Cảm nhận Thiếu nữ đánh cờ vây - Sơn Táp

Thảo luận trong 'Cảm nhận' bắt đầu bởi Ivy_Nguyen, 29/4/15.

  1. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.954
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    [​IMG]

    "Cô gái chơi cờ mãi không quay lại. Chiếc áo dài xanh lá của em, lúc này nhìn có vẻ buồn thảm, nay bỗng toát lên sức sống khi em hoà lẫn trong màu cây xanh quanh em. Phải chăng đó là hình ảnh nước Trung Hoa của tôi, niềm say mê và mối căm thù của tôi? Khi gần em, nỗi khốn khổ của em khiến tôi thất vọng. Đứng xa em, nét duyên dáng của em ám ảnh tôi."
    Một cuốn tiểu thuyết ngắn, do một người Pháp viết về một người Nhật và một người Trung Quốc. Tôi đã phải chau mày ra nghĩ: Phải đăng cảm nhận ở đâu? Cuối cùng chọn văn học Trung Quốc vì một nửa câu chuyện là lời kể của cô gái Trung Hoa, vì truyện lấy bối cảnh đất nước ấy, và vì tác giả là một người gốc Trung.

    %%-%%-%%-%%-%%-%%-%%-%%-%%-

    Cuốn sách này khiến tôi phải suy nghĩ lại quan điểm của bản thân về tình yêu. Từ trải nghiệm của bản thân, “kinh nghiệm” xem phim Mỹ, Hàn và đọc ngôn tình thì tôi có thể đưa ra vài motif quen thuộc trong tình yêu:

    Yêu là khi ánh mắt luôn dõi theo người ấy, hy sinh tất cả vì người mình yêu, tin rằng người đó hạnh phúc là mình hạnh phúc. Đến tận cuối đời hoặc đến tận khi biết rằng không thể bên người mình yêu được nữa mới chịu thú nhận rằng: anh yêu em. Để rồi người còn lại sửng sốt và run run thú nhận: Em cũng yêu anh.

    Yêu là tới với nhau, cãi nhau ỏm tỏi, hành hạ nhau tới sống tới chết để rồi nhận ra chân lý: nếu không hành hạ nhau chúng ta sẽ mất đi lí do để sống, rồi sau đó đương nhiên là cưới nhau về để tiếp tục hành hạ nhau nữa.

    Yêu là giành giật, là tranh đoạt, là mạnh mẽ muốn nắm giữ hạnh phúc của mình. Nhưng trong tình yêu, kẻ mạnh không phải bao giờ cũng chiến thắng. Chiến thắng thường giành cho người chân thành hơn.

    Yêu là một cái liếc mắt, một cây bút dạ viết vào lòng bàn tay người kia: một cái tên, một dãy số điện thoại, nick facebook, hay táo bạo hơn là số phòng của chính mình. Họ đến với nhau vì thấy thú vị, vì ham muốn thể xác, tuổi trẻ mà! Rồi từ tò mò ấy mà hiểu về nhau hơn, muốn bên nhau.

    Thực tế cuộc sống thì tình yêu đôi lúc nhợt nhạt. Chị họ tôi nói rằng: Chồng ta không phải người ta yêu, không phải là người yêu ta mà là người đến vào lúc ta cần lấy chồng. Nhưng khi tôi hỏi chị: Chị có yêu chồng không? Chị chẳng gật, cũng chẳng lắc, vì sao, vì là yêu đấy, nhưng tình yêu đó nhẹ nhàng và gắn chặt với cuộc sống thực tế khiến tâm hồn không thể bay bổng được. Và chị gọi đó là tình yêu nhợt nhạt.

    Ngần ấy năm, tôi đã tưởng tôi biết nhiều lắm về tình yêu cho đến hôm nay khi tôi đọc: Thiếu nữ đánh cờ vây của Sơn Táp. Tôi đã nghĩ: Nếu đây được gọi là tình yêu, vậy thì tôi phải suy nghĩ lại về quan điểm của mình về tình yêu rồi.

