Gác Chuyển Ngữ Những phát minh mang điềm gở - Full - Jessica Waring (Sunny dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Phương Tây' bắt đầu bởi Sunny27, 24/12/16.

  1. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    NHỮNG PHÁT MINH MANG ĐIỀM GỞ
    Tác giả: Jessica Waring
    Dịch giả: Sunny
    Thể loại: Thiếu nhi
    Tình trạng tác phẩm: Full
    Số chương: 14 chương
    Cảnh báo: Không
    Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả.
    ***

    GIỚI THIỆU
    Về tác giả:
    Jessica Waring là tác giả của Những Phát Minh Mang Điềm Gở. Cô được sinh ra vào cái ngày định mệnh đó, ngày 20 tháng 01 năm 1989, ngày không có gì đặc biệt xảy ra. Suốt từ đó đến nay cô luôn mỉm cười với tất cả mọi người. Có một lần, cô ăn cần tây và đại hoàng trong bữa ăn, kéo dài được 5 phút khi cô nhận ra mùi vị của cần tây. Cô đến từ nước Anh cổ kính thân thương nhưng hiện đang sống ở New Zealand với chồng của mình và bất kỳ con vật nhỏ nào mà vô tình đến gần họ. Những Phát Minh Mang Điềm Gở là (và duy nhất) tác phẩm tốt nhất của cô cho đến nay.

    Tóm tắt nội dung:
    Innocence, cậu bé ngu ngốc nhất trên thế giới, tin là những con muỗi giết người từ Mặt Trời đang tiến đến để phá hủy Trái Đất. Vì vậy, cậu bắt đầu một cuộc tìm kiếm để thuyết phục Liquorice, một nữ phát minh sống ẩn dật, vá lại lỗ thủng tầng ozon để giữ chúng ở ngoài. Cùng nhau họ phải cứu thế giới! (Giá mà Liquorice coi trọng cậu ta...)

    Có một con gà lôi nghiện KitKat, có một tên lửa vũ trụ, có một nước ép cam bị mốc, có một kính râm, boss xấu xa... Và vâng, có một con mèo râu xoăn được gọi là Dame Bartholomew Crustacean!
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/8/17
  2. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Chương 1 - Giới thiệu: Một kẻ ngốc và hai thiên tài xấu xa

    Như bạn có thể đoán, 98% dân số thế giới là những kẻ ngu ngốc.

    Tuy nhiên, cậu bé này, Innocence Candid, rất đặc biệt:

    [​IMG]

    Cậu không chỉ có một trong những cái tên ngu ngốc nhất bao giờ hết, mà cậu còn là cậu bé ngu ngốc nhất trên hành tinh.

    Innocence tin bất cứ điều gì mà bất cứ ai nói với cậu. Cậu đã nghĩ rằng mặt trăng là một quả cầu tuyết mà đã bị mắc kẹt trên bầu trời, cậu đã nghĩ cậu có thể bay nếu cậu nhảy ra khỏi sofa ở góc bên phải, và cậu đã nghĩ rằng nếu bạn trồng khoai tây chiên trong một lọ hoa, một 'Cây Khoai Tây Chiên' sẽ mọc lên.

    Cậu cũng đã nghĩ rằng nếu bạn làm nổ tất cả các bong bóng trong một miếng bọc bong bóng, và sau đó làm nóng nó trong lò vi sóng trong 5 phút, tất cả các bong bóng sẽ biến thành bắp rang bơ.

    Điều này đã đưa đến một sự cố bẩn thỉu và hôi thối, mà không ai muốn nhắc lại.

    Kỳ lạ - bởi vì không phải tất cả họ đều như nhau - Innocence là một trong những fan hâm mộ số một của nhà phát minh nổi tiếng tên là Liquorice Dusk:

    [​IMG]

    Liquorice cũng có một trong những cái tên ngu ngốc nhất bao giờ hết. Nhưng không giống như Innocence, cô là một trong mười người thông minh nhất trên hành tinh.

    Thật không may cho hành tinh, Liquorice cũng là người cọc cằn, gay gắt, mỉa mai và thẳng thắn là tiếng rống khá khủng khiếp.

    Cô trở nên nổi tiếng là nhờ viết trả lời mục tâm sự cho tờ báo Daily Slog. Mặc dù cô chỉ mới 12, những người đau khổ sẽ viết những lá thư cho cô về các vấn đề khủng khiếp của họ. Cô sẽ tạo ra một cái gì đó để giải quyết chúng và viết thư trả lời để nói với họ làm thế nào để sử dụng nó.

    BOXTRAP™ là một ví dụ đáng hổ thẹn:

    Liquorice thân,

    Tôi sợ tôi phải vạch trần bản thân mình như một người xấu xa nhất, nhưng tôi không biết làm cách nào. Tôi đã bị đảo lộn rất nhiều bởi người hàng xóm của tôi, hay cụ thể hơn, bởi tên côn đồ đáng ghét của cô ta - con chó. Hàng xóm của tôi và tôi luôn có bữa ăn nhẹ hàng ngày với nhau, nhưng vì cô ấy nuôi một con chó mà tôi đã không thể tham dự. Tôi mong rằng con chó không có gì ngoài bị lãng quên! NÓ xé váy lót FLORAL TỐT NHẤT CỦA TÔI VỚI MÓNG VUỐT KINH KHỦNG VÀ ĐÁNG KHINH CỦA NÓ!

    Làm thế nào một người có thể ngăn chặn một con chó giận dữ đứng dậy và (tôi viết một cái gì đó không đứng đắn, tha thứ cho tôi!) gay go với hai cẳng chân của tôi? Tôi lo lắng cho sự tỉnh táo của mình khi có nhiều nỗi lo dành cho những chiếc bánh hoa quả trong gia đình tôi, và tôi không muốn trở nên kích động như chúng!

    Sự liều lĩnh của bạn,
    Barbara Hyacinth


    Liquorice NÓI:

    Barbara thân,

    Tôi cũng ghét cay ghét đắng con chó với một cảm xúc mạnh mẽ. Chúng sẽ không để cho bạn yên bình với bộ óc hạt đậu của chúng, sự nhiệt tình phiền toái. Tôi từ lâu trước đã thiết kế một giải pháp hoàn hảo về vấn đề này, BOXTRAP™. Bạn chỉ cần để con chó ở trong nó, khi hàng xóm của bạn không để ý. Ví dụ, bạn có thể đề nghị chăm sóc con chó, sau đó giả vờ một tên trộm cực kỳ tàn nhẫn hạ gục bạn và đặt con chó vào trong BOXTRAP™.

