[Thần thoại] Những anh hùng Hy Lạp của Percy Jackson - Drop - Rick Riordan (Magic Purple dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Phương Tây' bắt đầu bởi Magic Purple, 20/4/16.

  1. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    ATALANTA VS. BA TRÁI TÁO: TRẬN ĐẤU TỬ THẦN CUỐI CÙNG
    (Phần 1)
    Suốt nhiều năm tôi đã nghĩ quý cô này là thủ đô của Georgia.

    Sau đó tôi phát hiện ra AtalantaAtlanta là hai từ riêng biệt, và tôi tự hỏi liệu có lẽ Atalanta được đặt tên theo Atlanta bởi vì cô ấy thực sự thích Braves hay Coca-Cola.

    Nhưng không.

    Hóa ra tên Atalanta trong tiếng Hy Lạp Cổ có nghĩa là sự ngang bằng trong trọng lượng.

    Có lý. Atalanta ngang bằng với bất cứ nam anh hùng nào. Thực tế, cô mạnh và nhanh hơn hầu hết bọn họ, nhưng những người đàn ông Hy Lạp sẽ không đặt cho một phụ nữ cái tên Giỏi Hơn Chúng Tôi. Điều đó sẽ làm tổn thương lòng kiêu hãnh của họ. Lời khen tốt nhất họ sẵn lòng ca tụng là Giỏi Như Một Người Đàn Ông.

    Cha mẹ Atalanta không đặt cho cô cái tên đó. Họ ghét cô từ khoảnh khắc cô được sinh ra.

    Cha cô, Iasus (phát âm Yay Sauce), là vua của Arcadia. Như rất nhiều ông vua Hy Lạp, ông bị ám ảnh với việc có con trai để nối dõi. Có lẽ ông ta nhạy cảm về việc có một cái tên như Vua Yay sauce không đủ chứng tỏ ông là một bậc trượng phu. Khi đứa con đầu tiên của ông hóa ra là một bé gái, ông buồn bã đến nỗi ông làm ngược lại với người Amazon. Ông mang đứa bé mới sinh ra ngoài nơi hoang vu và để nó trên một tảng đá đến chết.

    Ông ta không giành được giải thưởng năm đó cho Người Cha Tuyệt Nhất của Thế Giới.

    Đứa bé khóc và gào thét. Tôi cũng sẽ vậy, nếu cha tôi ném tôi đi. Cô có hai lá phổi khỏe mạnh, vì vậy lát sau một con gấu mẹ khổng lồ ì ạch từ trong rừng bước ra để xem vụ om sòm là gì đấy.

    Điều đó có thể kết thúc tệ hại cho đứa bé và ngon lành cho con gấu.

    May mắn, con gấu này là một người mẹ đau buồn. Những đứa con ruột của nó vừa bị đám thợ săn giết. Nó thấy Atalanta thút thít và quằn quại trên tảng đá, và Mẹ Gấu quyết định nuôi dưỡng đứa bé như con ruột của mình. Nó cẩn thận nhặt Atalanta lên bằng cái miệng khổng lồ của mình và trở lại hang, nơi nó cho đứa bé bú dòng sữa gấu ngon lành.

    Suốt những năm thơ ấu của mình, Atalanta lớn lên nghĩ mình là một con gấu. Cô khỏe mạnh. Cô học được không sợ gì cả ngoài những thợ săn con người. Vào buổi tối, cô rúc vào bộ lông dày của mẹ mình. Suốt ban ngày, cô ăn mật ong và lục lọi Dumpsters, hay bất cứ thứ gì mấy con gấu làm ở Hy Lạp Cổ.

    Cuộc sống thật tuyệt vời… đến khi đám thợ săn trở lại vùng đó. Một buổi chiều, trong khi Gấu Mẹ đang ở ngoài tìm thức ăn, hai gã lẻn vào hang, hy vọng tìm thấy vài con gấu con mà chúng có thể giết để lấy lông, hoặc có lẽ bắt và bán cho một rạp xiếc lưu động. Thay vào đó, chúng tìm thấy một đứa bé con người đang chợp mắt trên một chiếc giường da thú.

    “Anh bạn, điều đó không đúng,” người thợ săn đầu tiên nói.

    “Chúng ta nên đưa đứa bé này ra khỏi đây,” người thợ săn thứ hai nói.

    Giọng của họ đánh thức Atalanta. Cô gầm lên và nhe hàm răng của mình.

    “Được rồi, cô bé,” thợ săn đầu tiên nói. “Chúng tôi sẽ cứu cháu.”

    Atalanta không muốn được cứu. Cô cào vào đôi mắt hai người thợ săn và đá vào đũng quần họ, nhưng những người đàn ông lớn hơn và khỏe hơn. Họ bắt cóc cô và mang cô trở lại làng của họ, điều này hẳn đã làm tan nát trái tim Mẹ Gấu. Lần thứ hai, con người đã đột kích nhà và gia đình của nó. Nó thực sự cần một hệ thống an ninh tốt hơn.

    Người dân làng làm hết sức để nuôi nấng Atalanta như một con người. Họ dạy cô cách nói chuyện, mặc quần áo và ăn với một cái nĩa. Họ ngăn cản cô vồ người và nằm lì trong suốt mùa đông.


    Atalanta thích nghi, nhưng cô không bao giờ mất đi khía cạnh hoang dã của mình. Cô thích mặc lông thú hơn váy áo. Ánh nhìn hung dữ của cô có thể khiến chiến binh dày dạn nhất lùi lại. Trước khi cô mười bốn tuổi, cô có thể bắn tên và dùng dao tốt hơn bất cứ ai trong làng. Cô có thể chạy nhanh hơn con ngựa nhanh nhất.

