Thầy! Em yêu anh - Cập nhật - Ngocnhi03

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi ngọc nhi 03, 18/8/19.

  1. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Thầy! Em yêu anh
    Tác giả: Ngọc Nhi 03
    Tình trạng sáng tác: Đang ra
    Tình trạng đăng: Cập nhật
    Lịch đăng: 2 ngày/chương
    Thể loại: Học đường
    Độ dài: Đang ra
    Giới hạn độ tuổi đọc: Từ 12 tuổi
    Cảnh báo về nội dung: Không
    [​IMG]
    Giới Thiệu
    Đình Ngọc Duệ - sinh viên năm nhất đại học thầm yêu giảng viên Ngô Diệp Phong - là giáo viên phụ trách môn anh lớp cô. Vốn là một người dốt anh từ cấp ba đến đại học gặp được anh. Dù bị anh trách mắng vì việc học tập dở tệ và không tập trung nhưng ngay sau đó cô hạ quyết tâm học môn này và được anh kèm học. Khi chứng kiến anh thân mật với người khác cô đã tỏ tình với anh và bị từ chối; từ việc bị từ chối cô luôn tránh mặt anh. Vậy liệu sau này hai người có đến được với nhau không? Các bạn theo dõi truyện của mình nhé!
    Mục Lục
    CHƯƠNG 1: DU LỊCH
    CHƯƠNG 2: TÌNH CỜ GẶP LẠI "ĐỒ ÁC QUỶ"
    CHƯƠNG 3: BỊ PHẠT
    CHƯƠNG 4: EM GHÉT THẦY!
    CHƯƠNG 5: EM GHÉT THẦY!
    CHƯƠNG 6: TÔI XIN LỖI!
    CHƯƠNG 7: BỮA TRƯA VUI VẺ



     
    Chỉnh sửa cuối: 11/9/19
    Bamboo Du thích bài này.
  2. Bamboo Du

    Bamboo Du Gà con

    Bài viết:
    30
    Được thích:
    13
    Đã thích:
    45
    GSP:
    Ap
    Thầy ơi, em yêu anh à, mình thích thể loại sư đồ luyến như thế này. Ra nhanh nhé, mình hóng :x.
     
    ngọc nhi 03 thích bài này.
  3. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    cảm ơn bạn ủng hộ nha mình sẽ cố gắng đăng chương cho Gác duyệt rồi bạn cùng theo dõi nhé
     
    Bamboo Du thích bài này.
  4. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 1: DU LỊCH 7 giờ a.m Reng... Reng... Reng!!! - Tiểu Duệ... ệ... ệ! Dậy mau 7 giờ rồi còn ngủ sao? - Mỹ Du từ nhà bếp hét tướng lên - Cậu bao giờ mới bỏ được thói ngủ nướng hả? Dậy mau tớ mà lên cậu chết với tớ.
    - Ư... ư... Buồn ngủ lắm, cho tớ ngủ thêm chút nữa thôi! - Ngọc Duệ nói xong trùm chăn kín đầu tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
    Mỹ Du đeo tạp dề chạy từ bếp lên lật chăn ra và kéo cô: '' Có dậy không thì bảo! Dậy mau, nhanh lên. - Vừa nói Mỹ Du vừa đưa tay cù lét cô: '' Còn nốt hôm nay thôi, mai phải đi học rồi đó."
    - Dậy... Dậy mà - Ngọc Duệ uể oải xuống giường đi vệ sinh cá nhân.
    - Nhanh lên đó!!! - Mỹ Du hét lên rồi cũng chạy mất hút luôn.
    8 giờ a.m
    - Oaaaaa... Đẹp quá đi - Ngọc Duệ nói - Bây giờ còn trẻ chúng ta phải đi đó đây để mở rộng tầm mắt. Haizzzz!! Không biết bao giờ mới có dịp được đi xa như vậy. - Nói xong cô kéo tay Mỹ Du chạy đến bên bờ biển.
    - Tiểu Duệ à chúng ta chụp vài bức ảnh ở đây đi. - Ý kiến hay - Cô giơ ngón tay cái lên để tán thưởng cho cô bạn mình.
    Ngay lúc đó cô thì mải soi gương dặm lại phấn trên mặt, Mỹ Du nhìn thấy một anh chàng ''nam thần'' có sống mũi cao, mắt phượng, bờ môi quyến rũ, ngực săn chắc, mặc một chiếc quần soóc đen trông vô cùng cuốn hút đang đi về hướng hai người. Mải nhìn, lúc này Mỹ Du mới nói: '' Này Tiểu Duệ cậu có nhìn thấy anh chàng kia không? Đẹp trai quá đi!!! Chúng ta nhờ anh ta chụp cho vài kiểu đi!
    - Ừ cũng được! - Ngọc duệ mải soi gương nên không để ý
    - Nhưng mà ... - Mỹ Du ngập ngừng kéo tay Ngọc Duệ - Cậu bảo nhé! - Tớ??? Thôi được rồi để bổn cô nương đây sẽ ra tay gạo xay thành cám. Nói vậy thôi chứ cô cũng ngại lắm chứ, xong cô chạy đến bên anh chàng kia ngượng ngùng nói: "Xin chào, anh đẹp trai vậy mà đi có một mình thôi sao? Chắc anh cũng rảnh nhỉ có thể chụp hộ chúng tôi vài kiểu ảnh được không? Anh khẽ mỉm cười nụ cười thật ấm áp khiến người ta khó mà quên
    - Được.
    Anh đi theo cô tới chỗ Mỹ Du, hai người được chụp rất nhiều kiểu nhưng hầu hết luôn được anh hướng dẫn tạo dáng. Xong hậu trường chụp ảnh hai cô cảm ơn rồi tạm biệt anh để tiếp tục cho hành trình "phơi nắng" trên bãi cát dài của mình.
    8 giờ p.m
    Mỹ Du và Ngọc Duệ vừa ăn tối xong, cô thì nằm trên giường thơ thẩn nghe bài nhạc nào đó và nhớ lại khuôn mặt của anh lúc sáng khiến cho cô ngại ngùng đỏ mặt vì sự bạo dạn của mình . Người ta có câu:" Yêu từ cái nhìn đầu tiên" chẳng lẽ cô lại "cảm nắng" anh rồi sao. Cô cố gạt đi hình ảnh anh trong đầu mình nhưng cô vẫn mong sẽ có ngày được gặp lại anh " nơi đất khách quê người như vậy sao có thể nói gặp là gặp chứ" - cô tự nhủ thầm. Còn bên kia Mỹ Du đang xem lại những bức ảnh chụp trong ngày hôm nay
    - Ừm, có vẻ khá đẹp! Ngọc Duệ cậu xem này... Đẹp ghê. Người đẹp nên ảnh cũng đẹp hihi. Mà này mặt cậu sao đỏ vậy, bệnh rồi à?
    Nghe Mỹ Du nói cô mới lúng túng quay mặt đi trùm chăn kín đầu nói: "Tớ buồn ngủ thôi cậu ngủ đi. 2 giờ chúng ta phải bắt xe về để kịp cho ngày mai đi học đó. Cậu ngủ ngon!"
    Nghe Ngọc Duệ nói vậy, Mỹ Du cũng cất gọn rồi ngủ ngay. Hành lý đã được thu gọn chỉ còn chờ sự trở về của hai người trong ngày mai thôi.
     
