹ mày không dạy mày ra đường phải ăn mặc sao cho tử tế à? Tao động vào mày, chẳng phải là do mày cố tình mời gọi trước… Á!

    Không đợi gã nói hết, tôi đã đưa tay túm lấy cái mặt gã, bóp chặt hai cái má đầy ắp thịt ấy. Tôi rít lên:

    - Ai nói với mày cứ ăn mặc hở hang là ca ve, là mời gọi? Ai nói với mày con gái ngoan là cứ phải ăn mặc kín đáo khi ra đường? Lại còn dám lôi cả bố mẹ tao ra! Ờ đấy, bố mẹ tao không hề cấm cản tao ăn mặc như này ra ngoài đấy, thế còn bố mẹ mày thì sao? Họ không dạy mày ra đường phải “kéo khóa quần”* lên à? Không dạy mày không được cưỡng ép tình dục bất kì cô gái nào à? Giờ mày muốn thế nào? Muốn lên đồn ngồi uống trà rồi đàm đạo vấn đề “ăn mặc hở hang là mời gọi” với công an không?

    (*) Ý là đừng có phơi "cái ấy ấy" ra làm mục đích khi ra đường.

    Tôi càng nói càng hăng, tay lại càng không kiềm chế được mà tát gã lia lịa. Tôi nghĩ mà tức. Trong chuyện này, tôi rõ ràng là nạn nhân, nạn nhân của một vụ “suýt” cưỡng hiếp tập thể, vậy mà mới đó đã bị lật thành do tôi mời gọi trước, cứ ăn mặc hở hang thì là ca ve ư?

    - Mẹ kiếp! Mày cứ thử động vào “chỗ ấy” của tao xem, xem xem tao có thiến mày ngay không, thằng khốn nạn!

    - Thôi đủ rồi Kim ơi! Cảnh sát đến rồi kia kìa. Dừng lại đi! – Chẳng biết ba cô “bạn thân” của tôi đã tới từ khi nào, nhảy bổ vào hết túm tay lại túm chân, ra sức ngăn cản tôi dần cho cái thằng béo đó một trận.

    - Lôi nó lên xe đi mau lên! – Triệu Vân nói với giọng hốt hoảng. Hồng Anh và Hoàng Yến gật đầu, dùng sức kéo tôi lên.

    - Buông ra, buông ra ngay! Hôm nay tao nhất định phải cho thằng đấy một trận… - Tôi giẫy nảy lên, gào thét, nhưng sức của một đứa đã xỉn quắc cần câu sao có thể địch lại những hai người bình thường cơ chứ!

    Tôi dễ dàng bị kéo lên xe, bị chúng nó bịp mồm rồi phóng xe vù đi mất.

    <- Chương 7. Chương 9 ->
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/6/16
  14. leos2ruby

    leos2ruby Gà con

    Bài viết:
    1
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Truyện hay quá,bạn ơi mau đăng nhanh nhé!
     
  15. Nát Bét Bét

    Nát Bét Bét Gà con

    Bài viết:
    7
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    Qúa 1 tuần rùi đó bạn ơi.
     
  16. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 9:


    Trên xe, đầu tôi bắt đầu quay cuồng với những cơn nôn từ mùi thuốc lá của Hoàng Yến, hoặc mùi thức ăn tỏa ra từ hàng quán hai bên đường, chúng làm dạ dày tôi quặn lại. Và đấy, tôi thấy mình sắp không còn tỉnh táo nổi nữa rồi. Ba cô “bạn thân” của tôi đang nói rất nhiều, rất nhiều, nhưng vấn đề là tôi chẳng nghe thấy gì cả và cứ vật và vật vờ như đang phê thuốc ở ghế sau. Thật ra có nghe được một vài đoạn đứt quãng đấy… Nhưng tôi tin là với tình trạng của mình bây giờ thì cũng sớm quên sạch mà thôi!

    - Mỗi lần say rượu là y như rằng… Tao biết ngay là kiểu gì cũng sẽ có chuyện xảy ra với nó mà.

    - Nhưng mày có thấy lần này nó say rượu mà ngầu lòi ra không? Nói chuyện nghe có lý hẳn ra ấy.

