Tấm Cám, đằng sau một cổ tích - Hoàn thành - Sherry

Thảo luận trong 'Truyện dài hoàn' bắt đầu bởi Ai_Sherry, 10/6/16.

  1. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Tấm Cám, đằng sau một cổ tích
    Tác giả: Sherry
    Tình trạng sáng tác: Hoàn thành
    Tình trạng đăng: Hoàn thành
    Lịch đăng: không cố định
    Thể loại: Phóng tác, tình cảm,
    Độ dài: 18 chương
    Giới hạn độ tuổi đọc: Không giới hạn
    Cảnh báo về nội dung: Không
    Giới thiệu tóm tắt:
    Chắc không một ai trên đất nước Việt Nam không biết về truyện Tấm Cám, và chúng ta chắc cũng không dưới một lần thắc mắc, vì sao cô Tấm hiền dịu lại có thể nói những câu rất ngoa ngoắt như "Lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt ra" hay có những hành động quá sức độc ác phi nhân tính như dội nước sôi giết em, muối thành mắm gửi về cho dì ăn hàng ngày. Ngược lại thì, Cám thật ra chưa từng động vào Tấm, cùng lắm chỉ là chặt cau cho Tấm ngã xuống ao (nếu biết bơi thì không thể chết đuối trong ao), giết chim vàng anh, chặt cây xoan, đốt khung cửi.
    Vậy thì, nên hiểu sự thật là thế nào?

    Chương 1. Thời niên thiếu
    Chương 2. Bài học đầu tiên
    Chương 3. Quán nước đầu làng
    Chương 4. Tam thất quý như vàng
    Chương 5. Trên đỉnh núi
    Chương 6. Tai nạn
    Chương 7. Giải thưởng lớn của lễ hội
    Chương 8. Tái ngộ
    Chương 9. Đỗ Tiệp dư muốn gặp gia đình
    Chương 10. Ngày giỗ cha
    Chương 11. Buồng cau cúng cha
    Chương 12. Vàng ảnh vàng anh
    Chương 13. Cái chết của chim vàng anh
    Chương 14. Cây xoan đào
    Chương 15. Cuộc sống của Tuyên vinh
    Chương 16. Thị ơi thị hỡi
    Chương 17. Hũ mắm
    Chương 18. Hãy sống thật hạnh phúc
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/8/16
    lyta2206, YGinger, Akaihane14 người khác thích bài này.
  2. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Chương 1. Thời niên thiếu

    Trên đất Đại Việt, ở một thời điểm chưa xác định.

    Tại một làng quê xa xôi nào đó, có một gia đình làm nông rất bình dị như bao nhiêu gia đình nông thôn khác xung quanh. Một nhà chỉ có bà mẹ và hai cô con gái, hoàn toàn thiếu vắng bóng đàn ông, cuộc sống cũng không phải quá dễ dàng, tay làm hàm nhai, quanh năm hết quản lý việc đồng áng tới buôn bán nhỏ lẻ ngoài chợ kiếm thêm thu nhập. Tuy vậy, có một điểm khiến gia đình tưởng như bình dị đó nổi bật hơn bất kỳ nhà nào khác, đó chính là hai cô con gái vô cùng xinh đẹp, không chỉ nhất trong làng mà còn nhất toàn phủ. Hai nàng nổi tiếng đến nỗi, chỉ cần một trong hai nàng ra chợ bán bất cứ thứ gì thì ngay người của huyện khác cũng chạy tới tranh nhau mua hàng, nhờ vậy, dù không phải thuộc hàng có của ăn của để, cũng không đến mức túng thiếu. Hai chị em này, tên Tấm và Cám.

    Mặc dù là chị em nhưng Tấm chỉ hơn Cám một tuổi, cha nàng trước kia ngoài mẹ nàng là vợ lớn còn có một vợ lẽ, là mẹ của Cám, cưới về sau mẹ nàng chỉ vài tháng. Mẹ Cám vốn chỉ là một cô gái bán nước ngoài chợ quá lứa lỡ thì, do giúp đỡ lúc ông bị cảm nắng ngoài đường nên ông cho người hỏi cưới để gọi là báo đáp ân tình. Ngược lại với mẹ Tấm là con gái phú ông, gia cảnh trước đây rất khấm khá, trong nhà không thiếu thứ gì. Tuy vậy, cả cha và mẹ ruột Tấm đều không may mất sớm, khi nàng mới khoảng mười tuổi, gửi gắm nàng lại cho mẹ Cám, mà dân gian hay gọi là dì ghẻ.

    Thời gian thấm thoát thoi đưa, chả mấy chốc chị em Tấm Cám bắt đầu bước vào tuổi trăng tròn, cả hai càng lớn càng xinh đẹp dù hai vẻ đẹp hoàn toàn khác nhau. Tấm có khuôn mặt đầy đặn, nước da trắng mịn, đường nét nhẹ nhàng hài hòa, Cám thì ngược lại, khuôn mặt nhỏ gầy thanh tú nhưng đôi mắt to, sáng, sống mũi cao thẳng, đường nét sắc sảo hơn chị rất nhiều. Nhưng do có lẽ là chị em nên vóc dáng cả hai tương đương, quần áo giầy dép cùng cỡ, hoàn toàn có thể dùng chung, tính ra cũng là ưu điểm, tiết kiệm rất nhiều chi phí.

    - Tấm, ra ăn cơm. – Tiếng dì Mão réo rắt từ dưới bếp.

    - Vâng, dì chờ con một chút. – Nàng uể oải đáp lại.

    - Chút chít cái gì, còn không mau ra, để tao vào lôi ra thì đừng trách. – Giọng bà bắt đầu pha chút bực bội.

    Tấm ngáp dài, vươn vai ngồi dậy, trong lòng hơi khó chịu, đúng là “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng”. Nàng mới từ chợ về, mấy vuông lụa bán hết, mang tiền nộp rồi, ngủ một chút cũng không được yên thân.

    - Thôi mẹ à, chắc Tấm còn mệt, mẹ cứ để chị ấy ngủ một chút. – Cám đứng bên cười nói.

    - Mệt cái gì, mày lúc nào cũng bênh nó. – Tiếng bà Mão không giấu được xót xa. – Từ tinh mơ mờ sáng mày đã đẩy một xe gạo đi bán, bán hết về lại dọn dẹp nhà cửa, cơm nước tinh tươm, luôn tay luôn chân chưa ngồi nghỉ được chút nào. Nó ra chợ bán có mấy miếng vải, về lăn ra ngáy pho pho thế kia, có gọi ra ăn cơm thôi mà cũng uể oải.

    - Tấm khác con, chị ấy vốn không khỏe. – Cám bất giác hơi lo lắng. – Con chỉ sợ sức khỏe chị ấy giống mẹ cả, cho nên mẹ con mình quan tâm chị ấy một chút cũng không thừa đâu.

    - Mày lo cái gì, mẹ cả mày mất do chết đuối chứ có phải bệnh tật đâu mà lo Tấm giống thế?

    - Thì vì sức khỏe không tốt không tập bơi được nên mới chết đuối chứ. – Cám xua xua tay nói.

    Bà Mão hơi bĩu môi nhưng vẫn lấy bát phần riêng đồ ăn cho Tấm, thuận tay gắp mấy miếng ngon nhất bỏ vào đó.

    - Nhà hôm nay không có cà sao dì? – Mẹ con Cám ăn gần xong Tấm mới từ phòng trong đi ra, lấy đũa gảy gảy đồ ăn, hỏi.