  5. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 2: TÌNH CỜ GẶP LẠI "ĐỒ ÁC QUỶ"
    8 giờ a.m Cô và nó (từ chương này mình sẽ gọi tắt cho Mỹ Du là "nó" nha) bước vào lớp với tinh thần phấn chấn vì ngày hôm nay hai người chính thức là sinh viên năm nhất - Trường Đại học XXX. Sau khi tìm được chỗ ngồi cạnh nhau ngay bàn đầu thì giáo viên bước vào và người đó không ai khác chính là anh, người chụp ảnh cho hai cô ngày hôm qua và cũng là người làm cho Ngọc Duệ xao xuyến suốt tối qua.Mỹ Du lay lay cánh tay cô ngạc nhiên thốt lên: " Cậu nhìn kìa, nhớ không là anh hôm qua đó!" Cô nhớ chứ, nhưng tim cô bỗng đập rất mạnh như đã loạn nhịp mà không dám ngẩng mặt lên. Diệp Phong đứng nghiêm trước lớp, lạnh lùng nói: " mời lớp ngồi!" - Bước về phía bàn giáo viên anh tiếp tục nói: "Tôi được phân công là giáo viên dạy anh ngữ kiêm giáo viên chủ nhiệm lớp của các em bắt đầu từ buổi học ngày hôm nay. Vì buổi đầu nên tôi sẽ dành đúng 5 phút để giải đáp mọi thắc mắc từ mọi người, các em có ý kiến gì muốn hỏi không?"
    - Thầy ơi tên thầy là gì ạ? (sinh viên 1)
    - Sinh nhật thầy là bao nhiêu ạ? (sinh viên 2)
    - Thầy có người yêu chưa vậy? (sinh viên 3)
    ...............
    Sau một loạt câu hỏi từ phía dưới anh mới nói: -
    Tôi là Ngô Diệp Phong, sinh năm 1992, độc thân,... Thôi được rồi câu trả lời và câu hỏi kết thúc tại đây, bây giờ vào bài. Trước khi dạy tôi đưa ra ba nội quy nếu ai tái phạm sẽ chịu mức phạt tương ứng:
    1. Không làm việc riêng, chú ý bài giảng.
    2. Học bài cũ chuẩn bị bài mới.
    3. Kiểm tra không dưới 4 điểm.
    "Đơn giản vậy thôi!" - Xong màn mở đầu anh bắt đầu dạy ngay
    Ngọc Duệ khóc thầm trong lòng bởi từ cấp ba cô đã mất gốc tiếng anh rồi "phải làm sao đây hic hic". Đang ngẩn ngơ nghĩ bỗng Diệp Phong đập thước kẻ vào bàn khiến cô giật mình như từ trên mây rơi xuống đất. Anh chỉ cô: "Đọc lại nội quy."
    Cô lắp bắp đọc: "......" "hết rồi ạ"
    - Vậy sao em còn vi phạm?
    - Dạ... Dạ em xin lỗi thầy!
    - Ra ngoài! Đứng hết tiết này rồi cuối buổi ở lại vệ sinh lớp và toàn bộ hành lang cho tôi.
    Cô ấm ức đi ra ngoài mới đi đến cửa lại nghe giọng anh quát: " Sao tôi sai à?" - " Dạ không em ra ngoài ngay ạ." Ngồi ở hành lang vặn vẹo các ngón tay ấm ức bởi cô không ngờ rằng anh lại độc ác, lạnh lùng, vô tâm đến vậy, chả nhẽ mới hôm qua thôi mà anh đã quên cô rồi sao? Cê thầm mắng anh: "Đồ ác quỷ"
    Reng... Reng... Reng... Cuối cùng cũng trôi qua tiết đầu. Vậy là học hết 4 tiết cuối cô sẽ phải ở lại rồi.
     
