Thơ Qua khung cửa sổ

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi CafeBon, 14/11/20.

  1. CafeBon

    CafeBon Gà cận

    Bài viết:
    923
    Được thích:
    954
    Đã thích:
    531
    GSP:
    Ap
    Qua khung cửa sổ
    Là những mảng ký ức chắp vá nghênh ngang
    Những mảng màu, con đường rộng thênh thang
    Những mùa lá xô nghiêng qua kỷ niệm

    Qua khung cửa sổ
    Là ai đó đành lòng rũ quên vài câu chuyện
    Đành lòng thả trôi về cuối trời những lời cầu nguyện
    Cho một ai đó đã rất xa

    Qua khung cửa sổ
    Là văng vẳng một bài ca
    Về màu mắt ai trong như sao sa
    Về màu bóng đêm ngập tràn trí nhớ

    Qua khung cửa sổ
    Giờ đây không còn những điều than thở
    Bởi ngoài kia là trời xanh
    Bởi ngoài kia là ngọn gió trong lành
    Thế nên hãy tự mình giấu đi mình- bão tố.

    Qua khung cửa sổ
    Là thời gian đang trôi
    Tôi nhìn lại chính tôi
    Thôi cất đi trái tim nhiều vết xước.

    P/s: mọi thứ trên Trái Đất này vẫn vận hành theo cách của nó, nó chỉ khác bằng cách bạn nhìn nó mà thôi. Thế nên dẫu lòng là bão tố thì vẫn hãy mỉm cười với cuộc đời.
     
    Gacon911, Chanh30blankboy2002 thích bài này.

Chia sẻ trang này