Cảm nhận Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối - Lạc lối giữa cô đơn

Thảo luận trong 'Văn học phương Tây' bắt đầu bởi Nhocmuavn, 15/12/14.

  1. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Nhóm Tác giả Gà về hưu

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.458
    GSP:
    2.638p
    Bầu trời giống túp lều rách của một rạp xiếc nghèo.
    ~ Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối - Patrick Modiano


    DSC_3399[1].jpg

    Quán cà phê La Condé


    Đó là quán cà phê đóng cửa muộn nhất trong khu phố, cũng là quán có khách khứa kì cục nhất.

    Trời càng trở sang tối, quán lại trở thành điểm hẹn của thứ mà một triết gia nhiều xúc cám từng gọi là “tuổi trẻ lạc lối”.

    Ở đó có nhiều khách quen. Họ ở độ tuổi từ mười chín đến hai mươi lăm, trừ một số người nhưng người ta cũng đã quên bẵng tuổi của họ, thủy chung với một cái tên du dương và cũ kĩ: “Bohème” – Là những người sống ở thì hiện tại, không màng đến ngày mai.

    Ở quán La Condé, họ không bao giờ hỏi nhau về nguồn gốc xuất thân, chẳng ai hiểu về con người thật của nhau. Họ cũng không có quá khứ để hé lộ, họ sống ở thì hiện tại.


    Và nàng ở đã ở đó.

    Nàng luôn chọn cánh cửa hẹp hơn, cánh cửa của bóng tối, nàng chọn bàn cuối căn phòng nhỏ, trong tay là cuốn sách cũ “Những chân trời đã mất”.
    Và ở đó, họ cho nàng một cái tên mới “Loukin”, giống như “Một sự sinh ra, theo cách nào đó”.
    Dưới con mắt của chàng trai học trường Mỏ - Một khách quen của quán: Nàng đã tẩm mùi hương của mình lên hết thảy mọi người nơi đây.


    [​IMG]

    Căn hộ nằm ở tầng trệt ở Neuilly.

    Không đồ đạc.

    Ngoài ghế trường kỷ và cái bàn thấp, trong phòng khách không có đồ đạc gì khác.

    Các ô kính trông ra đại lộ Brettevile, hiếm hoi lắm mới có một chiếc ô tô chạy qua.

    Những bức tường màu trắng và trống trơn. Những tủ tường trống.


    Và nàng đã ở đó.

    Nàng ở đó với nhũ danh “Jacqueline Delanque”.
    Sự gắn kết duy nhất với nàng “căn hộ chứng nhân” ấy là cuốn “sổ hộ tịch” mà người ta trao cho nàng với Jean- Pierre Chourean – người chồng hơn một năm chung sống với nàng.

    Dưới con mắt của chồng nàng: “Nàng là sinh viên trường Ngôn ngữ phương Đông với các thứ tiếng châu Á”.


    Và trước khi nàng biến mất khỏi đó, nàng để lại Jean- Pierre Chourean một cuộc tranh cãi không lời đáp về “CUỘC SỐNG THỰC”.
    [​IMG]

    Nhà số 10, đại lộ Rachel (quận XVIII)

    Trên tấm biển nhỏ dán trên một ô vuông cánh cửa là các ký tự màu đen tên người thuê nhà và tầng mỗi người.

    Nhưng cái tên Delanque – Tên mẹ nàng đã bị gạch đi và thay thế là Van Bosterhaudt.

    Mẹ nàng từng là nhân viên sắp đặt chỗ ngồi cho khách sạn Moulin - Rouge và có một người bạn trai làm ở xưởng sửa chữa ô tô La Fontaine.


    Và nàng từng ở đó.

    Lần đầu tiên năm 15 tuổi thoát ra khỏi căn hộ vào ban đêm và ba bốn năm tiếp sau đó, khi mẹ nàng đi vắng, nàng bước đi trên vỉa hè phía bên kia của đại lộ, vỉa hè bên quận IX. Vẫn cùng những lộ trình đó, nhưng mỗi lúc một xa hơn.
    “Tôi cảm thấy nỗi hoang mang vẫn thường xâm chiếm con người tôi vào ban đêm mạnh hơn cả nỗi sợ- cái cảm giác kể từ nay chỉ dựa được vào chính mình, không biết trông đợi vào đâu nữa. Cả mẹ lẫn bất kì ai khác”.

