Truyện ngắn The Hell

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi ngocnungocnu, 16/5/20.

  1. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
    2.
    Ba ngày.

    Tử Thần cho tôi thời gian ba ngày để tìm ra đáp án.

    Ngẫm đi ngẫm lại, tôi thấy mình đúng là một gã ngốc nghếch, không đâu lại đi đâm đầu vào ngõ cụt. Rõ ràng là tôi đã có cơ hội để thoát khỏi cái chốn quái quỷ ấy, vậy mà tôi lại tự đi đem mình bỏ vào rọ.

    Cũng bởi vì tôi cái tính gàn dở của tôi. Tôi luôn luôn bị mê hoặc bởi các con số. Chẳng hiểu lúc đó mình đã nghĩ gì, chỉ biết phản xạ như một bản năng. Và kết quả là bây giờ đây, tôi đang đau đầu trong việc phải làm thế nào để đưa ra được câu trả lời cho Tử Thần.

    “Anh vẫn chưa tìm ra à?”

    Duy liếc qua tờ giấy đang chi chít những con số của tôi, huých nhẹ vào vai tôi rồi khẽ hỏi.

    “Còn ở đó mà nói nữa à? Tại ai mà tôi ra nông nỗi này. Còn không mau nghĩ cách giúp tôi đi”

    “Ai bảo anh hứa với lão. Cùng lắm ba ngày nữa lão quay lại đem anh về thế giới bên kia và không bao giờ trở lại nữa thôi mà.” – Duy chế giễu.

    “Đồ lưu manh! Tôi có đi cũng phải đem cậu theo cùng.” Tôi vòng tay qua cổ cậu ta, ghì chặt.

    “Thôi không đùa nữa. Chúng ta cùng nghĩ cách” Duy cười cợt, châm chọc tôi rồi tiếp lời: “Anh có đi đến đó một mình tôi cũng bám theo anh, không để anh phải cô đơn đâu mà.”

    “Trên đời này có tồn tại một thứ lý thuyết gọi là “xác suất chết người”. Xác suất ấy có thể mô tả nôm na là dựa vào phép biến đổi Laplace để tìm ra xác suất xảy ra tai nạn, xác suất tử vong cao nhất trên các phương thức gây chết người.

    Nếu một người biết được sẵn những nguy cơ có thể dẫn đến cái chết. Nói không chừng có thể dựa vào những phép biến đổi này để lập trình sẵn cho một cái chết hoàn hảo.” Tôi đăm chiêu suy nghĩ.

    Trên lý thuyết là như vậy nhưng để tìm ra được công thức bí mật đằng sau đó đối với nền khoa học hiện tại cũng là cả một vấn đề nan giải. Bởi vì nếu biết được những bí mật này, tôi dám cá là xã hội sẽ có những biến đổi lớn lao không thể lường trước. Nhưng đó sẽ là câu chuyện của rất lâu, rất lâu nữa sau này. Bởi vì bây giờ mọi lý thuyết đều chưa được đặt nền móng.

    Tất nhiên, chuyện đó không đến mức gây khó dễ được tôi.

    Bằng những số liệu trên cuốn sổ mà tôi đang cầm trên tay, tìm ra đáp án không phải là việc nằm ngoài khả năng của mình.

    “Tôi nghĩ vẫn chưa đến lúc chúng ta rời bỏ thế giới này đâu”. Tôi buông ra một lời khẳng định đanh thép.

    “Tôi cũng nghĩ là tôi với anh vẫn còn nhiều sứ mệnh ở thế giới này lắm. Tôi nghĩ mình cũng đã tìm ra rồi.”

    Duy đấm vào vai tôi, nhiệt tình hưởng ứng.

    “Tôi nghĩ phát hiện này nhất định sẽ là một bước nhảy của thời đại đấy”

    “Gượm đã.” Tôi can ngăn. “Tôi nghĩ là anh không nên công khai bất kì một điều gì ra ngoài nếu anh muốn mình còn được sống yên ổn. Đừng nên hành động những việc đi ngược lại với quá trình phát triển của tạo hóa. Hơn nữa, tôi dám cá là gã Tử Thần sẽ không để yên cho anh đâu nếu như anh không ngoan ngoãn nghe lời.”

