Quy khứ - Lam

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Lâm Diệu Anh, 29/5/21.

  1. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.706
    Được thích:
    2.622
    Đã thích:
    4.216
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Quy Khứ
    Tác giả: Nguyệt Lam/ Lâm Diệu Anh
    Thể loại: Fanfic, cổ đại


    [​IMG]

    Văn án:

    Người từng cười, cũng đã từng khóc

    Ta từng tuyệt vọng, cũng từng ôm ấp hy vọng

    Mưa xuân rơi, ve hạ kêu

    Gió thu nổi, hoa tuyết bay

    Hoá ra ngàn năm trông đợi, y đã lịch kiếp rồi.

    Vẫn là hắn không đợi được

    Vẫn là hắn không kịp

    Không kịp nói một lời vĩnh viễn với y.

    Mở đầu (1)
    Mở đầu (2)
    Chương 1 - Chương 2
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/21
    Naav thích bài này.
  2. lâm băng1997

    lâm băng1997 Gà cận

    Bài viết:
    524
    Được thích:
    213
    Đã thích:
    248
    GSP:
    Ap
    Sơn Nhân đây rồi, lạy trời! Đồng chí! Đồng minh! Vui quá xá!
     
  3. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.706
    Được thích:
    2.622
    Đã thích:
    4.216
    GSP:
    Ap
    Móa ơi, hổng ngờ gặp đồng đạo luôn.=))
     
  4. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.706
    Được thích:
    2.622
    Đã thích:
    4.216
    GSP:
    Ap
    Mở đầu (1):
    [​IMG]
    TRƯỜNG MINH SƠN

    Chu Tử Thư nhoài người khụy gối, một tay nắm lấy vai Ôn Khách Hành, một tay vòng ra phía sau lưng hắn, chầm chậm kéo về phía mình. Những lọn tóc trắng của Ôn Khách Hành phủ loạn trên y phục Tử Thư, tựa hồ vấn vít, lại buông lơi không nơi bám víu. Những ngón tay Chu Tử Thư run rẩy, từng chút siết chặt lấy thân thể Ôn Khách Hành.

    Võ khố tĩnh lặng, nhịp tim dường như cũng chẳng thể nghe thấy nữa rồi.

    -----------

    Trường Minh sơn năm thứ nhất, Chu Tử Thư mang một Ôn Khách Hành kinh mạch đứt đoạn, tàn hơi không còn, chọn nơi tuyết phủ trăm trượng, băng dày tựa sông, dùng linh dược Trường Minh lưu giữ thi thể của hắn. Diệp Bạch Y nói: hắn vẫn còn có hy vọng, y liền mỗi ngày đều kề cận cạnh bên.

    Trường Minh Sơn năm thứ hai, Chu Tử Thư nhận tin hỷ của Cao Tiểu Liên.

    Trường Minh Sơn năm thứ ba, y sáng đến thăm lão Ôn, trưa luyện công, tối về khắc băng.

    Trường Minh Sơn năm thứ tư, Thành Lĩnh sở học vượt trội, Tứ Quý Sơn Trang dần có chỗ đứng trên giang hồ. Hắn vẫn sáng đến gặp tri kỉ, trưa luyện kiếm, tối nghỉ bên cạnh Ôn Khách Hành.

    Trường Minh Sơn năm thứ năm, con đầu Cao Tiểu Liên chào đời.

    Trường Minh Sơn năm thứ sáu, Thành Lĩnh bị ám sát, một phen suýt mất mạng, đệ tử Tứ Quý Sơn Trang liền đưa hắn lên núi. Một năm này Chu Tử Thư ngoài thói quen hàng ngày, còn lại đều dành thời gian chữa trị cho đồ đệ.

    Trường Minh Sơn năm thứ bảy, Thành Lĩnh xuất quan, đoạt vị trí đầu đại hội tỉ võ. Tứ Quý Sơn Trang, đệ tử đã vài trăm, nổi danh giang hồ.

    Trường Minh Sơn năm thứ tám, Diệp Bạch Y qua đời. Chu Tử Thư quỳ trên tuyết, hướng nhân gian lạy ba lạy, tiễn cố nhân.

    Thành Lĩnh kính người, tang trắng ba năm.

    Trường Minh Sơn năm thứ mười hai, Chu Tử Thư được đồ đệ báo tin hỷ. Vui mừng khôn xiết, y tự tay viết một bộ kiếm pháp, làm quà hỷ sự.

    Trường Minh Sơn năm thứ mười ba, chỉ có gió và tuyết làm bạn cùng Chu Tử Thư, Ôn Khách Hành.

    Trường Minh Sơn năm thứ mười bốn, Thành Lĩnh đón con trai đầu lòng, đem Tứ Quý Sơn Trang phát dương quang đại, hành hiệp cứu người.

    Thắm thoắt thoi đưa.

    Trường Minh Sơn năm thứ hai mươi tám, Cao Tiểu Liên qua đời vì bạo bệnh, phu quân đau lòng, một năm sau cũng từ giã dương gian.

    Trường Minh Sơn năm thứ ba mươi lăm. Chu Tử Thư dung mạo không đổi, dáng dấp không thay, lần đầu tiên xuống núi, vừa kịp nắm tay đồ đệ chân truyền trước khi hắn ra đi.

    "Sư phụ, con không nỡ."

    Trường Minh Sơn năm thứ năm mươi hai, con trai Thành Lĩnh qua đời, trước đó theo lời phụ thân, đem kết giới tứ tượng, bao bọc toàn bộ Trường Minh, tách biệt nhân gian.

    Trường Minh Sơn năm thứ.... Chu Tử Thư đã không còn để tâm nữa. Ngày Thành Lĩnh mất, y liền vứt bỏ thời gian, cũng buông xuống hết thảy chuyện nhân gian bên ngoài.

    Thế gian này, ngoài Ôn Khách Hành đang ngủ say, y đã không còn ai nữa rồi.

    "Lão Ôn, người đi nhà trống, huynh vẫn còn muốn ngủ sao?"

    Bàn tay y tìm bàn tay Ôn Khách Hành, lồng ngón tay mình vào ngón tay y, siết chặt. Thiên sơn mộ tuyết, người không còn, ta là vì ai.
    Mở đầu (2) < > Văn Án
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/21
  5. lâm băng1997

    lâm băng1997 Gà cận

    Bài viết:
    524
    Được thích:
    213
    Đã thích:
    248
    GSP:
    Ap
    Hạnh phúc quá!!!!!!
     
    Lâm Diệu Anh thích bài này.
  6. lâm băng1997

    lâm băng1997 Gà cận

    Bài viết:
    524
    Được thích:
    213
    Đã thích:
    248
    GSP:
    Ap
    Đau lòng quá! Chờ phần sau ạ! Gặp Sơn Nhân là mừng lắm rùi!
     
  7. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.706
    Được thích:
    2.622
    Đã thích:
    4.216
    GSP:
    Ap
    Mở đầu(2):

    NẠI HÀ KIỀU
    Ba hồn sáu phách rời khỏi thực thể, nhìn người trước mắt hoảng lọan nắm lấy tay mình, hắn không nhịn được mà gọi tên y.

    Ôn Khách Hành - Cuộc đời hắn rốt cuộc đi đi về về vẫn là chưa từng đúng lúc. Lúc muốn chơi, không được chơi. Lúc muốn luyện võ lại không ai dạy, thứ muốn có lại không có được, giữ được người lại chẳng giữ được thân.

    “A Nhứ, xin lỗi.”

    Ngón tay hắn chạm khẽ lên tóc Chu Tử Thư, lại chỉ chạm được hư không. Ôn Khách Hành chua xót, muốn khóc lại không khóc được. Hắn và y, từ nay âm dương ngược lối, một cái chạm tay cũng chẳng thể nữa rồi.

    Hắc Bạch Vô Thường cuối cùng cũng xuất hiện, không nói không rằng, phất tay một cái, fdã mang hắn đến trước cửa hoàng tuyền.

    “Đưa hắn đi diện kiến Diêm Vương luận tội.”

    Hai tên quỷ sai toan kéo Ôn Khách Hành đi như đã từng làm với vô số vong hồn khác, liền bị ánh mắt sắc lẹm pha chút tà ác của hắn ngăn lại. Ôn Khách Hành chỉ chờ một khắc này liền cao giọng:

    “Quỷ chủ như ta lại cần bọn tiểu yêu các ngươi động tay?”

    Khóe môi Ôn Khách Hành cong lên mị hoặc. Hắn lách người, thẳng lưng, nhàn nhã chấp tay phía sau bước đi. Trong tịch mịch bóng tối, tiếng của hắn đánh động đến chúng quỷ, vong hồn gần đó. Xung quanh không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn.

