Thời đại đổi mới - Nữ phụ lên ngôi - Cập nhật - Rêu

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Yan cute, 6/5/16.

?

Bạn thích nhất cặp nào trong truyện?

  1. Khánh - Kim

    18 vote(s)
    69,2%
  2. Phong - Kim

    9 vote(s)
    34,6%
  3. Phong - Nhi

    3 vote(s)
    11,5%
  4. Khánh - Phong =)))

    7 vote(s)
    26,9%
  5. Kim - Nhi =)))

    3 vote(s)
    11,5%
Multiple votes are allowed.
  1. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Thời đại đổi mới - Nữ phụ lên ngôi.

    [​IMG]


    Tác giả: Rêu
    Tình trạng sáng tác: Chưa hoàn thành
    Tình trạng đăng: Cập nhật.

    Lịch đăng: Tối thiểu 1 chương/ tuần.
    Thể loại: Teen, tình cảm lãng mạn, hài hước, xuyên không.
    Độ dài: Chưa biết.
    Giới hạn độ tuổi đọc: Không.

    Cảnh báo về nội dung: Không dành cho thành phần thanh niên quá nghiêm túc.
    Tóm tắt:
    Một cô nàng có ngoại hình rất bình thường, thân hình bình thường, học hành bình thường, hiện đang học đại học X, và có vẻ tương lai sẽ thất nghiệp dài dài vì cái ngành học nó quả thật chẳng béo bở gì cả… Nói chung, có thể tạm gọi là BÌNH THƯỜNG nếu không muốn nói là TẦM THƯỜNG.

    Nhưng ông trời lại không muốn ban cho cô gái bình thường này một cuộc sống bình thường một chút nào, theo đúng nghĩa đen luôn. Mọi chuyện thay đổi từ khi cô nàng của chúng ta tình cờ tìm được một cuốn sách, một tiểu thuyết tình cảm dở hơi và khá sến sẩm, cô ấy đã nghĩ: “Thật không hiểu ai lại đi viết ra mấy cái tình tiết thế này cơ chứ? Sến khỏi bàn rồi, nội dung lại chẳng có điểm nhấn… Mình mà là tác giả, mình sẽ thay đổi toàn bộ, dìm chết nữ chính thì thôi, và sau đó phải đưa nữ phụ lên ngôi… Trời trời, càng đọc càng ức chế…! Nam chính đúng là đần độn mà!”

    Vâng, và sau đó, quả thật là cô ấy đã khiến câu chuyện thay đổi toàn bộ.
    Mục lục:

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/12/16
  2. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 1:

    - Nhi - Phong kêu to, tiếng nói mang theo bao nhiêu tình cảm chất chứa bấy lâu nay mà thổ lộ ra hết, vì thế, chỉ cần một tiếng như vậy thôi, cũng đủ làm cho tay chân cô mềm nhũn, tựa như có mị lực ngăn cho cô không tài nào bước nổi.

    Cô gạt nước mắt, nén xúc động trong lòng, cất giọng nghẹn ngào:

    - Đừng gọi tên em như vậy.

    Phong chạy lại, bắt lấy tay cô, rồi tiện đà xoay cả người cô lại, ôm chặt vào trong lòng. Hắn nói, mà như thể đang van xin:

    - Đừng đi, anh xin em.

    - Không thể đâu. - Nhi gạt nước mắt, rồi đẩy Phong ra, nhưng không thành, hắn ôm rất chặt, giống như sợ chỉ cần buông tay ra hay nới lỏng một chút, cô sẽ tan biến trong nháy mắt.

    Nhi đành vừa giãy giụa gắng thoát khỏi hắn, vừa ra sức nói những lời tuyệt tình: - Chúng ta kết thúc rồi cơ mà, em đã nói là em không còn yêu anh nữa rồi cơ mà! Anh không thể tha cho em sao? Hà cớ gì mà cứ phải bày ra trăm ngàn cách níu kéo nhau như thế… Anh!

    Cô còn chưa kịp dứt lời, Phong đã cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô, một nụ hôn chớp nhoáng nhưng cũng không kém phần mãnh liệt. Hắn buông môi cô ra, ánh mắt thâm tình nhìn nhau, cuối cùng, hắn nói, giọng chắc nịch:

    - Anh thích em. Cả đời này sẽ chỉ thích mình em…”

    - Ôi trời! Đây là loại truyện kiểu gì vậy chứ? - Tôi dứt khoát gập quyển sách lại, quẳng sang một bên giường.

    Chết tiệt! Hôm nay đi lễ hội sách, thấy giới thiệu là truyện về đề tài tình yêu học đường ngọt ngào, hài hước, tôi mới mua về để tối đọc thư giãn trước khi ngủ, nào ngờ dính ngay loại truyện “cẩu huyết” sến sẩm này.

    Đây là câu chuyện kể về Nhi và Phong. Đại loại thì Phong có đã đính hôn với một cô gái bằng tuổi mình, học chung trường luôn, tên là Kim thì phải. Tình cảm không tốt lắm, đính hôn cũng chỉ vì hai bên gia đình ép, hơn nữa, Kim lại thích Phong từ hồi bé, là tình cảm đơn phương. Sau đó vì chuyện học hành nên hôn lễ bị hoãn hai tháng sau mới tổ chức, nhưng Kim đã được đón về ở chung với Phong luôn từ sau lễ đính hôn. Rồi Nhi chuyển trường tới, rồi đụng chạm với Phong, ghét ghiếc các kiểu rồi cả hai quay ra yêu nhau… Kim đúng chuẩn vai ác không thể ác hơn, suốt ngày bắt nạt Nhi rồi bị Phong hắt hủi cho tới là thương. Một tháng mười lăm ngày sau thì Nhi phát hiện ra chuyện Phong và Kim, rồi khóc lóc sống chết đòi chia tay…

    Đọc mới được một nửa, tôi đã chẳng thể nào trôi được tiếp cái loại tình tiết này. Quả thật đọc truyện, tôi thấy khó chịu với tính cách của Nhi nhiều hơn là Kim, có lẽ vì cô ta được xây dựng đúng theo kiểu nữ chính thỏ con ngây thơ trong sáng nên gây mất thiện cảm với tôi chăng? Bởi như bình thường thì những nữ chính như vậy sẽ khá nhu nhược, có phần… đần độn, ngu ngu. Tôi lắc đầu, tặc lưỡi vài cái. Có lẽ, mai phải thanh lý ngay cái quyển này mới được.

    Mặc dù là sách cũ cũng rẻ thôi, giảm tới bảy mươi phần trăm lận nhưng cũng khá mới, nếu bán lại mà có thể bớt được thì tôi sẽ giảm khoảng bốn mươi phần trăm giá bìa. Mong rằng cuốn truyện này nổi tiếng một chút, ít nhất thì tôi có thể tống khứ nó đi càng sớm càng tốt. Nghĩ lại thấy thật phí tiền quá mà.

    - Thật không hiểu ai lại đi viết ra mấy cái tình tiết thế này cơ chứ? Sến khỏi bàn rồi, nội dung lại chẳng có điểm nhấn… Mình mà là tác giả, mình sẽ thay đổi toàn bộ, dìm chết nữ chính thì thôi, và sau đó phải đưa nữ phụ lên ngôi… Trời trời, càng đọc càng ức chế…! Nam chính đúng là đần độn mà!

    Tôi bực dọc lầm bầm mấy tiếng rồi đưa tay tắt đèn đi, cả căn phòng trọ nhỏ bé bỗng chốc chìm trong bóng tối, còn tôi thì ngủ ngay sau đó.


    Sáng hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy, chợt phát hiện ra mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Đó là một căn phòng ngủ to đùng, được bài trí theo phong cách châu Âu cực kì bắt mắt, trên đầu tôi còn có một cái đèn chùm hệt như cái trong lâu đài băng của nữ hoàng Elsa phim Frozen.

    Bản thân tôi thì đang nằm trên một chiếc giường to ơi là to. Còn có cả rèm, màu hồng đào hẳn hoi, hệt như giường của mấy cô công chúa vậy.

    - Wow, chỗ nào thế này? Mình chưa tỉnh ngủ sao? - Tôi nhìn mọi thứ bằng ánh mắt xuýt xoa, chỗ này chắc phải rộng gấp ba cái phòng trọ bé tí như lỗ chó của tôi ấy chứ.

    Tôi nhìn xung quanh, rồi ánh mắt lại dừng ở chiếc điện thoại đầu giường. Tôi cầm lên, xuýt xoa lần nữa:

    - Ủ ôi, Iphone 6 plus màu vàng đồng này… Hình như là bản 128Gb… Wow, wow!

    Tôi lật ngang lật dọc, sờ lên sờ xuống, hai mắt mở lớn, miệng không ngừng cảm thán vẻ đẹp và “độ mỏng” của nó. Lạy trời, đây là lần đầu tiên tôi được cầm tận tay một chiếc điện thoại đời mới như thế này. Mẫu này là mẫu mới nhất trên thị trường hiện nay đây mà, giá chát vô cùng.

    Chỉ là, sao mà chiếc điện thoại lại chân thực thế không biết. Rõ ràng là tôi đang mơ mà, vì chỉ có mơ, tôi mới bất ngờ trở nên giàu có như thế này, được cầm trên tay em điện thoại mà với mức lương làm thuê bèo bọt hàng tháng chắc chắn không thể mua nổi. Nhất định là gần đây thiếu tiền trầm trọng quá nên ảnh hưởng luôn tới cả giấc mơ rồi.

    - Tiểu thư, tới giờ dậy rồi ạ!

    Đúng lúc đó, một tiếng nói vọng vào từ bên ngoài cửa. Tôi kinh ngạc, nhưng lại tỏ ra thích thú nhiều hơn, còn có cả hầu gái nữa sao?

    - Ok, ta dậy rồi đây.