    Con chó có lẽ sẽ cố gắng để tấn công bạn (như cách của những con vật) do đó tôi cũng đã gửi cho bạn thuốc ngủ để bỏ vào thức ăn của nó, và một vài loại thuốc nhuận tràng để chọc cười.

    Hãy dũng cảm! Dưới đây là giải pháp cho những cơn ác mộng của bạn
    :

    BOXTRAP™
    GIẢI PHÁP ĐỘC ÁC NHƯNG HẾT SỨC RÕ RÀNG ĐỂ NGĂN MÓNG VUỐT CỦA NHỮNG CON CHÓ VỚI BẠN​

    [​IMG]

    Hướng dẫn sử dụng:

    1) Đưa bàn chân của chó thông qua các lỗ ở đáy của BOXTRAP™.

    2) Bảo vệ nắp với keo siêu dính.

    3) Hãy thư giãn. Con chó đã biến mất một cách thực sự.

    NẾU BẠN CÓ THỂ BỊ LÀM PHIỀN:

    1) Cho ăn bằng cách mở cửa sập trên nắp và đổ thức ăn lên lưng của con chó. Cuối cùng nó sẽ trượt vào phía trước của BOXTRAP™ và vào miệng của con chó.

    2) Các lỗ khí trên nắp là dành cho việc hô hấp của con chó. Tuy nhiên, khi phân chó ở trong BOXTRAP™ gây ngột ngạt với con chó, một số mùi khó chịu có thể bốc ra. Trong trường hợp này, lắp kín các lỗ không khí với keo siêu dính.

    3) BOXTRAP™ nhựa trong có khuynh hướng trở nên thân thiện với môi trường sau một tuần. Dọn dẹp nó nếu bạn phải... nếu bạn thực sự phải.

    THIẾT KẾ NGĂN CHÓ NHẢY LÊN!

    [​IMG]

    Nếu con chó cố gắng đứng trên hai chân sau của nó, nó sẽ ngã ra sau do đó BOXTRAP™ được dựng đứng lên. Con chó sau đó sẽ bị treo chân trước và chân sau của nó, khiến nó đau đớn! CỘNG VỚI: khi bên trong BOXTRAP™ chó không thể ngồi hoặc nằm xuống! Không bao giờ!

    TRẢ LỜI CÁC CÂU HỎI CỦA BẠN:

    H: BOXTRAP™ sẽ làm hại con chó của tôi nếu tôi để nó ở đó qua đêm?

    Đ: Bất cứ khoảng thời gian nào, có thể là 2 phút hoặc 20 năm, chắc chắn sẽ gây tổn hại cho con chó của bạn không thể thay đổi được! Xuất sắc.

    H: BOXTRAP™ có màu sắc gì khác?

    Đ: Có một phiên bản làm bằng gạch, vì vậy con chó của bạn không thể nhìn ra ngoài, và cũng có một phiên bản ngụy trang, do đó bạn không thể nhìn thấy con chó của bạn.

    H: Liệu BOXTRAP™ chỉ cho chó?

    Đ: Không. Có nhiều phiên bản khác, bao gồm cả phiên bản bán chạy nhất CHAV[1]-TRAP™ trong đó đặc biệt giày vò; và phiên bản giới hạn BOXTRAP™ - CÁ VOI mà bán lẻ với 25 xu. Tuy nhiên, không có BOXTRAP™ cho mèo, vì điều đó thật độc ác.

    [​IMG]

    Vui với cái hộp, Barbara!
    Của bạn,
    Liquorice Dusk

    Liquorice gọi những phát minh của mình là 'Những Phát Minh Mang Điềm Gở (Cho Một Cuộc Sống Yên Bình)', và chẳng bao lâu chúng đã rất phổ biến mọi người và hàng xóm của họ muốn nó, bao gồm Innocence Candid.

    Đó là khi một người thông minh nhưng hoàn toàn là một kẻ xấu xa bước đến:

    [​IMG]

    Tên của ông là Charles Empire, là một cái tên khá nhàm chán, xét đến.

    Ông Empire là một ông trùm kinh doanh, vì vậy ông ta a) rất giàu có, và b) rất xấu xa, đặc biệt là với những công nhân tại công ty của ông ta, Công ty Empire.

    Ông Empire và Liquorice Dusk đã thỏa thuận rằng Công ty Empire có thể làm ra hàng ngàn những phát minh Liquorice trong nhà máy, vì vậy mọi người có thể mua nó.

    Ông Empire đã rất hạnh phúc vì ông ấy đã rất giàu từ thỏa thuận này, ông có thể sử dụng tiền như giấy vệ sinh, nếu ông muốn.

    Liquorice hạnh phúc vì tất cả mọi người sẽ phải đồng ý rằng cô ấy là một thiên tài.

    Và, tại thời điểm đó, Innocence cũng thấy hạnh phúc, vì cậu đói và cậu chỉ tìm thấy một cái bánh xốp có tóc, bị mốc ở dưới mặt sau của ghế sofa.

    Chú thích:
    [1] Chav: từ dùng để gọi những cậu bé hư.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/2/17
    Sandly, Cao Sam Sam, Vivicanchi1 người khác thích bài này.
  3. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Truyện này vui nè sunny. =W=
     
    Sunny27 thích bài này.
  4. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Dịch mấy truyện thế này làm mình giảm căng thẳng lắm luôn. Vì vừa dịch vừa cười. Cám ơn ghé qua đọc nghen. ^^
     
    Akaihane thích bài này.
  5. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Chương 2 - Lý do không chắc xảy ra khiến Innocence rời nhà

    Một thứ ba tẻ nhạt, khi Innocence đang ngồi trong lớp học Khoa học, đang viết nguệch ngoạc trên một cuốn sách giáo khoa, một cái kim bấm đập vào sau đầu. Cậu quay lại nhìn Peter Champion và cả bọn của cậu ta cười điên dại.