    Cô lớn lên cao hơn và mạnh hơn bất cứ người phụ nữ nào mà dân làng từng thấy. Với làn da màu đồng và mái tóc vàng hoe của mình (một sự hiếm có ở Hy Lạp), cô vừa lộng lẫy vừa đáng sợ. Dân làng bắt đầu gọi cô Atalanta, cân bằng trong trọng lượng, bởi vì không người đàn ông nào có thể vượt trội hơn cô. Bất cứ ai cố gắng đều kết thúc bằng tử vong.

    Có lẽ sẽ không làm bạn ngạc nhiên khi nữ thần yêu thích của cô là Artermis, trinh nữ săn bắn. Atalanta không hề trở thành một môn đồ thực sự của Artermis, nhưng cô ngưỡng mộ tất cả về nữ thần: sự tự tin của nữ thần, kĩ năng săn bắn của nữ thần, cách nữ thần giết bất cứ người đàn ông nào dám xem nữ thần khôi hài.

    Khi cô mười sáu tuổi, Atalanta không còn được dân làng chào đón. Họ bắt đầu nói chuyện về những viễn cảnh hôn nhân cho cô, và Atalanta nghĩ cô tốt hơn là rời đi trước khi cô làm tổn thương ai đó.

    Cô trở lại nơi hoang dã, nơi cô có thể sống như Artemis, mà không có những người đàn ông phiền phức. Atalanta không tìm lại được Mẹ Gấu của cô, nhưng cô đã tìm được một cái hang làm cô nhớ về nhà của mình. Nó ở nửa đường lên một ngọn núi, nơi một dòng suối lạnh chảy ra từ những tảng đá và cung cấp nước chảy vô hạn. Những tấm màn thường xuân phủ lấy lối vào hang, cho cô sự riêng tư. Quang cảnh từ cổng trước của cô rất ngoạn mục: một thung lũng đầy những bông hoa dại, những khu rừng sồi và thông và không có những con người khác trong tầm nhìn.

    Những người hàng xóm duy nhất của cô là các nhân mã, họ biết tốt hơn là không làm phiền cô.

    Ừm… hầu hết. Một lần, hai anh em ngựa đực trẻ tên là Rhoikos và Hylaios say xỉn và quyết định bắt Atalanta và buộc cô kết hôn với chúng là một ý tưởng tuyệt vời.

    Hai nhân mã. Một Atalanta. Ai trong chúng muốn kết hôn với cô? Chúng đã không lên kế hoạch xa đến thế. Chúng say xỉn. Chúng là nhân mã. Chúng không cần kế hoạch không bốc mùi.

    Chúng sơn mặt đỏ, dùng dây nho quấn lấy đầu chúng và mặc vào chiếc áo thun buổi hòa nhạc Phish có họa tiết bẩn thỉu nhất của mình. Thường thì điều đó đủ để dọa ngay cả những kẻ khó chơi nhất. Chiều hôm đó, trong khi Atalanta đang ra ngoài đi săn, hai nhân mã trốn trong rừng cây gần hang của cô, hy vọng phục kích cô khi cô về nhà.

    Atalanta xuất hiện với cung và ống tên, một xác hươu quàng qua vai cô. Hai nhân mã ra khỏi rừng, gào thét và vẫy những ngọn giáo của chúng.

    “Kết hôn với ta hay chết!” Rhoikos hét lên.

    Hắn ta mong chờ Atalanta đổ sụp trong một vũng nước mắt. Thay vào đó, cô thả xác con hươu của mình xuống, bình tĩnh lên một mũi tên và bắn Rhoikos xuyên qua giữa trán hắn ta. Tên nhân mã ngã chết.

    Hylaios giận dữ gầm lên. “Sao ngươi dám giết bạn của ta?”

    “Lùi lại,” Atalanta cảnh báo, “hoặc ngươi sẽ là kẻ tiếp theo.”

    “Ta sẽ lấy ngươi làm vợ!”

    “Phải… điều đó sẽ không xảy ra.”

    Hylaios nâng ngọn giáo của mình lên và xông tới. Atalanta bắt xuyên tim hắn ta.

    Cô nhúng một mũi tên vào máu nhân mã và viết trên u vai của chúng: KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ KHÔNG. Rồi cô để chúng thối rữa.

    Sau đó, những nhân mã khác dành cho cô rất nhiều không gian.

    Atalanta hẳn sẽ vui vẻ dành phần còn lại của đời mình cô độc trong những khu rừng đó – ăn quả hạch và quả mọng, dệt những cái rổ và dạo chơi với những sinh vật rừng dễ thương, sau đó theo dõi, bắt chúng và giết chúng.

    Đọc đầy đủ phần này ở ĐÂY nhé. :)
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/3/17
    bupbecaumua thích bài này.
  2. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Tag: Ki No, coilata , meo_mup , bupbecaumua . Phần mới nha mọi người.
    Là sao nàng?
     
    coilata thích bài này.
  3. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Atlanta hay Atlantic còn nghe chứ cô này thì chưa bao giờ luôn.
     
  4. meo_mup

    meo_mup Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    194
    Được thích:
    178
    Đã thích:
    107
    GSP:
    Ap
    Cô ăn mật ong.
    Ý là khen á, ta gõ nó cứ líu ríu vào nhau! Và cũng nhờ truyện này ta biết Atlanta và Atalanta chả lan quyên gì với nhau hehe.
     
