[Thần thoại] Những anh hùng Hy Lạp của Percy Jackson - Drop - Rick Riordan (Magic Purple dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Phương Tây' bắt đầu bởi Magic Purple, 20/4/16.

  1. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Ki No cảm ơn nàng nhá. :x
    Thế quái nào cũng có lỗi là sao. 7onion37
    Xong rồi cho chút nhận xét về nhân vật đi nào. 2onion35
    Trong tiếng Anh hay có mấy kiểu vậy lắm, như là: you idiot, bla bla... Ta chưa nghĩ ra cách Việt hóa cho hay ho. :3
     
  2. coilata

    coilata Gà con

    Bài viết:
    10
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    80
    GSP:
    Ap
    Cám ơn chị nhiều nha.
     
  3. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    608
    Được thích:
    641
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Đến phần này thì tui có thể rút ra thêm một kết luận về TTHL bản gốc. Mọi sai lầm bắt đầu tiếp diễn khi người ta đổ lỗi cho nhau. 9onion26Điển hình là lão già đổ lỗi cho Minos về cái chết của con lão, trong khi nguyên nhân thực sự lại là do cái gọi là sự bồng bột của tuổi trẻ. Mấy thằng nhóc quá tăng động. 1onion33.gif
     
  4. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    =)) =)) =))
    Đây gọi là bao che khuyết điểm nhở? =))
    Câu chuyện tiếp theo sẽ nói kĩ hơn về cái mê cung và con Minotaur đấy. Chỉ là không biết khi nào lên sàn thôi. 1onion33.gif
     
    meo_mup thích bài này.
  5. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    608
    Được thích:
    641
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Ta thấy nàng dịch quá nhanh luôn ấy. @@
     
  6. coilata

    coilata Gà con

    Bài viết:
    10
    Được thích:
    2
    Đã thích:
    80
    GSP:
    Ap
    Chị ơi 1 tháng rồi chị ơi
     
  7. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    THESEUS CHÉM QUÁI VẬT - Ồ, NHÌN KÌA! MỘT CON THỎ!
    (Phần 1)


    Muốn khiến Theseus nổi điên à?

    Hãy hỏi anh ta, “Cha anh là ai?”

    Anh ta sẽ đấm vỡ hàm bạn thật nhanh.

    Không ai biết chính xác cha của Theseus là ai. Chúng ta thậm chí không chắc liệu anh ta có một hay hai người cha. Người Hy Lạp Cổ đã tranh luận điều này suốt vài thế kỉ. Họ viết những bài luận và những câu chuyện cố để tìm ra đến khi não của họ phát nổ.

    Tôi sẽ cố không làm cho não của bạn nổ tung, nhưng nó thế này:

    Vua của Athens là một người tên Aegeus. Ông ta có rất nhiều kẻ thù sẵn sàng để tiếp quản vương quốc của ông và không có con trai để kế tục. Ông thực sự muốn một người con trai, và vì vậy để nhận được lời khuyên ông ấy quyết định – bạn đã đoán được nó đấy – đến thăm Nhà tiên tri của Delphi.

    Bạn đã thấy có bao nhiêu câu chuyện mà có những ông vua muốn có con trai không? Tôi không biết có chuyện gì với điều đó. Bạn sẽ nghĩ không có gia đình hoàng gia nào từng có con trai – như là Hy Lạp rải rác với những ông vua đứng bên đường cầm những tấm biển giấy bìa viết là:

    SẼ LÀM VIỆC ĐỂ CÓ CON TRAI.
    LÀM ƠN GIẢI THÍCH CHO TÔI LÀM SAO ĐỂ
    CÓ CON TRAI.

    THÁNH THẦN PHÙ HỘ.​

    Họ nên thực hiện một thỏa thuận với người Amazon, bởi vì những quý cô đó đang ném đi những đứa bé nam với để tái chế, nhưng - ồ, ừm.

    Aegeus đến gặp Nhà tiên tri và hiến tế như thường lệ.

    “Ôi Người Truyền lời Vĩ đại của Tương lai và Người Hít Khói Núi lửa!” nhà vua nói. “Tôi có thể có một đứa con trai ở đâu đó chứ?”

    Trên cái ghế đẩu ba chân của mình, nữ tu rùng mình khi linh hồn của Apollo chiếm lấy cơ thể bà. “Hãy kiên nhẫn, ôi Nhà vua! Tránh những người phụ nữ đến khi ngươi trở lại Athens. Con trai của ngươi sẽ có một người mẹ quý tộc và máu của các vị thần, nhưng nó phải đến vào thời điểm thích hợp!”

    “Điều đó có nghĩa là gì?”

    “Cảm ơn lễ vật của ngươi. Chúc một ngày tốt lành.”

    Câu trả lời đó làm Aegeus bực bội. Ông càu nhàu suốt đường trở về đến thuyền của mình và chuẩn bị cho chuyến đi dài trở về nhà.

    Nếu bạn đi bằng đường bộ, Delphi không xa Athens lắm. Nhưng lúc bấy giờ bạn còn lâu mới đi bằng đường bộ, trừ khi bạn bị điên hoặc liều lĩnh. Các con đường hầu như là những lối đi đầy phân bò hay những khe núi nguy hiểm. Vài quãng đường có thể đi được bị quấy phá bởi những tên cướp, quái vật và các cửa hàng tồi tàn. Bởi vì điều này, người Hy Lạp luôn đi bằng thuyền – điều mà không chính xác là an toàn, chỉ là an toàn hơn.

    Để trở về Athens, Aegeus phải giương buồm thẳng qua Peloponnese, phần đất dôi ra rộng lớn tạo nên vùng đất liền phía nam Hy Lạp. Chuyến đi là một cực hình, nhưng vì Aegeus muốn sống sót về nhà nên ông không có nhiều sự lựa chọn. Những kẻ thù của ông ở nhà muốn tóm ông trên đường đi, nơi họ có thể phục kích ông, băm ông thành những mảnh nhỏ và khiến nó trông như tác phẩm của những con quái vật ngẫu nhiên hay con cừu phát điên.

    Vì vậy Vua Aegeus cho lái thuyền qua Peloponnese. Thỉnh thoảng ông cập cảng một thành phố và dùng bữa tối với nhà vua địa phương. Aegeus sẽ chia sẻ câu chuyện thương tâm của mình và hỏi lời khuyên của chủ nhà về những lời của Nhà tiên tri. Nhà vua địa phương sẽ luôn như thể, Ồ, ngài muốn một người vợ ư? Ta hoàn toàn có thể hiểu được ngài. Cháu gái ta còn độc thân!

    Mọi người muốn một cuộc hôn nhân liên minh với một thành phố hùng mạnh như Athens, nhưng Aegeus nhớ điều Nhà tiên tri đã nói. Ông nên tránh những người phụ nữ đến khi ông về đến nhà. Ông cứ khước từ những lời đề nghị về những cô dâu xinh đẹp, chúng chẳng khiến ông bớt gắt gỏng đi.

    Sau vài tuần di chuyển, ông đến một thị trấn nhỏ gọi là Troezen, khoảng sáu mươi dặm về phía nam của Athens. Tất cả những gì Aegeus phải làm bây giờ là đi qua Vịnh Saronic và ông ấy sẽ ở nhà.

    Vua của Troezen là một gã tên Pittheus. Bởi vì thành phố của ông ta gần Athens, Pittheus và Aegeus biết nhau khá rõ và thỉnh thoảng viếng thăm nhau, mặc dù họ có các vị thần bảo trợ đối đầu nhau. Người Athens yêu thích Athena. Vị thần bảo trợ của Troezen là Poseidon. (Họ có khẩu vị tốt ở dưới Troezen.)

    Dù sao, hai vị vua nói chuyện về lời tiên tri của Nhà tiên tri.

    Pittheus nói, “Ôi, quái, ngài cần một người vợ ư? Ta chỉ có một người con gái còn độc thân – ngài nhớ Aethra chứ, đứa con gái lớn nhất của ta?”

    “Anh bạn, ta rất biết ơn điều đó,” Aegeus nói, “nhưng ta nên tránh phụ nữ đến khi ta về nhà, vì vậy –”

    “Aethra!” Pittheus gọi. “Vào đây, con gái.”

    Công chúa di chuyển nhẹ nhàng vào sảnh ăn. “Xin chào.”

    Hàm của Aegeus đập vào cái dĩa của ông. Aethra cực kì lộng lẫy.

    “Ừm,” Aegeus nói. “Ừm, à…”

    Pittheus cười tự mãn. Ông biết con gái ông có sức ảnh hưởng này với đàn ông. “Vậy, như ta đã nói, Aethra còn độc thân và –”

    “N-nhưng lời tiên tri?” Aegeus xoay sở.

    Pittheus vuốt phần tóc mai vương giả của mình. “Nhà tiên tri không nói ngài không nên kết hôn với một phụ nữ, đúng chứ? Bà ấy nói ngài nên tránh phụ nữ. Ừm, ngài đã làm hết sức của mình. Ngài đã tránh phụ nữ suốt nhiều tuần. Ngài đã không yêu cầu gặp con gái ta. Con bé đã tìm thấy ngài! Vì vậy ta nghĩ chúng ta đều ổn cả.”

    Có lẽ Aegeus nên tranh luận với logic đó, nhưng ông không.

    Ngay đó trong phòng ăn, họ có một đám cưới nhanh chóng kiểu Vegas – thầy tu của Hera, những bông hoa, người đóng vai Elvis, mọi thứ liên quan. Sau đó Aethra trở lại phòng mình để thay thứ gì đó thoải mái hơn trong khi Aegeus vội vã đi dùng thuốc khử mùi, đánh răng và đợi cô dâu dễ thương của mình trong bộ đồ trăng mật.

    Aethra cảm thấy như thế nào về tất cả những điều này?