    [​IMG]

    Một chuỗi các sự kiện chính xác này xảy ra trong mỗi bài học mỗi ngày, vì vậy nó chẳng làm đau cậu. Sự thật thì Innocence chỉ biết, nếu cậu ngã xuống từ một tòa nhà chọc trời và đáp bằng sau đầu, cậu sẽ có thể bật trở lại đôi chân của mình mà không có một vết bầm tím.

    Như thường lệ, Thầy Carrot, giáo viên Khoa học 22 tuổi tiều tụy, đã đẩy ra chiếc ti vi và chọn ngẫu nhiên chương trình về khoa học. Điều này sẽ giết thời gian một giờ hoặc lâu hơn, anh nghĩ, kinh khủng. Chương trình định mệnh đó tình cờ nói về 'Lỗ Hỏng Trong Tầng Ozon: hay Con Người Sẽ Trở Nên Tuyệt Chủng Như Thế Nào'. Từ đầu Innocence không hề chú ý đến vì cậu đang bận vẽ tranh về một con hà mã đè bẹp Peter thành bánh pancake. Nhưng, cái nhìn xẹt qua, cậu bắt đầu xem chương trình cho đến khi khuôn mặt của cậu đã trở thành gương mặt kinh hoàng và cậu cảm thấy khá là không ổn.

    [​IMG]

    Thật là khủng khiếp.

    Từ những gì Innocence có thể hiểu được (mà không phải là rất nhiều) ti vi nói rằng xung quanh Trái Đất, có một lớp phủ có thể nhìn xuyên qua, có một chút giống như một tấm lưới muỗi, được gọi là tầng ozon. Nó giữ cho tia nắng, hay là những con muỗi đến từ Mặt Trời? Dù sao, nó vẫn giữ được một cái gì đó xấu xa từ Mặt Trời đến để phá hủy Trái Đất. Và bây giờ, nỗi kinh hoàng của nỗi kinh hoàng! Có một lỗ thủng lớn đỏ hoe ở trong đó. Chỉ cần như thế, Innocence nghĩ, thời gian đó khi tôi có một lỗ thủng trong quần bơi của tôi và nó cho tất cả nước vào bên trong!

    "Thầy Carrot! Có phải những con muỗi thực sự đang đến để tấn công chúng ta?" Innocence thốt ra.

    Thầy Carrot đấu tranh để tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu của mình tại bàn của anh. Anh chắc chắn là một người nào đó vừa đặt một câu hỏi, nhưng điều đó đã không bao giờ xảy ra trước đây. Anh quyết định anh vẫn phải mơ tiếp.

    [​IMG]

    "Xem video đi." anh lẩm bẩm. "Chú ý vào."

    Thầy Carrot trở lại đặt đầu của mình ngay tại bàn của anh.

    "Nếu điều này xảy ra," giọng nói trên ti vi thông báo đột ngột, "tất cả mọi thứ TRÊN TRÁI ĐẤT SẼ CHẾT."

    Innocence nghẹn ngào.

    "Những con muỗi đang đến! Cứu với!" Peter ré lên, bắt chước Innocence. Cả lớp phá lên cười. Innocence không thể hiểu vì sao mọi người cười.

    Ti vi tiếp tục thông báo về sự thảm khốc của nó: "Không ai biết làm thế nào để hoàn toàn ngăn chặn hiện tượng này. Trong thời gian đó, tất cả chúng ta đều phải chịu SỐ PHẬN BI THẢM."

    Innocence ngất đi.

    ***

    Khi Innocence tỉnh dậy trong phòng y tế, cậu biết ngay lập tức những gì cậu phải làm. Cậu phải tìm Liquorice Dusk và nói với cô ấy rằng những con muỗi từ Mặt Trời đang đến để giết sạch mọi người trên Trái Đất. Sau đó, cô có thể phát minh ra một cái gì đó để vá lỗ thủng của tầng ozon.

    Và cùng với nhau, họ sẽ giải cứu thế giới.

    ***

    Bạn thấy đấy, Innocence có một tính cách giống như một thí nghiệm khoa học sai.

    Cậu cực kỳ ngu ngốc, như chúng ta biết. Tuy nhiên, cậu cũng luôn nghĩ mình là một anh hùng và vị cứu tinh của tất cả mọi thứ, bao gồm cả con sâu trên con đường nhỏ, con mèo mà chỉ muốn được một mình, và trên thực tế, toàn bộ nhân loại.

    Hai điều này, khi trộn lẫn với nhau, là một sự kết hợp nguy hiểm. Nếu Innocence chỉ đơn giản là ngu ngốc mà không muốn trở thành một anh hùng, tất cả sẽ tốt. Cậu có thể đã dành cả cuộc đời mình như bạn hay tôi, xem những điều cậu không thực sự muốn trên truyền hình, hoặc lấy niềm vui lớn trong việc chọc vô mũi của mình như những năm đã trôi qua.

    Nhưng, chúng ta với những gì chúng ta đang có, và thay vào đó Innocence đã chạy vội về nhà đóng gói mọi thứ của mình để đi giải cứu thế giới.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/2/17
    Sandly, VivicanchiAkaihane thích bài này.
  6. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Cậu bạn điển hình cho "ngu mà còn ham rồi thành phá hoại". =-=
    Truyện này bao nhiêu chương Sunny? 0w0
     
    Sunny27 thích bài này.
  7. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Truyện này có 14 chương. Cộng thêm một vài phát minh mà tác giả mới viết thêm gần đây. Mình đang suy nghĩ có nên dịch thêm phần đó hay không? Vì nó cũng không thật sự liên quan đến câu chuyện lắm. cuteonion45
     
    Akaihane thích bài này.
  8. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Nếu đã dịch thì dịch hết luôn sunny. 0w0
     
    Sunny27 thích bài này.
  9. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Chương 3 - Nơi mà nhà Candid sống

    "Phải con không, Innocence, con yêu?"

    "Vâng mẹ, con trở về để đóng gói đồ đạc của mình và sau đó con sẽ rời khỏi nhà để tìm Liquorice Dusk và cảnh báo cô ấy về những con muỗi giết người vì vậy chúng con có thể cứu tất cả mọi người."

