Tam Kiếp Xuyên Không - Cập nhật - Tử Y

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Tử Y Lộ Lộ, 17/9/19.

  1. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 20.
    “Tàm Thái, ý ngươi là thế nào đây?” Trầm Minh nhàn nhạt hỏi, không giận tự uy.

    “Các ngươi... các ngươi đang làm gì vậy?” Tàm Thái cuống quýt đứng lên từ chổ ngồi “Đế Quân, lão thần không biết chuyện gì đang xảy ra...xin hãy tin lão thần”.

    “Đế Quân, Trường Tây binh đối với ngài chổ nào đắt tội, mà ngài khinh nhờn chúng tôi, năm lần bảy lượt muốn khước từ hôn ước?” Một khôi giáp binh lính lớn giọng chất vấn.

    “Bổn Đế Quân khước từ hôn ước lúc nào?” mày kiếm nhướng lên đầy nghi hoặc.

    “Nếu không thì sao mãi mà Đế Quân vẫn không lập Nhã Linh Công Chúa làm phi? Đế Quân, Nhã Linh Công Chúa đã rất bất mãn người, người hiểu không? Chúng tôi chỉ thay Công Chúa đòi lại công đạo!” Khôi giáp binh lính đó vẫn cương quyết.

    “Diệp Công Chúa bất mãn bổn Đế Quân?” Trầm Minh nghi hoặc nhìn sang Diệp Nhã Linh sắp chực khóc.

    “Đế Quân, bổn Công Chúa đến Long Diên Quốc đến nay đã ba tháng, Đế Quân ân sủng không hết, bổn Công Chúa nào đâu dám bất mãn với người”.

    “Công Chúa, nếu Công Chúa không bất mãn với Đế Quân, vì sao bảo chúng tôi trong dạ yến đêm nay phải bức cung Đế Quân cho Công Chúa một danh phận?”

    Lập tức, hai đội khôi giáp binh sĩ phi thân lao lên long đài, khí thế hừng hực. Trầm Minh ngà ngà say nghiêng ngã tránh né
    “Diệp Công Chúa! Uổng công bổn Đế Quân tin tưởng ngươi!”
    Diệp Nhã Linh đôi mắt đầy hoảng sợ, che mặt khóc nức nở “Đế Quân! Ta không có...”

    Một thanh kiếm bén nhọn chèn vào yết hầu Trầm Minh, tên cầm kiếm lên tiếng “Đế Quân, mau chọn cho Công Chúa một danh phận thoả đáng đi!”

    “Khoan đã!” Diệp Nhã Linh ngừng khóc, khôi phục lại bộ dáng công chúa Tây Cương uy quyền “Ta biết đây là chủ ý của Phụ Hoàng Bệ Hạ, ta không dám chống đối, nhưng ta vẫn có ý riêng của ta. Ta đã vì đêm dạ yến này mà dày công chuẩn bị một vũ khúc, ta mong Đế Quân có thể vì vũ khíc ấy mà thật tâm thích ta. Thế nên nếu các ngươi còn xem ta là công chúa, có thể để ta hiến một vũ khúc vì Đế Quân trước khi bức ép ngài ấy được không?”

    “Nếu Công Chúa chỉ có một tâm nguyện nhỏ như vậy thì dĩ nhiên là được. Mời Công Chúa!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/11/19
  2. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 21.
    Diệp Nhã Linh uyển chuyển bước lên đài, cúi mình thi lễ với Trầm Minh một cái, thân mình xoay một vòng, tà váy tung bay tựa tiên nữ giáng trần. Đôi tay trắng nõn ngọc ngà vung lên không, dải lụa từ ống tay áo bay ra rồi uốn lượn một cách thần kỳ theo nhịp nhảy xoay vòng tựa như không hồi kết.
    Tất cả trầm trồ khen ngợi, mãi xem đến quên mất bầu không khí căn thẳng trên long đài nãy giờ.
    Cánh chim hạc dập dìu bay. Cánh tay ngọc thoăn thoắt đưa lên hạ xuống. Thân ảnh bé nhỏ tiến ngày càng gần long đài. Hàng khuy ngọc bên tà váy bung dần từng nút.

    Khi dải lụa lần nữa vung lên, toáng lính đầu tiên ngã xuống. Diệp Nhã Linh vẫn xoay tròn trong vũ khúc của riêng mình, binh lính xung quanh biến sắc, lảo đảo lùi lại. Đến khi tên cầm kiếm kề vào cổ Trầm Minh nhận ra bất thường thì đã thấy Diệp Nhã Linh áp sát, dải lụa mềm được thay bằng thanh chuỷ thuỷ bén ngót.
    “Nhục mạ bổn Công Chúa! Chết!” Ra tay mạnh mẽ chuẩn xác, tên lính ngã xuống theo dòng máu tươi phún ra từ cổ.

    Mỗi một nhịp xoay vòng, mỗi một cái giơ tay nhấc chân, từng tên từng tên một ngã xuống không tin nỗi vào mắt mình. Tây Cương Công Chúa dịu dàng đến yếu đuối quanh năm chỉ biết cầm kỳ thi hoạ không ngờ lại dũng mãnh thế này.

    Tên cuối cùng ngã xuống, Diệp Nhã Linh cũng ưu nhã kết thúc điệu múa, chậm rãi quỳ xuống chân Trầm Minh
    “Tây Trường binh vô pháp vô thiên nhục mạ bổn cung, nay bổn cung đã lấy cái chết của họ để rửa oan, đồng thời xin dâng Đế Quân ba ngàn Tây Trường binh ngoại thành cùng năm trăm quân hộ vệ hồi môn sung vào quân ngũ để bồi tội, mong Đế Quân minh xét”.

    Trầm Minh mỉm cười đỡ lên Diệp Nhã Linh
    “Diệp Công Chúa bỏ cái riêng vì đại cuộc thật đáng khâm phục, nào đâu có gì trách tội. Nếu đã là hiểu lầm, Diệp Công Chúa hà tất phải thỉnh tội với ta. Chân tình của Công Chúa ta xin nhận, bình thân!”

    “Tạ Đế Quân thấu hiểu!”