  6. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 3: BỊ PHẠT
    Reng... Reng... Reng...
    4 tiết trôi qua khá nhanh, Ngọc Duệ đang cất gọn sách Mỹ Du đứng bên cạnh an ủi: " Khổ thân cậu, mai chú ý vào nhé để không bị phạt nữa, cố lên nha tớ về trước đây! Bye bye!!!"
    Ngọc Duệ vẫy tay tạm biệt Mỹ Du thì Diệp Phong bước vào.
    - Dọn dẹp đi chứ! Em quên nhiệm vụ của mình rồi sao? Làm xong mới được về, tôi sẽ ở đây giám sát cho đến khi em làm xong.
    Cô than khổ trong lòng rồi bắt đầu đi dọn dẹp. Xong hết tất cả thì cũng mất 1 tiếng đồng hồ tức là đã 6h30. Nhìn đồng hồ đã muộn cô vội vàng chạy vào lớp để báo cáo thì thấy anh đang ngồi đó với mấy chồng bài kiểm tra. Cô rụt rè bước vào nói:
    - Thầy, em làm xong rồi ạ!
    - Về đi mai nhớ chú ý vào bài giảng, tôi rất ghét ai cố tình vi phạm vào nội quy mà tôi đề ra, nhớ đấy! - Anh nói nhưng vẫn chuyên tâm vào chấm bài.
    - Vâng ạ! Mà... Thầy còn chưa về ạ?
    - Tôi hoàn thành nốt tập kiểm tra này rồi sẽ về sau.
    - Dạ! - Cô nói xong thì quay người đi luôn nhưng khi ra đến cầu thang nhìn sắc trời tối mịt khiến cô không dám về, mà kiếm lý do gì đó hi vọng anh sẽ đưa cô về vì từ nhỏ đã rất sợ bóng tối rồi bởi vậy kể cả khi đi ngủ cô vẫn bật đèn.
    Thấy cô quay lại anh có chút ngạc nhiên hỏi:
    - Còn chưa về sao?
    Cô không thể nói là vì sợ tối (sợ ma thì đúng hơn :v) bèn lấy đại lý do để nói với anh:
    - Dù sao cũng muộn rồi mà thầy vẫn chưa xong em có thể giúp thầy không ạ?
    - Không cần! - Anh từ chối thẳng thừng
    - Em cũng muốn học hỏi một chút lỡ như mai sau em có làm giáo viên thì...
    Vì không muốn nghe cô lải nhải mãi anh cắt đứt lời nói ngay:
    - Em lại thích lo chuyện bao đồng vậy sao? Ngồi xuống đây. - Anh chỉ vào chiếc ghế ngay bên cạnh. - Được rồi em phân cho tôi loại này và loại này để riêng ra còn loại kia để vào đây hiểu chưa? - Vừa nói anh vừa chỉ vào xấp bài kiểm tra để hướng dẫn cho cô.
    Nhờ có Ngọc Duệ trợ giúp mà anh chấm thoắt cái đã chấm xong mấy chồng bài kiểm tra. Nhìn đồng hồ đã là 7 giờ 30 anh mới nói:
    - Cảm ơn em, muộn rồi em về đi mai còn đi học.
    - Ơ... Ơ nhưng thầy ơi...
    - Gần đó tắt luôn điện và quạt cảm ơn! - Nói xong anh đi trước luôn bỏ cô đứng đó ngẩn người một lúc sau mới hoàn hồn. Cứ tưởng ở lại giúp thì được anh đưa về ai ngờ: " hic hic sao lại khổ thế này biết trước thì về luôn cho rồi. Thật quá đáng! xi...i..i" Có than vãn đi chăng nữa thì tối nay cô vẫn bị về một mình đúng là ám ảnh!
     
  7. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 4: EM GHÉT THẦY!
    Nằm trong chăn nhớ lại lúc chiều, bỗng tim cô đập rất nhanh. Tại sao lại như vậy? Tại sao ư? Bởi chỉ khi gần anh cô mới có cảm giác như vậy, có lẽ là yêu anh mất rồi! "Aaaa lại nghĩ linh tinh rồi sao lại nghĩ đến thầy ý chứ! Ngủ ngủ mai còn đi học." - Tự nhủ với bản thân xong cô chìm ngay vào giấc ngủ và chắc đêm đó có một giấc mơ đẹp khiến ai kia không nỡ phá đi nên sáng hôm sau...
    7 giờ 10 a.m
    Reng... Reng... (Chuông giống vào học quá ha mọi người <3)
    Ngọc Duệ sờ soạng mắt nhắm mắt mở vớ lấy cái chuông báo thức.
    - Chết rồi! Muộn học rồi hu hu hu, tại tối qua không đi ngủ sớm, chết tiệt!
    Tìm đồ, quần áo một cách nhanh chóng rồi phi như bay ra khỏi nhà mà chưa kịp ăn sáng.
    7 giờ 25 a.m
    - Phù!!! May quá chưa muộn!
    Vừa bước vào thấy lớp chăm chỉ lạ thường cô ngồi xuống cạnh Mỹ Du hỏi:
    - Du Du! Lớp sao lạ vậy, cậu cũng thế. Bộ uống nhầm thuốc hả hay có đoàn kiểm tra?
    - Này, này đừng bảo cậu không nhớ đến ba điều nội quy của thầy Phong nhé?
    - Nhớ lắm rồi lần trước bị phạt kia mà rõ là ghét! - Nghĩ đến buổi hôm trước bị phạt cô lại cảm thấy rất ghét anh.
    - Trời ơi! Đầu cậu bị sao mà ngu vậy nè! Hôm nay có ngoại ngữ đó không lo mà học bài đi, thôi tránh sang một bên đi để tớ học nốt tớ không muốn bị lĩnh '' thưởng'' như cậu đâu!
    Hóa ra là có môn anh vậy mà cô còn chưa học hành gì. "Chết rồi, tớ chưa học gì cả, omg!
    Reng... Reng...
    Diệp Phong bước vào, sao cô cứ có cảm giác sợ anh gấp bội lần so với hôm qua, vì cô còn chưa học bài mà! Anh lật từng trang sổ điểm, cả lớp như nín thở vì kiểm tra bài cũ anh luôn ra câu hỏi rất khó. Còn Ngọc Diệp thì không ngừng cầu khẩn trong lòng: "Lạy chúa người hãy ( à quên đâu có theo chúa nhỉ, xin lỗi vì gọi nhầm người :v) lạy phật mong người đừng để thầy gọi con, con sẽ cố gắng học mà hu hu"
    Sau một hồi anh quét mắt nhìn cả lớp cao giọng nói: "Người đầu tiên..." - Dừng lại một chút, anh nhìn thấy cô cúi gầm mặt xuống biết là cô chưa học nên gọi: "Đình Ngọc Duệ". Nghe anh gọi tên mình mà cô giật thót người trên trán rỉ ra lớp mồ hôi lạnh.
    -Đình Ngọc Duệ lần 2 - Diệp Phong nhắc lại tên cô lần nữa.
    Cô sợ đến run người đứng dậy lắp bắp nói: "Dạ em... Em lên thưa thầy! - Cô đi từng bước mà cảm giác như sắp rơi vào địa ngục rồi.
    - Làm bài 5 trang 108 cho tôi.
    Lật từng trang tìm bài khi tìm thấy cô nghĩ thầm: "Má ơi, khó vậy sao làm được"
    - Em, em Không biết làm ạ!
    - Vậy bài tiếp theo! - Thấy cô không biết làm anh tiếp tục nói.
    - Em không làm được thưa thầy!
    - Bài cuối cũng không biết làm sao? - Mặt anh càng ngày càng tối lại, có lẽ anh sắp tức giận đến nổ tung rồi.
    -Vâng. - Lời nói cuối cùng cô nói thật khẽ và cũng không dám nhìn anh nữa.
     
