Thề ước Đỗ Quyên - Cập nhật - Sương thủy tinh

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi suongthuytinh, 13/8/16.

  1. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Yêu nàng quá đi! :x :-* :">
     
  2. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    489
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Uh nhưng nói thật là màu đen thì hơi bị dị. Ta nghĩ rất nhiều màu phù hợp mà.
    À, thực ra ngay từ đầu nàng đã thay đổi Thiên Giới dân gian nên chuyện này ta thấy rất bình thường. Nhưng mà ta hơi thấy Thiên Đế này đông tây kết hợp nha. Nữ thần Mặt Trăng nghe như thần thoại Hy Lạp. Còn Ngọc Hoàng và Tây Vương Mẫu thì có vị Trung Hoa. Nàng vẫn nên cho các ngài ý theo một hướng nhất định. Theo ý ta thì nàng nên hướng Phật một chút như kiểu gọi Đức Mẹ Âu Cơ chẳng hạn. Nghe phê hơn.
    10 vạn năm thì đào xới lên có vẻ hơi sâu. Ta nghĩ thần tiên nên hạn chế đào bới kiểu này. Mà ns thật cô nàng Khổng Tước Như Quỳnh là chim công vậy 8 đời nhà nàng ta không biết là từ loài nào tiến hóa thành hay cũng là Chim Công nốt? Ta trêu chút thôi nhưng vẫn mong là nàng có chút đắn đó với cách dùng từ vui này. Tổ tông là thứ không nên moi lên nàng nhé!
     
  3. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Màu đen đầy huyền bí, cũng rất sang trọng cao quý mà. Sao huynh lại thấy nó dị được nhỉ? :))
    Thần Mặt Trăng ta có nhắc đến là một trong những vị thần sáng lập nên thế giới ở chương trước rồi mà, ta không thấy nó liên quan đến thần thoại Hy Lạp một chút nào cả. :-/ Trong dân gian Việt Nam, Ngọc Hoàng và Tây Vương Mẫu cũng tồn tại và được nhắc đến rất nhiều nha huynh, chứ ta không hề bắt chước bên TQ. Đức Mẹ Âu Cơ thực chất là truyền thuyết từ đời xưa của dân gian VN, có liên quan gì đến Phật giáo đâu nhỉ?
    Ta cũng giải thích luôn, ta không thay đổi Thiên giới dân gian hay gì cả, ta chỉ nghiên cứu và kết hợp những câu chuyện thần thoại và truyền thuyết, lọc ra những nhân vật phù hợp rồi viết nên câu chuyện của mình thôi. Bởi vì nước mình thật sự không hề có một câu chuyện hoàn chỉnh về thế giới thần tiên như TQ, chỉ là những câu chuyện rời rạc hoặc có liên quan chút xíu đến nhau, vậy nên nếu huynh nói ta phải đi theo một hướng nhất định nào đó thì ta thật sự bế tắc, không biết hướng đi đó là gì. Khi viết nên câu chuyện thần tiên theo ý mình, ta quả thật cũng đã phải trăn trở rất nhiều để có những nhân vật vừa gần gũi với dân gian Việt Nam cũng như phù hợp với cốt truyện của mình, thật sự không đơn giản như việc chỉ cần nghĩ ra cốt truyện, tính cách từng người và đặt cho nhân vật mình một cái tên là xong.
    Ta thấy huynh quan trọng hóa vấn đề rồi, lúc đầu thì nói trêu chút thôi, câu sau lại nói tổ tông là thứ không nên moi lên? Bản thân ta cũng chỉ nghĩ nó là một suy nghĩ vui vui của Thiên Ly thôi, bản chất nàng ấy là thế mà, nếu huynh không thích thì ta cũng chịu.