    “Không được!Đế Quân” Tàm Thái bây giờ mới bước ra “Diệp Công Chúa dù sao cũng là ái nữ của Tây Cương Vương, nay chúng ta sung quân toàn bộ binh lính hồi môn của Tây Cương Công Chúa mà không có lời giải thích rõ ràng e là không thoả đáng!”

    “Lời nói của bổn Công Chúa nãy giờ vẫn chưa phải là lời giải thích rõ ràng nhất hay sao Tàm Thừa Tướng? Ông muốn Đế Quân hiểu lầm ta hay ông còn có ý gì khác mà vẫn cố chấp như vậy?” Diệp Nhã Linh ra oai, hình ảnh uy vũ ban nãy lại hiện về trong tâm trí mọi người.

    “Không...Không phải như vậy...” Tàm Thái hoảng sợ đến ấp úng không nói thành lời.

    “Chuyện hôm nay đến đây thôi, bổn Đế Quân không muốn nghe ai nhắc gì về chuyện này nữa! Bãi giá hồi cung”
     
  3. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 22.
    Tẩm cung hoàng thất.
    “Diệp Công Chúa, không có lệnh của bổn Đế Quân, nàng dám vào đây?”

    “Ai nha Đế Quân, người thật là vô tình nha, bổn công chúa đã có công hộ giá, Đế Quân ngài còn không tuyên người ta vào thị tẩm sao...?”

    “Diệp Công Chúa kêu người bức cung bổn Đế Quân, tính sao đây?”

    “Đế Quân! Người thừa biết rồi mà... Thật oan cho ta quá!”

    “Nếu không biết trước, ta còn tưởng là thật đấy!”

    “Đế Quân! Người ta chỉ muốn Người thật lòng thương người ta thôi.”

    “Thôi đừng đùa nữa đi, nửa đêm nửa hôm lại lén lút đến đây làm gì?” Trầm Minh khôi phục vẻ lạnh nhạt cố hữu.

    “Xem thầy thôi” Diệp Nhã Linh tinh nghịch nhúng vai “Thầy thấy hôm nay em múa thế nào? Đẹp chứ”

    “Ừa!”

    “Ừa là sao cơ! Người ta múa hay như vậy mà!” Diệp Nhã Linh dịu dàng đêm dạ yến biến mất, thay vào là một Diệp Nhã Linh tinh nghịch túm váy dậm chân phản đối.

    “Hôm nay phỗng tay trên Trường Tây binh lại chẳng định được hôn lễ, hẳn là Tàm Thái tức lắm, sắp tới lão lại bày mưu gì nữa đây, phải cẩn thận đó!” Trầm Minh nghiêm túc.

    Diệp Nhã Linh điềm nhiên ngồi xuống tràng kỷ bên cạnh, thuận tay rót cho mình một chén trà “Hẳn là hắn tức rồi, nhưng mà thầy đừng lo, em là nhị đẳng taekwondo mà!”

    Uống xong chén trà, Diệp Nhã Linh chủ động rời đi vì đêm đã khuya, để lại Trầm Minh ngồi ưu tư nhớ lại khỏanh khắc Diệp Nhã Linh lã chả khóc khi mình nói không tin tưởng nàng. Lúc ấy, nếu không phải vì đang diễn kịch vì đại cuộc, ắt hẳn Trầm Minh đã nhào lại ôm Diệp Nhã Linh mà vỗ về.
    Có một hạt mầm nho nhỏ đã nảy lên.
     
  4. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 23.
    Ngọc Dương Cung.
    "Công Chúa an hảo! " Doanh Dao từ ngoài bước vào thi lễ, trên tay bưng một khay bánh nhỏ xinh. Từng khối bánh mềm mại màu hồng nhạt vô cùng hấp dẫn.
    "Công Chúa, bánh từ Tây Cương đưa tới, Công Chúa ăn cho đỡ nhớ hương vị quê nhà".

    "Ừm, ngươi lấy một ít để ta dâng lên Đế Quân" Diệp Nhã Linh nhón lấy một miếng bánh tinh xảo, mân mê "Hoàng Thượng có nhắn nhủ gì không? "

    Doanh Dao vội quỳ sụp xuống.
    "Công Chúa, Công Chúa tha tội nô tì mới dám nói..."

    "Ừm. " Diệp Nhã Linh hờ hững.

    "Công Chúa, Hoàng Thượng có chỉ...Công Chúa đến Long Diên Quốc đã nửa năm, mà hôn sự vẫn chưa thành, Hoàng Thượng cho Công Chúa thời hạn 2 tháng, nếu Công Chúa vẫn chưa mê hoặc được Long Diên Đế Quân, Hoàng Thượng sẽ...sẽ tiến cống Linh Lung Công Chúa cho Long Diên Đế Quân! " Doanh Dao quỳ sát tận đất một cách hoảng sợ.

    "Linh Lung? Du Linh Lung? " Trái với suy nghĩ của Doanh Dao, Diệp Nhã Linh chẳng những không tức giận mà còn khá hờ hững.

    "Không phải đâu, là Diệp Linh Lung, Linh Lung Công Chúa là biểu muội của Người mà, Người không nhớ sao? " Doanh Dao bình tĩnh trở lại.

    "À, bổn cung nhớ rồi" Diệp Nhã Linh phẩy tay "Ngươi lui xuống chọn những khối bánh hoàn mĩ nhất để ta dâng lên Đế Quân"
     
  5. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 24.
    Thanh Loan Điện.
    Trầm Minh yên tĩnh bên án thư phê tấu sớ, một thái giám cung kính bước vào.
    "Bẩm Đế Quân, Tây Cương Công Chúa cầu kiến".

    Trầm Minh nhẹ giọng
    "Cho vào".

    Diệp Nhã Linh vén rèm châu nhẹ bước tiến vào, uyển chuyển nghiêng mình thi lễ
    "Tham kiến Đế Quân, hôm nay Tây Cương Quốc có gửi đến cho Bổn Công Chúa ít bánh Hồng Liên, bổn Công Chúa liền nghĩ muốn mang cho Đế Quân cùng thưởng thức".

    Trầm Minh cười đáp lễ
    "Diệp Công Chúa có lòng! Bổn Đế Quân đa tạ".