    - Có, nhưng dì với Cám ăn hết rồi. – Bà ráo hoảnh nói.

    - Sao dì không phần cho con? Dì biết con thích ăn cà mà? – Tấm ấm ức nhìn dì và em.

    - Không đủ để phần!

    Cám ngồi bên cạnh mím môi nén cười. Nàng biết mẹ nàng chỉ là con hổ giấy, lúc nào cũng gầm gừ nhưng thật ra rất mềm yếu. Vừa rồi nàng nhắc tới mẹ cả làm bà không tránh được lo lắng, đem đổ hết cà đi không phần cho Tấm, vốn “một quả cà bằng ba thang thuốc” mà. Thế nhưng thà bà mang tiếng dì ghẻ nanh ác còn hơn mở mồm thừa nhận sự quan tâm của mình dành cho hai chị em nàng.

    - Con không muốn ăn. – Tấm gác đũa xuống, nói.

    - Ăn hết đi, không thừa đồ ăn đổ đi đâu.

    - Con không ăn. – Nàng vẫn khăng khăng, ương bướng nói.

    - Không ăn thì phải rửa bát, rõ chưa? Con Cám không rửa nữa.

    - Dì… – Nàng hơi bực, nhưng cân nhắc lợi hại, đành nói. – Để con ăn ạ.

    Nói rồi cầm đũa lên. Công bằng mà nói Cám nấu ăn rất ngon, tuy ra vẻ giận dỗi nhưng thật ra nàng ăn rất ngon miệng, nhoáng cái trên mâm đã không còn gì.

    Sau bữa cơm, cả nhà ngồi lại với nhau, bắt đầu tính toán số tiền kiếm được trong ngày. Nhà ngoại Tấm trước đây rất giàu có nhưng từ khoảng thời gian mẹ nàng mất, gia đình cũng sa sút, không giúp được gì cho nàng, thậm chí tới tiền cấp dưỡng cũng không có một đồng. Tất cả đều nhờ vào tài thu vén, xoay xở của bà Mão. Tuy vậy, tính cách Tấm so với mẹ nàng không khác là mấy. Trước kia mẹ nàng cậy là vợ cả, lại có xuất thân tốt, thường tự cho mình nhiều quyền lợi trong nhà nhưng những công việc trong ngoài lại rất lơ ngơ không biết gì, bà Mão cũng đều vui vẻ nhường nhịn, tự mình quán xuyến hết. Giờ thì tới lượt Cám thay thế mẹ làm chủ gia đình. Do cả hai mẹ con đều ám ảnh việc Tấm giống mẹ, vốn là một người có thể trạng yếu ớt, lại cộng thêm lo lắng việc nàng tủi thân do mẹ mất sớm, cả bà Mão và Cám đều có phần chiều chuộng, bảo bọc nàng hơi quá, ngoài việc cầm ít đồ có sẵn ra chợ bán, nàng hầu như không phải động tay vào bất cứ việc gì trong nhà.

    Thế nhưng tới khi Tấm được mười sáu tuổi, thì bà Mão bắt đầu lo lắng cho tương lai của nàng. Rồi sau này nàng xuất giá, ai sẽ chịu nổi người vợ không biết làm gì chứ? Cuối cùng một ngày, nhịn không được, bà liền gọi cả hai chị em ra:

    - Từ giờ việc nhà giao lại cho Tấm làm, dì thấy con cũng rảnh rang, không bận rộn lắm, làm đi cho quen.

    - Là… là những việc gì ạ? – Nàng bất giác lắp bắp.

    - Vẫn là những việc trước giờ thôi, nấu cơm, rửa bát, quét nhà, giặt quần áo.

    - Trời, ngần đó việc, con biết làm sao? – Tấm liếc đôi bàn tay nõn nà, mịn màng của mình, kêu lên.

    - Thế dì với Cám làm bao nhiêu lâu nay có kêu ca gì không? – Bà Mão lạnh lùng nói.

    - Nhưng con…

    - Thôi mẹ à, Tấm chưa quen đâu, cứ từ từ là được. – Cám khẽ cười rồi quay ra Tấm trấn an. – Tạm thời chị giúp em quét tước sân vườn thôi, cả chỗ vườn sau có cái giếng nước ấy.

    - Ừ, cám ơn em. – Tấm khẽ gật đầu còn bà Mão dù còn hơi miễn cưỡng cũng không phản đối.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/1/17
    Aki Hanabusatáo đỏ mini thích bài này.
  3. vivian.nguyen

    vivian.nguyen Iron Maiden Gà về hưu Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    1.151
    Được thích:
    1.706
    Đã thích:
    609
    GSP:
    Ap
    Nên ghi rõ đây là thể loại Phóng tác em. Và cái tên theo chị nên đổi lại. Một khi đặt từ "Chính truyện" vào tên tác phẩm vậy có nghĩa đây là tác phẩm THẬT, là nguyên bản gốc. Nhưng ở đây em có căn cứ nào để khẳng định câu chuyện em kể là thật, là gốc, là chính không? Hay đơn giản chỉ là suy đoán và dựng lại phỏng theo truyện cổ tích? Vậy nên, cái từ "chính truyện" là chưa ổn.
     
    ngocnungocnu thích bài này.
  4. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Thêm thể loại là sửa vào phần #1 đúng không bạn? Mình không định tham gia cuộc thi phóng tác, chỉ vô tình up cùng thời điểm thôi.
    Hic, mình đã nghĩ mãi về tên gọi của truyện. Đầu tiên định đặt là Tấm Cám ngoại truyện nhưng thấy không đúng vì đây là kể lại truyện chứ không phải những truyện bên lề nên đặt là chính truyện. Cho mình mấy hôm nghĩ tên mới nha, nghĩ không ra sẽ đặt đơn giản là Tấm Cám :D.
     
  5. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Chương 2. Bài học đầu tiên

    Hôm nay Cám rất vui. Nàng theo xe người ta sang tận phủ bên cạnh, vào sâu trong làng, mua được khá nhiều vải đẹp, đưa cho Tấm bán nhất định đắt hơn tôm tươi. Trong đó, có một mảnh màu đỏ đẹp vô cùng, nhất định nàng sẽ giữ lại, may cho mình và Tấm mỗi đứa một cái yếm. Quanh năm đầu tắt mặt tối rồi, cũng phải tự thưởng cho mình cái gì đó chứ. Tất nhiên nàng không nói với Tấm để gây bất ngờ cho chị.

    - Chị nghe em dặn nhé. – Cám vừa bày đồ ra vừa giải thích. – Lần này em mua hàng khá nhiều nên sẽ để giá hơi khác một chút. Nếu mua một vuông thì mười đồng tiền, mua hai mươi vuông thì chín đồng một vuông còn mua cả cuộn vải thì là một trăm rưỡi đồng. Chị nhớ chưa?

    - Ừ, nhớ rồi, đừng lo.

    Tấm nói rồi quầy quả ra chợ. Nàng đã xem qua chỗ vải Cám mua về, quả thật là hàng rất tốt, xem ra hôm nay mua bán sẽ rất mau. Nàng chỉ mong mau chóng bán được nhiều hàng rồi nghỉ chợ về sớm. Từ hôm được giao thêm nhiệm vụ quét dọn sân vườn, lúc nào nàng cũng thấy mệt mỏi, buồn ngủ hơn mọi ngày. Bất giác Tấm cả kinh nghĩ tới khối lượng công việc mà Cám vẫn phụ trách. Một sự sùng bái âm thầm xuất hiện trong lòng.