    "Ồ phải rồi. Con có thời gian cho đậu lên trên bánh mì nướng trước khi con đi được không?" Mẹ nói.

    "Ồ. Vâng... được ạ. Còn thanh sô-cô-la Mars nào không ạ?"

    Innocence sống trong một ngôi nhà nhỏ ở Sorrey trên Wold với mẹ của cậu, bà và ba con ếch sống trong vũng nước to quá cỡ ở trong vườn. Đó là một gia đình hạnh phúc vì cả sáu thành viên có chỉ số IQ như nhau.

    [​IMG]

    "Một ít bơ cho món đậu hầm của cháu, cháu yêu?" Bà hỏi Innocence.

    "Không đâu bà, cháu đã cho mứt cam lên rồi."

    Innocence mong muốn được thoát khỏi bàn ăn và bắt đầu lên đường. Cậu đã nghĩ về việc trốn đi mà không nói gì, nhưng cậu chắc chắn rằng mẹ và bà sẽ quan tâm đến ngày thứ sáu. Thứ sáu là ngày cậu phải làm công việc mua thức ăn, bởi vì bà không đủ khỏe để nhấc những cái túi và mẹ thì quá lo lắng để đi đến những cửa hàng.

    Innocence luôn chi 49.71 bảng Anh cho hai cái Lasagne[1], bánh nướng cỡ lớn trong vĩ thiếc, ba cái bánh pizza cá cơm, một rau diếp, bốn hộp sữa trứng và bánh Battenberg[2]. Thêm khoản đậu, bánh mì nướng, mứt cam và bơ họ đã có bữa tiệc đặc biệt đêm nay.

    "Tại sao chúng ta lại có bữa ăn đặc biệt tối nay?" Cậu hỏi.

    "Bà thắng dễ dàng trò bingo." Mẹ nói.

    "2.50 bảng Anh và pháo Giáng sinh[3] còn thừa lại." Bà giải thích đầy tự hào, phô ra bốn chiếc răng khi bà cười toe toét. "Ở đây, cháu yêu, cháu có muốn kéo nó với bà của cháu không?"

    "Ồ, có ạ." Innocence rên rỉ. Bà luôn làm cho cậu khó chịu bởi cách bà cư xử với cậu cứ như là một đứa trẻ. Có lần bà đón cậu từ trường và bắt cậu ngồi trong thùng xe gắn liền với chiếc xe scooter tự động của bà. Tất cả mọi người đã cười khi họ chỉ đi được một dặm mỗi giờ.

    [​IMG]

    "Một, hai, ba... KÉO!" Bà nói, nhưng mà cổ tay của bà quá yếu và những ngón tay của Innocence thì dính đầy mứt cam. Cái pháo rơi yếu ớt ra khỏi tay họ.

    "Đừng bận tâm, con yêu, chỉ cần mở bọc nó ra." Mẹ nói. Bà cẩn thận mở bọc cái pháo với những ngón tay xinh xắn của mình. Mẹ luôn có vẻ mơ màng, Innocence nghĩ, giống như bà ấy đang ở trong một cái bong bóng trôi nổi cách xa khỏi thế giới buồn phiền, độc ác này. Hoặc một cái gì đó thơ mộng như thế.

    "Ồ nhìn kìa, cháu cưng, một cái la bàn!" Bà rít lên.

    Innocence nhặt lên, một cái la bàn nhựa nhỏ từ cái pháo. Nó thật hoàn hảo dành cho một nhà thám hiểm, và cho nên nó là số phận. Cậu quyết định nói với họ sau đó và cậu phải đi.

    "Mẹ, bà, con -"

    "- Con có thai?!"

    "- Những con ếch kêu ộp ộp!?" Mẹ và bà hỏi cùng một lúc. Innocence đã nhìn họ.

    "Không! Như con đã nói, con đang tiến hành một cuộc tìm kiếm. Con phải đi ngay lập tức."

    "Con sẽ trở lại vào giờ đi ngủ phải không, con yêu?" Mẹ hỏi. "Đừng quá trễ, con biết chứ."

    "Con không chắc chắn nó sẽ mất bao lâu, nhưng con phải giải cứu thế giới. Nếu con không trở lại trong 5 năm, mẹ nên nhận nuôi một đứa trẻ để làm công việc mua thức ăn."

    Có một sự im lặng ngập ngừng, trong khi đó bà đã xếp xong chiếc vương miện bằng giấy từ cái pháo. Mẹ thở dài.

    "Được con yêu, nhưng không cần phải quá khoa trương như thế, con chỉ mới 10 tuổi."

    ***

    Innocence rít lên lầu và tìm thấy một cái ba lô cũ dưới giường của mình. Nó đã bị phai màu hồng với nhiều lỗ thủng ở phía dưới đáy nhưng nó sẽ phải làm điều đó. Khi cậu đặt một vài tấm chắn để che các lỗ, cậu sẽ không nhìn thấy.

    Sau hai giờ, Innocence chất đầy ấp túi. Đây là những gì cậu đã đặt vào:

    [​IMG]

    Đây là những gì cậu thậm chí không nghĩ là nên đặt vào:

    - điện thoại

    - tiền

    - quần lót để thay đổi

    - cái la bàn cậu vừa có

    - bất cứ thứ nào nhỏ mà hữu ích

    Vâng, tôi đã sẵn sàng. Innocence nghĩ, và khi đặt túi lên cậu nhìn ngoài trời. Khi nào trời đã tối thế này? Cậu suy nghĩ và vội vàng mở cửa sổ. Cậu bị kẹt tay ở ngoài, sau đó cố kéo tay trở lại trong sự ngạc nhiên.

    "LẠNH QUÁ!" Cậu rít lên. Có lẽ chuyến thám hiểm này khó khăn hơn so với cậu nghĩ. Có lẽ sẽ có nhiều rắc rối hơn là hữu ích. Có lẽ cậu nên ngủ một chút và sau đó lẻn đi trước khi đi học vào ngày mai. Vâng, đó là một ý tưởng hay. Innocence đẩy cái túi ra khỏi giường của mình và ngay lập tức chìm vào giấc ngủ.