  5. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Ha ha bác Rick thích làm mọi người bối rối. :))
    Không rõ nữa nàng ui. Ta gõ Telex nên ríu vào sẽ ra lỗi ngay á.
    bupbecaumua : Klq cơ mà cái mẩu củi ấy làm chị nhớ Frank ghê. 7onion37 Bác Rick chẳng đi sâu vào chi tiết này gì cả, mà may là không có chứ lỡ đâu bác lại tiễn cậu ấy lên đường thì toi. 3onion29
     
    bupbecaumua thích bài này.
  6. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Thực sự thì phần 2 em không thích lắm, vì nhiều nhân vật. :(( Cái hài của bác cũng không còn nhiều nữa mà chủ yếu tập trung miêu tả tâm trạng nhân vật.
     
  7. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    ATALANTA VS. BA TRÁI TÁO: TRẬN ĐẤU TỬ THẦN CUỐI CÙNG
    (Phần 2)

    Ngày tiếp theo, họ bắt đầu lên đường tìm con lợn. Khi họ đi, những thợ săn khác lạnh nhạt với Atalanta, vì vậy cô ăn chủ yếu dùng bữa với Hoàng tử Meleager. Anh ta cố hết sức để không tán tỉnh cô. Anh ta hỏi về những ngày trước đây của cô. Anh ta hỏi lời khuyên của cô cho những cách tốt nhất để theo dấu và bẫy. Mặc dù không hề mong đợi, Atalanta bắt đầu nồng nhiệt với chàng trai. Cô chưa bao giờ ở bên cạnh ai đó mà hầu như… ừm, đáng kính trọng.

    Họ đã có thể trở thành bạn bè, hoặc có lẽ hơn. Nhưng, trước khi điều đó có thể xảy ra, Atalanta tìm được dấu vết của con lợn. Cô tìm thấy dấu móng lợn có kích thước của những cái nắp thùng rác dẫn qua một đầm lầy. Đó là manh mối đầu tiên của cô.

    Những người thợ săn tỏa ra. Họ lùng sục qua đầm lầy, cao lên đến thắt lưng của họ trong nước nhầy nhụa, những đôi giày của họ dính trong bùn. Những đám mây muỗi kêu vo vo quanh mặt họ khi họ đứng trong bãi cỏ đầm lầy cao hơn đầu họ, làm không thể thấy được.

    Bạn sẽ nghĩ là sẽ dễ dàng nghe thấy một con lợn khổng lồ khi nó xông tới, nhưng Con Lợn Tử Thần không cho họ cảnh báo nào. Nó đâm sầm qua đám sậy như một con sóng thủy triều thịt lợn, giẫm nát Kepheus, xuyên qua Ankaios với răng nanh của nó, và ném Mopsos qua một bên sau khi ngọn giáo của ông ta nảy vô hại khỏi bộ da của nó. Con lợn bắn tia chớp từ miệng nó, điều này đặc biệt kinh tởm cho người tiếp nhận nếu bạn đang chiến đấu sâu đến thắt lưng trong nước nhầy nhụa. Chẳng bao lâu hai mươi thợ săn đã chết – bị rán, giẫm bẹp hay bị lột da. Một thợ săn, Peleus, xoay sở để ném ngọn lao của mình, nhưng anh ta kinh hãi đến độ cú ném của anh ta đi xa ra và anh ta tình cờ giết bạn mình Eurytion.

    Người duy nhất giữ được sự bình tĩnh là Atalanta. Khi con quái vật điên cuồng, cô đứng tại chỗ, lấy cung ra và đợi cho một cú bắn. Con lợn rừng xoay về phía Meleager, sẵn sàng để làm nổ tung hoàng tử với tia chớp. Atalanta bắn tên. Mũi tên của cô đập vào lưng sinh vật mạnh đến nỗi nó đâm qua xương sống. Hai chân sau của con lợn đổ sụp, ngay lập tức tê liệt.

    Con Lợn Tử Thần rống lên trong đau đớn, cái cách bạn sẽ nếu một mũi tên xuyên qua xương sống của bạn. Nó kéo lê bản thân mình qua đầm lầy đến khi Meleager bước tới trước và đâm thanh kiếm của mình qua lồng ngực con quái vật, xuyên qua tim nó.

    Những thợ săn còn lại từ từ khôi phục từ cú sốc của họ. Họ chôn những người chết. Họ băng bó các vết thương. Họ lột da con lợn, điều mà hẳn chẳng bao giờ xong. Trước khi họ làm xong, mọi người nóng nực, mệt mỏi và cáu gắt.

    Tôi nên có da con lợn,” Mopsos nói, người mà, một cách phi thường, đã sống sót. “Tôi đã ném ngọn giáo đầu tiên.”

    “Nó chẳng làm thiệt hại gì,” Atalanta nhắc nhở hắn ta.

    “Tất cả chúng ta nên chia sẻ bộ da!” Peleus hét lên.

    Atalanta chế giễu. “Ngươi muốn một phần thưởng bởi vì ngươi tình cờ giết bạn mình à?”

    “Mọi người!” Meleager hét lên. “Atalanta tổn thương con lợn đầu tiên. Không có cô ấy, tôi sẽ không bao giờ hạ gục được con lợn. Bộ da hợp lý thuộc về cô.”

    Hai người họ hàng của Meleager bước ra trước – em trai anh ta Toxeus và chú anh ta Plexippus. (Và chúng ta có thể dừng một chút để trầm trồ những cái tên đó xấu xí như thế nào chứ? Cảm ơn.)

    “Ngươi sẽ hối hận điều này, anh trai,” Toxeus cảnh báo. “Đừng có mà thiên vị người phụ nữ hoang dã này hơn chính gia đình của mình.”

    “Tôi sẽ không bao giờ hối hận vì công bằng,” Meleager nói.

    Anh ta đưa bộ da lợn cho Atalanta, cô hẳn đang nghĩ, Ồi, cảm ơn. Mình đã luôn muốn làm một quả kinh khí cầu bằng da lợn. Nhưng cô cũng khá là ấn tượng rằng Meleager đã đứng về phía cô.