    Đồng ý hay không. Như tôi đã nói từ trước, phụ nữ lúc bấy giờ không có nhiều sự lựa chọn về người họ lấy. Aethra hoàn toàn có thể lựa chọn điều tệ hơn. Aegeus trông không tồi. Ông và cha cô là bạn bè, điều này có nghĩa ông ấy có lẽ sẽ đối xử tử tế với cô. Athens là một thành phố lớn hùng mạnh, vì vậy sẽ cho cô rất nhiều danh vọng với những hoàng hậu Hy Lạp khác.

    Ở khía cạnh tiêu cực, Aethra đã có một người bạn trai bí mật – thần Poseidon.

    Là thần bảo hộ của Troezen, Poseidon lần đầu tiên để ý đến công chúa hiến tế cho ông ở bãi biển. Ông đã quyết định tán tỉnh cô, bởi vì Aethra siêu lộng lẫy. Không lâu sau cô phải lòng ông.

    Bây giờ khi cô kết hôn với một người đàn ông khác, Aethra không biết phải làm gì.

    Sau nghi lễ, trong khi ông chồng mới của cô đang đánh răng, công chúa lẻn khỏi cung điện. Cô chạy xuống bờ biển và lội đến hòn đảo Sphairia bên cạnh, nơi cô và Poseidon thường gặp nhau.

    Poseidon đang chờ cô trên một cái võng cột giữa hai cây cọ. Ông đang khoác một chiếc áo Tommy Bahama và một cái quần sooc Bermuda trong khi uống nước dừa.

    “Này, tình yêu,” ông nói. “Có gì mới à?”

    “Ừm… ừm, em đã kết hôn.”

    “Gì cơ?”

    Aethra kể cho ông nghe điều gì đã xảy ra. “Em – em cho là em có thể bỏ trốn với ngài,” cô hy vọng đề nghị.

    Poseidon mỉm cười. Ông thích Aethra, nhưng không nhiều đến thế. Xét cho cùng, các vị thần luôn luôn tiến lên. Điều này giống như trước sau gì cũng thế, sao không làm luôn bây giờ.

    “Không, không,” ông nói. “Với một người Athens, Aegeus là một người tốt. Ông ấy sẽ là một người chồng tốt với nàng. Đây sẽ phải là lời chia tay với chúng ta, tình yêu à, nhưng nó đã rất tuyệt vời. Thật đấy!”

    Ông búng ngón tay. Một sàn khiêu vũ disco hạ thấp xuống từ một trong những cây cọ. Nhạc nền “Điệu vũ cuối cùng” bắt đầu chơi, bởi vì Poseidon là một tay nghiện Donna Summer. Đừng hỏi tôi. Không thể nào dạo chơi trong cung điện của ông ấy mà không nghe ông ấy chơi thứ disco cổ đấy.

    Dù sao, họ có thêm một buổi tối chất lượng cùng nhau. Sau đó Aethra vội vàng đến gặp người chồng mới của cô, người hẳn đã thực sự đánh răng cẩn thận, bởi vì ông đã không nhận ra cô dâu của ông đã đi bao lâu hay thực tế là cô có mùi như thuốc bôi da sau khi cạo râu Gió Biển.


    Aethra và Aegeus trải qua kì trăng mật của họ ở Troezen. Aegeus không nóng lòng trở về nhà, bởi vì tất cả những thứ đang đợi ông ở đó là các vấn đề và những kẻ thù. Sau vài tuần, nhà vua bắt đầu có những giấc mơ kì lạ về người vợ mới của mình bơi qua Vịnh Saronic với một đứa bé trai trong vòng tay.

    Cuối cùng ông hỏi Aethra về điều này.

    Cô đỏ mặt. “Ừm… em chắc chắn mình có thai.”

    “Điều đó thật tuyệt!” Aegeus nói.

    “Ngoại trừ… em không chắc liệu ngài là cha nó.”

    Cô kể cho ông nghe về cuộc chè chén của cô với Poseidon.

    Aegeus đón nhận tin tức tốt hơn bạn có thể mong chờ. Các vị thần luôn luôn phải lòng với các công chúa phàm trần. Ông không thể đổ lỗi cho Aethra vì bị cảm nắng bởi một người bạn tình bất tử với vẻ ngoài siêu nhiên và quyền năng vô hạn. Và ông không thể nguyền rủa Poseidon mà không bị đập bởi một cơn sóng thần hay bị nuốt chửng bởi một cơn động đất.

    “Được rồi, ta hiểu,” Aegeus nói. “Nhưng nếu đứa bé là con trai ta sẽ tuyên bố nó là con ta, được chứ?”

    “Nếu nó là một bé gái thì sao?” Aethra hỏi.

    Aegeus thở dài. “Hãy nghĩ tích cực nào. Một bé trai sẽ tuyệt vời! Ta sẽ chuẩn bị một chút.”

    “Chuẩn bị?”

    “Nàng sẽ thấy.”

    Ngày hôm sau, Aegeus đưa Aethra đến một ngọn đồi bên ngoài thành phố. Ở trên đỉnh đồi có một tảng đá có kích thước của hai cái ga-ra xe hơi. Một tá người của nhà vua đã quấn những sợi dây quanh tảng đá và đang cột chúng lên một đội ngựa.

    “Ôi chao,” Aethra nói. “Ngài sẽ di chuyển tảng đá đó à?”

    “Phải, nó đây.” Aegeus đi qua một cái hố cạn cạnh tảng đá. Ông mở khóa thanh kiếm của mình. “Cán của thanh kiếm này có huy hiệu hoàng gia của Athens trên nó, thấy chứ?”

    “Con cú và cành ô liu?”

    “Phải. Và chúng là những chữ viết tắt tên họ của ta trên núm tròn của cán kiếm. Nó là một lưỡi kiếm tuyệt vời – đồng Celestial và mọi thứ.” Ông ném thanh kiếm vào trong hố. “Ta cũng sẽ chôn những thứ này.”

    Từ một trong những người hầu của mình, ông lấy một hộp giày bằng gỗ bóng láng. Ông mở nó ra cho Aethra, và bên trong là… bạn đã đoán được đấy. Đôi giày.

    Aethra rít lên. “Đôi giày tuyệt vời.”

    “Ồ, phải. Da cá bơn. Dây quai chất lượng tốt. Nâng cung bàn chân. Đôi giày này sẽ xài được cả đời đấy.” Aegeus ném hộp giày vào hố.

    Bây giờ có lẽ bạn đang tự hỏi: có chuyện lớn lao gì về một đôi giày? Nhưng lúc bấy giờ cực kì khó khăn để tìm được mấy đôi giày tốt. Bạn không thể chỉ tản bộ đến Foot Locker và giành được đôi Adidas. Nếu bạn muốn làm một anh hùng, xông qua những cái hang của quái vật, những ổ rắn độc và những chiến trường, bạn không muốn đi bằng chân không đâu. Bạn hoàn toàn không muốn bị trượt trên máu và đâm thủng bởi một đôi dép tông rẻ tiền. Những đôi giày tốt có thể giúp bạn sống sót tốt như là một thanh kiếm tốt.

    Người của Aegeus tóm lấy những sợi dây. Chúng căng ra. Đội ngựa ráng kéo. Rất chậm, chúng kéo tảng đá khổng lồ đến khi nó che cái hố lại.

    “Đấy,” Aegeus nói. “Nếu con chúng ta là một cậu bé, đợi đến khi nó đến tuổi và sau đó nói cho nó nghe rằng ta đã để lại cho nó vài món quà dưới tảng đá này. Nếu nó có thể lấy lại chúng, nó xứng đáng trở thành con trai ta. Sau đó nó nên đến Athens.”

    Aethra cau mày. “Ngài muốn em kể cho nó nghe điều này ư? Ngài sẽ ở đâu?”

    “Tình yêu của ta, nàng biết ta đang có những giấc mơ kì lạ đó? Chúng đang trở nên tồi tệ hơn. Nếu nàng đi với ta đến Athens, ta chắc chắn những kẻ thù của ta sẽ giết nàng. Chúng sẽ không bao giờ cho phép nàng sinh ra người thừa kế của ta. Thậm chí nếu đứa bé được sinh ra, nó sẽ không bao giờ an toàn ở Athens. Tốt nhất là ta về nhà một mình và giữ bí mật cuộc hôn nhân của chúng ta. Theo cách đó những kẻ thù của ta sẽ nghĩ ta đã thất bại trong việc có con trai. Chúng sẽ hài lòng đợi đến khi ta chết. Khi con trai ta đủ lớn để tự bảo vệ mình, nó có thể đến Athens và nhận được vị trí đúng đắn của mình với tư cách là thái tử!”

    “Vậy là ngài muốn em ở đây và nuôi nấng đứa trẻ một mình suốt, như thể, mười sáu, mười bảy năm.”

    “Điều đó thật tuyệt vời. Cảm ơn.” Aegeus hôn cô. “Ừm, thuyền của ta đang đợi ở cảng. Yêu nàng! Mang thai tốt nhé!”

    Aegeus giương buồm trở lại Athens và để lại Aethra ở Troezen để chờ cho đứa con của cô được sinh ra.

    Cô khá là hy vọng cô sẽ có một đứa con gái, bởi vì sau đó cô có thể nghỉ ngơi thoải mái. Không có Aegeus hay Poseidon quan tâm… về việc trở thành những kẻ ngộ đạo nam nữ bình quyền như họ. Aethra có thể nuôi nấng con gái mình trong hòa bình và không phải lo lắng về đôi giày dưới tảng đá.

    Nhưng nếu đứa bé là con trai… ừm, Aethra ít nhất hy vọng nó sẽ lớn lên thành một anh hùng. Sau đó cả hai người cha của nó sẽ tự hào thừa nhận nó.