    - Cô ơi, chỗ vải này bán thế nào đấy? – Một bà trung tuổi, nét mặt hiền lành dừng lại trước sạp hàng của Tấm.

    - Dạ mời bác xem hàng, một vuông là mười đồng tiền, hai mươi vuông là chín đồng một vuông mà mua cả cuộn là một trăm rưỡi.

    - Ừ để tôi xem.

    Bà ta lật chỗ vải ra, xem xét rất kỹ, cuối cùng mỉm cười hài lòng:

    - Hàng rất tốt, tôi muốn lấy hết.

    - Ồ, cám ơn bác, để tôi gói lại giùm bác. – Tấm nhanh nhẹn đứng lên.

    - Từ từ đã, - bà ta bỗng giơ tay. – Tôi không mang theo nhiều tiền, chỉ có chưa đầy một trăm đồng ở đây. Cô có bán thiếu không?

    - Dạ không, dì và em tôi dặn không được bán thiếu.

    - Hay thế này đi, tôi cũng là người buôn bán, trong người đang có sẵn hai thẻ vàng lá, tôi để đây làm tin cho cô, mang vải về, lát quay lại trả tiền được không?

    - Cái này… - Nàng hơi băn khoăn nhìn hai thẻ vàng chóe.

    - Có gì mà không được nào? Hai thẻ vàng của tôi giá trị bằng mấy lần chỗ vải kia của cô. Chẳng qua tôi cần gấp, cũng là tôi trông cô xinh xắn, thật thà, tin cậy được nên mới chịu để lại thôi.

    - Vâng, thế bác cứ cầm về đi, tôi chờ ở đây.

    - Cám ơn cô, cô tốt quá. – Bà khách tươi cười ra hiệu cho mấy tay gia nhân tiến tới xách đồ đi.

    Tấm vui khấp khởi vì chỗ hàng đã bán hết. Nàng bó gối ngồi chờ bà khách kia quay lại trả tiền nhưng chờ mãi, chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng. Cho tới khi mặt trời khuất sau lũy tre, ai nấy cắp thúng ra về rồi nàng mới phủi quần áo đứng dậy đi về.

    Bà Mão và Cám thở dài ngao ngán nghe Tấm thuật lại câu chuyện. Họ đã đoán ra chín phần.

    - Nhưng mà bà ta có để lại hai thẻ vàng lá làm tin. – Nàng yếu ớt nói rồi rút ra đưa cho em.

    - Vậy mà chị cũng tin sao? – Cám cầm hai thẻ vàng xem xét rất kỹ. Nàng thậm chí còn đưa lên miệng cắn nhẹ để kiểm tra. – Đây là vàng giả, cái này con nít cũng phân biệt được.

    Nói rồi nàng thuận tay ném vào sọt rác, bỏ vào buồng trong không nói lời nào.

    - Dì…con xin lỗi. – Tấm run run nói.

    - Con xin lỗi dì làm gì? – Bà Mão thở dài. – Chỗ tiền vốn bỏ ra lần này Cám phải gom phần tiết kiệm mấy tháng nay, nó lại lặn lội đi xa lấy hàng, làm sao không bực bội cho được. Mà con cũng không còn nhỏ, đừng hành xử ngây thơ như vậy nữa.

    Tấm nước mắt lưng tròng trở về buồng, lòng nặng trĩu. Nàng biết lần này mình gây họa lớn rồi, nhà đã không lấy gì làm khá giả, lại còn làm mất một khoản tiền lớn như vậy. Mải suy nghĩ, nàng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

    Ngược lại với Tấm, Cám nằm trằn trọc không ngủ được. Cuối cùng nàng trở dậy, sợ làm cả nhà thức giấc, đành nhẹ nhàng ra sân sau, ngồi bên giếng ngắm trăng. Ánh trăng sáng vằng vặc cũng không làm lòng nàng dịu lại một chút nào.

    - Thôi, chuyện xảy ra đã xảy ra rồi, con nghĩ nhiều làm gì? – Từ lúc nào bà Mão đã tới bên nàng khẽ nói.

    - Nhà mình không còn tiền nữa. – Nàng khẽ thở dài. – Toàn bộ vốn liếng con đã dồn vào đợt hàng này. Giờ muốn nhập thêm về bán gỡ vốn cũng không xoay đâu ra tiền.

    - Đồ ăn trong nhà… - Bà Mão định nói gì đó nhưng lại thôi.

    - Con biết, đến ngay cả tiền mua đồ ăn cũng không có, thật thảm. – Nàng khẽ cười, nhưng cái cười méo mó. – Chắc mai con sẽ ra đồng bắt tép về ăn đỡ mấy ngày, rồi mang bán thêm được đồng nào thì được.

    - Mẹ sẽ đi cùng con.

    - Không được đâu mẹ, sức khỏe mẹ không tốt, ra đồng bắt tép dễ ốm lắm. Con sẽ bảo Tấm đi cùng.

    - Tấm? Đã bao giờ nó làm việc này đâu? Chẳng phải con vẫn khăng khăng không cho Tấm ra đồng, dù là chăn trâu hay cắt cỏ hay mò tôm bắt tép kia mà?

    - Mẹ con mình sai rồi. – Nàng nhún vai. – Chúng ta đã quá bảo bọc Tấm khiến chị ấy mãi như một đứa trẻ, không biết gì cả. Chuyện hôm nay là bằng chứng rõ ràng nhất. Từ giờ con sẽ khác, Tấm cần phải trưởng thành, không thể dựa dẫm vào mẹ con mình mãi được, như thế là hại chị ấy chứ không phải thương.

    - Mẹ cũng nghĩ thế.

    Nói là làm, sáng sớm hôm sau, Tấm vừa mở mắt đã thấy dì và Cám ngồi sẵn ở nhà ngoài chờ. Bà Mão ra lệnh cho hai chị em ra đồng bắt tép, vừa để ăn, vừa để bán. Dù không dám phản đối vì bản thân mình mới gây họa, Tấm vẫn cảm thấy khá ấm ức. Nàng chưa từng phải làm việc nặng nhọc như vậy. Chưa kể ngoài đồng nắng cháy sẽ làm làn da trắng trẻo của nàng xạm đi đáng kể. Trước giờ việc đồng áng nặng nhọc Cám thường thuê thợ cày trong làng, chỉ có mấy việc nhẹ nhẹ kiểu chăn trâu, cắt cỏ thì mới tự làm, mà cũng là bà Mão hoặc Cám làm chứ không tới tay Tấm. Đây là lần hiếm hoi Tấm phải ra đồng làm việc.

    Bà Mão tất nhiên thấy vẻ mặt không vui của Tấm, liền nhanh trí nói:

    - Hai đứa đi bắt tép, đứa nào bắt được nhiều sẽ được thưởng một cái yếm đỏ!

    Thật ra là hôm qua bà không ngủ được đã lấy miếng vải Cám để sẵn ra khâu hai chiếc yếm cho cả hai chị em. Bà biết Tấm thích trưng diện nên nghe tới yếm đỏ sẽ làm nàng vui hơn.

    - Tấm nè, để tránh lặp lại sự việc hôm qua, từ giờ làm gì chị cũng cần phải để tâm suy nghĩ, cần phải quan sát. Em và mẹ đâu thể suốt ngày theo sát chị được. – Cám dặn dò chị trên đường ra đồng.