    Những người thợ săn trở lại cung điện cho điều được cho là một bữa tiệc ăn mừng, nhưng những họ hàng của Meleager không có tâm trạng cho tiệc tùng. Họ càng uống nhiều, họ càng trở nên giận dữ. Atalanta ngu ngốc. Meleager ngu ngốc, đưa cho ả ta bộ da lợn chỉ bởi vì nó là một kẻ tệ hại vì những người phụ nữ xinh đẹp.

    Điều đó đúng. Meleager đã muốn Atalanta làm vợ mình, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ biết liệu mối quan hệ sẽ có hiệu quả.

    Trong giữa bữa tối, Toxeus và Phlexippus đánh Atalanta khỏi ghế của cô. Họ lấy tấm da lợn và từ chối trả nó lại. Những thợ săn khác cười và giễu cợt đến khi mọi việc biến thành một vụ cãi nhau. Atalanta có lẽ sẽ giết toàn bộ bọn họ, nhưng Meleager đã hành động trước. Anh ta rút kiếm ra và giết em trai cùng chú của mình.

    Mẹ của Meleager, Nữ hoàng Althaia, kinh hãi.

    “Ta đã cứu ngươi khi ngươi là một đứa bé!” bà hét lên. “Đây là cách ngươi báo đáp ta à? Ngươi giết chính những thành viên gia đình mình vì tình yêu của một ả đàn bà hoang dã à?”

    “Mẹ, đợi đã –”

    Althaia xông ra khỏi sảnh ăn. Bà lao vào phòng ngủ của mình, mở cái hộp khóa của mình và ném mẩu củi phép thuật vào lò sưởi đang cháy dữ dội.

    Mẩu củi tan rã ra thành tro. Bên dưới sảnh ăn, Meleager cũng vậy.

    Atalanta vượt qua cơn thịnh nộ và nỗi thương tiếc. Cô muốn giết mọi người trong cung điện, nhưng cô bị áp đảo về số lượng khủng khiếp. Cô biết cô sẽ bị hành hình nếu cô ở lại, vì vậy cô chạy trở lại về hang động của mình, đôi mắt cô cay xè với nước mắt. Cô thề không bao giờ trở lại thế giới “văn minh”. Con người chẳng là gì ngoài rắc rối. Gấu, nai và sóc dễ hiểu hơn rất nhiều.

    Không may, thế giới văn minh chưa xong với cô.

    Cuộc Săn Con Lợn Kalydonian khiến cô nổi tiếng hơn bao giờ. Danh tiếng của cô lan truyền. Cuối cùng cha cô, Vua Iasus của Arcadia, quyết định đó là lúc mang con gái ông về nhà.


    Có lẽ bạn đang tự hỏi làm sao Iasus nhận ra Atalanta là con gái của ông ấy. Ý tôi là, không có những bài kiểm tra quan hệ cha con lúc bấy giờ. Không có giấy khai sinh. Iasus không phải là người duy nhất ở Hy Lạp Cổ ném con gái còn ẵm ngửa của mình. Cô có thể là đứa bé của ai đó khác được nuôi bởi những động vật hoang dã. Xảy ra mọi lúc.

    Những câu chuyện không rõ ràng cho lắm, nhưng hình như Atalanta và Iasus cùng đến thăm những nhà tiên tri ở khoảng cùng thời gian và biết được sự thật.

    Atalanta trên đường về nhà khi cô tình cờ đi qua một nữ tiên tri địa phương chào mời đọc lá bài tarot thông thường, nửa giá bùa yêu và sự thông thái thần thánh từ các vị thần. Atalanta quá sốc bởi cuộc Tàn sát Gia đình Săn Lợn nên cô quyết định cô có thể dùng một chút hướng dẫn.

    “Ôi Nhà tiên tri,” cô nói, “điều gì sẽ xảy ra với tôi? Tôi có thể sống nơi hoang dã mà không bị làm phiền một lần nữa không? Tôi có thể ra đi với không bao giờ phải kết hôn không?”

    Nhà tiên tri nói bằng một giọng khàn khàn. “Nữ thợ săn, ngươi không cần một người chồng, và ngươi sẽ hạnh phúc hơn khi không có, nhưng hôn nhân là số mệnh ngươi không thể tránh khỏi. Thậm chí ngay bây giờ, cha ngươi Iasus tìm kiếm ngươi. Hắn ta sẽ không nghỉ ngơi đến khi ngươi cưới chàng trai phù hợp nào đó. Điều tốt nhất ngươi có thể làm là đón nhận thử thách phía trước và đề ra những điều kiện của chính ngươi cho việc ngươi sẽ kết hôn như thế nào.”

    “Điều đó sẽ bảo đảm cho tôi một cuộc hôn nhân hạnh phúc ư?”

    “Ồ, không. Hôn nhân sẽ là sự hủy hoại của ngươi. Ngươi sẽ mất đi nhân dạng sau khi ngươi kết hôn. Điều đó không thể tránh khỏi.”

    “Điều đó thật tồi tệ,” Atalanta nói. “Tôi ghét những lời tiên tri.”

    “Cảm ơn vì lễ vật của ngươi,” Nhà tiên tri nói. “Chúc một ngày tốt lành.”

    Trong khi đó, ở Arcadia, Vua Iasus cũng tham khảo một nhà tiên tri, bà xác nhận những nghi ngờ của ông: nữ thợ săn vĩ đại Atalanta thực sự là con gái mất tích từ lâu của ông, và cô sẽ nhanh chóng về nhà để kết hôn.