    Như bạn có thể đoán được, cô sinh một đứa con trai, và những người kể chuyện Hy Lạp dành vài ngàn năm tiếp theo tranh luận ai là cha đứa bé. Một số nói Aegeus. Một số nói Poseidon. Một số nói cậu bé có hai người cha, điều mà tôi hoàn toàn chắc chắn là bất khả thi về mặt y học. Nhưng ngược lại chúng ta đang nói về các vị thần, vậy ai biết được?

    Về phần Aethra, cô nuôi nấng con trai một mình suốt mười bảy năm đầu tiên, điều này cũng là một kiểu anh hùng.


    Con trai của Aethra cường tráng và khỏe mạnh, điều mà bạn đã nghĩ đến, bởi vì anh ta có một hoặc hai người cha hùng mạnh. Bà đặt tên anh ta là Theseus, có nghĩa là cuộc hội họp, có lẽ bởi vì bà hy vọng anh ta sẽ tập hợp tất cả những người Hy Lạp lại cùng nhau thành một đại gia đình hạnh phúc. Hoặc có lẽ bởi vì đứa trẻ quá giàu năng lượng đến nỗi Aethra và một tá bảo mẫu phải dành cả ngày để tập trung anh ta.

    Hầu hết các á thần tôi đã gặp bị tăng động giảm chú ý. Nó giúp bạn sống sót trên chiến trường, bởi vì bạn có ý thức về mọi thứ. Nhưng Theseus là đứa trẻ ADHD điển hình. Anh ta tăng động từ trong tã. Anh ta nhảy bật lên khỏi những cây cột Corinthian. Anh ta là đứa trẻ siêu-kích-thích, á thần thiếu hụt, là - ừm, bạn hiểu ý mà. Đứa trẻ là một kẻ khó chịu.

    Khi anh ta lớn lên, anh ta nhanh chóng hết các thứ để làm và những gã xấu xa để giết. Tất cả những con quái vật gần Troezen? Bị nướng cả. Những tên cướp, giết người, thiên tài xấu xa cố gắng tiếp quản Hy Lạp Cổ? Quên nó đi. Họ đều chết trước giờ nghỉ trưa của Theseus.

    Trước khi anh ta mười bảy tuổi, Theseus cực kì tài giỏi trong chiến đấu và buồn chán kinh khủng đến nỗi mẹ anh ta quyết định gửi anh ta đến thành phố của cha anh ta. Bà cần nghỉ ngơi.

    Bà dẫn anh ta đến ngọn đồi với tảng đá lớn.

    “Con trai ta,” bà nói, “cha đẻ của con là Aegeus, vua của Athens. Hoặc ông ấy có thể là Poseidon, thần của biển cả. Hoặc có thể cả hai.”

    Bà cố gắng giải thích các chi tiết, nhưng Theseus chẳng hứng thú gì. “Tảng đá kia là gì thế?”

    “Aegeus nói rằng khi con đủ lớn, ta nên mang con đến đây. Nếu con có thể tìm ra một cách để di chuyển tảng đá và lấy được những món quà bên dưới, con nên tìm cha mình ở Athens.”

    “Quà tặng? Tuyệt!” Theseus đi một vòng quanh tảng đá, sau đó ấn hai bàn tay của mình lên nó.

    “Đừng bị thoát vị,” mẹ anh ta cảnh báo. “Cha con đã dùng một tá người và một đội ngựa để -”

    BÙM.

    Tảng đá ngã và lăn xuống đồi.

    Theseus có khả năng tập trung của một con chuột nhảy, nhưng anh ta là thiên tài đánh giá những kẻ thù của mình – thậm chí nếu kẻ thù đó là một tảng đá lớn. Anh ta đã chú ý ngay lập tức rằng tảng đá bị nghiêng và đỉnh đổ về bên trái. Suốt mười bảy năm qua, đất bên đó đã bị xói mòn. Tất cả Theseus phải làm là đẩy tảng đá một cú ở bên phải và cho nó đi xuống.

    Dĩ nhiên, Theseus không quá xuất sắc ở việc nhìn trước những hậu quả. Tảng đá lăn qua một ngôi làng bên cạnh, phá hủy vài ngôi nhà và dọa sợ vài con lợn trước khi dừng lại.

    “Xin lỗi!” Theseus hét lên bên dưới đồi.

    Anh ta quỳ cạnh cái hố nơi tảng đá đã ở đó. “Thanh kiếm đẹp đấy. Và – Ô! GIÀY!”

    Theseus buộc dây đôi giày. Anh ta chạy vài vòng quanh đỉnh đồi để thử giày. “Chúng rất vừa!”

    “Phải,” mẹ anh ta nói. “Chúng có phần nâng cung tuyệt vời. Nhưng, Theseus, về số mệnh của con –”

    “Đúng!” Anh ta nhảy quanh như một vũ công ba-lê. “Con đến Athens như thế nào?”

    “Có hai con đường,” mẹ anh ta nói. “Một là một chuyến đi dễ dàng qua biển, thẳng qua Vịnh Saronic.”

    “Chán lắm!” Theseus rút thanh kiếm của anh ta và tiếp tục nhảy vòng tròn, chém vào những kẻ thù tưởng tượng, mặc dù mẹ anh ta đã nói với anh ta một ngàn lần không được chạy với mấy thanh kiếm.

    “Đường kia là đường bộ,” Aethra nói, “nó rất nguy hiểm và bị quấy phá với những cửa hàng tồi tàn. Chuyến đi sẽ lấy của con nhiều ngày hơn và con có thể bị giết.”

    “Tuyệt vời!”

    Aethra biết anh ta sẽ nói thế. Anh ta luôn chọn những con đường nguy hiểm nhất, và bà nghĩ tốt hơn bà nên cảnh báo anh ta thứ gì nằm ở phía trước.

    “Ta biết về ít nhất sáu kẻ thù chết người trên đường đó,” bà nói. “Ta sẽ kể cho con nghe về chúng. Hãy cố gắng tập trung.”

    Theseus nhảy lên, chém vào không khí. “Phải, con hoàn toàn đang lắng nghe!”

    Aethra kể cho anh ta mọi điều bà biết. Thật khó để bà tập trung với Theseus đang thực hiện chuỗi kung-fu-giày-chiến-đấu. Bà nghi ngờ anh ta nghe lấy một lời bà nói.

    “Làm ơn, con trai,” bà van nài, “sáu kẻ độc ác theo đường đến Athens tệ hơnnhiều những tên cướp trong vùng con từng biết. Chúng khiến cho việc di chuyển bằng đường bộ giữa Troezen và Athens bất khả thi suốt hàng thế hệ.”

    “Vậy thì con sẽ giết chúng và làm con đường an toàn!” Theseus hôn mẹ và chạy xuống đồi, vẫy thanh kiếm mới của mình. “Tạm biệt, Mẹ! Cảm ơn vì tất cả!”

    Aethra thở ra. Không có Bão Theseus thổi qua cung điện, bà cuối cùng có thể có một giấc ngủ ngon vào ban đêm. Bà không quá lo lắng về con trai mình trên đường. Nhưng những tên cướp và đám quái vật? Chúng không biết điều gì đang đến với chúng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/7/16
    meo_mup, Ki Nobupbecaumua thích bài này.
  8. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    coilata thích bài này.
  9. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    .
    => tên Aegeus
    Bỏ 1 từ "là" đi, lặp từ lắm chị.

    => khoảng

    => Tất cả những điều Aegeus phải làm bây giờ...

    => tên Pittheus

    => :)) :)) :)) thoát vị đĩa đệm? :)) :))
    Bứa không tả được. Bác Rick muôn năm.
     
  10. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Không biết. Chỉ nói thoát vị chung chung thôi. :))
    Ừa bác Rick là số một. :tho23:
     
  11. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Ý em đang nói thôi, không phải chỗ phải sửa đâu, thoát vị đĩa đệm, thoát vị đốt sống lưng. :)) :)) Percy nói xấu bố chứ.
     
  12. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    THESEUS CHÉM QUÁI VẬT - Ồ, NHÌN KÌA! MỘT CON THỎ!
    (Phần 2)
    Không mất nhiều thời gian để Theseus tìm thấy kẻ thù đầu tiên của mình, điều này tốt, bởi vì anh ta cần đốt chút ít năng lượng.

    Anh ta đang bì bõm trên một lối đi đầy bùn, thưởng thức quang cảnh của rừng cây chết và những ngôi làng bị đốt sạch, khi anh ta tình cờ thấy một gã bự con xấu xí đang đứng bên kia đường. Trên vai hắn ta là một cây gậy bằng đồng lóe sáng. Quanh hai chân hắn, mặt đất vứt bừa bãi những quả cầu xù bị đập, như là dưa mốc.

    Khi Theseus lại gần hơn, anh ta nhận ra những dưa đó là những cái đầu người – tất cả nhú ra trên bùn đất, vẫn dính với cơ thể đã bị chôn thẳng đứng. Hình như, những lữ khách không may đã được dùng cho một trò chơi Đập Chuột xấu xa.

    “Dừng lại!” gã với cây gậy gầm lên, điều này thật ngu ngốc, bởi vì Theseus đã dừng lại để ngắm nhìn những cái đầu bị đập rồi. “Hãy đưa cho ta tất cả những thứ quý giá của ngươi! Và sau đó ta sẽ giết ngươi!”

    Tên cướp đứng cao khoảng hai mét mốt. Hắn hơi nhỏ hơn so với một chiếc xe tải bọc sắt, và gương mặt hắn ta cực kì xấu xí và sưng phồng như thể hắn ta rửa nó với kiến lửa. Hai cánh tay hắn cuồn cuộn với những cơ bắp, nhưng hai chân hắn teo quắp và méo mó, được bọc từ đùi đến mắt cá trong đôi ống trụ bằng đồng.