    Minh Duy gật gù tán thành. Ngoài việc có đôi lúc hắn ta có những suy nghĩ hơi quái đản thì hắn cũng không phải là một kẻ không biết suy tính.

    “À rồi, tôi hiểu. Chỉ có điều dựa trên tính toán thì có thể tôi sẽ thọ hơn anh 8 năm đấy, ông anh ạ.”

    “Ha ha, với tôi chuyện đó không thành vấn đề.

    Sinh – tử vốn là quy luật của tạo hóa. Hơn nữa một thế giới khác nghe có vẻ cũng không đến mức quá tồi tệ, anh bạn trẻ ạ”

    Kết thúc một vòng tuần hoàn để bắt đầu một vòng tuần hoàn mới. Đối với tôi, đó là quy luật vận động và phát triển từ bao lâu nay. Việc tôi từ chối đi theo Tử Thần, lúc đó chỉ là bản năng trỗi dậy của con người khi đột ngột bị ném vào sự giằng co giữa sự sống và cái chết. Nhưng tôi thừa nhận, mình không quá ham sống đến mức cố chấp gạt đi những quy luật này của tạo hóa hay lợi dụng thời cơ để thay đổi.

    À vâng, câu chuyện vẫn còn tiếp tục tiếp diễn sau đó. Hết thời hạn ba ngày, Tử Thần quay lại gặp chúng tôi như đã hẹn.

    Gã nhận lại câu trả lời từ chúng tôi. Kiểm tra lại một lượt kết quả rồi mới lên tiếng:

    “Khá lắm. Ngươi đã không làm ta thất vọng.”

    Lúc đó chúng tôi chỉ nghĩ là gã đang khen ngợi việc mình tìm ra đáp án. Sau này, tôi mới biết câu nói lúc đó còn mang theo một hàm ý khác.

    Tử Thần sẽ không làm trái luật lệ, đem theo tôi sang thế giới bên kia khi chưa đến ngày tận của tôi. Đó là phép tắc.

    Nhưng buổi tối hôm đó, gã đã cố tình hăm dọa, khiến cho tôi sợ hãi để tiện bề khống chế . Bởi vì bí mật về sự tồn tại của thế giới bên kia là một chuyện không được phép để lộ ra ngoài.

    Cũng không phải trước đây chưa từng có người biết được bí mật đó giống như tôi. Chỉ có điều, họ đã không được may mắn như tôi mà lành lặn trở về.

    Rất nhiều năm trở về trước, có một bé gái mười hai tuổi đã vô tình bước vào thế giới ấy. Chỉ có điều, hình phạt cho việc đó chính là việc mất đi đôi mắt của mình.

    Gã tử thần còn nói thêm với tôi, những người vô tình khám phá ra bí mật ấy, ngoài việc mất đi đôi mắt, cả đời họ phải thực hiện một giao ước ngầm với Tử Thần. Bất kì khi nào họ tiết lộ điều bí mật ra ngoài, họ sẽ biến mất và hóa thành cát bụi, vĩnh viễn tan vào hư không.

    Buổi tối ngày hôm đó, nếu như tôi không giao kèo với gã về cuốn sổ. Có lẽ bây giờ tôi cũng đã là một người không còn đôi mắt.

    Gã nói tôi là người duy nhất dám đem chuyện gã làm rách cuốn sổ ra để uy hiếp gã. Và tôi cũng là người duy nhất dám chủ động đề nghị gã khôi phục lại cuốn sổ.

    Bởi vì chuyện có tồn tại hay không những trang giấy rách kia, vốn không hề quan trọng với gã.

    Gã bởi vì tính hiếu kì về một kẻ liều lĩnh như tôi nên mới nương tay. Còn tôi, lúc đó, thật may mắn là đã lựa chọn không làm trái với lương tâm của mình.

    Lúc gã kiểm tra lại đáp án. Kì thực, thứ mà gã để mắt tới chính là sự trung thực của tôi và Minh Duy. Đó là phép “lửa thử vàng” trong hoàn cảnh chúng tôi có động cơ để gian lận.

