Gác Chuyển Ngữ [Thanh thiếu niên] Fangirl - Rainbow Rowell

Thảo luận trong 'Tác phẩm Phương Tây' bắt đầu bởi streetchick, 30/6/16.

  1. streetchick

    streetchick Gà ăn bám Nhóm Chuyển ngữ ☆☆☆

    Bài viết:
    851
    Được thích:
    2.134
    Đã thích:
    1.334
    GSP:
    Ap
    [​IMG]
    Fangirl
    Tác giả: Rainbow Rowell
    Thể loại: Thanh thiếu niên, lãng mạn.
    Dịch và hiệu đính: streetchick

    Truyện dịch chưa được sự đồng ý của tác giả.
    Bản dịch chỉ đăng tải trên Gác Sách.
    Tóm tắt nội dung:

    Cath là một người hâm mộ Simon Snow.
    Được rồi, cả thế giới đều hâm mộ Simon Snow...
    Nhưng với Cath, là một người hâm mộ chính là cuộc sống của nó — và nó rất giỏi chuyện ấy. Nó và người chị sinh đôi Wren, náu mình trong thế giới của Simon Snow khi chúng chỉ mới còn là những đứa trẻ; đó là thứ giúp chúng vượt qua được quãng thời gian khi mẹ chúng bỏ đi.
    Đọc. Rồi đọc lại. Tham gia những diễn đàn của Simon Snow, viết Fanfiction, ăn mặc như những nhân vật trong truyện mỗi khi đến những buổi công chiếu tập phim mới.
    Dần lớn lên, Wren ngày càng xa rời fandom, nhưng Cath lại không thể buông được. Nó không muốn.
    Giờ khi lên đại học, Wren bảo Cath rằng chị không muốn làm bạn cùng phòng với nó nữa. Cath phải tự thân vận động, hoàn toàn bị đẩy ra khỏi khu vực an toàn của mình. Nó ở chung phòng với một cô nàng cáu kỉnh và anh bạn trai đầy thu hút, luôn quanh quẩn kề bên của cô ta; giáo sư dạy viết của nó thì nghĩ rằng fanfiction là điểm kết của một thế giới văn minh, anh bạn học điển trai thì chỉ muốn chuyện trò về những con chữ... Và nó không thể ngừng lo cho ba mình, một người ba dễ yếu mềm và chưa từng thật sự ở một mình.
    Với Cath, câu hỏi đặt ra là: Liệu nó có thể làm được điều này không?
    Liệu nó có thể vượt qua mọi chuyện mà không có Wren ở đó để nắm lấy tay nó? Liệu nó có sẵn sàng để sống cuộc đời của chính mình hay chưa? Viết nên những câu chuyện của riêng nó?
    Và liệu nó thậm chí có muốn bước tiếp không, nếu điều ấy có nghĩa là nó phải bỏ Simon Snow lại sau lưng mình?



    Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/7/16
    tengicungduocxiaofang thích bài này.
  2. streetchick

    streetchick Gà ăn bám Nhóm Chuyển ngữ ☆☆☆

    Bài viết:
    851
    Được thích:
    2.134
    Đã thích:
    1.334
    GSP:
    Ap
    HỌC KỲ MÙA THU, 2011

    Series Simon Snow
    Từ Encyclowikia, bộ bách khoa toàn thư cho mọi người.

    Bài viết này nói về series sách thiếu nhi. Với mục đích khác, xem Simon Snow (điều hướng).

    Simon Snow là một series bảy cuốn sách viễn tưởng viết bởi nhà văn người Anh Gemma T. Leslie. Bộ sách kể về câu chuyện của Simon Snow, một đứa trẻ mồ côi 11 tuổi sống ở Lancashire được chiêu mộ vào Trường Pháp thuật Watford để trở thành một phù thủy. Khi lớn lên, Simon tham gia vào một nhóm phù thủy — nhóm Pháp Sư — những người đang chiến đấu chống lại Humdrum Quỷ quyệt, một sinh vật độc ác đang cố xóa bỏ phép thuật khỏi thế giới này.

    Kể từ lần xuất bản Simon Snow và Người kế tục Pháp sư vào năm 2001, cuốn sách đã được dịch sang 53 thứ tiếng vào, tính tới Tháng Tám năm 2011, và đã bán được hơn 380 triệu bản in.

    Leslie đã bị chỉ trích vì những vấn đề bạo lực trong series và vì đã tạo ra một người hùng thi thoảng ích kỷ và dễ nổi đóa. Một cảnh bùa chú trong cuốn sách thứ tư, Simon Snow và Bộ tứ Selkie, đã châm ngòi lên sự tẩy chay cuốn sách giữa những nhóm Cơ đốc người Mỹ vào năm 2008. Nhưng cuốn sách được khắp nơi xem như là một tác phẩm kinh điển hiện đại, và vào năm 2010, tạp chí Time đã gọi Simon là “nhân vật văn học thiếu nhi vĩ đại nhất kể từ thời Huckleberry Finn.”

    Cuốn thứ tám, tập cuối cùng của series, dự kiến sẽ được phát hành vào ngày 1 tháng Năm năm 2012.

    Lịch sử xuất bản
    Simon Snow và Người kế tục Pháp Sư, 2001
    Simon Snow và Con rắn Thứ hai, 2003
    Simon Snow và Cánh cổng Thứ ba, 2004
    Simon Snow và Bộ tứ Selkie, 2007
    Simon Snow và Năm Lưỡi kiếm, 2008
    Simon Snow và Sáu Chú Thỏ rừng trắng, 2009
    Simon Snow và Cây sồi Thứ bảy, 2010
    Simon Snow và Điệu nhảy Thứ tám, dự kiến phát hành ngày 1 tháng Năm năm 2012
     
    tengicungduocxiaofang thích bài này.
  3. streetchick

    streetchick Gà ăn bám Nhóm Chuyển ngữ ☆☆☆

    Bài viết:
    851
    Được thích:
    2.134
    Đã thích:
    1.334
    GSP:
    Ap
    MỘT

    Có một chàng trai ở trong phòng nó.

    Cath nhìn lên số phòng sơn trên cánh cửa, rồi lại nhìn xuống bảng phân phòng trên tay mình.

    Nhà Pound, số 913.

    Đây chắc chắn là phòng 913 rồi, nhưng có lẽ không phải là Nhà Pound — tất cả mấy cái ký túc xá này đều hao hao nhau, như là mấy cao ốc công cộng dành cho người già vậy. Có lẽ là Cath nên thử đuổi cho kịp ba mình trước khi ông mang lên mấy cái hộp còn lại của nó.

    “Em hẳn là Cather,” chàng trai nhe răng nói và chìa tay ra.

    “Cath,” nó đáp, cảm thấy một cú giật mình hoảng sợ trong dạ. Nó lờ phắt cánh tay của anh ta. (Dẫu sao thì nó cũng đang ôm một cái hộp mà, anh ta trông chờ gì từ nó cơ chứ?)

    Chuyện này thật là một sai sót — đây phải là một sai sót. Nó biết rằng Pound là một ký túc xá nữ… Có thứ gì như là phòng nữ sinh không nhỉ?