  8. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 5: EM GHÉT THẦY
    Anh ném cuốn sách đang cầm trên tay xuống bàn, tức giận nói: "Em học hành cái kiểu gì đấy hả? Tôi đã nhân nhượng đến cái dễ nhất vậy mà cái gì em cũng không biết là sao? Học hành thế này vậy nghỉ đi! Tôi không muốn người ta sẽ nói rằng tôi có một học sinh như em, tôi đã bỏ ra bao công sức vậy mà em không chịu học. Tôi không thể hiểu nổi em còn biết những gì nữa rồi! Đã dốt còn lười, không biết tranh thủ thời gian lại còn cứ thích đi lo việc đâu đâu. Ra ngoài tiết này không cần học nữa!
    Cô không cầm được nước mắt ôm mặt chạy ra ngoài hành lang. Cả lớp nhìn Ngọc Duệ bằng ánh mắt thông cảm có, khinh bỉ có, thương hại cũng có bởi bài thầy cho ra cùng quá khó người khác cũng chưa chắc làm được.Ngồi ở hành lang mà nước mắt cứ tuôn rơi càng ngày càng nhiều bởi chưa ai trách mắng cô thậm tệ như vậy cả. Cũng không phải ai trách mắng nặng lời mà cô khóc thực ra bây giờ cô mới biết cảm giác đau, rất đau khi yêu đơn phương một người mà bị đáp trả như thế. Đáng ra cô chưa từng rung động thì không yêu anh vậy sẽ không phải đau.
    Sau khi tan tiết Ngọc Duệ vào lớp cất sách vở ra về ngay lập tức nên khi Diệp Phong đến tìm thì cô đã về rồi. Đã giận cô khi nãy không học bài định gọi nói chuyện riêng vậy mà bây giờ lại dám trốn tiết không coi anh ra gì sao? Anh tức giận đến phòng giáo vụ lục tìm hồ sơ và tìm được số điện thoại của cô sau đó điện ngay cho cô.
    Tinh... Tinh... Tinh...
    - Alo, ai vậy? - Do khóc quá nhiều nên cô mệt mỏi nằm trên giường thều thào nói.
    - Em đi đâu vậy hả? Học hành đã không ra gì rồi còn trốn học. Em còn coi tôi là giáo viên chủ nhiệm nữa không, nghỉ học tự do mà không cần xin phép ư? Tôi suy nghĩ rồi nếu em không tự học thì tôi sẽ dạy riêng cho em!
    Vừa mở máy mà lại bị nghe một tràng từ thầy giáo của mình, cô càng tức giận hơn nói lớn:
    - EM KHÔNG CẦN! KHÔNG CẦN NGƯỜI NHƯ THẦY QUAN TÂM! THẦY NÓI TỪ SÁNG CHƯA ĐỦ À MÀ CÒN GỌI CHO EM? EM TỰ HỌC KHÔNG CẦN THẦY PHẢI BẬN TÂM, EM GHÉT MÔN NÀY... GHÉT CẢ THẦY. EM GHÉT THẦY!
    Nói xong cô lại bắt đầu khóc, cô hối hận tại sao lại nghe điện thoại hắn! Cô cứ khóc mãi khóc mãi cho đến lúc mệt quá thì mắt đã sưng húp lên rồi.
     