    Sau lần gặp ngày hôm đó, chúng tôi cũng phải thực hiện với gã “giao ước ngầm.” Tôi có thể may mắn hơn những người kia là vì bảo toàn được đôi mắt. Thế nhưng, kể từ lúc ấy, có một việc mà dần dần tôi mơ hồ cảm nhận được: đấy là sự nhạy cảm của tôi về những sự việc và các con số ngày càng thể hiện rõ rệt. Tôi có thể nhẩm tính được ngay lập tức xác suất xảy ra một vài hiện tượng thời tiết, dự đoán trước được một vài tai nạn trong tương lai, và hơn hết là biết được tuổi thọ của một người chỉ dựa vào một số dữ kiện. Tuy nhiên, cái khả năng dị thường ấy, chỉ mình tôi biết. Tôi không thích sự tin tưởng đến ngu muội của một vài người đối với các “nhà tiên tri”. Bởi vì lời tiên đoán, có chăng, cũng chỉ là một lời mô phỏng dựa trên tỉ lệ xác suất xảy ra. Và để đạt tới xác suất tuyệt đối thì đó lại là một trường hợp vô cùng hiếm hoi.

    Và cho đến bây giờ, tôi cũng đã lờ mờ hiểu được tại sao những nhà tiên tri thường hay bị mù.

    >>>3
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/6/20
  2. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    590
    Được thích:
    419
    Đã thích:
    1.106
    GSP:
    Ap
    Thầy dạy xác suất của em cũng bảo y như này :)))))))))))))))))))))) Lúc bói tử vi người ta có cái cuốn viết lại những trường hợp, tính tỉ lệ các thứ. Đấy là người bình thường người ta tổng hợp quy luật, còn có vài trường hợp sóng não người bắt được tần số lạ nào đó mà mường tượng có thể bói đúng một cách chính xác luôn chị.
    Những đoạn mô tả cảm xúc nhân vật cá nhân em thấy chưa đủ đã huhu~~~ truyện cũng không thực sự chân thật để diễn tả thông điệp hay chia sẻ niềm tin vì thiếu tả. Cảm giác chị vẫn chưa nhập vào nhân vật lắm, cảm giác em thui nhé!! Em tâm đắc tư tưởng, đoạn 2 này thích hơn đoạn 1 ấy, chị viết chắc tay với cả có giọng văn á~~
     
    ngocnungocnu thích bài này.
  3. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
    Hơ. Được nhận xét của độc giả là một niềm vinh dự á. :)) Cám ơn nhận xét của em.
    Mỗi người sẽ có một phong cách viết nên chị hiểu vấn đề mọi người muốn nói. Cảm ơn em thêm lần nữa vì đã không ngại mà dám nói ra những điều trong lòng.
    Yes! Và đây chính là cái ý tưởng chị đang muốn hướng tới đấy. Trên quan điểm của chị, quan điểm cá nhân thôi nhá: chị chỉ tin vào tần số sóng điện từ hay một trường vật chất nào đó tồn tại và tác động lên não. Chị tin vào thế giới khác nhưng là thế giới tồn tại trên trường vật chất, và linh hồn cũng là một dạng vật chất khi tách rời khỏi cơ thể, có thể sẽ bị hút theo tần số sóng điện từ tới một thế giới vật chất khác chẳng hạn. Và sóng não đôi khi có trường hợp hi hữu thì bắt sóng được tín hiệu đó và thay đổi cấu trúc não, ví dụ thông minh hơn đi, cứ cho là thế. Chị đang lảm nhảm cái gì ấy nhở? :-/
    Mà thôi, tóm lại là chào mừng em đã ghé thăm và để lại câu còm đầy cảm xúc! :tho26:
     
    Chanh30 thích bài này.
  4. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    590
    Được thích:
    419
    Đã thích:
    1.106
    GSP:
    Ap
    Nghe đâu lúc lên đồng hay bị nhập cũng là vì sóng não người chết vẫn còn nên người dương có khả năng bắt được đấy chị? Tới giờ não người như thế nào vẫn chưa khám phá ra cơ mà. Em nghe ở đâu mà quên rồi. Em tin là thế giới vật chất chính là thế giới tâm linh chứ chúng không hề tách rời nhau. Hầy, còn nhận xét cá nhân em chị thấy không đúng cứ vất ra khỏi đầu :)))))))))))))
     
    ngocnungocnu thích bài này.
  5. sparkling

    sparkling Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    986
    Đã thích:
    1.295
    GSP:
    Ap
    A, dạo này bạn ngọc viết lên tay quá. Đọc cuốn lắm bạn ngọc à. Mà sao truyện này nằm trong mục truyện ngắn không phải truyện dài?
     