    Ngay từ đầu tôi đã ấn tượng với kết cấu truyện, nó có một trăm chương, nhưng các chương rất ngắn, hai nhân vật chính thay phiên nhau kể toàn bộ câu chuyện. Ban đầu tôi cảm thấy khó chịu vì cách viết này vì khi đọc thỉnh thoảng phải ngưng lại xem là ai đang nói đây? Là cô thiếu nữ mới lớn còn đang ngồi trên ghế nhà trường hay anh sĩ quan Nhật tới Trung Quốc với đức tin đặt cả vào Nhật Hoàng? Nhưng càng đọc tôi càng thích cách viết này, nó như con mắt bên trái và bên phải của tôi vậy. Khi bịt một mắt lại, có những góc khuất bên trái mà mắt phải không nhìn thấy và ngược lại có những góc khuất bên phải mà mắt trái không nhìn ra. Điểm chung mà cả hai mắt tôi đều nhìn thấy được trong câu chuyện này là những ván cờ vây.

    Những ván cờ vây đã kết nối hai con người xa lạ này tới với nhau. Cô gái tới vì sở thích, còn anh sĩ quan Nhật tới vì mục đích làm gián điệp, dò la tin tức. Tình yêu của họ không phải mới gặp đã nảy nở, có thể ở góc sâu nào đó trong tâm hồn người sĩ quan, ngày hôm đó một hạt giống đã gieo mầm nhưng với cô gái thì không phải vậy. Hàng ngày cô đều tới quảng trường đó chơi cờ, gặp bao nhiêu người đến rồi đi, cô thậm chí còn chẳng bao giờ hỏi tên người chơi với mình. Cô nói, sự khác biệt của mỗi người đối với cô chỉ là cách đánh cờ mà thôi. Chính vì thế cô chú ý tới anh cũng vì cách đánh cờ. Từ cách đánh cờ cô cố gắng tìm hiểu nội tâm, và cách nghĩ của anh. Bởi vậy phải rất lâu sau đó cô mới nhận ra là anh yêu cô.

    Còn hiện tại cô gái của chúng ta, mười bảy tuổi, là một nữ sinh trung học nên cô có đủ những rắc rối mà tuổi dậy thì đem tới. Trốn học, tới với một anh chàng điển trai, quan điểm chưa rõ ràng về tình yêu và tình dục. Cảm thấy một chút kiêu ngạo, mà sau này chính cô gọi là phù phiếm khi nhận ra sự bối rối và đấu tranh của anh bạn thân người yêu mình. Có một cái bụng bầu. Và cuối cùng là bỏ nhà theo trai.

    Sẽ chẳng có gì đặc sắc cả, chuyện của cô gái này chúng ta có thể gặp ở bất cứ đâu, đúng không nào? Nhưng cô gái của chúng ta lại đang sống ở những năm ba mươi của thế kỷ hai mươi, tại Mãn Châu, nơi mà tình hình chiến sự Trung - Nhật đang ngày càng căng thẳng. Cô gái mười bảy tuổi của chúng ta sống trong một ngôi nhà mà bom đạn đã phá hủy một phần, anh người yêu và bạn thân anh ta tích trữ đạn dược và tham gia vào cuộc nổi loạn chống chính phủ Nhật. Bạn thân của anh người yêu vì sự ghen ghét và đố kị, cuối cùng đã khai ra bạn mình, khiến rất nhiều người bị xử tử. Và anh ta nói với cô gái của chúng ta rằng: anh làm thế vì yêu em. Cô gái của chúng ta sờ tay vào cái bụng bầu khi nhìn bạn trai mình ở nơi hành quyết, nhìn anh ta đặt nụ hôn vào má của một người con gái khác, người có chung lí tưởng với anh, và cũng là người sắp bị xử tử như anh. Giờ khắc ấy cô phải chấp nhận hai sự thực: Một là cô mất bạn trai, hai là anh ta đã phản bội cô. Cô ấy bỏ nhà theo trai, không phải vì một tình yêu màu hồng, một mơ ước trẻ con, mà vì cô ấy muốn thoát khỏi thực tại. Cô ấy cũng đề nghị anh sĩ quan Nhật đưa cô ấy đi, nhưng lí trí đã khiến anh ta từ chối. Vì thế cô ấy ra đi cùng kẻ đã phản bội người yêu cô.

