Tam Kiếp Xuyên Không - Cập nhật - Tử Y

Thảo luận trong 'Các vấn đề chung về sáng tác' bắt đầu bởi Tử Y Lộ Lộ, 17/9/19.

  1. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Tam Kiếp Xuyên Không
    Tác giả: Tử Y
    Độ dài: 50 chương
    Tình trạng: Đang cập nhật
    Tiến độ: 5 chương/ tuần
    Độ tuổi: Không giới hạn
    Thể loại: Xuyên không, ngôn tình, sủng, sư đồ luyến.

    Giới thiệu
    Trầm Minh không tin thần không tin quỷ lại không thể ngờ được rằng mình xuyên không tận ba kiếp, đã vậy còn khắc sâu bóng hình tiểu học trò phiền phức Diệp Nhã Linh.
    Diệp Nhã Linh tinh quái, bướng bỉnh nào ngờ được có một ngày lại phải ép mình đoan trang hiền thục để có thể ở bên cạnh Trầm Minh.
    Ba kiếp của Trầm Minh và Diệp Nhã Linh xuyên đi lại xuyên về cũng không hề uổng phí. Có thể có được tấm chân tình bền bền vững vững, xuyên thêm ngàn kiếp nữa cũng có làm sao!
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/9/19
  2. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 1
    Cổng trường cấp ba.
    "Thầy Minh! Thầy Minh! Thầy đừng đi vội mà!"
    "Nhã Linh à, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, chuyện này không thể đùa giỡn được, em về đi"
    "Thầy Minh, em không có giỡn chơi, em là thật lòng thích thầy nha"
    "Ấy ấy thầy Minh! Thầy đừng tức giận mà!"

    Cô học trò hậm hực đứng dậm chân nhìn theo bóng xe đã đi khuất. Tà váy caro đỏ xúng xính theo từng nhịp dậm chân một cách hồn nhiên. Diệp Nhã Linh xốc lại cặp sách, vuốt vuốt tóc mái vì chạy vội mà bị gió rẽ ra làm hai, huýt sáo đi về hướng ngược lại.
    "Trốn mà được sao, mai lại gặp thôi mà".

    Sân trường vắng hoe, lác đác vài nhóm học sinh ngồi tụm năm tụm ba ăn uống trò chuyện, ai cũng đã quá quen với tình huống này.
    Diệp Nhã Linh thông minh xinh đẹp, luôn đứng đầu bảng thành tích học tập của trường mà thành tích quậy cũng không hề thua kém. Chính vì vậy biết bao nam sinh đều ái mộ, ngày ngày đều mang thư tình cấp tới, không tiếc dùng lời nói hành động săn đón Diệp Nhã Linh. Vậy mà không biết Diệp Nhã Linh này đứt mất dây thần kinh nào mà chẳng hề để ý tới bọn họ, cứ luôn luôn chạy theo bày tỏ tình cảm với thầy giáo nổi tiếng lạnh lùng ít nói bậc nhất này.
    Khối trên khối dưới ai cũng đều biết Diệp Nhã Linh xinh đẹp không dưới năm mươi lần bị thầy giáo Trầm Minh đẹp trai lạnh lùng từ chối mà mặt chẳng hề biến sắc, lại cứ ngày nào cũng chờ trước cổng trường như vậy. Gần hai tháng trôi qua kể từ ngày Trầm Minh chuyển về trường này, ai cũng nói đùa rằng Trầm Minh lại sắp phải chuyển trường vì bị Diệp Nhã Linh làm cho kinh hãi rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/9/19
  3. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương hai
    Hội thi Taekwondo cấp thành phố.
    Sáu giờ sáng, trên xe chuyên chở của trường, tiếng cười giỡn náo nhiệt của năm nữ sinh vinh dự đại diện trường tham dự cuộc thi đấu võ Taekwondo danh giá thường niên.
    "Thầy Minh, thầy nói xem, nếu em mang được huy chương vàng về cho trường, em sẽ được thưởng gì a?"
    Diệp Nhã Linh đang cười ngoạc miệng với bạn bè bất ngờ nhoài người lên hàng ghế trước hỏi Trầm Minh đang an tĩnh xem điện thoại.
    "Phần thưởng trường đã công bố rồi mà". Trầm Minh trả lời một câu, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại.
    "Ai da, không phải không phải, ý em là thầy sẽ thưởng gì cho em kìa!" Diệp Nhã Linh chu môi đòi hỏi.
    Trầm Minh cũng ngó qua "Thế em muốn được thưởng gì?"
    Chỉ chờ có vậy, Diệp Nhã Linh hớn hở hẳn lên "Thầy nhé!"
    Trầm Minh cụp mắt xuống giả vờ như không nghe thấy nhưng ánh mắt đã bắt kịp khoảnh khắc đôi mắt lóng lánh kia chứa đầy ý cười tươi vui rạng rỡ. Chẳng nỡ dập phá đi niềm vui trong đôi mắt ấy, Trầm Minh không như mọi lần thẳng thừng gạt đi, lại giả vờ điềm tĩnh xem điện thoại như trước.

