[Thần thoại] Những anh hùng Hy Lạp của Percy Jackson - Drop - Rick Riordan (Magic Purple dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Phương Tây' bắt đầu bởi Magic Purple, 20/4/16.

  1. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.160
    GSP:
    Ap
    ORPHEUS ĐỘC TẤU
    Phần 2

    Suốt nhiều ngày anh ta chơi những bài hát đau đớn không thể chịu được. Hãy nghĩ về khoảnh khắc buồn bã nhất bạn từng trải qua. Bây giờ tưởng tượng nỗi buồn đó được nhân lên một trăm lần. Đó là âm nhạc của Orpheus cảm thấy như thế nào khi nó đi qua bạn.

    Toàn bộ các thành phố khóc. Cây cối rơi những giọt nước mắt từ nhựa cây. Những đám mây thả xuống những dòng nước mưa mặn chát. Trên Núi Olympus, Ares khóc trên vai Hephaestus. Aphrodite và Athena ngồi trên ghế sofa với nhau, trong những bộ đồ ngủ của họ, mãi ăn kem sô cô la và kêu la. Hestia chạy quanh phòng ngai đưa cho mọi người những hộp khăn giấy.

    Orpheus chơi bản độc tấu dài nhất, u sầu nhất trong lịch sử âm nhạc. Trong khi nó chơi, không ai có thể làm bất cứ điều gì. Toàn bộ thế giới than khóc, nhưng thậm chí điều đó không đủ cho người nhạc sĩ.

    “Cái chết của Eurydice không công bằng, Mình sẽ đi xuống Âm phủ,” Orpheus quyết định.

    Khi ai đó bạn yêu thương chết đi, đó là một điều khó khăn để vượt qua. Tin tôi đi, tôi đã mất vài người bạn tốt. Tuy nhiên… hầu hết chúng ta học cách tiếp tục tiến bước. Hầu hết chúng ta không có sự lựa chọn.

    Orpheus không thể để Eurydice đi. Anh ta phải mang cô trở lại từ cái chết. Anh ta không quan tâm về những hậu quả.

    Có lẽ bạn đang nghĩ: Ý kiến tồi tệ. Điều này sẽ không kết thúc tốt đẹp.

    Bạn đúng đấy.

    Ngược lại, tôi hiểu Orpheus cảm thấy như thế nào. Tôi đã suýt mất bạn gái mình nhiều lần hơn tôi muốn nghĩ về nó. Nếu cô ấy chết, tôi sẽ làm mọi thứ tôi có thể để mang cô ấy trở lại. Tôi sẽ nắm chặt lấy thanh kiếm của mình, xông vào cung điện của Hades và… Và tôi có lẽ sẽ hành động liều lĩnh như Orpheus, chỉ là tôi sẽ không hát. Tôi không biết hát.

    Âm phủ có nhiều lối vào – những vết nứt trong lòng đất, những dòng sông đổ xuống dưới mặt đất, những phòng tắm ở Trạm Penn. Một nàng nymph rừng khóc than hướng dẫn Orpheus đến một bụi cây lớn của những tảng đá che đi một đường hầm đi vào vương quốc của Hades. Orpheus chơi đàn lyre và những tảng đá tách rời ra, để lộ một lối đi bộ vào lòng đất.

    Anh ta đi xuống vào trong bóng tối, chơi đàn một cách duyên dáng đến nỗi không có linh hồn nào dám ngăn anh ta lại. Cuối cùng anh ta đến bờ Sông Styx, nơi người chèo thuyền Charon đang chở những người chết mới lên phà của ông ta.

    “Ôi!” Charon nói với anh ta. “Hãy rút lui đi, người phàm! Ngươi không thể ở đây!”

    Orpheus chơi bản “Tín đồ Mơ mộng” xuyên-linh-hồn.

    Charon quỳ xuống. “Đó… đó là bài hát của chúng ta! Ta là một linh hồn thiếu niên mơ mộng. Nàng là một cô gái thây ma trẻ ngọt ngào. Chúng ta, chúng ta…” Ông ta khóc nức nở. “Được rồi!” Người lái thuyền lau mắt. “Lên boong đi! Ta không thể kháng cự lại âm nhạc u sầu khủng khiếp của ngươi!”