    - Ừ, chị biết rồi. – Dù mồm nói vậy nhưng Cám thấy rõ thái độ của nàng là đáp quấy quá cho xong.

    Cám cắn môi, cảm thấy đối với Tấm vốn quen được cưng chiều, không sử dụng biện pháp mạnh thì không thể thay đổi.

    Ra tới đồng, nàng hướng dẫn Tấm cách xúc tép rồi đi ra một góc xa quan sát. Thật ra Cám bắt được không ít tép nhưng nàng cố tình bỏ vào hai cái giỏ nhỏ đeo ở chân rồi trùm váy che đi, cái giỏ lớn thì vẫn để không. Mỗi lần Tấm quay ra tìm thì giả bộ mải chơi, đuổi bướm hái hoa. Tấm có được lời hứa về cái yếm đỏ thì hăng hái vô cùng, ra sức cào tép, tới chiều tối đã được một giỏ đầy.

    - Cám, về thôi. – Tấm ôm giỏ tép đầy, liếc qua thấy giỏ của Cám gần như trống không, phấn khởi nói.

    - Vâng.

    Cám uể oải ngồi dậy, nàng nhìn Tấm rồi chợt như nghĩ ra điều gì đó liền bảo với chị:

    - Đầu chị lấm bẩn quá, mấy hôm nay nhà đang hết nước, chị mau xuống tắm gội đi kẻo về dùng hết nước dự trữ tắm gội mẹ lại mắng cho.

    - Ừ.

    Tấm không nghĩ ngợi gì nhiều, bỏ lại giỏ tép trên bờ, cởi đồ lội xuống góc sông tắm gội. Nàng không nhìn thấy vẻ mặt hơi thất vọng của Cám sau lưng.

    Tới khi Tấm tinh tươm sạch sẽ lên bờ thì đã không còn bóng dáng Cám, nàng càng sửng sốt thấy giỏ của mình trống không, chỉ còn sót lại một con cá bống. Tấm tất tả chạy về, đầu óc mông lung không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Mẹ con Cám đang ngồi sẵn trên sập chờ nàng, nét mặt rất không vui.

    - Cám, đã xảy ra chuyện gì? – Nàng thở hổn hển hỏi.

    - Chị còn hỏi à? – Cám khẽ lắc đầu. – Chị bị em lừa hết cả tép, lấy mất cái yếm đỏ rồi mà còn chưa biết?

    - Vì…vì sao?

    - Em không phải đã dặn là chị làm gì cũng phải để ý quan sát và suy nghĩ ư? Thứ nhất đầu chị không hề lấm bẩn, thứ hai là nước dự trữ mà em nói là nước mưa tinh khiết chỉ dùng để nấu ăn, còn nước tắm giặt là nước em vẫn múc từ giếng lên.

    - ……..

    Tấm không nói gì nhưng người hơi run lên vì tức giận. Nàng vốn quen được mọi người xoay quanh mình, làm sao chịu nổi việc bị đối xử như thế này? Phút chốc, nàng bỗng cảm thấy một sự căm ghét ngấm ngầm đối với bà Mão và Cám, đồng thời sự tủi thân cũng trào ra:

    - Tôi biết là tôi đánh mất tiền, muốn đánh muốn mắng thì cứ việc, sao phải bày chuyện làm khó tôi? Trong nhà này tôi chả là gì, dù sao thì tôi cũng không phải con ruột của dì, cô cũng chưa bao giờ coi tôi là chị cả.

    Nói rồi nàng òa khóc chạy vào buồng trong. Bà Mão có vẻ áy náy còn Cám thì vẫn cố giữ vẻ mặt cứng rắn.

    - Mẹ mặc chị ấy, chị ấy phải học cách trưởng thành thôi.

    Trải qua mấy ngày, Tấm trong lúc quét sân phát hiện ra cái yếm đỏ mới toanh rơi bên thành giếng. Nàng đoán đây hẳn là cái yếm của Cám phơi bị gió cuốn ra đây. Nàng nắm chặt lấy cái yếm, mắt lóe lên một tia tính toán.

    Trong nhà, Cám gấp cái yếm của mình, cất kỹ vào trong tủ rồi làm bộ như không nhìn thấy quai yếm đỏ hơi lộ ra dưới bộ đồ nâu giản dị của Tấm.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/8/16
  6. fannobita

    fannobita Gà con Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    60
    Được thích:
    24
    Đã thích:
    16
    GSP:
    Ap
    Bạn đục khoét sạch sẽ tuổi thơ của mình rồi. :((
     
    Đạp Nguyệt Lưu HươngAi_Sherry thích bài này.
  7. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    :)) :)) :))
     
  8. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Chương 3. Quán nước đầu làng

    Sau sự kiện chiếc yếm đỏ, Tấm có giữ lại con cá bống còn sót trong giỏ, bỏ vào giếng nuôi. Cám và bà Mão thì nhanh chóng quên chuyện đó đi, chỉ có Tấm mỗi lần cho cá ăn, thường hay lẩm bẩm một mình:

    - Bống bống bang bang, lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta; Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.

    Câu nói cũng không có ý gì, chẳng qua nghe nó hơi vần điệu nên nàng thuận miệng kêu ra như thế. Nàng nuôi con cá bống này không phải vì điều gì sâu xa, chỉ là mỗi lần nàng nhìn thấy nó thì lập tức nhớ lại ngày hôm đó, về lần đầu vừa phải lao động cực nhọc, vừa bị Cám lừa mất mặt. Cơn giận trong lòng dù đã được chiếc yếm đỏ rơi bên giếng xoa dịu, cũng không thể hoàn toàn quên đi.

    Cám cùng Tấm mò cua bắt tép được hơn một tuần thì nàng nhận ra việc này là hết sức tạm bợ, vừa phí sức vừa không kiếm được là bao, “phi thương bất phú”, thế là nàng quyết định trở lại công việc gia truyền: Bán nước. Cho tới khi gom đủ vốn để quay trở lại buôn vải hay cái gì đó thì tạm thời nàng đặt ở cổng chợ một bàn nước nhỏ, bán trà xanh, nước vối, trầu cau và ít đồ ăn vặt. Tấm giúp nàng bán quán còn bà Mão lo quán xuyến việc nhà. Nhờ hai cô gái xinh đẹp bán hàng, quán nước của hai nàng rất đông khách. Cám bắt đầu hướng dẫn Tấm cách mua hàng, pha nước, têm trầu.

    - Đây là cái gì vậy chị? – Cám hơi nhăn mặt nhìn cái Tấm đang chìa cho nàng xem.

    - Trầu têm cánh phượng… – Tấm lí nhí nói.

    Cám nhìn chăm chú miếng trầu trên tay Tấm, bật cười:

    - Chúc mừng chị đã sáng tạo ra phương pháp têm trầu kiểu mới chưa từng có.

    - ….. – Biết Cám hơi có ý giễu cợt, khuôn mặt Tấm liền ửng lên.

    - Chị nhìn này, - Nàng không nỡ nói nặng hơn với chị, đổi giọng. – Têm trầu cánh phượng không khó lắm, chỉ cần chị chú ý một chút là được, nhìn em nhé.

    Nói rồi nàng chỉ cho Tấm rất kỹ càng, sau vài lần tập luyện thì tác phẩm của Tấm cũng có thể tạm chấp nhận, dù so với của Cám thì còn cách xa nhiều lắm.

    - Cám, chị về nhà nghỉ nhé, hôm nay nắng làm chị chóng mặt quá.