    “Ta đã nghe về ngươi!” Theseus nói. “Ngươi là Periphetes!”

    Thấy chứ, anh ta thực sự đã lắng nghe những câu chuyện của mẹ anh ta, điều này chứng minh rằng bạn không bao giờ nên đánh giá thấp một anh hùng ADHD. Chúng tôi tiếp nhận nhiều thông tin hơn bạn có thể công nhận. Chạy quanh trong khi vung một thanh kiếm chỉ là cách tập trung của chúng tôi.

    Dù sao, gã Periphetes này (đánh vần Pair-of-Feet-is) là một á thần con trai của Hephaestus, kẻ đã thừa kế sức mạnh của cha hắn và đôi chân biến dạng của ông. Hắn bị lác mắt nặng đến nỗi thỉnh thoảng người ta nghĩ hắn chỉ có một con mắt và họ nhầm lẫn hắn với một Cyclops (không xúc phạm những người bạn và người nhà Cyclops của tôi).

    Periphetes phồng cái ngực khổng lồ của hắn lên. “Huyền thoại của ta đến trước ta! Nếu ngươi biết ta là ai, ngươi biết chống cự là vô dụng!”

    “Có điều gì với tất cả những cái đầu đó?” Theseus hỏi. “Ngươi đã chôn họ và sau đó giết họ, hay –”

    Periphetes cười lớn. “Ta nện chúng xuống đất với cây gậy của ta! Đó là điều ta làm! Tên hiệu của ta là Kẻ mang Gậy (Clubber)!”

    “Ồ.” Theseus gãi nách. “Ta đã nghĩ họ gọi ngươi là Clubber bởi vì ngươi đến rất nhiều sàn disco.”

    “Gì? Không! Ta bạo lực, đáng sợ và ta đập người ta vào bùn!”

    “Vậy… tối nay chúng ta không thể đắm mình vào vài bữa tiệc, tán gẫu với các quý cô, nhảy boogie à?”

    Periphetes cau có. Hắn ta không thường được hỏi về boogie. “Ta sẽ cướp của ngươi và giết ngươi, nhóc đáng thương. Đôi giày đẹp đấy. Đưa chúng cho ta!”

    Hắn ta vung cây gậy to lớn của mình, nhưng Theseus không run rẩy kinh hãi theo cách anh ta nên thế.

    “Đó là một cây gậy tốt,” Theseus nói. “Nó là gỗ được phủ đồng à?”

    Lòng kiêu hãnh làm trái tim Periphetes ấm áp. Hắn là một kẻ giết người xấu xa, nhưng hắn vẫn là con trai của Hephaestus. Hắn thích khi người ta đánh giá cao sự khéo léo của hắn. “Tại sao, phải! Một lõi sồi đặc được bọc trong hai mươi tấm đồng. Ta thấy nó vung thuận tay.”

    Theseus cau mày. “Hai mươi tấm đồng? Thôi nào, anh bạn. Điều đó làm nó quá nặng để bất cứ ai mang.”

    “Ta khỏe!”

    “Ngươi có chắc đó không phải là Styrofoam bọc trong lá nhôm không?”

    “Phải! Ta chắc chắn!”

    “Hãy chứng minh điều đó! Hãy để ta kiểm tra.”

    Periphetes không thấy bất cứ tổn hại gì. Hắn ta nghĩ thằng nhóc đáng thương này sẽ đổ sụp dưới sức nặng của cây gậy, điều này sẽ thú vị đây. Hắn ta chuyển cây gậy của mình cho Theseus. Thay vì đổ sụp, Theseus vung nó và đập lên đầu Periphetes, giết hắn ta ngay lập tức.

    “Phải!” Theseus nói. “Đó là đồng phủ lên gỗ, đúng vậy! Cảm ơn, anh bạn. Ta nghĩ mình sẽ giữ cái này.”

    Periphetes không tranh luận, bởi vì hắn ta đã chết. Theseus đeo vũ khí mới yêu thích lên vai mình và tiếp tục lên đường, thỉnh thoảng lao vào rừng để nhìn mấy con sóc, chạy về phía trước để kiểm tra những thứ phát sáng trên đường hay dừng lại ngẫu nhiên để nhìn chằm chằm vào những con bọ. Đó là nơi câu nói cổ xuất phát: Bước đi không mục đích và vác một cây gậy lớn.

    Tôi hoàn toàn chắc chắn đó là cách nó xảy ra.


    Khi Theseus di chuyển về phía bắc, những con quái vật và những tên cướp thông minh hơn tránh khỏi đường của anh ta. Những kẻ ngu ngốc hơn thì đầu bị nện.

    Sau vài ngày, Theseus đến eo đất hẹp nối Peloponnese với vùng đất liền phía bắc gọi là Attica. Bởi vì đây là một eo đất tự nhiên, nó cũng là nơi cướp bóc hàng đầu.

    Theseus đang tản bộ qua một khu rừng thông cao khi anh ta thấy một gã ăn mặc như một thợ đốn gỗ - quần jeans, áo vải flannel, râu đen rậm và một cái nón trên mái tóc xoăn của hắn ta. Bằng cách nào đó, gã này đã uốn cong một cây thông cao mười lăm mét và đang ghim ngọn cây trên mặt đất với cả hai tay. Gã cười toe khi thấy Theseus.

    “Xin chào, người lạ! Tên ta là Sinis, và bên kia là con gái của ta, Perigune.”

    Một cô gái trẻ xinh đẹp mặc một chiếc váy flannel lén nhìn từ phía sau một cái cây. Cô vẫy một cách lo lắng. Biểu hiện của cô nói là Chạy đi! Làm ơn!

    Theseus mỉm cười với người đốn gỗ. “Tại sao ông lại giữ một cây thông trên mặt đất?”

    “Ồ, nó chỉ là một sở thích của ta,” Sinis nói. “Họ gọi ta là Kẻ uốn Thông!”

    “Cái tên hiệu hấp dẫn đấy.”

    “Phải, ta thích thử thách mọi người. Bất cứ ai có thể giữ một cây thông xuống như ta đang làm bây giờ có thể cưới con gái ta. Chưa có ai có thể làm điều này cả. Cậu có muốn thử một cái không?”

    Theseus đến gần hơn. Anh ta có thể thấy tay chân Sinis đang run rẩy. Giữ một cây thông trưởng thành xuống, thậm chí đối với gã có rất nhiều cơ bắp và rất nhiều kinh nghiệm này, không dễ dàng.

    May mắn, Aethra đã kể cho Theseus về Sinis, vì vậy anh ta biết mong chờ điều gì.


    Sinis là con trai của Poseidon. Hắn ta thừa kế sức mạnh khủng khiếp của ông và khả năng đứng vững ở hầu hết tình huống – tôi đoán bởi vì Poseidon là Người-gây-động-đất và thậm chí có thể làm gốc rễ của trái đất run rẩy. (Tôi không thừa kế những đặc điểm đó từ Poseidon, nhưng tôi sẽ cố gắng không cay đắng.)

    Khi Sinis còn trẻ, hắn ta tự tiêu khiển bằng việc uốn cong những cây cao và thả chúng ra, phóng những trái dưa hấu và những động vật rừng dễ thương vào tầng bình lưu. Hắn ta là một gã cừ khôi theo cách đó. Sau đó hắn nhận ra mình có thể phóng con người. Tất cả những gì hắn phải làm là lừa họ hoặc buộc họ giữ ngọn cây khi nó ở trên mặt đất.

    Qua nhiều năm, hắn ta đã hoàn thiện sở thích của mình. Thỉnh thoảng hắn cột tay của những nạn nhân của hắn vào ngọn cây để họ không thể thả nắm tay ra. Thỉnh thoảng hắn uốn hai cây lại một lần. Sau đó, bởi vì hai tay hắn bận cả, hắn sẽ yêu cầu Perigune cột tay trái của nạn nhân vào một cây và tay phải của họ vào cây kia. Sau đó Sinis sẽ thả hai cây ra một lúc. Anh bạn, điều đó cực kì thú vị! Bạn sẽ không bao giờ biết được bao nhiêu phần của nạn nhân sẽ đứt ra theo hướng này hay hướng kia.

    “Thử thách thú vị,” Theseus nói. “Về mặt lý thuyết mà nói, điều gì xảy ra nếu ta từ chối?”

    “Ồ, vậy thì, về mặt lý thuyết mà nói, ngươi đang xúc phạm vẻ đẹp của con gái ta, vì vậy ta sẽ yêu cầu một thử thách thậm chí khó khăn hơn. Ta sẽ cột ngươi vào hai cây thông, một cây vào mỗi cổ tay. Ta sẽ buộc ngươi giữ cả hai chúng xuống miễn là ngươi có thể. Và cuối cùng khi ngươi mệt –”

    “Hiểu rồi,” Theseus nói. “Vậy là ta có thể giữ xuống một cây thông cho một cơ hội với cô gái xinh đẹp. Hoặc ta có thể giữ xuống hai cây thông và chắc chắn chết.”

    “Ngươi là một người học hỏi nhanh đấy!”

    “Nếu như ta bỏ chạy thì sao?”

    Sinis cười. “Chúc ngươi may mắn. Thấy tất cả những bộ xương rải rác giữa những quả thông chứ?”

    “Ta đang tự hỏi về chúng.”

    “Chúng là những kẻ đã từ chối thử thách của ta. Ta không bao giờ thua một cuộc chiến đấu tay đôi, vì vậy chiến đấu với ta là vô ích. Và nếu ngươi cố gắng chạy… ừm, ta dùng cái ná thông vô cùng chuẩn xác tới ba dặm. Ta có thể ghim ngươi với một tảng đá bay hoặc một con nai sừng tấm.”