    Khi họ đi qua Sông Styx, Orpheus chơi những giai điệu thê lương đến nỗi một vài linh hồn người chết chọn cách nhảy khỏi boong và tự tan biến. Có lẽ họ không thích những bản nhạc vàng.

    Ở cổng Erebos, Orpheus gảy một hợp âm và những cánh cổng sắt mở ra, run rẩy trên bản lề của chúng trước sức mạnh của cây đàn lyre của anh ta. Con chó canh gác ba đầu khổng lồ, Cerebus, thu mình lấy đà và gầm gừ, sẵn sàng để xé kẻ phàm trần xâm phạm ra.

    Orpheus chơi nhạc nền của Kẻ kêu la già nua. Cerberus tru lên và lăn qua một bên, rên rỉ. Orpheus vượt qua cổng.

    Anh ta đi qua Cánh đồng Asphodel, đánh thức những linh hồn với âm nhạc của anh ta. Bình thường họ là những cái bóng xám kêu lập cập không thể nhớ tên của mình, nhưng những bài hát của Orpheus mang lại những ký ức về thế giới phàm trần của họ. Trong một lúc, họ khoác lên hình dáng con người và có màu sắc trở lại. Họ khóc vì vui mừng.

    Âm thanh của đàn lyre tới Cánh đồng Trừng phạt. Ba nữ thần Báo thù, những kẻ thi hành luật lệ vô tình nhất của Hades, quên nhiệm vụ của họ. Họ ngồi thành vòng tròn và khóc bằng đôi mắt quái ác của mình, sau đó có một phiên trị liệu nhóm nơi họ chia sẻ cảm xúc của mình và khen ngợi người kia về những sợi roi bốc cháy của họ và đôi cánh dơi của họ. Trong khi đó, những linh hồn bị nguyền rủa được hoãn thi hành án. Sisyphus ngồi trên ngọn đồi của mình, tảng đá của ông bị lãng quên. Tantalus cuối cùng có thể với tới thức ăn và đồ uống, nhưng ông ta quá bận rộn lắng nghe âm nhạc để chú ý. Những kẻ trên hàng tra tấn như thể, “Xin lỗi? Tôi cho là bị lột da sống ở đây không? Xin chào, có ai không?”

    Orpheus chơi thẳng đến cung điện của Hades. Đám lính gác thây ma được trang bị hạng nặng không cố ngăn cản anh ta. Chúng đi theo anh ta qua những hành lang, tạo những tiếng ồn càu nhàu khô khốc khi chúng cố gắng nhớ lại cách để khóc.

    Trong phòng ngai, nhà vua và hoàng hậu của người chết đang dùng bữa trưa. Hades đeo một cái yếm tôm hùm màu vàng trên bộ áo choàng đen rũ xuống của mình. Những mẩu vỏ giáp xác rải rác khắp bục quanh cái ngai xương của ông. Persephone nhấm nháp một món salad bí ẩn phát quang từ vườn trong cung điện. Bộ váy của bà màu vàng và xám, như mặt trời sau những đám mây mùa đông. Ngai của bà được dệt từ những cành trần của một cây lựu.

    Khi kẻ xâm nhập tiến tới ngai của Hades, ông đứng dậy. “Điều này có nghĩa là gì? Lính đâu, hãy tiêu diệt gã người phàm này!” Nhưng thật khó để trông đe dọa với bơ nhiễu xuống cằm của ông và một con tôm hùm hoạt hình trên cái yếm của ông.

    Orpheus chơi một bản Duke Ellington, “Những quái vật lén lút”.

    Hàm của Hades rơi xuống. Ông chìm xuống lại trên ngai của mình.

    “Ồ!” Persephone vỗ tay. “Tình yêu, đó là bài hát của chúng ta!”

    Hades chưa bao giờ nghe Duke Ellington chơi hay đến thế - rất nguyên chất, đau đớn và đích thực, như thể gã nhạc sĩ phàm trần này đã chưng cất cuộc đời của Hades, với tất cả nỗi buồn và sự thất vọng của nó, tất cả bóng tối và sự cô độc của nó, và biến nó thành âm nhạc. Vị thần thấy bản thân mình đang khóc. Ông không muốn âm nhạc dừng lại.