    Cám ơn huynh đã đóng góp ý kiến quý báu nha! :)
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  4. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    489
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Khi muội viết truyện sẽ xảy ra nhiều vấn đề như: muội hướng nhân vật đi một hướng nhưng nhân vật lại đi một hướng khác,
    Ta không phải thấy vui hay không mà là suy nghĩ logic chung thôi:
    Thứ nhất không có ông Ngọc Hoàng và nếu có thì ông ấy sẽ không mặc áo đen vì ông ấy tối thượng mà tối thượng thì nhiều thứ phải chọn lọc lắm. Ngay cả Dớt của Hy Lạp là nơi văn minh mở ông ta cũng không mặc đồ đen.
    Hai là Thần tiên chẳng qua là một sự tưởng tượng của loài người giải thích cho các thế lực siêu nhiên. Âu Cơ hay Lạc Long Quân cũng như vậy mà thôi. Vì thế vẫn đề này ta thấy không quan trọng nàng ạ. Cũng nói thêm với nàng là văn hóa Việt Nam hình thành từ văn hóa Trung Hoa và Phật Giáo nên cái riêng là khoảng giữa hai nền văn hóa này. Dù có giãy dụa vạn năm thì sự thật này cũng không thể thay đổi.
    Thứ ba: Ta nghĩ Thiên Ly thiếu gì cách để nói mà lại dùng một cách ví khiếm nhã như thế. Đừng nói là tổ tiên tám đời của một trung tiên mà ngay đến tổ tiên tám đời của một người bình thường họ cũng có vô số những cống hiến cho xã hội để hình thành cả một thế hệ sung sướng như ngày nay.
    Thứ tư nếu lời góp ý của ta làm nàng khiên cưỡng và giận dỗi thì ta xin lỗi. Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ bị nàng giận vì ta rất quý trọng nàng.
    P/s: Nàng thật sự có chút bướng nha! hihi
     
  5. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Đây đây, chính hai đoạn này huynh có thấy nó mâu thuẫn nhau không? Ta mượn câu bên dưới của huynh, thần tiên là sự tưởng tượng của loài người, vì thế vấn đề này ta thực sự thấy không quan trọng. Tại sao Ngọc Hoàng lại cứ phải nhất nhất mặc đồ màu vàng? Tại sao ông ấy không được mặc đồ màu đen? Việc ông ấy tối thượng không hề liên quan đến màu sắc quần áo, thần Dớt ở tận Hy Lạp lại càng không liên quan. Ta thấy huynh đang so sánh khập khiễng quá.
    Cái này thì ta công nhận nha, vậy nên những nhân vật của ta không thể không liên quan đến thần thoại Trung Hoa được, đó là cái mà ta rất rất cố gắng để hạn chế.
    Cái này thì ta không đồng ý với huynh nha. Thiên Ly không hề nghĩ hay nói gì đến mức xúc phạm hay khiếm nhã như huynh nói cả, cái này ta cứ thấy huynh làm vấn đề trở nên phức tạp.

    Cuối cùng cả ta và huynh đều là người lớn cả rồi, việc up truyện lên Gác cũng chỉ là mong có người đọc truyện mình, nhận xét truyện mình và góp ý cho truyện mình một cách chân thành nhất. Huynh đừng nói như thể ta hay để bụng và sẽ giận dỗi như là trẻ con vậy. :))
     
    gumiho_lanh_lungphongnhi2183 thích bài này.
  6. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    490
    Được thích:
    463
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Hóa ra đây là bạn Sương đây hả phongnhi2183 . Trời ạ, thấy cái vụ áo đen áo vàng mới biết. Thật với bạn Sương nhé, tớ thấy áo vàng là tại từ xưa mọi người quan niệm vậy nên thành ra cứ định hình thế. Chứ tớ thấy màu đen cũng chẳng vấn đề gì. Nếu ngay từ đầu Ngọc Hoàng mặc áo đen, người ta lại chả ca tụng đó là màu huyền bí và quyền lực ý chứ. Mà tội bạn Phong bảo mấy người như chúng mình khiến tốc độ mất gốc tăng nhanh.
     