    “Ta không muốn bị đập bởi một con nai sừng tấm bay,” Theseus nói. “Ta chọn thử thách một cây!”

    “Tuyệt vời! Nào sang đây!”

    Theseus đặt cây gậy của mình qua một bên. Anh ta tiến đến chỗ Kẻ uốn Thông và đánh giá tình huống. Anh ta không khỏe như Sinis. Anh ta không có khả năng cắm rễ bản thân vào đất. Anh ta thậm chí không có một kế hoạch. Nhưng anh ta liếc nhìn qua cô gái Perigune và bộ não rối loạn của anh ta bắt đầu chạy đua. Một cô gái trong rừng cây. Một cô gái. Một cái cây. Cây có linh hồn. Mình đói. Ôi chao, Sinis có mùi thật tệ. Một nữ thần cây. Mình cá các nữ thần cây trong những cây này thực sự mệt vì bị kéo cong. Này, có một con sóc chuột.

    “Nhanh thôi,” Sinis lẩm bẩm, mồ hôi nhỏ xuống cổ hắn.

    Theseus dùng những đầu ngón tay của mình chạm vào những cành cây thông. Anh ta nghĩ, Xin chào, ở đây. Các người muốn loại bỏ Kẻ uốn Thông này chứ? Hãy giúp tôi.

    Anh ta không chắc liệu nữ thần cây nghe thấy anh ta, nhưng anh ta tóm lấy ngọn cây.

    “Hiểu chứ?” Sinis hỏi. “Ta muốn chắc chắn ngươi nắm chặt lấy.”

    Hắn rất lịch sự với những người hắn sắp sửa giết.

    “Phải,” Theseus nói. “Tôi hiểu.”

    “Được rồi, nhưng chỉ để an toàn…” Sinis cẩn thận bỏ một tay khỏi cây. Từ cái túi sau lưng mình hắn ta lôi ra một sợi dây da. Hắn ta cột cổ tay trái của Theseus vào cây, điều này không dễ dàng gì để làm một tay, nhưng Sinis đã tập luyện rất nhiều. “Tuyệt đấy. Bây giờ ngươi được thắt dây an toàn thích hợp cho chuyến đi của ngươi. Tạm biệt!”

    Sinis nhảy lùi lại. Hắn ta mong chờ cây thông bật lại lên bầu trời như thường lệ, phóng Theseus vào quỹ đạo, có lẽ trừ cánh tay trái của anh ta.

    Cái cây không di chuyển. Theseus giữ nó chắc chắn trên mặt đất.

    Có lẽ linh hồn cây giúp anh ta. Ngoài ra, Theseus khỏe mạnh và thông minh. Anh ta biết cách áp dụng ít lượng áp lực nhất để có được những kết quả tối đa nhất – như là, ví dụ, để làm một tảng đá khổng lồ lăn qua một ngôi làng.

    Anh ta giữ hai chân mình đứng vững vàng. Hai cánh tay anh ta thậm chí không căng ra.

    “Vậy,” anh ta nói, “ta phải giữ cái này bao lâu trước khi ta giành được con gái ngươi?”

    Sinis vượt qua cú sốc của mình. “Ta – ta ngạc nhiên vì ngươi vẫn đang xoay sở được, nhóc ạ. Nhưng ngươi chỉ là con người. Cuối cùng ngươi sẽ cạn kiệt sức mạnh. Sau đó ngươi sẽ chết.”

    “Ồ, ta hiểu,” Theseus nói. “Trong trường hợp đó, ta tốt hơn là thoải mái đi. Sợi dây an toàn này thực sự làm trầy da.”

    Anh ta bỏ một tay khỏi cây. Cái cây vẫn không đi đâu cả. Anh ra rút thanh kiếm của mình ra và bắt đầu cắt sợi dây da.

    “Ngươi đang làm gì đó?” Sinis kêu lên. “Nếu ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi thử thách này –”

    “Không, không. Ta sẽ tiếp tục giữ cái cây.” Theseus tra thanh kiếm vào bao. Anh ta tiếp tục giữ cây thông với một tay. “Ta có thể giữ nó cả ngày. Ngươi muốn đợi bao lâu?”

    Theseus đang cá là Sinis, là một á thần, cũng chỉ ADHD như anh ta.

    Không còn nghi ngờ gì nữa, trong khoảng mười giây Sinis mất kiên nhẫn. “Điều này là bất khả thi! Bí mật của ngươi là gì?”

    “Đều là do cách nắm thôi,” Theseus nói. “Lại đây, ta sẽ cho ngươi thấy.”

    Sinis dịch tới trước.

    “Được rồi,” Theseus nói. “Thấy phía trên tay ta được đặt như thế nào chứ?”

    Sinis không thể thấy qua những lá kim cây thông trừ khi hắn ta nghiêng qua và nhìn thẳng xuống. Khi hắn ta làm thế, Theseus thả cái cây ra. Cây thông bật mạnh lên, đập vào mặt Sinis và làm gã bất tỉnh.

    Vài giờ sau đó, Kẻ uốn Thông tỉnh dậy từ một giấc mơ về con nai sừng tấm bay. Hắn ta lảo đảo. Miệng hắn ta có vị như cây Giáng sinh. Hắn nhận ra mình đã nằm dạng người trên mặt đất.

    Gương mặt cười toe của Theseus lơ lửng phía trên hắn. “Tốt, ngươi tỉnh rồi!”

    “C-cái –”

    “Nghe này, ta đã suy nghĩ về thử thách hai cây đó. Ta đã nghĩ ngươi có thể cho ta thấy nó hoàn thành như thế nào.”

    Sinis đấu tranh. Hai cổ tay hắn bị buộc chặt. “Ngươi đã làm gì?”

    “Ừm, ta đã uốn hai cây thông cong xuống mặt đất ngay phía sau đầu người. Ta đang giữ cả hai chúng dưới chân mình. Hai cổ tay của ngươi được cột vào chúng, vì vậy, nếu ta là ngươi, ta sẽ đứng dậy và sẵn sàng.”

    Sinis kêu lên. Hắn ta cố gắng đứng dậy, điều mà không dễ dàng khi hai tay hắn bị trói. Hắn phải làm một kiểu dạng cua bò nhào lộn để nắm lên những cái cây. “Ngươi không thể làm điều này!”

    “Vút!” Theseus lùi bước, để lại Sinis giữ hai cây thông.

    Sinis đã uốn cong những cây thông cả đời mình. Hắn ta cực kì khỏe và có thể giữ thăng bằng gần như trong bất cứ trường hợp nào. Nhưng bây giờ hắn lảo đảo và đau đớn. Hai cái cây dường như tích cực chiến đấu với hắn, căng ra để được tự do. Những cây thông cảm thấy… giận dữ.

    “Như thế nào?” Sinis khóc than. “Sao ngươi có thể giữ cả hai cây xuống trói ta lên?”

    “Ta đã được giúp đỡ.”

    Con gái của tên cướp ló ra từ sau một cái cây. “Chào, Cha.”

    “Perigune, không! Thả ta ra!”

    “Xin lỗi, Cha. Anh chàng đẹp trai này đã thắng cuộc thi của cha, vì vậy bây giờ con thuộc về anh ta. Tạm biệt!”

    Theseus nhặt cây gậy của mình lên. Anh ta và Perigune bỏ đi, tay trong tay, trong khi Sinis la hét phía sau họ.

    “Nàng chắc là nàng ổn với điều này chứ, Perigune?” Theseus nói.

    “Ối, vâng. Cha em thật khủng khiếp! Chỉ là vấn đề thời gian trước khi ông ấy ném em vào bầu trời.”

    “Tôi tự hỏi ông ấy có thể giữ những cây đó xuống trong bao lâu.”

    Một tiếng kêu than bị nén lại từ phía sau họ, theo bởi tiếng vút của hai cái cây bật lên và một tiếng nghe như một con bọ nặng năm trăm pao đập vào một tấm khiên gió.

    “Không lâu,” Pergune nói. “Chàng có muốn dùng bữa tối không? Em đang đói.”

    Họ đi đến thị trấn gần nhất và dành vài ngày vui vẻ nhau. Một số câu chuyện kể rằng thậm chí Perigune có vài đứa con với Theseus, nhưng tôi không ở đó, vì vậy tôi sẽ không nói chuyện tầm phào. Sau một thời gian, Theseus giải thích rằng anh ta phải tiếp tục di chuyển. Anh ta có việc ở Athens. Perigune đã gặp đủ con đường và những tên cướp xấu xa rồi, vì vậy cô quyết định ổn định và tạo một cuộc đời mới cho chính mình. Họ chia tay như những người bạn thân nhất.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/7/16
  13. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Tag bupbecaumua . :)) Mấy người kia chắc chưa đọc phần trước. :))
    Mới có hai tên thôi mà dài dữ luôn.
    Ờ trong này con của bố Poseidon hình như toàn làm nhân vật phụ + phản diện thôi á. :3
     
    bupbecaumua thích bài này.
  14. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    Đường này do ta mở, cây này do ta trồng. Để lại tất cả tài sản và đầu của người!
    Và kết quả... kakaka, bẹp 1 phát. Sao ngu si quá chừng. :)) :))
    Có 1 đoạn "xúc phạm Cyclop..." viết sai mà em không trích bài được.
     