    "Đế Quân thích thì tốt". Giọng Diệp Nhã Linh thánh thót vang lên "Tất cả lui ra, Bổn Cung muốn cùng Đế Quân đây bồi đắp tình cảm".

    Tất cả đồng thanh "Tuân lệnh! " sau đó toàn bộ thoái lui. Để lại Diệp Nhã Linh dịu dàng hiền thục đứng giữa thư phòng.

    "Sao nào? Có chuyện gì mà mới sáng sớm đã chạy đến đây?" Trầm Minh khôi phục dáng vẻ thầy Minh mà nói chuyện.

    Chỉ chờ có vậy, Diệp Nhã Linh lập tức túm váy chạy đến bên án thư
    "Thầy Minh, tiểu tam sắp lên đài rồi! "

    "Du Linh Lung? " Trầm Minh ra vẻ hiểu chuyện.

    "Đúng Đúng! Nhưng vì chúng ta xuyên qua nên chắc cả hoàng tộc đều đổi họ luôn rồi! Tiểu tam tên Diệp Linh Lung cơ! " Diệp Nhã Linh liến thoắng nói.

    "Thì có sao đâu, em sợ gì chứ? " Trầm Minh lại tiếp tục với lấy một quyển tấu chương.

    "Không không thầy Minh! Thầy không được thích tiểu tam đó đâu nha! " Diệp Nhã Linh chặn lại quyển tấu chương đó.

    "Vì sao? " Trầm Minh nghi hoặc nhìn sang?

    "Thì thì...như vậy sẽ không đúng nguyên tác..."Diệp Nhã Linh ấp úng.

    "Thì có làm sao đâu chứ? " Trầm Minh lại ra vẻ khó hiểu.

    "Không! Dứt khoát không được! Thầy cũng hiểu con người của tiểu tam đó mà, thầy phải hứa là không được thích tiểu tam đó cơ! " Diệp Nhã Linh gấp đến sắp khóc

    Trầm Minh phì cười "Được rồi, ta hứa, trở về đi".

    Diệp Nhã Linh lúc này mới nhoẻn miệng cười tinh nghịch, sau đó khôi phục lại bộ dáng thục nữ
    "Bổn Cung đa tạ Đế Quân thấu hiểu, Bổn Cung xin phép cáo lui, chúc Đế Quân ngon miệng".
     
  6. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 25.
    Để Hoàng Đế Tây Cương khỏi nghi ngờ, ngày ngày Diệp Nhã Linh theo kế hoạch đã bàn với Trầm Minh, luôn luôn quấn theo Long Diên Đế Quân, luôn cố tình tạo ra những cái chạm mặt tình cờ rồi đôi ba câu trò chuyện.
    Diệp Nhã Linh rất vui, tuy đây là kế hoạch đã được định sẵn, nhưng nhiều hơn một lần gặp Trầm Minh, Diệp Nhã Linh lại vui thêm một phần.
    Về phần Trầm Minh, vì đây là kế hoạch đã được định sẵn nên Trầm Minh không còn thấy phiền toái như lúc Diệp Nhã Linh theo đuổi mình khi còn ở trường nữa. Mà thay vào đó là sự vui vẻ, tận hưởng chút ngọt ngào mà Diệp Nhã Linh mang lại.
    Triều thần đều cảm thấy tình cảm giữa Đế Quân và Tây Cương Công Chúa có phần tốt lên, dù Đế Quân không nói ngày định hôn lễ nhưng cũng chẳng ai có can đảm nhắc đến Dạ Hồng Yến nữa.
    Tàm Thái bức rứt không yên nhưng vẫn cắn răng ngậm bồ hòn làm ngọt, binh không có, quyền có cũng như không, chức quan này hắn vẫn còn chưa có muốn mất đâu.
    Hôn sự của hai vị này khi nào tới thì tới, triều thần chẳng dám bàn tán nữa. Trước mắt là Đại Hội Triều Đường ba năm một lần mới có nên ai nấy đều rất háo hức và chuyên tâm chuẩn bị để không phải thất lễ với quan khách các nước.
     
  7. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 26.
    Đại Hội Triều Đường ở Long Diên Quốc trước nay là một dịp vô cùng quan trọng. Vừa để kết giao tình hữu nghị giữa các nước lân bang, vừa để thị uy, phô trương thanh thế.
    Vì thế, tất cả mọi thứ từ y phục phải được may bằng loại gấm thượng hạng nhất, phục sức phải tinh xảo, trang trí phải diễm lệ cầu kì, vật dụng trong yến tiệc phải được lựa chọn tỉ mỉ, tất cả phải tạo nên một tổng thể hoàn hảo.

    Diệp Nhã Linh xem qua đoạn miêu tả yến tiệc này trong sách đã thầm xuýt xoa ao ước, tưởng tượng không dưới trăm lần khung cảnh xa hoa lộng lẫy này, nay được tận mắt chứng kiến, tự mình được tham dự liền không khỏi phấn khích đến điên lên.

    "Công Chúa, cẩm phục đưa đến lần này, Công Chúa xem có ưng ý không?"

    Doanh Giao vén rèm bước vào, theo sau là mười hai cung nữ cung kính hai tay bưng những khay quần áo, trang sức, mũ miện lấp lánh.

    Diệp Nhã Linh nheo mắt thở dài:
    "Doanh Giao à, ta biết nói sao với ngươi đây? Cứ mỗi lần ta bảo ưng rồi, ngươi lại mang thêm một kiện y phục mới đến. Đây là lần thứ tám rồi đó! Ngươi muốn ta thử đến mệt chết sao?"

    Doanh Giao bối rối:
    "Nhưng mà Công Chúa, chẳng phải lần nào Công Chúa cũng nói y phục lúc sau đẹp hơn lúc trước sao... Huống hồ đây là dịp quan trọng, không qua loa được đâu Công Chúa!"

    Diệp Nhã Linh thích những y phục cổ trang, không sai, khi nhìn lần đầu nhìn thấy những bộ y phục được thêu bằng chỉ vàng óng ánh quả thật rất phấn khích. Nhưng cách mặc vào rất phức tạp, lại nhiều lớp đến nặng chịch. Doanh Giao lại quá nhiệt tình mang y phục mới đến cho cô vui, kết quả hào hứng đến lần thứ năm, Diệp Nhã Linh đã thở không ra hơi.