    Trong giấy tờ sở cảnh sát khu Saint –Georges và khu Grandes- Carrières: Nàng là "trẻ vị thành niên lang thang".

    [​IMG]

    Những lỗ hổng tối đen

    Những cuộc họp của Guy de Ve.
    Một quán La Canter khác với cô nàng Jeannette được gọi là Đầu Lâu.
    Các bữa tiệc ở Cabassud.
    Phố Argentina.
    Các vùng trung tính.
    Những hiệu sách cũ kĩ.


    Có một thứ được gọi là “Tuyết”
    “Tuyết” giúp nỗi hoang mang và cảm giác trống rỗng ụp xuống với nàng ở trên phố sẽ không bao giờ quay lại nữa. Cảm giác tươi trẻ và mới mẻ.

    Và nàng gặp Roland.
    Nàng nghĩ rằng cuộc gặp gỡ với Roland là một định mệnh. Nhưng cuối cùng nàng cũng khám phá ra rằng, đó không phải là tình yêu.
    Roland sẽ làm gì khi nàng hỏi:

    - Ta có thể dừng lại ở lưng dốc" ở "các vùng trung tính ấy" thì có đẹp không?
    Cái dốc đó là chốn mà họ sẽ tạo dựng hạnh phúc và cũng chính là cái dốc cuộc đời họ. Họ đang tuột trên chính dốc đời mình. Roland không làm gì cả ngoài sự im lặng chần chừ…

    Sự đứt gãy trong các mối quan hệ dồn người ta vào bế tắc. Louki đơn độc trong chính thành phố của mình. Mà lạc lõng trong chính nơi lẽ ra phải thuộc về. Nàng dùng cái chết để kết thúc tất cả những bế tắc ấy.


    Nàng đã tự chọn cho mình là “Jacqueline của Hư Vô”.

    “Tôi đợi một dấu hiệu sẽ chỉ lối cho tôi. Nơi ấy, phố dẫn thẳng tới bầu trời, như thể dẫn tới rìa một vách đá. Tôi đi tiếp với cảm giác nhẹ bỗng ấy, thứ đôi khi vẫn chiếm lấy bạn trong các giấc mơ. Bạn không e ngại nữa, mọi mối nguy đều thật nực cười..."
    ________________________________
    Nhocmuavn - Một ngày cuối tháng 12/2014.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/12/14
  2. ngochoa_248

    ngochoa_248 Gà cận

    Bài viết:
    645
    Được thích:
    843
    Đã thích:
    983
    GSP:
    8p
    Đúng là lạc lối thật. Em lạc lối kéo theo chị lạc luôn. Chị kéo lên kéo xuống đọc mà vẫn không hiểu hết được. Hôm nay chị với tâm hồn văn thơ của chị lạc lối nhau mất luôn rồi.
     
    Nhocmuavn thích bài này.
  3. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Nhóm Tác giả Gà về hưu

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.458
    GSP:
    2.638p
    Đọc xong không hiểu gì, chứng tỏ viết cảm nhận có vấn đề. :tho128:
     
  4. ngochoa_248

    ngochoa_248 Gà cận

    Bài viết:
    645
    Được thích:
    843
    Đã thích:
    983
    GSP:
    8p
    Chị tỉnh rồi. Đừng lay chị nữa.
     
  5. Mắt nắng

    Mắt nắng Gà BT

    Bài viết:
    1.255
    Được thích:
    4.503
    Đã thích:
    2.152
    GSP:
    53p
    Cô đang đọc cuốn này, thấy nó mỏng mỏng :P.
     
    Nhocmuavn thích bài này.
  6. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Nhóm Tác giả Gà về hưu

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.458
    GSP:
    2.638p
    Hay cô ạ, cháu đợi Ktmb nó đọc xong mà vẫn chưa thấy đâu. :">
     
  7. Tiểu Bảo Bình

    Tiểu Bảo Bình ...<lazy cat>... Nhóm Chuyển ngữ Gà về hưu

    Bài viết:
    492
    Được thích:
    1.400
    Đã thích:
    1.060
    GSP:
    928p
    Chưa đọc nhưng thấy cái hình đẹp.... Chắc em tự chụp... :D
     