    Hội thi này diễn ra bảy ngày, những hôm không đấu, Diệp Nhã Linh một mực lôi lôi kéo kéo Trầm Minh đi dạo phố, nói rằng lâu lâu mới được qua tỉnh khác chơi nên không muốn ở ngốc trong khách sạn mà muốn đi tham quan một tí, Trầm Minh cuối cùng không chịu nỗi sự mè nheo này đành miễn cưỡng theo Diệp Nhã Linh ra phố. Mấy người còn lại cũng rất biết ý đã kéo nhau đi mất từ lúc nào khiến Diệp Nhã Linh vô cùng vui vẻ, đi dạo phố về còn hào phóng tặng họ một túi bánh to.
    Gió mùa thu mát mẻ luồn qua từng ngọn tóc mềm, tà váy hồng năng động mà dịu dàng đến lạ khác hẳn với bộ đồng phục thường ngày. Trầm Minh im lặng thưởng thức vẻ an tĩnh ngọt ngào hiếm có của Diệp Nhã Linh đang đi bên cạnh. Nhưng mà giây phút đó chưa dừng lại bao lâu, Diệp Nhã Linh tinh quái thường ngày lại xuất hiện.
    "Thầy Minh, ngắm em sao? Em đẹp lắm đúng không?"
    Trầm Minh bị nói trúng tim đen liền im lặng không đáp, Diệp Nhà Linh lại khúc khích cười.
    "Thầy Minh, chỉ cần thầy chịu làm bạn trai em, em bảo đảm ngày nào cũng sẽ xinh đẹp như vậy cho thầy ngắm thoải mái a!"
    "Hồ nháo!"
    Thấy Trầm Minh sầm mặt quát, Diệp Nhã Linh nhăn mặt le lưỡi rồi lại coi như không, tung tăng chạy lên phía trước, mái tóc dài tung bay trong gió để lại mùi hoa oải hương vấn vít nơi đầu mũi Trầm Minh.
     
  4. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương ba
    Dưới võ đài, tiếng người hò reo không ngớt. Trên khán đài, Trầm Minh an tĩnh nhìn xem.
    Một Diệp Nhã Linh rất khác.
    Không phải Diệp Nhã Linh lém lỉnh trong áo sơ mi trắng, váy caro đồng phục trường.
    Không phải Diệp Nhã Linh năng động trong thường phục.
    Không phải Diệp Nhã Linh dịu dàng trong bộ váy hồng hôm qua.
    Mà là một Diệp Nhã Linh thuần khiết nhưng thập phần sắc bén trong bộ võ phục Taekwondo trắng, eo thon nhỏ vừa vặn thắt một sợi huyền đai nhị đẳng tương phản.
    Sau tiếng hô cuối chào của trọng tài, hai thân ảnh trên võ đài sáp lại liên tục so chiêu. Mỗi một quyền mỗi một cước của đối phương đều vô cùng mạnh mẽ chuẩn xác khiến người dưới đài không dưới mười lần hút hơi.
    Trầm Minh cũng không ngờ Diệp Nhã Linh thường ngày mè nheo, nũng nịu, quấn người này lại mạnh mẽ, linh động đến thế. Mái tóc dài thường ngày được buộc cao lại tung bay một cách uyển chuyển theo từng tư thế nghiêng người hay xoay vòng của Diệp Nhã Linh.
    Trầm Minh cứ mãi nhìn mà không hề hay biết trong mắt mình đã có nhiều hơn một tia tán thưởng.
    Trên sàn đấu, Diệp Nhã Linh với niềm tin nội tâm mạnh mẽ rằng nếu mang được huy chương vàng về thì sẽ có được Trầm Minh, vì hôm đó rõ ràng khi cô nói vậy Trầm Minh không hề lên tiếng từ chối. Diệp Nhã Linh dốc hết sức mình ra chiêu cực kỳ hung hãn khiến nữ nhân đối diện chẳng mấy chốc trở nên lúng túng.
    Không ngoài dự đoán, người được xướng tên chiến thắng chính là Diệp Nhã Linh.

    Nụ cười sáng bừng cả sàn đấu, giọt mồ hôi thánh thót rơi như châu ngọc lóng lánh trên gương mặt rạng ngời vì hạnh phúc.
    Trầm Minh vốn lạnh lùng cũng không dấu được ý cười nơi khóe mắt khi thấy Diệp Nhã Linh sáng bừng trong chiến thắng chạy ào đến mình, tay huơ mạnh tấm huy chương vàng lấp lánh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/9/19
  5. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 4
    "Thầy Minh, phần thưởng của em!"
    Diệp Nhã Linh cười tươi rói lắc lắc tay Trầm Minh. Trầm Minh bất đắc dĩ cười
    "Muốn ăn gì, tôi dẫn em đi ăn"
    "Hở? Đi ăn? Không phải chứ, đây không phải phần thưởng em muốn mà."
    "Vậy em muốn được thưởng gì đây?"
    "Thầy đó" Diệp Nhã Linh lại một lần nữa khẳng định.
    "Đừng nháo nữa, tôi không muốn giận em" Trầm Minh nghiêm túc.
    "Không phải chứ thầy Minh? Lúc trên xe đến đây, em nói vậy, rõ ràng thầy không từ chối mà?" Diệp Nhã Linh tròn mắt ngạc nhiên.
    "Nhưng tôi có nói chấp nhận không?" Trầm Minh nhàn nhạt hỏi.
    "Nhưng...nhưng... "
    "Nhã Linh, em là một cô gái tốt, nhưng em còn nhỏ, vẫn nên lo học đi. Hơn nữa chúng ta là thầy trò, tuổi tôi cũng lớn hơn em. Em và tôi không thể đâu." Trầm Minh nghiêm túc nói, ánh mắt cũng nghiêm hơn vài phần.
    Gió lạnh như ùa đến, Diệp Nhã Linh nhiều lần bị từ chối vẫn mặt không đổi sắc, vậy mà giờ đây đỏ hoe đôi mắt, ấp úng không thành lời "Không mà... em đã mười tám rồi... Có còn nhỏ nữa đâu... Thầy cũng chỉ hơn em tám tuổi..nào có lớn hơn bao nhiêu...em vẫn chấp nhận được...nếu thầy ngại...chúng ta đợi em tốt nghiệp rồi sẽ quen...có được không?"
    Trầm Minh nhẹ nhàng gỡ tay Điệp Nhã Linh khỏi tay mình, nhẹ nhàng nói " Em đừng cố chấp nữa!"
    Trầm Minh cũng không ngờ lúc ấy Diệp Nhã Linh lại òa lên khóc, nước mắt rơi đẫm đôi gò má đến thương tâm. Lòng Trầm Minh bỗng xuất hiện một tia đau lòng định đưa tay lên lau đi giọt nước mắt ấy, thế nhưng lại một lần không ngờ nữa, Diệp Nhã Linh nhanh chóng hất tay Trầm Minh ra rồi xoay lưng chạy đi, bỏ lại một câu:
    - Thay vì nói nhiều lý do như vậy, không bằng cứ nói thẳng ra rằng thầy vốn không hề thích em!
     