    phongnhi2183 thích bài này.
  7. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    490
    Được thích:
    463
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Nói thật chứ ta chẳng khi nào đọc thể loại này. Mà đọc truyện nàng thấy lời lẽ tự nhiên, dễ hiểu, lại mạch lạc gần gũi. Đọc là tưởng tượng ra liền ấy. ^^
     
    suongthuytinh thích bài này.
  8. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Ta cũng thấy áo đen là bình thường mà nàng nhỉ, chẳng có quy định nào là Ngọc Hoàng phải nhất nhất mặc áo vàng cả, sao lại liên quan đến vấn đề mất gốc ở đây cơ chứ :-/.
    Cảm ơn nàng nhiều nha! Nếu níu kéo được nàng quay lại đọc tiếp thì mới gọi là thành công kìa. :D
     
    gumiho_lanh_lung thích bài này.
  9. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    490
    Được thích:
    463
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    Chắc là đọc đấy. Vì thấy tự nhiên lắm, cũng đơn giản dễ hiểu và thuần việt. Mà mỗi tội không có đọc huyễn hoặc cổ trang. Hihi. Nhưng thấy tự nhiên quá, cũng muốn đọc. Thứ nhất là ủng hộ, thứ hai là học hỏi tí. Hihi
     
    suongthuytinh thích bài này.
  10. phongnhi2183

    phongnhi2183 Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    531
    Được thích:
    489
    Đã thích:
    947
    GSP:
    Ap
    Nói chung ta nghĩ thế này thôi nhé hai nàng bạn thân. Ngọc Hoàng cũng giống ông Tổng Bí Thư thôi chỉ có điều ông ấy ở bên thế giới tâm linh, có mà lại không có nhưng mà cũng do dân bầu. Nếu ông ta mặc áo đen ta sẽ bỏ phiếu bầu ông ấy xuống làm Diêm Vương á!
     
    suongthuytinh thích bài này.
  11. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn nàng nhiều nhiều! :-*
    Thắc mắc xíu, nàng không đọc truyện huyền huyễn hay cổ trang nhưng tên trên Gác của nàng sao lại là Gumiho hồ ly tinh á? :)
     
  12. gumiho_lanh_lung

    gumiho_lanh_lung Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    490
    Được thích:
    463
    Đã thích:
    357
    GSP:
    Ap
    À. Ngày xưa xem bạn gái tôi là hồ ly. Xong ở lớp đi học ghép đôi này nọ. Mấy thằng ghép đôi với đứa khác rồi mà cứ chạy lại ngồi nói chuyện với ta. Hehe. Thế là mấy bà vợ cứ mắng ta là đồ hồ ly tinh. Từ đấy hình thành biệt danh hồ ly. Gọi là gumiho... thế đấy nàng!
     
    suongthuytinhchuyencuangan thích bài này.
  13. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Chương 10: Bại lộ

    Phượng Điểu Hoàng Niên, Khổng Tước Như Quỳnh, rốt cuộc ta có liên quan gì đến hai người bọn họ? Câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu ta suốt thời gian còn lại của buổi tiệc. Ngay cả khi Minh Sương và mấy người khác đã quay lại ta cũng chẳng để tâm mấy. Cho đến lúc Ngọc Hoàng bận trăm công nghìn việc đã rời khỏi bữa tiệc sau khi lệnh cho mọi người cứ tiếp tục cuộc vui, tâm hồn ta vẫn đang lang thang ở đâu đó.

    Có hai vị sơ tiên đang vội vã tiến vào bữa tiệc. Một người sải bước về phía Tây Vương Mẫu và sư phụ Uyển Khuyên đang trò chuyện. Ta lập tức chú ý đến một người sau khi nhận ra đó là vị tiên Cát Vàng làm việc ở chỗ Nam Tào, Bắc Đẩu. Quả nhiên người đó có chút gấp gáp tiến về phía ta sau đó cúi đầu thì thầm:

    - Thượng tiên Thiên Ly, thứ lỗi tiểu tiên đã làm phiền nhưng xảy ra chút chuyện cần đến sự trợ giúp của người. Hai vị chủ nhân của tiểu tiên đang bị Ngọc Hoàng giam lỏng trong cung. Lý do chắc hẳn thượng tiên đã biết. Bây giờ chỉ có người mới cứu được họ thôi.