    Còn anh chàng sĩ quan thì sao? Anh ta sinh ra trong một gia đình danh giá, có truyền thống lâu đời, một con người yêu nước và cho rằng hi sinh vì Nhật Hoàng là lẽ đương nhiên. Anh ta được đào tạo để trở thành một người lính máu lạnh, nhưng phần “người” trong anh ta luôn lấn át phần “con”. Anh ta giải tỏa bản thân, phóng đãng bằng cách chơi với geisha, đùa giỡn với gái điếm. Ngay cả khi biết mình bị cô gái người Trung Quốc kia cuốn hút anh vẫn qua lại cùng một ả gái điếm, thậm chí còn vừa làm tình với cô ta xong thì chạy ngay tới chỗ chơi cờ. Anh ta đạp những người già cả trong một ngôi làng, nơi mà những người khỏe mạnh vì sợ hãi đã chạy trốn hết cả, khi họ ôm chân anh cầu xin. Nhưng anh không đủ tàn nhẫn để đâm lưỡi lê vào mu bàn chân họ để thoát khỏi cảnh cầu xin đó. Anh tàn nhẫn thực hiện những mệnh lệnh được đề ra nhưng ở một góc khác anh cầm bút viết lá thư gửi mẹ, vòi vĩnh về một vài thứ đồ muốn được mẹ gửi cho. Anh máu lạnh nhưng lại ghê sợ khi chứng kiến cảnh người Nhật tra tấn tù nhân Trung Quốc.

    Ngay từ lần đầu gặp gỡ thì anh đã để ý tới cô gái của chúng ta. Tới mức ả gái điếm anh bao cũng nhận ra điều đó và tỏ ra giận dỗi. Dù không biết là cô gái cờ vây vừa trải qua việc tự phá thai và chứng kiến cái chết của bạn trai cũng như nhận ra sự phản bội của anh ta, thì đôi mắt anh vẫn thấy được sự trưởng thành của cô gái ấy. Khi cô gái nói muốn anh đưa đi. Anh từ chối vì biết giữa hai người không có điểm chung, giữa hai người không có tương lai. Lúc đọc đến đây, tôi nhớ lại câu chuyện mà người bạn của anh sĩ quan đã kể: Anh ta gom hết tiền mà không mua nổi một bộ Kimono, vì vậy đành mua một bộ Obi tặng người con gái anh thương, nhưng đó lại là lí do cô gái người Trung Quốc của anh ta bị giết khi chủ nhân của cô ta phát hiện ra cô ta gian díu với một gã Nhật. Phải chăng khi cô gái cờ vây đề nghị anh, anh sĩ quan của chúng ta đã nghĩ tới câu chuyện này? Và đó là lí do anh từ chối?

    Dù anh từ chối, nhưng cuối cùng họ vẫn gặp lại nhau, trong hoàn cảnh mà chẳng ai ngờ tới. Binh lính anh bắt được cô và muốn làm nhục cô. Cô cầu xin anh hãy giết cô đi để cô được giải thoát.

    Khép lại câu chuyện, ừ rằng cô gái cờ vây và anh chàng sĩ quan đều được giải thoát, nhưng bản thân tôi lại bế tắc trong câu chuyện của họ, bế tắc trong việc lí giải tình yêu của họ. Nó quá khác biệt so với hiểu biết của tôi về tình yêu. Tôi nằm lại trên giường, vắt tay lên trán, thở dài mà hỏi một câu cũ mèm: Tình là gì?
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/4/15
  2. Lá

    Gà BT Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.413
    Được thích:
    4.637
    Đã thích:
    2.257
    GSP:
    Ap
    Đọc cuốn này mình không rõ giữa hai người họ có tình yêu hay không? Nó bắt đầu từ khi nào? Và cũng chẳng có cơ sở nào cho thấy họ yêu nhau.
    Bản thân mình thì nghĩ họ chẳng yêu nhau đâu. Tác giả đã cố buộc họ yêu nhau thôi.
     
    trasuaramen thích bài này.
  3. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.954
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Em đọc truyện này vì đọc review của một bạn khác. Bạn ấy nói tình yêu trong truyện này nó rất đẹp, rất đặc biệt, rất tinh tế, khiến người ta thổn thức. Nhưng em đọc hoài mà không nhận ra điều ấy. Nó khiến em nghĩ rằng, nếu đây là tình yêu, vậy thì em phải xem lại quan điểm của mình về tình yêu.
    Em thừa nhận hai ngời này thu hút nhau. Nói anh sĩ quan yêu cô gái cờ vây, em cũng có thể miễn cưỡng gật đầu. Vì cách anh ta quan sát cô gái rất tỉ mỉ, dường như anh ta nghĩ rất nhiều về cô gái này. Nhưng yêu đến mức có thể tự sát vì cô ta thì chi tiết này gượng quá. Còn cô gái? Em thấy cô ta hình như không thực sự yêu thích ai cả. Phản ứng cuối cùng của cô ấy ở cuối chuyện thì cô gái nào cũng sẽ làm vậy để được ra đi thanh thản nhất.
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/4/15
    hyoyoung97Đinh Ngọc Diệp thích bài này.
  4. Đinh Ngọc Diệp

    Đinh Ngọc Diệp Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    579
    Được thích:
    726
    Đã thích:
    2.220
    GSP:
    Ap
    Có vẻ là truyện hại não nha, để em nhảy hố thử.
     