    ***

    Trong khu vườn tối tăm, một chú ruồi bay xung quanh trên những con ếch. Nó là một chú ruồi con và còn chưa biết những con ếch có khả năng bị giết. May mắn thay, những con ếch là thành viên của gia đình Innocence, vì vậy chúng không phải chết. Chỉ cần chậm.

    "Ethel! THỨC DẬY!" Con ếch lớn nhất đến nhỏ nhất kêu ộp ộp. "Có một chú ruồi ngon lành ở trên bạn."

    "Ồ bạn nhận được nó Franklin, tôi không muốn bận tâm." Ethel rên rỉ.

    "Đồ con lừa lười biếng! Tại sao tôi phải làm công việc bẩn thỉu của bạn cho bạn? Tôi cũng không muốn bận tâm."

    "Điều đó thật vô lý, bạn đang để cho một bữa ăn ngon hoàn hảo chạy mất."

    "Bạn cũng vậy!"

    "Tôi không biết tại sao tôi phải bận tâm."

    "NHAI NHÓP NHÉP!" Con ếch thứ ba nói. Cậu ta tên là Algie và cậu ta gần như tóm được chú ruồi với lưỡi của cậu ta, trong khi đang mơ về việc bắt một con ruồi với lưỡi của cậu ta. Chú ruồi vọt nhanh đi trong sự hoảng loạn.

    "Ồ, bạn thật ghê tởm!" Ethel rít lên.

    "Đó là của chúng tôi!" Franklin hét lên.

    "Cái?" Algie nói, tỉnh dậy khi Franklin đá cậu ta vào ao với một cú đá có màng chân.

    [​IMG]

    Chú ruồi con tội nghiệp bay lên trên để tránh xa và xa hơn nữa từ cú sốc khủng khiếp của việc suýt bị nuốt chửng. Nó tìm được một cái hang trông có vẻ yên tĩnh và theo đó là tiếng kêu rắc như thủy tinh và dài trên tường, và ổn định trên một điểm mềm mại, an toàn lần cuối.

    Trong giấc ngủ của cậu, cậu cảm thấy một thứ gì đó làm cậu khó chịu đậu trên mũi cậu và cái hắt hơi làm chính cậu tỉnh giấc. Tiếng vo ve xung quanh cậu. Innocence hét lên.

    "NHỮNG CON MUỖI GIẾT NGƯỜI! CHÚNG ĐÃ ĐẾN! THẬT LÀ BẤT HẠNH!

    Trong chớp mắt, cậu ra khỏi giường với chiếc túi trên vai. Cậu ầm ầm xuống bậc thang trong một đêm không thích hợp.

    Chú thích:
    [1] Lasagne hay còn gọi là Lasagna là một dạng mì Ý dạng tấm hoặc lá, và cũng là tên gọi của một món pasta dạng nướng, với các nguyên liệu chính là thịt, sốt, phô mai và không thể thiếu là lá lasagna.

    [​IMG]

    [2] Bánh Battenberg hay còn gọi là Battenburg là một loại bánh nổi tiếng của nước Anh hay nói cách khác là của Hoàng gia Anh. Bánh Battenburg tương tự như bánh bông lan với nhân mứt mơ. Khi cắt lát, bánh có các ô vuông chéo nhau như một bàn cờ với hai màu chủ đạo là hồng và vàng. Bánh thường được phủ bởi một lớp kem hạnh nhân.

    [​IMG]

    [3] Pháo Giáng sinh là một cuộn giấy nhỏ mà được kéo ở hai đầu bởi hai người vào thời điểm Giáng sinh. Nó tạo ra một tiếng nổ lớn khi nó được kéo ra và trong đó có một món đồ chơi và một câu chuyện cười hoặc là một lời chúc.

    [​IMG]
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/1/17
    Akaihane thích bài này.
  10. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    OUO, gia đình bạn này tếu ghê. Đồ ăn nhìn ngon quá. TwT
     
    Sunny27 thích bài này.
  11. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Chương 4 - Bị quấy rối bởi một cô gà lôi

    Khi Innocence bước xuống con đường nhỏ tối, cậu nhìn thấy ống khói khổng lồ của nhà máy Công ty Empire. Chùm khói lờ mờ hiện ra toàn cảnh Sorrey trên Wold. Nó trông không quá xa, chỉ một dặm từ nơi này vào thị trấn và sau đó đi một chuyến xe buýt ngắn, cậu đoán.

    "Việc này làm mình khát nước," Innocence càu nhàu sau mười bước. Cậu vẫn mặc đồng phục trường và đang run rẩy. Cậu tìm thấy KitKat trong cặp của mình và mở bọc của nó ra.

    Innocence không biết rằng, đây là một sai lầm lớn.

    Ở một hàng rào gần đó, một cô gà lôi đang yên lặng ngủ. Nhưng đúng lúc này nó đã bị đánh thức bởi mùi hương tuyệt vời của KitKat.

    [​IMG]

    Một sự thật được biết đến là những con gà lôi khá điên với KitKat. Thật không may, Innocence không biết sự thật này, cũng không biết bất cứ sự thật nào khác, trong thực tế.

    Cô gà lôi, tên của nó là Wilma, xù lông quanh yếm của nó và nhảy lên con đường phía sau Innocence. Innocence nghe thấy tiếng xì xào và quay lại nhưng còn quá tối để thấy thứ gì. Đột nhiên, Innocence mất đi cảm giác ngon miệng. Cậu nhét KitKat vào túi của mình và bước nhanh như cậu có thể. Cô gà lôi Wilma đi theo sau.

    Một đôi không may vẫn cứ vậy cho đến khi bình minh. Wilma đã có nhiều cố gắng để mổ vào túi Innocence, nhưng cậu luôn cách khá xa ở phía trước. Innocence lúc này đang thở hổn hển và đẫm mồ hôi. Cậu có một cảm giác khủng khiếp rằng ai đó đang theo dõi cậu. Cuối cùng, bình minh đã lên và Innocence can đảm nhìn thoáng qua vai.

    Một đôi mắt lạnh, tròn và sáng đương đầu với cái nhìn chằm chằm của cậu.

    [​IMG]

    Innocence nhảy mười bước vào trong không khí.

    "Đi đi, đồ ngu ngốc! Shoo!" Cậu hét lên.