    Tôi giả lại giọng điệu mấy cô tiểu thư trên TV, trả lời lại. Thế là tôi ngồi về giường, hai chân vắt chéo nhau, gương mặt vênh lên. Bởi vì nếu tôi đoán không nhầm, một lát sau sẽ có cả dàn hầu gái đi vào, mà đi đầu sẽ là vị quản gia già đầu tóc bạc phơ. Sau đó, họ sẽ cúi người cung kính chào tôi, rồi cất giọng đồng thanh: “Chào buổi sáng, tiểu thư!” Ha ha, nghĩ tới thôi là cũng thấy phấn chấn cả người rồi.

    Cuối cùng, lại chỉ có một con bé bộ dạng sợ sệt đi vào. Tôi vỡ tan cả mộng. Sao lại thế này? Đây là giấc mơ của tôi cơ mà? Tôi đã mơ là sẽ có cả dàn người hầu cơ mà, sao lại biến thành con bé còm nhom, trông như mới học cấp hai vậy?

    - Tiểu thư ngủ có ngon không ạ? Chăn ga có đủ ấm, đủ êm không ạ? – Con bé đó nhìn tôi, thỉnh thoảng lại cúi đầu, thỉnh thoảng lại len lén nhìn lên, rồi lại nhanh chóng cúi xuống. Gì chứ? Bộ tôi đáng sợ lắm sao?

    - Cũng tạm thôi! - Tôi tùy tiện đáp. Nào ngờ con bé kia nghe thế thì mặt đã vốn lo lắng, nay còn hoảng hơn nữa. Nó vội vàng hỏi tôi:

    - Tiểu thư, tiểu thư thấy có chỗ nào không thoải mái sao ạ? Có phải là do vải không mềm? Hay là đệm đàn hồi không tốt? Hay là…

    - Không phải vậy, rất thoải mái. Ý của tôi là, tôi không thích màu hồng cho lắm! Là vậy đấy. – Thấy con bé hỏi liền một lèo như vậy, tôi vội xua tay, cười xòa an ủi nó. Cũng thật là, có nhất thiết phải vừa hỏi vừa trưng ra bộ mặt làm như tôi bắt nạt nó không bằng thế này không?

    - Dạ? Nhưng bình thường tiểu thư thích màu hồng lắm cơ mà? - Con bé đó ngẩn ra nhìn tôi.

    - Hở? Khi nào chứ? - Tôi kinh ngạc thật sự. Lạy hồn, hồng là màu tôi ghét nhất luôn, nhưng màu hồng đào kiêu sa này thì cũng không đến nỗi.

    - Dạ… Khi, khi còn ở nhà… của tiểu thư ấy ạ.

    - Chẳng phải đây là phòng của tôi sao? - Tôi bỗng thấy mù mờ. Đây là giấc mơ của tôi, sao tôi lại chẳng hiểu gì thế này?

    - Vâng, đây là phòng ngủ của tiểu thư, nhưng là ở nhà bố mẹ chồng của tiểu thư cơ ạ. - Con bé dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn tôi.

    Đầu tôi nổ bùm một tiếng:

    - Bố… Bố mẹ chồng? - Tôi lắp bắp hỏi lại. Điên rồi, tôi cưới khi nào mà lại có cả bố mẹ chồng thế này.

    - Dạ? Có chuyện gì sao ạ? - Thấy bộ dạng hoảng hốt của tôi, con bé nhanh chóng hỏi lại.

    Ớ mà khoan, đây là mơ mà, đây là mơ, một giấc mơ thôi! Tôi có cảm giác nhẹ nhõm hẳn, mặc dù chẳng hiểu tại sao lại mơ thấy “bố mẹ chồng” vào cái độ tuổi này. Tôi đến người yêu còn chưa có, sao bỗng nhiên hôm nay lại mơ thấy vấn đề này nhỉ?

    Mặc dù khó hiểu thật đấy, nhưng tôi vẫn tỉnh bơ đáp lại:

    - Không có gì đâu.

    Con bé đấy nghe được thế thì thở phào, nói liền một tràng, âm điệu có vẻ đã bớt sợ sệt hơn:

    - Tên của em là An, từ giờ cho tới hôn lễ, em sẽ là người hầu riêng của tiểu thư, giúp tiểu thư chuẩn bị cho ngày trọng đại đó. Xin hãy chiếu cố cho em ạ!

    Và để kết thúc màn giới thiệu đấy, An cúi người xuống, hai chân khép lại chào tôi. Chắc con bé này mới vào nghề, trông có vẻ không chuyên nghiệp lắm!

    Sau màn chào hỏi buổi sáng, con bé nhanh chóng tiến tới dìu tôi đứng dậy, đưa tôi vào phòng vệ sinh, khiến tôi lúng túng vô cùng:

    - Này, làm gì thế?

    - Chúng ta cần phải sửa soạn thật nhanh còn xuống ăn sáng ạ, rồi còn phải đi học nữa ạ.

    - Rồi, chị biết rồi… Nhưng làm ơn đừng đẩy chị thế… Này!

    Tôi khó khăn cất tiếng. Quái, An vừa nãy còn xanh mặt, đến nhìn tôi còn chẳng dám, sao giờ lấy đâu ra sức mạnh mà đùn đẩy tôi ghê thế này?

    - A, xin lỗi ạ, xin lỗi ạ… Nhưng mong tiểu thư thông cảm cho em, chúng ta đã mất khá nhiều thời gian rồi ạ. Có một số việc tiểu thư nhất định phải tuân theo khi ở đây, nên không thể tùy tiện như khi còn ở nhà đâu ạ.

    - Hơ hơ, chị tùy tiện hồi nào ch…

    Tôi còn chưa nói hết, cả người đã ở ngay ngắn trong nhà vệ sinh. Thấy An tính bước vào, tôi vội ngăn lại ngay:

    - Được rồi, chị biết rồi. Đến đây thôi, việc này đơn giản mà, để chị tự làm, vậy nhé!

    Tôi nói dứt câu, liền đóng sập cửa vào luôn.

    - Vâng, vậy em sẽ đứng ở ngoài cửa ạ, cần gì tiểu thư cứ gọi nhé!

    - Ừ.

    Tôi đáp gọn. Sau đó, tôi mới quay ra đứng trước bồn rửa mặt. Vừa ngẩng đầu lên nhìn vào gương, tôi lập tức bị hóa đá. Bởi vì, hình ảnh phản chiếu của tôi trên gương thật sự rất xinh đẹp. Mắt to, da trắng bóc, mũi cao, môi đầy đặn, phớt hồng nhìn cực yêu. Hàng lông mày ngang thanh tú có thể nhìn rõ qua lớp mái thưa.

    Ôi trời ! Lại còn cả mái tóc này… Tôi đưa tay lên vuốt vài lọn, mềm mại, đen óng ả, dài ngang vai và xoăn rất tự nhiên. Khiếp hồn nha, đẹp như búp bê ấy.

    - Đây đúng là mơ rồi… mình quả thực đang mơ một giấc mơ quá hão huyền rồi…

    Tôi lầm bầm rồi lắc đầu mấy cái, định đưa tay xuống mở vòi nước nhưng lúc này tôi mới chợt nhận ra, đó chính là không có cái để mở lên. Chẳng lẽ đây là vòi nước cảm ứng?

    Tôi thích thú đưa tay xuống, quả nhiên chỉ hai giây sau, một dòng nước mát lạnh xối xả chảy xuống, tràn vào tay tôi. Mát! Lạnh!

    Tôi vươn tay lên rút cái khăn mặt màu trắng treo ngay bên cạnh xuống, cho vào nước vò thật sạch rồi đưa lên lau mặt. Cảm giác mát mẻ ấy mơn man từng lỗ chân lông trên khuôn mặt tôi, làm tôi cảm thấy sảng khoái hơn hẳn, và cũng… tỉnh táo hẳn ra.

    Đúng vậy, nếu đây là mơ, vậy làm sao tôi có cảm giác mát lạnh được? Tôi đần mặt nhìn vào trong gương, lúc này tôi mới để ý, sàn lát đá hoa tôi đang đứng lên cũng mát vô cùng. Rõ ràng và chân thực như vậy…

    Và sau đó, tôi đã bắt chước theo các diễn viên trên TV, đó là tự tát mình một cái, để xác định xem là mơ hay thực. Vâng, đau thấu trời xanh!

    Chết rồi, đây là hiện thực, tức là không phải là mơ. Chết rồi, đây là cái tình huống kiểu gì thế này? Tôi nhìn chằm chằm vào gương.

    Tóc xoăn, mắt to tròn, môi đầy đặn,... Quả thực nhìn có nét rất sexy, gợi cảm. Mà khoan, mái tóc xoăn tự nhiên, dài ngang vai này sao lại quen quen thế nhỉ?

    Một đáp án nảy ra trong đầu tôi, kèm theo một giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài xuống má.

    - An. - Tôi gọi to.

    - Dạ? - Con bé nhanh nhảu đáp lại ngay.

    - Em có thể nói cho chị biết… - Tôi khẽ nuốt nước bọt cái ực: - Tên của chị và… chồng chị là gì không?

    Tôi phải hoang mang lắm mới mở miệng ra hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy. Ngoài cửa im lặng mất mấy giây, sau đó, giọng An lanh lảnh vang lên, có mang theo một chút gì đó dè chừng:

    - Tiểu thư tên là… Thiên Kim, còn tên cậu chủ là… Khải Phong ạ.

    Nghe được câu trả lời, người tôi lập tức mềm nhũn ra. Tôi đưa một tay ra chống lên mặt bồn rửa, một tay còn lại đưa lên, khẽ vò vò mái tóc vốn đã rối tung.

    Khải Phong, Thiên Kim. Chẳng phải là tên nhân vật trong cuốn truyện dở hơi đó sao?

    Thôi xong rồi, xuyên không rồi. Tồi tệ nhất chính là xuyên ngay phải nữ phụ mới đau chứ!

    -> Chương 2
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/5/16
  3. Ngọc Sinh Yên

    Ngọc Sinh Yên Gà tích cực

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    128
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Screenshot_2016-05-06-13-58-32.png Screenshot_2016-05-06-13-58-42.png

    Cách trình bày bên trên là do điện thoại chị bị chập hay do em cố ý thế? :v

    Nhầm 1 dấu ngoặc kép này.