    “Điều đó thật tuyệt!” nhà vua kêu lên. “Ta yêu những lời tiên tri! Bây giờ con bé rất nổi tiếng… ta có thể dùng nó để làm một cuộc liên hôn tuyệt vời. Ta cần làm gì để tìm lại con bé?”

    “Chỉ cần ngồi vững,” Nhà tiên tri nói. “Atalanta sẽ tự mình trở về.”

    Nhà vua trở về cung điện của mình. Một vài ngày sau, ông không ngạc nhiên khi Atalanta xuất hiện trước cổng. Đám lính gác hộ tống cô vào, và Iasus bị ấn tượng bởi điều ông thấy. Atalanta xinh đẹp! Có lẽ hơi to con và cơ bắp cho một công chúa đúng đắn, nhưng mái tóc vàng rũ xuống của cô là một điểm cộng. Cô trông khỏe mạnh và sẵn sàng để sinh nở. Phải, cô là một mẫu phụ nữ tốt có thể kết hôn.

    “Con gái yêu dấu của ta!” ông nói.

    Atalanta cau mày. “Người ông đã để lại trong nơi hoang dã đến chết.”

    “Ừm, rõ ràng đó là một điều sơ suất. Nhưng tại sao day đi day lại quá khứ? Hãy nói về việc con sẽ kết hôn đi!”

    Atalanta muốn bắn một mũi tên xuyên đầu nhà vua. Thật là một tên ngớ ngẩn!

    Tuy nhiên… cô nhận ra điều gì đó của chính mình trong Iasus. Ông ta có cùng nụ cười hung dữ, cùng đôi mắt tàn nhẫn. Ông ta không quan tâm về tình cảm. Ông ta chỉ thích thú điều sẽ giúp ông ta sống sót. Atalanta hiểu điều đó, thậm chí nếu nó đau đớn. Cô bắt đầu tự hỏi liệu cô đã thừa kế sự hoang dã của cô từ Mẹ Gấu hay từ người cha hoàng gia của cô.

    “Con không muốn kết hôn,” cô nói. “Nhưng, bởi vì Nhà tiên tri đã nói với con rằng con không thể tránh nó, con sẽ đặt những điều kiện của chính mình.”

    Nhà vua cau mày. “Cha của cô dâu luôn luôn đặt ra những điều kiện. Ta biết những kẻ cầu hôn nào có thể mang lại những đồng minh hùng mạnh nhất và có lợi ích nhất với vương quốc.”

    “Chúng ta làm nó theo cách của con,” Atalanta khăng khăng.

    “Hoặc?”

    “Hoặc con sẽ sử dụng những cơ hội của mình và bất kể Nhà tiên tri. Con sẽ giết cha và tất cả lính gác của người. Sau đó con trở lại rừng rậm.”

    “Hãy làm theo cách của con,” nhà vua quyết định. “Chúng ta tiến hành như thế nào?”

    Atalanta mỉm cười. “Cha có một trường đua không?”

    “Dĩ nhiên. Mỗi thành phố Hy Lạp đáng giá đều có một trường đua.”

    “Gặp con ở đó vào buổi sáng. Lan truyền tin tức: bất cứ ai muốn trở thành người cầu hôn của con nên xuất hiện mang đôi giày chạy tốt nhất của anh ta.”

    Vua Iasus muốn hỏi, nhưng ông quyết định không hỏi. Atalanta đang nắm chặt cung tên của cô như thể cô rất nghiêm túc. “Rất tốt. Sáng mai.”

    Những sứ giả của nhà vua mang tin tức khắp Arcadia. Công chúa xinh đẹp, đáng sợ Atalanta đã trở về vương quốc. Cô chuẩn bị cướp đoạt trên đường đua. Mang theo đôi giày chạy của các người!

    (Thực tế, lúc bấy giờ hầu hết người Hy Lạp chạy đua bằng chân trần. Họ cũng ở trần chạy đua. Nhưng, nếu nó giống với bạn, tôi sẽ tưởng tượng họ mặc đồ thể thao và giày Reeboks.)

    Buổi sáng tiếp theo, một đám đông chen chúc cả đấu trường. Mọi người tò mò xem cách chọn một người chồng kì lạ và có ý thức thể thao của Atalanta. Năm mươi hay sáu mươi người cầu hôn tiềm năng tập trung trên đường đua – tất cả những chàng trai trẻ từ những gia đình tốt. Này, có ai sẽ không muốn cưới một công chúa chứ? Và nếu họ chỉ phải thắng một cuộc chạy đua để giành được cô dâu – điều đó là cách ghi điểm dễ dàng nhất từng thấy!

    Đọc phần này đầy đủ ở ĐÂY nhé. :)
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/3/17
    meo_mupbupbecaumua thích bài này.
  8. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
  9. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    => câu này mâu thuẫn

    => bỏ "đã"
    Cô này nghe lạ nhỉ? Câu chuyện cũng lạ. Người thường được phong anh hùng hả chị?
     
  10. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Sửa thành "Mặc dù không hề mong đợi, Atalanta bắt đầu nồng nhiệt với chàng trai." nhá?
    Ừ hầu như mọi người nghe về nam anh hùng như Perseus, Theseus, Jason, Hercules, Odysseus, Orpheus... thôi, ít nghe về nữ. :3
    Anh hùng trong TTHL hầu hết là người thường (hoặc á thần) lập được những chiến công như giết con quái vật quấy phá dân làng hay thực hiện theo yêu cầu được giao (do bị trừng phạt) nào đấy. Tên Peleus trong phần này cứ suốt ngày "vô tình" giết người thôi nên sau này cứ phải đi sám hối.
     
    bupbecaumua thích bài này.
  11. meo_mup

    meo_mup Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    194
    Được thích:
    178
    Đã thích:
    107
    GSP:
    Ap
    Xí, nàng ơi? Cái trọi này là theo nguyên bản bạn Percy của mình nói à? Hơi sai chính ta xíu á.