    "Công Chúa, Đế Quân truyền lệnh, y phục Đế Quân chuẩn bị cho Công Chúa còn nhiều, Công Chúa cứ từ từ thử."
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/4/20
  8. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 27.
    Đại Hội Triều Đường.
    Đại hội mà con dân Long Diên mong chờ cuối cùng cũng đến. Ân xá của Đế Quân len lỏi khắp các ngõ ngách vương quốc, từ những con hẻm nhỏ nhất đến cung điện nguy nga, ai ai cũng khấp khởi vui mừng.
    Sứ giả các nước tề tựu nhiệt liệt chúc rượu nhau, nữ tỳ nối nhau từng hàng vào ra dâng rượu bày yến liên tiếp, bên ngoài là từng nhóm tuỳ tùng của các sứ giả nghiêm chỉnh đứng cạnh những rương cống vật chờ truyền gọi vào trong.

    Tám hồi trống dứt khoát vang lên, tất cả mọi hoạt động ngừng lại, bá quan văn võ cùng các sứ giả đồng loạt buông xuống chun rượu cung kính đứng lên, âm thanh vang vọng:
    "Cung nghênh Đế Quân thượng tiệc!"

    Tiếng hô vừa dứt, Hiên Viên Trầm Minh khoác long bào đỏ rực uy vũ tiến vào, cạnh bên là Diệp Nhã Linh cũng một thân đỏ rực diễm lệ đến chói mắt. Nếu ai để ý kỹ đều sẽ thấy, những vân mây lấp lánh được thêu bằng chỉ bạc trên tà váy Diệp Nhã Linh cũng cùng một phong cách thêu rồng bạc uy mãnh trên ngực áo Hiên Viên Trầm Minh.

    Trước ánh mắt kính nễ xen lẫn ngạc nhiên của mọi người, Hiên Viên Trầm Minh điềm tĩnh bước lên long ngai, tiêu sái phất tay:
    "Mọi người bình thân! Đây là hôn thê của ta, Tây Cương Công Chúa, Diệp Nhã Linh!"

    "Cung nghênh Công Chúa thượng tiệc!"

    Diệp Nhã Linh thân là hôn thê của Long Diên Đế Quân nên được sắp xếp ngồi bên cạnh ngài, tùy ý hưởng dụng tiện nghi của bậc mẫu nghi thiên hạ.

    "Tâu Đế Quân, tâu Công Chúa Điện hạ! Thần là sứ giả Bắc Mạn Quốc, xin kính dâng lên Long Diên Đế Quân tinh tuý của Bắc Mạn, một cặp áo choàng lông hồ ly đuôi đỏ."

    "Tâu Đế Quân, tâu Công Chúa Điện hạ! Thần là sứ giả Điện Lương Quốc, phụng mệnh quốc vương xin dâng lên một cặp bảo bình được tạc bằng bích ngọc nguyên khối."

    "Tâu Đế Quân, tâu Công Chúa Điện hạ! Người Sa Vực chúng tôi quanh năm rong ruổi trên thảo nguyên không có gì quý giá, xin dâng đến Long Diên năm cặp ngựa chiến thuần chủng."
     
  9. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 28.
    Các lượt sứ giả tiến đến chúc rượu dâng lễ vật cứ tràn lên không ngớt, cho đến khi một nữ tử phục sức đặt biệt tiến lên đã khiến cho Diệp Nhã Linh nghiêng mắt ngắm nhìn.

    Nữ tử một thân sa y màu xanh ngọc tôn lên vẻ mong manh của thiếu nữ. Chiếc váy sa y nhiều lớp đan xen quấn quanh vòng eo mảnh khảnh, một chiếc đai lưng kết bằng những khuyên vàng đính bạch ngọc lấp lánh vô cùng tinh xảo khiến người đối diện luôn muốn chú mục vào vòng bụng trắng nỏn mềm mại. Một lớp vải quây cố định khuôn ngực đầy đặn cùng món trang sức trước ngực áo lấp lánh đầy thu hút. Bờ vai mịn màng như ẩn như hiện bên trong làn tóc đen óng buông xoã tự nhiên được tết thêm những sợi vàng quyến rũ. Thiếu nữ uyễn chuyển bước lên phía trước, đôi cánh tay đeo món trang sức đặc biệt đưa lên tai tháo xuống chiếc mạng che mặt mỏng manh.

    Diệp Nhã Linh đang say mê chiêm ngưỡng nhan sắc khuynh thành của cô gái chợt rùng mình đánh rơi cả đôi đũa khi thiếu nữ cất tiếng, giọng trong trẻo như pha lê:
    "Thần nữ Diệp Linh Lung đến từ Tây Cương Quốc, xin dâng lên Long Diên Đế Quân tấm lòng thành kết mối bang giao cùng một đôi gấm Phụng Hoàng Triều Nhật được dệt từ hai vạn lạng tơ vàng thượng hạng của Tây Cương bởi những tay thợ lành nghề bậc nhất."

    Đến lúc này mọi người mới bừng tỉnh, tấm tắc xuýt xoa khen ngợi món cống phẩm giá trị liên thành của mỹ nhân mang đến.

    Trái với vẻ ngẩn ngơ của mọi người, Trầm Minh điềm nhiên nhấp một ngụm rượu:
    "Thì ra là Tây Cương Nhị Công Chúa, Quý Quốc đã ưu ái tặng ta một Nhã Linh Công Chúa như hoa như ngọc, nay lại hào phóng đưa đến một bảo vật thế gian hiếm có. Thật đa tạ!"

    Thấy Trầm Minh từ đầu đến cuối không một chữ nói đến mình lại như không nặng không nhẹ nhắc đến Diệp Nhã Linh, Diệp Linh Lung không hài lòng nhưng lại vô cùng khéo léo che dấu điều đó trong một cái nhún người:
    "Nhã Linh tỷ gả đến Long Diên được Đế Quân thương yêu là phúc phận của Tây Cương. Thần nữ thay mặt con dân Tây Cương đa tạ Đế Quân."