    Ờm, mới đọc đoạn đầu chị đã định bụng càm ràm vì thấy nhiễm văn phong TQ nhiều quá. Nhưng đọc hết mới nhận ra đó là đoạn trích, phần văn chính thức của em lại rất thuần Việt. Cách phân tách này đã tăng thiện cảm của chị về truyện. ^^ Điều làm chị bất ngờ là tuổi của em khi kéo xem prolife. Vì ở độ tuổi < 16 phần lớn (và hầu hết) các cô gái mê ngôn tình đều viết văn sặc mùi TQ, đọc cứ tưởng văn edit, siêu khó chịu. >"<
    Chị không có gì để chê bai về văn phong hay diễn biến truyện cả. Viết mạch lạc, đúng ngữ pháp, dùng từ ngữ cũng tốt và sắp xếp tình tiết khá hợp lý. Chị chỉ có 1 góp ý nho nhỏ: khi nữ chính soi gương, nên có đặc trưng gì đấy của Thiên Kim (như màu tóc, hay độ xoăn tự nhiên...), chỉ 1 dấu ấn nổi bật đã được miêu tả trong "cuốn truyện dở hơi" để nữ chính thấy ngờ ngợ rồi dẫn đến câu hỏi về tên mình sẽ thuyết phục người đọc hơn. Chứ chỉ mấy dòng "tóc xoăn... gợi cảm." và dẫn đến "Chết rồi..." thì chưa đủ hợp lý cho lắm.
    Câu thoại cuối của An cũng bị lỗi. Ban đầu cứ luôn miệng gọi tiểu thư, sau cùng lại gọi luôn là chị. :v Mà chị góp ý 1 tí là nếu gọi cậu chủ thì nên gọi cô chủ luôn cho nó xứng, chứ cậu chủ - tiểu thư hơi khập khiễng.

    Chị rất thích truyện nữ phụ. Mở đầu thế này làm chị cực kì tò mò muốn biết đoạn phía sau em có nhiều sáng tạo hơn không, vì rất nhiều bạn trẻ cứ theo lối mòn YY, âm mưu dương mưu khắp nơi mà tư tưởng tác giả lại chưa đủ chín để sắp xếp tình tiết cho ổn. Rất mong chương kế của em và chúc em ngày càng nâng cao bút lực của mình nhé! :x
     
  4. Kem Dâu

    Kem Dâu ...Cô hàng xóm... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.292
    Được thích:
    2.218
    Đã thích:
    2.267
    GSP:
    Ap
    Chắc do điện thoại của Ngọc Sinh Yên rồi, tớ vẫn thấy bình thường mà. :3
     
    Nguoitinhkimcuong thích bài này.
  5. Ngọc Sinh Yên

    Ngọc Sinh Yên Gà tích cực

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    128
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Ặc ặc, vậy đúng là tại điện thoại vủa mình. Hôm trước không hiển thị được chữ nghiêng, hôm nay lại ba gai thế này đây... :((
     
    Nguoitinhkimcuong thích bài này.
  6. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    vâng, để em sửa lại ạ. Cảm ơn những góp ý của chị ^^ Em cũng hay đọc ngôn tình, cũng có một thời gian em cũng bị lây nhiễm lối viết bên ấy. Nhưng khi tự em viết lại thì đọc kì kì, vì có nhiều từ ngữ em cũng không hiểu phải dùng thế nào nên câu văn nghe buồn cười lắm! Em chuyển qua đọc truyện teen của Việt Nam thấy dễ hiểu hơn, có thể viết theo được.
    Ban đầu em lên ý tưởng chỉ muốn kháy mấy bộ truyện teen lai ngôn trên mạng thôi! Không ngờ lại thành truyện dài.
    Cái chỗ cậu chủ với tiểu thư đấy không phải do sai đâu ạ, An gọi thế có chủ ý cả đấy ạ. Còn tiểu thư sang chị thì em thấy nó bình thường mà, vì cậu chủ, em thấy trong phim toàn gọi thành cậu (VD: Cậu chủ, cậu không nên abc,...) nên em mới để thế.
    <3 Mong chị giúp đỡ nhiều hơn ạ.
     
    Nguoitinhkimcuong thích bài này.
  7. Ngọc Sinh Yên

    Ngọc Sinh Yên Gà tích cực

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    128
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Viết hoa đầu câu và có dấu kết câu nha bé. :3

    Những câu thoại của An cứ tiểu thư, tiểu thư liên tục nên có cảm giác còn dè chừng và khá xa cách. Nhưng khi nghe câu hỏi "thần kinh" của nữ chính bỗng nhảy phắt sang từ "chị" ngọt lịm thế này hơi kì kì, với lại chỉ có câu thoại cuối cùng của An em cho cô bé gọi là chị nên nó... ờm, có vẻ đặc biệt tí. Thế nên chị mới chú ý đến chỗ đấy. Nếu bên trên em cho xen vào chỗ này chị, chỗ kia tiểu thư hay đợi đến khi An thân thiết với nữ chính hơn mới gọi "chị" thì chị nghĩ như thế sẽ hợp lý hơn. ^^
     
  8. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Vâng, vậy thì để em sửa lại.
     
    Nguoitinhkimcuong thích bài này.
  9. Nguoitinhkimcuong

    Nguoitinhkimcuong Gà con

    Bài viết:
    6
    Được thích:
    4
    Đã thích:
    30
    GSP:
    Ap
    Nội dung khá thú vị, mình rất nóng lòng muốn được thấy nam chính ở chương tiếp theo, bạn đăng nhanh nhé!:x Với cả, bìa truyện đẹp quá bạn ạ. :x
     
  10. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn bạn! :D Thật ra mình viết tới chương 6 rồi nhưng vì tại laptop của mình đang đưa đi sửa nên có gì cuối tuần này mình sẽ đăng hẳn 2 chương sau.
     
    matquangga thích bài này.
  11. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 2:

    - Tiểu thư, chị xong chưa ạ? – An sốt ruột gọi với vào bên trong.

    - À, ờ… Đợi một chút. – Tôi sực nhớ ra chuyện quan trọng này, vội vội vàng vàng đánh răng rửa mặt.

    Lúc tôi bước ra, An đưa cho tôi một bộ đồng phục mới tinh, tỏa ra mùi nước xả vải thơm nồng. Bộ đồng phục gồm một sơ mi trắng, một calavat màu đen và chiếc váy cùng màu, đặc biệt là chiếc áo khoác, cũng có cùng màu đen nhưng viền áo được khâu chỉ màu vàng, thiết kế đơn giản nhưng khá đẹp mắt. Tay áo gắn logo trường:

    - Trung học Phổ thong A, Hà Nội. – Tôi nhớ không nhầm thì theo như trong truyện tác giả có miêu tả đó là một ngôi trường đỉnh của đỉnh, chất lượng tuyệt đối đảm bảo, cơ sở vật chất số 1 Việt Nam, phong cách giáo dục hiện đại, lại dùng sách giáo khoa riêng… Nói chung, chỉ phù hợp với hội con nhà giàu và những đứa học giỏi có học bổng. Không biết trông sẽ ra sao nhỉ?

    Tôi bất đắc dĩ mặc vào, rồi tới ngồi trước gương để An thoải mái làm tóc và trang điểm cho mình.

    Tôi thì tôi không có khái niệm trang điểm đi học. À, thật ra thì lên tới đại học tôi cũng có biết đến mấy thứ làm đẹp này chút chút, đi học vẫn đánh chút son màu đỏ cam tươi tắn. Chứ hồi cấp ba, phải nói là hoàn toàn mù tịt luôn.

    An buộc tóc cao lên cho tôi, trông khuôn mặt bỗng chốc trẻ trung hơn hẳn. Tới khâu trang điểm, con bé phủ một lớp phấn mỏng lên mặt tôi, rồi kẻ lông mày và kẻ mắt dài ra, tô vào môi tôi loại son màu hồng nude, toát lên vẻ sắc sảo, thanh lịch mà không kém phần gợi cảm.

    Sau khi xong, An dẫn tôi xuống dưới nhà dùng bữa sáng. Vừa đi, con bé cừa cật lực phổ biến các thông lệ trong nhà:

    - Khi ăn sáng không được dùng điện thoại và nói to tiếng, phải ăn sáng hang ngày, không bỏ bữa, lúc ăn không được phát ra tiếng nhai,… Lúc dùng bữa chú ý gắp thức ăn cho ông bà chủ và cậu chủ, tiểu thư hiểu chưa? Tiểu thư? Tiểu thư có nghe không vậy?

    Con bé khua khua tay trước mặt tôi.

    - Có, em cứ nói tiếp đi. – Tôi giật mình đáp lại. Có lẽ sáng nay dậy hơi sớm, nên tự nhiên tôi thấy buồn ngủ quá đi mất.

    - Tới đấy thôi ạ, em sẽ hướng dẫn cho tiểu thư từ từ sau.

    - Ừ.

    Tôi được dẫn tới phòng ăn. Vâng, là phòng ăn trong truyền thuyết trên TV ạ, đó là cả một bàn dài dằng dặc toàn đồ ăn nhưng lại chỉ lác đác vài ba người đang ngồi. Xung quanh, hàng người hầu đứng thẳng tắp. Thấy tôi đi vào, liền cúi đầu chào:

    - Tiểu thư!

    Tôi phởn dã man, liền nở nụ cười dịu dàng nhất có thể đáp lại. Sau đó, tôi hướng mắt về phía bàn ăn, nơi “cha mẹ chồng” và “chồng” của tôi đang ngồi.

    - Con chào bố mẹ ạ!

    Tôi lễ phép chào cặp vợ chồng ngồi ở phía bên kia bàn. Vị phu nhân nọ khá niềm nở, vẫy vẫy tay với tôi, còn cười rất tươi:

    - Kim dậy rồi à con, lại đây ăn đi nào. – Bà chỉ về chiếc ghế trống bên cạnh Phong. Tôi gật đầu rồi tiến tới ngồi xuống.