    Ta bàng hoàng mất một lúc rồi dặn dò vị tiểu tiên đó chăm sóc tốt cho Nam Tào, Bắc Đẩu, ta sẽ nghĩ cách để cứu cả hai. Sau khi Cát Vàng đã đi rồi đầu óc ta bắt đầu hoạt động liên tục. Nếu Ngọc Hoàng đã biết về chuyện Nam Tào, Bắc Đẩu tự ý giúp đỡ ta xuống dương gian thì chính bản thân ta cũng không còn nhiều thời gian nữa. Liệu bây giờ có kịp bay đến cung Âu Lạc hay không? Hoặc là có thể nhờ nhị huynh Huy Ly, giải thích mọi chuyện với huynh ấy sau vậy. Ta lập tức đưa mắt tìm kiếm hai dáng người quen thuộc trong bữa tiệc, quay sang bên trái thì thấy sư phụ đã tiến lại gần từ lúc nào. Sư phụ nói với ta và mấy người Minh Sương đang đứng xung quanh:

    - Bữa tiệc sắp tàn rồi! Ta cũng đã nói một tiếng với Tây Vương Mẫu. Thầy trò chúng ta về am nghỉ ngơi, giữ sức để còn luyện thi.

    Tiếng vâng dạ râm ran, mấy thầy trò bắt đầu sải bước ra phía cửa. Ta trong lòng nóng như lửa đốt, định bụng ra đến cổng Thiên Đình sẽ trốn sư phụ một mạch bay đến cung Đức Mẹ.

    Ra đến cổng cung, ta chưa kịp thực hiện ý định đã bị sư phụ giữ lại:

    - Thiên Ly đi với ta có chút việc. Những người còn lại trở về am và nghỉ ngơi sớm đi.

    Mấy người Minh Sương tỏ vẻ thắc mắc nhưng không dám trái lệnh, thi nhau chào sư phụ rồi kéo mây bay về. Còn lại hai thầy trò, người đưa ánh mắt nghiêm khắc nhìn ta:

    - Hồ Thiên Ly, lúc thầy đi vắng, con lại gây ra chuyện gì?

    Ta liếm môi:

    - Sư phụ, con quả thật không biết cô nương Lệ Kim đó ăn cắp Ngọc Cầu Hồn của Đức Mẹ…

    Sư phụ khẽ thở dài ngắt lời ta:

    - Sư phụ không nói đến chuyện đó… - Người lặng lẽ nhìn ta một lúc rồi nói. - Con đi theo ta!

    Chiếc váy vàng xanh thướt tha quay trở lại cổng Thiên Đình, ta thầm than một tiếng trong lòng rồi cũng nhấc gót theo sau.

    Sư phụ đi theo hướng ngược với nơi đang diễn ra bữa tiệc, tâm trí rối bời nên ta chưa thể đoán được người dẫn ta đi đâu. Sư phụ nghiêm khắc nói:

    - Chuyện tự ý đầu thai xuống dương gian là thế nào? Kể rõ ràng cho sư phụ nghe!

    Người quay lưng đi phía trước nhưng ta cảm nhận rõ sự tức giận của người. Ta kể sơ qua về điều ước của Ngô Chân Lưu ở miếu Đồng, việc được Nam Tào, Bắc Đẩu giúp đỡ sau đó đầu thai thành Ngô Nam Hưng. Sư phụ lặng yên nghe ta kể chuyện rồi dừng lại, nhìn về phía ta:

    - Hành động thiếu suy nghĩ như thế lại là do người thấu đáo như con gây ra, thật khiến sư phụ thất vọng.

    Lòng ta chùng xuống, đáp lại lời sư phụ:

    - Con quả thật đã làm việc bốc đồng không nghĩ đến hậu quả, lại còn làm ảnh hưởng đến hai vị Nam Tào và Bắc Đẩu. Thầy có thể giúp con nói đỡ với Ngọc Hoàng cho hai người kia không ạ?

    Sư phụ bất lực nhìn ta, sau đó khoát ống tay áo đi tiếp:

    - Lo cho bản thân con trước đi!

    Ta ngước mắt nhìn trăng tròn vàng rực, cảm thấy mọi chuyện nghiêm trọng hơn ta tưởng nhiều. Đến trước thư phòng làm việc của Ngọc Hoàng, sư phụ dừng lại. Một vị sơ tiên già nhìn thấy sư phụ và ta liền vội vã mở cửa:

    - Vào đi, Ngọc Hoàng đang chờ hai người!