  9. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 6: TÔI XIN LỖI!
    Vài ngày liên tiếp Ngọc Duệ đều không đến lớp bởi cô không muốn ai chứng kiến được bộ dạng lúc này của mình. Vậy nên trong những ngày này cô tự nhủ sẽ cố gắng học tiếng anh cho biết một chút thôi cũng được, để không bị ai kia mắng thậm tệ như vậy nữa!
    Cũng trong những ngày này, Diệp Phong và Mỹ Du luôn tìm mọi cách để liên lạc nhưng đều vô ích, cô khóa máy và tự nhốt mình trong phòng kí túc xá nên mấy lần Mỹ Du đến đều tưởng không có nhà...
    Cuối cùng hôm nay Ngọc Duệ cũng đi học, vừa vào lớp Mỹ Du đã chạy ra tra hỏi: "Mấy ngày hôm trước cậu bị làm sao vậy! Không ai liên lạc được với cậu cả, mọi người đều lo lắng cho cậu lắm đấy cậu có biết không?
    Cô gượng cười đáp: "Mọi người à? Chắc chỉ có cậu thôi. - Nói đến đây lòng cô như quặn thắt lại, cái cảm giác ấy rất khó chịu. - Xin lỗi nhé vì để cậu phải lo rồi, mấy hôm nay tớ mệt quá nên quăng điện thoại một chỗ không dùng hết pin cũng không biết".
    Mỹ Du thở dài rồi kéo tay cô đi về phía chỗ ngồi hỏi: " Thôi về chỗ đi. Hôm nay có anh đó cậu học bài chưa?" - "biết rồi". Thực ra lúc này cô không hề muốn gặp anh, cô chỉ sợ mình lại không kiểm soát được cảm xúc nữa thôi. Trôi qua 4 tiết và tiết cuối cùng là tiết của Diệp phong. Từ lúc anh bước vào, cô không ngẩng đầu lên nhìn anh như mọi lần mà luôn cắm cúi vào sách. Cứ ngỡ rằng hôm nay anh sẽ gọi cô lên kiểm tra bài cũ để ''trả thù'' cho những lời hôm trước cô nói với anh qua điện thoại nhưng lạ thay anh lại không hề kiểm tra bài cũ. Tiết học này hôm nay đối với cô ngột ngạt vô cùng. Giờ về khi lớp chỉ còn lại anh và cô đang thu dọn đồ anh bỗng nhiên nói: "Ngọc Duệ, xin lỗi em về chuyện hôm trước. Tôi cứ nghĩ làm vậy sẽ tốt cho em..."
    Cô lúc này mới ngẩng mặt lên nhìn anh, cô cũng muốn làm hòa với anh lắm, nhưng anh cũng đâu có quan tâm mình mà chỉ do bản thân tự ảo tưởng thôi nên cô vẫn im lặng như trước.
    - Em không chịu tha thứ cho tôi sao? Em có bao giờ thấy giáo viên lại xin lỗi học sinh như vậy chưa? Hay em muốn tôi phải đền bù? Em muốn gì nào? Trà sữa? kem? quần áo? son?... Kể ra nhiều thật đấy mua hết cho em không biết tôi có phá sản bán nhà đi ăn mày không nữa?
    Càng nói giọng anh lại có chút pha hài hước khiến cô không nhịn được mà bật cười, quên hết những chuyện đau buồn đó, tươi cười nhìn anh nói:
    - Thầy thật biết đùa! Thầy đang mua chuộc em à, vậy hôm nay thầy dẫn em đi ăn nhé!
    - Haha đi thôi!
    Ngồi trong xe, mỗi người đều đang có suy nghĩ riêng của mình, còn anh cũng không biết từ khi nào thiếu vắng đi bóng dáng của cô anh lại cảm thấy cô đơn và trống trải đến vậy, chả lẽ do mấy ngày qua anh đã suy nghĩ và lo lắng nhiều cho cô đến vậy sao?
     