    Từ khi tôi đặt mông xuống ghế, cậu chủ nào đó dường như ăn mất ngon hơn hẳn, bộ dạng trông cứ như bị ép không bằng, rõ khổ! Tôi biết là tại vì có sự tồn tại của mình làm cậu ta khó chịu nhưng… Biết sao được, có phải tôi cố tình chọn chỗ này đâu, sưng sỉa cái gì chứ.

    - Con mời bố mẹ dùng bữa ạ. – Tôi mời “bố mẹ chồng” trước khi lao vào ăn đống thức ăn thơm nức mũi này.

    - Ừ, mau ăn đi. – Vị phu nhân cười lần nữa, gắp cho tôi mấy con tôm vào đĩa. Bà nhìn còn khá trẻ, chắc tầm 40 tuổi, vận bộ đầm màu đỏ rượu bó sát trông rất quý phái.

    “Bố chồng” thì trông quả thực cũng vào tầm “cao tuổi” rồi với mái tóc đã bạc tới nửa. Khuôn mặt ông rất nghiêm nghị, phù hợp với bộ vest đen thanh lịch đang mặc. Ông không nói gì, chỉ gật đầu đáp lại lời mời của tôi.

    Cả nhà bắt đầu ăn. Trong khi ba người kia dùng dao nĩa cắt thức ăn rất thành thục thì tôi mắc khá nhiều khó khăn trong việc này. Thế là tôi quyết định, chuyển qua ăn súp gà luôn. Bởi vì theo như những gì mà tôi thấy được ở trên TV và trong truyện thì tôi mà cố dùng nữa thì kiểu gì cũng xảy ra chuyện.

    - Kim vẫn kén ăn như ở nhà nhỉ? Sao thế, thức ăn không hợp khẩu vị sao con? – Duy chỉ có vị phu nhân kia là để ý tới sự khác thường của tôi, bà quan tâm hỏi.

    Tôi còn chưa biết trả lời như thế nào thì “cậu chủ” ngồi cạnh đã lên tiếng trước:

    - Mẹ không cần phải lo cho cô ta đâu.

    - Cái thằng này! đã không gắp thức ăn cho Kim thì thôi lại còn ngồi đấy nói người ta… - Vị phu nhân liền mắng một tràng dài.

    Gắp thức ăn! Tôi nghe mà sực tỉnh, vội quay ra gắp thức ăn cho cả ba, niềm nở cười cười nom có vẻ dịu dàng. Tới lượt của tên ranh con Phong kia, tôi rất thân thiện gắp cho thằng nhóc ấy mấy miếng cà rốt, ăn cho dễ đi vệ sinh. Tất nhiên là tôi không nói thế, mà là ngọt ngào tình tứ như thế này này:

    - Phong, cậu ăn một chút đi! Cà rốt chứa nhiều vitamin lắm đó.

    Chẳng ngờ thằng ranh đấy hất một phát, cả miếng cà rốt liền chìm nghỉm trong bát canh, mà kinh khủng hơn là nước canh văng tung tóe, bắn lên cả mặt tôi.

    Cái thằng điên láo toét này. Tôi cắn răng, dùng giấy ăn đưa lên lau mặt, bộ dạng tựa như rất ấm ức.

    - Phong! – “Bố chồng” tôi đập mạnh đôi đũa xuống mặt bàn, khuôn mặt hằm hằm đầy tức giận: – Sao con lại làm thế với Kim, con bé cũng chỉ có ý tốt muốn gắp thức ăn cho con, thế mà con lại hành xử như vậy à?

    - Bố, cô ta thừa biết con không thích ăn cà rốt, thế mà vẫn cố tình gắp, bộ dạng thì thảo mai, rõ là chẳng phải tốt đẹp gì. – Cậu ta cũng không vừa, bật lại ngay. Đã thế nói xong còn quay ra trừng mắt với tôi.

    Tôi nuốt nước bọt:

    - Mình xin lỗi, mình quên mất.

    Đúng là cái dạng khó nuôi, lớn bằng chừng ấy rồi còn kén ăn rau. Nhân lúc chẳng ai để ý, tôi liền liếc xéo lại cậu ta một cái.

    - Con không phải xin lỗi đâu. Thằng bé này từ nhỏ nó đã khó ưa như vậy rồi, con đừng để bụng nhé! – “Mẹ chồng” ra sức ăn ủi tôi.

    - Vâng! – Tôi cúi đầu, cắn cắn môi dưới, dịu dàng đáp lại.

    Bữa ăn được tiếp tục trong bầu không khí khá trầm lắng, bởi vì chẳng ai nói gì cả. Bản thân tôi vì thế mà thấy ngột ngạt vô cùng. Giải quyết xong bát súp, tôi gắp chút rau rồi nhấm nháp cho đỡ buồn miệng.

    Nhân lúc đó, tôi len lén quay sang nhìn Phong. Tóc đen thẳng, khuôn mặt nhìn nghiêng trông rất nam tính, có góc cạnh. Mũi cao, mắt một mí với hàng lông mi dài, lông mày ngang, môi mỏng hồng hồng,… Chuẩn đẹp trai phong cách Hàn Quốc luôn!

    - Đừng có nhìn tôi chằm chằm như vậy. – Đột nhiên cậu ta quay sang, ghé sát vào tai tôi, nghiến răng nói: - Ánh mắt của cô làm tôi thấy buồn nôn chết đi được.

    Tôi sững cả người. Trân trân nhìn cậu ta đứng dậy, bước ra khỏi phòng ăn. Tôi đơ mất mấy giây, sau đó cũng phải nhẫn nhịn cơn giận trong lòng, vội vã đứng dậy, chào “bố mẹ chồng” rồi nhanh chóng đuổi theo.

    - Phong, chờ tớ với!

    Nếu tôi nhớ không nhầm thì trong truyện, Kim vội vã đuổi theo nhưng xe của cậu ta đã phóng đi mất, và quả thật đúng là thế.

    Tôi vừa lao ra được khỏi cổng biệt thự thì chiếc BMW màu đen sang chảnh đã bắt đầu khởi động. Thế là tôi vội vã chạy theo, chặn đứng ngay đầu xe.

    - Tiểu… Tiểu thư!

    Người tài xế thấy tôi đuổi kịp, lại phải phanh gấp nên có chút thất thần cả người, dương to mắt nhìn tôi như thể nhìn thấy sinh vật lạ vậy.

    - Tớ… Cho tớ đi cùng với! – Tôi thở dốc, rồi đi xuống mở cửa xe phía sau leo lên.

    Phong cũng rất kinh ngạc nhìn tôi. Bác tài xế ái ngại quay xuống trao đổi ánh mắt với cậu ta. Nào ngờ, Phong đột nhiên gắt:

    - Mau đi nhanh lên!

    - Vâng, cậu chủ!

    Chiếc xe một lần nữa phóng đi. Phong ngồi dịch sang, chừa rộng chỗ cho tôi, Thấy cậu ta ga lăng như vậy, tâm trạng của tôi khá hơn phần nào:

    - Cảm ơn cậu!

    - Không phải cảm ơn đâu, tôi sợ cô làm bẩn quần áo tôi thôi!

    Cậu ta thậm chí còn chẳng thèm nhìn tôi, khuôn mặt thờ ơ, lạnh lùng.

    - Ok!

    Tôi đáp, rồi quay mặt đi hướng khác. Xì, làm như cậu ta quý báu lắm không bằng, tôi thèm vào.

    Chúng tôi im lặng đi đến trường. Xe vừa đỗ lại, tôi đã vội vã lao ngay xuống, tựa như chẳng muốn ngồi lại thêm một giây, một phút nào nữa. Vừa ngẩng đầu lên, tôi liền bị choáng ngợp ngay bởi vẻ xa hoa và lộng lẫy ngoài sức tưởng tượng của ngôi trường này.

    Tường lát đá màu trắng xám, cao sừng sững, biển hiệu trường được làm khá tinh tế và bắt mắt với phông chữ nổi bật. Nhìn từ ngoài vào trong, có thể thấy được khoảng sân bát ngát rộng của nó. Tôi đoán chừng, từ cổng trường đi vào, lại còn phải leo qua mấy tầng bậc thang như thế, chắc phải mất 300m đi bộ mới tới được dãy lớp học trong cùng.

    Các tòa nhà được xây theo hình chữ U ngược, với lối thiết kế mang phong cách khá cổ điển hơi hướng châu Âu ở những thế kỉ trước. Nghe đâu trường này còn có một dãy đằng sau là sân vận động cực kì hiện đại nữa. Đẹp như này mà bà tác giả miêu tả trong truyện như dở hơi, chẳng hiểu sao lại được xuất bản nữa.

    - Ôi! Cô ấy xinh quá! – Một bạn nam đi qua nhìn tôi xuýt xoa không thôi!

    - Tất nhiên, nữ thần khối mười một. – Thiên Kim 11a8 đấy. – Người đi bên cạnh lập tức giới thiệu về tôi với cậu ta ngay. Lúc này, tôi mới để ý, xung quanh có rất nhiều người đang nhìn về phía tôi, thì thầm to nhỏ. Có ánh mắt ngưỡng mộ, có ánh mắt lại như thể đang liếc xéo tôi vậy. Xem chừng, tôi cũng nổi tiếng phết đấy chứ!

    - Eh! Phong… - Tôi vừa quay đầu tính gọi “cậu chủ” nào đó thì đã thấy cậu ta đã đi mất dạng từ đời nào rồi.

    Cậu ta lẽ nào… lẽ nào lại đi tới chỗ đó rồi? Không phải chứ, kịch bản đã bị xáo trộn ngay từ khi tôi bước lên con xe BMW ấy rồi cơ mà, lẽ nào cậu ta vẫn bất chấp tất cả quay lại để đi đánh nhau?

    Không phải chứ???

    <- Chương 1 Chương 3->
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/5/16
  12. matquangga

    matquangga Gà con

    Bài viết:
    3
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    19
    GSP:
    Ap
    :x :x :x Hóng chương 3 nha!
     
  13. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn đã ủng hộ mình :):):):) Chương 3 tầm mai hoặc ngày kia mình đăng nha!
     
    Nguoitinhkimcuong thích bài này.
  14. Ngọc Sinh Yên

    Ngọc Sinh Yên Gà tích cực

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    128
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    ~> Không viết số, dùng chữ số (cấp ba, khối mười một), 11A8 thì không cần.