  6. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
    3.
    Kỉ niệm ngày nhà giáo năm nay từng bừng hơn mọi năm. Sau khi kết thúc buổi lễ meeting trang trọng, cánh giáo viên chúng tôi họp nhau lại sôi nổi thảo luận về kế hoạch liên hoan của buổi chiều tối. Ai ai cũng hồ hởi, phấn khởi ra mặt. Cũng phải thôi! Cả năm mới có một ngày tôn vinh nghề giáo. Đó là sự công nhận cho cả một năm lặng lẽ cống hiến. Có lẽ chỉ có những người trong nghề như chúng tôi mới thấu hiểu được hết những khó khăn, áp lực mà những người thầy, người cô- những người đang gánh vác trên vai một trách nhiệm cao cả: trồng người. Sai lầm của một bác sĩ có thể vô tình giết chết một vài bệnh nhân. Nhưng sai lầm của một người giáo viên lại có thể hủy hoại rất nhiều, rất nhiều thế hệ sau này. Bởi thế cho nên, nghề giáo mới là một nghề “nghề cao quý trong những nghề cao quý.”

    “Đồng chí Thanh! Đề nghị đồng chí cho ý kiến”

    Thầy hiệu phó hướng ánh mắt về phía tôi, cười hỏi. Ra nãy giờ mọi người thảo luận mãi chưa thống nhất được kế hoạch tối nay sẽ đi chơi đâu, đành lựa chọn theo biểu quyết. Tôi trước nay cũng không mấy hứng thú với những cuộc hẹn, cho nên cũng chẳng biết trả lời sao cho phải.

    “Tối nay đi hát karaoke đi anh Thanh! Mọi người lâu lâu mới được xả stress, hôm nay phải chơi hết mình chứ. Năm người đồng ý rồi, còn mỗi anh nữa thôi.”

    Khoa hào hứng đưa ra gợi ý cho tôi. Tôi quay sang nhìn Minh Duy, thấy cậu ta cũng không có vẻ gì là quan tâm cho lắm. Bắt gặp ánh mắt của tôi, Duy chỉ gật đầu tủm tỉm.

    Thế là buổi tối hôm ấy, sau khi ăn xong, chúng tôi đến quán karaoke, ca hát cho tới tận khuya.

    Quá mười giờ đêm, chúng tôi mới rời quán để trở về. Khoa đã ngà ngà hơi men. Cậu ta uống hơi quá chén, lại cộng thêm việc vừa mới ốm dậy cách đó không lâu, điều đó khiến cho tôi bắt đầu cảm thấy bồn chồn.

    Đường từ quán karaoke về nhà Khoa tuy không xa, nhưng trên đường về nhà lại phải qua một khúc cua. Và khúc cua đó, tầm giờ này tầm nhìn thường bị che khuất, lại hay có công tơ nơ chở hàng vào buổi đêm.

    Với tình hình hiện tại của cậu ta, việc làm chủ tốc độ, phán đoán và xử lý khi gặp vật cản lại càng kém.

    Tất cả những yếu tố đó khiến cho tôi không khỏi lo lắng, bất an.

    “Khoa này, trời cũng khuya rồi, một mình cậu đi về con đường đó khá nguy hiểm. Hay cậu đi chung với mọi người đi, tuy hơi xa một chút, nhưng sẽ an toàn hơn đấy”

    Tôi giữ tay lái xe của Khoa, sốt sắng đề nghị.