    Ôn Khách Hành một thân áo đỏ, sải bước giữa biển hoa nhuốm màu của máu, tinh linh lập lòe vây lấy thân hắn. Ma chướng từ Vong Xuyên từng đợt cuồn cuộn len lỏi giữa cánh đồng hoa, Bỉ Ngạn dập dìu như trêu như ghẹo níu kéo vạt áo hắn. Khoảng không u tối bất giác đẹp tựa tranh.

    Trên người hắn, chấp chới ánh sáng.

    Vạn năm U Minh, biết bao vong hồn đến đến đi đi, lại chỉ có hắn một thân cao ngạo dứt khoát bước vào.

    Hắc Bạch Vô Thường bị hắn vô hình ghim một chiêu, lại không thể trút giận với vong hồn mới đến chưa được luận tội, quay sang 2 tên tiểu quỷ gằn giọng:

    “Còn không mau đi theo hắn!”

    Hai tên quỷ sai lúc này mới cuốn quýt đuổi theo bước chân Ôn Khách Hành, dẫn đường đưa hắn đến thẳng Diêm Vương Điện. Hắn mang theo khí thế bức người không khác gì lúc còn sống đối diện Diêm Vương mà Diêm Vương vừa nhìn thấy hắn đã giật mình lớn tiếng gọi Hắc Bạch Vô Thường từ dương gian trở về. Diêm Vương chỉ về phía Ôn Khách Hành trước điện hỏi Hắc Bạch Vô Thường:

    “Người này tại sao chỉ có ba hồn, sáu phách? Một phách còn lại ở đâu?”

    Vừa nghe xong, không chỉ có hắc Bạch Vô Thường hoảng hốt, mà bản thân Ôn Khách Hành cũng có chút giật mình, tròng mắt hắn hơi đảo, rồi như chợt hiểu ra, nét mặt hắn dịu lại, khóe môi vô thức vẽ một nụ cười. Nơi trái tim đã không còn đập, dường như có một dòng nước mát len lỏi chảy qua. Ôn Khách Hành chìm đắm trong suy tư của mình, lời của Diêm Vương và chúng quỷ hoàn toàn không lọt vào tai. Đến sau cùng, Diêm Vương tức giận, chỉ tay về phía hắn mà phán:

    “Ôn Khách Hành, ngươi lúc còn sống sát nghiệp nặng như núi. Chu Tử Thư số đã tận, ngươi lại dùng Lục Hợp Tâm Pháp nghịch thiên cải mệnh, thay đổi sinh tử. Hắn ở trên nhân giới, dùng linh dược Trường Minh giữ lại một phách của ngươi. Hai người các ngươi đều là những kẻ ngông cuồng, coi thường sinh lão bệnh tử. Nếu không trừng phạt các ngươi làm gương, há thiên địa tất loạn. Ôn Khách Hành, ta phạt ngươi ở lại âm tào một nghìn năm, chịu đủ khổ hình mới được luân hồi chuyển thế. Còn Chu Tử Thư, nếu hắn không rời Trường Minh Sơn, hắn vĩnh viễn không già, không chết.”

    Ôn Khách Hành chấn kinh.

    Không phải hắn sợ nghìn năm đày ải, không phải hắn e dè biển lửa dầu sôi. Là hắn không ngăn được hoảng loạn khi nghĩ đến A Nhứ của hắn.

    Nghìn năm đằng đẵng, nước chảy đá mòn.

    Phàm là người đều đến lúc phải chết. Nhưng A Nhứ của hắn lại đang giữ một phách kia. Nếu hắn không thực sự chết, A Nhứ của hắn, thiên hoang địa lão cũng sẽ không rời Trường Minh.
    Nghĩ đến đây, Ôn Khách Hành lảo đảo.

    "Thà phóng khoáng sống mười ngày, còn hơn làm trái lòng mình sống 10 năm."

    Hắn thời khắc này thật sự thấu hiểu A Nhứ của hắn rồi.

    Quỷ sai nhận lệnh từ Diêm Vương, nhanh chóng đưa Ôn Khách Hành đi chấp pháp.

    Mười tầng địa ngục, dày vò luân chuyển.

    Lột da rút gân, lên núi đao, xuống chảo dầu.

    Ôn Khách Hành nghìn năm đoạ kiếp.

    Trường Minh sơn - Chu Tử Thư cô tịch một đời.

    Vì đối phương mà tính trăm phương ngàn kế, cũng vì người mà chịu tội thiên thu.

    Nhân gian bao mùa lá rụng, hoàng tuyền mấy mùa Bỉ Ngạn khai hoa.

    Nại Hà kiều không đếm xuể vong linh chuyển thế.

    Một ngày tiết mùa hạ, Ôn Khách Hành cũng hoàn thành tội hình. Mê mê tỉnh tỉnh, bị bọn quỷ sai kéo lê đến bên chân cầu. Mạnh Bà trông thấy hắn, liền thở dài, nói với quỷ sai:

    "Để hắn tỉnh táo một chút, rồi hãy đưa đi."

    "Đến giờ khép cửa luân hồi rồi. Bọn ta đã chịu đựng hắn một nghìn năm, không muốn nhìn thấy tên quỷ chủ này thêm một khắc nào nữa đâu. Mau cho hắn uống canh rồi để ta ném hắn đi nhanh."

    Mạnh Bà nhìn hắn nửa mê nửa tỉnh chần chừ không nỡ. Quỷ sai thấy vậy, giật phăng chén canh, quay sang bóp mạnh miệng hắn, một phát đổ vào. Ôn Khách Hành chịu hình nghìn năm, yếu ớt chống trả.

    Nghìn năm đau đớn, hắn từng giờ từng khắc đều gọi tên của Chu Tử Thư, hắn sợ nghìn năm trôi, hắn sẽ quên mất tên người đó.

    Bao năm hoài niệm, bao năm gìn giữ, một bát canh liền đem phần tình cảm hắn nuôi dưỡng xoá sạch.

    Quỷ sai vứt chiếc chén đã trống trơn sang một bên, kéo lê Ôn Khách Hành bước qua cầu, vừa vặn trước lúc cửa luân hồi đóng lại, dứt khoát ném hắn vào trong.

    Một tiếng "A Nhứ" vang vọng Vong Xuyên rồi mất hút chẳng lưu lại vết tích.

    Tam Sinh thạch ai đề tên lưu giữ
    Mạnh Bà thang ai nguyện cạn cùng ai
    Nại Hà kiều ai tương tư không nỡ
    Cửa luân hồi khép lại một lần duyên

    Mở đầu(1) < > Chương 1
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/21
  8. lâm băng1997

    lâm băng1997 Gà cận

    Bài viết:
    524
    Được thích:
    213
    Đã thích:
    248
    GSP:
    Ap
    Còn phần sau nữa không Sơn Nhân tỷ?
     
    Lâm Diệu Anh thích bài này.
  9. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.706
    Được thích:
    2.622
    Đã thích:
    4.216
    GSP:
    Ap
    Tui viết xong rồi, đang chỉnh sửa nha
     