    Trong thư phòng, Ngọc Hoàng vẫn mặc bộ trường bào đen tuyền cùng với hai vị sơ tiên khác đều đang bận rộn sắp xếp hàng nghìn mảnh bạc vụn lên một giá đỡ làm bằng ngọc. Hai thầy trò chúng ta bước tới hành lễ với Ngọc Hoàng. Sư phụ lên tiếng trước:

    - Uyển Khuyên Bạch Như dẫn học trò đến nhận lỗi với Ngọc Hoàng.

    Ta tiếp ngay lời người:

    - Hồ Thiên Ly đến để nhận tội với Ngọc Hoàng.

    Ngọc Hoàng chỉ khẽ gật đầu, liếc nhìn ta một cái rồi lại chăm chú nhìn sang bức tranh bạc đang dần dần thành hình thành nét. Vị thần đứng đầu vạn vật này ta đã được tiếp xúc từ bé, nhưng cũng không gọi là thân thiết để hiểu được người. Ta không dám tò mò nhìn vào bức tranh bạc kia lâu, lập tức cúi đầu nhìn xuống mũi giày dưới chân, cảm thấy mấy đường chỉ may thật tinh tế, tay nghề người thợ làm giày quả là rất cao siêu. Từng đường may màu nâu đều tăm tắp, nối tiếp nhau uốn lượn theo hình dáng thon thon, nổi bật trên màu trắng ngọc trai của chiếc giày... Một lúc lâu sau mới thấy Ngọc Hoàng lên tiếng:

    - Uyển Như, ngươi cũng đã vất vả nhiều trong đợt vừa rồi, về sớm để nghỉ ngơi đi. Ta mượn tạm học trò của ngươi mấy ngày. Đến khi hỏi xong việc cần hỏi sẽ trả về cho ngươi.

    Sư phụ ta nghiêm khắc nói:

    - Mong Ngọc Hoàng anh minh sáng suốt xử đúng người đúng tội, dạy dỗ học trò ngỗ ngược thay cho người thầy vô dụng này. Uyển Khuyên xin cáo từ!

    Gió xuân mát mẻ bay vào từ cánh cửa đang mở toang, mồ hôi chảy thành giọt phía sau gáy ta. Sư phụ, người đã không nói đỡ cho con thì thôi, sao lại nặng lời như vậy.

    Đôi giày màu đen trở gót bước lên trên bục ghế, đôi hài vàng xanh dứt khoát quay bước ra phía ngoài cửa, hai mũi giày màu trắng ngọc trai khẽ động đậy nhưng không dám di chuyển. Sư phụ đã ra về, Ngọc Hoàng đang ngồi làm việc trên chiếc ghế ngọc cao cao, ta tiếp tục tỉ mỉ nghiên cứu đôi giày dưới chân. Đến khi ta sắp sửa trở thành một thợ giày lành nghề trong suy nghĩ, Ngọc Hoàng hình như lúc tạm ngừng công việc chợt nhớ ra sự có mặt của ta trong căn phòng, liền lên tiếng:

    - Là loại đá được khảm từ những loài san hô đẹp nhất trên biển, quà của Hải Mặc Phi Long tặng cho ta để lát nền toàn Thiên Đình, rất đẹp đúng không?

    Ta thoáng chút hoang mang nhưng vẫn mau mắn đáp lời:

    - Thưa vâng, quả thật là rất đẹp!

    Ta chưa kịp nghiên cứu món quà lát nền đẹp đẽ của vị Vương dưới biển gửi cho Thiên Đình, Ngọc Hoàng đã cho gọi vị sơ tiên già ban nãy vào thư phòng và dặn dò:

    - Sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho thượng tiên Thiên Ly, chăm sóc thật chu đáo.

