Thơ Thì thôi

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi CafeBon, 9/11/20.

  1. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    923
    Được thích:
    954
    Đã thích:
    531
    GSP:
    Ap
    Có lẽ vì con đường của hai ta
    Đã chia ra mỗi người về một hướng
    Có lẽ vì yêu là điều hoang tưởng
    Khi giữa ta là khoảng cách quá dài

    Ta không thể đánh cược cả tương lai
    Cũng không thể sửa sai trong quá khứ
    Tim xót xa nhưng không dùng phép thử
    Một bước đi, sai sẽ đến một đời.

    Tôi biết người thường vẫn nhớ đến tôi
    Trong giấc mơ và trong từng hơi thở
    Câu nói vu vơ, những điều trăn trở
    Cơn say vùi không giấu nổi tim đau.

    Xin lỗi người vì không thể bên nhau
    Còn vạn điều, không thành câu để nói
    Xin lỗi người ngày đã trôi về cõi
    Không có người đời như hoá hư không
    Xin lỗi người, nhiều mơ ước viễn vông
    Đến bao giờ ta sẽ quên đi hết
    Con tim này thôi tạm dừng mỏi mệt
    Mỉm môi cười thôi hết những si mê.

    Cảm ơn người bên cạnh lúc đêm về
    Chia buồn vui qua vài ba tin nhắn
    Cảm ơn người dẫu mưa hay ngày nắng
    Đôi bàn tay vẫn giữ ấm vai gầy.
    Cảm ơn người thầm lặng tựa bóng cây
    Che chở tôi lúc bão giông ập đến
    Với chính người, lòng tôi thương, tôi mến
    Cũng đành buông mây về với non ngàn

    Nước mắt rơi, trăng vỡ với hoa tàn,
    Nụ hôn cuối ta xin người giữ lại
    Một lần thôi rồi sẽ là mãi mãi
    Cất tim đau ta lại sống với đời.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/11/20
    Hitle-Đỗngocnungocnu thích bài này.

Chia sẻ trang này