  10. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.706
    Được thích:
    2.622
    Đã thích:
    4.216
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 1:
    [​IMG]
    Thành phố Tân Vỹ một ngày tháng sáu.
    Trương Lĩnh Nam run rẩy dụi mắt mấy lần hết nhìn tấm vé trên tay, lại nhìn kết quả trên điện thoại. Sau vàu phút choáng váng, xác định đây không phải là mơ, cậu liền nhảy tưng tưng khắp phòng, vừa cười loạn vừa la lên:
    "Trúng rồi! Ôi mẹ ơi, thật sự trúng rồi!"
    Cậu cuống cuồng mặc vội áo khoác, với tay lấy túi sách, quàng lên người. Chân trái đá chân phải, suýt chút thì ngã sấp mặt. Cậu đóng cửa, lao ra khỏi nhà với nụ cười ngoác tới mang tai.
    Trương Lĩnh Nam leo lên chiếc xe máy cũ phóng như bay đến tiệm tranh cách đó vài kilomet. Nhân viên ở cửa trông thấy cậu, vừa cúi người ngẩng đầu lên còn chưa kịp chào hỏi đã không thấy cậu đâu nữa.
    Dường như nhân viên ở tiệm tranh không lạ gì Trương Lĩnh Nam. Bọn họ vừa nhác thấy bộ dạng không màng xung quanh một đường thẳng tiến của cậu liền dạt ra xa, chỉ sợ chậm một giây liền bị cậu hất văng như mọi lần.
    Trương Lĩnh Nam leo lên lầu hai, chẳng thèm gõ cửa, trực tiếp mở căn phòng "Chân Diễn", la lớn:
    " Chân Diễn, tớ trúng rồi, tớ trúng rồi. Tớ..."
    Căn phòng đột nhiên lặng ngắt. Lời đã lên đến cổ nhưng Trương Lĩnh Nam bằng một sức mạnh phi thường ngậm chặt miệng, nuốt xuống. Cổ họng như có cục xương to bằng nắm tay chặn lại, trầy trật mãi mới không bị nghẹn.
    Người bên trong phòng nhìn vết màu quệt một đường trên bức tranh sắp hoàn thành, hít lấy một luồng hơi lạnh. Cả người run lên vì đè nén, cuối cùng không nhịn được mà hét lên:
    "Trương Lĩnh Nam, cậu cút ngay cho tôi."
    Một màn gà bay chó nhảy từ trên lầu vọng xuống, toàn bộ nhân viên bên dưới lầu không hẹn mà cùng lắc đầu cảm thán:
    "Chuyến này chúng ta lại xong đời nữa rồi."
    -----------------
    Trương Lĩnh Nam ngồi co ro trên sopha, mặt mày méo sệch, trên trán lồi lên một cục to bằng đầu ngón cái. Hậu quả của việc bấp dây giày tiếp đó dầu đập vào cạnh bàn làm việc của Chân Diễn.
    "Tớ xin lỗi, tớ chỉ muốn báo tin vui cho cậu." Trương Lĩnh Nam hốc mắt đo đỏ, nũng nịu nói.
    Nhìn một.màn này, cả người Chân Diễn liền nổi gai, anh xua tay chào thua.
    "Được rồi, được rồi. Cậu thu lại cái bản mặt kinh khiếp kia đi. Nhìn một hồi nữa là tôi ói luôn đó."
    "Cậu không giận tớ nữa chứ?"
    "Không giận."
    "Cậu không bắt tớ bồi thường chứ?"
    "Không bồi thường."
    "Cậu không tuyệt giao với tớ chứ?"
    "Cái tên điên này! Thế nãy giờ ma nói chuyện với cậu hả?"
    Trương Lĩnh Nam chỉ chờ có thế liền sáp lại gần cậu bạn thân, đôi mắt cong cong nhoẻn miệng nói:
    "Tớ trúng thưởng rồi, lần này để tớ khao cậu nhé. Cậu muốn tớ dẫn đi đâu? Nhà hàng cao cấp? Nghỉ dưỡng năm sao? Hay du lịch nước ngoài?"
    Chân Diễn đưa ngón tay day nhẹ mi tâm, bày ra nét mặt bất lực đáp lời:
    "Cậu nói xem."
    "Ờ."
    Trương Lĩnh Nam trề môi, giọng chùng xuống:
    "Tớ quên mất, mấy cái đó đâu có xa lạ gì với cậu."
    "Cậu có dẹp ngay cái diễn xuất tệ hại kia không thì bảo. Lần trước cậu bảo sẽ dẫn tôi về quê, đến Tứ Quý Sơn Trang nhà cậu. Sẵn mấy ngày tới tôi cũng không bận lắm, cậu dẫn tôi đi đi."
    "Đưa cậu về Tứ Quý Sơn Trang không thành vấn đề. Nhưng tớ nói trước, từ xưa tổ tông nhà tớ đã có quy tắc bất di bất dịch là không được thay đổi bất cứ thứ gì ở đó, thậm chí đến nhà vệ sinh cũng là dùng kiểu của nghìn năm trước. Phú nhị đại như cậu, chịu được không?"
    Chân Diễn đứng lên, cầm lấy bảng màu, mắt không nhìn Trương Lĩnh Nam, thong thả đáp.
    "Cậu về chuẩn bị đi, sáng mai tôi ghé chỗ cậu."
    "Ok!"
    Trương Lĩnh Nam chỉ chờ câu chốt hạ từ Chân Diễn, liền không nói thêm câu nào phóng ra khỏi phòng. Chân phải đá chân trái, hệt như lúc cậu ta đến tiệm tranh.
    Chân Diễn lắc đầu bất lực. Chiếc cọ màu vừa nhấn nhá vài nét tiếp tục bị tiến chuông điên thoại cắt ngang. Anh chậm rãi đặt hoạ cụ lên bàn bên cạnh, rút điện thoại. Vừa nhìn thấy số máy, nét mặt anh đanh hẳn lại. Vẻ tươi sáng, ngọt ngào biến mất không vết tích.
    ---------------
    Trời tờ mờ sáng, Chân Diễn đã đến gõ cửa phòng Trương Lĩnh Nam.
    "Cậu làm gì mà nôn nóng dữ vậy? Còn chưa tới 6 giờ."
    "Tôi không qua đây hối thúc cậu, chắc đến giờ máy bay cất cánh, cậu vẫn còn nướng trên giường. Nhanh đi, hôm nay cuối tuần, sân bay đông lắm đó, làm thủ tục không kịp, tôi xử cậu."
    "Được rồi, tớ xong ngay. Cậu ngồi đó đi. À, trong nồi có cháo đậu đỏ tớ hầm từ tối đó, cậu tự lấy ăn nha."
    Trương Lĩnh Nam nói xong, chui vào nhà vệ sinh. Chân Diễn đảo mắt một lượt, nhìn đống lộn xộn bày khắp phòng, lầm bầm:
    "Rốt cuộc cậu ta sống thế nào với cái mớ bồng bông này không biết nữa."
    Chân Diễn vốn ưa sạch sẽ, càng thích sự ngăn nắp gọn gàng, không chịu nổi bèn xăn tay áo dọn dẹp. Lúc Trương Lĩnh Nam từ nhà vệ sinh đi ra, mọi thứ đã xong, cháo cũng được Chân Diễn hâm nóng, múc ra bát, còn làm thêm hai món ăn kèm. Mang hai ly sữa đặt lên bàn ăn, Chân Diễn kéo ghế, nói:
    "Cậu còn đứng đấy làm gì. Chúng ta còn phải ra sân bay đó."
    Trương Lĩnh Nam nhanh chóng ngồi xuống phía đối diện. Nhìn đống đồ ăn trên bàn, rồi đảo mắt một lượt quanh phòng, không nhịn được liền đề nghị:
    "Chân Diễn, hay tớ dọn tới nhà cậu nha. Vừa tiết kiệm được một khoản, lại có tớ chăm lo cậu lúc ốm đau."
    Chân Diễn không ngẩn đầu, đáp cụt lủn:
    "Miễn."
    Trương Lĩnh Nam cười hì hì, đem phần ăn của mình một loáng xử sạch.
    ---------------------
    "Phía bên kia rừng sương mù này chính là Tứ Quý Sơn Trang."
    Chân Diễn sốc lại balo trên vai, đảo mắt một lượt. Nhìn trái nhìn phải vẫn chỉ thấy một màn trắng xoá. Trương Lĩnh Nam bên cạnh, quan sát biểu tình trên mặt Chân Diễn, không giấu chút tự hào, nói:
    "Cậu khỏi phải cố làm gì. Rừng sương mù này dày cả vài kilomet, mắt thần cũng không nhìn xuyên qua được đâu. Không có người sơn trang dẫn đường, người bình thường không ai vào được bên trong."
    "Vậy tại sao cậu lại chủ động muốn dẫn tôi đến đây?"
    Trương Lĩnh Nam quay sang nhìn Chân Diễn, biểu thị trở nên nghiêm túc nhưng lại rất ôn hoà, khoé miệng hơi cong lên, đáp:
    "Bởi vì cậu là người bạn đặc biệt của tôi."
    Chân Diễn có chút không quen nhìn người trước mặt cười như vậy, liền lảng tránh:
    "Đi bộ nãy giờ tôi đói sắp xỉu rồi đây, cậu mau mau dẫn đường để tôi kiếm cái gì bỏ bụng coi."
    "Đựơc, được, đươc. Chúng ta đi."
    Hai người tiến bước, Trương Lĩnh Nam dẫn đường. Chân Diễn phát hiện, càng đi sâu vào bên trong, không khí càng có chút lạnh nhưng lớp sương phía bên trong lại mỏng dần. Anh còn nhận thấy, dù lớp sương có mỏng đi nhưng tầm nhìn xa không hề thay đổi. Khoảng cách giữa anh và Trương Lĩnh Nam luôn duy trì ở một sải tay, bước ra khỏi vùng an toàn liền ngay lập tức không trông thấy nữa. Chân Diễn thầm nghĩ:
    "Thánh địa này cẩn mật như vậy, chẳng trách Triệu Triệt không cách gì do thám được."
    Trương Lĩnh Nam dẫn Chân Diễn di lòng vòng một hồi, cuối cùng cũng ra khỏi rừng sương.
    "Đến rồi."
    Chân Diễn nhìn cánh cổng và bức tường gỗ cao chắc cũng hơn mười mét sừng sững trước mắt, cổ họng nuốt khan.
    " Một rừng sương mù, một lớp phòng vệ cao ngất ngưỡng bao bọc lấy nơi này. Rốt cuộc bên trong đó là nơi như thế nào?" - Chân Diễn mắt không rời khỏi người Trương Lĩnh Nam, trong đầu chạy nhanh những suy nghĩ.
    Trương Lĩnh Nam bước về phía trước, đặt nhẹ bàn tay lên cánh cửa, đầu hơi cúi, miệng lẩm bẩm điều gì không rõ. Chân Diễn chỉ nghe thấy một tiếng "cạch", cánh cổng nặng nề cựa mình kêu rin rít, từng chút từng chút mở ra.
    "Đào hoa Tứ Quý thiên niên khai
    Bạch tuyết Trường Minh nhất dạ đề"
    Chân Diễn lần này thật sự hoá đá luôn rồi.