    Ta hành lễ cáo từ Ngọc Hoàng trong khi thầm than trong lòng:

    - Xin lỗi Nam Tào, Bắc Đẩu, ta cũng bị giam lỏng rồi…

    Sau đó ta thức suốt đêm, suy nghĩ lý do tại sao chuyện lại bị bại lộ. Mọi việc bọn ta đều lên kế hoạch rất cặn kẽ, chi tiết. Hồn của hoàng tử Ngô Nam Hưng cũ cũng đã được Nam Tào, Bắc Đẩu chăm sóc cẩn thận, ta không nghĩ là có thể sai sót. Thậm chí những vị sơ tiên ở cung Nam Tào, Bắc Đẩu biết về việc đó cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, lại toàn là những người làm việc lâu năm đáng tin cậy. Nghĩ mãi không ra đâm bực bội, ta ăn hết đĩa bánh hoa cúc, giỏ hoa quả, gói lạc rang trên bàn, uống hết nước trong ấm trà mạn vẫn chưa hết bực. Định gọi người nhờ pha thêm một ấm trà nữa, sực nhớ ra đang là nửa đêm, ta lại ngồi ngẩn ra suy nghĩ tiếp. Giờ nghĩ sang chuyện làm thế nào để giảm nhẹ được tội cho Nam Tào và Bắc Đẩu, dù sao cũng là việc riêng của ta, làm liên lụy đến hai người họ quả thực áy náy. Ngọc Hoàng đương nhiên rất bực mình nên mới giam lỏng hai người đó lại, nhưng cũng chưa tức giận đến mức làm lớn chuyện rồi giao bọn ta cho các quan hình xét xử. Nếu vậy thì chờ ngài nguôi nguôi một chút vẫn có thể xin xỏ được. Vấn đề là số người có thể mở lời xin giảm tội cho bọn ta chỉ dừng lại ở hai người: Đức Mẹ Âu Cơ và Tây Vương Mẫu. Với tình trạng của ta hiện giờ không thể tự mình đi gặp Đức Mẹ được, nếu nhờ người thì biết ai tin cậy, đủ uy tín và làm sao gặp để nhờ. Tây Vương Mẫu với ta vốn không thân thiết gì, ta lại là con nuôi của Đức Mẹ nên bà ấy lại càng không ưa.

    Ta mệt mỏi dựa người vào khung cửa sổ nhìn ra ánh trăng sáng bên ngoài. Mọi vật về đêm đều tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng vẫn lung linh huyền ảo như vậy. Dường như còn thấy thấp thoáng bóng chú Cuội đang thưởng rượu bên gốc đa già. Bỗng dưng ta thèm đến điên loạn một chén rượu đỗ quyên ta tự ủ. Bao nhiêu năm xa nhà, chưa bao giờ thấy cô độc như lúc này. Cũng chưa biết hình phạt đang chờ đợi ta là gì. Nếu Ngọc Hoàng giảm đi số năm tu vi của ta, liệu ta có còn đủ tư cách để tham gia kỳ thi sắp tới. Nếu không thể thăng lên thành thần, thì liệu ngôi Vương mà mẹ Mai Ly rất kỳ vọng, ta có thể giữ vững được hay không. Quyết định cuối cùng là sáng mai sẽ nhờ người tìm giúp sơ tiên Cát Vàng để gặp và bàn bạc một số việc. Quyết định xong ta cũng mệt quá nên gục trên mặt bàn ngủ thiếp đi.

    Đến khi thức dậy, nắng vàng đã tràn vào phòng qua cửa sổ, từng đợt gió xuân dìu dịu thổi lên mí mắt ngái ngủ của ta. Một ngày đẹp trời cho việc xử phạt. Ta với lấy ấm trà mạn còn bốc khói nghi ngút, nhìn đĩa bánh dưa hấu trên bàn, cảm thấy mấy vị tiên làm việc ở Thiên Đình quả nhiên rất nhanh nhẹn. Đang phân vân chưa biết ăn nói thế nào để nhờ người tìm giúp Cát Vàng thì có tiếng gõ cửa. Ta lên tiếng:

    - Mời vào!

    Một vị sơ tiên quần áo chỉnh tề, mặt mũi sáng sủa nhanh nhẹn mở cửa bước vào. Ta mừng như bắt được ngọc quý:

    - Cát Vàng, sao ngươi biết là ta tìm ngươi?

    Cát Vàng cười híp cả mắt:

    - Tiểu tiên nghe nói thượng tiên Thiên Ly cũng đã bị giam lỏng. Biết thể nào cũng cần đến sự giúp sức của tiểu tiên nên sáng sớm đã sốt ruột qua đây làm phiền người.

    Giờ thì ta đã hiểu vì sao hắn lại được Nam Tào và Bắc Đẩu coi trọng đến vậy. Ta xua xua tay:

    - Không phiền, không phiền!