  6. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 5
    Hôm sau, Trầm Minh đôn đốc mọi người ra xe trở về trường. Ai cũng vui vì cử năm người đi thi mà đến ba người mang giải về cho trường, quả đúng là hào hứng. Bánh kẹo, quà lưu niệm chất đầy cả thùng xe, ai cũng háo hức trở về, nói cười rôm rả. Chỉ riêng mỗi Diệp Nhã Linh khác người mặc một chiếc áo khoác xám dày cộp, mũ áo khoác trùm kín cả đầu, bịt một chiếc khẩu trang che hết cả nửa mặt, đôi mắt dấu trong mớ tóc lòa xòa thiếu tự nhiên như do cố tình để vậy.
    Trầm Minh hơi khó xử nhưng vẫn lên tiếng hỏi "Nhã Linh sao vậy?" Trái với hồ hởi lên tiếng như mọi ngày thì lần này Diệp Nhã Linh lại im lặng.
    "Nhã Linh bạn ấy đêm qua bị sốt, sáng nay lại bị đau họng nên không nói được đó thầy, thầy đừng giận bạn đó" Vân Nga đi kế bên thấy Nhã Linh không nói gì, mà Trầm Minh lại có tiếng lạnh lùng, Vân Nga sợ Trầm Minh trách phạt vội lên tiếng thanh minh cho Nhã Linh.
    Trầm Minh khẽ nhíu mày nhưng cũng chỉ ừ một tiếng rồi thúc giục mọi người lên xe. Thấy Diệp Nhã Linh chui xuống băng ghế cuối cùng trốn tránh mình, lòng Trầm Minh chẳng những không thoải mái mà lại khó chịu không hiểu vì sao.
    Xe chạy về trường cũng mất 5 tiếng, suốt cả đường đi Trầm Minh nghe tiếng mọi người trò chuyện nhưng tuyệt nhiên lại không có tiếng của Diệp Nhã Linh. Tò mò nhìn xuống qua kiếng chiếu hậu của xe, Trầm Minh không tin vào mắt mình khi thấy một Diệp Nhã Linh sinh động giờ lại yếu ớt tựa đầu vào cửa sổ, hai mắt khép hờ lãnh đạm. Tâm Trầm Minh vô vàn khó chịu nhưng lại thầm nghĩ có khi dứt khoát như vậy, để Diệp Nhã Linh buồn một lần rồi sẽ tốt hơn.

    Xe đi được một nửa chặng đường thì dừng lại để mọi người xuống xe ăn uống, vận động tay chân cho đỡ mỏi. Ai cũng xuống xe, riêng Diệp Nhã Linh ra dấu cho Vân Nga bảo với mọi người rằng mình đau đầu không muốn xuống, mọi người nghe vậy liền kéo nhau đi, còn dặn dò Diệp Nhã Linh cứ ở trên xe nghỉ ngơi, thích ăn gì cứ nói họ sẽ mua về cho, Diệp Nhã Linh nháy mắt rồi tặng cho họ một nụ cười như thường lệ. Tiếc là, nụ cười này, ý cười không đến mắt.
     
  7. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 6
    Lúc Trầm Minh cầm hộp cơm trở lại xe, định bụng sẽ an ủi Diệp Nhã Linh một tí thì lại thấy trong xe không có ai cả. Trầm Minh lập tức đi hỏi mọi người xung quanh thì họ nói trông thấy người như Trầm Minh miêu tả đi về hướng chợ. Lúc đuổi đến nơi, Trầm Minh ước mình chưa từng làm vậy.
    Từ xa đã thấy dáng vẻ quen của Diệp Nhã Linh đang chăm chú ngắm nghía một món hàng.
    Một cậu bé vùng nông thôn ăn mặc đơn giản, bàn tay nhem nhuốc đưa lên níu lấy áo Diệp Nhã Linh "Chị ơi, chị gì ơi, tặng cho chị nè"
    Diệp Nhã Linh mỉm cười xoay sang, nhưng đến khi nhìn thấy thứ trong tay cậu bé thì Diệp Nhã Linh liền hung dữ dùng chân đá bay nó đi, sau đó tiến thêm một bước lấy tay đẩy vai cậu bé ngã dúi xuống đất, giọng lanh lảnh thét lên "Bị ngu à???"
    Một người đàn bà lam lũ chạy đến, có vẻ là mẹ đứa bé, sau khi đỡ đứa bé lên thì sa sả mắng, Diệp Nhã Linh cũng không hề nhượng bộ, vừa chỉ con chuột chết nằm trên đất, vừa chỉ cả hai người họ mà mắng trả.
    "Mày dám...tao đánh chết mày!!!"
    "Chỉ dựa vào bà sao?"
    Ngay lúc Diệp Nhã Linh vừa nhếch nụ cười khinh bỉ thì Trầm Minh cũng kịp lúc xuất hiện ngăn cản một cuộc chiến không hồi kết này.