    Chàng trai cầm lấy chiếc hộp trên tay nó và đặt lên một chiếc giường trống. Chiếc giường ở phía bên kia căn phòng đã chất đầy sẵn quần áo và hộp.

    “Em còn thêm đồ gì để dưới lầu không?” anh ta hỏi. “Bọn anh mới xong việc. Anh nghĩ giờ bọn anh sẽ đi ăn burger đây; em muốn một cái burger chứ? Em từng tới quán Pear chưa? Burger to bằng nắm đấm ấy.”

    Anh ta nhấc tay nó lên. Nó nuốt nước bọt. “Nắm tay lại thành nắm đấm nào,” anh ta bảo.

    Cath làm theo.

    To hơn nắm đấm của em,” chàng trai nói, thả tay nó xuống và cầm chiếc ba lô mà nó để ở ngoài cửa lên. “Em còn thêm hộp không? Em hẳn phải còn thêm hộp chứ. Em có đói không.”

    Anh ta cao và gầy và rám nắng, và anh ta trông như thể mới vừa gỡ mũ len ra, mái tóc sẫm vàng rũ ra tứ phía. Cath lại nhìn xuống bảng phân phòng của mình. Đây phải Reagan không nhỉ?

    “Reagan!” chàng trai vui vẻ nói. “Nhìn này, bạn cùng phòng của em đây rồi.”

    Một cô gái bước vòng qua Cath ở cửa và lãnh đạm liếc ra sau. Cô ấy có một mái tóc nâu vàng mượt và miệng ngậm một điếc thuốc chưa đốt. Chàng trai chộp lấy nó và đặt vào miệng mình. “Reagan, Cather. Cather, Reagan,” anh ta bảo.

    “Là Cath,” Cath nói.

    Reagan gật đầu và tìm trong ví lấy điếu thuốc nữa. “Tôi nhận bên này,” cô ấy nói, ra hiệu về phía chồng hộp chất bên phải căn phòng. “Nhưng không quan trọng. Nếu cô có vấn đề về Phong thủy thì cứ thoải mái mà dời mấy cái đồ chết tiệt của tôi. Cô gái quay sang chàng trai. “Rồi chưa?”

    Anh chàng quay sang Cath. “Đi chứ?”

    Cath lắc đầu.

    Khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ, nó liền ngồi trên tấm đệm trần hiển nhiên là của nó — Phong thủy là điều thứ yếu nhất trong những vấn đề nó mắc phải — và ngả đầu lên bức tường bê tông.

    Chỉ là nó cần phải định thần lại.

    Để túm lấy nỗi lo lắng đang bao phủ mắt nó như một lớp màn nhiễu sóng đen và trái tim thứ hai đang đập trong cổ họng[1], và nhét tất cả xuống dạ nơi chúng thuộc về - chí ít nó có thể cột chúng thành một gút thắt đẹp đẽ và xoay sở làm việc của mình mà không động đến chúng.
    [1] Trái tim đập trong cổ họng: diễn tả nỗi lo tột độ.

    Ba và Wren sẽ lên đây bất cứ lúc nào, và Cath không muốn họ biết nó sắp gục tới nơi được. Nếu Cath đổ gục, ba nó sẽ đổ gục. Và nếu một trong hai người họ đổ gục, Wren sẽ cư xử như thể họ cố ý làm thế, chỉ để phá hủy ngày đầu tiên hoàn hảo của chị ấy ở đại học. Chuyến phiêu lưu mới đẹp đẽ của chị ấy.

    Em sẽ cảm ơn chị về điều này, Wren cứ nói thế.

    Lần đầu tiên chị nói điều đó là hồi tháng Bảy.

    Cath đã nộp đơn xin ở ký túc xá đại học, và dĩ nhiên là nó đã điền Wren làm bạn cùng phòng của mình — nó còn không nghĩ lại đến lần thứ hai về chuyện đó. Cả hai đã chung phòng mười tám năm rồi, sao giờ phải dừng lại?

    “Chúng ta đã chung phòng mười tám năm rồi,” Wren tranh luận. Chị ấy đang ngồi ở đầu giường Cath, khoác trên mình cái vẻ mặt Chị Là Người Lớn muốn chọc cho người ta phát điên.

    “Và nó đã rất tuyệt đấy thôi,” Cath nói và vẫy tay ra hiệu quanh phòng ngủ của họ — chỉ vào mấy chồng sách và những tấm poster Simon Snow, vào tủ quần áo mà hai đứa nhét tất cả những áo quần của mình, phần lớn thời gian còn không buồn quan tâm xem cái nào là của ai nữa.

    Cath đang ngồi ở chân giường, cố để không trông như là Đứa Đáng Thương Luôn Khóc Lóc.

    “Đây là đại học đấy,” Wren khăng khăng. “Toàn bộ điểm cốt yếu của đại học là để gặp gỡ người mới mà.”

    “Toàn bộ điểm cốt yếu của việc có một người chị sinh đôi,” Cath nói, “là để không phải lo về loại chuyện này. Mấy người lạ quái đản đi ăn trộm băng vệ sinh của ta và bốc mùi như sốt trộn salad và dùng điện thoại chụp hình ta khi ta đang ngủ…”

    Wren thở dài. “Em thậm chí đang nói về cái gì vậy? Sao lại có ai bốc mùi như sốt trộn salad chứ?”

    “Như giấm,” Cath nói. “Có nhớ khi chúng ta đi chuyến tham quan dành cho sinh viên năm nhất, và phòng của cô nàng đó bốc mùi như sốt salad Ý không?”

    “Không.”

    “Ôi, kinh lắm.”

    “Đây là đại học,” Wren cáu tiết nói, hai tay ôm lấy mặt. “Nó lẽ ra phải là một chuyến phiêu lưu.”

    “Nó đã là một chuyến phiêu lưu rồi mà.” Cath bò lên ngồi kế chị nó và kéo tay Wren ra khỏi mặt. “Toàn bộ viễn cảnh đã phát hãi sẵn rồi.”

    “Chúng ta lẽ ra phải gặp gỡ người mới,” Wren lặp lại.

    “Em không cần người mới.”

    “Điều đó chỉ chỉ ra rằng em cần người mới nhiều đến chừng nào…” Wren siết lấy tay Cath. “Cath, nghĩ coi. Nếu chúng ta cùng nhau làm chuyện này, người ta sẽ cư xử như thể hai đứa là cùng một người. Sẽ là bốn năm trước khi có ai có thể chỉ ra ai là ai trong hai đứa.”

    “Tất cả những gì họ cần làm là chú ý.” Cath sờ vào vết sẹo trên cằm Wren, ở ngay dưới môi chị.

    (Tai nạn xe trượt tuyết. Lúc đó hai đứa mới chín tuổi, và Wren ở đuôi trước của xe trượt tuyết khi xe tông vào cây. Cath thì ngã ra sau vào đám tuyết.”

    “Em biết là chị đúng mà,” Wren nói.

    Cath lắc đầu. “Em không biết.”

    “Cath à…”

    “Làm ơn đừng bắt em làm chuyện này một mình.”

    “Em chưa từng đơn độc,” Wren lại thở dài. “Đó là toàn bộ điểm cốt yếu chết tiệt của việc có một người chị em sinh đôi đấy.”