    Mở đầu (2) < > Chương 2
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/21
  11. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.706
    Được thích:
    2.622
    Đã thích:
    4.216
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 2:
    [​IMG]
    Hoa đào bay
    Gió xuân thổi
    Hồng nhạn kêu
    Chân Diễn trong vô thức bước từng bước chậm rãi đi vào phía trong với Trương Lĩnh Nam, thu vào tầm mắt rừng đào nở rộ, nhuốm hồng cả khoảng không. Hoa nương gió, gió vờn hoa, hương mật vấn vít trêu đùa nơi đầu mũi. Mây trắng, trời trong, lẫn trong tiếng chim gọi bầy là tiếng nước róc rách tựa hồ lời thì thầm bên tai.
    Anh không biết mình đã ngẩn người như thế qua bao lâu, chỉ biết khi Trương Lĩnh Nam kéo anh về với thực tại, liền phát hiện khóe mắt có thứ gì nóng hổi vừa lăn xuống gò má. Trương Lĩnh Nam nhìn biểu hện của anh, không giấu được lo lắng, hỏi dồn dập:
    “Chân Diễn, cậu không sao chứ? Khó chịu chỗ nào sao? Bệnh cũ tái phát? Cậu không khỏe chỗ nào mau nói cho tớ biết.”
    Chân Diễn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, hít một hơi thật sâu cân bằng cảm xúc vừa bộc phát, cười phớ lớ với Trương LĨnh Nam.
    “Tôi không sao, chắc là đi đường buồn ngủ quá nên thế thôi. – Anh đảo mắt cố tình tránh ánh nhìn dò xét từ cậu bạn thân. – Nhà của cậu đẹp như tranh, tôi hiểu vì sao tổ tiên cậu không muốn thay đổi bất cứ thứ gì ở đây rồi. Nếu là tôi, tôi cũng muốn giữ nguyên mọi thứ.”
    Thấy bạn mình đã trở lại trạng thái bình thường, Trương Lĩnh Nam thở phào nhẹ nhõm, cậu tránh Chân Diễn vài bước chân, dang tay xoay một vòng, tận hưởng không khí trong lành bao lâu rồi không được đắm mình.
    “Phải! Là tớ, tớ cũng không muốn thay đổi. Thật may, tổ tiên nhà tớ chắc đã sớm biết được thế giới này sẽ ô nhiễm khủng khiếp, nên mới để lại nơi này cho con cháu như bọn tớ. Nào, để tớ dẫn cậu đến biệt viện, tớ có báo tin về cho mọi người, giờ này chắc cả nhà đang nóng lòng đợi chúng ta rồi.”
    Trương Lĩnh Nam lần nữa đặt tay lên cánh cửa, lầm bầm, cánh cửa lại dịch chuyển, một lúc sau đã khép chặt. Cậu mỉm cười, nắm ấy tay Chân Diễn chạy về phía biệt viện. Chân Diễn cũng hùa theo cậu bạn, cả hai cười vang một góc trời. Lũ chim bị đánh động, giật mình bay loạn lên không.
    Trương Lĩnh Nam sau khi dẫn Chân Diễn đi chào hỏi mọi người trong biệt viện một vòng thì đưa anh về phòng. Lĩnh Nam vốn dĩ mồ côi từ bé, được bác ruột nuôi dưỡng lớn khôn, đa số mọi người đều đã rời đi, tứ phương mưu sinh, gầy dựng sự nghiệp. Sơn trang chỉ còn bác ruột của cậu cùng với một số ít họ hàng thân thích được cử đến chuyên trông coi chăm lo biệt viện, trên dưới hơn hai mươi người.
    “Mấy ngày này cậu ở đây nhé. Tuy rằng phòng ốc có chút cũ kĩ nhưng sử dụng vẫn rất tốt. Có điều bất tiện là chỗ tớ không dùng điện, toàn bộ đều dùng nến và đèn dầu. Điện thoại cậu có hết pin thì cũng chịu, mà còn pin thì cũng không có sóng đâu.”
    Chân Diễn khá bất ngờ, rút điện thoại trong túi quần ra kiểm tra, quả nhiên là không có một cột sóng nào. Anh nhíu mày, nói:
    “Thế này nhỡ tiệm tranh có vấn đề gì tôi làm sao xử lý?”
    Trương Lĩnh Nam nhún vai, bình thản trả lời:
    “Chờ cậu rời khỏi đây thôi.”
    “Cậu… cậu không nói sớm cho tôi biết.”
    “Nói sớm cho cậu, cậu có đi không? Với lại tớ là thấy dạo này cậu cứ đâm đầu vào công việc không có thời gian nghỉ ngơi, mới muốn cậu vứt bỏ hết mấy thứ xô bồ ngoài kia đi, hoàn toàn thư giãn đúng nghĩa. Hơn nữa chúng ta ở đây chỉ vài ba hôm rồi sẽ trở lại Tân Vỹ, tớ có nói qua với trợ lý của cậu rồi, cô ấy có thể xử lý chờ cậu về được.”
    Trương Lĩnh Nam nhìn sắc mặt ngày một đen lại của Chân Diễn, trong lòng không thôi ngứa ngáy, khóe môi có chút đắc ý, vỗ vai anh rồi bỏ ra ngoài.
    “Phòng tắm ngay bên cạnh, cậu thay đồ đi, tí nữa tớ dẫn cậu tham quan biệt viện.”
    Chân Diễn không nói được lời nào, bất lực nhìn theo bóng dáng của Trương Lĩnh Nam khuất sau cửa. Lúc này anh mới có thời gian quan sát căn phòng. Mọi thứ thật sự là mang nét cổ phong, từ chiếc trường kỉ, tấm chăn, chiếc gối, đến mảnh rèm treo bên song cửa cũng phảnh phất nét hoài niệm. Chân Diễn bước về phía cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa. Một luồng gió theo đó mà ùa vào, lẫn trong mùi hoa đào thoang thoảng dường như có vị mát lành của sương mai. Cách nơi anh đang đứng là một gốc hoa đào, không biết đã bao nhiêu tuổi nghiêng mình trong nắng, khoảng trời bên trên trong veo tựa mặt hồ ngày xuân.
    “Nơi này rốt cuộc chứa đựng bí mật gì? Triệu Triệt tổn hao bao nhiêu tiền của, nhân lực, mãi vẫn không đặt được một chân vào Tứ Quý sơn trang. Nếu ông ta biết hiện giờ mình đang đường đường chính chính được mời đến, khẳng định tức đến lên cơn đau tim.”
    Trên khóe môi Chân Diễn ẩn hiện vết cười khinh miệt, trong đôi mắt vệt ánh sáng mới lúc nãy không tìm thấy dấu tích, đáy mắt chỉ là một màn đen.
    Xế chiều, Trương Lĩnh Nam đưa Chân Diễn đi dạo rừng đào, tắm suối. Mỗi một con đường nơi rừng đào này đều khiến Chân Diễn tò mò, rõ ràng anh đã từng tìm kiếm tư liệu về nơi này, nhưng chỉ có một vài thông tin ít ỏi. Theo vài thứ anh tra được, Tứ Quý Sơn Trang diện tích không lớn lắm, nhưng một buổi đi dạo với Trương Lĩnh Nam, anh lại cảm thấy nơi này tựa hồ vạn dặm, không có điểm kết, thậm chí có lúc còn không xác định được phương hướng, điều này chưa từng xảy ra với anh.
    “Chân Diễn, cậu đứng đây đợi tớ một chút. Tớ có thứ này hay ho lắm.”
    “Lại gì nữa đây? Cậu đi rồi về ngay cho tôi, không là tôi không ra khỏi đươc cái rừng đào muôn nẻo như một này đâu.”
    “Ha ha, chỉ cần cậu không đi loạn là được. Đợi đây nhá.”
    Trương Lĩnh Nam nói rồi sải bước rời đi. Chân Diễn đứng một mình, nhìn trái nhìn phải, chọn một gốc đào già gần đó tựa lưng ngồi xuống. Ráng chiều nghiêng bóng, phủ một màu cam nhạt hòa lẫn với sắc hồng hoa đào. Rực rỡ chói mắt mà cũng thanh lãnh dịu dàng. Chân Diễn ngửa mặt lên, cánh tay bất giác đưa về phía trước, ánh sáng xuyên qua kẽ tay, đẹp tựa tranh. Là một họa sĩ, nói không động lòng trước cảnh vật nơi đây là đang dối mình. Mọi thứ trong trẻo, tươi mát, lại ấm áp vô cùng. Hai mươi tám năm, lần đầu tiên trong đời, một nơi xa lạ lại cho anh thứ cảm giác thân thuộc như thế này.
    Gió nổi lên, cuốn theo hàng vạn cánh hoa tung lên trời. Hoa lả lướt, như nhảy múa. Hoa rơi rơi, đáp khẽ lên gò má Chân Diễn như vỗ về. Bất giác trong khoảnh khắc, anh hy vọng mình không phải là Chân Diễn của hiện tại. Khóe môi Chân Diễn hơi nhếch lên, dường như có chút tự giễu, lập tức đem tia suy nghĩ vừa xuất hiện triệt để xóa sạch. Vừa lúc này, anh dường như nhìn thấy phía cuối rừng hoa đào, lúc ẩn lúc hiện dáng hình dãy núi màu lam.
    Chân Diễn bỏ tay xuống, chân mày cau lại, có vẻ đang cố xác định thứ mình vừa nhìn thấy không phải là ảo ảnh. Trương Lĩnh Nam lúc này cũng vừa quay trở lại, theo hướng Chân Diễn đang nhìn mà lướt mắt qua. Cậu ngồi bệt xuống, đưa cho Chân Diễn một chiếc bình nhỏ, nói:
    "Nào, uống một ngụm trước đi."
    "Kia là..."
    "Núi Trường Minh trong truyền thuyết của gia tộc tớ."
    "Theo như cậu nói thì thứ tôi nhìn thấy là thật. Vậy sao cậu lại bảo là truyền thuyết?" - Chân Diễn có chút mơ hồ hỏi lại Trương Lĩnh Nam.