  10. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 7: BỮA TRƯA VUI VẺ
    Hôm đó anh và cô được giải hòa, ngày tháng cứ như vậy mà bình yên trôi qua...
    "Tim đập loạn nhịp, những lúc gặp anh chỉ số IQ của cô giảm đi không ít, mắt lại mơ hồ xa xăm... Từ khi nào mà vì anh con người cô lại trở nên như vậy".
    -------------------
    - Year!!!!! Cuối cùng cũng hết mấy tiết tra tấn rồi mệt quá đi. - Mỹ du vươn vai nói to - Hôm nay nhà tớ có việc bận đi trước nha, bye bye!!
    - Ừ bye cậu! - Cô mỉm cười đáp rồi tiếp tục thu dọn đồ.
    Có lẽ mỗi ngày được nhìn thấy anh đã là thói quen của cô rồi , cô bèn đi vòng xuống phòng làm việc của anh, hé mắt qua cánh cửa còn khép hờ thấy anh vẫn ngồi đó với mấy xấp bài kiểm tra. Nghĩ ngợi gì đó Ngọc Duệ chạy như bay xuống căn tin mua hộp đồ ăn và chai nước rồi lại chạy đến phòng anh. Đứng bên ngoài mà cô thở không ra hơi, sau khi ổn định mới khẽ gõ cửa.
    Cốc... Cốc...
    - Em có thể vào không ạ? - Ngọc Duệ thò đầu từ khe cửa vào hỏi anh.
    - Có chuyện gì không?
    Cô mở cửa rón rén bước vào đứng trước bàn làm việc anh ngượng ngùng hỏi:
    - Trưa nay thầy không về ạ? Em có mua ít đồ ăn thầy ăn xong rồi làm việc tiếp.
    Vừa nói cô vừa cầm hộp cơm và chai nước đặt lên bài nhưng chưa để được xuống thì anh nói: "Khoan! Trưa nay tôi không về nhưng mấy thứ này em mang về đi"
    - Thầy...!
    - Tôi không đói nên không muốn ăn, muộn rồi em về đi không phải chiều còn có tiếp sao?
    Từ đầu đến cuối anh vẫn chấm bài mà không ngẩng đầu nhìn cô lấy một lần. Thấy thế cô lại nói tiếp: "Thầy... Thầy ơi em mất công mua rồi, thầy nể em lần này nhận được không? À ừm vừa nãy em phải chạy bộ từ phòng học xuống căn tin để mua đường vừa xa lại còn...
    Chưa nói hết câu anh nói luôn: "Được rồi đặt đó, em nói nhiều quá".
    - Dạ thầy em về ạ!
    Lúc về đi ngang qua căn tin cô nghĩ gì đó rồi lại mua một phần cơm và quay trở lại phòng anh. Thấy Ngọc Duệ quay lại Diệp Phong có chút ngạc nhiên hỏi: "Sao còn chưa về?'' - ''Thầy ơi! Chiều nay thầy cũng biết em có tiết đầu vả lại hôm nay rất nắng nhà em không có ai ở nhà, em cũng hơi mệt... Thầy cho em ở đây ăn chung nhé!"
    - Về! - Anh lạnh lùng nói.
    Thấy cô vẫn đứng đó anh bèn chỉ vào chiếc ghế đối diện nói: "Từ khi nào em đổ đốn vậy hả, ngồi vào đây đi".
    Nói vui thì cũng không hẳn mà nói không vui thì cũng là giả có lẽ anh cũng đã quen với việc cô luôn nhõng nhẽo, luyên thuyên, nói đủ các thứ khi đi bên cạnh cho nên bữa cơm này anh lại cảm thấy có chút vui trong lòng, còn vui vì sao tại sao chỉ vì cô nói nhiều sao? Cũng không hẳn là như vậy, anh cũng không hiểu nổi mình nữa!
    Diệp Phong thì ăn rất từ tốn còn Ngọc Duệ cô luôn nói không ngừng:
    - Thầy nè thầy thấy sao? Có ngon không?
    - Tạm được.
    - Em mất công đi mua thầy khen một lần thì làm sao đâu chứ! - Cô giả vờ giận dỗi.
    - Tôi bắt em mua à?
    - Thầy toàn làm người ta mất hứng! Hừ!
    - À chiều nay tôi cho lớp kiểm tra 15 phút nhớ học bài không lại xơi trứng.
    - Thầy tiết lộ cho em một chút đi thầy, em hứa sẽ...
    - Không! Ăn xong chưa lên lớp đi để tôi còn làm việc, em nói nhiều quá rồi đấy!
    Thu dọn đống ''rác''' của mình cô làm bộ mặt xị ra rồi cầm túi rảo bước về phía lớp. Vừa bước cô vừa ngẫm nghĩ: " Duyên phận là do ý trời, nhưng có nắm bắt hay không là do ý của hai chúng ta. Em quan tâm anh như vậy, chỉ là anh không nhận ra. Em sẽ đợi đến ngày đó, ngày mà anh nhận ra tình cảm mà em dành cho anh bấy lâu nay! Em sẽ đợi..."
    (Các độc giả thân mến! Ai đang theo giỏi truyện của Ngọc Nhi thì share ủng hộ em nha để em có động lực viết truyện và chăm chỉ đăng hơn ạ! Tiếc gì một lượt share phải không mọi người, em mới viết truyện nên chưa có nhiều người theo dõi lắm, chưa có nhiều kinh nghiệm, nên cũng hơi nản đăng truyện và đăng chưa được đúng so với hẹn là 2 ngày/chương nhưng có động lực to đùng của các tình yêu em sẽ cố gắng viết hoàn thiện hơn để Gác duyệt cho em ạ:x:x
    Lời cuối em cảm ơn mọi người ạ! Nhớ share và like bài cho bé nha! Moa moa :-*:-*)
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/9/19
  11. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 8: KÈM HỌC
    13 giờ p.m
    - Lấy giấy ra kiểm tra 15 phút - Diệp Phong nói.
    Trong lớp lúc này im lặng đến đáng sợ bởi mỗi lần kiểm tra đề bài anh ra chưa bao giờ là dễ cả. Sau khi phát hết đề cho tất cả mọi người, anh đi lướt qua và dừng lại chỗ Ngọc Duệ một chút. Trong khoảnh khắc ấy cô đã ngước lên nhìn anh để nhận được sự giúp đỡ nhưng anh lại chỉ lạnh lùng mà lướt qua.
    Suốt 15 phút ấy, vì không làm được nên cô ngồi ngẩn ngơ nhìn ra sân trường ngắm những chiếc lá đang nhẹ nhàng mà rơi xoay tròn theo những luồng gió. Diệp Phong bước xuống gõ nhẹ đầu thước lên bàn cô ngẩng lên nhìn anh rồi lại cúi xuống ngay lập tức. Anh khẽ nói:
    - Không làm được bài sao?
    - Thầy ra đề khó như vậy e làm sao mà có thể làm được!
    - Vậy mà còn lười học. Cuối giờ ở lại gặp tôi!
    - Ơ... Ơ...
    Anh quay người đi đến bàn giáo viên nói: "Hết 15 phút nộp bài. Về nhà chuẩn bị tiết sau kiểm tra 1 tiết."
    Đợi cho mọi người nộp hết bài lên lúc này chỉ còn lại hai người anh mới nói:
    - Từ mai tôi sẽ dạy kèm em môn này!
    ....
    Đáp lại là sự im lặng của cô nên anh nói tiếp:
    - Sao? không muốn? Không muốn cũng phải học, học lực của em quá kém nếu muốn thi lại...
    - Không, không phải em cũng muốn nhưng...
    - Không cần phải trả tiền. Tuần 2 buổi là tối thứ 3 và chủ nhật. Thôi về đi!
    Trên đường về vừa đi cô vừa nghĩ vậy là từ giờ phải học sao, cô vốn không thích môn này chút nào nên với việc học thêm lại càng khiến cô nhức đầu hơn. Nhưng không sao chỉ cần được gần anh dù cho có học nhiều hơn nữa cô cũng sẽ đồng ý thôi! Không hiểu sao nghĩ đến đây tim cô bỗng đập loạn nhịp mặt nóng ran, cô đưa hai tay lên vừa véo vừa xoa. Có lẽ sự rung động ban đầu đó đã trở thành tình cảm mãnh liệt sâu đậm trong cô tự bao giờ mất rồi.
    "Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một nghìn bước, anh chỉ cần bước 1 bước, 999 bước còn lại em sẽ chạy đến cùng anh."
     