  15. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    bupbecaumua Đầu óc ngu si, tứ chi phát triển đó mà. =))=))
    Nếu làm kịp tối nay chắc hai tên nữa lên sàn. Cuộc đời anh chàng này có nhiều chuyện để kể lắm nha. :v
    Đã sửa. :D
     
    bupbecaumua thích bài này.
  16. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    608
    Được thích:
    641
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Ngoài những người phụ nữ ngu ngốc, Hy Lạp cổ có khá nhiều phụ nữ mạnh mẽ và bản lĩnh. Kiểu gì một mình nuôi con suốt mười mấy năm và giết cha mình sau đó thản nhiên đòi ăn tối. :'( Hơi đáng sợ nhưng mà thực sự đáng khâm phục. =))
     
    bupbecaumua thích bài này.
  17. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    THESEUS CHÉM QUÁI VẬT - Ồ, NHÌN KÌA! MỘT CON THỎ!
    (Phần 3)
    Sau một ngày thú vị khác ở những khu đất khô cằn, Theseus đến một ngôi làng gọi là Crommyon. Trong quảng trường thị trấn, một đám đông người địa phương đang khóc lóc nức nở. Theseus tự hỏi có phải họ buồn bã bởi vì họ phải sống trong một ngôi làng gọi là Crommyon. Sau đó anh ta nhận ra họ tập trung quanh thi thể bị xé ra từng mảnh của một ông lão.

    “Điều gì đã xảy ra với ông ấy?” Theseus hỏi.

    Một cậu bé nhìn lên với đôi mắt ngập nước. “Đó là bà lão và con lợn của bà ta!”

    “Xin lỗi?” Theseus hỏi.

    “Phaea!” cậu bé hét lên. “Bà ta sống ngoài nơi bỏ hoang với con lợn ăn thịt người khổng lồ của bà ta.”

    “Chúng đều là quái vật!” một người phụ nữ kêu lên. “Con lợn đó đã phá hủy toàn bộ miền quê. Nó ăn mùa màng của chúng tôi, giết những nông dân của chúng tôi, làm sập nhà chúng tôi. Sau đó bà lão Phaea đến sau và cướp bóc những đồ quý báu của chúng tôi.”

    “Tôi có thể sửa chữa điều đó,” Theseus nói. “Để tôi giết bà lão và con lợn của bà ta.”

    Đó có lẽ không nghe giống lời hứa quả cảm nhất, nhưng người dân thị trấn há hốc miệng và nằm phục xuống trước Theseus như thể anh ta rơi từ trên Núi Olympus xuống.

    Anh ta thật trông như một vị thần. Anh ta có một cây gậy đồng lớn, một thanh kiếm đắt tiền và một đôi giày đẹp không tưởng.

    “Cậu là ai, ôi người lạ?” Một người hỏi.

    “Tôi là Theseus! Con trai của Aegeus, vua của Athens! Cũng là con trai của Poseidon, thần biển cả! Cũng là con trai của Aethra, công chúa của Troezen.”

    Những người nông dân rơi vào im lặng như thể họ cố gắng làm toán.

    “Đừng bận tâm!” Theseus nói. “Tôi sẽ giết kẻ cướp Phaea và con thú cưng quái vật của bà ta, con lợn Crommyonian!”

    “Ồ, xin đừng gọi nó như thế,” một người nông dân nói. “Chúng tôi không muốn thị trấn của chúng tôi được lưu danh bởi một con lợn ăn thịt người.”

    Và vì con lợn vĩnh viễn sau đó được gọi là con lợn Crommyonian, đó là điều duy nhất ngôi làng được nhớ về.

    Theseus đi dạo chơi ở miền quê, tìm kiếm con lợn tội tỗi. Nó không khó để tìm. Theseus đơn giản đi theo dấu vết của những xác chết, hoa màu bị giẫm nát và những trang trại bị thiêu cháy. Con lợn to như một cái chuồng ngựa, đó là một phép so sánh dễ dàng bởi vì nó đang đứng trong một cái khung chuồng ngựa, tìm kiếm những người nông dân chết. Bộ da xám lốm đốm của nó phủ đầy những sợi lông với kích thước của một thanh kiếm. Những cái móng của nó bám đầy máu đông rơi vãi. Và mùi của nó… ôi chao. Ngay cả từ bên kia cánh đồng, mùi hôi thối gần như hạ gục Theseus. Anh ta nghĩ ngờ anh ta sẽ có thể ăn thịt lợn xông khói lại.

    “Này, lợn!” anh ta hét lên. “Ngon đấy, yum, yum!”

    Chúng là những từ ma thuật.

    Con lợn xoay lại, thấy một miếng anh hùng mọng nước và xông tới.

    Tôi có thể nói với bạn từ kinh nghiệm cá nhân, chẳng có gì duyên dáng hay khôi hài về một con lợn khổng lồ đang xông tới cả.

    Khi bạn thấy đôi mắt đen ác ý đó và cái mõm đầy răng xông đến bạn (ồ, phải, chúng có răng), tất cả những gì bạn muốn làm là chạy la hét đến boong-ke chống-lợn gần nhất.

    Theseus đứng yên. Vào giây cuối cùng, anh ta né sang trái và đâm vào con lợn với thanh kiếm của mình. Con lợn kêu eng éc giận dữ. Nó xoay người và xông tới lại. Lần này Theseus né sang phải.

    Một điều khác về những con lợn khổng lồ: chúng không thông minh cho lắm và chúng không thể biến thành kẻ khó chịu đáng giá. Đừng bao giờ cố thử trò đổ xe song song. Nó sẽ không có hiệu quả đâu.

    Theseus chơi đấu bò đến khi con lợn kiệt sức và chảy máu từ rất nhiều vết thương, nó đổ sụp trên cánh đồng. Sau đó Theseus bước qua, nhấc cây gậy đồng của mình lên và nói chúc ngủ ngon với con lợn Crommyon.

    Theseus đang lau máu lợn khỏi cây gậy của mình khi anh ta nghe thấy một tiếng thét.

    Một người phụ nữ mập ú mặc một chiếc váy vải bao bố đang đi tập tễnh về phía anh ta, một chiếc rìu chiến lớn trong hai tay bà. Da bà lốm đốm xám. Mái tóc bà nhét trong một bụi lông lợn tối màu.

    “Bà có liên quan với con lợn này à?” Theseus hỏi. “Bởi vì bà trông –”

    “Đó là thú cưng của ta, đồ ngu dốt nhà ngươi!” người phụ nữ hét lên. “Ngươi đã làm gì?”

    “Bà hẳn là Phaea.”

    “Phải! Và con lợn đó giúp ta kiếm nhiều tiền trong việc cướp bóc!”

    “Ừm, bà lão, tôi sẽ phải đòi bà ra hầu tòa vì giữ thú nuôi bên trong lãnh thổ làng Crommyon. Ngoài ra còn vì giết người, cướp bóc và xấu xí mà không có giấy phép.”

    Người phụ nữ giơ chiếc rìu của mình lên. “Chết đi!”

    Mẹo hay: nếu bạn gặp một anh hùng được trang bị tốt vừa mới giết một con lợn khổng lồ, thật không thông minh gì khi hét lên “Chết đi!” và xông vào anh ta với một chiếc rìu.

    Nhanh chóng, Phaea nằm chết bên con lợn của bà ta. Theseus lau thanh kiếm của mình trên bộ váy vải bao bố của bà. Anh ta có thể trở lại Crommyon và nói với người dân điều gì đã xảy ra, nhưng anh ta nghĩ họ sẽ phát hiện ra sớm thôi. Ngoài ra, thực sự không có gì nhiều để làm ở Crommyon khi bạn đã giết một con lợn khổng lồ, vì vậy Theseus lên đường.


    Lúc này, Theseus đã phát triển một triết lý cá nhân về việc giết chóc. Anh ta sẽ chỉ tấn công nếu anh ta bị tấn công trước. Và, bất cứ khi nào có thể, anh ta sẽ đánh bại những kẻ thù của anh ta cùng với cách mà chúng cố gắng đánh bại anh. Đập Theseus với một cây gậy à? Anh ta sẽ lấy cây gậy của bạn và giết bạn với nó. Cột Theseus vào một cây thông à? Anh ta sẽ cột bạn vào hai cây thông. Hệ thống này không chỉ công bằng; nó còn thú vị. Anh ta chỉ tiếc là anh ta không thể giết Phaea bằng chính con lợn khổng lồ của bà ta, nhưng triết lý sẽ chỉ đưa bạn đi xa đến vậy.

    Một buổi chiều Theseus đang tản bộ theo đỉnh của một vách đá cao ba mươi mét (bởi vì các anh hùng làm mấy chuyện như thế). Biển xanh lấp lánh xa xa bên dưới. Mặt trời ấm áp và dễ chịu trên mặt anh ta.

    Quá yên bình và thư giãn đến nỗi Theseus bắt đầu cảm thấy nóng nảy.

    May mắn, khoảng mười lăm phía trước anh ta, một tên cướp nhảy ra từ sau một tảng đá và hét lên, “Đứng yên và giao đồ ra!”

    Gã mặc quần áo màu đen bụi bặm, giày da (không đẹp như của Theseus) và một cái mũ đenrộng vành. Một cái khăn che đi phần dưới của khuôn mặt hắn. Hắn chĩa một cái nỏ vào Theseus.

    Theseus cười toe. “Anh bạn, ta thật vui khi gặp ngươi.”

    Cái nỏ của gã hạ xuống. “Ngươi vui?” hắn hỏi.

    “Phải! Ta chán quá đi mất.”

    Tên cướp chớp mắt. “Ừm… được rồi, vậy thì. Đây là một vụ cướp! Hãy đưa ta tất cả đồ tốt của ngươi – thanh kiếm đó, cây gậy đó, và cả đôi giày đó. Đôi giày đó đẹp đấy.”

    “Ta không cho là có bất cứ cách nào để tránh một cuộc đối đầu ở đây? Bởi vì ta sẽ không cố gắng giết người trừ khi họ tấn công ta.”

    Tên cướp cười. “Ngươi giết ta? Hay đấy! Ta nói với ngươi điều này: nếu ngươi rửa chân cho ta như một sự bày tỏ lòng tôn trọng, ta sẽ không giết ngươi. Ta sẽ lấy những thứ giá trị của ngươi, nhưng ngươi sẽ giữ được mạng mình. Đó là thỏa thuận tốt nhất ngươi sẽ có được.”