    ***​

    “Nơi này tốt thật đấy,” ba chúng nói, mắt nhìn quanh phòng Pound 913 và đặt giỏ đồ chất đầy giày dép và sách vở lên đệm của Cath.

    “Nó không có tốt đâu, Ba à,” Cath đứng cứng nhắc ở cửa nói. “Nó như là phòng bệnh ở bệnh viện ấy, nhưng nhỏ hơn. Và không có đến một cái TV nữa.”

    “Con có cảnh quan đại học tuyệt vời đấy thôi,” ông nói.

    Wren thơ thẩn bước về phía cửa sổ. “Phòng chị thì hướng về bãi đỗ xe.”

    “Sao chị biết?” Cath hỏi.

    “Google Trái Đất.”

    Wren không thể chờ cho đến khi mọi sự đại học này bắt đầu được. Chị ấy và bạn cùng phòng — Courtney — đã chuyện trò được hai tuần rồi. Courtney cũng đến từ Omaha. Hai người họ đã gặp nhau và cùng nhau sắm đồ cho phòng ký túc. Cath đã lẽo đẽo theo sau và cố không bĩu môi khi họ lựa những tấm poster và đèn bàn cặp.

    Ba của Cath quay lại từ cửa sổ và vòng tay quanh người nó. “Sẽ ổn thôi mà,” ông nói.

    Nó gật đầu. “Con biết.”

    “Được rồi,” ba vỗ tay. “Trạm tiếp theo, Nhà Schramm. Trạm thứ hai, pizza buffet. Trạm thứ ba, cái tổ buồn chán và trống rỗng của ba.”

    “Không pizza,” Wren nói. “Xin lỗi ba. Courtney và con tính đến buổi tiệc thịt nướng cho năm nhất tối nay rồi.” Chị bắn ánh mắt về phía Cath. “Cath cũng nên đi.”

    pizza,” Cath ngang bướng nói.

    Ba mỉm cười. “Chị con nói đúng đó, Cath. Con nên đi. Gặp gỡ người mới.”

    “Tất cả những gì con tính làm trong chín tháng tới là là gặp gỡ người mới. Hôm nay thì con chọn buffet pizza.”

    Wren đảo mắt.

    “Được rồi,” ba chúng nói và vỗ vai Cath. “Trạm tiếp theo, Nhà Schramm. Các cô gái?” Ông mở cửa.

    Cath không nhúc nhích. “Ba có thể quay lại với con sau khi đưa chị đến nơi,” nó nói, mắt nhìn chị mình. “Con muốn bắt đầu dỡ đồ đạc.”

    Wren không tranh luận mà chỉ bước ra hành lang. “Mai chị sẽ nói chuyện với em,” chị ấy nói mà gần như không quay lại nhìn Cath.

    “Chắc rồi,” Cath nói.

    ***​

    Cũng cảm thấy tốt thật, việc tháo dỡ đồ ấy. Trải khăn trải lên giường và đặt những cuốn sách giáo khoa mới, mắc tiền một cách lố bịch ra lên những chiếc kệ sách kê phía trên chiếc bàn mới của nó.

    Khi ba nó quay lại, cả hai cùng dạo bước đến quán Valentino. Tất cả những người mà họ gặp trên đường đều chừng tuổi của Cath cả. Dị thật.

    “Sao mà ai cũng tóc vàng vậy nhỉ?” Cath thắc mắc. “Và sao mà họ đều da trắng?”

    Ba nó cười. “Con chỉ là đã quen sống ở khu ít người da trắng nhất ở Nebraska.”

    Nhà của họ ở Nam Omaha nằm trong một khu dân cư của người Mexico. Nhà của Cath là gia đình da trắng duy nhất trong chung cư ấy.

    “Ôi Chúa ơi,” nó nói, “ba nghĩ cái thị trấn này có một cái xe tải bán bánh taco không?”

    “Ba nghĩ là ba đã thấy một cái Chipotle[2]—”
    [2] Chipotle Mexican Grill: một chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh chuyên bán đồ ăn của Mexico.

    Nó rên rỉ.

    “Thôi nào,” ông bảo, “con thích Chipotle mà.”

    “Đó không phải trọng điểm.”

    Khi họ đến được quán của Valentino, quán đã đầy nhích sinh viên. Vài đứa, như Cath, thì đi với ba má chúng, nhưng không nhiều. “Cứ như là một câu truyện khoa học viễn tưởng vậy,” nó nói, “Không có những đứa nhóc… Không ai ngoài ba mươi… Người già đâu hết cả rồi cơ chứ?”

    Ba nó cầm miếng pizza của ông lên. “Soylent Green.”[3]
    [3] “Soylent Green” là một phim khoa học viễn tưởng lấy bối cảnh trái đất năm 2022, khi thế giới đã trở nên quá tải về dân số, tài nguyên cạn kiệt, ô nhiễm nặng nề, đời sống nghèo nàn.

    Cath bật cười.

    “Ba không có già, con biết đó.” Ông đang gõ bàn bằng hai ngón giữa của tay trái. “Bốn mươi mốt tuổi. Mấy gã khác bằng tuổi ba ở chỗ làm còn mới chỉ bắt đầu có con thôi đấy.”

    “Đó là chuyện tốt đấy chứ,” Cath nói, “gạt tụi con ra sớm. Giờ thì ba có thể bắt đầu mang gái về nhà rồi đó — không ai hay thấy, chẳng ai cản trở.”

    “Tất cả gái của ba…,” ông nhìn xuống đĩa của mình. “Mấy đứa là những cô gái duy nhất mà ba quan tâm.”

    “Ugh. Ba. Kỳ quặc quá.”

    “Con biết ý ba mà. Con và chị con có chuyện gì thế? Hai đứa chưa từng gây nhau như thế này trước kia…”

    Lúc này tụi con đâu có gây nhau,” Cath nói và cắn lấy một miếng pizza thịt lợn xông khói quện lẫn phô mai. “Ôi, Chúa ơi.” Nó nhổ ra.

    “Sao thế, có mí mắt trong đó à?”

    “Không. Đồ chua. Ổn mà. Chỉ là con đã không ngờ đến nó.”

    “Con có vẻ như là con đang gây gổ vậy,” ông nói.

    Cath nhún vai. Nó và Wren thậm chí còn không chuyện trò gì nhiều, để mặc cho cuộc gây gổ. “Wren chỉ là muốn có thêm nhiều… sự độc lập.”

    “Nghe có lý phết,” ba nó nói.

    Dĩ nhiên là thế rồi, Cath nghĩ, đó là điểm đặc biệt ở Wren. Nhưng nó đã để cho chuyện ngừng lại. Nó không muốn ba lo về chuyện này ngay lúc này. Nó có thể thấy được khi nhìn cái cách mà ba cứ gõ bàn là ba đã đang yếu đi rồi. Quá nhiều giờ người-cha-bình-thường liên tiếp.

    “Ba mệt à?” nó hỏi.