    "Trở về xem tôi xử em thế nào!"
    Trầm Minh nhìn thấy cảnh đó đã tức một, giờ thêm thái độ của Diệp Nhã Linh làm Trầm Minh tức mười. Từ lúc Trầm Minh xuất hiện, Diệp Nhã Linh khôi phục bộ dáng hững hờ như lúc trên xe, không giải thích cũng không xin tha, cứ im im lặng lặng chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Thêm cả lúc lên xe, Trầm Minh đã kêu Tử Anh chuyền cơm xuống cho Diệp Nhã Linh ăn mà Diệp Nhã Linh còn khách khí từ chối khiến Trầm Minh cả một đoạn đường hạ quyết tâm khi về dứt khoát phải dạy dỗ lại học trò hư hỏng này
     
  8. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 7
    Cả trường đều đã về hết, chỉ có một căn phòng sáng đèn.
    "Cởi áo khoác ra!"
    Diệp Nhã Linh không nhanh không chậm trút bỏ mũ nón trên người mình, tiện tay vứt xuống đất. Trầm Minh cố gắng áp chế lửa giận trong lòng xuống, nghiêm giọng hỏi.
    "Có gì muốn giải thích?"
    "Em không." Vẫn lại điệu bộ hờ hững đến đáng ghét đó.
    "Nếu không có gì giải thích thì bước sang đây nằm sấp lên bàn!"
    Diệp Nhã Linh mặt khẽ biến, cắn môi lưỡng lự một phút rồi cũng bước qua, nhanh chóng nằm sấp lên bàn không do dự.
    Trầm Minh vốn chẳng muốn đánh thật, chỉ định làm Diệp Nhã Linh bị sợ để hăm dọa, nhưng không ngờ Diệp Nhã Linh lại bướng đến mức không để mình vào mắt, tức giận đến mức cầm cây roi mây nhịp lên mông Diệp Nhã Linh mà gằn giọng.
    "Có biết tội không?"
    "Tùy thầy trách phạt!"
    Tùy - thầy - trách - phạt! Bốn chữ này đã thiêu đốt đến gam nhẫn nại cuối cùng của Trầm Minh. Tay vung lên, một ngọn roi hạ xuống giáng mạnh lên đỉnh mông Diệp Nhã Linh.
    Thân thể yêu kiều khẽ run lên, bỏng rát thiêu đốt thân thể chưa từng bị đánh qua khiến Diệp Nhã Linh có chút khổ sở. Trầm Minh một lần nữa hỏi "Đã biết tội chưa?"
    Diệp Nhã Linh không lẽ ngu ngốc đến mức không biết Trầm Minh đang mở nấc thang xuống cho mình, chỉ cần nhận tội rồi bị phạt nhẹ là xong. Nhưng sự hụt hẫng vì bị từ chối tình cảm đã ăn mòn lý trí, khiến Diệp Nhã Linh cố chấp cắn răng hạ quyết tâm không xin tha
    "Tùy thầy trách phạt!"
    "Được! Có gan nói thì im miệng mà chịu đòn!"
    Trầm Minh chưa bao giờ lạnh lùng đến mức này. Tay phải vung roi tận lực đánh xuống thân thể kiều nhuyễn nằm trên mặt bàn. Tiếng roi vun vút đến rợn người. Trong không khí chỉ nghe có tiếng roi vút và tiếng đánh chát chúa.
    Diệp Nhã Linh run rẩy nằm úp sấp cắn răng chịu đựng cái đau, dứt khoát không cầu xin tha thứ. Nhưng da thịt mỏng manh của Diệp Nhã Linh sao so được với ngọn roi trong tay Trầm Minh. Từng roi từng roi đánh xuống như nhát dao muốn xé người cô ra. Ban đầu còn có thể chịu được, nhưng về sau roi chồng roi, cái quần có dày mấy cũng không thể che nỗi chứ đừng nói đến cái váy đồng phục này.
     