    "Uống thử một ngụm trước đi, rượu này tớ ủ vì cậu đấy."
    Trương Lĩnh Nam mãn nguyện nhìn Chân Diễn đưa bình rượu lên uống một hơi, vui vẻ hỏi:
    "Sao? Ngon chứ?"
    "Ừm, không tồi. Không nồng, nhưng rất thơm."
    "Cậu thích là tốt rồi. Lúc về lại Tân Vỹ tớ sẽ mang theo vài bình cho cậu."
    Chân Diễn uống thêm một ngụm rượu, tiếp tục hỏi vấn đề còn đang thắc mắc:
    "Nào, nói tôi nghe tiếp chuyện về ngọn núi kia đi."
    "Không vấn đề, đưa cậu đến đây là tớ quyết đinh không giấu cậu chuyện gì rồi."
    Trươnh Lĩnh Nam lựa thế ngồi cho thoải mái hơn rồi thong thả tiếp lời.
    "Gia tộc tớ gọi nó là truyền thuyết vì vốn dĩ có thể nhìn thấy nó, nhưng từ sau khi cố của cố tổ là Trương Nam qua đời thì không còn ai có thể tìm thấy nó nữa. Theo như lời kể từ những người cao tuổi trong tộc cùng với một vài ghi chép trong sách cổ thì sau khi Trương Thành Lĩnh, đệ tử chân truyền đời thứ sáu của Tứ Quý Sơn Trang qua đời, con trai người dựa theo sách Ngũ Hành Âm Dương tìm được trong Võ Khố mà thiết lập kết giới. Trước khi mất liền đem kết giới khoá cả thời gian và không gian của núi Trường Minh, căn dặn con cháu đời sau không ai được làm phiền vị tiên nhân trên núi. Để tránh có kẻ nhìm ngó bí mật kết giới, gây hoạ giang hồ, sau khi cố của cố tổ là Trương Nam chết, sách Ngũ Hành Ân Dương cũng bị đốt. Các đời đệ tử sơn trang về sau dần dần không còn ai biết rõ núi Trường Minh rốt cuộc ở đâu. Vì lấy Tứ Quý Sơn Trang làm mắt trận, thu hẹp thời không của Trường Minh và Tứ Quý, nên vào một vài thời điểm trong năm có thể nhìn thấy đỉnh Trường Minh."
    Trương Lĩnh Nam kể xong, bày ra vẻ mặt có chút trêu ghẹo, nhìn Chân Diễn hỏi:
    "Thế nào? Câu chuyện của tớ có ly kì không?"
    "Có." - Chân Diễn kéo dài một chữ này khiến Trương Lĩnh Nam phá lên cười thích thú.
    "Ây da, nói thật. Tớ cũng từng rất nhiều lần thử tìm vị trí của nó nhưng lần nào cũng thất bại ê chề. Một chút manh mối cũng không có."
    "Lĩnh Nam, sao cậu lại kể bí mật gia tộc cậu cho tôi nghe?"
    Thanh âm nghiêm túc của Chân Diễn khiến tràn cười của Trương Lĩnh Nam bị đứt đoạn. Phải, đây là bí mật của gia tộc cậu, hà cớ gì cậu lại đem nó phơi bày cho một người ngoài như anh. Im lặng một lúc, sắp xếp lại dòng suy nghĩ có chút hỗn loạn trong đầu, cậu không nhìn mà hỏi lại Chân Diễn:
    "Chân Diễn, chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ?"
    "Hơn năm năm."
    "Đúng rồi, là năm năm, bốn tháng, lẻ mười hai ngày." - Trương Lĩnh Nam ngừng một chút, sâp xếp lại mảng kí ức trong đầu rồi nói tiếp - "Nếu hôm đó không nhờ gặp được cậu, tớ giờ này chắc mộ đã xanh cỏ rồi."
    "Chuyện qua lâu rồi, cậu còn.nhắc lại làm gì."
    "Thế chẳng phải cậu vừa hỏi tại sao tớ lại kể bí mật gia tộc cho cậu nghe à? Thì tớ đang nói lý do đây. Cậu là người cứu mạng tớ, trong thời gian tớ nằm viện, cậu là người mỗi ngày đều đến thăm tớ, tiền viện phí cũng là cậu trả. Sau khi khoẻ lại, cũng là cậu giúp tớ tìm chỗ ở, giúp tớ đăng kí trường học, giúp tớ tìm một công việc ngoài giờ. Cậu là đại gia nhưng chưa bao giờ khiến tớ nghĩ mình là một kẻ nghèo. Hơn nữa..."
    Trương Lĩnh Nam quay sang nhìn Chân Diễn, thẳng thắn nói:
    "Tớ tin cậu!"
    Đối diện với ánh mắt tin tưởng, chân thành của Trương Lĩnh Nam, trong lòng Chân Diễn như có sóng, anh vội đảo mắt, vờ nhìn ráng chiều, đẩy cậu sang một bên ngả ngớn:
    "Ây gu, đã muộn lắm rồi đây này. Không nói mấy chuyện linh tinh nữa, về nhà đi, tôi xuống bếp làm cho cậu vài món."
    Nói rồi không để Trương Lĩnh Nam có phản ứng, Chân Diễn liền đứng lên, phủi phủi lớp bụi dính trên quần áo, nhanh chóng rời đi.
    "Cậu mà cũng có lúc ngại à?" -Trương Lĩnh Nam trong lòng cười thầm, khoé môi không tự chủ mà cong lên. Cậu cũng nhanh chóng đứng lên, gọi với theo:
    "Này, đợi tớ. Coi chừng lạc."
    ----------------------
    Đêm xuống.
    Tiếng côn trùng kêu rỉ rả, tiếng suối róc rách từ xa vọng lại, tiếng xào xạc của những cành cây ngọn cỏ ngân nga khúc nhạc đêm muôn thuở.
    Trong bóng đêm tịch mịch, có thân bóng người giấu mình sau ngạch cửa. Cẩn thận quan sát rồi lao nhanh qua dãy hành lang. Bóng người thoăn thắt, dưới ánh đèn treo, ẩn ẩn hiện hiện, hệt như mèo hoang truy đuổi con mồi.
    ----------------------
    Hôm sau vừa tờ mờ sáng, Trương Lĩnh Nam đã sang náo động phòng Chân Diễn, lôi anh đi một vòng quanh khu vườn rau quả xanh tốt. Ăn sáng xong, hai người phụ mọi người đi nhặt củi khô, cuốc vài luống đất để gieo hạt giống mới. Tầm trưa, sau khi cơm nước xong xuôi, Trương Lĩnh Nam đưa Chân Diễn đến một số chỗ đặc biệt trong biệt viện. Tham quan phòng thuốc, phòng chế tạo vũ khí, cuối cùng đến thư phòng.
    Trương Lĩnh Nam vừa đưa tay đẩy cánh cửa đã qua mấy lần tu bổ, vừa nói:
    "Căn phòng này đặc biệt hơn so với những căn phòng khác. Nó được giữ gìn từ trang chủ đầu tiên của Tứ Quý Sơn Trang đến nay. Sau khi trang chủ đời thứ năm là Chu Tử Thư rời đi, căn phòng này luôn được giữ nguyên trạng."
    Chân Diễn theo chân Trương Lĩnh Nam đi vào bên trong, đảo mắt một lượt.
    "Quả nhiên, đồ vật trong phòng này cũ kĩ hơn nhiều so với những phòng khác."
    Chân Diễn đi quanh phòng, những ngón tay chạm lên từng đồ vật được bày biện bên trong. Mỗi một lần chạm đến, Chân Diễn lại cảm thấy trong lòng vừa khó chịu, lại vừa thân thuộc. Hai trạng thái ngỡ như đối lập trong một lúc nhập lại làm một, khiến tâm tình của Chân Diễn vô cùng hỗn tạp. Lý trí nói anh dừng lại, thế nhưng tron tiềm thức như có tiếng nói của ai đó đang thúc dục anh, không cho anh rút tay về, bắt anh phải chạm vào từng thứ mộtk thật tỉ mỉ.
    Bên cạnh anh, Trương Lĩnh Nam cứ thao thao, nhưng anh gần như không nghe lọt được chữ nào.
    "Cậu có thấy bức tranh hoa đào này đặc biệt không?"
    Không đáp lại lời Trương Lĩnh Nam, đầu ngón tay Chân Diễn lướt qua từng đoá hoa trên bức tranh, cuối cùng dừng lại ở 2 bông hoa màu trắng.
    "Tớ cũng không hiểu tại sao, cả 1 bức tranh hoa đào đỏ thắm, lại chừa ra 2 đoá hoa màu trắng như thế này. Nhìn thế nào cũng không thuận mắt."
    Chân Diễn không đáp lời, mắt vẫn dán chặt lên bức tranh, trong đầu mơ màng một vài hình ảnh không rõ nét lướt nhanh, bên tai dường như văng vẳng tiếng cười. Cả người anh nhộn nhạo, đầu óc có chút quay cuồng không trụ vững. Trương Lĩnh Nam trông thấy sắc mặt anh tái đi, trong lòng không khỏi hốt hoảng, vội đỡ lấy người trước mặt.
    "Chân Diễn, bệnh đau đầu của cậu lại tái phát sao? Nhanh, mau ngồi xuống."
    "Tôi không sao, hơi chóng mặt một chút thôi."
    "Đợi một lát, tớ đi lấy thuốc cho cậu."
    "Không cần! Nghỉ một chút sẽ không sao."
    Chân mày Trương Lĩnh Nam nhíu chặt, ngồi xuống bên cạnh Chân Diễn, quan sát sắc mặt của anh. Một lúc sau, khi cơn đau đã dịu lại, Chân Diễn mới mở lời:
    "Lĩnh Nam, căn phòng này có cái gì đó không đúng."
    "Ý cậu là gì?"
    "Từ lúc bước qua cửa, tôi đã cảm thấy một luồng khí lạ. Cậu quen tôi năm năm, chắc biết tôi có thể cảm ứng một số thứ không thuộc về thế giới này. Trong phòng này, nhất định đang giấu thứ gì đó."
    Ngừng một giây, Chân Diễn tiếp lời bằng thanh âm trầm thấp:
    "Mắt trận!"
     