    “Mọi người cứ đi hướng đó đi. Em đi lối này cho gần”

    “Cậu hơi say rồi đấy” Tôi chả biết nói gì hơn, đành thú thật “Đi về hướng đó rất nguy hiểm”

    “Ôi ông anh tôi ơi! Anh mới là người say ấy. Em vẫn về nhà tốt. Con đường kia dài gấp đôi con đường này, ai ngu gì mà chọn”

    Tôi biết là khi con người ta đã ngà ngà hơi men, bản tính lại càng cố chấp. Tôi chẳng biết làm thế nào để khuyên bảo cậu ta, đành nhẫn nại ôn tồn giải thích:

    “Cậu có biết vào thời điểm này, xác suất xảy ra tai nạn giao thông tại khúc cua gần đường nhà cậu là bao nhiêu phần trăm không? Cậu có biết xác suất của một người uống rượu say gặp tai nạn trên đường là bao nhiêu phần trăm không? Cậu nghe tôi nói này, xác suất cậu có thể gặp tai nạn nếu đi đường đó là trên 80% đấy! ”

    “Ôi, anh mới là người say ấy. Anh đang lảm nhảm cái gì vậy? Mọi người có nghe thấy anh ta nói gì không?”

    Việc tôi với Khoa nói chuyện bắt đầu khiến cho mọi người chú ý. Ai cũng đổ dồn ánh mắt về phía tôi như thể tôi vừa kể một câu chuyện gì đó kì dị lắm.

    “Thôi Khoa! Không được nói hỗn. Anh Thanh lo nên mới nhắc nhở em đấy”

    Cô Thủy – giáo viên môn Văn của trường tôi đứng ra giải thích. Khoa vẫn khăng khăng khẳng định:

    “Em đâu có say. Anh ấy nói như thể em chết đến nơi rồi ấy. Vớ vẩn. Trù ẻo thằng này. Hay là đánh cược đi. Mọi người làm chứng nhé. Em về đây, coi thử em có làm sao hay không. Mai mà em bình yên vô sự đi làm thì anh phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về những lời anh vừa nói ra đấy nhé! ”

    Người càng say thì càng bốc đồng. Tôi đã sai lầm khi càng ngày càng kích thích sự quyết liệt và hiếu thắng nơi cậu ta. Chỉ sợ mọi việc càng trở nên tồi tệ.

    Khoa vẫn khăng khăng một mình một đường, không ai can nổi.

    Trên đường về, mọi người vẫn cười nói rôm rả. Có lẽ mọi người chỉ nghĩ rằng, trong người Khoa và tôi đều ngấm men rượu. Có lẽ họ đều nghĩ rằng, những điều tôi nói là xét đoán vu vơ.

    Chỉ mình tôi... có lẽ chỉ mình tôi mang cảm giác não nề.

    Đoạn đường ngày càng thưa thớt. Mọi người cũng đã đi về gần hết. Chỉ còn lại mình tôi với Duy.

    “Anh vẫn lo lắng cho cậu ta à?”

    Duy bất chợt hỏi tôi. Tôi vẫn đương suy nghĩ không biết có nên nói cho cậu ta biết về chuyện tôi có thể dự đoán được những điều bất trắc hay không. Cuối cùng, tôi đành thành thật:

    “Tôi đoán ở thế giới song hành đó, có một loại sóng điện từ có thể kích thích não bộ, đặc biệt là phần bán cầu não chuyên về tư duy số liệu. Kể từ lúc đi ra khỏi đó, tôi có thể đoán được gần như chính xác tỷ lệ xác suất của những biến cố có thể xảy ra”

    Duy gật gù, xem chừng có vẻ thích thú lắm về việc phát hiện được ra có một luồng năng lượng kích thích trí não như vậy. Còn tôi thì không tài nào vui vẻ lên được.

    Thấy tôi vẫn còn ủ rũ, Duy ôn tồn:

    “Anh cũng đừng lo lắng quá. Đến lời bà Baba Vanga còn không tin được hoàn toàn nữa là… Cứ coi như đó chỉ là một lời dự đoán đi”

    Những lời Duy nói tạm thời gạt bỏ được những vướng mắc trong lòng tôi. Nhưng tôi nào biết rằng, buổi tối hôm đó đã mãi mãi trở thành kí ức ám ảnh đối với tôi.

    Buổi sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc điện thoại thông báo: Khoa đã chết!

    Khoa đã chết vì tai nạn. Tai nạn trên đúng khúc cua định mệnh mà tôi đã từng cảnh báo.

    Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt đầy khó hiểu. Đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi! Tôi cầu mong tất cả mọi người đều suy nghĩ như thế!

    Suy cho cùng, cái chết của Khoa tôi cũng có một phần trách nhiệm.