    Ông cười với nó vẻ hối lỗi, và đặt tay lên vạt áo. “Ngày trọng đại. Ngày khó khăn, trọng đại — Ý ba là, ba biết là nó sẽ thế.” Ông nhướn mày. “Cả hai đứa, cùng một ngày. Whoosh. Ba vẫn chưa thể tin được là mấy đứa sẽ không về nhà với ba…”

    “Ba đừng có mà thấy thoải mái quá đấy. Con không chắc là con có thể làm chuyện này tới cùng cả học kỳ được đâu.” Nó chỉ hơi đùa, và ông biết.

    “Con sẽ ổn thôi, Cath ạ.” Ông để tay mình, bàn tay ít co giật hơn, lên tay nó và siết chặt. “Và ba cũng thế. Con biết chứ?”

    Cath để nó nhìn vào mắt ông một lúc. Ông trông có vẻ mệt mỏi — và, đúng, co giật — nhưng ông đang cố để bình tĩnh.

    “Con vẫn ước ba nuôi lấy một con chó,” nó nói.

    “Ba sẽ chẳng bao giờ nhớ cho nó ăn.”

    “Có lẽ tụi con có thể huấn luyện nó cho ba ăn.”

    ***​

    Khi Cath quay lại phòng mình, bạn cùng phòng của nó — Reagan — vẫn mất tăm mất tích. Hoặc có lẽ là cô ta mất tích một lần nữa; mớ hộp của cô ta trông chẳng có vẻ gì là đã được đụng đến cả. Cath xong việc lấy quần áo của nó ra, rồi mở hộp đựng đồ cá nhân nó mang đi từ nhà.

    Nó lấy ra bức ảnh chụp nó và Wren, rồi dán tấm ảnh lên ván cách âm phía sau bàn. Bức ảnh ấy là từ buổi tốt nghiệp. Cả hai đứa đang mặc áo chùng đỏ và mỉm cười. Đó là trước khi Wren cắt tóc…

    Wren thậm chí còn không kể cho Cath nghe là chị ấy sẽ làm thế nữa. Chỉ là về nhà từ chỗ làm vào cuối hè với một mái tóc tém siêu ngắn. Kiểu tóc ấy trông tuyệt thật — có lẽ nghĩa là nó cũng sẽ trông thật tuyệt với Cath. Nhưng giờ Cath không bao giờ có thể có kiểu tóc đó được, thậm chí khi nó có thể dồn đủ can đảm để cắt đi mười lăm inch tóc của mình. Nó không thể là đứa đi bắt chước kiểu tóc và phong cách của chính người chị sinh đôi của mình được.

    Tiếp đó Cath lấy ra một khung hình chụp ba chúng, bức ảnh đã luôn để trên tủ của chúng hồi còn ở nhà. Đó là một bức ảnh ba đặc biệt bảnh trai, chụp vào ngày cưới của ông. Ông còn trẻ và đang mỉm cười, và cài một bông hướng dương tí hon trên ve áo. Cath đặt nó lên chiếc kệ phía trên bàn.

    Rồi nó lấy ra một bức ảnh từ buổi prom, chụp nó và Abel. Cath đang diện một chiếc đầm xanh lá óng ánh, và Abel có một chiếc khăn thắt lưng cùng tông. Đó là một bức ảnh đẹp của Cath, dẫu rằng mặt nó trông trơ trọi và bẹt khi không có kính. Và đó là một bức ảnh đẹp của Abel, dẫu rằng cậu ấy trông có vẻ mệt mỏi.

    Cậu ấy luôn trông có phần mỏi mệt.

    Nhẽ ra tới giờ Cath có lẽ nên nhắn tin cho Abel mới phải, chỉ để kể cho cậu nghe là nó đã làm được — nhưng nó muốn chờ đến khi nó thấy vui vẻ và hững hờ hơn đã. Ta không thể lấy lại được những tin nhắn. Nếu ta tống hết mọi buồn rầu và u uất trong một tin nhắn, tin nhắn ấy sẽ chỉ cứ nằm lì đó trong điện thoại ta, nhắc ta nhớ rằng mình là một đứa phá bĩnh niềm vui của người khác như thế nào.

    Ở đáy hộp là những tấm poster Simon và Baz của Cath. Nó cẩn thận trải chúng ra trên giường — vài tấm là bản gốc, được vẽ hay tô chỉ cho riêng Cath. Nó phải chọn những bức yêu thích của mình; không có đủ chỗ cho tất cả chúng trên tấm cách âm, và Cath đã quyết định không treo tấm nào lên tường cả, bên ngoài nơi Chúa và tất cả mọi người sẽ để ý thấy.

    Nó chọn ra ba tấm…

    Simon giương Thanh gươm Phù thủy. Baz nằm ườn trên chiếc ngai vàng đen có răng nọc. Hai người họ cùng nhau bước qua những chiếc lá vàng xoay tít, khăn quàng quật bay trong gió.

    Vẫn còn vài thứ trong hộp — một đóa hoa cài ngực sấy khô, một ruy băng Wren tặng cho nó ghi CÂU LẠC BỘ ĐĨA SẠCH, tượng tưởng niệm bán thân của Simon và Baz mà nó đặt từ Noble Collection…

    Cath tìm thấy nơi để cho tất cả, rồi ngồi trên chiếc ghế gỗ thanh ngang. Nếu nó ngồi ngay đây, lưng quay lại với những bức tường trống trơn và mớ hộp của Reagan, nó gần như cảm thấy như là nhà.


    Có một chàng trai trong phòng của Simon.
    Một chàng trai với mái tóc đen bóng mượt và đôi mắt xám lạnh lẽo. Anh ta đang xoay vòng, tay cầm một con mèo giơ cao trong khi có một cô gái cứ nhảy lên và chộp lấy nó.
    Trả nó lại đây,” cô gái nói. “Anh sẽ làm nó bị thương mất.”
    Chàng trai cười và giơ con mèo cao hơn — rồi chú ý thấy Simon đang đứng ở bậc cửa và ngừng lại, mặt trở nên trầm trọng.
    “Ô,” chàng trai tóc đen nói, thả con mèo xuống sàn. Nó đáp xuống bằng bốn chân và chạy ra khỏi phòng. Cô gái rượt theo.
    Chàng trai lờ họ đi, kéo mạnh chiếc áo khoác bóng chày của mình gọn gàng lại và mép trái nhếch cười. “Tôi biết cậu. Cậu là Simon Snow … Người kế tục Pháp Sư.” Chàng trai tự mãn chìa tay ra. “Tôi là Tyrannus Basilton Pitch. Nhưng cậu có thể gọi tôi là Baz — chúng ta sẽ là bạn cùng phòng.”
    Simon cau có và lờ đi bàn tay nhợt nhạt của anh ta. “Anh nghĩ anh đang làm cái gì với con mèo của cô ấy vậy?”

    — từ chương 3, Simon Snow và Người kế tục Pháp sư, bản quyền © 2001 của Gemma T. Leslie
     
    tengicungduoc thích bài này.
  4. tengicungduoc

    tengicungduoc Gà con

    Bài viết:
    42
    Được thích:
    58
    Đã thích:
    42
    GSP:
    Ap
    Chị ơi tiếp đi ạ, em chờ chương truyện mới. Có mấy chỗ chị in nghiêng như kiểu :
    Em không hiểu lắm, ý em là không hiểu tại sao chị in nghiêng ấy. Nó phải có ý nghĩa gì đó chứ ạ.
     