  9. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 8
    Càng ngày càng đau, thân thể Diệp Nhã Linh khẽ cựa quậy. Sau đó Diệp Nhã Linh bất giác phát ra tiếng rên rỉ đầu tiên, roi trong tay Trầm Minh lại càng quất xuống mạnh hơn.
    "Im miệng lại! Chịu đau giỏi lắm mà! Bướng mà! Gan lỳ mà!"
    Cứ mỗi câu lại một ngọn roi quất xuống, Diệp Nhã Linh oằn mình chịu đòn. Cuối cùng chịu không nỗi nữa, Diệp Nhã Linh buông xuống tự trọng, tụt xuống bàn, vòng tay ra sau mông che lại, vừa khóc vừa nói.
    "Thầy... Thầy đừng đánh nữa mà...em...em biết sai rồi... Xin thầy đừng đánh nữa mà..."
    Chỉ chờ có vậy, Trầm Minh nghiêm giọng
    "Quỳ xuống! Sai ở đâu?"
    Diệp Nhã Linh sợ sệt lập tức quỳ xuống dưới chân Trầm Minh, cúi mặt thổn thức
    "Thưa thầy...em...em không nên đánh bé đó...em không nên mắng người lớn..."
    "Đã hết?"
    "Dạ...đã hết..."
    "Cho em suy nghĩ lại, đừng để tôi phải chỉ ra"
    "Em...em thật sự không biết"
    "Tay nào đánh người, tay nào chỉ người đưa ra!"
    Diệp Nhã Linh thành thật đưa cao hai tay trước mặt. Một thước gỗ giáng xuống, cả lòng bàn tay đỏ au. Đánh hơn hai chục thước, Trầm Minh dừng lại.
    "Nằm lên bàn!"
    Diệp Nhã Linh không dám trái lời, rụt rè bò trở lại trên bàn.
    "Thứ nhất, khi tôi hỏi thì phải trả lời
    Thứ hai, không được tỏ thái độ ngang bướng với tôi
    Thứ ba, em học võ không phải để động tay động chân với người khác
    Ba tội này 30 roi, có ý kiến gì không?"
    Vừa nghe xong, Diệp Nhã Linh đã hồn vía lên mây, vừa bị đánh thảm xong, giờ lại thêm 30 roi nữa chắc sẽ khỏi ngồi mất, Diệp Nhã Linh khóc ướt cả tay
    "Em không...thầy...có thể tha cho em...à không...bớt cho em được không... Em đau quá chịu không nỗi..."
    Đáy mắt Trầm Minh chỉ còn sự lạnh lẽo
    "Ngay từ đầu đừng bướng thì đã không phải chịu khổ!" nói rồi không chút lưu tình mà đánh xuống.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/9/19
  10. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 9
    Hôm sau toàn trường khen thưởng, thế nhưng lại vắng mặt nhân vật chính là Diệp Nhã Linh.
    Diệp Nhã Linh mà toàn trường mong ngóng giờ đây đang quấn chặt chăn ánh người. Suốt đêm Diệp Nhã Linh không biết đã khóc bao nhiêu lần đến ướt cả gối chăn.
    Diệp Nhã Linh thầm nghĩ, nếu lúc trước không phải vừa nhìn thấy Trầm Minh đã cho rằng đây là chân mệnh thiên tử của mình mà một mực đòi ở lại không theo cha mẹ sang Mỹ định cư, thì bây giờ đâu có ra nông nỗi này.
    Nhưng Diệp Nhã Linh cũng không nghĩ đến Trầm Minh đó chẳng những không thích mình, mà lại còn đánh mình thừa sống thiếu chết.
    Bị người mình thích phũ phàng cũng thôi đi, đằng này lại mất hết tự tôn, bị đánh đến nức khóc lóc xin tha thì làm gì còn mặt mũi mà nhìn nhau nữa chứ.
    Diệp Nhã Linh khóc rồi ngủ, tỉnh rồi lại khóc với mớ suy nghĩ hỗn độn đó đến lúc trời sáng thì đôi mắt sưng húp lên không còn hình dạng ban đầu.
    Không đắn đo suy nghĩ nhiều, với ngoại hình như vậy cộng với tâm trạng tuột dốc của ngày hôm nay, Diệp Nhã Linh không ngần ngại ra quyết định cúp học.
    Cúp học một ngày cũng chẳng làm tâm trạng Diệp Nhã Linh tốt hơn bao nhiêu. Đến trường đụng mặt Trầm Minh cũng chỉ thêm ngượng ngùng. Diệp Nhã Linh quyết định nghĩ học dài hạn cho đến ngày thứ mười thì chuông cửa reo lên.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/9/19
  11. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 10
    "A...Thầy Minh! Sao thầy...lại đến nhà em?"
    "Không hoan nghênh tôi vào nhà?"
    "Ơ...không...không phải... Em mời thầy vào"
    Trầm Minh hài lòng bước vào, Diệp Nhã Linh khép nép đứng phía sau mới thẻ thọt lên tiếng
    "Thầy... Sao lại...đến nhà em?"
    "Còn nhớ tôi là thầy em sao? Tưởng em nghĩ học lâu quá quên mất rồi chứ!"
    "Em...không..."
    Trầm Minh ngắt ngang lời Diệp Nhã Linh một cách lạnh lùng
    "Không cần giải thích. Trốn học đáng tội gì?"
    "Thầy... Chẳng lẽ hôm nay thầy sang nhà em là để đánh em ư...?" Diệp Nhã Linh hoảng sợ.
    "Nếu không là vì gì?" Trầm Minh điềm nhiên hỏi.
    "Thầy... Tha cho em đi... Em...em vẫn còn đau lắm...với cả nhà em cũng chẳng có gì để đánh đâu thầy..." Diệp Nhã Linh phân trần.
    "Ừm... Vậy hả? Vậy thì quỳ xuống tại đó đi!" Trầm Minh không nặng không nhẹ ra lệnh.
    Diệp Nhã Linh trong lòng có chống đối, nhưng nghĩ lại dẫu sao cũng đỡ hơn mông bị ăn đòn thảm liền hạ quỳ trong im lặng, cúi gằm mặt xuống đất.
    Trầm Minh thấy thế liền hài lòng ra mặt, tiện tay với lấy quyển sách để chỏng chơ trên giường đọc.
    Hai tiếng trôi qua, Diệp Nhã Linh hơi run rẩy, Trầm Minh mới ngẩng mặt lên khỏi trang sách cười với Diệp Nhã Linh.
    "Đế vương sủng thê? Nhã Linh ưa thích loại sách này sao?"
    Nghe thấy tên sách, Diệp Nhã Linh đang quỳ liền lảo đảo đứng dậy rồi nhào đến giật lấy quyển sách từ tay Trầm Minh.
    "Trả sách cho em! " Thật ngại ngùng, cái loại truyện này sao có thể để Trầm Minh đọc được, Diệp Nhã Linh hận mình đã không giấu kỹ đi, giờ thì đẹp mặt rồi.
    Trầm Minh không ngờ Diệp Nhã Linh dám giật đồ từ tay mình liền quát "Hồ nháo!" nhưng tay vẫn giữ khư khư cuốn sách. Diệp Nhã Linh một tay cầm sách, một tay cầm lấy cổ tay Trầm Minh định dằng quyển sách ra thì bất ngờ một mảng sáng lóe lên.
    Trong tíc tắc, cả căn phòng chợt yên tĩnh, một bóng người cũng không có.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/9/19
  12. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 11
    Diệp Nhã Linh rất muốn mở mắt nhưng lại cảm thấy toàn thân vô lực, không biết vì sao sinh lực của cơ thể lại bị rút cạn đến vô lý. Thử cử động mấy đầu ngón tay thì thấy cổ tay trái đau đến mức Diệp Nhã Linh dù nhắm mắt vẫn phải hút khí lạnh.
    Cái đau làm Diệp Nhã Linh phải mở bừng mắt ra... Mà mở ra rồi thì cũng chỉ muốn nhắm lại luôn cho xong.
    "Diệp công chúa, người tỉnh rồi thật tốt quá!"
    "Diệp công chúa, xin người đừng nghĩ quẩn nữa, người mà tự tử thật thì đầu chúng nô tì không giữ được mất"
    "Phải đó Diệp công chúa, xin người đừng tự tử nữa"
    "Ngừng ngừng ngừng, ồn ào quá đi mất!" vừa mới mở mắt đã gặp một đám người ăn mặc kỳ quái, nó chuyện vớ vẩn, lại còn luôn xưng là nô tỳ nữa, thật là nhảm nhí hết sức. Nhưng đáng phiền lòng hơn là trên người Diệp Nhã Linh cũng mặc cùng một loại y phục giống bọn họ, dù sang trọng cầu kỳ hơn nhưng vẫn cùng một phong cách cổ trang phức tạp. Mà đáng sợ nhất là họ gọi mình là công chúa!
    Một nữ nhân xiêm y sẫm màu hơn liền phẩy tay một cái, đám nữ hầu lập tức cung kính thi lễ rồi lui ra.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/9/19
  13. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 12
    Một loạt ký ức như nước ập đến như nước quay cuồng trong tâm trí Diệp Nhã Linh, loại ký ức xa lạ nhưng có chút gì đó quen quen, tựa như đã từng cũng tựa như biết rõ. Bất giác Diệp Nhã Linh hoảng hốt, đây chẳng phải là tình tiết của nữ chính Du Nhã Linh đang đau khổ vì sắp bị tiến cống cho triều đình nên đã cắt tay tự vẫn đó sao!
    "Doanh Dao, ngươi gọi ta là gì?" Diệp Nhã Linh lục trong ký ức gọi ra cái tên của thiếp thân thị nữ bên cạnh.
    "Diệp công chúa, chẳng lẽ người đau buồn đến mức quên cả tên mình rồi sao?"
    "Diệp công chúa? Ta họ Diệp? Diệp Nhã Linh?"
    "Vâng, công chúa chính là Diệp Nhã Linh"