    Thấy Trầm Minh gật đầu, đoán chừng không còn muốn nói nữa, Diệp Linh Lung khéo léo cáo lui về chổ.
    Kể từ lúc biết được đệ nhất tiểu tam Du Linh Lung hãm hại nữ chính, luôn cậy thế ái nữ của hoàng thất Tây Cương để chèn ép, bức chết nữ chính lại là thiếu nữ dịu dàng như mật trước mắt mình, Diệp Nhã Linh có chút không tin vào mắt mình. Suốt từ lúc đó, Diệp Nhã Linh cứ vô tình đưa ánh nhìn tới chổ ngồi của vị hoàng muội bất đắc dĩ này, nhưng lần nào cũng nhận lại nụ cười thân thiện cùng cái gật đầu hữu lễ khiến Diệp Nhã Linh cũng bối rối trong lòng.

    Nhưng sẽ rất nhanh thôi, Diệp Nhã Linh sẽ mau chóng được thấy cảnh tiểu tam lên đài đúng như trong sách đã viết.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/4/20
  10. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 29.
    Nhu đình bên hành cung là một lâu đình nho nhỏ khá đơn sơ với bộ bàn đá, làm thành nơi hóng gió cho những ai muốn nghỉ ngơi trong khi tản bộ nhằm vơi bớt hơi rượu trong người khi đang dự yến tiệc để không làm mất mặt trước thánh giá.
    Buổi tiệc ra mắt sứ giả đến yết kiến đã kết thúc, Diệp Nhã Linh nhàn nhã ngồi gõ gõ những ngón tay xinh xắn xuống mặt bàn đá lạnh lẽo kiên nhẫn chờ tình tiết sách viết xuất hiện. Quả nhiên không lâu sau đó, thiếu nữ nhu mì vận y phục xanh ngọc xuất hiện.

    "Thỉnh an Biểu tỷ, sương khuya đã lạnh vậy mà Biểu tỷ vẫn có nhã hứng hóng gió ở đây."

    Diệp Nhã Linh ngẩng đầu lên bắt gặp nụ cười như có như không của thiếu nữ trước mặt, nụ cười dường như luôn hiện hữu ở đó chứ không hề pha lẫn niềm vui thật sự của một muội muội trông thấy tỷ tỷ của mình.

    "Linh Lung muội muội vội vàng đến đây, là phụ hoàng bệ hạ người gấp hay là do Linh Lung muội muội nóng lòng?"

    Tức khắc, Du Linh Lung thu lại nụ cười trên môi, không quên hung hăng trừng Diệp Nhã Linh một cái rồi bước hẳn vào trong đình.

    "Nhã Linh ngươi, đừng tự cho mình là thông minh. Bao năm qua ngươi trông thấy ta thì luôn là bộ dáng sợ sệt. Mới nửa tháng không gặp, nghe nói ngươi được Long Diên Đế Quân sủng ái, gan cũng to lên rồi sao? Nghe ta gọi một tiếng tỷ tỷ, ngươi liền nghĩ mình là tỷ tỷ thật chắc?"

    Diệp Nhã Linh không tỏ ra bất ngờ, chỉ ôn hoà cười một cái
    "Linh Lung muội muội, đây không phải hoàng cung Tây Cương, cũng không phải vương thất của ta. Muội muội nên cẩn trọng lời nói."

    Du Linh Lung hừ một tiếng khinh thường
    "Đừng tưởng mình sẽ thành phụng hoàng bay lên cành cao mà lên giọng dạy ta Biểu tỷ à. Nếu Long Diên Đế Quân thật sự hứng thú với ngươi thì vì sao nửa năm nay không có động tĩnh gì thế?"

    "Đế Quân trăm công ngàn việc, người có an bài riêng..."

    "Thôi ngươi im đi!" Du Linh Lung hung hăng ngắt lời "Phụ hoàng đã quá bất mãn với phế vật như ngươi rồi! Hậu cung bỏ trống, ngươi thì được đưa đến tận cửa. Vậy mà có mỗi việc dâng tấm thân lên đổi lấy Hậu vị, ngươi cũng không làm được. Thế thì đến bao giờ Tây Cương ta chờ được ngươi tiếp ứng lật đổ Long Diên?"

    Diệp Nhã Linh nghe đến câu dâng tấm thân lên đổi lấy Hậu vị, dù đã biết trước vẫn không khỏi ngượng ngùng
    "Việc này... không gấp được..."

    Du Linh Lung khinh thường đứng lên xoay người có ý bỏ đi
    "Sớm biết ngươi vô dụng, ta mới phải đến đây!"
     
  11. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 30.
    Diệp Nhã Linh nhẹ nhàng thưởng thức một chén trà buổi sớm thì Doanh Dao vén rèm bước vào bẩm báo
    "Bẩm Công Chúa, Linh Lung Nhị Công Chúa có lời mời Công Chúa cùng đến thỉnh an Đế Quân."

    "Ừm. Đi thôi."
    Diệp Nhã Linh buông xuống chén trà trên tay, lập tức đứng lên khiến Doanh Dao ấp úng thưa
    "Công Chúa... phải thay y phục chứ đã ạ...?"

    Diệp Nhã Linh ngó xuống bộ váy vàng nhạt không hoạ tiết của mình rồi xoay một vòng
    "Thay? Sao phải thay? Sáng nay lúc chọn, ta đã rất ưng ý kiện y phục này."

    "Nhưng... nhưng Công Chúa, người mặc thế này đến gặp Đế Quân sẽ thua kém Nhị Công Chúa đó ạ."

    Phớt lờ Doanh Dao, Diệp Nhã Linh nhanh chóng tiến ra đại sảnh. Chào đón Diệp Nhã Linh là ánh mắt khinh thường của Du Linh Lung
    "Nhìn bộ dạng ngươi như vậy, hèn gì Đế Quân không để mắt nỗi đến ngươi!"

    Diệp Nhã Linh nhìn Du Linh Lung một thân phục sức tinh xảo, dịu dàng cười
    "Sáng nay tùy tiện mặc, không biết Linh Lung muội muội sẽ đến, ta cũng không dám để muội mất hứng chờ lâu. Chúng ta đi thôi."