  12. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 9: SỰ LO LẮNG KHÔNG TÊN.
    8 giờ a.m
    - Ê, a lô, Tiểu Duệ biết gì chưa? - Mỹ Du nói gấp gáp.
    - A lô sao vậy? Chẳng phải hôm nay chủ nhật sao? - Cô vừa nói vừa ngáp ngắn ngáp dài.
    - Thầy Diệp Phong nhập viện rồi! Cậu là lớp trưởng thì phải biết chứ?
    - Sao.... - Cô sốc thật sự khi nghe Mỹ Du nói.
    Sau khi lấy lại bình tĩnh cô hỏi vội: "Viện nào?" - "Bệnh viện XXX..."
    Mỹ Du chưa kịp nói xong thì cô đã tắt máy mất rồi, không kịp sửa soạn cứ thế vội vã bắt xe đi thẳng tới địa chỉ Mỹ Du nói. Còn đầu dây bên kia Mỹ Du thì vẫn đang chờ cô đáp lại, bực mình quát: "Nè, nè, alo cậu đâu rồi? Hừ dám ngắt máy người ta!"
    Ngọc Duệ đến đúng bệnh viện như cô bạn nói chạy đến quầy tiếp tân hỏi:
    - Cho hỏi bệnh nhân Ngô Diệp Phong vừa nhập viện ở phòng bao nhiêu?
    - Cô chờ chút.
    ....
    - Đang trong phòng cấp cứu tầng 6.
    - Cảm ơn!
    Đứng trong thang máy mà sao cô cảm thấy như đứng trong này hàng giờ vậy, cô chỉ muốn thật nhanh để có thể gặp anh, không biết anh ra sao rồi. Cô thực sự rất, rất lo lắng cho anh! Sự lo lắng ấy được hiện rõ trên mặt cô, cô như sắp phát khóc luôn rồi! Vừa đến cũng đúng lúc anh được đưa ra ngoài. Bác sĩ hỏi: "Cô là người nhà của bệnh nhân?"
    - V..Vâng là tôi! Anh ấy có sao không bác sĩ?
    Bác sĩ ra hiệu cho nhân viên đưa Diệp Phong về phòng dưỡng bệnh rồi nói tiếp:
    - Cũng không có gì đáng lo ngại chỉ là một số vấn đề do quá căng thẳng hay mệt mỏi liên tục trong một thời gian dài khiến anh Diệp bị ngất và được đưa đến đây. Nhưng nếu không nhanh chóng đưa đến tôi cũng không chắc là anh ấy có thể an toàn. Não bộ là nơi hoạt động trí óc của con người nhưng nó cũng như một cái máy vậy quá tải sẽ hỏng hóc hay trục trặc còn về não bộ sẽ có những sự tổn thương vì vậy cô nên chăm sóc anh ấy cẩn thận và nghỉ ngơi đầy đủ dặn dò không được làm việc quá nhiều và thức đêm là được.
    - Cảm ơn bác sĩ tôi sẽ chú ý!
    Nói xong cô cũng nhanh chóng quay về phòng bệnh của Diệp Phong, nhìn anh lúc này cô mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi anh không sao? Ngồi bên cạnh ngắm gương mặt ấy bây giờ cô mới nhớ lại không hiểu sao lúc nghe tin anh cô lại lo lắng đến thế. Chỉ đơn giản là học sinh lo lắng cho thầy sao? Không! Đó chính là sự lo lắng cho một người, sợ người ấy mất đi, sợ người ấy tổn thương, sợ... Đó là tình yêu! Là thứ tình cảm mà mỗi chúng ta đều không xác định được là bao nhiêu!
    Nguyên ngày hôm đó cô luôn ở cạnh anh mà không rời nửa bước. Cô lại sợ anh xảy ra chuyện mà không có mình ở cạnh... Rõ ràng anh không sao vậy mà cô cứ luôn lo sợ như vậy! Ngọc Duệ đã cố gắng ở lại với anh hai ngày liền cho đến buổi tối trước ngày đi học cô mới nhờ y tá và ra về nhưng vẫn không quên gửi đồ tối hôm đó và cả hôm sau vào cho anh. Những lần cô đến thăm anh cũng ngủ rồi nên không hay biết cô đến.
     