    Wilma nhìn chằm chằm với một cái nhìn chết chóc, sau đó đâm vào cậu với cái mỏ của nó. Innocence hét lên và nghĩ nó có ý định giết cậu. Cậu bắt đầu chạy nhanh. Cậu hầu như là ở trạm xe buýt và chắc chắn, chắc chắn là một con gà lôi sẽ không được phép trên xe buýt. Cậu đã không nghĩ rằng họ đã phát hành vé xe buýt dành cho những con gà, ngay hôm nay.

    Một chiếc xe buýt rít lên để dừng lại tại trạm xe buýt chỉ có cậu ở đó, và cậu nhảy lên nó trong một cơn bão mồ hôi.

    "Một... Một vé... đến... Em... c-Công ty Empire." Innocence thở hổn hển.

    Người tài xế nheo mắt lại. "1.75 bảng Anh cho nhóc."

    Một hiện thực khủng khiếp đánh Innocence như rơi khỏi chiếc xe scooter vào một hàng rào điện. Cậu đã quên mang theo tiền.

    "Ah... er... um... Không phải miễn phí cho trẻ con sao?"

    "Dưới chín. Nhóc bao nhiêu tuổi?" Người tài xế quát.

    "Mười." Innocence nói.

    "1.75 bảng Anh." Người tài xế nói.

    Innocence nhìn chiếc xe buýt chạy đi.

    "COOOO-OOO!" Cô gà lôi Wilma bám theo.

    Innocence quay lại nhìn thấy Wilma đậu trên cái ghế dài tại trạm xe buýt.

    [​IMG]

    "ÔI CHÚA ƠI!" Innocence điên lên. "Hãy nghĩ nó là Dumbo[1]!"

    Wilma kêu quác quác chói tai.

    "Không, xin lỗi, không phải mày, tao muốn nói tao, xin lỗi..." Innocence rên rỉ.

    Wilma phồng yếm của mình lên và quay đi hờn dỗi.

    Một tế bào não của Innocence tăng tốc để cố gắng nghĩ ra một kế hoạch. Chuyến xe buýt kế đến trong 30 phút và cậu phải lên được nó.

    28 phút sau, Innocence cuối cùng đã có một ý tưởng.

    Cậu nhanh chóng thay trang phục Batman khá là nhỏ trong cặp của cậu. Đó là một món quà từ bà vào năm ngoái, nhưng khi đó bà vẫn coi cậu như một cậu bé năm tuổi, nên kích thước của nó đúng là dành cho cậu bé năm tuổi.

    [​IMG]

    Innocence bước lên trên xe buýt, cúi xuống để làm cho chính cậu trông có vẻ rất thấp. "Một vé đến nhà máy Công ty Empire." Cậu nói trong một giọng nói the thé.

    "Cháu bao nhiêu tuổi, chàng trai?" Người tài xế hỏi.

    "Um... bốn?"

    "Mẹ cháu đâu?"

    "Bà ấy... Bà ấy đang chăm sóc những con voi..." Innocence lặng lẽ nói.

    Một sự im lặng kéo dài, khó chịu.

    "Được rồi, cháu lên đi." Người tài xế nói một cách vui vẻ.

    Innocence bị mắc kẹt lưỡi ở bên ngoài với con gà lôi khi chiếc xe buýt chạy đi.

    ***

    Innocence chưa bao giờ trên chuyến xe buýt này trước đây. Cậu không biết rằng nó chạy qua khá gần nhà máy, sau đó làm một vòng tròn lớn quanh thị trấn và dừng lại bên ngoài thị trấn. Do đó, ngay sau khi Innocence thấy nhà máy ngoài cửa sổ, cậu nghĩ rằng đã đến trạm, và xuống xe buýt. Trên thực tế, cậu đã cách khá nhiều con đường, và đây là nơi tồi tệ nhất để xuống. Cô gà lôi Wilma đập cánh theo phía sau xe buýt một cách liều lĩnh, đậu đúng trên vỉa hè ngay trước Innocence.

    [​IMG]

    "Ca-CAAAWWWwwww!" Wilma nói, một cách đầy thắng lợi. (Đó là cô gà lôi "A-ha!", bằng cách này.)

    Innocence chạy nhanh như cậu chưa bao giờ có trước đây qua các con đường tấp nập. Cô gà lôi Wilma theo cậu vào một nhà thờ, tiếng kêu ám ảnh của nó vang vọng trên các lối đi. Cả giáo đoàn quay lại thấy một Batman nhỏ nhảy lên bệ thờ và va mạnh đầu vào cửa sổ kính màu. Innocence đáp tại nghĩa trang một cách đau đớn và lăn thẳng vào phần mộ mới đào một nửa. Con gà lôi ám cậu nhìn chằm chằm cậu với niềm vui sướng và sà xuống vồ vào đầu cậu, mổ vào cặp của cậu. Innocence hét và hét cho đến khi người đào mộ kéo cậu ra ngoài.

    "Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở đây?" Người đào mộ hỏi.

    Con gà lôi lục lọi cặp cho đến khi nó tìm thấy KitKat trong đồng phục nhàu nát của Innocence. Nó đã bay đi với KitKat như không có chuyện gì xảy ra.

    "Ồ!" Người đào mộ nói. "Có thể biết là cháu có một KitKat ở trong đó."

    "Đôi khi tôi không hiểu thế giới này!" Innocence than vãn.

    ***

    Cuối cùng, Innocence kéo mình lên các bậc của nhà máy Công ty Empire. Trang phục Batman của cậu đã bị mổ, rách và phủ đầy bụi ở phần mộ. Cậu là mớ hỗn độn bẩn thỉu và đẫm mồ hôi và chỉ mới 08:45 sáng.

    [​IMG]

    Innocence gõ lên cái cửa lớn bằng gỗ. Có một cái vòng để gõ cửa bằng đồng thau không mấy thiện cảm trong hình dáng của cái đầu của một con hà mã với một chiếc vòng trong miệng của nó, nhưng cậu không thể chạm tới nó.

    Một người đàn ông trông có vẻ không mấy thân thiện trông khá giống cái vòng gõ cửa hình hà mã mở cửa.

    "Có đây?" Hắn thở dài.