    Ta vẫy hắn lại ngồi trên bộ bàn ghế gần cửa sổ, rót thêm một chén trà cho hắn rồi hỏi:

    - Kể cho ta nghe, hai người đó bị giam từ khi nào.

    Sáng hôm qua, chẳng biết tại sao, một vị sơ tiên già ở chỗ Ngọc Hoàng phụng chỉ đến kiểm tra công việc của cung Tào Đẩu. Vị đó hỏi đúng cuốn sổ mà ta và hai người đó chụm đầu vào nghiên cứu, giở đúng cái tên Ngô Nam Hưng để săm soi. Sau đó tính toán phát hiện ra ngày thoát khỏi xác của linh hồn kia bị lệch so với ngày tử trên sổ sách. Làm gì có chuyện trùng hợp hoang đường như vậy. Vụ việc được báo lên trên, Ngọc Hoàng tức giận đích thân xuống tận nơi để hỏi cung, Nam Tào, Bắc Đẩu kiên quyết nhận là sai sót do lỗi bất cẩn của cả hai. Ngọc Hoàng đe dọa sẽ cắt giảm toàn bộ tu vi của hai người, giáng xuống dương gian làm thường dân, một vị sơ tiên biết chuyện đã hoảng hốt kể lại toàn bộ sự tình. Ngọc Hoàng sai người giam lỏng Nam Tào và Bắc Đẩu, những vị tiên khác vẫn tiếp tục làm việc bình thường, toàn bộ vụ việc bị cấm truyền ra bên ngoài. Vậy là mấy người Tào Đẩu cũng không biết lý do tại sao bí mật lại bị bại lộ. Cát Vàng len lén liếc ta:

    - Vị sơ tiên tiết lộ ra tên của thượng tiên Thiên Ly đã bị Nam Tào mắng cho một trận và đuổi đi rồi.

    Ta đang ngồi ngây ra, chỉ khe khẽ gật đầu, nói trong vô thức:

    - Làm tốt lắm!

    Ánh mắt Cát Vàng tỏ ý thắc mắc. Ta nói thêm:

    - Nếu ngươi còn gặp vị sơ tiên kia, nhắn với hắn là thượng tiên Thiên Ly muốn gặp mặt để cảm tạ.

    Sau đó ta dặn dò Cát Vàng chăm sóc tốt cho Nam Tào, Bắc Đẩu, ta sẽ nghĩ cách để cứu hai người bọn họ rồi cho hắn lui ra. Vậy là không thể nhờ mấy người ở cung Tào Đẩu được rồi, họ chắc chắn đã bị Ngọc Hoàng cho người giám sát cả ngày. Ta chỉ có thể trông cậy vào chính bản thân mình, chịu hình phạt cho nhanh sau đó đi gặp Đức Mẹ vậy.

    Chiều hôm đó ta soạn một bức thư tay, kể rõ ngọn ngành toàn bộ sự việc, nhận mọi tội lỗi về phần mình, chỉ mong Ngọc Hoàng anh minh sớm định tội, giải oan cho Nam Tào và Bắc Đẩu, để công việc của Thiên Đình không bị ảnh hưởng. Ta mang bức thư thấm đẫm thành ý gửi cho vị sơ tiên già nhờ chuyển đến tận tay Ngọc Hoàng.

    Chiều muộn, mặt trời đỏ au sắp sửa lui xuống nhường chỗ cho màn đêm. Đám hạc tiên vừa đi xa về, đang dừng cánh nghỉ ngơi tắm gội ở hồ Thủy Thanh gần chỗ cung ta bị giam lỏng. Ta tựa cửa say sưa ngắm những chiếc cánh màu hồng phấn ánh lên sắc cam trong buổi chiều tà. Chỉ ước mình vẫn là con hồ ly bé xíu, mỗi lần được theo cha cưỡi hạc tiên đi chữa bệnh cho người ta là hí hửng ôm lấy cái cổ gầy của nó, vuốt vuốt bộ lông hồng phấn đẹp đẽ, rồi lại quay sang vùi đầu làm nũng vào bộ đồ đầy mùi lá thuốc của cha. Cảm thấy tất cả chỉ như vừa mới xảy ra. Tiếng gõ cửa làm ngắt ngang dòng hồi tưởng. Vị sơ tiên già đẩy cửa bước vào, dõng dạc nói:

    - Thượng tiên Hồ Thiên Ly, Ngọc Hoàng có lệnh mời người sang thư phòng.