  13. ngọc nhi 03

    ngọc nhi 03 Gà con

    Bài viết:
    12
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 10: VÔ TÂM
    Qua vài ngày, Diệp Phong hồi phục lại và tiếp tục đến lớp dạy. Hôm nay chính là ngày anh xuất viện cũng là tròn 4 ngày nằm ở đây. Một cô y tá xách túi đồ cho anh bước từ ngoài vào nói:
    - Bạn gái anh chu đáo thật đấy, tôi thật ngưỡng mộ anh khi có được người bạn gái như cô ấy. Lúc anh còn hôn mê thì luôn bên cạnh săn sóc, chắc mấy ngày nay cô ấy bận không đến được mà vẫn không quên gửi đồ vào cho anh và còn dặn dò các y tá chăm sóc anh cẩn thận nữa.
    Vừa nói y tá vừa đặt túi đồ xuống bên cạnh Diệp Phong nở nụ cười quay ra. Khi bước đến cửa cô quay lại nhìn anh cười rồi nói: "Hãy trân trọng cô gái như vậy bởi tôi nghĩ chưa chắc anh sẽ tìm được người thứ hai như vậy đâu! Cô ấy rất tốt và đáng yêu!!" - rồi y tá bước ra ngoài.
    Từ lúc y tá nói anh cứ ngẩn người ra, muốn giải thích nhưng lại thôi và tiếp tục nghe cô ta nói. Anh nghĩ ngay đến Ngọc Duệ nhưng rồi suy nghĩ ấy được gạt qua ngay bởi cô còn đi học và đâu có thời gian rảnh để làm những điều đó. Anh không hiểu sao người đầu tiên anh nghĩ đến lại là cô nữa. Bỏ qua những suy nghĩ đó anh thu dọn đồ về nhà vì chiều nay anh có tiết ở lớp.
    ......
    13 giờ 30
    - Tiết này tôi sẽ nhận xét bài kiểm tra của các em trong tiết trước. - Diệp Phong cầm tập bài nói.
    Vì anh phải nằm viện nên nghỉ mất 3 ngày không đến lớp. Ngày đầu anh nhập viện nên Ngọc Duệ chăm sóc anh suốt hôm đó cho tới tận sáng hôm sau mà sáng hôm sau lớp cô có bài kiểm tra tiếng anh môn của Diệp Phong được người khác coi hộ do đó cô chưa học được gì cả. Khi nghe anh nói chữa bài cô rất lo sợ bởi cô có làm được bao nhiêu đâu. Vẫn vẻ lạnh lùng ấy anh cầm từng bài nhận xét đến bài của cô mặt anh tối sầm lại quát lớn khiến cô giật bắn người: "ĐÌNH NGỌC DUỆ ĐỨNG LÊN CHO TÔI!"
    Mặt cô tái đi vì sợ đứng lên nhưng không dám nhìn mà chỉ cúi đầu.
    - Em học hành kiểu gì đây? Tôi thật xấu hổ khi có học sinh như em! Bài kiểm tra 50 câu trắc nghiệm mà em làm 15 câu thì sai 13. Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa thì thành tích của em mới cao hơn. Nếu cảm thấy tôi dạy không hiểu có thể ý kiến tôi sẽ giảng lại cho em, còn nếu không muốn học em có thể học lớp khác. Em nhìn lại mình xem, là lớp trưởng mà lại xếp hạng chót của lớp. Từ tiết sau không cần vào lớp! Tôi không cần biết em học ở đâu học như thế nào nhưng làm lại bài kiểm tra được 35/50 trở lên tôi sẽ cho em vào lớp.
    Cô không dám nói gì mà chỉ dám cúi đầu nước mắt không biết từ bao giờ đã lã chã tuôn rơi. Bao ánh mắt của lớp đang đổ dồn về phía cô trong đó có cả sự khinh bỉ và thương cảm. Cô rất xấu hổ vì bị anh nói trước lớp như vậy, nhưng điều khiến cô phải khóc là sự vô tâm của anh. Nếu không vì hôm đó cô đã học được ít nhiều, chả lẽ anh thật sự không biết cô đã làm rất nhiều việc anh anh ư? Cũng từ lúc đó từng câu chữ của anh cô nghe không lọt nữa. Ngày hôm nay có lẽ là ngày buồn nhất của cô, sao cô lại đau lòng đến thế? Vì sự vô tâm của ai kia chăng? Hay do mình yêu đơn phương mà tự làm khổ bản thân? Kết thúc buổi học chiều hôm đó khi cả lớp đã ra về cô vẫn ngồi đó thơ thẩn như người mất hồn cho đến khi anh bước vào nước mắt cô từ đâu lại rơi. Anh lạnh lùng nhìn cô nói: "Bớt cái tính trẻ con đấy đi. Làm bài được thấp trách ai mà phải khóc? Tôi à? Muộn rồi em về đi? Cố mà học để làm lại bài rồi được vào lớp."
    Cô ngẩng lên với một khuôn mặt đẫm nước mắt cười nhạt nói với anh:
    - Cảm ơn thầy đã quan tâm, em sẽ cố gắng! - Nói xong cô cầm túi sách đứng lên về luôn.
    Anh vẫn đứng đó nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy, anh làm thế chỉ muốn tốt hơn cho cô nhưng anh đã quá nặng lời sao?
    Bước xuống bậc thang, không biết Mỹ Du đứng ở đó từ bao giờ chạy lại túm cánh tay cô hỏi:
    - Sao cậu lại thành ra thế này? Không phải tớ không biết mà là tớ không nói thôi, cậu thích thầy Phong phải không?
    Ngọc Duệ bỗng dưng ôm chầm lấy Mỹ Du rồi lại khóc:
    - Tớ ngốc quá phải không? Hức hức... Tại sao lại cứ chạy theo người ta như vậy chứ trong khi biết trước sẽ không nhận lại được gì cả! Vì lo cho thầy ấy xảy ra chuyện gì nữa, chưa kịp thay quần áo, ăn sáng, tớ chạy vội tới bệnh viện ở bên thầy lúc thầy không có ai. Hức hức... Lo thầy tỉnh sẽ cần người giúp đỡ nên không dám rời đi nửa bước. Đêm thì không dám về, ở lại thì không dám ngủ. Dù biết ngày hôm sau có tiết nhưng tớ vẫn cố gắng để 5 giờ sáng về kịp đi học . Vậy mà thầy ấy không bao giờ hỏi lý do cả hức hức... Đúng, tớ không giỏi nhưng tớ cũng đã rất cố gắng ở tất cả các bài kiểm tra để thầy có thể thấy sự tiến bộ ấy mà, chỉ có bài vừa rồi là... huhu...
    Cô khóc nhiều hơn, nó đưa cánh tay vuốt lưng an ủi cô rồi lại thở dài nói:
    - Đừng khóc, chẳng qua thầy ấy chưa nhận ra được tình cảm này thôi! Cậu phải nói cho thầy biết cậu chăm sóc thầy cả đêm ở viện chứ? Vậy thì thầy sẽ không trách cậu nặng lời đến vậy? haizzz... Thôi tớ đưa cậu về ! Không sao đâu nín đi, mọi thứ sẽ ổn thôi!
    Cô thực sự rất mệt mỏi dựa vào Du mà đi. Cuộc trò chuyện ấy đã bị ai kia nghe thấy cả, anh không hề cố ý mà lúc đi xuống sau Ngọc Duệ anh đã nghe thấy được. Lúc này anh mới nhận thấy thực ra người y tá nói chính là cô - người học trò bé nhỏ của anh. Nhìn thấy cô khóc lòng anh cũng hơi nhói, những cảm giác như vậy luôn xảy ra theo chiều cảm xúc của cô. Tại sao anh lại trở nên như vậy? Chính anh cũng không biết câu trả lời.
     

Chia sẻ trang này