    Du Linh Lung dù tác oai tác quái, nhưng vẫn muốn giữ hình tượng đoan trang thục nữ trong mắt mọi người. Điều chỉnh lại tâm tình, bước ra cửa là một Du Linh Lung hoàn toàn khác. Làn môi đáy mắt đều như đang nhoẻn cười. Làn váy xanh lơ uyển chuyển theo mỗi bước đi, những vân mây dập dờn phiêu bồng như tiên nữ. Hai tỷ muội ôn hoà đi trước, hai thị nữ thiếp thân cung kính theo sau, trong mắt mọi người vô cùng ấm áp thân mật.

    "Biểu tỷ, tỷ nói xem, nếu Hậu vị này tỷ không đoạt được, chẳng bằng cứ vui vẻ tác thành cho muội và Đế Quân đi. Đợi đến khi muội được phong Hậu, muội xin Đế Quân cho tỷ được làm Thị cơ, thế nào?"

    "Linh Lung muội muội có phải tự tin hơi sớm?"

    "Ha ha, Biểu tỷ a, dù tỷ không bằng lòng cũng không làm gì được đâu, nếu tỷ ngăn cản ta đoạt Hậu vị cũng chính là làm trái thánh lệnh của phụ hoàng. Người cần một người có thể tiếp ứng bá nghiệp, chứ không cần một phế vật vô dụng suốt ngày chui rút trong tẩm cung đâu, hiểu không?"

    Cả đoạn đường đi là những lời thách thức đến nảy lữa. Nhưng cả Diệp Nhã Linh và Du Linh Lung chưa từng ngớt nụ cười trên môi, trong mắt mọi người, đây chính là đôi tỷ muội tình thâm đẹp nao lòng.
     
  12. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 31.
    Cửu Lương Điện.
    "Nhã Linh tham kiến Đế Quân! Biểu muội của bổn Công Chúa đường xa đến đây, dạ yến hôm qua đã có may mắn diện kiến long nhan của Đế Quân, hôm nay trong lòng ngưỡng mộ xin được thỉnh an Đế Quân, mong Đế Quân ân chuẩn."

    Trầm Minh tiêu sái gật đầu, nhấc tay có ý bảo Diệp Nhã Linh đến bên
    "Nhã Linh Công Chúa, bổn Đế Quân đã nhiều lần nói qua, ta và nàng sớm sẽ thành phu thê, nàng cần gì cứ mãi đa lễ? Đến đây. Người đâu, truyền Tây Cương Nhị Công Chúa."

    Du Linh Lung tiến vào nhẹ nhàng, uyển chuyển tựa một đoá tường vân. Trong mắc nhác thấy Diệp Nhã Linh ngồi trên long ngai cùng Trầm Minh, Du Linh Lung trong lòng chán ghét nhưng vẫn khéo léo che dấu khỏi ánh mắt bằng cách nhún người hành lễ hết sức đoan trang.
    "Thần nữ Diệp Linh Lung đến từ Tây Cương Quốc, xin thỉnh an Đế Quân. Cầu chúc Đế Quân vạn phúc kim an."

    "Tây Cương Nhị Công Chúa đa lễ rồi. Bình thân."

    Du Linh Lung khẽ tạ ơn nhưng vẫn chưa vội đứng thẳng người, đôi mắt linh động xoay chuyển không ngần ngại nhìn thẳng long nhan.
    "Hồi Đế Quân, thần nữ Diệp Linh Lung, Đế Quân có thể gọi Linh Lung. Xin đừng gọi Tây Cương Nhị Công Chúa, dù gì Linh Lung cũng là biểu muội của Nhã Linh tỷ tỷ, Đế Quân gọi thế nghe thật xa cách.

    Trầm Minh khẽ bật cười, vui vẻ gật đầu
    "Được thôi, Linh Lung Công Chúa, ban ngồi."

    Du Linh Lung trang nhã nhấp trà, tấm tắc khen
    "Đế Quân, trà ở Long Diên đậm vị nhưng không đắng, thơm nhưng không gắt, thật đặc biệt. Không biết Linh Lung có thể sáng nào cũng đến thỉnh an Đế Quân, có chút phúc phận nếm được trà ngon này không?"

    Trầm Minh cũng nhấp một ngụm trà, đưa tay qua nắm tay Diệp Nhã Linh rồi nói
    " Linh Lung Công Chúa thật có phẩm vị, nếu Công Chúa đã thích loại trà này, bổn Đế Quân lập tức sai người dâng tặng Tây Cương Quốc cho Công Chúa thưởng thức, không phiền Công Chúa hôm nào cũng phải đến thỉnh an. Chỉ là Cửu Lương Điện này cũng có quy tắc, không thể để người khác tùy tiện ra vào. Hôm nay vì Nhã Linh nên mới có ngoại lệ, sau này thì không thể như thế."

    Du Linh Lung quả thật che dấu thành thần, cung kính làm động tác kính trà, cười đến động lòng mà nói
    "Linh Lung không biết quy tắc này, thất lễ với Đế Quân rồi. Có điều, Linh Lung lần đầu đến Long Diên, bị cảnh sắc Long Diên mê hoặc, nhất thời chưa muốn về vội Tây Cương, mong Đế Quân ân chuẩn cho Linh Lung ở lại thăm thú Long Diên một thời gian được chứ?"

    Trầm Minh ý vị trao Diệp Nhã Linh một ánh mắt đầy hàm ý, sau đó thoải mái gật đầu
    "Chỉ một yêu cầu nhỏ như vậy, sao lại không thể đáp ứng Linh Lung Công Chúa được. Ta bận rộn quốc sự, vẫn chưa quyết định được thời gian tổ chức hôn lễ, nếu có thể thì Linh Lung Công Chúa cứ ở lại bầu bạn cùng Nhã Linh đến khi hôn lễ được cử hành."

    Du Linh Lung thoáng nét cười, tựa như nắng mai, tựa như hàm tiếu
    "Tạ Đế Quân ân chuẩn."

    "À, nếu Linh Lung Công Chúa đã có ý ở lại, vậy nơi ở dành cho sứ giả không còn phù hợp nữa, từ nay Linh Lung Công Chúa nếu không phiền, bổn Đế Quân ban Trúc Uyển Lâu cho Công Chúa làm nơi ở tạm có được không?"