    Di ảnh của Khoa đặt trên bàn. Ánh mắt như nhìn tôi trách móc.

    Tôi tự dằn vặt mình. Lẽ ra tôi có thể làm được nhiều việc hơn thay vì đứng nhìn cậu ta bị Tử Thần đem đi.

    Nếu như tôi không cố thuyết phục Khoa lựa chọn đi chung trong khi thừa biết rằng hơi men trong người có thể khiến cho cậu ta không tỉnh táo, thì có lẽ, biết đâu cậu ta sẽ đi cùng mọi người.

    Nếu như tôi không đi cùng với mọi người, để mặc kệ cậu ta đi về một mình, mà đi âm thầm đi theo cậu ta về nhà, biết đâu chuyện không hay đã không xảy ra.

    Tôi cảm thấy mình trở thành một kẻ tội đồ. Một kẻ biết trước đồng nghiệp của mình sẽ đi vào chỗ chết nhưng mặc nhiên đứng nhìn.

    Trong tiếng kèn trống đám ma, tiếng khóc của người thân trong gia đình Khoa như cứa vào lòng tôi từng vết cắt đau điếng.

    Tai tôi ù đi và hoàn toàn mất đi tri giác. Tôi thấy thân thể nhẹ bẫng, lâng lâng.

    Trong khoảng không trống rỗng, một lần nữa tôi đối mặt với Tử Thần!
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/5/20
  7. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
  8. Sunflower HMT

    Sunflower HMT Gà cận

    Bài viết:
    797
    Được thích:
    837
    Đã thích:
    830
    GSP:
    Ap
    Lý do các nhà tiên tri mù hay đấy. :))))
     
    ngocnungocnu thích bài này.
  9. sparkling

    sparkling Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    986
    Đã thích:
    1.295
    GSP:
    Ap
    "Mai mà em bình yên vô sự đi làm thì những anh phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về những lời anh vừa nói ra đấy nhé."
    Câu này hình như dư chữ nè.
     
  10. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
    Chuẩn ạ. Cám ơn tỷ! :)
     
  11. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    872
    Được thích:
    900
    Đã thích:
    501
    GSP:
    Ap
    Bạn này có suy nghĩ tương quan với tui. Mạnh dạn đoán bạn này học khối tự nhiên.
     
  12. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
    Bạn Ngọc là cử nhân Toán trường ĐH Khoa học tự nhiên. :))
     
    CafeBon thích bài này.
  13. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    872
    Được thích:
    900
    Đã thích:
    501
    GSP:
    Ap
    Đoán hay quá! Bạn ấy có mấy điểm chung chung với tui!
     
  14. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
    4.
    Tôi không biết mình đã mê man từ lúc nào. Chỉ biết khi mình mở mắt tỉnh dậy, thầy Tiến, thầy Minh, cô Thủy, mọi người hầu như đã đứng xung quanh tôi, tất cả đều nhìn tôi với đầy vẻ sốt ruột:

    “A! Thầy Thanh đã tỉnh lại rồi.”

    Cô Thủy đi rót cho tôi chén nước, thầy Minh từ từ đỡ tôi ngồi dậy. Nhìn mọi người hết thảy đều lo lắng mà lòng tôi có chút áy náy.

    “Thầy không sao chứ? Chúng tôi lo cho thầy quá”

    “Mọi người đừng lo. Chắc đêm qua tôi hơi mệt. Xin lỗi vì đã khiến cho mọi người lo lắng.”

    Tôi cố gắng tìm lý do để lấp liếm, che giấu đi nguồn cơn thực sự. Có lẽ chỉ có mình Duy là hiểu được vấn đề. Cậu ta đăm chiêu nhìn tôi, đôi chân mày khẽ nhíu lại rồi đột nhiên cất lời:

    “Mọi người nên để thầy ấy nằm nghỉ ngơi một lát. Dù sao người mới ốm dậy cũng cần được yên tĩnh.”

    Đúng là cái tên nhóc ấy. Hắn chưa bao giờ làm cho tôi thất vọng.

    Mọi người gật gù tán thành. Chỉ một lát sau, còn mình tôi nằm đó.

    Tôi vắt tay lên trán mà suy nghĩ. Nhớ lại giây phút gặp gỡ Tử Thần, cho đến bây giờ vẫn còn đổ mồ hôi hột.