    Mà sao đọc cái truyện này, thấy mấy bạn nam hình như hơi thiếu iode hay sao á. Ngâu quá chừng ngâu mà!
     
  12. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    À... cái đó ta sai đấy. 6onion34

    Thông cảm đi nàng, đây là cách một thằng nhóc mười-sáu-tuổi nhìn thế giới. 8onion38
     
  13. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    ATALANTA VS. BA TRÁI TÁO: TRẬN ĐẤU TỬ THẦN CUỐI CÙNG
    (Phần 3)

    Vài tháng sau, một anh chàng tên là Hippomenes tình cờ có việc ở thị trấn. Anh ta xuất thân từ một gia đình giàu có trong một thành phố dưới bờ biển. Cha anh ta, Megareus là con trai của Poseidon, vì vậy rõ ràng Hippomenes có dòng dõi tuyệt vời. Anh ta cũng được huấn luyện trong công việc anh hùng bởi nhân mã thông thái Chiron, ông ấy chỉ dạy những người giỏi nhất. (Gồm cả tôi, tôi đang không khoe mẽ đến thế. Được rồi, có lẽ tôi đang khoe khoang.)

    Một buổi sáng, Hippomenes đang lang thang qua thị trấn khi anh ta chú ý thấy tất cả những người địa phương đang đóng cửa cửa hàng và nhanh chóng đến đường đua.

    “Có chuyện gì thế?” anh ta hỏi chủ tiệm. “Có vẻ hơi sớm để ngủ trưa.”

    Ông chủ tiệm cười toe. “Atalanta có một mẻ người cầu hôn mới để giết… Ý tôi là, đua.”

    Ông giải thích về chương trình thực tế nổi tiếng của Atalanta: Đàn Ông Độc Thân (Kẻ Ta Chuẩn Bị Đuổi Kịp Và Moi Ruột). Hippomenes không chắc liệu nên cười hay nôn ra.

    “Điều đó thật kinh khủng!” Anh ta nói. “Những người đàn ông đó hẳn là những tên đần! Không người phụ nữ nào, dù cho tuyệt vời như thế nào, xứng đáng với một sự mạo hiểm như thế.”

    “Tôi đoán anh chưa gặp Atalanta,” chủ tiệm nói. Sau đó ông ta nhanh chóng rời đi.

    Hippomenes bị sự tò mò đánh bại. Anh ta theo đám đông đến sân thi đấu, nơi nửa tá những người cầu hôn mới đã tập trung để thử vận may của họ. Hippomenes không thể tin quá nhiều người đàn ông có thể ngu ngốc như thế.

    Sau đó anh ta thấy Atalanta. Cô đứng một bên thực hiện vài động tác duỗi người. Trong chiếc áo chiton trắng đơn giản của cô, với bím tóc vàng của cô, cô là người phụ nữ xinh đẹp nhất Hippomenes từng thấy. Trong một cơn choáng váng, anh tay chen chúc qua đám đông đến khi anh ta đứng cạnh những người cầu hôn.

    “Tôi phải xin lỗi,” anh ta nói với họ. “Tôi đã nghĩ mạo hiểm cuộc sống của ai đó cho bất cứ người phụ nữ nào thật lố bịch. Bây giờ khi tôi đã thấy nàng, tôi hoàn toàn hiểu được.”

    Một trong những người cầu hôn cau mày. “Phải, điều đó thật tuyệt, anh bạn. Bước qua một bên. Tuần này là lượt của chúng ta.

    Atalanta tình cờ nghe được cuộc trao đổi. Cô giả vờ không nhìn, nhưng ngoài khóe mắt của cô đánh giá Hippomenes: tóc xoăn đen, đôi mắt xanh biển, mạnh mẽ, tay chân duyên dáng. Giọng nói của anh ta là thứ thực sự bắt được sự chú ý của cô. Nó ấm áp, dễ chịu và ngọt ngào (đây là lời khoác lác trong tuần của tôi; cảm ơn, lớp học dự bị SAT), như thác nước bên ngoài hang động cũ của Atalanta. Cô cảm thấy sự ấm áp kì lạ trong ngực mình – điều gì đó cô đã không trải qua từ khi Meleager đứng về phía cô trong suốt Cuộc Săn Lợn Kalydonian.

    Cô cố gắng làm sạch tâm trí mình. Cô có một cuộc đua để thắng và sáu người cầu hôn để giết.

    Vua Iasus gọi người chạy đầu tiên đến chỗ của hắn ta. Atalanta đến vị trí bắt đầu của mình, hai mươi bước phía sau.

    Hippomenes quan sát, bị mê hoặc, khi Atalanta đuổi kịp kẻ sẽ là chồng cô người này đến người khác. Cô chạy nhanh hơn một mũi tên bắn từ một cái cung Scythian (giải thích: siêu nhanh). Cô di chuyển duyên dáng hơn một con báo. Và cái cách cô rút mấy con dao của cô ra và giết những kẻ cầu hôn đó… Ôi chao. Thật là một người phụ nữ!

    Nếu anh ta có bất cứ sự khôn ngoan nào, Hippomenes đã nên bỏ chạy trong kinh hãi. Thay vào đó, anh ta rơi vào lưới tình vô vọng.

    Sau cuộc đua cuối cùng, khi đám đông đang giải tán, anh ta tiến đến chỗ công chúa chiến thắng, người đang lau máu khỏi mấy con dao của mình.

    “Ô công chúa xinh đẹp!” Hippomenes nói. “Tôi có thể nói chuyện với nàng không?”