    - Có lý con khỉ! Tao chỉ thấy nó sắp điên lên và sẵn sàng tẩn cho cái thằng béo kia chết thì thôi ấy. Mà nói bé đi, đừng có để nó tỉnh dậy không cơn thịnh nộ lại trút lên đầu tao với chúng mày bây giờ…

    Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào, nhưng tôi nhớ là mình đã tỉnh dậy trước những lắc liên tiếp của Hồng Anh: - Dậy! Dậy đi mày! Tỉnh, tỉnh!

    Tôi mơ mơ màng màng mở mắt, sau đó trong lúc tôi còn chưa tỉnh táo lại thì ba đứa kia đã quay sang bàn bạc gì đó. Sau đó nữa, tôi bị vứt khỏi xe không thương tiếc, còn chúng nó thì chạy biến từ đời nào.

    Tôi phải mất một lúc loay hoay mới thấy mình tỉnh táo ra. Có lẽ giấc ngủ ngắn ngủi kia đã giúp ích cho tôi phần nào để có thể chống chọi được. Tôi mở túi xách lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy con số mười giờ ba mươi phút, tôi gần như chết sững.

    Thôi tèo rồi! Tèo chắc rồi em ơi.

    Tôi ôm đầu khóc không ra nước mắt. Tôi vốn định về trước mười giờ để có thể đường hoàng đi vào bằng cổng chính, nhưng như này thì xong rồi. Haizza, tất cả chỉ tại mấy cốc rượu… và cả tại tôi nữa mới đúng. Ôi thôi, làm thế quái nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ???

    Không! Tôi không thể ở ngoài cả đêm được. Không đi cổng chính thì đi cổng phụ, cổng chui. Nghĩ tới đây, tôi liền hừng hực khí thế đứng bật cả dậy. Phải phải, tôi đáng ra là nên lạc quan như thế này ngay từ đầu mới đúng.

    Tôi quay đầu ra sau nhìn bức tường cao ngất chắn trước mặt. Được rồi, mặc dù không thừa nhận nhưng tôi thề là khi nhìn thấy nó tôi chẳng tài nào lạc quan nổi. Dù chân và tay tôi đã dài hơn nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa là khả năng leo trèo của tôi được cải thiện, cũng không có nghĩa là tôi có thể vượt qua được cái bức tường này.

    Rốt cuộc thì đây có phải là nhà tù đâu mà lại xây cái tường cao thế không biết!

    Tôi ném túi xách và dép vào trước, sau đó thì bắt đầu leo thật lực. Bất kể thế nào, nó chính là con đường duy nhất lúc này của tôi, không đi không được, không thử không xong.

    Nhưng khốn nạn làm sao tường lại trơn tru tới kinh ngạc luôn! Nó chẳng có chỗ nào gồ ghề ra để bám vào mà leo ấy chứ!

    Không có chỗ bám, tôi gần như chịu chết không leo lên được. Mặc dù đã thử lại nhiều lần nhưng tôi vẫn không thành công. Sau gần chục phút cố gắng, tôi bất lực ngồi bệt xuống đất với tình trạng ướt đẫm mồ hôi.

    “Phù… phù!” Tôi thở không ra hơi vì mệt. Bây giờ mà cho tôi đi ngủ thì tôi thề lưỡi tôi sẽ vắt sang một bên cho xem.*

    * Ý là ngủ say như chó ấy, vì chỉ có chó ngủ mới vắt lưỡi sang một bên thôi!

    Gió đêm bốc lên, mang theo hơi mát rượi thổi về phía tôi. Cảm giác mát mẻ ấy làm tôi thấy bình tĩnh lại, dù có hơi ngắn ngủi. Rượu làm tĩnh mạch giãn nở khiến cơ thể nóng lên, cũng làm cho rối loạn chức năng của tiểu não khiến các hoạt động tay chân cũng không còn chuẩn. Việc leo trèo như này là không có kết quả, nó chỉ khiến cho bụng tôi quặn lại và bị cái nóng bức làm cho phát rồ lên mà thôi!