    Innocence đứng ngay đơ. Cậu đã trải qua một ngày địa ngục và sẽ không còn sợ hãi bởi điều này.

    "Tôi đến đây để gặp Liquorice Dusk."

    "Yep. Mày và tất cả những người khác. KHÔNG KHÁCH KHỨA GÌ HẾT." Người gác cửa có gương mặt hà mã nói, đôi mắt của hắn lồi ra.

    "Nhưng nó thực sự quan trọng. Chúng ta cần phải cứu thế giới!" Innocence nói.

    "Thế à? Vậy tao cần phải cứu chân của tao và dừng việc mở cửa cho các fanboy làm mất thời gian như mày. Cút xéo ngay."

    "Đợi đã!" Một giọng nói phát ra từ bên trong tòa nhà.

    "Ông chủ..." Hippo nuốt nước bọt.

    "Tôi nghe thấy tiếng một cậu bé ở cửa?" Người đàn ông khác nói. "Tuyệt vời, cậu bé là những gì tôi đang tìm kiếm! Mời cậu bé vào.

    Chú thích:
    [1] Dumbo (Chú voi biết bay Dumbo) là một bộ phim hoạt hình sản xuất bởi Disney dựa vào truyện cùng tên của Helen Aberson và Harold Perl.

    [​IMG]
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/17
    Akaihane thích bài này.
  12. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Hơi hơi khó hiểu. 0.0? Mình hông biết gà tây thích ăn kit kat ó. 0w0 Cái khúc gà tây rượt bạn innocence đọc ngộ ngộ. 0w0
    Đúng gòi Nỳ ơi, vụ hai phù thủy thân thiện bà cứ để cập nhật gòi ghi rõ lý do kế bên. Tự nhiên tui trả lời trong inbox hem được, nên trả lời ở đây lun. 0w0
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/1/17
    Sunny27 thích bài này.
  13. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Cái vụ KitKat lần đầu mình mới nghe đó. Chả rõ có thật không? Còn cái đoạn Akai nói để mình xem lại. Mà cái chuyện "Hai phù thủy thân thiện" ấy cám ơn nghen. Rõ khổ với mấy tác giả. cuteonion51
     
    Akaihane thích bài này.
  14. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Chương 5 - Batman hữu ích

    Innocence đi vào thang máy bằng vàng với Hippo và một người đàn ông khác. Ông ta là một người to lớn, có hơi thở mạnh với một cơ thể vuông. Ông ta mặc một bộ com-lê công sở xám và kết hợp với một chiếc mũ. Tất cả mọi người đều im lặng trong thang máy và Innocence bắt đầu cảm thấy lo lắng.

    [​IMG]

    Sau một thời gian có vẻ như là rất dài, cánh cửa mở ra đến tầng cao nhất của tòa nhà và người đàn ông vuông ra hiệu cho Innocence theo ông ta ra. Họ dừng lại bên ngoài hai cái cửa gỗ, đen trải dài khắp con đường lên đến trần nhà. Một trong những cánh cửa có một cái biển bằng vàng ghi:

    [​IMG]

    Chắc rằng nó là một trong những thứ được nhồi đồng anna[1], Innocence nghĩ. Tất cả các chữ cái đều tương tự.

    "Chào mừng đến văn phòng của tôi!" Người đàn ông nói, đẩy cửa mở ra với một nụ cười lớn.

    [​IMG]

    "Xin mời ngồi." Ông ta gầm lên, ngồi xuống cái ghế xoay khổng lồ đằng sau bàn làm việc. "Vậyyyyy. Điều gì đã mang cháu đến nhà máy của ta?"

    "Ồ, vậy ra ông là chủ?"

    Người đàn ông cười lớn tiếng đến nỗi mà Innocence phải kéo mũ trùm đầu Batman của mình xuống che đôi tai của cậu.

    "Tất nhiên! Charles Empire, ta có thể giúp gì cho cháu." Người đàn ông nói.

    "Ồ, phải. Tốt. Cháu có một cuộc truy tìm để giải cứu thế giới. Cháu đến để tìm Liquorice Dusk và yêu cầu cô ấy phát minh ra một cái gì đó để ngăn chặn những con muỗi giết người."

    Ông Empire cười thầm. Một cái nhìn kỳ lạ đi vào đôi mắt của ông ta. Innocence không biết cái nhìn này có nghĩa là gì, nhưng nó không có vẻ gì là tốt đẹp.

    "Có điều này," ông Empire nói, "Sao chúng ta không làm một thỏa thuận? Ta cần một người nhỏ bé để giúp ta vượt qua tình huống khó khăn với công việc ở đây. Cháu thì hoàn hảo dành cho nó, một sự trùng hợp may mắn, cháu đến đây! Và ngược lại, cháu có thể làm việc ngay cạnh phòng phát minh của Liquorice."

    "Ồ tuyệt!" Innocence nói. "Cháu có thể đi và nhìn thấy cô ấy sau đó?"

    "Ồ, cô ấy thường đi ra nói chuyện với công nhân nhà máy vào tất cả thời gian, chàng trai thân mến! Cô gái ấy rất thân thiện là Liquorice của chúng ta." Ông Empire mỉm cười với một nụ cười ngọt ngào nhưng yếu ớt. Ông đã đưa ra một cuộn giấy được cuộn lại và một cây bút lông ngỗng và đưa chúng cho Innocence. "Chức vụ chính thức của cháu sẽ là 'Người Phụ Trách Bộ Phận Bảo Trì'. Ký vào đây."

    Innocence đọc từ 'hợp đồng' ở trên cùng của tờ giấy. Có hàng triệu các chữ nhỏ ở bên dưới, hầu hết trong số đó cậu chưa bao giờ được nghe nói đến, chẳng hạn như 'trước đây', 'xử tử' và 'bồi thường'. Ai quan tâm với điều đó chứ? Cậu ký tên của mình một cách gọn gàng.

    [​IMG]

    Ông Empire giật tờ giấy đó đi. "Tuyệt vời, cháu có thể bắt đầu ngay bây giờ." Ông nói.

    "Cảm ơn, Ngài." Innocence nói, cúi đầu. "Ừm, không có bất cứ lo lắng gì về tiền hoặc bất cứ thứ gì khác phải không ạ?"