  5. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.905
    Được thích:
    3.278
    Đã thích:
    1.320
    GSP:
    Ap
    Thực tình là tôi chưa có đọc truyện này. Nó quá mệt mỏi đối với tôi. Nhưng tôi vẫn biết đến do đọc review trên mạng.

    Có điều qua review của bà, tôi thấy một cô gái tuổi teen bình thường, và một anh chàng quá đỗi phức tạp. Thông thường, sau khi trải qua cú sốc tình cảm, người ta sẽ có xu hướng khép mình hơn và thận trọng hơn. Nếu tôi là cô gái này, có lẽ tôi sẽ không đề nghị ai đưa mình đi, và càng không đồng ý đi cùng ai. Tình cảm càng lớn, nghi ngờ càng nhiều.

    Hoặc là cô ấy không yêu. Hoặc là mong muốn thoát ly lớn hơn cả nỗi sợ bị phản bội lần nữa.
     
    Lâm Diệu Anh thích bài này.
  6. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.954
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Quên mất cô đòi truyện hài, truyện này buồn đấy em ạ.
    Đồng ý bà ạ.
    Với người cô gái này bỏ trốn cùng, tuôi chưa bao giờ nghĩ là cô ấy yêu anh ta. Còn với anh chàng sĩ quan, tình yêu của họ khiến tôi khó hiểu. Có thể đúng như bà nói: là không yêu, hoặc như chị Lá nói: họ chẳng yêu nhau đâu. Tác giả đã cố buộc họ yêu nhau thôi.
     
    Huyền NhâmĐinh Ngọc Diệp thích bài này.
  7. Đinh Ngọc Diệp

    Đinh Ngọc Diệp Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    579
    Được thích:
    726
    Đã thích:
    2.220
    GSP:
    Ap
    Em đọc xong review cũng đoán là SE rồi nên không đọc nữa. Đọc review thôi. Tâm trang đnag Down đọc chắc Down tiếp mất.
     
    Lâm Diệu Anh thích bài này.
  8. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.905
    Được thích:
    3.278
    Đã thích:
    1.320
    GSP:
    Ap
    Cái này này... Chúng ta có thể bắt gặp trong rất nhiều tác phẩm khác. :))

    Kiểu như là, nhân vật chỉ là một con rối. Họ làm gì, hoàn toàn phụ thuộc vào người điều khiển rối phía sau, chính là tác giả đó.

    Nhưng tôi cho rằng, đến cả rối, cũng có trái tim đấy! :))
     
    Lâm Diệu AnhIvy_Nguyen thích bài này.
  9. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.954
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Làm tôi nghĩ đến câu: Tác giả bảo cưới.
    Đồng ý, một nhân vật khi xây dựng nên bản thân nó đã có tính cách, lối suy nghĩ. Nếu tác giả không cẩn thận, chính họ sẽ biến nhân vật của mình trở nên không nhất quán, rối rắm.
     
  10. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.172
    Được thích:
    7.439
    Đã thích:
    18.176
    GSP:
    Ap
    Em có quyển này, đọc nó khi tâm trạng đang tồi tệ. Đọc xong cảm thấy tình trạng của mình chẳng khá hơn tí nào nhưng có chút nhẹ nhàng hơn khi đối mặt với tình cảnh trong truyện.
    Em cảm thấy cuốn sách này chỉ ra một hiện thực vô cùng thực tế của đất nước Trung Quốc. Ngoài ra còn trong tình yêu nữa.
    Em cũng muốn viết một bài review quá. :3
     
  11. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.954
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Viết đi gái, phần cảm nhận của chị chỉ xoáy vào một chữ "yêu" thôi, chứ còn truyện này miêu tả chiến tranh cũng rất thực và khốc liệt. Em đem một cảm nhận khác tới truyện cho mọi người cùng đọc đi. Viết rồi chị gắn lên #1 cho mọi người cùng đọc.
     