    Việc đề cập đến rửa chân kích hoạt trí nhớ của Theseus. “Ồ, mẹ ta đã nói về ngươi. Ngươi hẳn là Sciron.”

    Tên cướp ưỡn ngực lên. “Dĩ nhiên là ta! Ta nổi tiếng! Sciron, con trai của Poseidon! Số sáu trên danh sách của Forbes Tốp Mười Tên Cướp Giàu Nhất!”

    “Này, ta cũng là con trai của Poseidon đấy,” Theseus nói. “Ngươi sẽ không cướp của một người anh em, phải không?”

    “Họ hàng là những nạn nhân yêu thích của ta. Bây giờ, rửa chân cho ta! Ngay tại đây ở rìa vách đá mới tuyệt đấy. Đừng lo. Ta sẽ không đá ngươi xuống đâu.”

    Theseus ngó qua mép. Ba mươi mét bên dưới, một vật tròn khổng lồ đang di chuyển dưới những con sóng. “Đó là một con rùa khổng lồ bên dưới kia à?”

    “Phải. Đó là thú cưng của ta.”

    “Anh bạn đó không ăn thịt người, phải không? Ví dụ như, nếu ngươi đá những nạn nhân của ngươi khỏi vách đá này như ngươi nói ngươi sẽ không đá.”

    “Con rùa của ta là một cô nàng. Tên nó là Molly. Và dĩ nhiên nó không ăn thịt người. Thật là một ý tưởng ngu xuẩn!”

    Như thể có một con rùa khổng lồ tên là Molly không ngu xuẩn rồi vậy.

    Sciron nâng cái nỏ của mình. “Bây giờ, rửa chân cho ta hay chết! Có một cái xô và giẻ phía sau tảng đá đó. Và mang bình xịt tẩy uế. Ngươi chắc chắn sẽ cần cái đó.”

    Theseus cẩn thận đặt những vũ khí của mình xuống. Sciron giữ cái nỏ của mình chĩa vào ngực Theseus khi người anh hùng mang những dụng cụ rửa chân lại và quỳ trước trên cướp.

    “Chúc vui vẻ.” Sciron đặt chân trái của hắn trên một tảng đá, đặt mình để Theseus sẽ xoay lưng lại với biển. Một cú đá mau lẹ và Sciron sẽ có thể đá anh ta khỏi mép đá.

    May mắn, Theseus đang mong chờ điều đó.

    Theseus huýt sao khi anh ta tháo dây đôi giày của Sciron. Những ngón chân của tên cướp lông lá và kết đầy những vật chất không biết tên. Ở những kẻ hở của móng chân bự chảng của hắn, tảo xanh gần phát triển thành một xã hội nông nghiệp.

    Sự kinh tởm của đôi chân làm Theseus sao lãng, nhưng bởi vì anh ta luôn luôn sao lãng, nó không thành vấn đề. Anh ta cảm thấy cẳng chân của Sciron căng ra. Ngay trước khi tên cướp đá, Theseus cúi sang một bên. Sciron trượt chân, mất thăng bằng, và Theseus đá vào mông hắn ta, ném hắn ta qua mép vách đá.

    “WAHHHHHHHHHH!” Sciron vung hai cánh tay, nhưng, buồn thay, các á thần con của Poseidon không có khả năng bay. Đầu của con rùa khổng lồ nhô khỏi mặt nước. Nó mở cái dạ dày khổng lồ của mình.

    “Không, Molly!” Sciron hét lên. “Là ta!”

    ỰC.

    Molly hình như không phiền việc ngoạm bàn tay đã cho nó ăn… hay nuốt phần còn lại của hắn ta.

    Theseus rửa đôi tay mình với bình xịt tẩy uế và tiếp tục lên đường.


    Cuối cùng anh ta đến tận cùng của eo đất và đi qua Attica. (Annabeth nói với tôi một dải đất hẹp nối hai khoanh đất lớn được gọi là eo đất (isthmus). Tôi không thể phát âm cái đó, nhưng bạn hiểu đấy, địa lí thật đáng sợ.)

    Theseus đến thành phố Eleusis, nó nổi tiếng vì ngôi đền thờ Demeter, nhưng thay vì bán mấy món hàng lưu niệm với chủ đề Demeter và đề nghị dẫn tua tham quan, người dân địa phương đang la hét và bỏ chạy tìm nơi để trốn.

    “Chuyện gì đang xảy ra?” Theseus hỏi một người đàn ông.

    “Nhà vua! Ông ấy phát điên! Ông ấy muốn đấu vật!”

    Theseus cau mày. Mẹ anh ta đã cảnh báo anh về Cercyon, vua của Eleusis. Hình như gã này xấu xa, khỏe mạnh và thích giết những lữ khách. Nhưng bà đã không nói bất cứ điều gì về đấu vật.

    Theseus tiến đến bếp lửa nghi thức ở giữa thị trấn. Thường thì đó là nơi an toàn nhất ở bất cứ thành phố Hy Lạp nào. Những khách lữ hành và các đại sứ sẽ đến đó để cam kết mục đích hòa bình của họ và chấp nhận sự hiếu khách của thị trấn.

    Bây giờ sự hiếu khách của thị trấn gồm một người đàn ông bự chảng nện bước ầm ầm quanh bếp lửa trong một chiếc áo choàng không tay bằng vàng lấp lánh, quần đùi vải thun bằng vàng và một cái mặt nạ với hai lỗ mắt lớn trông đáng ngờ như một cái quần sịp.

    “KẺ NÀO SẼ VẬT TAY VỚI TA?” gã quần sịp gầm lên. “TA LÀ CERCYON, NHÀ VUA!”

    “Ôi chao,” Theseus nói. “Bộ quần áo của ngài thật tỏa sáng!”

    “RAGH!” Cercyon tùy tiện phóng qua đường đến đền thờ của Demeter, đấm nắm tay của ông ta vào một cây cột cẩm thạch và làm đổ sụp toàn bộ cổng trước.

    “Này, bây giờ,” Theseus nói, “ngài không nên làm hư các đền thờ. Ngoài ra, điều đó không thề tốt cho nắm tay của ngài.”

    “Ta là Cercyon!” Cercyon nói. “Đánh bại ta ở môn đấu vật và ngươi có thể làm vua! Ngược lại ta sẽ giết ngươi!”

    Nhà vua tạm dừng lại như thể ông ta quên mất điều ông đang làm. Có lẽ sự căng thẳng của việc đặt quá nhiều từ lại với nhau nhau đã thiêu đốt não của ông.

    Theseus cân nhắc phải làm gì. Rõ ràng Vua Cercyon đã phát rồ. Có lẽ các vị thần đã nguyền rủa ông ta bị mất trí vì tất cả những năm tháng ông đã đã giết các khách lữ hành và xây dựng nên tiếng tăm độc ác của mình. Theseus không muốn giết một kẻ điên, nhưng anh ta cũng không để Cercyon làm người dân địa phương kinh hãi, phá hủy các đền thờ và mặc chiếc quần đùi bằng vàng điên cuồng quanh quanh.

    “Vậy, nếu ta thắng ngài trong môn đấu vật,” Theseus nói, “ta sẽ thành vua chứ?”

    “Phải!”

    “Ta phải đội quần sịp trên đầu à?”

    “Phải!”

    Theseus đặt thanh kiếm và cây gậy của mình xuống. “Ta phải giết ngài, hay ngài sẽ chấp nhận bị đánh bại nếu ta ghim ngài xuống?”

    “Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra,” Cercyon nói, “bởi vì ta sẽ bẻ gãy xương của ngươi.”

    Theseus nhăn mặt. “Ta ước ngài đã không nói như thế. Thấy chứ, ta có triết lý sống này –”

    “RAGGGGR!” Cercyon xông tới.

    Theseus tránh cú tấn công đầu tiên của nhà vua. Cercyon to lớn và khỏe mạnh, nhưng ông ta vụng về như một con lợn nái khổng lồ. Theseus quen với những điều đó.

    Cercyon lại xông lên. Lần này Theseus bước sang ngang. Anh ta đá vào lưng Cercyon, cái cách mà anh ta đã làm với Sciron. Nhà đấu vật trượt chân vào bếp lửa và tiếng hét vang lên, chiếc áo choàng lấp lánh của ông ta bốc cháy.

    “Chết đi!” Cercyon hét lên.

    Theseus xoay lưng lại với đền thờ. Khi Cercyon lăn về phía anh ta, Theseus cúi xuống giữa hai chân của tên bự con, và nhà đấu vật sốt sắng đập mặt vào bức tường cẩm thạch trước tiên.

    Bức tường nứt. Mặt của Cercyon cũng không ổn cho lắm. Ông ta sẩy chân và đổ sụp. Tập trung tất cả sức mạnh của mình, Theseus nhấc ông vua nghiêng ngã lên và nâng ông lên quá đầu mình.

    Những người dân thị trấn bị làm kinh hãi xuất hiện khỏi những chỗ ẩn nấp của họ. Một đám đông tập trung lại khi Theseus phô trương nhà đấu vật quanh quảng trường.

    “Từ bỏ đi, Cercyon,” Theseus nói, “và ta sẽ tha mạng cho ngài.”

    “Không bao giờ,” tên điên lầm bầm. “Bẻ… gãy xương của ngươi.”

    Theseus thở dài. “Được rồi, mọi người, các người đã nghe ông ấy nói.”

    Anh ta thả nhà vua lên đầu gối của mình, thực hiện cú đập gãy lưng. Cercyon rơi xuống mặt đất, chết.

    Theseus xé toạc mặt nạ của nhà vua. Anh ta giơ nó lên cho mọi người thấy.