  5. streetchick

    streetchick Gà ăn bám Nhóm Chuyển ngữ ☆☆☆

    Bài viết:
    851
    Được thích:
    2.134
    Đã thích:
    1.334
    GSP:
    Ap
    tengicungduoc Mấy chỗ in nghiêng chị đều giữ nguyên từ bản gốc hết. Thường tác giả in nghiêng những chỗ cần nhấn mạnh từ đó, hoặc suy nghĩ của nhân vật đó em.
    Tuần vừa rồi chị hơi bận tí, chứ theo lịch sẽ là 1 tuần 1 chương nhé. :x
     
    tengicungduoc thích bài này.
  6. streetchick

    streetchick Gà ăn bám Nhóm Chuyển ngữ ☆☆☆

    Bài viết:
    851
    Được thích:
    2.134
    Đã thích:
    1.334
    GSP:
    Ap
    HAI
    Trong những cuốn sách, khi người ta tỉnh giấc ở một nơi xa lạ, họ luôn có cái khoảnh khắc mất phương hướng khi mà họ chẳng biết mình đang ở nơi nào.

    Chuyện đó chưa từng xảy đến với Cath; nó luôn nhớ là mình đã đi ngủ.

    Nhưng vẫn thật là kì quái khi nghe thấy cũng tiếng chuông báo thức cũ của nó reo lên ở cái nơi mới toanh này.

    Ánh sáng trong phòng thật lạ, quá vàng cho buổi sáng, và bầu không khí của phòng ngủ tập thể nặc mùi chất tẩy rửa mà nó không chắc là nó sẽ quen được. Cath cầm điện thoại lên và tắt báo thức, chợt nhớ rằng nó vẫn chưa nhắn tin cho Abel. Nó thậm chí còn chưa kiểm tra e-mail hay tài khoản FanFixx của mình trước khi đi ngủ nữa.

    “ngày đầu tiên,” nó nhắn với Abel. “còn nhiều ngày nữa. x, o, vv.”

    Chiếc giường phía bên kia phòng vẫn trống không.

    Cath có thể quen được với chuyện đó. Có lẽ là Reagan sẽ dành trọn thời gian chui trong phòng bạn trai của cô ta. Hay căn hộ của anh chàng ấy. Bạn trai của Reagan trông lớn tuổi hơn — anh ta có lẽ là sống bên ngoài khuôn viên trường đại học với hai mươi anh chàng khác, trong căn nhà xiêu vẹo nào đó với một chiếc trường kỷ đặt trước sân.

    Thậm chí dẫu có mỗi mình nó trong phòng, Cath cũng không cảm thấy an toàn khi thay đồ ở đây. Reagan có thể tiến vô bất cứ lúc nào, bạn trai của Reagan có thể tiến vô bất cứ lúc nào… Và bất cứ ai trong hai người họ đều có thể là một tên biến thái khoái chụp hình lắm.

    Cath đem đồ vào phòng tắm và thay chúng trong một buồng. Có một cô gái ở chỗ bồn rửa, chăm chăm cố chiếu cho nó một cái nhìn trực diện đầy thân thiện. Cath vờ như không để ý thấy.

    Nó hoàn tất việc chuẩn bị với đầy thời gian ăn sáng nhưng không thấy mình có đủ sức để đối mặt với phòng ăn; nó vẫn không biết chỗ đó là ở đâu, hay vận hành thế nào…

    Trong những hoàn cảnh mới mẻ, những nguyên tắc phức tạp nhất là những điều mà chẳng ai buồn giảng giải cho bạn. (Và những điều mà bạn không thể Google được). Như là, ta xếp hàng từ đâu? Ta có thể lấy món gì? Ta phải đứng ở đâu, rồi ta phải ngồi ở đâu? Ta đi đâu khi ăn xong, tại sao mà mọi người lại nhìn ta nhỉ?… Bah.

    Cath xé toạc một hộp protein dạng thanh. Nó còn bốn hộp nữa và ba lọ bơ đậu phộng bự chảng nhét dưới gầm giường. Nếu biết nhấm nhá dần dần, có lẽ nó sẽ không phải giáp mặt với phòng ăn đến tận Tháng Mười.

    Nó bật laptop, miệng nhồm nhoàm một thanh yến mạch carob và vào tài khoản FanFixx của mình. Có khá nhiều bình luận mới trên trang của nó, tất cả những người như đang ngồi trên đống lửa vì Cath vẫn chưa đăng một chương Carry On mới vào hôm qua.

    Hey các bạn, nó gõ. Xin lỗi về hôm qua nhé. Ngày đầu đến trường, chuyện gia đình, vân vân. Hôm nay có lẽ cũng sẽ không có đâu. Nhưng mình hứa là mình sẽ trở lại và lợi hại hơn xưa vào Thứ Ba, và dự là sẽ có vài món đặc biệt tinh quái. Chào nhá, các Magicath.

    * * *​

    Trong lúc đi bộ đến lớp, Cath không tài nào rũ bỏ được cảm giác rằng mình đang vờ là một sinh viên trong một bộ phim dành cho tuổi mới lớn. Bối cảnh thật hoàn hảo – những thảm cỏ xanh, những tòa nhà bằng gạch, nơi nơi đầy những đứa nhóc khoác ba lô. Cath khó chịu dịch chiếc túi trên lưng. Nhìn tôi mà xem— tôi là tấm ảnh mẫu[4] tiêu biểu của một sinh viên đại học đây.
    [4] Stock photo (ảnh mẫu): được hiểu là những hình ảnh do nhiếp ảnh gia tự chụp trước, có sẵn để sử dụng trong nhiều mục đích khác nhau (trong đó phần lớn là mục đích sáng tạo), ngược với Assignment Photo là những hình ảnh được khách hàng thuê chụp theo yêu cầu, và bản quyền về hình ảnh hoàn toàn thuộc về tác giả của nó.


    Nó tới được lớp Lịch sử nước Mỹ sớm mười phút, cũng có nghĩa là vẫn chưa đủ sớm để giành được một chiếc bàn ở cuối lớp học. Mọi người trong phòng đều trông thật gượng gạo và lo âu, như thể là họ đã giành quá nhiều thời gian để quyết định xem mình sẽ mặc gì vậy.

    (Hãy bắt đầu mọi thứ với 100% nỗ lực, Cath đã nghĩ thế trong lúc sắp quần áo vào tối hôm trước. Quần jean. Áo thun Simon. Áo khoác len xanh lá.)

    Anh chàng ngồi ở bàn kế nó đang đeo tai nghe và làm bộ lắc lư đầu.

    Cô nàng ngồi ở phía còn lại thì cứ hất tóc miết từ vai này sang vai kia.

    Cath nhắm mắt. Nó có thể cảm thấy bàn của họ đang cọt kẹt. Nó có thể ngửi thấy chất khử mùi của họ. Riêng việc biết họ ở đó thôi đã khiến nó cảm thấy căng thẳng và dồn ép rồi.

