Truyện ngắn "Tại sao con buồn?"

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Mashiro-miuna, 20/2/19.

  1. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.077
    Được thích:
    2.257
    Đã thích:
    1.930
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: "Tại sao con buồn?"

    ----

    Trong một giờ tâm lý học, giáo viên nói với học sinh: "Ai đang buồn hãy đứng lên."
    Tất cả học sinh trong phòng đều đứng dậy.
    Cô giáo hỏi người đầu tiên: "Tại sao con buồn?"
    "Vì cái váy yêu thích của con bị hỏng."

    "Tại sao con buồn?"
    "Vì con không có tiền mua quần áo mới."

    "Tại sao con buồn?"
    "Con được điểm kém trong bài kiểm tra."

    "Tại sao con buồn?"
    "Con không có tiền để mà mua giấy kiểm tra làm bài, nên cô giáo cho con điểm kém."

    "Tại sao con buồn?"
    "Vì nốt hôm nay thôi, mai con chẳng được đi học mà làm bài nữa. Gia đình con không đủ điều kiện. Con phải ở nhà giúp bố mẹ làm việc."

    "Tại sao con buồn?"
    "Vì con vừa cãi nhau với bố mẹ hôm qua..."

    "Tại sao con buồn?"
    "Bố con mất rồi cô ạ, con chỉ còn mỗi mẹ trên đời thôi."

    "Tại sao con buồn?"
    "Con chẳng còn người thân nào cả."

    "Tại sao con buồn?"
    "Con mắc bệnh máu trắng, và chỉ sống được thêm vài tháng nữa thôi."

    ...

    Cô giáo lắng nghe, và rồi nhẹ nhàng nói: "Muông thú bảo với cô rằng, chúng buồn vì bị đem thành thức ăn cho con người, phải chịu đau đớn đến cùng cực, bị mổ xẻ và nhai nghiến.
    Cỏ cây bảo với cô rằng, chúng buồn vì chúng thấp bé, chỉ cần một phút sơ ý của con người, là sinh mạng chúng sẽ kết thúc ngay lập tức.
    Biển cả bảo cô rằng, chúng buồn vì những đứa con của chúng bị bắt đi, bị giết chết không thương tiếc, vì loài người xả rác vô độ, vì chúng đang ngày càng hao mòn và kiệt quệ.
    Rừng núi bảo với cô rằng, chúng buồn vì sinh mạng ngày ngày bị bòn rút cho nhu cầu của con người, vì tiếng rên xiết dưới ngàn lưỡi cưa không ai để tâm.

    Trên đời, ai mà chẳng có nỗi khổ, chỉ là người khổ thì có kẻ khổ hơn, khổ hơn và khổ hơn nữa.
    Tất cả những gì tốt đẹp đến với con đều rất đáng quý, các con phải trân trọng, còn những gì tồi tệ và đau đớn, con phải hiểu ngoài kia có nhiều người còn đau đớn hơn cả mình. Thế nên là, dù ngày hôm nay có ra sao, con vẫn hãy vui lên, vì cuộc đời con đẹp hơn biết bao sinh linh nữa. Dù có chuyện gì xảy ra, con vẫn là một trong những đứa trẻ may mắn. May mắn lắm mới được sinh ra và làm người.
    Dù bệnh tật, dù ốm đau, dù là buồn bã vì những điều không vừa ý, hãy trân trọng từng ngày con còn sống trên đời..."

    ---

    "Tôi đã khóc, khi không có giày để đi. Cho đến khi tôi thấy một người không có chân để đi giày."
    - Helen Keller -

    Dù ngày hôm nay của bạn ra sao, vẫn hãy mỉm cười và cảm ơn vũ trụ.
    Vì bạn may mắn hơn rất nhiều người ngoài kia, điều đó thật tuyệt.
    ❤❤❤
    --------
    Đôi chút giải thích: Trong truyện có nhiều tình tiết vô lí, ví dụ như việc không được đi học.
    Cấm trẻ em đến trường, hoặc không cho con đi học là việc làm sai trái, vi phạm quyền trẻ em. Nhưng câu chuyện mang mục đích nhân văn, vì vậy đề nghị bỏ qua chi tiết này. :v
    Cảm ơn vì đã đọc.
    Truyện đã được đăng trên facebook.:3
     
  2. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    274
    Được thích:
    167
    Đã thích:
    448
    GSP:
    Ap
    "Trên đời, ai mà chẳng có nỗi khổ, chỉ là người khổ thì có kẻ khổ hơn, khổ hơn và khổ hơn nữa"
    Tớ không nghĩ như thế này. Không có sự đo lường nỗi khổ nào hơn nỗi khổ nào??? Nhỉ???
     
    juliadressshort1001Mashiro-miuna thích bài này.
  3. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.077
    Được thích:
    2.257
    Đã thích:
    1.930
    GSP:
    Ap
    Không. Khổ ở đây không phải đo lường, mà là để nói người bất hạnh thì luôn có nhiều người còn bất hạnh hơn nữa.
    Ví dụ như có một người mất bố, một người chẳng còn ai, thì người chẳng còn ai bất hạnh và thiệt thòi hơn người có bố, và cả hai người đều mang vết thương lòng sâu hơn những ai còn cả bố lẫn mẹ.
    Đó chính là cái sự thiệt thòi, "khổ" mà mỗi người phải chịu đựng.
    Nó không được đo lường bằng nỗi đau, mà nó được nhìn nhận dựa trên cái có và không có.:v:3

    Tớ giải thích hơi khó hiểu nhỉ...?:3
     
    Chanh30juliadressshort1001 thích bài này.
  4. Chanh30

    Chanh30 Gà cận

    Bài viết:
    274
    Được thích:
    167
    Đã thích:
    448
    GSP:
    Ap
    Thoả đáng đấy chứ!!!! Nhìn nhận trên vật chất và tinh thần!!!!
     
    Mashiro-miuna thích bài này.
  5. Tác Giả Nhí

    Tác Giả Nhí Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    301
    Được thích:
    392
    Đã thích:
    263
    GSP:
    Ap
    Dạo này Miu triết lí phết!
     
    Mashiro-miuna thích bài này.
  6. đồng cỏ xanh

    đồng cỏ xanh Gà tích cực

    Bài viết:
    84
    Được thích:
    78
    Đã thích:
    127
    GSP:
    Ap
    Chị viết bài này bao giờ mà em không biết vậy ?2onion27
     
  7. Mashiro-miuna

    Mashiro-miuna Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.077
    Được thích:
    2.257
    Đã thích:
    1.930
    GSP:
    Ap
    Từ lâu. :v:3
     
    Chanh30 thích bài này.
  8. lactamcute

    lactamcute Gà con

    Bài viết:
    7
    Được thích:
    7
    Đã thích:
    2
    GSP:
    Ap
    Đôi lúc mình nghĩ khổ là do để tâm tới. Cứ mải để tâm tới những cái khác người của mình rồi quên đi rằng cuộc sống này có thể số phận một phần do con đường mình chọn nữa. Có thể gia đình bố mẹ li thân, khổ chứ, nhưng có bạn chọn theo con đường tiến lên có bạn chọn theo con đường sa đà rồi ngày ngày than vãn do gia đình không hạnh phúc. Khó lắm.
     
    Mashiro-miuna thích bài này.

Chia sẻ trang này