    Hay là tôi gọi cho An cầu cứu? Không được, không được,… Con bé này không đáng tin. Mặc dù An không xấu nhưng thái độ của An đối với tôi rất dè chừng, tôi có cảm giác nó có ác cảm với mình. Hơn nữa, tôi cũng không chắc nó có phải tai mắt của bà “mẹ chồng” đáng mến của tôi hay bất kì ai cài bên cạnh để giám sát hay không nữa.

    Thôi, hay là gọi cho Phong đi. Vì dù sao cậu ta cũng đi bar giống tôi, chắc là sẽ biết chỗ để lén lút đi vào thôi! Tôi nghĩ vậy và cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho cậu ta.

    - Cô ngồi đây một cục làm gì thế này? – Đúng lúc đó thì Phong thình lình xuất hiện trước mặt tôi, cách tôi khoảng hai mươi mét về bên trái. Và cũng ngay sau đó, cậu ta đột nhiên cho tay vào móc từ trong túi quần ra cái điện thoại. Nhìn lướt qua màn hình, Phong nhăn nhó quay sang nói với tôi: - Cô gọi cho tôi làm cái quái gì vậy?

    Tất nhiên là tôi cúp máy ngay, nở nụ cười nịnh bợ cậu ta: - Cũng không có gì, định hỏi xem bao giờ cậu về ấy mà.

    Phong cong một bên mày lên, một bên thì trùng xuống, tỏ vẻ rất ngạc nhiên:

    - Để làm gì?

    - Tất nhiên là tôi… tớ, tớ phải đợi cậu rồi. Bọn mình nên về cùng nhau mà. – Tôi nhún vai, chớp chớp mắt. Sau đó thì liền đứng dậy, phủi phủi quần áo rồi tiến về phía cậu ta.

    - Cô chắc chứ? - Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ.

    Tôi gật đầu kiểu vô cùng ngoan ngoãn, sau đó liền cun cút đi theo cậu ta. Vừa đi tôi vừa hỏi:

    - Chúng ta sẽ vào bằng lối nào vậy? Chui lỗ chó hay trèo tường? – Tôi háo hức chờ Phong quay xuống trả lời.

    - Đi cổng chính. – Phong dửng dưng đáp.

    - Cái gì??? – Tôi dừng lại: - Cậu điên à?

    - Tất nhiên là không. - Cậu ta nói, kèm một cái nhìn méo mó.

    - Vậy tại sao lại còn đi cổng chính? Cậu không sợ bị bố mẹ phát hiện à?

    - Đằng nào thì họ chẳng biết. Cô nghĩ leo tường thì sẽ thoát? Nhà tôi chỗ nào cũng lắp camera hết đấy, kể cả ở ngoài. – Phong tỉnh bơ nói mà không biết câu đấy đã làm cho trái tim mong manh của tôi đang vỡ nát thành từng mảnh: - Bọn họ đã muốn biết thì thiếu gì cách để biết.

    - Nhưng… nhưng nếu nhỡ mà bố mẹ cậu nổi xung lên thì sao?

    - À thế thì tôi sẽ được một bữa giáo huấn ra trò đấy nhưng cô thì không đâu. – Phong cười nhếch một bên môi, nhìn rất mỉa mai, châm biếm: - Họ sẽ chẳng làm gì cô cả.

    Tôi im lặng triệt để và ngoan ngoãn theo cậu ta đi vào nhà, bởi vì tôi biết nói nữa chỉ làm cậu ta khó chịu thêm mà thôi. Vẫn còn một vài người hầu đang lau dọn trong phòng khách và hầu như đèn đóm đã tắt gần hết. Họ nhìn thấy chúng tôi nhưng không nói tiếng nào, chỉ đơn giản là nhìn một cái rồi lại cúi xuống tiếp tục lau dọn.

    Tôi trở về phòng của mình và bắt đầu thay một cái váy ngủ bằng vải lanh mát mẻ, rồi vệ sinh cá nhân, sau đó thì bật điều hòa và nhanh chóng chui lên giường. Tôi thấy hơi mơ màng, sau đó, tôi nằm nghĩ về câu cuối cùng Phong nói với tôi: Họ sẽ chẳng làm gì cô cả.