    ~> Phu nhân.

    ~> Anti Hán văn: ủy khuất ~> ấm ức. :3

    ~> Sưng sỉa.

    Còn 1 số lỗi type, chữ thiếu dấu, em soát lại nhé. Ưu điểm của em là viết được chương dài với nhiều tình tiết và giữ được tiết tấu chậm rãi của truyện dài, chứ không ào ào lướt lướt. ^^
     
    Nguoitinhkimcuong thích bài này.
  15. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn chị ạ, em đã sửa lại rồi.
     
    Nguoitinhkimcuong thích bài này.
  16. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 3:

    Theo như trong truyện thì đáng lẽ Kim không lên được xe của Phong, mà cậu ta cũng không có đi tới trường mà bắt tài xế thả mình ở một nơi cách không xa trường mấy rồi xuống đi bộ tới một khu đất trống ở trong một con ngõ nhỏ để một mình đánh với tám thằng. Chính vì thế mới có cuộc đụng độ với Nhi và xảy ra một loạt rắc rối về sau nữa.

    Tôi men theo đường vừa rồi để đi bộ ngược lại. Con ngõ đó không xa trường mấy mà theo như miêu tả thì “chỉ cần đứng ở đầu ngõ cũng có thể nghe rõ mồn một tiếng đấm đá phát ra từ bên trong”. Quả nhiên là đúng vậy, vì tôi vừa đi chưa được bao lâu thì đã nghe thấy có tiếng đánh nhau từ phía xa, thế là tôi vội vã chạy tới nơi phát ra tiếng động ấy, chạy vào một con ngõ nhỏ, cuối cùng thì dừng lại ở một bãi đất trống.

    Tôi đứng sát vào tường, len lén đưa mắt nhìn vào bên trong. Tôi thấy tám thằng vừa to vừa vác gậy giếc đang cật lực đánh tới tấp vào người Khải Phong. Còn cậu ta thì thôi rồi, hai tay bị cùm kẹp, vừa giãy chân vừa đá loạn xạ trông rõ khổ! Nhưng phải công nhận là đánh dã man thật đấy, nhất là cái thằng áo đen vai xăm hình rồng kia, cầm quả gậy to như gậy bóng chày mà đập liên hồi vào lưng người ta thế kia thì ai mà chịu nổi.

    Tôi vừa đứng xem vừa tặc tặc lưỡi. Tất nhiên tôi chỉ đứng xem thôi, vì bây giờ mà lao ra thì khéo có khi chẳng cứu được ai mà bản thân lại sa hố nguy hiểm ấy chứ! Tôi nhìn một lúc, không chịu được nữa liền quay đầu ra sau định đi về trường thì không biết từ lúc nào, có một cô gái đã đứng ngay sau tôi.

    Cô ấy nhìn tôi trân trân, hai mắt mở to, không cả chớp. Mái tóc dài xõa ra, đôi môi hồng hồng há ra mãi chẳng khép vào được. Cô ấy mặc đồng phục của trường trung học Phổ thông A. Tôi nhìn mà giật cả mình, chẳng lẽ đây là… Nhi?

    - Bạn… bạn… - Nhi lắp bắp , chỉ tay về phía tôi, không thốt lên lời.

    Tôi còn chưa kịp biện minh thì Nhi bỗng kêu to:

    - Trường A? Thôi chết! Muộn học rồi. – Nói xong, Nhi vội vã quay người lại, chạy vụt đi.

    Vì Nhi kêu khá to, đánh động tới bọn đầu gấu trong kia, một thằng gầm lên: - Đứa nào ở ngoài đấy???

    Tôi bị dọa cho xanh mặt, chạy cong cả đuôi ra ngoài, chết tiệt, bây giờ mà để chúng nó bắt được thì coi như tàn đời con gái còn gì. Tôi cứ thế mà chạy vụt ra, hoàn toàn quên phứt bạn Khải Phong đang bị tra tấn dã man ở trong đấy.

    Mà kể cũng quái lạ, sao Nhi nhìn thấy tôi lại có vẻ ngạc nhiên thế nhỉ?

    Ra đến ngoài đường, tôi tiếp tục chạy một mạch về trường. Lúc vừa kịp đến cổng, tôi chợt thấy một chiếc xe Limo đi lướt qua người mình. Bởi vì sự xuất hiện đột ngột của nó, tôi liền bị hiếu kì mà đứng ngây ngốc một chỗ xem (đúng chuẩn con màu trắng, dài ơi là dài hệt như trên TV luôn).

    Xe đỗ xịch xuống, một ông chú vận vest đen nhảy ra, sau đó đi tới thân xe, mở cửa rồi cung kính cúi đầu. Liền sau đó, trai đẹp liền xuất hiện.

    Phải gọi là quá trời đẹp trai luôn. Vóc dáng cao lớn, mà theo tôi ước tính thì anh chàng này phải cao gần 1m90. Mái tóc nhuộm nâu thời thượng, vuốt ngược ra sau, khuôn mặt vuông góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt hai mí với hàng lông mi dài, đôi môi căng mọng, da lại ngăm đen trông cực kì khỏe khoắn.

    Trời ơi! Đúng gu của tôi luôn: đẹp trai nam tính ngời ngời thế chứ. Anh ta mặc đồng phục trường này, soái ca lớp nào thế không biết?

    Tôi nhìn theo mà ngẩn ngơ cả người. Đẹp trai quá, đẹp trai, đẹp trai, đẹp… Ủa mà khoan! Đẹp trai ư, đúng rồi, Khải Phong, ôi chết mất thôi, sao tôi lại quên bẫng đi mất thằng nhóc ấy nhỉ???

    Theo như trong truyện, Nhi nhảy ra cứu Phong. Sự xuất hiện của Nhi làm tám thằng kia lơ là cảnh giác. Thế là Phong nhân lúc đó bật ra ngay, chẳng biết lấy đâu ra sức tung chưởng đánh đấm như phim kiếm hiệp (ảo lòi!). Nhi ngạc nhiên tới độ chỉ biết đứng nhìn chằm chằm theo dõi theo. Sau đó thì cô ấy chạy mất dạng vì chợt nhớ ra chuyện muộn học khi nhìn thấy đồng phục của Phong.

    Huhu! Nhưng Nhi bị tôi dọa cho chạy trước luôn rồi, lấy ai cứu thằng nhóc đấy bây giờ. Tôi thì không thể quay lại được, thế là tôi quyết định bây giờ túm được ai thì túm, nhờ được ai thì nhờ.

    Cả con đường vắng vẻ heo hút, tôi nhìn mãi rồi cũng chỉ dừng lại ở anh chàng đẹp trai vừa mới bước xuống xe kia. Dù không nỡ nhưng tôi đánh liều, nhào ra trước mặt anh ta, làm bộ dạng hoảng hốt:

    - Bạn ơi, làm ơn giúp mình với!

    Anh ta liền ngẩng đầu lên nhìn tôi, sau đó ngạc nhiên cong mày lên:

    - Có chuyện gì sao?

    - Có… Đằng kia ấy, có một cái ngõ ấy, lúc nãy mình đi qua đó, nghe thấy tiếng đánh nhau nên hiếu kì vào xem. Bạn biết không, ở đấy có tới tám thằng vừa to vừa đầu gấu, đầu mèo đang xử hội đồng một bạn nam trường mình… Xin cậu hãy tới giúp cậu ấy, gọi thêm người cũng được, mà một mình xông pha cũng được. Làm gì thì làm, nhưng xin cậu hãy cứu cậu ấy… - Tôi nói một tràng, vừa dứt câu thì liền chạy vào trường ngay. Coi như đã quẳng xong cục nợ cho người khác, hết trách nhiệm.

    Tôi nhớ lại lời cậu nam sinh khen tôi vừa nãy ở cổng trường, chạy tới lớp 11a8, vừa kịp lúc Nhi mới giới thiệu xong họ tên.

    Thấy tôi bất thình lình xuất hiện ở cửa với bộ dạng vô cùng chật vật, cả lớp quay đồng loạt quay sang nhìn tôi. Sau đó, một loạt các tiếng thì thầm to nhỏ không ngừng vang lên. Nhi nhìn thấy tôi, mắt liền mở to ra đầy ngạc nhiên.

    Tôi thấy Nhi, cũng ngạc nhiên không kém. Mái tóc dài nay đã được cột lên gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp trong chốc lát biến mất tăm mất tích dưới lớp kính mắt to quá khổ.

    Tôi xin phép cô rồi đi tới bàn duy nhất còn trống trong lớp ngồi xuống. Tôi vừa tháo cặp ra khỏi vai, liền bị mấy tiếng thì thầm to nhỏ xung quanh làm cho chẳng thể yên ổn nghe Nhi giới thiệu tiếp.

    - Uầy, Kim đi học muộn kìa!

    - Đây là lần đầu tiên tớ thấy cậu ta đi muộn luôn.

    - Gì chứ? Sáng nay tớ còn thấy cậu ta ở cổng trường với Phong cơ, chả hiểu sao sau cả hai lại chạy đi đâu mất hút ấy.

    - Có lẽ nào rủ nhau đi trốn không? Cán bộ lớp mà thế đấy…

    - Chỉ được mỗi cái đẹp với học giỏi thôi, chứ tính tình nhỏ này xấu lắm…!!!

    - Suỵt, nói bé thôi, để nhỏ đó nghe thấy là không xong đâu.

    Vì cả lớp trò chuyện rôm rả, chẳng ai nghe Nhi giới thiệu tiếp, cô giáo liền gõ thước mấy cái xuống mặt bàn: - Các em, trật tự!