    Atalanta không chắc anh ta đang nói chuyện với mình. Cô đang đổ mồ hôi sau sáu cuộc chạy đua. Gương mặt cô đầy vết bẩn từ việc cố gắng hết sức, và bím tóc của cô đã bị tháo ra. Hai chân cô đóng đầy đất sét. Chiếc áo chiton của cô biến màu với máu và nước mắt của những đối thủ đã chết của cô.

    Và chàng trai này nghĩ cô xinh đẹp à?

    “Ngươi có thể nói chuyện,” cô nói.

    “Những người cầu hôn mà nàng chạy đua đó,” Hippomenes nói, “họ không phải là những đối thủ xứng đáng. Vinh quang trong việc đánh bại những người đàn ông như vậy ở đâu chứ? Thay vào đó hãy đua với tôi. Tôi hiểu giá trị của nàng.”

    “Ồ, ngươi hiểu, hả?”

    Hippomenes cúi đầu. “Ông của tôi là Poseidon, chúa tể của những con sóng. Tôi biết lực lượng của tự nhiên khi tôi nhìn họ. Những người khác chỉ thấy sắc đẹp của nàng và sự giàu có của cha nàng. Tôi nhìn nàng và tôi thấy những ngọn gió của một cơn bão. Tôi thấy dòng chảy kêu gào của một dòng sông vĩ đại. Tôi thấy người phụ nữ hùng mạnh nhất từng thấy được tạo bởi các vị thần. Nàng không cần người chồng cố gắng làm chủ nàng. Nàng cần một sự cân bằng để chia sẻ cuộc sống của nàng. Để tôi chứng minh tôi là người đàn ông đó.”

    Trái tim Atalanta đập vào lồng ngực của cô. Cô chưa bao giờ được khen ngợi theo một cách chân thật như thế.

    “Tên của ngươi là gì?” cô hỏi.

    “Hippomenes.”

    “Ngươi có được gọi là Hippo không?”

    “Tôi không.”

    “Tốt đấy. Nghe này, Hippomenes, ta đánh giá cao tình cảm, nhưng ta không đáng để mạo hiểm. Ta chắc chắn cả trăm cô gái trong thành phố này sẽ gào thét để cưới ngươi. Hãy tự thực hiện một đặc ân cho chính mình. Chọn một trong bọn họ. Xoay lại, rời đi và quên ngươi từng gặp ta. Ta sẽ ghét phải giết người đàn ông nhã nhặn ở Hy Lạp.”

    Hippomenes quỳ tại chân cô. “Quá trễ rồi, công chúa. Bây giờ tôi đã gặp nàng. Tôi không thể quên nàng.” Anh ta nắm tay cô. “Tôi chỉ có thể cầu nguyện tình yêu của tôi mạnh mẽ và không thể bị kiềm chế như nàng. Khi nào chúng ta đua?”

    Một dòng điện chạy qua cơ thể Atalanta. Điều cô đang cảm thấy… nỗi buồn? Đáng tiếc? Cô chưa bao giờ yêu ai trước đây. Cô không biết cách để nhận ra xúc cảm.

    Cô muốn từ chối cuộc đua với Hippomenes, nhưng cha cô đứng gần đó, quan sát như một con chim ưng. Biểu hiện của ông rõ ràng: Con đã tạo những luật đó. Bây giờ con phải theo nó.

    Atalanta thở dài. “Hippomenes đáng thương. Ta ước ta có thể tha mạng cho ngươi, nhưng, nếu ngươi quyết tâm chết, hãy gặp ta ở đây vào tuần tới, cùng ngày giờ, và chúng ta sẽ xem ai nhanh hơn.”

    Hippomenes hôn bàn tay lốm đốm máu của cô. “Vậy thì, tuần sau.”

    Khi anh ta rời sân vận động, đám đông tách ra quanh anh ta sợ hãi. Không người nào từng đến gần Atalanta như thế và còn sống. Chắc chắn không ai từng dám hôn tay cô mà không làm phẫu thuật cắt bỏ mặt mình.

    Đầu óc Hippomenes đang chạy đua. Anh ta biết anh ta không thể thắng Atalanta mà không có sự giúp đỡ thần thánh. Ông của anh ta là Poseidon tuyệt vời trong nhiều khía cạnh, nhưng Hippomenes nghi ngờ ông ấy có thể giúp đỡ anh trong việc chiến thắng một cuộc chạy đua hay một trái tim phụ nữ. Có lẽ Poseidon có thể làm gián đoạn cuộc đua bằng cách gây ra một trận động đất hay một con sóng thủy triều, nhưng điều đó sẽ giết hàng ngàn người, điều này không phải là thiệt hại phụ thêm mà Hippomenes muốn trong ngày cưới của mình.

    Anh ta hỏi chung quanh đến khi anh ta có lời hướng dẫn đến điện thờ gần nhất của Aphrodite. Nó không được dùng đến và bỏ bê ở rìa của thị trấn, tôi cho là bởi vì người dân ở Arcadia thích thú đánh cược vào những cuộc đấu tử thần hơn là lãng mạn.

    Hippomenes dọn dẹp điện thờ. Anh ta lau án thờ, sau đó cầu nguyện với nữ thần tình yêu.

    “Hãy giúp tôi, Aphrodite!” anh ta kêu lên. “Tình yêu là sức mạnh lớn nhất trên thế giới. Hãy để tôi chứng minh điều đó! Tôi chắc chắn Atalanta yêu tôi. Tôi yêu nàng, nhưng nàng thờ phụng nữ thần đồng trinh, Artermis. Hãy cho thế giới thấy người là nữ thần hùng mạnh nhất! Hãy giúp tôi giành được trái tim Atalanta bằng cách chiến thắng cuộc đua này!”