  12. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.172
    Được thích:
    7.439
    Đã thích:
    18.176
    GSP:
    Ap
    Để mai em tìm lại cuốn sách rồi đọc và viết nhé chị. :">
    Lúc em đọc cuốn này em cảm thấy hoang mang với tình yêu của các nhân vật trong truyện lắm. Thú thật là em đọc lần đầu rất nhanh, chỉ cảm thấy hiện thực quá tàn khốc mà không thấy tình yêu. Em phải đọc lại một lần nữa thì mới thấm được. Cái tội nhau nhảu đoảng chẳng chừa được.
    :tho17::tho17:
     
  13. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.954
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Ok, hóng bài viết của cô nhes! ^^
     
    Starlight thích bài này.
  14. hyoyoung97

    hyoyoung97 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    755
    Được thích:
    1.296
    Đã thích:
    2.359
    GSP:
    Ap
    Em đọc Thiếu nữ đánh cờ vây hồi năm lớp 9. Lúc đầu, hơi khó để bắt vào mạch truyện, nhưng đây là cuốn truyện đầu tiên, em bỏ thời gian đọc lèo một mạch. Nội dung truyện có chút kì lạ, nói nó hay cuốn hút thì không hẳn, chỉ là rất kì lạ thôi. Thiếu nữ đánh cờ vây đặt ra rất nhiều vấn đề khiến chúng ta suy ngẫm: hiện thực khốc liệt của chiến tranh, sự thức tỉnh của cô gái mới lớn về tình dục, những khao khát và hi vọng của anh sĩ quan người Nhật,... Em thấy bức bối khi đọc truyện. Tình yêu trong chiến tranh hiển nhiên khác tình yêu trong hòa bình. Và hai con người trong truyện, khi họ có thể đến với nhau, cũng là lúc họ chạm vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Cái kết cuối truyện gợi mở nhiều điều. Em thích cái kết này, bởi nó không chặt đứt hết hi vọng của tình yêu. Chúng ta có thể tưởng tượng rằng, ở thế giớ bên kia, đúng như anh sĩ quan mong muốn, người con gái Trung Hoa sẽ nói cho anh biết tên của mình, tiếp tục cùng anh chơi ván cờ còn dang dở, và đó là một sự khởi đầu mới, chứ không phải kết thúc. Sơn Táp có cách viết rất kì lạ, truyện của bà, bao giờ cũng có những nét hiện thực khốc liệt, nhưng nó không dập tắt hi vọng về tình yêu. Nhân vật trong truyện hiện lên rất thực, suy nghĩ đủ phần con và phần người, nhiều khi rất nhơ bẩn, hiển nhiên, bởi đó là con người.
    Em mới đọc một cuốn khác của Sơn Táp: Đàn cổ cầm khỏa thân. Em nghĩ nếu có thời gian, anh chị thử đọc xem sao. Một câu chuyện không kém phần kì lạ.:3
     
    Ivy_Nguyentrasuaramen thích bài này.
  15. Ivy_Nguyen

    Ivy_Nguyen ...quy ẩn... Gà về hưu Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    5.552
    Được thích:
    11.954
    Đã thích:
    10.192
    GSP:
    Ap
    Uhm, để chị thử. ^^
     
    hyoyoung97 thích bài này.
  16. kamyo

    kamyo Gà con

    Bài viết:
    35
    Được thích:
    36
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Đây là truyện ta rất thích và ta luôn nói tình yêu trong truyện này nó vô cùng đẹp. Nếu nàng chỉ nhìn vào chữ "tình" nàng sẽ thấy gượng ép như nàng nói. Thực ra trong cả câu chuyện này, thứ tình yêu nam nữ nó rất bé nhỏ. Những chi tiết nhỏ xíu về sự gần gũi của hai người rất đắt giá, ví như khi anh ve vuốt cơ thể cô bằng bóng chiếc quạt giữa ngày hè oi ả, ví như cô nhắm mắt gối trên đùi anh ngủ say. Nó thể hiện một tình cảm khát khao cháy bỏng nhưng đồng thời cũng vô cùng thuần khiết và quý báu.