    Nhưng tình hình chẳng khá khẩm chút nào khi cả lớp thậm chí còn chẳng buồn nghe, vẫn quay ra nói rõ là to. Mãi tới khi có một con bé tóc tím bỗng nhiên đập cả hai tay “rầm” một tiếng xuống mặt bàn, cả lớp mới im phăng phắc quay ra nhìn cô ta. “Tóc tím” quay xuống, trợn trừng mắt lên nhìn một lượt quanh lớp, khuôn mặt được phủ một lớp phấn son dày trông rất mất tự nhiên:

    - Chúng mày có câm hết đi không? Ai cho chúng mày nói xấu Kim hả? Con nào vừa nói Kim xấu tính? Mày có tin là tao móc họng mày ra không? - Giọng cô ta cao vút lên, nghe rất có tính hăm dọa.

    Chẳng ai đáp lại lấy một câu. “Tóc tím” nhìn một lượt nữa rồi dừng lại ở tôi, nháy mắt một cái rồi quay lên. Tôi cười gượng, gật đầu đáp lại. Thế là việc mất trật tự đã được giải quyết. Cô chủ nhiệm lau mồ hôi, nói với Nhi:

    - Em tiếp tục đi!

    - Vâng ạ! – Nhi gật đầu, rồi cất tiếng: - Mình xin được giới thiệu lại. Mình là Nguyễn Vi Nhi, mình chuyển tới từ trường trung học phổ thông Z, mình…

    Nhi còn chưa kịp nói hết, một cô bạn tóc xoăn hồng ngồi trên tôi một bàn bỗng nhiên kêu to:

    - Z là trường làng đúng không bạn?

    Cả lớp cười rộ lên, còn Nhi thì im thin thít chẳng biết phải làm sao!

    - Bạn nhận được học bổng để vô trường này đúng không? Là bao nhiêu thế?

    - Nhà bạn ở đâu? Ngoài mặt phố hay trong khu đô thị? Hay bạn ở chung cư?

    - Bố mẹ bạn làm nghề gì vậy?

    - Haha, nhìn đôi giày nó đi kìa, rõ là đứa nhà quê!

    Tôi không biết Nhi có để ý tới những gì mà bọn họ nói không, nhưng nếu tôi là Nhi, quả thật tôi sẽ rất tức giận. Vì cấp ba, tôi cũng học ở một ngôi trường làng lụp xụp gần nhà, nhưng tôi lại chẳng học giỏi bằng Nhi, vì thế cũng chưa bao giờ dám mơ tới việc giành được học bổng và tới học ở trong một ngôi trường như thế này.

    Nhưng những gì bọn họ đang nói không phải là phân biệt giàu nghèo sao? Một người khởi xướng, cả đám hùa theo, làm như hay ho lắm ấy.

    Cô chủ nhiệm thấy tình hình không ổn, liền nhanh chóng lái qua chủ đề khác:

    - Nào, thế giờ ai muốn ngồi với Nhi để cô xếp chỗ?

    Cả lớp lập tức im phăng phắc. Cô chủ nhiệm nhìn quanh, rồi dừng lại ở chỗ trống bên cạnh tôi. Vì lúc đó tôi đang suy nghĩ về những điều không hay trong đầu nên khuôn mặt cứ xị xuống, trông hầm hầm ra. Cô chủ nhiệm nhìn tôi, rồi không dám ho he gì nữa (T_T).

    Đúng lúc đó, Phong xuất hiện trong bộ dạng cả người băng keo dán chằng chịt ngoài cửa. Rõ là vừa từ phòng y tế trở về. Cậu ta chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng đến cuối lớp, ngồi vào chỗ trống còn lại bên cạnh một bạn nam khác. Bàn cậu ta chéo bàn tôi.

    Cả lớp một lần nữa rộ lên, xì xà xì xầm. Cô chủ nhiệm hắng giọng, rồi nhắc lại câu hỏi vừa nãy:

    - Có ai muốn ngồi với Nhi không?

    Thế là tôi giơ cao tay:

    - Em!

    Tôi nhớ trong truyện, Kim cũng là người chủ động muốn ngồi với Nhi, có lẽ, trong tình cảnh không còn cách nào thì thôi cứ thuận theo truyện vậy. Nhi chuyển hướng ánh mắt từ Phong sang tôi, rồi cô ấy mỉm cười thật tươi, bước xuống ngồi cạnh tôi, còn nhẹ nhàng bảo:

    - Cảm ơn cậu!

    - Ừ! – Tôi đáp.

    Tiết tiếp theo, và tiết tiếp theo nữa nữa, chỉ toàn học Văn và Toán. Tôi cứ phải gọi là phát sốt lên được. Ok, tôi thừa nhận là tôi học không giỏi, nhưng chẳng lẽ kiến thức cơ bản lớp 11 bây giờ mà một đứa đại học năm 2 như tôi lại chẳng thể làm nổi? Đúng là người ta nói chẳng sai, càng lên lớp lớn càng không làm được bài lớp dưới.

    Nói chung là tôi rất vất vả vật lộn với đống bài tập tưởng cũ là dễ mà khó muốn chết này. Trong khi đó, Nhi rất chuyên tâm nghe giảng, làm bài vèo vèo không ngừng nghỉ, nhìn thấy mà ham. Còn tôi thì ngày một càng chán nản dần đi, bất lực thì đúng hơn.

    Trong giờ, nhiều lần tôi phát hiện ra Phong len lén nhìn về phía bên này. Tôi không chắc là cậu ta đang nhìn tôi, hay là nhìn Nhi nữa. Tôi thì bây giờ là đối tượng cậu ta chán ghét chả buồn nhìn rồi. Nhưng Nhi thì sao? Cô ấy đâu còn là người đã cứu cậu ta nữa? Thế thì, cậu ta đang nhìn cái gì?

    Trống ra chơi reo vang, cả lớp ùa ra ngoài, không thì cũng tụ tập thành một nhóm buôn dưa lê rôm rả. Nhi cất dọn sách vở rất nhanh rồi đi ra khỏi lớp, tôi đoán chắc là cô ấy tới thư viện, vì trong truyện có nhắc đến chi tiết này. Đúng là học sinh ngoan có khác!

    Tôi cũng thu dọn sách vở cho vào cặp rồi lôi điện thoại ra nghịch. Điện thoại của Kim, thật sự… rất khó tả. Cô ta cứ như thể phát điên vì tình vậy. Trong điện thoại bạt ngàn ảnh của Khải Phong, chỗ nào cũng có, thậm chí là còn có hẳn 1 album gần 1000 ảnh trong thư viện…

    Tôi lướt xem ảnh, hoàn toàn không để ý tới xung quanh. Một lát sau, “Tóc tím”, “Xoăn Hồng” và một cô nàng tóc ngắn màu vàng óng rất sành điệu khác liền bước tới chỗ tôi, ngồi xuống. Trông vẻ mặt của bọn họ như kiểu vừa bị ai giành mất người yêu vậy.

    Nhìn bộ dạng này là biết nhóm cạ cứng của Kim rồi, mặc dù tôi còn chẳng nhớ tên ba người họ. “Xoăn Hồng” là người đầu tiên lên tiếng:

    - Kim, sáng nay mày đi đâu đấy?

    - Ờ thì có chút việc. – Tôi tiếp tục xem ảnh.

    - Dạo này coi bộ mày với anh Phong có vẻ tiến triển hơn nhỉ? Hai người còn ngồi chung xe cơ mà. – “Tóc vàng” nói, rồi cười toét miệng.

    - Sáng nay tao chỉ tình cờ lên được xe anh ta thôi! – Tôi cười cười nhớ lại vụ hồi sang.

    “Tóc tím” liếc tôi một cái, xuýt xoa:

    - Xem chừng có vẻ không được “ tình cờ” lắm nhỉ? Thôi đi cô nương, lại chả sướng lồng lộn ra. Sao ấy, kể đi xem nào! – Vừa nói, cô ta vừa huých huých vào vai tôi mấy phát.

    - Ôi dào, có gì đâu mà kể, nhiều lắm thì cũng chỉ do may mắn thôi! – Giờ nghĩ lại, tôi mới thấy kinh ngạc, rốt cuộc thì lúc đó tôi lấy đâu ra nhiều sức thế mà chạy cơ chứ nhỉ?

    “Tóc vàng” ngó vào điện thoại tôi, rồi cười gian xảo:

    - Lại xem ảnh người yêu đấy à, một ngày mày không xem chắc sợ ảnh bị mờ đi chắc? Ý mà tấm này anh Phong trông mạnh mẽ, đẹp trai chết người luôn ấy. Hí hí!

    - … - Tôi chỉ cười mỉm chứ chẳng nói gì, âm thầm thoát ứng dụng và cất điện thoại vào trong cặp.

    - Mà này. – “Xoăn hồng” chọc chọc móng tay vào tay tôi: - Lúc nãy tao thấy anh Phong vội vã đi lên thư viện làm gì ấy!

    - Thư viện ư? Chẳng lẽ lên để đọc sách? – “Tóc Tím” kinh ngạc.

    - Đời nào chứ? – “Tóc vàng” xì một tiếng rồi cảm thán: - Tao cá là anh ấy chỉ tiện đi đường ấy thôi! Hướng đó đâu chỉ có mỗi thư viện!

    Cả bọn gật đầu nhiệt tình. Riêng tôi thì lại đang nghĩ tới một tình huống khác, đó là cậu ta đang đi tìm Nhi. Nhưng sao có thể chứ? Tình huống truyện đã thay đổi rồi cơ mà?

    - Eh, Kim! – “Tóc vàng” nhìn tôi: - Sao mày lại đồng ý ngồi cùng con bé nhà quê đấy? Tao tưởng mày ghét những đứa như nó chứ?

    Tôi nhìn xuống dưới nền đất, mãi một lúc sau mới gật đầu: - Ờ thì ghét, nhưng thỉnh thảo đổi gió tí cũng chẳng sao! Với lại, nó không ngồi cạnh tao thì chẳng lẽ ngồi trên bàn giáo viên học chắc?

    Tôi cười cười ra vẻ gian xảo lắm! Ghét Nhi à? Có đấy. Nhưng không phải ngoại hình, hay gia cảnh mà bản tính lộ ra ngoài về lâu về dài sau này cơ. Thật chẳng hiểu sao tôi lại lưu lạc đến tận đây nữa. Để làm cái gì cơ chứ?