    "Trúc Uyển Lâu? Cái tên thật nên thơ, Linh Lung đa tạ Đế Quân đã quan tâm."
    Du Linh Lung lại cười thật ngọt ngào.

    "Không có gì, dù sao cũng là Biểu muội của Nhã Linh, đây coi như chút thành ý của ta đối với người nhà nàng có được không?"
    Trầm Minh dịu dàng nhìn Diệp Nhã Linh, một ánh nhìn hiếm khi thấy được từ khuôn mặt vốn luôn nghiêm nghị đó.

    "Đế Quân, người sủng ái ta quá rồi. Bổn Công Chúa thay muội muội tạ ân người."
    Diệp Nhã Linh ngọt ngào ôm một cánh tay Trầm Minh vào lòng, mặt tràn đầy hạnh phúc.

    "Chút này có là gì, nàng phải tập làm quen đi, đợi đến khi ta sắc phong nàng, hi vọng nàng thụ sủng mà không kinh."
    Trầm Minh ôn nhu đưa tay chỉnh lại cây trâm trên tóc Diệp Nhã Linh. Hành động này thành công làm Du Linh Lung đố kị đến đỏ mắt.

    "Đế Quân và tỷ tỷ phu thê tình thâm, Linh Lung không dám làm phiền nữa. Linh Lung xin phép cáo lui."
    Lại một lần đoan trang hành lễ, trên mặt một tầng ửng hồng thẹn thùng, mắt lúng liếng không dám nhìn lên cảnh ân ái trước mặt tựa như một thiếu nữ ngây thơ. Du Linh Lung đắc ý với hình ảnh mình xây dựng trong mắt Trầm Minh, vui vẻ dọn đồ đến Trúc Uyển Lâu trong phấn khởi.

    Bên này, Diệp Nhã Linh vẫn lợi dụng ôm chặt lấy cánh tay Trầm Minh.
    "Ưm, Đế Quân ân sủng vô biên, nhưng bổn Công Chúa vẫn thấy chưa có đủ."

    "Du Linh Lung kia đi rồi."

    "Đi rồi thì đi rồi, bổn Công Chúa thấy chưa đủ sẽ không buông!"
    Diệp Nhã Linh nhắm tịt mắt cố chấp nói.

    "Vậy, ăn roi chắc sẽ đủ?"
    Trầm Minh nhàn nhạt liếc nhìn.

    "Ơ... Thầy thật là, không biết đùa gì cả!"
    Diệp Nhã Linh vội vàng buông tay, không quên bĩu môi hờn dỗi.

    "Hôm nay ăn mặc đơn giản vậy? Mọi khi thích y phục kiểu cách lắm mà?"
    Trầm Minh xếp lại đống tấu chương trên bàn, tràn đầy nghi hoặc nhìn vào bộ váy vàng nhạt đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.

    "Sớm biết cô ta chuẩn bị lộng lẫy mà đến, em đâu thể làm cô ta thất vọng được, nên vui vẻ nhường sân thôi. Ha ha." Diệp Nhã Linh tinh nghịch cười đến là vui vẻ. "Huống hồ tối qua cô ta bảo ngày xưa Du Nhã Linh vừa nhìn thấy cô ta sẽ hoảng hốt sợ hãi, kịch hay vẫn còn phía trước, em không vội vàng gì lấn át cô ta. Cứ để Du Linh Lung đó đắt ý, chúng ta càng dễ xử trí."

    "Ai nên chết thì chết, ai không phải chết thì không được giết. Tuy ở đây em hạ sát ai cũng sẽ không bị truy cứu. Nhưng cảnh cáo em không được tùy tiện ra tay bức chết ai. Đừng nói tôi không nói trước đó."
    Trầm Minh nghiêm túc dặn dò.

    "Ơ... Đang nói chuyện vui vẻ sao bỗng dưng thầy lại nghiêm như vậy? Thật chẳng vui gì cả."
    Diệp Nhã Linh phồng má ngúng nguẫy.

    "Đã nghe chưa?"

    "Em biết rồi, em về đây!" Diệp Nhã Linh hờn dỗi làm bộ bắt chước kiểu cúi người hành lễ như Du Linh Lung ban nãy, sau đó hồn nhiên trở về.
     
  13. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Ngọc Dương Cung.
    " Ơ kìa, Biểu muội, Trúc Uyển Lâu không thoải mái hay sao mà mới hai ngày muội lại chạy sang Ngọc Dương Cung của ta thế?"
    Diệp Nhã Linh hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của Du Linh Lung. Dù sao mọi tình tiết đều không giống hết trong sách một trăm phần trăm, chỉ có thể dựa theo những sự kiện chính mà đoán thôi.

    "Ngươi im đi, đừng có suốt ngày xưng tỷ gọi muội thật khiến ta buồn nôn." Du Nhã Linh rũ bỏ hình ảnh đoan trang hôm nào, ngang nhiên tiến đến ngồi xuống ghế chủ vị trong sảnh chính Ngọc Dương Cung, để mặc Diệp Nhã Linh đứng một bên như nha hoàn.

    Diệp Nhã Linh trong lòng buồn cười vẫn vờ như tức giận
    "Linh Lung muội muội, ở vương cung Tây Cương muội càng quấy thế nào ta đều chấp nhận. Nhưng nơi đây là địa phận Long Diên, nếu chúng ta đều cùng phụng mệnh hành sự, muội nên theo quy củ một chút đi! Đừng có làm mất mặt ta!"

    Du Linh Lung cười mỉa mai
    "Ha ha, mất mặt? Biểu tỷ à, cuối cùng tỷ cũng nhớ ra là chúng ta phụng mệnh hành sự rồi?" Du Linh Lung cười ngặt nghẽo, sau đó phất tay với thị nữ nãy giờ vẫn đứng im lặng sau lưng. "Linh Anh, mang chiếc hộp đó dâng lên cho tỷ tỷ vô dụng của ta đi!"

    Diệp Nhã Linh nhướng mày đón lấy, mở ra chỉ thấy hai bình gốm nho nhỏ, một màu xanh, một màu trắng, hình vuông, trông khá thô kệch.