    Xuyên rồi! Thật sự xuyên rồi! Ngay cả họ cũng đổi luôn! Thật không thể tin được!
    Nhưng mà như vậy cũng chẳng khá khẩm gì, theo cốt truyện thì Du Nhã Linh được tiến cống cho hoàng thất cũng chỉ vì mục đích chính trị. Đường đường là công chúa Tây Cương thân phận cao quý, gả đến Long Diên một đế quốc hùng mạnh cũng vẫn phải quỳ bái hữu lễ với Đế Quân, năm tháng sau này vẫn phải tranh tranh đấu đấu với những mưu đồ chính trị rối rắm giữa hai nước, là con cờ trong tay phụ vương đã chẳng dễ dàng gì, đem mê hồn hương mê hoặc Long Diên Đế Quân cầu một chút sủng ái những năm tháng cô đơn, cuối cùng sự việc bị phát giác đành phải gieo mình xuống Vãn Giang tự vẫn, lúc này Long Diên Đế Quân mới nhận ra tình cảm với Du Nhã Linh bèn tự vẫn theo nàng. Đây quả là một cuốn truyện cẩu huyết và ngược tâm không thể nói.
    Doanh Giao nhìn sắc mặt Diệp Nhã Linh không được tốt liền tưởng Diệp Nhã Linh vẫn còn đau lòng bèn hạ giọng an ủi "Công chúa, gả đến Long Diên cũng không phải không tốt, Long Diên Đế Quân dù sao cũng là minh quân, ắt sẽ không để công chúa bị thiệt thòi đâu."
    "Doanh Giao, Long Diên Đế Quân đó là người như thế nào?" Dù gì cũng xuyên đến rồi, biết trước chi bằng biết thêm vẫn tốt hơn.
    "Hồi công chúa, nghe nói Long Diên Đế Quân anh dũng thần võ tài trí hơn người, đối đãi rất tốt với thuộc hạ, nhưng mà không hề để tâm tới việc tuyển phi. Người đời đều nói Long Diên Đế Quân lạnh lùng đến mức nữ tử dù ngưỡng mộ cũng không dám đến gần. Nếu không vì Long Diên và Tây Cương có hôn ước được ký bởi Hoàng Thượng đương triều và Tiên Đế Long Diên thì có lẽ Long Diên Đế Quân này cũng không chấp nhận công chúa gả qua đến đâu, nên là công chúa đừng lo, Long Diên Đế Quân không thích thì sẽ không đụng đến công chúa nhưng sẽ dành cho công chúa vài phần tôn trọng mà".
    "Ta biết rồi, cho ngươi lui".
    Xem ra cũng chẳng có gì sai lệch, đành phải tùy cơ ứng biến thôi chứ không thể để cốt truyện dẫn dắt mình được. Diệp Nhã Linh thầm nghĩ rồi dứt khoát đi ngủ.
     