    - Hình như nhỏ đó cũng đang ở trên thư viện. Hay là bọn mình qua đấy, làm chút “quà” chào mừng nhỉ? – “Tóc tím” vừa nói vừa mỉm cười xảo trá, đôi mắt ánh lên tia hiểm độc.

    - "Quà”? – Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ cợt nhả trên khuôn mặt của ba cô “bạn thân” liền hiểu ra ngay, lạnh toát cả sống lưng.

    - Đi. – “Tóc vàng” nói.

    Cả ba đứa kia đồng loạt đứng dậy, tôi bất đắc dĩ đành đứng dậy theo, ra khỏi lớp và bước nhanh về phía thư viện. Mặc dù hành lang rất rộng nhưng nếu đi hàng bốn thì quả thật là cũng có gây cản trở cho những người khác. Nhưng bọn tôi đi đến đâu, người ta dạt sang hai bên đến đấy. Nhiều người dừng lại nhìn chúng tôi trầm trồ, nhưng cũng có người lại tránh như tránh tà vậy.

    Thoắt cái, cổng thư viện đã ở ngay trước mặt. Đẩy cửa ra, một thế giới tràn ngập sách liền hiện ra ngay trước mắt. Hàng loạt tủ sách, truyện cao ngất ngưởng, học sinh ngồi ở hai bên chiếc bàn dài, chăm chú đọc sách và học. Nơi này chia thành nhiều khu, phân theo các loại sách khác nhau. Tôi không ham đọc, nhưng nhìn thư viện thế này thích thật đấy, rộng quá chừng.

    Nhưng xem ra, bốn đứa tôi có vẻ không được hoan nghênh cho lắm! Bằng chứng là cô thủ thư nhìn bọn tôi bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, dè chừng như thể sợ chúng tôi sắp gây chuyện vậy. Mà quả thật… chúng tôi đến đây để gây chuyện.

    Ba đứa kéo tôi đi tít vào bên trong dãy sách lịch sử, cuối cùng cũng thấy Nhi đang ngồi một góc bàn, chuyên tâm xem cuốn sách gì đó trông có vẻ cũ.

    Tôi sững người lại, không dám chuyển động nữa, vì cảnh tượng này, hình như đã xuất hiện trong truyện. Tôi đã biết ba đứa kia sắp làm gì, nhưng còn, Phong đâu? Cậu ta ở đâu?

    Mặc kệ ba cô “bạn thân” đi tới gây sự với người ta, tôi đứng một góc, nhìn dáo dác xung quanh tìm kiếm Phong. Nhưng cuối cung lại chẳng thấy đâu cả. Chắc phải tới khi nào xong chuyện cậu ta mới xuất hiện, nếu đã thế thì chi bằng tôi đứng đây xem kịch hay luôn, lại tránh đi một phần tai họa.

    - Đứng đây làm gì thế? - Một giọng nói trầm trầm rất quen thuộc vang lên sau lưng tôi.

    - Xem kịch hay. - Chẳng biết có phải do đang mải mê dõi theo đằng kia hay không mà tôi đáp chẳng hề do dự.

    - À thấy rồi. - Người đằng sau tôi gật gù, ngưng một lúc rồi mới hỏi: - Không tham gia à?

    - Tất nhiên là không, ai điên lại đi rước họa... - Tôi đang nói thì đột nhiên im bặt. Khoan! Tôi vừa nói cái gì thế này???
    <- Chương 2. Chương 4->
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/5/16
  17. Ngọc Sinh Yên

    Ngọc Sinh Yên Gà tích cực

    Bài viết:
    151
    Được thích:
    128
    Đã thích:
    264
    GSP:
    Ap
    Trong "truyện dở hơi" thì Nhi nhìn Phong mà quên giờ học, nhưng lý do Nhi nhìn Kim trân trân thì vẫn chưa rõ ràng. Chị thấy cảnh rình mò một lũ đang oánh lộn có gì đâu mà bà Nhi lắp bắp dữ dội rứa. Chắc lần đầu thấy người đẹp hơn mình nhờ. :3
    Đùa tí chứ chị nghĩ chỗ đó cần chèn 1 lý do hợp lý để bớt mập mờ.

    ~> Viết hoa đầu câu.

    ~> Hầm hầm. Chị tra từ điển online thì thấy hằm hằm cũng đúng nhưng là phương ngữ. Trong văn viết nên dùng từ toàn dân (đúng chính tả).

    Trong chương này còn vài lỗi type, em nhớ soát lại kĩ nhé. Điểm tốt là không có lỗi chính tả. ^^

    Ờm, chị đang xoắn não đoán xem đây là Phong hay cậu Limo. :3 "Rất quen thuộc" thì hẳn là Phong nhỉ? Mà bà Kim mới gặp và trò chuyện (bị chửi vào mặt thì đúng hơn) với Phong có 1 buổi sáng thôi mà thích nghi hoàn cảnh tốt thế, quen thuộc luôn. :v
     
    BongBongTuyetYan cute thích bài này.
  18. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Ồ, em sơ ý quá, để em sửa lại ^^. Cảm ơn chị nhiều hen!

    Còn đoạn cuối thì... haha, em không tiết lộ đâu vì cũng dễ đoán lắm! Bởi vì Phong cực kì ghét Kim, sẽ chẳng có chuyện đứng đằng sau hỏi han như vậy đâu ạ :3.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/5/16
  19. Yan cute

    Yan cute Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    115
    Được thích:
    188
    Đã thích:
    27
    GSP:
    Ap
    Chương 4:

    Tôi quay đầu. Đằng sau tôi, chẳng phải là anh chàng đẹp trai ban sáng gặp ngoài cổng trường đây sao? Đúng là giọng anh ta rồi, giọng của trai đẹp, sao mà tôi quên nổi.

    - Anh… - Tôi kinh ngạc thật sự. Lại nhớ tới những lời nãy giờ mình buột miệng nói ra, tôi hoàn toàn chết đứng.

    Anh ta nhìn tôi, nở nụ cười quyến rũ, đẹp trai dã man. Thân hình cao lớn dựa vào thành tủ sách, chắn trước mặt tôi, tựa như cả thể bao trùm lên cả người tôi vậy. Chết tiệt,

    - Thiên Kim. - Anh chàng nọ gọi tên tôi, rất nhẹ nhàng à không đúng, là tên tạm thời mới phải.

    - Anh... Làm sao anh biết tên tôi? – Tôi mở to mắt kinh ngạc.

    - Tên cô? – Anh ta dường như ngạc nhiên tột độ, sau đó bật cười như thể tôi vừa nói gì đó hài hước lắm ấy: - Ha ha, đến tên ông bà nội cô tôi còn biết nữa là… Ha ha!

    Tôi chầm chậm lùi ra sau mấy bước, cảnh giác nhìn người trước mặt. Anh ta là ai? Không đúng, trong truyện không hề nhắc tới người nào như anh ta cả, hoặc có thì chắc cũng là phần tôi chưa đọc rồi. Và anh ta dường như cũng chẳng xuất hiện trong tình tiết hiện tại. Thế này là thế nào?

    - Anh là ai? – Tôi dè dặt hỏi, ánh mắt ngờ vực. Chẳng lẽ là nhân vật quần chúng?

    Anh chàng cười khì khì nhìn tôi, đôi mắt cong lại, má lộ ra lúm đồng điếu mờ mờ rất dễ thương. Nhưng anh ta còn chưa kịp mở miệng, đằng sau tôi, tiếng hét chói tai của Nhi bất thình lình vang lên. Tôi nhanh chóng quay đầu nhìn ra đằng sau, chỉ thấy Nhi đang nằm sấp trên nền đất, trong một tư thế chụp ếch rất chi là buồn cười.

    Nhưng đó vẫn chưa là tất cả, vấn đề là… Nhi lộ “hàng” rồi!

    Một giây sau, cả thư viện ồn như chợ vỡ vì tiếng cười không nhặt được mồm của hơn mấy chục học sinh. Họ vây quanh lại khu này, đổ dồn mắt vào cái quần chip in hình cừu vui vẻ và sói xám của Nhi, không ngần ngại cười hết cỡ, vừa cười vừa chỉ trỏ.

    Bọn tóc xanh, tóc đỏ “bạn thân” của tôi cũng đang cười ngặt nghẽo. Chưa kể vừa cười còn vừa đàm tiếu như đúng rồi nữa. Mà chết tiệt thế nào, tôi cũng thấy hơi hơi buồn cười, nhưng nghĩ nếu mà cười bây giờ thì cũng thật quá đáng quá rồi, vẫn nên là nín nhịn và đi tới đỡ Nhi dậy thì hơn. Cô nàng nằm sấp như thế một hồi lâu, xấu hổ tới nỗi không cả dám ngẩng mặt lên, chỉ loay hoay lấy tay kéo lại vạt váy, trông thấy mà tội.

    - Để tớ đỡ cậu. – Tôi nắm lấy tay Nhi, đỡ cô ấy đứng dậy.

    - Cảm ơn! – Nhi thì thầm với tôi, rồi đưa tay lên chỉnh lại cái kính trên mắt, cúi gầm.

    - Cậu không sao chứ? – Tôi phủi phủi chỗ bị bẩn trên váy của Nhi. Xung quanh tôi, tiếng cười vẫn chưa dứt, lại thêm mấy câu bình luận ác ý ngày càng to lên nữa. Chắc Nhi đang giận lắm! Nhục thế cơ mà.

    - Mình không… - Nhi chưa nói hết câu, Phong bất ngờ từ đâu chui ra, đã đứng ngay bên cạnh tôi, với một khuôn mặt rất đáng sợ. Tôi chưa hết ngạc nhiên, cậu ta đã nắm lấy tay tôi đang đặt trên váy Nhi, hất ra.

    - Đừng động vào cô ấy! – Giọng Phong rít lên lạnh tới cực điểm. Nó làm tôi phải rùng mình một cái.

    Không để cho tôi kịp nói lấy một lời, Phong đã nắm tay Nhi kéo đi mất. Tôi đơ ra, nhìn theo không chớp mắt. Xung quanh tôi, tiếng xì xầm vừa lúc nãy Phong đến đã biến mất nay lại nổi lên, to hơn, rõ hơn, lại còn cười nữa… Một giây… hai giây… ba giây….