    Lại tiếp tục nghĩ về “bố mẹ chồng” của tôi, một người nhiệt tình và một người thì dửng dưng. Chà, có lẽ với cách đối xử một nuông chiều yêu thương hết mức và một không quan tâm thì đúng là tôi tin họ sẽ chẳng làm gì tôi thật. Nhưng nếu chuyện này lọt vào tai bố mẹ đẻ thì cũng chưa chắc…

    Mà thôi, lo làm gì cho mệt. Dù sao thì những người thấy cũng chỉ là mấy cô hầu, mà nhìn bộ dạng họ thì chắc là Phong đã có cách bịp miệng họ rồi, cũng chẳng tới lượt tôi phải ra tay. Kể ra đi cổng chính cũng là một ý sáng suốt đấy chứ!

    Haizza, tôi đột nhiên thở dài một hơi, theo thói quen liền giơ tay ra sờ soạng mặt tủ bên cạnh tìm cái điện thoại, nhưng sự thật là nó không có ở đó. Tôi dừng lại, đúng rồi, cái túi xách và đôi dép!

    Tôi bật dậy nhanh như cắt, từng đoạn kí ức dường như hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi. Trời ơi, sao tôi lại có thể quên nó cơ chứ! Lén lén lút lút mở cửa ra, tôi ngó nghiêng nhìn xung quanh. Xem ra là đi ngủ hết rồi. May là họ vẫn bật điện ở hành lang không thì tôi sẽ sợ chết khiếp mất. Tôi nhẹ nhàng khép cửa lại, rón rén bước từng bước xuống nhà.

    Tới trước cửa nhà an toàn, tôi liền vặn nắm đấm cửa, nhưng không mở được. Tôi lay lay nó mấy cái rồi mới nhận ra... Định mệnh, khóa rồi. Tay tôi sờ vào cái ổ khóa, mát lạnh. Bất đắc dĩ, tôi đành phải trở lại phòng của mình, sau đó lục tung hết ngăn bàn, ngăn tủ, túi tiếc để tìm chìa khóa,

    Thiên Kim à, hãy nói với tôi là cô có một cái đi! Tôi vừa tìm vừa lầm bầm cầu nguyện.

    À và đấy, sau một hồi lục lọi thì tôi xin rút ra kết luận là ông trời không có mắt, chẳng – có – một – cái – chìa – khóa – nào – cả. Tiên sư nhà nó!

    Tôi đứng dựa người vào tường, mặt thấp thoáng sự lo âu.

    Hay là thôi, kệ mợ nó luôn? Đằng nào thì sáng mai người hầu cũng nhặt được rồi đem nộp lại thôi! Ớ mà khoan, nếu họ đưa cho “bố mẹ chồng” tôi thì tôi biết giải thích thế nào bây giờ? Mà giả dụ có người thủ tiêu luôn cái túi xách thì làm thế nào? Nguyên cái túi đã có giá trị không nhỏ rồi, lại còn điện thoại, ví,… Chắc là có lấy thì vẫn phải để lại đôi tông chiến màu đen chứ hả?

    Nói chung là không được, không được. Tôi lắc lắc đầu. Tôi phải nghĩ cách, phải nghĩ cách…

    Ôi nhưng mà tổ sư, tôi sắp buồn ngủ không chịu được rồi. Đầu óc vì mấy cú lắc lúc nãy mà trở nên ong ong hơn. Tôi đưa hai tay lên xoa mắt, ép cho mình tỉnh táo lại.

    Vẫn không được. Thôi kệ nó vậy, đằng nào cũng chết, chi bằng đi ngủ bây giờ, ngày mai còn tỉnh táo mà nghĩ cách đối phó vậy, dù sao thì tôi cũng chẳng trụ được bao lâu.

    Lảo đảo đi về giường, tôi nằm ườn lên và bắt đầu ngáy những tiếng đều đều.

    ***

    Như mọi buổi sáng thông thường, An vào phòng lúc tôi vừa thức dậy, cúi gập người xuống về phía trước chào tôi và đi tới đỡ tôi đứng lên. Tôi không chắc là mình tỉnh táo cho lắm, đầu tôi hơi choáng, và mắt tôi đang rất mỏi mệt.