    Cuối cùng bài hát của Orpheus kết thúc. Các thây ma lau khô mắt chúng. Những con ma thở dài trong những cửa sổ của phòng ngai.

    Chúa tể của Âm phủ trấn tĩnh bản thân. “Ngươi… ngươi muốn gì, kẻ phàm trần?” Giọng ông giòn tan với xúc cảm. “Tại sao ngươi lại mang thứ âm nhạc tan nát trái tim này vào sảnh của ta?”

    Orpheus cúi đầu. “Chúa tể Hades, tôi là Orpheus. Tôi không ở đây làm một du khách. Tôi không muốn phá vỡ vương quốc của ngài, nhưng vợ tôi, Eurydice, gần đây chết trước thời gian của nàng ấy. Tôi không thể tiếp tục mà không có nàng ấy. Tôi đến đến cầu xin cho mạng sống của nàng ấy.”

    Hades thở dài. Ông cởi cái yếm ra và đặt nó lên đĩa của mình. “Âm nhạc thật phi thường, tuy nhiên thật là một lời thỉnh cầu có thể đoán trước. Chàng trai trẻ, nếu ta trả lại những linh hồn mỗi khi ai đó cầu nguyện để nó xảy ra, sảnh của ta sẽ trống rỗng. Ta sẽ thất nghiệp. Tất cả người phàm chết. Điều đó không thể thương lượng.”

    “Tôi hiểu,” Orpheus nói. “Cuối cùng ngài sẽ sở hữu tất cả linh hồn của chúng tôi. Tôi ổn với điều đó. Nhưng không quá sớm như thế! Tôi đã bị mất đi người bạn tâm giao của mình khi chưa đầy một tháng. Tôi đã cố gắng chịu đựng nỗi đau, nhưng đơn giản là tôi không thể. Tình yêu là một sức mạnh thậm chí vĩ đại hơn cái chết. Tôi phải đem vợ mình trở về thế giới phàm trần. Hoặc thế hoặc hãy giết tôi, vì thế linh hồn tôi có thể ở đây với nàng.”

    Hades cau mày. “Ừm, việc giết ngươi ta có thể thu xếp –”

    “Chồng à.” Persephone đặt tay mình lên cánh tay Hades. “Điều này quá ngọt ngào, quá lãng mạn. Không phải nói làm ngài nhớ mọi điều ngài đã trải qua để giành được tình yêu của em ư? Ngài cũng không chính xác đã chơi theo các luật lệ.”

    Mặt Hades đỏ lựng. Vợ ông có lý. Hades đã bắt cóc Persephone và gây ra một nạn đói kém toàn cầu cân bằng với mẹ bà, Demeter. Hades đã có thể rất ngọt ngào và lãng mạn khi ông muốn.

    “Phải, tình yêu của ta,” ông nói. “Nhưng –”

    “Làm ơn,” Persephone nói. “Ít nhất hãy cho Orpheus một cơ hội để chứng minh tình yêu của hắn.”

    Hades không thể chống lại khi bà nhìn vào ông với đôi mắt to xinh đẹp đó.

    “Rất tốt, quả lựu bé nhỏ của ta.” Ông đối mặt với Orpheus. “Ta sẽ cho phép ngươi trở lại thế giới phàm trần với vợ của ngươi.”

    Lần đầu tiên trong nhiều ngày, Orpheus cảm thấy như đang chơi một giai điệu vui vẻ. “Cảm ơn, thưa chúa tể!”

    “Nhưng có một điều kiện quan trọng,” Hades nói. “Ngươi tuyên bố rằng tình yêu của ngươi mạnh hơn cái chết. Bây giờ ngươi phải chúng minh nó. Ta sẽ cho phép linh hồn của vợ ngươi theo ngươi trở về từ Âm phủ, nhưng ngươi phải tin rằng nàng ta đang di chuyển trong những bước chân của ngươi. Sức mạnh của tình yêu của ngươi phải đủ để hướng dẫn nàng ta ra. Không được quay nhìn nàng ta đến khi ngươi lên tới mặt đất. Nếu ngươi liếc ra sau trước khi nàng ta tắm mình hoàn toàn trong ánh sáng của thế giới phàm trần, ngươi sẽ mất nàng một lần nữa… và lần này là mãi mãi.”