    Cám hơi lưỡng lự, sau giờ trưa này quán sẽ rất đông khách, quả thực nàng rất cần Tấm phụ giúp nhưng nhìn khuôn mặt mệt mỏi của chị thì nàng lại mềm lòng.

    - Được rồi, chị về đi, em trông hàng một mình cũng được.

    Tấm không cần đợi nói tới lần thứ hai, nhanh chóng đội nón ra về, dáng vẻ không có gì là uể oải như vừa nãy. Cám tất nhiên là biết chị mình không yếu đuối tới mức không trông được hàng nhưng nàng không nói gì. Kể từ sau bài học về chiếc yếm đỏ, Tấm bắt đầu biết quan sát, để ý, làm việc chu toàn hơn, biết tính toán hơn. Cám bèn coi như việc cho Tấm nghỉ chiều nay như một phần thưởng nhỏ cho nàng.

    - Người thì đẹp mà sao trầu têm xấu thế này? – Một giọng nói mang âm điệu hách dịch khiến nàng giật mình.

    Mải suy nghĩ, Cám không để ý một tốp đàn ông mới tới ngồi vào quán từ lúc nào. Cả sáu người đều ăn vận khá đẹp, quần áo toàn là hàng tốt, nhưng người đi giữa nổi bật hơn tất cả, khiến những người xung quanh như lu mờ. Anh ta khoảng trên dưới hai mươi tuổi, vóc dáng cao ráo, ngũ quan sắc sảo, đặc biệt là đôi mắt rất sáng, trong veo nhưng lại sâu thăm thẳm. Người vừa lên tiếng chê bai là một trong những người đi bên cạnh còn anh ta không nói gì, chỉ nhìn Cám, nét mặt cười mà như không cười. Miếng trầu đó vốn là miếng trầu Tấm têm, bị nàng dồn vào một đĩa riêng, chưa kịp sửa, thực ra bị chê cũng không oan nhưng nàng hơi khó chịu với giọng điệu hách dịch kia. Cố nén xuống cảm giác bực bội, Cám nhoẻn cười nhỏ nhẹ lên tiếng:

    - Mời các anh ngồi nghỉ uống chén nước. Mấy miếng trầu đó là chị tôi mới tập têm, tôi chưa kịp sửa. – Nàng nói rồi chìa ra đĩa trầu của nàng. – Mời các anh dùng trầu này.

    - Ừ, cái này trông cũng được, bao tiền vậy?

    Cám hơi nhíu mày, không phải vì miếng trầu têm cánh phượng nổi tiếng của nàng bị nói là “cũng được” mà chủ yếu vì thái độ rất khó chịu của người kia. Tuy vậy, nàng vẫn nhẹ nhàng:

    - Thưa, ba xu một miếng, các anh đi sáu người, nếu mua sáu miếng thì tôi lấy hai đồng thôi.

    Người này nghe thấy thì gật gù, định lấy tiền ra trả thì người đàn ông ra dáng cậu chủ kia chợt bật cười, nói với nàng:

    - Không ngờ trên đất Đại Việt vẫn có kiểu buôn gian bán lận như vậy.

    - Anh nhầm rồi, - Cám mỉm cười. – Tôi nào có lừa đảo gì, hoàn toàn là thuận mua vừa bán mà thôi.

    - Ngươi ra góc kia tính kỹ lại cho ta xem, ba xu một miếng thì sáu miếng chính xác là bao nhiêu tiền. – Anh ta nói rồi quay ra nàng. – Cô lợi dụng sự ngu ngốc của người khác kiếm tiền không phải gian lận thì là gì?

    - Tôi không có trách nhiệm với sự ngu ngốc của người khác, anh nói có phải không? Nếu vì ngu ngốc mà phải chịu thiệt thòi thì nên tự trách mình trước khi đổ lỗi cho người khác.

    - Sắc sảo lắm. Đúng là lỗi do gia nhân của ta không được thông minh. – Người kia nói rồi bỗng mỉm cười. – Cô thông minh thế, hay là làm gia nhân cho ta đi?

    - Vậy anh trả công tôi thế nào?

    - Tương đương gia nhân thân tín nhất của ta, một quan một năm, thế nào?

    - Anh tính sai rồi! – Nàng cười đáp lời. – Ngoài việc làm công cho anh, tôi còn phải chịu mất tự do, xa gia đình, chưa kể phải bỏ mất khoản tiền tôi kiếm được nếu tự buôn bán. Anh trả cho tôi mười quan tiền một năm thì tôi mới làm.

    - Này… - Một trong những người còn lại khẽ quát lên nhưng bị người đàn ông kia cản lại. Anh ta tiếp tục cười nói. – Mười quan cũng không thành vấn đề, nhưng như vậy cô sẽ phải làm thêm việc.

    - Việc gì vậy?

    - Việc mà chỉ phụ nữ mới có thể làm được… - Hắn nói lấp lửng nhưng mắt híp lại nhìn nàng như đang cười.

    - Anh… - Cám hơi đỏ mặt nhưng nhanh chóng trấn tĩnh. – Tôi vốn không thích nhận không tiền của người khác, lương tâm tôi không cho phép. Nhìn anh thì tôi nghĩ mười quan đó nên trả cho đàn ông chắc sẽ có ích hơn!

    Người kia nhất thời cứng họng, mặt hơi tái đi còn đám gia nhân thì làm bộ nhìn ngó trước sau coi như không nghe thấy gì. Cám biết mình hơi quá lời nhưng nói thì cũng đã nói rồi nên nàng đành lờ đi, rót mấy chén trà xanh đưa ra, xem như an ủi.

    - Ha ha.. – Cuối cùng người đó bật cười. – Ta chưa từng gặp ai như cô, nói chuyện với cô đúng là rất thú vị.

    - Tôi chỉ là một con bé nhà quê loanh quanh bên lũy tre làng, bán nước qua ngày, đâu dám nhận lời khen của anh.

    - Không cần phải khách sáo. Nhưng giờ ta phải đi rồi, hi vọng sau này sẽ còn có dịp gặp lại. – Nói rồi hắn ra hiệu cho thuộc hạ ra trả tiền.

    - Mười đồng tiền. – Nàng tỉnh bơ nói.

    - Cái gì? Chỉ có mấy cốc nước với mấy miếng trầu, sao lại đắt thế?

    - Cậu anh vừa nói rằng nói chuyện với tôi rất thú vị, do đó tiền trà nước là ba đồng, chỗ còn lại là tiền công tiếp chuyện của tôi.

    - Được, ta đã nói thì không nuốt lời. – Người kia liền xen vào. – Có điều ta không có đủ tiền, cô cầm giúp ta cái này thay thế được không?

    Hắn rút chiếc nhẫn ngọc xanh đang đeo ở ngón tay út ra đưa cho nàng. Cám nghi hoặc cầm lấy xem rất kỹ rồi gật đầu, đeo vào tay:

    - Thôi được, hơi thiếu một chút nhưng nể mặt anh là khách mới tới làng lần đầu, tôi đồng ý.

    - Này… - Không biết là lần thứ mấy đám gia nhân kia trừng mắt với nàng.

    - Cám ơn sự hào hiệp của cô. – Ngược lại, hắn vẫn rất vui vẻ nhìn nàng. – Tôi có thể hỏi tên cô không?

    - Tôi tên là… - Nàng hơi dừng một chút. – Bột Gạo.