  14. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 13.
    Long Diên Hoàng Cung.
    Diệp Nhã Linh một thân gấm đỏ, eo thắt đai nạm ngọc, kim quang vàng lấp lánh từng sợi vàng rũ xuống làn tóc mây thướt tha đong đưa theo từng nhịp bước của chân nàng.
    Mỹ lệ, sắc sảo, yêu kiều động lòng người. Diệp Nhã Linh uyển chuyển giữa điện rồng hành lễ.
    "Tây Cương Công Chúa Diệp Nhã Linh bái kiến Long Diên Đế Quân, lần này hòa thân mong tình hữu nghị bang giao giữa hai nước trường tồn vĩnh viễn"
    "Nghe nói Tây Cương Công Chúa dung mạo như hoa khiến vương tử thập thành ngày đêm tương tư, nay hòa thân đến Long Diên của ta chẳng hay có ủy khuất gì không?"
    "Long Diên Đế Quân thật thích nói đùa, gã cho Long Diên Đế Quân là mong ước của nữ tử toàn thiên hạ, bổn Công Chúa gả cho Đế Quân là phúc của Tây Cương, nào có gì ủy khuất".
    "Nếu là thật, cô nhìn vào mắt ta mà trả lời".
    Diệp Nhã Linh dùng ánh mắt dịu dàng hết sức có thể nhìn lên ngai vàng mong có thể dùng ánh mắt làm cho vị Đế Quân cao cao tại thượng này yêu mình ngay từ cái nhìn đầu tiên, đỡ cho phải vất vả những năm tháng sau này. Nhưng vừa nhìn lên, Diệp Nhã Linh lập tức chấn động.
    Không phải chứ, Trầm Minh, là Trầm Minh mặc long bào nghiễm nhiên ngồi đầy uy quyền trên long ngai.
    "Tây Cương công chúa, nhìn thấy ta rồi, cô nghĩ có còn muốn trả lời không?" Trầm Minh nhàn nhạt hỏi.
    "Long Diên...Đế Quân, bổn Công Chúa nói được làm được. Hòa thân đến Long Diên, gả cho Đế Quân là bổn Công Chúa cam tâm tình nguyện!" Diệp Nhã Linh lập tức cúi người thi lễ, áp chế lại tâm trạng kích động của mình.
    Không được không được, dù sao cũng sẽ gặp, có gì từ từ hỏi, không được gấp!
    Tự trấn an mình xong, Diệp Nhã Linh lại đoan chính dịu dàng nhìn lên long ngai. Long Diên Đế Quân vẫn như cũ nhàn nhạt phân phó, Diệp Nhã Linh quy củ theo nữ quan đi đến Ngọc Dương Cung mới được an bày.
     
  15. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 14
    Chập tối, một thanh y cung nữ bước vào Ngọc Dương Cung nghiêm chỉnh hành lễ.
    "Hồi Tây Cương Công Chúa, nô tỳ là thị nữ Thanh Loan Điện, phụng mệnh Đế Quân mời Công Chúa di giá Thanh Loan Điện dùng bữa".

    Diệp Nhã Linh dịu dàng vuốt tóc kiềm chế nỗi vui mừng trong lòng.
    "Phiền thanh y cung nữ dẫn đường cho bổn Công Chúa".

    Diệp Nhã Linh không biết bây giờ trong lòng mình là cảm xúc gì. Vừa có hi vọng vừa có chờ mong Long Diên Đế Quân đó chính là Trầm Minh xuyên qua giống mình, nhưng cũng có hồi hộp sợ sệt bị thất vọng. Vừa muốn đi nhanh cũng lại vừa muốn bước chậm. Có chờ mong nhưng lại sợ thất vọng. Đến lúc bước vào Thanh Loan Điện, Diệp Nhã Linh bày ra bộ dáng trước giờ chưa từng có.

    Thanh Loan Điện lộng lẫy nguy nga chỉ có một người ngồi tao nhã gắp thức ăn bên bàn, từng cử chỉ toát lên vẻ cao quý bất phàm. Diệp Nhã Linh say mê ngắm nhìn quên cả trời đất.
    "Tây Cương Công Chúa sao lại đứng đó mà không tới ngồi cùng bổn Đế Quân? "
    Long Diên Đế Quân không ngẩng mặt lên, vẫn cứ như cũ nhàn nhạt hỏi. Diệp Nhã Linh giật mình, e dè nhún người hành lễ.
    "Đế Quân cứ từ từ dùng bữa, bổn Công Chúa không đói, làm phiền Đế Quân rồi".
    "Nói em qua ngồi thì em cứ qua ngồi, bổn Đế Quân còn chưa từng thấy em từ chối ngồi cùng ta như vậy đấy!"
    "Em? Đế Quân ngài... Thầy Minh? "
    Diệp Nhã Linh đang cúi người hành lễ lặp tức ngỡ ngàng ngẩng phắt đầu lên. Rõ ràng đã chờ mong, mà sao lúc như ý thì lại không tin nỗi. Đến lúc nhìn thấy ý cười trên gương mặt băng lãnh cố hữu kia, Diệp Nhã Linh mới mừng rớt nước mắt.
    "Thầy Minh... Em...em... Không ngờ có thể gặp được thầy ở đây... Lại còn là Đế Quân nữa chứ... Hù chết em rồi... Cứ ngỡ phải gả cho quân vương nào đó rồi suốt đời tranh tranh đấu đấu như trong truyện chắc em chết mất...huhu..."
    "Hiếm khi nhìn thấy em đoan trang hiền thục như vậy, dĩ nhiên phải hảo hảo cảm nhận chứ"
    "Thầy Minh... Bây giờ làm sao đây... Chúng ta đều xuyên rồi... Nếu thật sự phải theo cốt truyện chúng ta đều sẽ chết đấy..."
    "Sợ gì chứ...ngồi xuống dùng bữa đi".
     