    Nếu Cath bớt đi chút tự cao, lẽ ra nó đã có thể học lớp này chung với chị mình — nó và Wren đều cần tín chỉ lịch sử. Có lẽ nó nên chọn học chung lớp với Wren khi hai đứa vẫn còn có vài điểm chung; cả hai đều không cùng thích bất kỳ môn học nào cả. Wren muốn học marketing — và có lẽ là kiếm một nghề trong ngành quảng cáo như ba của chúng.

    Cath không thể tưởng tượng được việc mình sẽ làm bất cứ loại công việc hay nghề nào. Nó chuyên về Văn học, mong rằng điều ấy có nghĩa là nó có thể dành bốn năm tới để đọc và viết lách. Và có lẽ là bốn năm tiếp sau đó nữa.

    Dẫu sao thì, nó đã đậu Khóa viết luận cho Sinh viên năm nhất, và khi nó gặp người cố vấn cho mình vào mùa xuân, Cath đã thuyết phục thầy tin rằng nó có thể học được Viết lách Vỡ lòng, một khóa học cấp thấp. Đó là lớp duy nhất — mà có lẽ cũng là điều duy nhất về cái đại học này — mà Cath trông ngóng. Vị giáo sư dạy lớp đó là một tiểu thuyết gia thực sự. Cath đã đọc hết cả ba cuốn sách của cô (về sự hoang tàn và hiu quạnh nơi vùng quê nước Mỹ) suốt cả mùa hè qua.

    “Sao giờ em lại đang đọc nó vậy?” Wren hỏi khi chị để ý thấy.

    “Cái gì cơ?”

    “Cuốn gì đó mà không có rồng hay yêu tinh trên bìa ấy.”

    “Em đổi khẩu vị.”

    “Shh,” Wren vừa nói vừa che tai cho tấm poster phim treo phía đầu giường chị. “Baz sẽ nghe thấy đấy.”

    “Baz rất vững tin vào mối tình của tụi em,” Cath nói và vô thức mỉm cười.

    Nghĩ về Wren lúc này đây khiến Cath với lấy chiếc điện thoại.

    Tối qua Wren có thể đã ra ngoài chơi.

    Nghe như là cả khu đại học đang thức tiệc tùng vậy. Cath cảm thấy như bị vây hãm trong căn ký túc trống không của mình. Tiếng la hét. Cười đùa. Nhạc nhẽo. Chúng phát ra từ mọi hướng. Wren sẽ chẳng thể cưỡng lại được tiếng ồn.

    Cath mò trong ba lô lấy chiếc điện thoại.

    “chị dậy chưa đấy?” Gửi.

    Vài giây sau đó, điện thoại nó rung lên. “câu đó của chị mới đúng chứ?”

    “tối qua mệt chẳng buồn viết nữa,”
    Cath bấm, “đi ngủ lúc 10 giờ.”

    Rung. “bỏ bê người hâm mộ rồi…”

    Cath cười. “luôn ghen tị với người hâm mộ của em…”

    “ngày tốt lành nhé”

    “yeah – chị cũng thế”

    Một người đàn ông trung niên người Ấn trong chiếc áo khoác bằng vải tuýt khiến người ta yên lòng tiến vào giảng đường. Cath tắt điện thoại và thả nó vào trong giỏ.

    * * *​

    Khi nó quay lại phòng ký túc, nó thấy đói lả ra. Cứ với tốc độ thế này thì mớ protein dạng thanh của nó sẽ chẳng trụ được đến một tuần mất…

    Có một chàng trai đang ngồi bên ngoài phòng nó. Cũng anh chàng đó. Bạn trai của Reagan chăng? Hay bạn hút thuốc của Reagan?

    “Cather!” anh ta mỉm cười nói. Anh nhổm dậy ngay khi vừa thấy nó — giống như một cuốn phim hơn là bình thường; chân cẳng anh dài lêu nghêu so với thân hình.

    “Là Cath,” nó nói.

    “Em chắc chứ?” Anh ta đưa tay luồn vào tóc. Như thể anh ta đang xác nhận rằng nó vẫn rối tổ quạ. “Bởi vì anh thực sự thích cái tên Cather.”

    “Tôi chắc,” nó thẳng thừng. “Tôi đã nhiều thời gian để nghĩ về nó.”

    Anh ta đứng đó chờ nó mở cửa.

    “Reagan có ở đây không?” Cath hỏi.

    “Nếu mà Reagan có ở đây” — anh ta cười — “thì anh đã ở trong phòng rồi.”

    Cath vặn chìa nhưng không mở cửa. Nó không hứng thú gì với chuyện này cả. Hôm nay cái mới những chuyện khác đã là quá đủ rồi. Giờ nó chỉ muốn cuộn tròn trong chiếc giường lạ lẫm và kêu cọt kẹt của mình và ngốn lấy ba thanh protein mà thôi. Nó nhìn qua vai anh ta. “Khi nào cô ấy mới đến đây?”

    Chàng trai nhún vai.

    Bụng Cath như siết lại. “Chà, tôi không thể cứ cho anh vào trong được,” nó buột miệng.

    “Sao không chứ?”

    “Tôi còn không biết anh cơ mà.”

    “Em đùa đấy à?” Anh ta bật cười. “Chúng ta gặp nhau hôm qua còn gì. Anh còn đang ở trong phòng khi em gặp anh nữa đấy.”

    “Ừ, nhưng tôi không biết anh. Tôi thậm chí còn không biết Reagan nữa là.”

    “Em cũng sẽ bắt cô ấy chờ ở ngoài luôn hả?”

    “Nghe này…” Cath nói. “Tôi không thể cứ cho những gã lạ hoắc lạ huơ vào phòng mình được. Tôi thậm chí còn không biết tên anh. Cái tình huống này quả là biến thái.”

    “Biến thái?”

    “Anh hiểu mà,” nó nói, “phải không?”

    Anh ta cụp lông mày và lắc đầu, vẫn mỉm cười. “Không hẳn. Nhưng giờ anh không muốn vào trong với em nữa. Cái từ ‘biến thái’ làm anh thấy không thoải mái.”

    “Tôi cũng thế,” nó nói đầy cảm kích.

    Anh ta dựa lưng vào tường và rồi trượt xuống sàn, ngước mắt lên nhìn nó. Rồi anh ta chìa tay ra

    “Nhân tiện, anh là Levi.”

    Cath cau mày và nắm nhẹ lấy tay anh ta, tay vẫn cầm chìa khóa. “Được rồi,” nó nói rồi mở cửa ra và đóng lại sau lưng nhanh nhất có thể.

    Nó túm lấy chiếc laptop và mấy thanh protein, rồi bò vào góc giường.

    * * *​

    Cath đang cố đo phía phòng nó bằng sải chân, nhưng không đủ đất. Ở đây đã giống như nhà tù rồi, đặc biệt là giờ khi anh chàng bạn trai của Reagan, Levi, đang đứng gác — hay ngồi gác, sao cũng được — ở ngoài hành lang. Cath chắc sẽ cảm thấy tốt hơn nếu nó thể trò chuyện với ai đó. Nó tự hỏi giờ gọi cho Wren liệu có quá sớm không…

    Thay vào đó nó gọi cho ba. Và để lại một tin nhắn thoại.

    Nó nhắn cho Abel. “hey. xong một ngày. có gì không?”