    “Mọi người!” anh ta hét lên. “Các người thực sự không nên thực hiện những mệnh lệnh từ những kẻ đội quần sịp trên đầu mình! Ngoài ra toàn bộ thứ đấu-vật-đến-chết thật ngu xuẩn.”

    “Chào, nhà vua mới của chúng ta!” ai đó kêu lên.

    “Ồ, không,” Theseus nói. “Tôi đã có buổi diễn của mình. Ai là người thông minh nhất trong thị trấn này?”

    Đám đông chần chừ chỉ vào một ông lão với một bộ râu trắng, có lẽ triết gia địa phương.

    “Giờ ông là vua,” Theseus nói. “Hãy làm một việc tốt. Hãy sửa đền thờ. Tống khứ thi thể của gã đấu vật này. Và không bao giờ đội một cái mặt nạ quần sịp nữa.”

    “Tôi hiểu, anh hùng,” ông lão nói.

    Vì vậy Theseus để lại thị trấn Eleusis trong tay người tốt hơn nhiều và ít quần đùi hơn.


    Theseus rất gần với Athens đến nỗi anh ta có thể ngửi thấy nó.

    Ý tôi là theo nghĩa đen. Lúc bấy giờ, các hệ thống vệ sinh không thật tốt. Một thành phố có kích thước của Athens có mùi hôi thối đến nỗi bạn có thể ngửi thấy nó từ cách hai mươi dặm.

    Tuy nhiên, Theseus mệt mỏi. Mặt trời đang lặn. Anh ta nghĩ mình sẽ ngủ trên đường một đêm nữa và đi vào Athens ngày hôm sau.

    Anh ta dừng lại ở khu cửa hàng tồi tàn, tệ nhất trên toàn bộ con đường cao tốc. Bên ngoài cửa hàng gần nhất, một cái biển lớn ghi là: NHỮNG CHIẾC GIƯỜNG HƠI QUA SỬ DỤNG CỦA CRUSTY. HÃY Ở QUA ĐÊM VỚI CHÚNG TÔI!

    Theseus không thể nói liệu nơi này là một khách sạn hay một cửa hàng nệm hay gì đấy, nhưng, với một tấm biển như thế, anh ta không thể chống lại việc kiểm tra nó. Ngoài ra, có rất nhiều con lừa được cột ở bãi đậu xe, vì vậy anh ta nghĩ nơi này hẳn nổi tiếng.

    Điều kì lạ: bên trong, anh ta không tìm thấy khách hàng nào, chỉ là một phòng trưng bày bẩn thỉu với trần nhà thấp, những cái đèn dầu ô liu đang chảy và hai cái giường cũ dơ dáy. Một cái dài khoảng ba mét. Cái kia dài khoảng mét hai.

    Điều đó hẳn thực sự khiến cho những người Hy Lạp Cổ phát điên. Như tôi đã nói, họ là một đám Goldilocks. Họ luôn muốn sự lựa chọn ở giữa là “vừa đúng.” Ở Những chiếc giường hơi qua sử dụng của Crusty, không có cái đó – chỉ là một cái giường quá dài và một cái giường quá ngắn.

    “Chào mừng!” Ông chủ hiện ra từ phía sau một tấm màn ở sau.

    Đầu tiên, Theseus nghĩ đó là con rùa của Sciron, Molly. Gã này có một cái đầu da khổng lồ hoàn toàn không có tóc. Hắn ta mặc một cái tạp dề da màu đen dài, như những người mổ thịt mặc, và khi hắn ta bước qua hắn ta lau hai bàn tay mình như thể hắn ta vừa mới rửa xong máu khỏi chúng.

    Bảng tên của hắn ghi là: XIN CHÀO! TÔI LÀ CRUSTY!

    “Ngươi là Crusty à?” Theseus hỏi.

    “Tại sao, phải, là ta. Tên thật của ta có nghĩa là Procrustes –”

    “Nó có nghĩ là Kẻ kéo dài,” Theseus chú thích. “Được rồi. Ta đã nghe về ngươi. Ta đã không nhận ra cái tên chỉ từ ‘Crusty’.”

    “Ừm, Crusty thì dễ dàng hơn để hầu hết mọi người nhớ. Nó trông tốt hơn trên tấm biển ở trước nữa. Dù sao, chào mừng đến cửa hàng nệm và khách sạn khiêm nhường của ta! Ta có thể khiến ngươi hứng thú với chiếc đệm nước hơi qua sử dụng của ta không?”

    “Đệm nước?”

    Crusty búng ngón tay. “Xin lỗi. Ta quên mất những thứ đó chưa được phát minh. Nhưng ta có hai mẫu chuẩn đáng yêu. Những cái này là lựa chọn phổ biến nhất của chúng ta.”

    “Chúng cũng là hai sự lựa chọn duy nhất của ngươi,” Theseus quan sát.

    Crusty cười thầm. “Ta có thể nói ngươi là một khách hàng thông minh. Vậy mẫu nào hấp dẫn ngươi – Crusty XL hay Crusty Nano?”

    Theseus kiểm tra chiếc giường dài hơn. “Nó là XL à? Nó dài quá.”

    “Phải, nhưng đừng lo! Thấy những sợi dây ở trên và dưới chứ? Nếu ngươi không vừa vặn, ta sẽ kéo ngươi đến khi ngươi vừa.”

    “Vậy là ngươi sẽ kéo dài ta đến khi ta dài ba mét. Và nếu ta không thể sống sót với việc kéo dài như thế?”

    “Ừm, rõ ràng ngươi sẽ chết. Những vết dơ trên nệm đó là từ những khách hàng trước những kẻ, ừm, bị tách rời. Ta đã nói ‘hơi qua sử dụng’.”

    Theseus kiểm tra chiếc giường nhỏ hơn. Chân giường và đầu giường đóng đầy cáu bẩn nâu nâu đã khô.

    “Chiếc Crusty Nano của ngươi trông khá là… có vỏ cứng.”

    “Nếu ngươi không vừa chiếc Nano, ta chỉ cần cắt bỏ phần nhô ra ở đầu này hay đầu kia.” Crusty rút ra một con dao từ cái túi tạp dề của hắn. “Vậy thì cái nào đây?”

    “Tôi cho là ‘chỉ lướt qua’ không phải là một sự lựa chọn.”

    “Không!”

    “Chiếc nệm Nano cứng ra sao? Tôi không thể ngủ nếu nó quá êm.”

    “Ồ, nó rất tuyệt. Một sự kết hợp của mút hoạt tính và cuộn đệm lót khiến ngươi thoải mái hoàn toàn suốt vài giây ngươi còn sống.”

    “Thậm chí với một gã nặng nề như ngươi?”

    “Chắc chắn.”

    “Xin lỗi, nhưng ta không thể tin điều đó. Trước đây ta đã bị lừa trong những khu cửa hàng tồi tàng như thế này rồi.”

    Procrustes cau mày. Hắn ghét bị nghi vấn việc buôn bán của mình. “Ta không bao giờ nói dối về những sản phẩm của mình. Nhìn đây!”

    Hắn ta ngồi lên Crusty Nano. Hắn ta nảy trên tấm nệm. “Thấy chứ?”

    “Tuyệt.” Theseus vung cây gậy của mình khỏi vai. Anh ta đập Procrustes thật mạnh, hắn ta ngã qua một bên và đập đầu lên đầu giường.

    Khi ông chủ thức dậy, hắn ta đang bị cột chắc chắn vào chiếc Crusty Nano. Đầu hắn nhô ra khỏi đầu giường. Hai chân hắn lòng thòng bên dưới. “Ý nghĩa của việc này là gì? Ta – ta không vừa!”

    “Ta có thể sửa điều đó.” Theseus rút thanh kiếm của mình ra và giúp Procrustes vừa vặn một cách hoàn hảo trên chiếc giường của chính hắn. Đó là nơi chúng ta có một câu nói cổ khác: Ngươi làm cái giường của ngươi, bây giờ ngươi nằm lên nó, và nếu ngươi không vừa chúng ta sẽ chặt đầu và chân ngươi.

    Theseus trải qua buổi tối trên chiếc Crusty XL, điều đó thực sự rất thoải mái nếu bạn có thể lờ đi những vết bẩn. Vào buổi sáng anh ta lên đường đến Athens, sẵn sàng để gặp người cha hoàng gia của mình (tương phản người cha thần thánh của mình).
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/8/16
    meo_mup, bupbecaumuaKi No thích bài này.
  18. Magic Purple

    Magic Purple Gà BT Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.257
    Được thích:
    1.354
    Đã thích:
    1.164
    GSP:
    Ap
    Tag bupbecaumua . Này thì cười không nhặt được mồm luôn nhé, nào là xã hội nông nghiệp, nào là quần sịp... =)) =)) =))
    Ki No : Có phần mới rồi nha.
    Hờ hờ mấy người phụ nữ này không phải bạo lực bình thường đâu. Mà mấy ông thần toàn truyền giống xong phủi mông bỏ đi có chịu nuôi con gì đâu chứ. :tho8:
     
  19. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    608
    Được thích:
    641
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Chuẩn luôn. =)) Ngoài cái mã đẹp chói lóa ra thì mấy lão chỉ là kẻ vô tình, thích ăn chơi và yêu gái đẹp.
     
  20. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.446
    Được thích:
    4.834
    Đã thích:
    4.129
    GSP:
    Ap
    À, vâng, từ xưa đã có model đội quần sịp lên đầu. :))
    PR nệm sao? :))
    Và cái triết lí của Thesus nghe nó chuối chuối, thực ra là không đến nỗi, nhưng cái kiểu lí luận của bác Rick làm cho nó có vẻ ngu si. :)) Chính xác là Thesus ngu si, cũng chả hơn được mấy thằng bị nó đập là mấy.
     

Chia sẻ trang này