Thơ Thêm một vỉ thuốc

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi blankboy2002, 23/9/20.

  1. blankboy2002

    blankboy2002 Gà tích cực

    Bài viết:
    163
    Được thích:
    292
    Đã thích:
    366
    GSP:
    Ap
    Mắt tôi mờ đi trong giây phút
    Tôi cần giải thoát khỏi kiếp này
    Hoá thành tro bụi hay sương khói
    Gì cũng được thôi! Tôi muốn bay!

    Thêm một vỉ thuốc! Hồn rỉ nước!
    Đôi mắt đẫm lệ bao ngày qua
    Đã cố kìm nén sự đau đớn
    Rồi một ngày kia cũng vỡ oà!

    Thêm một vỉ thuốc! Tôi tha thiết!
    Đưa tôi đi xuyên qua không gian
    Vượt qua cái thể trạng tồi tàn
    „Übermensch über alles“!

    Thêm một vỉ thuốc! Não gào thét!
    Trái tim mồ côi chịu đủ rồi
    Đôi mắt đã mờ, chân đã mỏi
    Đến lúc ta phải dừng lại thôi.

    ===========================

    Ta nuốt vần câu, nuốt cảm xúc
    Vị đắng trong mồm tan nhanh ra
    Khi nào mới hoá thành chai sạn
    Chẳng thêm lần nữa mắt lệ nhòa

    Ta đang tái tê, hồn tuyết phủ
    Loài hoa bỉ ngạn nở đỏ tươi
    Âm ti địa phủ ngay lồng ngực
    Ta tự nuốt mình lúc qua đời

    Ta đang loạn trí, có gì nhỉ
    Một viên đá cuội bỏ ven đường
    Không ai chú ý, chỉ xem thường
    Ta đang giấu mình trong lớp vỏ

    Vần câu leo lét ta đã rỏ
    Lên trên "trang giấy" Gác Sách này
    Thêm một vỉ thuốc cho quá khứ

    Thêm một vỉ thuốc cho hôm nay.
     
  2. Ngộ nhân

    Ngộ nhân Gà tích cực

    Bài viết:
    143
    Được thích:
    137
    Đã thích:
    78
    GSP:
    Ap
    Thơ của ngài lâu nay đọc vẫn vô cùng khó hiểu
    Nhưng khi hiểu được rồi thì mới thấy cả một trời đau thương
    Điều quan trọng là: đừng làm thơ chết khi không cần thiết. Bởi, đó là một người bạn chân thành đến nao lòng..
    Viết cho đẹp vào, tô một nét bút, hí lộng nhân gian
     

Chia sẻ trang này