  12. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.706
    Được thích:
    2.622
    Đã thích:
    4.216
    GSP:
    Ap
    CHƯƠNG 3:
    [​IMG]
    Trương Lĩnh Nam đầy nghi hoặc, nhắc lại những gì Chân Diễn vừa nói:
    "Mắt trận?"
    Chân Diễn khép mắt, cố xua đuổi những âm thanh hỗn tạp đang vây lấy đại não. Cả người bắt đầu cảm thấy vô lực.
    "Chết tiệt!"
    Đây không phải lần đầu anh bị những thứ ngoại giới ảnh hưởng, nhưng chưa lần nào chúng khiến anh trong chốc lát mệt mỏi như thế này. Lồng ngực như có tảng đá nè nặng, hít thở một cách khó nhọc. Anh nắm lấy cổ tay Trương Lĩnh Nam, nói:
    "Tạm thời chúng ta rời khỏi đây trước đã."
    "Được, được, được. Tớ đưa cậu về phòng."
    Trương Lĩnh Nam cuống quýt đỡ Chân Diễn đứng lên, lúc bước qua ngạch cửa, chân còn đập thật mạnh, suýt nữa cả hai đều ngã lăn xuống đất.
    Trên đường đưa Chân Diễn về phòng, gặp Trương Chấn - bác của Trương Lĩnh Nam, nhìn một màn nghiêng nghiêng ngả ngả của hai người liền không tránh được lo lắng. Ông nhanh chóng giúp Trương Lĩnh Nam đưa Chân Diễn về phòng. Sau khi Chân Diễn đã lên giường nằm nghỉ, Trương Chấn kéo Trương Lĩnh Nam ra ngoài, hỏi đầu đuôi:
    "Nam Nam, bạn của con thật sự ổn chứ? Có cần đưa đến bệnh viện không?"
    "Dạ, cậu ấy nghỉ một chút là không sao đâu bác."
    "Thật sự là không sao chứ?"
    "Thật sự là không sao ạ."
    "Vậy để bác xuống bếp, dặn dì Hồng nấu chút súp cho cậu ấy. Đang không khoẻ, ăn cơm cũng không thấy ngon."
    "Dạ, con cảm ơn bác."
    Đợi Trương Chấn rời đi, Trương Lĩnh Nam thở phào một cái quay trở vào phòng. Chân Diễn vẫn chưa ngủ, chỉ là khép hờ đôi mắt, lấy lại tinh thần. Nghe tiếng bước chân, cũng không mở mắt ra nhìn, nói:
    "Lĩnh Nam, căn phòng đó, cậu từng nói rất nhiều lần tìm kiếm núi Trường Minh, vậy cậu có tìm được manh mối gì không?"
    "Không có. Gần như những ghi chép về núi Trường Minh không biết là vô tình hay cố ý mà đều gần như bị xoá sạch. Chỉ còn là những câu chuyện lưu truyền trên miệng qua nhiều đời nhà tớ thôi." - Trương Lĩnh Nam đến ngồi xuống bên cạnh Chân Diễn, trả lời anh.
    "Lĩnh Nam, tôi nghĩ, truyền thuyết núi Trường Minh và vị tiên nhân trên núi kia, không hẳn chỉ là truyền thuyết. Chắc chắn có bí mật gì đó. Nếu không hà cớ gì đỉnh núi đó lại xuất hiện ở Tứ Quý Sơn Trang? Lại còn các ghi chép trước đây đều bị giấu đi?"
    "Thật ra, tớ cũng nghĩ như cậu. Chỉ là năm lần bảy lượt tớ cố tìm manh mối nhưng tất cả đều là số 0. Tớ thăm dò từ bác tớ và những cao niên trong gia tộc tìm hiểu thêm nhưng không có tác dụng. Tớ cũng đọc hết sách cổ ở thư phòng lẫn Tàng Thư Viện nhưng không có ghi chép nào rõ ràng cả. Sau đời cố của cố tổ Trương Nam, không còn bất kì ghi chép nào khác về núi Trường Minh cũng như vị tổ sư gia kia nữa."
    Lần này Chân Diễn mở mắt nhìn lên trần nhà, suy nghĩ một lúc rồi đảo mắt sang Trương Lĩnh Nam, nói:
    "Cậu có thể mang số sách cổ có ghi chép về núi Trường Minh cho tôi xem thử được không?"
    "Được, để tớ đi lấy."
    Trương Lĩnh Nam đi nhanh về nhanh, một lúc sau đã quay về với chồng sách trên tay. Chân Diễn lúc này đã rời khỏi giường, ngồi trên ghế đợi cậu. Trương Lĩnh Nam để đống sách lên bàn, lớp bụi cũ một phen được giải thoát, bay loạn xạ.
    "Cậu chịu khó nhé. Số sách này rất lâu rồi không có ai động đến, tớ đã cố làm sạch nhưng vẫn không hết bụi được."
    Chân Diễn một tay che mũi miệng, một tay phấy phẩy lớp bụi cho tan, đáp lời:
    "Được rồi, để tôi xem thử xem có phát hiện gì không."
    Trương Lĩnh Nam cũng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, cầm lấy một quyển rũ nhẹ rồi cùng Chân Diễn lật từng trang. Vốn dĩ từ bé cậu đã rất tò mò về mấy câu chuyện mơ mơ hồ hồ của mấy vị cao niên trong họ tộc, lại có phần không cam tâm khi chỉ đứng từ xa nhìn ngọn Trường Minh thấp thoáng cuối rừng hoa. Đã bao lần thử tìm kiếm, kết quả nhận lại hoàn toàn là số 0 tròn trĩnh. Những vị cao niên trong họ tộc càng không ủng hộ cậu, vì việc cậu đang làm là trái với di huấn của tổ tiên. Hôm nay đến thư phòng cũng là cậu tự đưa ra chủ ý, không hề để bất kì ai trong biệt viện biết. Đối với việc đưa người lạ đến thư phòng, Tứ Quý Sơn Trang trước nay chưa có tiền lệ. Ai vi phạm đều phạt nặng.
    Thế nên, nói trắng ra, việc cậu đưa Chân Diễn đến Tứ Quý Sơn Trang đã là một ngoại lệ. Nói cho anh biết bí mật của sơn trang là đại kị, đưa anh đến thư phòng là bí mật của riêng cậu. Thậm chí, khi anh chủ động đề nghị cậu xem mớ sách cổ này, cậu một giây suy nghĩ cũng không cần nghĩ liền đáp ứng ngay. Trương Lĩnh Nam tuy không lý giải được hết lý do, nhưng từ sâu trong tâm khảm luôn có một sự tin tưởng tuyệt đối với Chân Diễn. Không phải thời gian hơn năm năm quen biết, không phải năm năm giúp đỡ cậu, không phải năm năm bầu bạn cùng cậu nơi đất khách, mà ngay từ khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy anh, cậu đã nhận định rồi.