    Cổ họng Orpheus trở nên khô khốc. Anh ta lướt qua phòng ngai, hy vọng để thấy dấu hiệu nào đó của linh hồn của vợ anh ta, nhưng anh ta chỉ thấy những gương mặt khô héo của đám lính gác thây ma.

    “Tôi – tôi hiểu.” anh ta nói.

    “Vậy thì đi đi,” Hades ra lệnh. “Và làm ơn không có âm nhạc trên đường trở về. Ngươi đang khiến chúng ta không làm công việc của mình dưới này.”


    Đọc phần này đầy đủ ở ĐÂY nhé.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/9/16
    bupbecaumua thích bài này.
  2. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.160
    GSP:
    Ap
    Tag bupbecaumua , meo_mup , coilata , Ki No .
    Đây là phần cuối mình đăng nhé. Chỉ còn câu chuyện của Hercules và Jason thôi nhưng mình thấy phần này hợp với phần kết hơn.
    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ nha. ;)
    Mình sẽ đăng phần lời bạt để kết thúc cuốn này ở đây. :)
     
    coilata thích bài này.
  3. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.160
    GSP:
    Ap
    Lời bạt

    Anh bạn, mấy giờ rồi?

    Tôi trễ bữa tiệc sum họp hàng tháng trên Argo II rồi. Tôi chết chắc rồi.

    Việc viết cuốn sách này lâu hơn tôi tưởng, nhưng tôi hy vọng nó hữu ích với bạn. Có lẽ nó sẽ cứu đời bạn, hoặc ít nhất bày ra cho bạn các lựa chọn cho những cách đau đớn và thú vị để chết.

    Tôi cũng hy vọng việc cung cấp pizza và thạch có màu xanh dương suốt đời của tôi bắt đầu sớm. Tôi đang đói.

    Sau khi đọc tất cả những thứ này, nếu bạn vẫn quyết tâm trở thành một anh hùng, bạn chẳng còn hy vọng gì nữa. Vậy thì một lần nữa, tôi chẳng còn hy vọng gì và hầu hết những người bạn của tôi cũng vậy, vì thế, tôi đoán, chào mừng gia nhập hội.

    Mọi người, hãy giữ cho những thanh kiếm của chúng ta sắc bén. Hãy căng mắt bạn ra. Và, nếu bạn khăng khăng đến thăm Nhà tiên tri ở Dephi, vậy thì… chúc một ngày tốt lành.

    Chào thân ái từ Manhattan,

    Percy Jackson.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/9/16
    bupbecaumua thích bài này.
  4. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.499
    Được thích:
    4.889
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Phần đầu dịch không mượt lắm chị ạ.
    Đọc mãi xuống cuối mới phát hiện ra anh này là cái anh xuống âm phủ gảy đàn cứu vợ, nhưng trên đường về không được quay đầu lại nhìn. :))
     
  5. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.160
    GSP:
    Ap
    Đọc thấy hình tượng thú vị và hài hài nhưng dịch sang thấy khô khan quá hì. :3
    Chúc mừng em đã nhớ ra. :)) Mất công đi một đoạn đường dài đến giây phút cuối cùng lại bỏ cuộc. :3
     
  6. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.499
    Được thích:
    4.889
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
     
  7. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.499
    Được thích:
    4.889
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Đọc đến đoạn bị rắn cắn là nhớ ra rồi. Chủ yếu là do tên mấy người này khó đọc khó nhớ quá ấy.
     
  8. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.160
    GSP:
    Ap
    Ừ, khó nhớ lại bị trùng tên. Chị chỉ biết cái tên dễ nhớ thôi. Dịch xong cái này nhớ thêm mấy tên anh hùng nữa còn mấy ông vua mặc kệ. :))
     
    bupbecaumua thích bài này.

Chia sẻ trang này