    Du Linh Lung chờ Diệp Nhã Linh chiêm ngưỡng đã rồi mới khinh khỉnh lên tiếng
    "Đây là đồ tốt mà phụ hoàng bảo ta mang từ Tây Cương ngàn dặm xa xôi đến cho ngươi đó tỷ tỷ à. Vì tỷ vô dụng quá nên mới phải dùng đến thứ này đấy. Hai lọ thuốc này đều là xuân dược. Lọ màu trắng là dành cho tỷ, dùng xong bảo đảm sẽ mị hoặc thần trí, ướt át dâng tận cửa cầu hoan với Đế Quân một tấc cũng không rời. Nếu không nhẫn tâm dùng với mình thì có thể dùng đến lọ xanh. Lọ màu xanh là dành cho Đế Quân, chỉ cần bỏ vào rượu, chắc chắn sẽ làm Đế Quân nghiêm nghị vô dục vô cầu đó triền miên suốt ba ngày ba đêm mới dứt ra được. Chỉ cần đi đến bước này, hôn lễ tự khắc thành, Đế Quân đó không thể trốn tránh được nữa."

    Diệp Nhã Linh biết sẽ có phân đoạn dùng tình dược mê hoặc Đế Quân, nhưng không ngờ dược hiệu lại biến thái đến mức này, hoảng sợ lắc đầu nói.
    "Không được đâu, mê hoặc Đế Quân bằng tình dược là tội chết đó! Ta... ta... không làm đâu!"

    Tức thì Du Linh Lung từ ghế đứng phắt dậy, bội kiếm bên eo rút ra đặt lên cổ Diệp Nhã Linh.
    "Biểu tỷ, ta cho ngươi nói lại! Cãi lệnh phụ hoàng tức làm phản! Người chống lại bá nghiệp của phụ hoàng, trảm không cần tấu. Biểu tỷ, thuốc này, làm hay không làm?"

    Du Linh Lung không hề nói chơi, Diệp Nhã Linh cảm thấy lưỡi kiếm bén ngót tỳ trên cổ mình thật đau rát, dường như đã cứa xước một đường. Diệp Nhã Linh vội tỏ vẻ hoảng sợ đồng ý trước ánh mắt khinh thường của Du Linh Lung. Du Linh Lung trước khi rời khỏi Ngọc Dương Cung vẫn còn tốt bụng nhắc lại dược hiệu của hai lọ thuốc một lần nữa, không quên nhục mạ Diệp Nhã Linh không có bản lĩnh mới điều chỉnh tâm tình, nở một nụ cười dịu dàng rời khỏi Ngọc Dương Cung.
     
  14. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    34
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 33.
    Đêm xuống, Diệp Nhã Linh mới dám lén lút chạy đến Cửu Lương Điện bằng mật thất.
    Trầm Minh đang chuẩn bị ngủ, thấy cửa mật thất mở ra liền ngồi dậy xỏ giày đi đến bàn.
    "Đêm khuya đến đây làm hỏng giấc ngủ của bổn Đế Quân, Công Chúa cảm thấy mình đáng tội gì?"

    Diệp Nhã Linh nhăn nhó
    "Đáng tội gì chắc cũng không bằng tội cho thầy uống xuân dược đâu hả?"

    Thấy Trầm Minh nhíu mày định hỏi, Diệp Nhã Linh nhanh chóng trưng ra chiếc hộp đựng hai lọ thuốc rồi thuật lại câu chuyện ban sáng.
    "Làm sao bây giờ thầy ơi? Dùng thuốc thì kết cục sẽ chết y như trong sách. Mà không dùng thuốc thì sẽ chết chắc trong tay Linh Lung đó."

    Trầm Minh khoác thêm áo choàng, hỏi ngược lại
    "Thế em muốn dùng thuốc hay là không muốn dùng thuốc?"

    Diệp Nhã Linh ấp úng
    "Cái này... sao có thể hỏi em... em làm sao biết được... nếu biết em đã không phải lén lút chạy đến đây hỏi ý kiến thầy". Ngập ngừng một chút. "Hay là... tiên hạ thủ vi cường... nhân lúc trời chưa sáng... khử Linh Lung đó trước đi?"

    "Quỳ xuống!"
    Trầm Minh bất ngờ nạt lớn. Diệp Nhã Linh vô thức quỳ xuống theo phản ứng, đến khi định thần lại mới ngơ ngác không hiểu.

    "Ơ... Thầy...? Vì sao lại bảo em quỳ?"

    "Lời tôi nói em để ngoài tai đúng không?"

    "Dạ...?"

    Thấy Diệp Nhã Linh vẫn còn ngơ ngác, Trầm Minh càng tức giận hơn.
    "Theo như sách, Du Linh Lung có phải chết không?"

    "Dạ... không..."

    "Vậy lời tôi nói, em quên hay vốn dĩ không để tâm?"
    Trầm Minh thật sự tức giận

    "Em... em... Nhưng mà... nếu không... không giết Du Linh Lung đó... kết cục đã định... hai ta đều phải chết... Chi bằng để con người ngang ngược đó thay ta..."

    "Cố chấp như vậy thì quỳ đến khi biết tội đi!"
    Bỏ lại Diệp Nhã Linh quỳ giữa phòng, Trầm Minh bỏ sang thư phòng cách một bức vách, lật tấu chương ra tiếp tục phê duyệt.

    Diệp Nhã Linh đúng thật có chút không phục, chỉ là người trong sách, khác nào NPC trong game, tùy tiện cho ngủm vài người cũng có làm sao đâu, huống hồ đổi lấy an toàn cho mình. Một canh giờ trôi qua, đêm đen thật tĩnh lặng, mắt Diệp Nhã Linh có chút không chống đỡ nỗi, cuối cùng đổ gục xuống nền đất.

    Bên này ngự thư phòng, Trầm Minh cũng một đêm không ngủ chờ Diệp Nhã Linh sang nhận lỗi, ngay khoảnh khắc Diệp Nhã Linh đổ người xuống nền ngủ, Trầm Minh cũng đứng lên. Sau đó, ẵm Diệp Nhã Linh theo đường mật thất trở về Ngọc Dương Cung, không một ai hay biết.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/7/20

Chia sẻ trang này