  16. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 15
    Không ai biết đã phát sinh chuyện gì mà kể từ khi Long Diên Đế Quân xưa nay không gần nữ sắc phá lệ mời Tây Cương Công Chúa cùng dùng bữa ở Thanh Loan Điện thì đến nay hai vị này đều luôn song hành cùng nhau. Bá quan văn võ đều rất mừng, cho rằng lần này có thể phá được cục diện hậu cung ngàn năm trống vắng nên ráo riết dâng tấu sớ mong Long Diên Đế Quân lập Tây Cương Công Chúa làm phi. Có điều họ vẫn không hiểu sao tấu sớ này vẫn chưa được phê duyệt, Đế Quân của họ không bác bỏ cũng chẳng đả động đến khiến họ cũng ngại mình nói nhiều.

    "Thầy Minh, thầy nói chúng ta cùng nhau phối hợp để phá giải cục diện rối rắm của tiểu thuyết, vậy sao mãi mà thầy vẫn không chuẩn tấu việc hòa thân hai nước đi?" Diệp Nhã Linh lười nhác nằm dài trên ghế dựa ăn hoa quả, áo gấm tùy tiện bung xòe như đóa hoa nở rộ.

    "Em mong muốn phá giải cục diện như thế ư?" Trầm Minh ngẩng đầu khỏi trang sách nhìn sang.

    "Tất nhiên rồi, nhanh chóng trở về là tốt nhất!"

    "Đừng qua mặt tôi, chẳng qua em muốn chúng ta sớm kết hôn để được như ý nguyện, tưởng tôi không biết sao!" Trầm Minh không chút thương tình lật tẩy.

    "Hì hì, thầy Minh, nào phải nào phải" Diệp Nhã Linh lại cắm cúi ăn hoa quả của mình.

    "À Thầy Minh, thầy nói xem, theo như trong truyện, ngày đại hôn, Thừa Tướng chẳng phải sẽ thừa nước đục thả câu sao? Nếu vậy chúng ta sớm ngày đại hôn, chẳng những đánh gãy kế hoạch của ông ta, lại còn thu phục 3000 Trường Tây binh ở Tây Thành. Nhất tiễn song điêu rồi còn gì!"

    "Em nghĩ người ta ngốc sao? Hoàng thất Tây Cương vốn dĩ gả tiểu công chúa sang đây để làm tình báo, là con cờ của trận chiến đó, bây giờ kế hoạch lỡ dở mà Hoàng thất Tây Cương lại chẳng nhận được tin tức gì, há chẳng phải lại nghĩ em trở mặt rồi sao? Nghĩ sẽ còn đường sống sao? 500 tùy tùng Tây Cương theo tiểu công chúa đó sang đây em coi như vô hình à?"

    "Ài, không phức tạp vậy chứ, muốn thành thân thôi mà, cũng phải khó khăn vậy sao"
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/9/19
  17. Tử Y Lộ Lộ

    Tử Y Lộ Lộ Gà con

    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    Ap
    Chương 16
    Đã ba tháng kể từ ngày Tây Cương Công Chúa đến Long Diên Quốc mà Long Diên Đế Quân vẫn chưa cử hành hôn lễ khiến quần thần rất sốt ruột. Tàm Thừa Tướng nhiều lần đốc thúc hôn sự này, trên dân tấu sớ, dưới xúi bá quan khiến hình tượng của mình trong mắt mọi người chính là vô cùng quan tâm triều chính. Nhưng hắn không biết trong mắt Trầm Minh và Diệp Nhã Linh thì đang như xem trò cười.

    "Đế Quân, người cứ chần chừ không cử hành hôn lễ với Tây Cương Công Chúa, vậy năm trăm binh mã tùy tùng đó chẳng lẽ cứ nuôi không như vậy sao?"

    "Nếu Tàm Thừa Tướng cảm thấy không ổn, vậy cứ sung quân thôi".

    "Nhưng đó là của hồi môn của Tây Cương Công Chúa, hiện Công Chúa chưa được sắc phong, mà Đế Quân lại sử dụng tùy tùng của Công Chúa, e là không ổn cho lắm".

    "Tàm Thừa Tướng nghĩ cho bổn Công Chúa như vậy khiến bổn Công Chúa thật cảm kích. Nhưng Tàm Thừa Tướng nghĩ nhiều rồi. Bây giờ trên dưới đều biết bổn Công Chúa được Đế Quân nhất mực sủng ái, chỉ là Đế Quân bận rộn quốc sự nên chưa thể cho bổn Công Chúa một hôn lễ mười dặm hồng trang. Nhưng lòng bổn Công Chúa đã nhận định Đế Quân, vậy nên tất cả của bổn Công Chúa cũng như của Đế Quân. Đế Quân tùy ý sử dụng là đương nhiên". Diệp Nhã Linh dịu dàng bước ra từ phía sau chiếc rèm ngọc tiến đến bên Trầm Minh, tay khẽ phẩy chiếc quạt lông trắng muốt, hé ra nụ cười nghiêng nước nghiêng thành.

    Tàm Thừa Tướng tuổi quá năm mươi nhưng cũng bị ý cười như hoa như ngọc kia làm mất hồn một lúc. Một thoáng bối rối trôi qua, Tàm Thái hắng giọng cảnh tỉnh mình
    "Công Chúa, Người không cảm thấy ủy khuất sao?"

    "Bổn Công Chúa có gì mà phải ủy khuất đâu? Đế Quân sủng ái ta, yêu chiều ta, sớm tối đều ở bên ta. Như vậy ta đã mãn nguyện rồi". Diệp Nhã Linh dịu dàng ngồi xuống chỗ trống cạnh Trầm Minh, ánh mắt thâm tình đến nỗi Trầm Minh suýt chút đã không kiềm chế được mà ôm lấy nàng.

    "Tàm Thừa Tướng đã nghe thấy rồi chứ? Công Chúa đã không tính toán, ngươi hà tất phải nghĩ nhiều?"

    "Đế Quân...chuyện này...thần đã hiểu".

    "Tốt!"
     

Chia sẻ trang này