    Trương Lĩnh Nam có chút ngây người nhìn Chân Diễn trước mặt đang chăm chú lật giở từng trang sách. Tuy Chân Diễn có vẻ nghiêm khắc, lại không mấy hứng thú đùa giỡn với cậu nhưng luôn âm thầm quan tâm, động viên cậu. Lúc cậu vui vẻ, là anh bên cạnh chia vui. Khi cậu đánh mất phương hướng, là anh đưa tay về phía cậu, kéo cậu khỏi những mông lung không lối thoát.
    Nói cậu chưa từng nghi ngờ anh đương nhiên không phải. Cậu là đích truyền của Tứ Quý Sơn Trang, cẩn thận dò xét người lạ đối tốt với mình là điều cậu được dạy từ bé. Con cháu sơn trang một khi bước chân ra bên ngoài, toàn bộ tư liệu sử dụng đều là giả. Chuyện xưa vốn đã không còn chứng tích nhưng vẫn có những kẻ nhòm ngó đến bí mật của Tứ Quý Sơn Trang. Đối với anh, cậu vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định.
    Cho đến một ngày, người chỉ biết cầm cọ vẽ như anh, vì cậu, anh giết người.
    Giây phút nhìn hắn đổ gục, anh một thân nhuốm máu, hoảng loạn buông con dao trên tay, ngã xuống đất. Cậu liền vứt bỏ lớp phòng bị cuối cùng, hoàn toàn tiếp nhận anh. Đặt anh vào thế giới của cậu.
    "Lĩnh Nam, Lĩnh Nam."
    Trương Lĩnh Nam nghe tiếng Chân Diễn gọi, có chút giật mình luống cuống:
    "Ơ, hả?"
    "Cậu làm gì mà ngẩn người ra vậy?"
    "Không... Không có gì."
    "Tôi vừa đọc được cái này, cậu xem.thử xem."
    Chân Diễn đẩy quyển sách trên tay sang cho Trương Lĩnh Nam, ngón tay chỉ chỉ vào chỗ mình vừa nhìn thấy, tiếp lời:
    "Chỗ này có viết: Trường Minh Tứ Quý thời không song hành, bên cạnh hoạ đỉnh Trường Minh và hoa đào của Tứ Quý, chỗ này còn hoạ một chiếc quạt giấy và kiếm."
    Trương Lĩnh Nam tỉ mẫn đọc mấy dòng ghi chép sơ xài, rồi xem xét bức hoạ bên cạnh.
    "Thời không song hành nghĩa là Trường Minh thật sự cùng Tứ Quý Sơn Trang tồn tại. Điều này tớ biết. Chính vì tìm thấy manh mối này nên tớ mới cố tìm kiếm đỉnh Trường Minh. Nhưng mà hoàn toàn không có ghi chép nào nói làm cách nào để tìm ra nó cả."
    "Tôi cảm thấy chúng ta có lẽ đã bỏ qua chỗ nào đó. Hay chúng ta quay lại thư phòng xem xét lần nữa. Tôi chắc chắn căn phòng đó có vấn đề."
    "Suỵt!"
    Trương Lĩnh Nam đưa ngón trỏ ra dấu cho Chân Diễn nhỏ tiếng. Bày ra vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, nói:
    "Chuyện tớ và cậu tới thư phòng tuyệt đối không được để ai trong biệt viện biết."
    "Sao thế? Cậu lại giấu tôi chuyện gì nữa?"
    "Thật ra thì... Đó là cấm địa của Tứ Quý, ngoài người thừa kế và bốn người được chỉ định, thì không ai được phép vào thư phòng đó."
    "Trương Lĩnh Nam, cậu đang đùa tôi đấy à?"
    "Nhỏ tiếng, nhỏ tiếng, tớ xin cậu đấy."
    "Cậu đang tính làm cái quỷ gì thế? Cấm địa nhà cậu, cậu còn đem tôi tới đó làm gì?"
    "Tớ vì xem cậu là bạn thân, ko muốn có bí mật gì với cậu. Hơn nữa, việc tìm kiếm Trường Minh là giấc mơ từ nhỏ của tớ, cậu vốn thông minh hơn tớ bội phần, cho nên..."
    "Cho nên cậu một đường kéo tôi tới đây, một đường đem tôi quăng vô cái mớ bòng bong này của cậu đúng không?"
    "Ha ha, cậu đừng nhìn tớ như thế. Chuyện lần trước tớ bị đuổi giết cậu cũng biết rồi đó. Tuy rằng nơi này chướng ngại trùng trùng, xưa nay chưa ai qua được. Đời này chỉ sợ vạn nhất không sợ nhất vạn, nếu một ngày nào đó có kẻ xấu tìm được bí mật mà người của Tứ Quý lại cứ mơ mơ hồ hồ thì làm sao chống địch, làm sao bảo vệ bí mật của Tứ Quý Trường Minh? Tớ muốn mình chủ động chứ không phải ngồi đây, chờ bọn người kia đến tận cửa khiêu chiến mới cuống cuồng chống trả. Thời đại tân tiến, sớm muộn cũng sẽ đến lúc thôi."
    Chân Diễn tai nghe một bầu tâm sự này của Trương Lĩnh Nam, cả người như đông cứng, nét mặt mỗi lúc một tối sầm lại. Bất tri bất giác khẽ nói:
    "Xin lỗi."
    "Cậu nói gì?"
    Trương Lĩnh Nam thấy Chân Diễn mấp mấy môi, lại không nghe ra được gì, liền hỏi. Chân Diễn lúc này mới giật mình, ổn định lại suy nghĩ, lãng sang chuyện khác:
    "Tôi nói là được rồi. Cảm ơn cậu đã coi trọng tôi, được chưa. Nếu cậu đã quyết như thế thì tôi sẽ giúp cậu, mặc dù chả biết có được cái gì không nữa. Tối nay chúng ta đến đó xem xét một lần nữa. Được chưa?"
    "Ok!"
    ----------------
    Đêm tịch mịch.
    Mười sáu trời trong, không một gợn mây. Trăng treo trên cao, phủ một tầng ánh sáng bạc có phần lạnh lẽo tĩnh mịch, lại dường như vòng tay dịu dàng lặng lẽ vỗ về vạn vật vào giấc ngủ không mộng mị.
    Gió luồn qua tán cây, len lỏi qua từng ngã rẽ, cuối cùng mang hương hoa mơn trớn khứu giác của kẻ trầm mê.
    Vạn vật vốn hữu tình, là con người vô ý mà thôi.
    Chân Diễn lần nữa vừa đặt chân vào thư phòng lồng ngực liền nhộn nhạo, mà lúc này còn khó chịu hơn. Anh hít thở sâu, cố giữ cho hơi thở không loạn. Đại não lại không ngừng đặt câu hỏi nghi hoặc.
    "Kì quái, nơi này rốt cuộc chứa thứ gì mà lại ảnh hưởng đến tinh thần của mình như thế này? Nhìn biểu hiện của Lĩnh Nam thì rõ ràng nó chỉ nhắm vào mình thôi. Chết tiệt, trong đầu lại bắt đầu ong ong cả lên. Phải nhanh chóng tìm cho ra thứ kia mới được."