  8. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.790
    Được thích:
    5.524
    Đã thích:
    6.350
    GSP:
    257p
    Mình đã đọc và mình thực sự bị ngu người mụ mị đầu óc. Mình chả hiểu gì lắm cả bạn iu ạ. Chỉ thấy là, ờ, nó hay, cách viết mới lạ so với những sách mà mình đã đọc. Đọc xong mà gãi đầu cười ngu luôn á. >:)
     
  9. conruoinho

    conruoinho Gà ăn mày Nhóm Chuyển ngữ Gà về hưu

    Bài viết:
    1.971
    Được thích:
    4.741
    Đã thích:
    5.630
    GSP:
    217p
    Chị mua rồi mà chưa đọc, đang đọc Missing Person (Phố của những cửa hiệu u tối) tại nghe nói đọc cuốn đó trước mới cảm được cuốn này. :D
    Để chừng nào đọc xong vô bình loạn với em sau. :D
     
  10. Nhocmuavn

    Nhocmuavn +..Gái xăm trổ..+ Nhóm Tác giả Gà về hưu

    Bài viết:
    1.236
    Được thích:
    1.533
    Đã thích:
    1.458
    GSP:
    2.638p
    Dạ em chụp đó ạ. :tho26:
    Đọc thêm "tóm tắt tác phẩm" của ta cũng vẫn không hiểu hả. :tho10:
    Đọc đi chị.
    Em bị thích cuốn này một cách cuồng nhiệt.:tho1:
     
  11. Smigel Nguyễn

    Smigel Nguyễn Gà BT ☆☆☆

    Bài viết:
    1.198
    Được thích:
    2.556
    Đã thích:
    2.482
    GSP:
    55p
    Em đọc cuốn này cách đây vài tuần thôi. Có lẽ do chưa đủ trưởng thành nên chưa hiểu được hết nội dung cuốn sách truyền tải. Nhưng vẫn đủ để cảm nhận sự "lạc lối" mà những người trẻ đó trải qua. Khi đọc là một cảm giác hoang mang, và chênh. Đọc xong thì thấy buồn, lặng người đi chứ không phải cái buồn man mác. Có lẽ vài năm nữa, khi đã ở cái tuổi trẻ ấy, em sẽ đọc lại để cảm nhận trọn vẹn nội dung của nó.
     
    Nhocmuavn thích bài này.
  12. yoonkyuubi

    yoonkyuubi Gà con

    Bài viết:
    9
    Được thích:
    9
    Đã thích:
    0
    GSP:
    0p
    Phải thú nhận một cách xấu hổ là mình đã không cảm được cái hay của quyển này ngay lần đọc đầu tiên, được bạn cho mượn rồi trả nó luôn không luyến tiếc :)). Mãi đến khi nghe danh tác giả được Nobel thì mới mò đi mua quyển "cửa hiệu u tối" :)). Và đến khi đọc xong quyển ấy mới thực sự lưu tâm đến ông Modiano, quyết định mua hẳn quyển "cà phê" để thẩm lại :)). Nói gì thì nói, quyển này rất ngắn, chưa tới 200 trang mà còn khó đọc hơn "cửa hiệu u tối" rất nhiều :)).
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/1/15
    Nhocmuavn thích bài này.
  13. salemttt

    salemttt Gà con

    Bài viết:
    1
    Được thích:
    0
    Đã thích:
    1
    GSP:
    0p
    Một chi tiết mình tìm kiếm được từ 1 bạn khác, hi vọng sẽ giúp mọi người hiểu tác phẩm này hơn :):
    "Ở Pháp, trường Mỏ (Ecole des Mines) là 1 trong những trường đại học lâu đời và nổi tiếng nhất. Sinh viên muốn vào học ở đây phải học dự bị 1 năm trước khi vượt qua kỳ thi trường lớn, tất cả đều xuất sắc. Ở đây anh sinh viên không phải tự ti về trường mình, một trường "quý tộc". Anh ấy nghĩ nếu họ biết về mình là sinh viên trường Mỏ thì đám Bohemien sinh viên ấy thực sự nghĩ gì. Một cảm giác không hòa nhập được với cái thế giới bên ngoài, thậm chí là thế giới thu nhỏ xám bàng bạc trong quán cafe Le Conde ấy. Một mặt khuất của sô ít sinh viên trường lớn (grandes ecoles) ở Pháp, nhưng dòng suy tư của anh sinh viên lại là đoạn mình thích nhất trong truyện :-D".
     

Chia sẻ trang này