    Thằng oắt con láo toét này!

    Hàm răng tôi nghiến chặt lại, đồng thời bàn tay cũng co lại thành nắm đấm. Mắt tôi nhìn theo bóng lưng Khải Phong mà muốn tóe lửa.

    Trời ơi! Oan ức không cơ chứ! Tôi đã làm gì Nhi đâu mà để bị nói như vậy? Đừng động vào cô ấy ư? Ngầu ha? Cool boy quá trời ha? Định mệnh nó, tôi chỉ thấy vô lý thôi!

    Mắt cậu ta bị toét hay sao mà lại không nhìn thấy tôi đang đỡ Nhi đứng dậy chứ? Mặc dù lúc cô ấy ngã và hở quần chip đúng là tôi có thấy mắc cười thật, nhưng cũng thôi ngay vì nhận ra cười như thế rất quá đáng và đã đi tới đỡ cô ấy đấy thôi!

    Đậu xanh rau má, nhìn xem, ở quanh đây ngoài tôi tốt và tỉnh thế ra thì làm gì còn ai chịu tới đỡ Nhi dậy cơ chứ… Làm ơn mắc oán ghê hồn!

    - Khải Phong có vẻ quá đáng nhỉ? Dù sao Kim cũng chỉ có ý đỡ bạn kia thôi mà.

    - Xì, giả tạo hết đó. Cậu không biết thì thôi, nhỏ đó nổi tiếng trong trường này là một kẻ cực kì xấu tính và đáng sợ. Trông cái mặt xinh đẹp vậy chứ bên trong thì... Chỉ cần cậu ta ngứa mắt với ai, người đó chắc chắn là không sớm thì muộn cũng phải cuốn gói khỏi ngôi trường này, bắt nạt, đánh người, dọa nạt... sở trường của cô ta cả rồi.

    Tôi quay ra đằng sau, mặt rắn đanh, đang toan chửi một trận tơi bời khói lửa thì bỗng dưng nghĩ lại, sự tức giận trong lòng theo đó mà giảm xuống rõ rệt.

    Tôi bình tĩnh ngẩng mặt lên, hờ hững nói với ba cô “bạn thân” – kẻ chủ mưu gây ra vụ này hại tôi bị ăn chửi oan:

    - Đi thôi!

    Sau đó, tôi đi trước, ba nhỏ kia theo sau, cứ hai hàng như vậy mà trở về lớp. Chắc hẳn chúng nó biết tôi đang rất cáu, nên cũng chỉ im lặng cun cút mà đi. Lại nhớ tới những lời bàn tán lúc nãy vô tình lọt vào tai, khuôn mặt tôi liền trầm hẳn xuống.

    Bọn họ nói vậy cũng đâu phải là không có lý. Sao tôi có thể quên tôi đang sống trong thân thể của một người như thế nào chứ, xấu tính, độc ác,... Không một từ nào có thể diễn tả nổi về mặt xấu tới toàn diện của Kim! Còn cả Khải Phong nữa, chắc cậu ta đến đúng lúc tôi đang phủi váy cho Nhi, thế là không kịp suy nghĩ mới ra phát biểu một câu nghe - là - muốn - đấm như vậy. Đúng là miệng nhanh hơn não. Hừ, tôi bắt đầu ghét sự “đúng lúc” như vậy rồi đấy.

    Cây bút chì trong tay tôi kêu “rắc” một tiếng.

    Khải Phong, lần này coi như tôi dễ tính bỏ qua cho cậu, và cả hai con nhỏ dám bàn tán về tôi nữa. Nhưng, tôi chắc chắn sẽ không có lần sau dễ dãi như vậy đâu.

    ***

    Tôi và Nhi đã không nói với nhau một câu nào trong suốt cả buổi học còn lại. Thi thoảng, Nhi có quay ra liếc trộm tôi, nhưng sau đó cũng rất vội vã dời đi. Chắc cô ấy muốn nói về vụ ở thư viện, nhưng tôi chẳng quan tâm nữa. Tôi còn đang bận vật lộn với đống bài tập này, tôi dù thế nào lúc còn học cấp ba cũng là đứa luôn đứng top mười lăm lớp và ba mươi khối, tôi không tin là tôi không thể làm lại được.

    Trống tan học vang lên, tôi dọn sách vở cho vào cặp. Xoay tới xoay lui một hồi, quay sang đã thấy Nhi đi mất dạng từ đời nào. Nhanh thật, tôi nhìn theo hướng cửa lớp, nhủ thầm. Chắc cô ấy đang trốn Phong, hoặc là tôi, hoặc là cả tôi và Phong.

    - Thiên Kim, bọn tao hôm nay hơi bận, nên… nên về trước nhé?

    “Tóc Hồng” quay xuống nói với tôi, khuôn mặt dường như rất sợ sệt. Không để tôi trả lời, đã cùng hai đứa còn lại co giò chạy mất tăm mất tích. Tôi thở dài, đeo cặp lên rồi ra khỏi lớp.

    Sân trường rộng thật, lại còn nắng nữa. Tôi thiết nghĩ nếu mà đi bộ dưới thời tiết này từ đây đến cổng trường, không say nắng thì cũng cháy hết cả tóc.

    Tôi lôi một quyển vở trong cặp ra, che lên đầu rồi mới chạy ra sân trường. Vừa chạy, tôi vừa nghiến răng nghiến lợi, thầm chửi biến đổi thời tiết thật đáng sợ, tầm này thì chắc đã tháng tám, tháng chín rồi mà nắng muốn vỡ đầu ra. Định mệnh!

    Chính vì cứ mải miết chạy, nên tôi đã không để ý mà đâm rầm vào lưng của một người, và ngã bật ra đằng sau. Quyển vở rớt khỏi đầu, nắng liền chiếu thẳng vào mặt tôi, chói muốn chết, lại thêm cái nền gạch nóng muốn bỏng mông nữa.

    - Không sao chứ? – Chắc tại chói, nên tôi có ngẩng lên cũng không nhìn rõ mặt người đối diện, chi thấy anh ta rất cao, cực kì cao luôn.

    Mặc dù anh ta đã hỏi tôi có sao không, nhưng lại không chìa tay ra, càng không có ý định sẽ đỡ tôi dậy, vậy thì cái câu “không sao chứ?” kia rõ ràng là đang cố ý trêu chọc tôi mà. Mẹ kiếp, ngày quái gì mà toàn gặp phải những thành phần “đặc biệt” thế không biết.

    - Không sao. Thật xin lỗi, mình đi không để ý. – Tôi lịch sự cười đáp lại, rồi tự đứng dậy phủi phủi quần áo.

    Nhưng tôi vừa ngẩng đầu lên, liền chết sững. Sao… sao lại là anh ta nữa? Duyên thật đấy, lần thứ ba trong cùng một buổi sáng rồi.

    Đứng trước mặt tôi, anh chàng đẹp trai đi chiếc xe Limo ban sáng đang mỉm cười hết sức quyến rũ, lại còn sơ mi trắng, lại còn cao hơn tôi hẳn hai cái đầu… Chết tiệt, sao nhìn anh ta từ góc độ này lại đẹp trai thế không biết.

    Phải bình tĩnh, bình tĩnh nào tôi ơi. Tôi nhủ thầm, rồi nín nhịn vẻ háo sắc của mình lại, hờ hững nói:

    - Tạm biệt!

    Sau đó, vênh mặt lên, hất tóc một cái, vô cùng lạnh lùng mà chảnh, bước tiếp về phía trước. Tôi dám cá là lúc đấy trông tôi ngầu vật vã. Đấy, im thin thít luôn kìa. Ha ha, phải thế chứ!

    Đi chưa được mấy bước thì tôi dừng lại, vì nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của An đang chạy về phía mình, rất là nhanh. Tóc con bé đẫm mồ hôi, dính bệt lại trên trán và má.

    - Tiểu thư, em xin lỗi vì đã đến trễ ạ. – Vừa đến chỗ tôi, An liền cúi đầu, thở gấp gáp mấy cái rồi nhanh chóng bung cái ô trong tay, che cho tôi. Con bé vẫn còn mặc nguyên đồng phục trường nào đó, chắc cũng vừa mới tan học.

    - Ừm. – Tôi gật đầu, coi như cho qua.

    Hai chủ tớ bước nhanh về phía cổng trường. Mấy lần, vạt ô trước mặt tôi cứ rung lắc, ngả bên nọ, nghiêng bên kia, thò ra, thụt vào, chẳng bao giờ chịu đứng thẳng, thiếu mỗi điều đập thẳng vào mặt tôi mà thôi. Tôi không nói gì, chỉ quay sang liếc nhìn An.

    Con bé thấp hơn tôi nhiều. Hai cái tay ngắn cũn của nó cầm cái ô che cho tôi mà phải vươn cao hết cả lên. Dù cho không được thẳng nhưng cũng chưa đến nỗi thấp, chắn tầm nhìn của tôi, trong khi đó, đến phân nửa người An đang lọt ở ngoài nắng, trán vẫn không ngừng đổ mồ hôi.

    - Đưa đây. – Tôi cướp cái ô trong tay con bé, đồng thời đi dịch vào bên cạnh nó. Chiếc ô trong tay tôi không còn nghiêng ngả nữa mà đứng rất thẳng, vạt cũng đủ che cho cả hai chị em.

    - Không… không cần đâu ạ. – An chồm lên định giật lại cán ô trong tay tôi, nhưng tôi nào có để cho nó cướp được.

    - Im lặng và đi đi, chị không sao. – Tôi mỉm cười với con bé.

    An nhìn tôi, rồi lặng thinh.

    <- chương 3 chương 5 ->
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/5/16
    BongBongTuyet, Kimmiel, hi11037 người khác thích bài này.
  20. Nát Bét Bét

    Nát Bét Bét Gà con

    Bài viết:
    7
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    21
    GSP:
    Ap
    Bìa xinh dã man. :x:x:x Cho mình hỏi là des nào làm cho bạn vậy?
     
    tieumithu thích bài này.

Chia sẻ trang này