    Ta gật đầu nhận lệnh, sau đó lặng lẽ đi theo vị tiên già.

    Chương 9 <===> Chương 11

    P/s: Ai_Sherry chuyencuangan Thiên Ly quay trở lại rồi đây các nàng. Cảm ơn vì hai nàng vẫn luôn chờ đợi, nhớ đến nàng ấy và thúc giục ta. :x
    phongnhi2183 Không biết huynh có còn lên Gác nữa không nhưng vẫn mạn phép tag huynh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/12/18
    Ai_Sherrychuyencuangan thích bài này.
  14. chuyencuangan

    chuyencuangan Duyệt quyền tác giả Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.200
    Được thích:
    1.050
    Đã thích:
    2.113
    GSP:
    Ap
    Mình thấy chương này rất thú vị nàng ạ. Lâu rồi không gặp Thiên Ly cũng nhớ nàng ý ghê. Mình thích đoạn Thiên Ly gặp Ngọc Hoàng. Mình cứ tò mò Ngọc Hoàng là người thế nào, đứng về phía Thiên Ly hay không? Còn cả về việc ai làm tiết lộ vụ việc? Mình thích cái nghĩa khí của Nam Tào, Bắc Đẩu nhé, giúp Thiên Ly xong còn ra sức bảo vệ nàng ấy.
    Đúng là như nàng nói lần trước. Truyện nàng giống truyện mình nhiều cái úp úp mở mở. :))
     
    suongthuytinh thích bài này.
  15. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    516
    Được thích:
    916
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Hoàng Niên, Hoàng Niên của ta đâu rồi, chờ đợi mòn mỏi mà cuối cùng gặp được mỗi ông Hoàng già hu hu :(( :((.
    Mau ra chương mới đi nàng ơi.
    P.S: có 1 lỗi chính tả là "tiều tiên", nàng tự crl f nhé, ta lười quá ;)).
     
    Muộn.suongthuytinh thích bài này.
  16. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn hai nàng nha! May quá vẫn có hai nàng luôn theo sát và ủng hộ ta mới có động lực để viết tiếp truyện. :-*
    Nàng này suốt ngày đi ngóng trai thế nhỉ! :))
    :v
     
    chuyencuangan thích bài này.
  17. cubom2015

    cubom2015 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    178
    Được thích:
    241
    Đã thích:
    427
    GSP:
    Ap
    Tự nhiên thấy, tự nhiên thấy. 8->8->
    Vào đọc giới thiệu gặp thể loại huyền huyễn, thần thoại là ưng rồi. :)):))
    Mà Đội quân chữ I của nàng còn viết không nhỉ? Lâu rồi không vào nên không biết gì hết á. :((:((:((
     
  18. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Lâu lắm mới thấy cu Bờm tái xuất trên Gác nha. Lâu giờ huynh ẩn cư ở đâu vậy? Đội quân chữ I ta đang tạm dừng rồi, giờ tập trung truyện này nè. :)
     
    cubom2015 thích bài này.
  19. cubom2015

    cubom2015 Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    178
    Được thích:
    241
    Đã thích:
    427
    GSP:
    Ap
    Lâu giờ gác bút để tìm công việc ổn định ấy mà. Giờ có điều kiện nên tham gia lại thôi. :tho23:
    Truyện kia dừng rồi thì sang đây trả nợ. Hứa nhiều lần mà chưa làm được tử tế lần nào. :tho10:
     
  20. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    391
    Được thích:
    407
    Đã thích:
    552
    GSP:
    Ap
    Wellcome huynh quay lại. :) Gác giờ thay đổi nhiều lắm. Có thêm nhiều mem mới viết khá chắc tay.
    Huynh vẫn còn nhớ và nghĩ như thế là ta cảm ơn lắm lắm rồi. :D
     
    cubom2015 thích bài này.

Chia sẻ trang này