    Lại nói, cô thiếu nữ có yêu Mẫn không? Yêu Kinh không? Khó nói! Mẫn và Kinh chỉ là niềm tin trưởng thành của cô thiếu nữ bị trói buộc trong một xã hội lập lờ, nửa phong kiến nửa thuộc địa, nơi giáp điều vẫn đó nhưng con người cứ chực bung ra, nhất là những người trẻ, ngông cuồng và là phụ nữ như cô gái của chúng ta. Cô ấy chỉ lấy Kinh và Mẫn làm cái cớ để nổi loạn và trạng thái tỉnh cảm của cô ấy cũng là cái thích thú khi lập lờ với hai chàng trai, nó là một sự tự thỏa mãn mình. Cô ấy nửa mùa khi nghĩ mình có bầu mình sẽ cưới Mẫn dù cô ấy luôn từ chối điều đó, và chép miệng, ừ thì yêu, ừ thì đó là người đàn ông của mình. Và sự phản bội của Mẫn, không đơn giản là sự phản bội tình yêu, đối với cô gái ấy nó là sự sụp đổ của niềm tin, lý tưởng. Cô ấy chẳng yêu Mẫn đến thế nhưng cô ấy tin, cô ấy cho đó là lý tưởng của mình, rằng một người con gái mới lớn, tự cho mình cái quyền tự do yêu đương, phá bỏ lề thói, tự định đoạt đời mình, trở thành đàn bà và khi nhìn thấy Mẫn trao tình yêu sâu sắc sống chết với tri kỉ của mình thì cô ấy sụp đổ. Đó là một sự tự phủ định, điều đó làm cô ấy thấy bản thân mình trở thành thứ phù phiếm, trước mắt là thứ tình cảm thiêng liêng, là lý tưởng thiêng liêng còn mình thì trở thành đứa nực cười với niềm tin nực cười. Và đó là lý do cô ấy nói Mẫn phản bội tôi, tôi phải chết. Không phải hận vì yêu, mà tuyệt vọng vì tự phủ nhận mình!

    Lại nói đến tình yêu với người sĩ quan Nhật. Họ đồng điệu tâm hồn qua những nước cờ, trong thế giới của mình, họ là những người cô đơn, không ngừng tự khẳng định rồi lại tự phủ định mình. Cô gái sống nửa mùa trong xã hội TQ giao thời, giãy giụa giữa làn sóng đấu tranh cách mạng và sự hèn nhát trước đế quốc. Chàng trai ưỡn ngực đi đến một dân tộc xa lạ với niềm tin khai sáng và ban ơn để rồi sống trong hoài nghi và bất lực, giữa hiện thực và tội ác và một niềm tin ngày một méo mó, héo mòn. Đấy là lý do tâm hồn họ giao thoa. Nàng hỏi tại sao chàng sĩ quan chỉ vì tình yêu chọn tự sát, tớ nói tình yêu không phải lý do, nó là giọt nước tràn ly. Người sĩ quan mệt mỏi bàng hoàng giữa cuộc chiến vô nghĩa, cay đắng nhận ra cuộc chiến mình từng tôn sùng là một sự phản bội lý tưởng, dân tộc mình xâm lược là một dân tộc đáng kính và tốt đẹp và mình yêu điều đó, qua hình ảnh cô gái Trung Hoa. Đây là tâm lý phản chiến của rất nhiều binh sĩ trong các cuộc xâm lược và trên thực tế rất nhiều người tự sát vì điều này.

    Thật ra đây không hẳn là một câu chuyện yêu đương nam nữ, ta lại thấy nó giống như một phép ẩn dụ. Hai con người đại diện cho hai dân tộc, người bị xâm lược và kẻ xâm lược và tình yêu giống như sự hóa giải thù hận. Với cách kể này tác giả cho thấy nỗi đau hai chiều, nỗi đau của người bị xâm lược và nỗi đau của kẻ đi xâm lược. Cho nên với ta, cái kết là sự giải thoát, không bế tắc tí nào, đó là cái kết của tình yêu vượt lên chiến tranh, khói lửa, thù hận, tình yêu với hàm ý rộng lớn của nó chứ không phải tình cảm cam nữ, là cái kết của sự sám hối và sự tha thứ, cái kết của những tâm hồn rốt cuộc cũng gặp lại và đồng điệu với nhau.
    Đấy là lý do ta thấy tình yêu của truyện này vô cùng đẹp, ý tưởng giác ngộ rất cao^^!
     
    ngocnungocnu, hyoyoung97trasuaramen thích bài này.
  17. kamyo

    kamyo Gà con

    Bài viết:
    35
    Được thích:
    36
    Đã thích:
    12
    GSP:
    Ap
    Truyện này ta đã đọc 3 lần, lần nào cũng nghẹt thở, nức nở :)) Thích lắm ấy, thích văn chị này nữa, văn dữ dội, từ ngữ vận dụng rất lạ, cấu trúc câu kiểu Tây phương rất phóng khoáng, đơn giản mà ám ảnh, diễn cảm!
     

Chia sẻ trang này