    - Tên cô thật kỳ lạ, còn ta tên Khánh. – Hắn nói rồi mỉm cười. – Đừng quên nhé.

    Ngay sau đó đoàn người lên đường ngay, Cám cũng nhanh chóng thu dọn quán nước ra về.

    Sáng sớm hôm sau, nàng theo xe người ta đi sớm, tìm tới nhà buôn đồ trang sức lớn nhất trong phủ.

    - Ta muốn bán chiếc nhẫn này! – Nàng giơ chiếc nhẫn “gán nợ” kia ra.

    Ông chủ tiệm nhìn thấy chiếc nhẫn có vẻ hơi giật mình, xem xét kỹ lưỡng thì mắt sáng lên, giọng không giấu được hào hứng:

    - Một quan tiền.

    Tim Cám nhảy lên một cái. Nàng vốn biết chiếc nhẫn kia là ngọc thật nhưng cũng không nghĩ giá trị của nó cao như vậy. Quan sát ông chủ một hồi, nàng lên tiếng một cách dứt khoát:

    - Hai quan!

    - Hai quan đắt quá.

    - Tùy ông thôi, nếu ông không mua thì ta lại cầm về vậy.

    - Không cần phải ép tôi như thế. – Ông chủ nheo mắt nhìn nàng. – Nhìn cô thì không phải người giàu có gì, tôi đây rất thắc mắc vì sao cô có thể có chiếc nhẫn đắt giá như vậy?

    - Ta không giàu nhưng huyện nhà ta rất nhiều công tử giàu có. Có người năn nỉ sống chết tặng ta cái nhẫn này, không cho phép ta từ chối, ông bảo ta phải làm sao? Ta lại không thích giữ vì mỗi lần nhìn thấy thì khó chịu nên mới bán.

    - Cái này… - Ông chủ tiệm hơi ngập ngừng. – Một quan rưỡi.

    - Hai quan là hai quan. – Cám lạnh lùng nói. – Ta biết có nhiều người sẽ trả cao hơn, ông đừng tưởng ta không biết gì mà chèn ép nhé.

    - Thôi được rồi. – Ông ta lấy hai quan tiền đưa cho Cám, đổi lấy chiếc nhẫn ngọc xanh trong vắt kia.

    Cám vui vẻ ôm tay nải đựng hai quan tiền về nhà. Nhẫn vàng nhẫn ngọc gì cũng thế, chỉ là thứ phù phiếm ngoài thân, thứ quan trọng là thức ăn, là quần áo, chỗ ở của ba mẹ con kìa.

    Chương sau >>
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/16
    Thanhkhe, YGinger, Aki Hanabusa3 người khác thích bài này.
  9. Mèo Lam

    Mèo Lam Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.099
    Được thích:
    2.887
    Đã thích:
    3.146
    GSP:
    Ap
    Mình đặt gạch hóng truyện của bạn. Cạch!
    Có chương mới nhớ tag mình nhé!
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  10. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    :-* :-* Truyện này tớ vẫn đang viết, nhiều lúc thấy hơi hơi nản, đọc được comment của bạn lại thấy lên tinh thần hơn hẳn :)) .
     
    Mèo Lam thích bài này.
  11. Mèo Lam

    Mèo Lam Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.099
    Được thích:
    2.887
    Đã thích:
    3.146
    GSP:
    Ap
    Đọc truyện của bạn tự nhiên thấy mình và bạn có suy nghĩ khá giống nhau. Nếu như Tấm thực sự hiền lành nhân hậu như ban đầu cổ tích đã ghi thì hành động dội nước sôi lên người Cám, giết Cám làm mắm là quá mức vô nhân đạo và biến thái. Mình đã có suy nghĩ thế này khi đang học cấp hai, lúc đọc lại Tấm Cám thấy nó rất mâu thuẫn. Mình nghĩ nếu Tấm thực sự là hiền lành nhân hậu thì hẳn là sẽ tin vào luật nhân quả, hay nếu có trả thù cùng lắm là thu hồi nhà cửa để mẹ con Cám tự sinh tự diệt thôi.
    Tón gọn lại là ủng hộ truyện của bạn!
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  12. Huyền Nhâm

    Huyền Nhâm Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.909
    Được thích:
    3.277
    Đã thích:
    1.320
    GSP:
    Ap
    Truyện của bạn khá thú vị, lời kể cũng mạch lạc, rất dễ đọc và không chán, nhưng không hiểu sao mình lại không thích cách xây dựng tính cách hai nhân vật Tấm và Cám rõ ràng như vậy. Mình có cảm giác bạn quá thiên vị Cám, và cố tình "dìm" Tấm. Điều này khiến mạch truyện trở nên hơi gượng, gây lấn cấn không nhỏ cho mình trong lúc đọc. Nếu bạn đẩy thêm chút tinh tế nữa khi khắc họa suy nghĩ, hành động của hai chị em, uyển chuyển hơn khi lái chúng ra từ nguyên tác sẽ làm cho câu chuyện trở nên thuyết phục, mình nghĩ vậy.

    Cũng có thể đó là do "định kiến" có sẵn mình lỡ sa vào khi đọc nguyên tác. Vì đặt trong hoàn cảnh xã hội thời đó, mình tin Tấm là cô gái hiền lành, tốt bụng, cả tin - và Cám thì vụng về, nhưng lại láu cá, láu cá nhưng thực ra vẫn khờ khạo - hơn là hình tượng nhân vật đơn giản, một chiều như bạn xây dựng. Nếu đây là một câu chuyện hoàn toàn riêng biệt về hai chị em (lấy cảm hứng từ Tấm Cám nhưng không phải họ) có lẽ mình sẽ ủng hộ hơn rất nhiều! :D

    Vài dòng lảm nhảm, hi vọng bạn không phật ý. Cuối cùng, mình nghĩ là bạn rất có khiếu kể chuyện. Mình thích cách kể này, thi thoảng sẽ lượn qua coi diễn biến tiếp theo.

    Chúc bạn sớm hoàn thành tác phẩm. :D
     
    Aki Hanabusa, Ki NoAi_Sherry thích bài này.
  13. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Mèo Lam : đập tay cái hihhi.
    Huyền Nhâm : Cám ơn bạn, những chương tới mình sẽ viết cẩn thận hơn, đặc biệt là diễn biến tâm lý và sự phát triển của nhân vật. Đây là lần đầu mình vừa viết vừa up nên có lẽ nhiều đoạn chưa được mượt, mong mọi người góp ý thêm.
     
    Huyền Nhâm thích bài này.
  14. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    608
    Được thích:
    641
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Ô nàng. Truyện nàng có tham gia thi phóng tác không vậy? :3
     
  15. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Không nàng ạ, ta vô tình up trùng vào lúc có cuộc thi thôi :D.
     
  16. Ki No

    Ki No Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    608
    Được thích:
    641
    Đã thích:
    557
    GSP:
    Ap
    Tùy nàng quyết định thôi nhưng mà cùng thời điểm, cùng thể loại, tại sao không tham gia luôn nè. Trăm lợi không có hại mà. :D
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  17. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Ta viết theo sở thích thôi chớ không nghĩ tới thi thố bao giờ. Cả đời ta thi đâu rớt đó nên cứ thấy thi cử là e ngại hihi :)).
     