    Một cơn gió cuộn xoáy qua điện thờ, lấp đầy không khí với mùi của hoa táo. Một giọng nói phụ nữ thì thầm trong gió. Hippomenes, chàng trai trẻ của ta…

    “Aphrodite?” anh ta hỏi.

    Không, Ares đây, giọng nói khiển trách. Dĩ nhiên là Aphrodite đây. Ngươi đang cầu nguyện trong điện thờ của ta, phải không?

    “Đúng rồi, xin lỗi.”

    Ta sẽ giúp ngươi giành được tình yêu của Atalanta, nhưng nó sẽ không dễ dàng. Ta không thể gia tăng tốc độ chạy của ngươi. Ta không kiểm soát những cuộc thi đấu thế thao. Nike trông nom mấy thứ đó, và nàng ta buồn chán cực.

    “Tôi là một người chạy nhanh,” Hippomenes hứa hẹn. “Nhưng Atalanta nhanh hơn. Nếu không có cách nào đó để làm nàng ấy chậm lại –”

    Đúng thứ ta có. Ba trái cây bằng vàng có kích thước quả bóng chày lơ lửng trôi vào điện thờ và hạ xuống trên án thờ.

    “Táo ư?” Hippomenes hỏi.

    Không chỉ là những quả táo nào đó. Chúng từ cây thiêng của ta ở Cyprus. Ta đã mang chúng đến đây đặc biệt cho ngươi!

    “Chao ôi, cảm ơn.”

    Việc vận chuyển là miễn phí cho đơn hàng đầu tiên của ngươi.

    “Vậy tôi nên cho Atalanta ăn chúng à?”

    Không, không. Nàng ta sẽ cho ngươi bắt đầu trước, đúng chứ?

    “Phải. Như là hai mươi bước.”

    Khi ngươi chạy, bất cứ khi nào Atalanta đến quá gần, hãy thả một trong những trái táo này trên đường của nàng ta. Nàng ta sẽ dừng lại để nhặt nó lên, điều này sẽ trì hoãn cho ngươi thêm vài giây. Ngươi sẽ có ba cơ hội để làm chậm nàng ta. Nếu ngươi canh giờ chuẩn xác, ngươi có thể chạy qua vạch đích trước khi nàng ta giết ngươi.

    Hippomenes nhìn chằm chằm những quả táo. Chúng có thể từ một cây táo thiêng, nhưng chúng trông không có phép thuật. Chúng trông như những trái táo Vàng Ngon Ngọt bình thường, $1.29/lb. ở Safeway.

    “Tại sao Atalanta sẽ dừng lại để nhặt chúng lên?” anh ta hỏi. “Nàng ấy cần thêm chất xơ trong chế độ ăn kiêng à?”

    Những trái táo này không thể nào kháng cự được, nữ thần nói. Chỉ như tình yêu. Chỉ như ta. Hãy có lòng tin, Hippomenes.

    “Tôi sẽ, thưa nữ thần. Tôi sẽ làm chính xác như người nói.”

    Một điều nữa: khi ngươi giành được trái tim của Atalanta, hãy trở lại đây và hiến tế cho ta đúng đắn. Đừng quên tán dương ta.

    “Dĩ nhiên! Cảm ơn!”

    Hippomenes nhặt những quả táo lên và chạy về thị trấn. Anh ta đã tập luyện rất nhiều trước cuộc đua.

    Tuần tiếp theo, đám đông lại tập trung ở sân vận động. Vụ cá cược đặt cao. Vua Iasus đề nghị năm ăn một rằng Hippomenes sẽ đi được nửa đường quanh đường đua; một ngàn ăn một rằng anh ta sẽ thực sự chiến thắng cuộc đua. Những người trong thị trấn không thể đợi để xem chàng trai trẻ đẹp trai, dũng cảm này sẽ đi được bao xa trước khi anh ta bị giết.

    ---
    Đọc đầy đủ phần này ở ĐÂY nhé. :)
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/3/17
    coilatabupbecaumua thích bài này.
  14. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Tag: Ki No, coilata, bupbecaumua, meo_mup. Phần cuối đây nhá.
    Với tui nhân vật này câu chuyện không nhiều nhưng lại thắng ở phần "thấu hiểu lẽ thường". Mọi người cho ý kiến với nhá. 2onion35
     
    coilata thích bài này.
  15. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    => Không quên chọt đểu thằng cha zeus. =))=))=))=))=))=))=))=))=))=))=))
     
    Magic Purple thích bài này.
  16. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Mọi lúc, mọi nơi, mọi khi có thể. :)) Bị mang thù là thế. :)) =))
     
    bupbecaumua thích bài này.
  17. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Thù hằn nhau từ cái tập 1 mà đến giờ vẫn thế. Tranh thủ mọi lúc có thể.
    Percy thì với cha Zeus, Ares. Anabeth thì với Aphodite.
     
  18. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Chính xác!
    (Mặc dù trong truyện này Poseidon truyền giống hơi bị nhiều (từ anh hùng đến kẻ thù của anh hùng) nhưng Percy chỉ nói là Cha tôi tuyệt vời như thế. =)) =)) =)))
     
    bupbecaumua thích bài này.
  19. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Ai mà chẳng thế. Từ nữ thần đồng trinh cho đến nam thân siêu lăng nhăng.
     
  20. meo_mup

    meo_mup Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    194
    Được thích:
    178
    Đã thích:
    107
    GSP:
    Ap
    Hehe, thấy đúng là các bác thần này bác nào cũng thù vặt nữa chứ, đâu riêng mình Percy đâu.
     

Chia sẻ trang này