    Nó mở cuốn xã hội học của mình. Rồi bật laptop. Bên ngoài trời thật ấm. Người ta đang rượt nhau với mấy khẩu Nerf[5] bên ngoài một căn nhà Hội phía bên kia đường. Hội Pi-Kappa-Nom-Kì-Dị.
    [5] Súng Nerf: loại súng đồ chơi mô phỏng các loại súng thật, bắn được liên tục, tự động nhả đạn như súng thật, rất thịnh hành tại Mỹ và nhiều nước khác.

    Cath móc điện thoại ra và bấm số.

    “Hey,” Wren đáp máy, “ngày đầu của em sao rồi?”

    “Ổn. Của chị thì sao?”

    “Tốt,” Wren nói. Wren luôn luôn xoay sở để khiến giọng mình nghe vui vẻ và thờ ơ. “Ý chị là, căng như dây đàn, chị đoán thế. Chị vào nhầm khoa Thống kê.”

    “Tệ thế.”

    Cửa mở, và Reagan và Levi tiến vào. Reagan đánh cho Cath một cái nhìn kỳ quặc, nhưng Levi thì chỉ mỉm cười.

    “Ừ,” Wren nói. “Chuyện ấy chỉ khiến chị bị trễ có vài phút, nhưng chị vẫn thấy thật là ngu ngốc — À nè, Courtney và chị đang trên đường đi ăn tối, chị gọi cho em sau hén? Hay là em chỉ muốn mai gặp tụi chị ăn trưa? Chị nghĩ chúng ta sẽ bắt đầu gặp nhau ở Sảnh Selleck vào buổi tối. Em có biết nó ở đâu không?”

    “Em sẽ đi tìm,” Cath nói.

    “Okay, tuyệt. Vậy gặp em sau.”

    “Tuyệt,” Cath nói, nhấn nút Kết thúc cuộc gọi và nhét điện thoại vào túi quần.

    Levi đã nằm ườn ra trên giường Reagan.

    “Làm gì đó có ích chút đi,” Reagan nói và ném cho anh ta một tấm khăn trải giường nhàu nhĩ. “Hey,” cô ta nói với Cath.

    “Hey,” Cath đáp. Nó đứng đó khoảng một phút chờ một đoạn đối thoại kiểu gì đó, nhưng có vẻ như Reagan không có hứng. Cô ta đang lục mấy cái hộp của mình như đang tìm kiếm gì đó.

    “Ngày đầu tiên của em thế nào?” Levi hỏi.

    Phải một giây sau Cath mới nhận ra là anh ta đang nói chuyện với nó. “Ổn,” nó nói.

    “Em là năm nhất mà, phải không?” Anh ta đang dọn giường cho Reagan. Cath tự hỏi liệu anh ta có tính ở qua đêm luôn không — sẽ không đâu. Không hề.

    Anh ta vẫn nhìn nó, mỉm cười với nó, nên nó gật đầu.

    “Em có tìm thấy tất cả các lớp của mình không?”

    “Yeah…”

    “Em đang gặp gỡ mọi người chứ?”

    Yeah, nó nghĩ, mấy người đó.

    “Không có chủ ý gặp,” nó đáp.

    Nó nghe thấy Reagan khịt mũi.

    “Vỏ gối của em đâu?” Levi hỏi người bên cạnh.

    “Mấy cái hộp,” Reagan nói.

    Anh ta bắt đầu dọn trống một cái hộp, xếp sắp các thứ lên bàn của Reagan như thể anh ta biết cái nào đặt ở đâu. Đầu anh ta dúi về phía trước như thể nó chỉ gắn hờ với cổ và vai. Như thể anh ta là một trong mấy cái mô hình nhân vật được gắn bên trong bằng mấy sợi thun mòn sờn vậy. Levi trông có chút ngông cuồng. Cả anh ta lẫn Reagan. Thường thì người ta có xu hướng cặp với nhau kiểu đó, Cath nghĩ, thành những đôi hạp nhau.

    “Thế, em đang học ngành gì?” anh ta hỏi Cath.

    “Văn học,” nó đáp, rồi chờ cả lúc lâu mới hỏi, “Anh đang học ngành gì?”

    Anh ta có vẻ vui khi được hỏi câu hỏi đó. Hay bất kỳ câu hỏi nào. “Ngành quản lý đất chăn nuôi bạc màu.”

    Cath chẳng biết thế có nghĩa là gì, nhưng nó không muốn hỏi.

    “Làm ơn đừng có bắt đầu nói về ngành quản lý đất chăn nuôi bạc màu giùm cái,” Reagan rên rỉ. “Đặt cái đó làm luật nhé, tới hết năm. Không nói về Ngành quản lý đất chăn nuôi bạc màu trong phòng của em.”

    “Đó cũng là phòng của Cather nữa mà,” Levi nói.

    “Cath,” Reagan sửa lại.

    “Thế còn khi em không ở đây thì sao?” anh ta hỏi Reagan. “Bọn anh có thể trò chuyện về Ngành quản lý đất chăn nuôi bạc màu khi em không thật sự ở trong phòng được không?”

    “Khi em không thật sự ở trong phòng…,” cô ta nói, “em nghĩ anh sẽ chờ ở ngoài hành lang.”

    Cath mỉm cười sau lưng Reagan. Rồi nó nhìn thấy Levi đang nhìn và ngưng lại.

    * * *​

    Tất cả mọi người trong lớp đều trông như thể đây là điều mà họ đã chờ mong cả tuần rồi vậy. Như thể tất cả đều đang trông ngóng một buổi concert được bắt đầu. Hay buổi công chiếu một bộ phim lúc nửa đêm.

    Khi Giáo sư Piper bước vào, vài phút sau, điều đầu tiên mà Cath nhận thấy đó là cô trông nhỏ hơn là trong những bức ảnh in trên bìa sách của mình.

    Có lẽ điều đó thật ngu ngốc. Sau cùng chúng chỉ là những bức hình chụp cận cảnh khuôn mặt. Nhưng giáo sư Piper thật sự lấp đầy chúng — với đôi gò má cao; đôi mắt to màu xanh nhạt; và một mái đầu tuyệt đẹp với mái tóc nâu dài.

    Ngoài đời thực, mái tóc của giáo sư cũng đẹp tuyệt như trong ảnh, nhưng chúng có sọc xám và rậm hơn. Cô cũng rất nhỏ bé, cô phải nhảy lên một chút mới ngồi lên được mặt bàn.

    “Vậy,” giáo sư nói thay cho câu “xin chào”. “Chào mừng đến với lớp dạy Viết lách. Tôi có nhận ra vài người trong số các bạn—” Cô cười với vài người quanh phòng không phải là Cath.

    Cath rõ ràng là sinh viên năm nhất duy nhất ở trong phòng này. Nó mới vừa bắt đầu nhận ra dấu hiệu chỉ ra sinh viên năm nhất… Ba lô mới cóng. Con gái thì trang điểm. Con trai thì mặc áo thun Jokey Hot. Mọi thứ có trên người Cath, từ đôi Vans màu đỏ mới của nó tới cặp kính gọng tím sậm nó chọn ở Target.