    - Tiểu thư, chị uống rượu sao? – Cho tới khi An thì thầm vào tai tôi, bằng giọng điệu rất lo ngại. Lúc đó, tôi mới nhớ ra, ừ ha, tối qua tôi đã uống rượu, lại còn đi bar nữa.

    - Ừ, một chút. – Tôi đáp, và dừng lại để nghĩ cách giải thích cho hợp lý: - Hôm qua chị hơi ốm, nên đã uống tí rượu trứng** để giải cảm.

    ** Rượu trứng chữa giải cảm hình như là phương pháp của Nhật (mẹ mình nói thế). Rượu này ngon lắm, dễ uống cực.

    - Trời! Chị bị lúc nào thế? Sao không gọi em. – Nghe tôi nói thế, An lập tức lo sốt vó lên. Nó chẳng khác gì mẹ tôi cả, lúc tôi bị ốm, bà cũng có bộ dạng y hệt.

    Tôi lắc đầu: - Không sao nữa rồi, chị đi mua ít rượu trứng về uống và sau đó đi ngủ nên khỏi rồi.

    An nhìn tôi bằng vẻ mặt lưỡng lự. Tôi đoán là nó không tin, vì rượu trứng không có mùi như thế này, và nếu chỉ uống một tí thì mùi cũng không nồng như thế này. Nhưng trái ngược với sự tiên đoán của tôi rằng An sẽ hỏi gì đó, con bé không nói gì và chúng tôi sinh hoạt như bình thường. Tôi đánh răng lại nhiều lần, thật nhiều lần cho sạch cái mùi ấy. Nhưng nó vẫn không hết được, tôi thực sự lo lắng rồi đây.

    - Em có thể xịt cho chị chút nước hoa không? Loại nào cũng được, mùi hơi nồng một chút ấy. – Tôi nói với An khi con bé đang làm tóc cho tôi.

    Tôi tin là con bé hiểu tôi muốn gì từ những lọ nước hoa ấy. Làm tóc xong, An chọn một cái lọ thủy tinh cầu kì màu tím ở trên bàn, mở nắp và xịt vào gáy, cổ tay cho tôi. Sau khi xịt xong, tôi đưa tay lên ngửi thử, hừm, nó có mùi thơm của... hóa chất, khá nồng nhưng ít nhất là nó đã cản được mùi rượu thật. Tôi lúc này mới dám thở phào một tiếng.

    Tới khâu trang điểm, tôi nhờ An dùng kem che khuyết điểm phủ lên trên mấy cái quầng thâm cho tôi, và tất nhiên là đánh phấn dày một chút. Tôi chẳng muốn ai nhìn thấy chúng, nhất là “mẹ chồng”, bà sẽ hỏi tôi và tôi thật sự chẳng còn hơi đâu để mà bịa ra một lý do thật hay nữa.

    Nhìn vào trong gương, tôi nhủ thầm có lẽ phong cách này mới giống Thiên Kim. Da trắng bệch màu phấn, và thì môi đỏ tươi như máu.

    Bạch Tuyết nhìn thấy cũng phải lạy bằng bố!

    <- Chương 8 Chương 10 ->
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/16
  17. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Có chương mới rồi.
     
  18. Hạn An Triều Đinh Tiêu

    Hạn An Triều Đinh Tiêu Gà con

    Bài viết:
    2
    Được thích:
    3
    Đã thích:
    4
    GSP:
    Ap
    [​IMG]
    Tao lạy mày, Kim ơi! =))=))=))
     
    Nát Bét BétHoa Nien thích bài này.
  19. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    :)):)):)) Đùa, troll nhau thế là cùng.
     
    Hạn An Triều Đinh TiêuHoa Nien thích bài này.
  20. Ruby Đặng

    Ruby Đặng Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    502
    Được thích:
    382
    Đã thích:
    821
    GSP:
    Ap
    Cốt truyện và ý tưởng của chị rất mới lạ và độc đáo, em rất thích! ^^ Thích cả giọng văn của chị nữa, dí dỏm và có chút tưng tửng. =]] Không biết chị sẽ giải quyết chuyện hôn nhân giữa Kim Phong thế nào, anh chàng "quần chúng" Khánh bí ẩn và Nhi Nhẹ Nhàng. Tò mò quá! :v
     

Chia sẻ trang này