    Chỉ phút chốc, trong cái khoảnh khắc ấy, tôi đã cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng, lâng lâng, thấp thoáng nhìn thấy cái bóng hình mờ ảo của gã và tiếng nói văng vẳng của kẻ đến từ cõi âm ti địa phủ:

    “Ta đến để cảnh cáo mi. Lần sau nếu như mi còn một lần nữa có ý định can thiệp vào chuyện sinh tử của người khác, mi sẽ phải trả giá đắt đấy. Ta tha cho mi lần này vì tên đó cuối cùng vẫn phải chết. Nhưng sẽ không có cơ hội lần thứ hai nữa đâu.”

    Gã gằn giọng hướng ánh mắt sâu hun hút về phía tôi. Trong phút chốc, tôi cảm thấy mình không còn sức lực, không còn tri giác, mọi thứ như vỡ vụn rồi tan biến.

    Cho tới bây giờ, đầu tôi vẫn còn nặng trịch. Cảm giác u ám, nặng nề vẫn còn ám ảnh, đeo bám.

    Những kẻ như tôi, bước một chân vào vũng lầy, liền sa vào hố sâu thăm thẳm không cách nào vùng vẫy.

    Tôi căm ghét cái khả năng đoán định tương lai của mình. Tôi căm ghét cái thứ năng lực dị hợm đó giống như căm ghét một khối ung nhọt mà không sao cắt bỏ.

    Người đời khao khát được biết trước tương lai. Có ai biết rằng tương lai vốn nằm trong tay của chính họ. Vận mệnh bản thân do mình nắm giữ. Chỉ có điều, mọi biến cố, diễn biến trong cuộc đời đều là điểm giao nhau của hàng trăm, hàng ngàn đầu mối liên kết. mà đến chính họ cũng không nhận ra được. Cuối cùng, con người cũng chỉ đổ lỗi cho số mệnh.

    Còn tôi, khi nhìn thấy được thứ nghệ thuật sắp đặt tài tình ấy của tạo hóa, lại không thể nói ra, không thể ngăn chặn, chẳng khác gì một kẻ trông thấy hỏa hoạn cũng không thể dập tắt được ngọn lửa. Cái cảm giác ấy, bất lực, vô năng, phải kể làm sao cho xiết.

    Nỗi thống khổ của một kẻ bất tài như tôi. Liệu ai là người có thể thấu hiểu?

    Vài ba ngày sau đó, chúng tôi bắt đầu trở lại với công việc. Nhìn thấy chỗ ghế trống mà Khoa vẫn hay ngồi, ai cũng khe khẽ lắc đầu mà thở dài.

    Thỉnh thoảng, sau mỗi giờ tan tiết, Duy đều chủ động đi cùng tôi. Cậu ta không hỏi nhiều, chỉ thi thoảng kể cho tôi nghe về mấy cái dự án mà cậu ta đang nghiên cứu về sóng từ trường.

    Giờ học hôm nay kết thúc, trong lòng tôi có một nỗi bất an bao trùm.

    Tôi nhìn ra tán phượng bên cửa sổ. Một nỗi niềm bứt rứt đến khó tả!

    Cây phượng cao to sừng sững. Từng tán lá rộng vươn dài ra đón nắng. Sắc hoa đỏ thắm quấn quyện lấy khoảng không gian tĩnh mịch.

    Liệu có ai ngờ rằng, nó sắp trở thành một mối tai họa lớn?
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/6/20
  15. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
    sparkling thích bài này.
  16. sparkling

    sparkling Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    525
    Được thích:
    986
    Đã thích:
    1.295
    GSP:
    Ap
    Ối đọc tới cây phượng lại có dự cảm chẳng lành .
     
    ngocnungocnu thích bài này.
  17. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    872
    Được thích:
    900
    Đã thích:
    501
    GSP:
    Ap
    Bà định cho nó bật gốc cho hợp trend hả?
     
  18. ngocnungocnu

    ngocnungocnu Gà trùm Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    5.205
    Được thích:
    8.190
    Đã thích:
    13.988
    GSP:
    Ap
    Bắt trend là nghề của bạn rồi nàng Bon ạ =))
     
    CafeBon thích bài này.

Chia sẻ trang này