    Trương Lĩnh Nam khép cửa cẩn thận, bên trong một mảng im ắng, ánh nến lập loè vì gió rít qua khe cửa khiến bóng in lên vách tường như đang nhảy múa.
    "Hai giờ nữa sẽ có người đến kiểm tra và thay nến, chúng ta nhanh tìm xem có chỗ nào đáng nghi không." - Trương Lĩnh Nam nói với Chân Diễn.
    Anh gật nhẹ đầu. Hai người chia nhau rà soát, không dám bỏ sót thứ gì. Càng tìm càng không thấy hy vọng, ngoài kia đêm đã về khuya, tiếng cú tìm mồi càng khiến bọn họ gấp gáp.
    "Cậu phát hiện được gì không?"
    "Tớ không, cậu thì sao?"
    "Tôi cũng không. Ư!"
    Ngón tay cấu lên áo, Chân Diễn không chịu được mà rên một tiếng. Trương Lĩnh Nam vội đỡ lấy anh, tuy vẫn lo lắng nhưng đã không còn vẻ hoảng hốt như lúc ban ngày.
    "Chân Diễn."
    "Không sao. Tôi chịu được! Cậu lấy quyển sách ban ngày chúng ta đã xem, giở trang có bức hoạ ra cho tôi."
    "Cậu đợi một chút."
    Trương Lĩnh Nam rút quyển sách cũ mang theo từ trong túi quần ra, nhanh chóng lật giở tới chỗ cần thiết. Chân Diễn thái dương lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn nén đau, lần nữa mò mẫm chút manh mối trên trang sách.
    "Đỉnh núi, hoa đào, quạt, kiếm, song hành. Đỉnh núi, hoa đào, hoa đào..."
    Dường như phát hiện ra điều gì đó, Chân Diễn giọng nghi ngờ, nói với Trương Lĩnh Nam:
    "Cậu mau đi đếm số hoa đào trong bức tranh treo trên tường cho tôi. Nhanh!"
    "Được."
    "Hoa đào, hoa đào, hy vọng mình đoán đúng."
    Trương Lĩnh Nam nhanh chóng đếm số hoa được vẽ trong bức tranh ngoái đầu lại nói với Chân Diễn:
    "Là tám mươi mốt."
    "Quả nhiên. Lĩnh Nam, mắt trận nhất định nằm đâu đó gần bức tranh. Cậu mau tìm xung quanh thử xem."
    "Được."
    Mồ hôi trên người Chân Diễn càng lúc càng nhiều. Lưng áo đã bắt đầu ướt đẫm.
    "Chân Diễn, tớ không phát hiện được gì cả."
    "Sao có thể chứ."
    Chân Diễn loạng choạng bước về phía Trương Lĩnh Nam, liên tục nhìn trái nhìn phải, chỉ sợ mình bỏ sót điều gì.
    "Rõ ràng số hoa đào trên bức tranh tương ứng với số hoa đào được vẽ lại trong sách, không lẽ suy đoán của mình là sai? Không được, cậu nhanh giúp tôi kiểm tra kĩ lại lần nữa xung quanh xem, có bỏ sót amnh.mối nào không."
    Lúc này Trương Lĩnh Nam nhận thấy Chân Diễn có phần mất kiểm soát, mồ hôi tuôn ướt như phát sốt vậy. Trong lòng thật sự nổi sóng bất an.
    "Chân Diễn, cậu làm sao vậy? Bình tĩnh đã, tớ còn không gấp, cậu gấp gì chứ? Cậu phát sốt rồi kìa."
    "Không được. Linh tính mách bảo tôi, nếu hôm nay không tìm thấy mắt trận, thì không kịp nữa."
    Rồi như ngộ ra điều gì đó, Chân Diễn một phát dứt khoát kéo bức tranh trên tường sang một bên.
    Trương Lĩnh Nam thấy anh kiên quyết như vậy, liền không ngăn cản nữa, dù sao cũng không còn nhiều thời gian, sắp đến giờ thay nến rồi. Cậu với tay, cầm lấy ngọn nến gần đó săm soi mặt tường phía sau bức tranh. Quả nhiên phát hiện, có một khe hở rộng tầm hai gang tay.
    "Bình thường xem phim toàn tự nói ngày xưa làm gì có mấy cái cơ quan giấu giấu giếm giếm thế này. Hôm nay thì đúng là tự vả."
    Lúc vừa nhìn thấy khe hở, Chân Diễn đã quay đầu tìm được một con dao rọc giấy ở trên thư án.
    "Để tôi."
    Nói rồi anh đưa mũi dao vào giữa khe, nhẹ nhàng dùng lực đẩy sang hai bên, khe hở được mở rộng, loay hoay một lúc anh mới đưa được bàn tay vào sâu một chút. Cửa khe mở ra, bên trong là một chiếc chốt bằng ngọc lam hình hoa đào. Trương Lĩnh Nam và Chân Diễn nhìn nhau dò ý đối phương, cuối cùng chốt hạ bằng cái gật đầu đồng thuận. Lĩnh Nam đặt bàn tay có phần run rẩy vì hồi hộp và mang đôi phần lo sợ của mình lên chốt khoá, hít một hơi thật sâu, nhấn nó xuống.
    Tiếng khớp khoá lồng vào nhau tạo nên âm thanh khô khốc, chiếc khoá chìm xuống, đẩy một góc bức tường đá di chuyển về phía sau. Từ bên phải cơ quan chiếc ngọc phiến từ từ xuất hiện. Chiếc quạt được mở xoè, đặt ngay ngắn trên giá đỡ. Những đường gân, hoa văn chìm trên thân quạt, cả sợi tua rua đính ở cán tạo nên một tổng thể vô cùng tinh tế.
    "Lần đầu tiên tớ nhìn thấy một chiếc quạt tinh xảo như thế này đấy."
    "Không phải lúc ngắm quạt đâu. Tôi nghĩ, đây là chìa khoá của mắt trận. Một khi giải ấn, sẽ không đoán định trước được điều gì." - Ánh mắt nghiêm túc của Chân Diễn nằm trọn trong mắt Trương Lĩnh Nam, anh chầm chậm nói rành mạch từng chữ. - "Trương Lĩnh Nam, cậu suy nghĩ cho kĩ."
    Đại não Trương Lĩnh Nam một thoáng chấn động.
    Đã từng nghĩ qua rất nhiều tình huống, nhưng rơi vào lựa chọn như thế này cậu vẫn thấy bản thân mâu thuẫn. Cậu nhớ lại ngày cậu bị đuổi giết, cũng nhớ lại hình ảnh anh họ cậu nằm bất động bên vệ đường, nhớ lại tiếng cười điên loạn của những kẻ xấu xa ngày đêm ngấp nghé bên ngoài rừng sương mù, lại nhìn Chân Diễn trước mặt cậu đang gồng mình chịu đựng đau đớn đến mức mồ hôi ướt người. Cậu mím môi, ánh mắt quắt lên, kiên định mà trả nói:
    "Tớ muốn bảo vệ Tứ Quý Sơn Trang, càng muốn bảo hộ cậu thật chu toàn. Chân Diễm, lần này tớ nhất định phải đến được núi Trường Minh."
     

Chia sẻ trang này