    Tất cả những anh chị khóa trên đều đeo kính gọng đen dày hiệu Ray-Ban. Tất cả những giáo sư nữa. Nếu Cath có một cặp Ray-Ban đen ở đây, có lẽ nó có thể gọi một chai Gin và lon Tonic quanh đây mà không bị đòi chứng nhận đủ tuổi.

    “Chà,” Giáo sư Piper nói. “Tôi mừng là tất cả các bạn ở đây.” Cô nói giọng ấm áp và nghe rõ cả tiếng thở — bạn có thể nói là “cô ấy kêu rừ rừ như mèo” mà không là quá phận — và cô nói vừa đủ êm để mọi người phải ngồi thật im mới nghe được.

    “Học kỳ này chúng ta có rất nhiều chuyện phải làm,” cô nói, “thế nên hãy đừng phung phí thêm phút giây nào nữa. Bắt tay vào bài luôn nào.” Cô ngồi trên bàn, tay bám chắc mép và chúi mình về phía trước. “Các bạn đã sẵn sàng chưa? Bắt tay vào bài với tôi chứ?”

    Hầu hết mọi người gật đầu. Cath nhìn xuống vở.

    “Được rồi. Hãy bắt đầu với một câu hỏi không thực sự có lời đáp… Tại sao chúng ta lại viết tiểu thuyết?”

    Một trong những sinh viên lớn hơn, một anh chàng, quyết định tỏ ra dũng cảm. “Để bộc lộ bản thân,” anh chàng dạm hỏi.

    “Chắc rồi,” Giáo sư Piper nói. “Đó là lý do em viết lách à?”

    Anh chàng ấy gật đầu.

    “Được rồi… còn vì gì nữa?”

    “Bởi vì chúng ta thích tiếng nói của chính mình,” một cô gái nói. Chị ấy có mái tóc như của Wren, nhưng có lẽ thậm chí còn tuyệt hơn. Trông chị như Mia Farrow trong Rosemary’s Baby (đeo một cặp Ray-Ban) vậy.

    “Đúng,” Giáo sư Piper cười. Đó là một tiếng cười thần tiên, Cath đã nghĩ vậy. “Đó chắc chắn là lý do vì sao cô viết. Là lý do vì sao cô dạy.” Tất cả bật cười với cô. “Còn do gì nữa?”

    Tại sao mình lại viết nhỉ? Cath cố nghĩ ra một câu trả lời sâu sắc — biết rằng nó sẽ không phát biểu, thậm chí khi nó có nghĩ ra đi nữa.

    “Để khám phá những thế giới mới,” ai đó nói.

    “Để khám phá những thế giới cũ,” ai đó khác bảo. Giáo sư Piper gật gù.

    Để được ở một nơi nào đó khác, Cath nghĩ.

    “Thế…,” Giáo sư Piper rừ rừ. “Có lẽ để hiểu được bản thân ta?”

    “Để giải phóng bản thân,” một cô gái nói.

    Để thoát khỏi chính mình.

    “Để chỉ cho người khác thấy trong tâm trí chúng ta nó như thế nào,” một anh chàng diện quần jean đỏ bó nói.

    “Ấy là giả như là họ muốn biết cơ,” Giáo sư Piper nói thêm. Mọi người bật cười.

    “Để khiến người ta mỉm cười.”

    “Để được chú ý tới.”

    “Bởi vì đó là tất cả những gì chúng ta biết làm”

    “Nêu lên chính kiến của mình nào,” giáo sư nói. “Tôi chơi đàn piano. Nhưng cứ tiếp đi — tôi yêu chuyện này. Tôi yêu nó.”

    “Để ngừng nghe thấy những tiếng nói trong đầu mình,” anh chàng ngồi trước Cath nói. Anh ta có mái tóc ngắn sẫm màu đậm dần về phía sau cổ.

    Để ngừng, Cath nghĩ.
    Để ngừng không là bất cứ thứ gì hay bất cứ đâu.

    “Để để lại dấu ấn,” Mia Farrow nói. “Để tạo ra thứ gì đó trường tồn hơn chúng ta.”

    Anh chàng ngồi trước Cath lại phát biểu: “Sinh sản hữu tính.”

    Cath tưởng tượng mình đang ngồi trước laptop. Nó cố diễn tả thành lời cảm giác đó, những gì xảy ra khi việc ấy tốt đẹp, khi việc ấy vận hành, khi từ ngữ tuôn ra trước khi nó biết chúng là gì, sôi sục trong ngực nó, như đang gieo vần, như đang rap, như đang nhảy dây, nó nghĩ, ta nhảy ngay trước khi dây đập vào mắt cá chân mình.

    “Để chia sẻ điều đúng đắn,” một cô gái khác nói. Lại một cặp Ray-Ban.

    Cath lắc đầu.

    “Tại sao chúng ta viết tiểu thuyết?” Giáo sư Piper hỏi.

    Cath nhìn xuống vở của mình.

    Để biến mất.


    Cậu đang rất tập trung—và nản chí—cậu thậm chí không nhìn thấy cô gái với mái tóc đỏ ngồi xuống bàn mình. Cô cột tóc hai bên và đeo chiếc kính mắt mèo góc nhọn lạc hậu, loại kính mà bạn sẽ đeo tới một bữa tiệc hóa trang nếu bạn tính đóng vai phù thủy.
    “Cậu sẽ khiến bản thân kiệt sức mất thôi,” cô gái nói.
    “Tôi chỉ đang cố làm đúng,” Simon làu bàu, tay lại dùng đũa phép gõ nhẹ đồng hai xu và nhăn mày đau đớn. Chẳng có gì xảy ra.
    “Đây,” cô gái nói và quả quyết phẩy tay lên đồng xu.
    Cô không có đũa phép, nhưng cô đeo một chiếc nhẫn lớn màu tím. Nó được quấn quanh bằng chỉ để giữ yên trên ngón tay. “Bay khỏi nhà.”
    Run rẩy, đồng xu mọc mọc ra phần thân giữa và sáu chân và bắt đầu hấp tấp chạy đi. Cô gái nhẹ nhàng phủi nó ra khỏi bàn và vào một chiếc lọ.
    “Sao mà cậu làm được thế?” Simon thắc mắc. Cô ấy cũng là năm nhất, y như cậu; cậu có thể chỉ ra nhờ chiếc khiên xanh lá thêu trước áo len dài tay của cô.
    “Cậu không làm phép thuật,” cô nói, cố cười một cách khiêm tốn và khá là thành công. “Cậu phép thuật.”
    Simon nhìn chằm chằm vào con bọ rùa.
    “Mình là Penelope Bunce,” cô gái nói và chìa tay ra.
    “Tôi là Simon Snow,” cậu nói và bắt lấy tay cô.
    “Mình biết,” Penelope nói và mỉm cười.

    —từ chương 8, Simon Snow và Người kế tục Pháp sư, bản quyền © 2001 bởi Gemma T. Leslie
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/7/16
    Gấu Tắm Mưatengicungduoc thích bài này.
  7. Alice8598

    Alice8598 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    7
    Được thích:
    1
    Đã thích:
    0
    GSP:
    Ap
    Chào bạn. Mình đang có ý định sẽ dịch tiếp truyện Fangirl này và có thể dẫn link phần giới thiệu và hai chương bạn đã dịch có được không ạ?
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/18

Chia sẻ trang này