  18. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Chương 4. Tam thất quý như vàng


    Cám cầm hai quan tiền về, liền mua rất nhiều thức ăn ngon, một ít quần áo mới cho ba mẹ con. Chỗ còn lại nàng để sửa nhà, mua thêm ruộng và vải vóc về bán. Nàng dẹp ngay cái quán nước đầu làng bởi lời lãi chẳng đáng bao mà lại mất rất nhiều công sức. Bên cạnh việc buôn bán ở chợ, Cám còn tranh thủ đọc thêm sách mỗi khi rảnh rỗi. Từ ngày còn nhỏ, Cám thường theo chân lũ trẻ tới nhà thầy đồ, nhưng do nhà nghèo, lại thêm bản thân là con gái, nàng chỉ có thể đứng ngoài nghe lỏm. Vậy nhưng nhờ tương đối sáng dạ, sau một thời gian dài kiên trì và chăm chỉ, nàng đã biết kha khá chữ, cộng với tính ham đọc, hiện tại, Cám đã đọc được không ít sách.

    Nhờ hai quan tiền làm vốn, cuộc sống của ba mẹ con nhanh chóng vượt qua giai đoạn khó khăn. Cám mở được một sạp vải cố định ngoài chợ huyện, hàng ngày cưỡi ngựa mang hàng ra chợ bán, chiều về thì lo giặt giũ cơm nước. Bà Mão phụ trách quét tước nhà cửa, luôn tay luôn chân cả ngày. Còn Tấm, thời gian gần đây nàng cũng không rảnh rang cho lắm.

    - Tấm à, dì thấy hôm nay Cám mới nhập hàng mới về, con ra chợ phụ nó nhé.

    - Con bận đi chăn trâu mà dì, sắp đến vụ rồi.

    - Sao con không chăn ngay gần đây, đi xa làm gì cho mất cả ngày trời?

    - Dì ơi, chăn trâu thì chăn đồng xa, chứ chăn đồng gần làng bắt mất trâu! – Nàng nhoẻn cười nói.

    Bà Mão không nói gì nữa nhưng có vẻ không hài lòng. Từ ngày Tấm phát hiện ra chăn trâu là một công việc hết sức nhẹ nhàng thì nàng dứt khoát không để ai động vào nữa. Chỉ cần đánh trâu ra đồng, buộc lại là nàng có thể tìm một chỗ có bóng mát ngồi nghỉ, ăn suất cơm mang theo rồi chờ tới chiều đánh trâu về. Đối với việc Tấm khăng khăng đòi đưa trâu đi chăn đồng xa, đương nhiên Cám hiểu lý do nhưng nàng cho rằng giữa việc loanh quanh quét sân trong nhà và đi chăn trâu thì như hiện nay cũng là tốt rồi.

    Cuộc sống cứ như vậy đều trôi, tạm coi là yên ấm.

    Cho tới một ngày.

    Cám về nhà trước Tấm một lúc, đang đứng nấu cơm trong bếp thì nghe tiếng Tấm khóc lớn ngoài sân sau. Nàng và bà Mão vội chạy ra xem có chuyện gì.

    - Con cá bống con nuôi trong giếng đâu rồi? – Nàng nức nở, giọng nghẹn lại.

    - À, lúc nãy em múc nước rửa rau, thấy nó nằm chết phơi bụng nên vớt lên vứt đi rồi.

    - Cái gì? Sao nó lại chết được? – Tấm càng khóc to hơn.

    - Bao lâu rồi chị chưa cho nó ăn?

    - Mới… ba hôm, - Giọng nàng bỗng nhỏ hẳn lại, nói như phân trần. – Mấy hôm vừa rồi chị đi chăn trâu về mệt quá nên quên mất. Nhưng mới chỉ ba hôm sao nó chết được?

    - Ba hôm không cho ăn lại chả chết. – Cám lắc đầu. – Em biết đấy là con cá bống chị nuôi nhưng nó chết như vậy không vớt vứt đi ngay, lỡ bẩn hết nước giếng thì lấy đâu ra nước mà dùng? Với cả chết thì thôi, cá bống ngoài sông thiếu gì, có gì mà chị phải khóc?

    Tấm cứng họng không nói lại được nhưng vẫn mang một bụng ấm ức, khóc nức nở chạy vào buồng, tối hôm đó nàng bỏ cơm.

    Cám và bà Mão nhìn nhau áy náy lắc đầu.

    ………….

    Thời gian gần đây bỗng rộ lên thông tin khu vực huyện nhà có tam thất bắc, vốn là một vị thuốc rất tốt, thậm chí còn được coi là thần dược. Điều này đã làm xáo trộn đời sống của tất cả mọi người, gia đình nhà bà Mão cũng không phải ngoại lệ. Bà Mão phải ra chợ bán vải thay Cám để nàng theo chân người ta lên núi đào tam thất. Do đọc nhiều sách, nàng biết là tam thất thường chỉ có trên núi cao nên bỏ qua khu vực thấp nhiều người đào, nàng mạo hiểm một mình leo lên những vách núi cao nhất. Việc đào tam thất dù mang lại nhiều tiền nhưng nếu chỉ đơn giản là đi bách bộ lên sườn đồi nhổ mang về thì tam thất đã không đắt đỏ đến mức được ví như vàng thế. Cám thường phải mang theo lương thực dự trữ cho mấy ngày, ăn ngủ trên núi để tìm tam thất, nhưng có lần thì tìm được một ít, có lần lại về tay không, hoàn toàn phụ thuộc vào vận may.

    Đường lên núi hôm nay vẫn như mọi ngày, nườm nượp người qua lại, trong đó Cám nhận ra không ít người quen.

    - Chị lại đi đào tam thất sao? – Một cô gái trẻ trạc tuổi nàng vui vẻ bắt chuyện.

    - Ừ, đợt này cả huyện cùng đi đào chứ không phải mỗi làng mình.

    - Nhưng không nhiều người tìm được đâu. Chị có tìm được chút nào không?

    - Từ bấy đến giờ đi theo mọi người thôi, tôi cũng chưa đào được củ nào. – Mắt Cám hơi lóe lên một tia cảnh giác. – Hôm trước nghe nói nhà ông Ngư đào được một ít đó.

    - Thật sao? Ở đâu vậy, chị có biết không chỉ chỗ cho tôi?

    - Thấy bảo ở ngay ngọn đồi trước mặt, tam thất thường thấy ở triền đồi mà. – Nàng nói với vẻ hết sức thành thật.

    Cô gái kia cảm ơn rồi vội nhắm hướng Cám chỉ đi tới, còn Cám cũng nhanh chóng theo hướng ngược lại, đi về phía ngọn núi cao nhất trong vùng.

    Nàng không biết rằng, có một người đã nghe được câu chuyện, giờ đang âm thầm bám theo nàng.

    - Bẩm cậu, để chúng tôi đi theo cậu. – Mấy người tùy tùng định bám theo thì bị người kia giơ tay cản lại.

    - Đứng dưới này chờ ta, cấm không ai được đi theo. Sau ba ngày không thấy ta xuống núi thì hẵng lên tìm. Rõ chưa?

    - Vâng, thưa cậu.

    Cám đeo tay nải, mải miết leo núi, đầu óc chỉ hoàn toàn tập trung tìm những khu vực phù hợp với điều kiện sinh trưởng của tam thất mà không để ý gì tới xung quanh.

    Đột nhiên tiếng một cành khô vỡ khiến nàng giật mình.

    - Ai đó? – Nàng cảnh giác lên tiếng, tay nắm chặt con dao. Để kiếm được tam thất, nàng đã bất chấp mạo hiểm leo lên núi cao, mặc cho nhan nhản nguy cơ về sơn tặc hay dã thú, nhờ đó mà cũng đã luyện thành bản lĩnh sẵn sàng ứng chiến trong mọi tình huống.

    - Là tôi, cô còn nhớ tôi không? – Khánh ung dung bước ra, nhẹ nhàng lên tiếng.

    - Anh tên Khánh, lần trước từng uống nước ăn trầu ở quán của tôi. – Nàng chầm chậm nói. Tất nhiên Cám không thể quên được hắn, nếu không có chiếc nhẫn của hắn gán nợ thì giờ nàng và Tấm vẫn còn phải chật vật với cái quán xiêu vẹo đầu làng kia.

    - Còn cô là Bột Gạo, tên cô tôi có muốn quên cũng không được.

    Cám cắn môi cố nén cười, không ngờ cái tên nàng thuận mồm nói ra lại được hắn ghi nhớ. Thế nhưng nàng không hề đính chính.

    - Sau đó tôi có dịp quay lại quán nước nhưng không còn thấy cô ở đó nữa, cô đổi nghề nhanh vậy sao?

    - Vâng, cũng nhờ anh… - Cám nói rồi biết mình đã lỡ lời, vội im lặng, giả bộ tiếp tục tìm kiếm tam thất.

    - Nhờ tôi? – Khánh hơi nhíu mày – Ý cô là…?

    - À, chắc là nhờ anh mang lại may mắn cho tôi cho nên sau đó tôi làm ăn khấm khá hơn, mở được sạp hàng trên chợ huyện.

    Khánh quan sát rất kỹ hai bàn tay nàng, rồi khẽ hỏi:

    - Cái nhẫn đâu rồi?

    - Tôi… tôi để ở nhà, tôi sợ đeo ra ngoài đánh rơi mất.

    - Thật là may, - Hắn tặc lưỡi. – Tôi lần này đi tìm cô vì muốn chuộc lại cái nhẫn. Tôi sẽ gửi cô hai mươi đồng tiền, âu cũng là để cám ơn cô đã giữ giùm.

    Cám đánh rơi luôn con dao đang cầm trên tay. Nàng lắp bắp:

    - Không phải anh bảo dùng nhẫn thay thế sao? Sao giờ lại chuộc lại?

    - Chiếc nhẫn đó vốn là quà tặng của một người quen, lần đó thiếu tiền nên tôi mới phải gửi chỗ cô, giờ mang đủ tiền đi để chuộc lại rồi, chứ không lỡ sau này gặp người ta mà không có nhẫn thì ngại lắm.

    Sắc mặt Cám càng lúc càng trở nên khó coi, Khánh thì chăm chú quan sát không bỏ sót bất cứ biểu hiện nào của nàng. Nàng suy nghĩ rất nhanh, biết rằng nếu không liều thì sẽ không thể thoát khỏi tình huống này, liền nói:

    - Anh nói phải đó, tôi sẽ gửi lại nhẫn cho anh. Ngặt nỗi giờ tôi chưa về ngay, phải tầm ba ngày nữa tôi mới về, anh cứ xuống núi trước, trưa ngày thứ tư anh đợi tôi ở chỗ quán nước cũ của tôi, tôi sẽ mang nhẫn tới.

    - Tôi cũng lên đây đào tam thất, chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau. – Khánh ôn tồn nói. – Còn dưới núi đã có người của tôi chờ sẵn rồi, sẽ chuẩn bị ngựa cho cô về tận nhà.

    Cám cảm thấy cuộc đời mình như sắp chấm dứt. Sạp vải vừa mới gây dựng, ruộng đất vừa mới tậu sắp vào vụ, chỗ tam thất đào được thời gian qua, tất cả mang bán gấp đi may ra mới đủ tiền chuộc lại chiếc nhẫn kia. Mà nàng biết chắc chắn ông chủ tiệm kim hoàn sẽ không để nàng chuộc lại với giá hai quan tiền. Rồi sau này cả nhà sẽ sống thế nào?

    Trước mắt nàng bỗng tối sầm, Khánh đã đứng chắn trước mặt, nhìn nàng đầy uy hiếp:

    - Nhẫn của tôi đâu? Nói thật đi!

    Nàng giật mình lùi một bước, mồ hôi lạnh chảy sau gáy, hoàn toàn mất tự chủ trước cái nhìn đáng sợ kia, lắp bắp:

    - Tôi… tôi bán mất rồi.

    - Bán rồi? – Hắn gần như quát lên. – Sao cô dám…?

    - Tại tôi cần tiền. – Nàng rơm rớm nước nước mắt, nhất nhất kể hết mọi chuyện, không còn một mảy quanh co. – Tôi cần vốn để làm ăn buôn bán chứ mấy miệng ăn trông vào cái quán nước xiêu vẹo kia làm sao đủ? Tôi cũng không nghĩ chiếc nhẫn của anh lại đáng giá như vậy.

    - Cô bán bao tiền?

    - Hai quan tiền! – Dưới áp lực của Khánh, nàng không dám nói dối, cứ thế khai sạch sẽ.

    - Hai quan tiền? – Hắn trợn mắt kêu lên, tay ôm đầu lẩm bẩm. – Chiếc nhẫn đó bán hai quan tiền?

    - Đó là tôi…tôi ép lão chủ cửa hàng mua với giá đó chứ lão đòi trả tôi có một quan thôi.

    - Ta sẽ giết lão ấy… - Hắn nghiến răng, vừa tức vừa buồn cười nhìn cô gái trước mặt.

    Lúc này Khánh mới phát hiện ra đôi mắt to của nàng đang ngập nước mắt, không hiểu sao cơn giận của hắn liền biến mất không tăm tích. Khánh áy náy nói:

    - Thôi được rồi, ta không trách cô nữa, đừng khóc.

    - Tôi xin lỗi. – Nàng cúi đầu nói. – Cho tôi một năm, tôi sẽ tìm cách trả lại nhẫn cho anh. Mà không, lỡ ông ta bán mất thì sao? Hay là anh tạm bỏ tiền ra chuộc trước đi, tôi sẽ cố trả anh đủ tiền trong vòng một năm. Có được không?

    - Ừm… - Khánh khẽ gãi cằm, tỉnh bơ nói. – Tôi đang định bảo cô là thôi không cần để ý nữa, vì là tự tôi đã đề nghị để lại cái nhẫn cho cô trừ nợ, kể ra về lý thì cô cũng không có trách nhiệm phải trả lại tôi. Nhưng cô nói thế thì tôi đành nghe theo thôi.

    Cám siết chặt con dao trong tay đến mức các ngón tay trắng bệch. Nếu Khánh không quá cao so với nàng, chắc chắn nàng sẽ không ngần ngại thử độ sắc của dao trên cổ hắn.

    Chương sau >>

    P.S: Mèo Lam Chap mới nè :x :x.
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/8/16
  19. Ry Hanna

    Ry Hanna Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    452
    Được thích:
    242
    Đã thích:
    34
    GSP:
    Ap
    Sao lại thế? Nhỡ lần này đậu thì sao? Thử một lần cũng không chết. Với không thử sao biết được? Mình thấy truyện bạn hay lắm mà.
     
    Ai_Sherry thích bài này.
  20. Ai_Sherry

    Ai_Sherry Gà cận Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả ☆☆☆

    Bài viết:
    517
    Được thích:
    933
    Đã thích:
    723
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn đã động viên, mình sẽ suy nghĩ thêm :x :x
     

Chia sẻ trang này