    "Tất cả đều không." Ông Empire nói với một nụ cười trấn an.

    Innocence vội vã ra thang máy, nghĩ, một công việc lúc 10 tuổi! Mẹ và bà sẽ rất tự hào.

    ***

    Hippo đưa Innocence đến tầng 11. Dạ dày của Innocence kêu ồng ộc. Cậu đang nóng lòng vì KitKat đã bị đánh cắp khi cậu nhớ có túi thức ăn cho mèo trong cặp của mình. Ơn Chúa! Cậu đã nghĩ. Tôi có thể có bữa ăn trưa.

    Hippo dẫn cậu vào nhà máy và hét lên với một người công nhân gầy, có gương mặt hươu cao cổ.

    "Này, ông chủ kêu mày đưa thằng nhóc này đến để thông đường ống." Hippo quát Giraffe.

    Giraffe có vẻ rất vui mừng.

    "Đã đến lúc." Hắn lẩm bẩm. "Một nơi 'thối um' trong một thời gian dài, init."

    Họ cười đùa riêng chuyện gì đó mà Innocence không hiểu, sau đó Hippo để lại cậu một mình với Giraffe. Innocence nghĩ thật là kì quặc hắn trông giống như một con hươu cao cổ, vì chúng thường thích ăn lá cây và kẹo marshmallow. Nhưng có điều này trông như hắn muốn ăn Innocence.

    "Đây là đường ống, kẻ lập dị." Giraffe nói.
    [​IMG]

    Đường ống chạy dọc theo chiều dài của bức tường và vào nó tại một đầu ống. Nó rộng bằng vai của Innocence. Có một cánh cửa kim loại khổng lồ bên cạnh nó, trên đó có một cái biển ghi:

    [​IMG]

    "Có gì ở trong đó?" Innocence hỏi.

    "Phòng phát minh của nữ hoàng init. Bây giờ đóng nó lại và làm việc. Tao muốn cái ống được dọn sạch trong hôm nay." Giraffe nói khi hắn ngồi trên cái ghế xếp. Hắn vẫn ở đó trong 10 giờ tiếp theo, ăn bỏng ngô và hút điếu xì-gà to.

    [​IMG]

    Innocence đã dành 10 giờ tiếp theo trong chiếc quần đùi của mình, khi chiếc áo choàng của trang phục Batman mắc kẹt bên trong đường ống. Nó đã bị tắc bởi một cái gì đó tương tự như rác đóng trong mật đường. Công việc của Innocence là bò bên trong đường ống, móc cái thứ dính nhớp nháp ra ngoài, sau đó đẩy nó vào một cái thùng trên sàn.

    [​IMG]

    Innocence nghĩ đó là điều tồi tệ nhất mà cậu từng làm vì vài lý do:

    1) Tiếng ồn đinh tai của nhà máy vang vọng khắp đường ống

    2) Nó THỰC SỰ NÓNG

    3) Nó hôi mùi pudding gạo[2] cháy

    4) Cậu đã biến thành một màu nâu của phân và đang bị dính với tất cả mọi thứ

    5) Cậu đã bỏ lỡ tất cả các lần viếng thăm của Liquorice với những người công nhân mà ông Empire đã nói với cậu

    6) Điều này dứt khoát KHÔNG phải là cái mà ông Empire tử tế muốn cậu làm.

    Nhưng tồi tệ nhất trên tất cả, cậu không thể ngừng suy nghĩ về điều đó túi thức ăn cho mèo. Cậu đã cố gắng để nghỉ ngơi và lấy nó ra khỏi cặp của mình, nhưng Giraffe thấy cậu và hét lên với những lời lăng mạ như, "Đồ lười biếng, chồn hôi thối" cho đến khi cậu quay trở lại trong đường ống.

    Chỉ khi Innocence nghĩ rằng cậu sẽ khóc vì kiệt sức, tiếng loảng xoảng và tiếng vù vù của nhà máy đột nhiên ngưng lại. Innocence chăm chú nhìn ra ngoài đường ống. Giraffe đang gấp cái ghế xếp và rời đi với tất cả các công nhân khác.

    "Thời gian về nhà, init, nhóc hôi thối." Hắn hét lên.

    Innocence không biết nhiều thứ. Nhưng cậu biết suy nghĩ của mình đúng (có thể vì không có nhiều để biết về nó.) Cậu biết rằng nếu cậu về nhà bây giờ, cậu sẽ không thể quay trở lại vào ngày mai. Cậu sẽ đi học thay vào đó, như cậu vẫn thường làm. Innocence không chắc nếu Barry Champion ném cái kim bấm vào đầu cậu hay Giraffe ra lệnh cho cậu làm sạch đường ống thì cái nào tồi tệ hơn. Nhưng cậu đã quyết định cậu phải gắn liền với nhiệm vụ của mình, dù cậu bị cô gà lôi mổ, lao động trẻ em và chết đói vì không có gì ăn. Và tất nhiên, những con muỗi vẫn sẽ giết tất cả mọi người.

    "Tôi sẽ ở lại đây." Innocence nói một cách chắc chắn.

    Giraffe nhướn mày. "Bất cứ điều gì. Hãy vui với những con ma, đồ chồn quái gở." Hắn bỏ đi và những ngọn đèn bị tắt bớt.

    Innocence luồn lách tự do trong ống và kéo mạnh trang phục Batman của mình. Cậu ngồi trên sàn nhà và mở túi thức ăn cho mèo một cách buồn bã. Cậu tự hỏi nếu mẹ và bà đang nghĩ về cậu bây giờ. Liệu họ có thể tự hào? Hay là họ chỉ đang xem lại The Chase[3] như mọi khi?

    Đột nhiên, Innocence thấy hai đốm sáng vàng nổi lên. Cậu nhảy lên trong sự sửng sốt.

    Có một cặp mắt nham hiểm nhìn cậu trong bóng tối.

    Chú thích:
    [1] Đồng anna là đồng tiền xu của Ấn và Pakistan trước kia.
    [2] Pudding gạo hay còn gọi là bánh cơm nhão là món ăn có nguồn gốc từ Ý.
    [​IMG]
    [3] The Chase là một chương trình truyền hình của Mỹ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/5/18
    Akaihane thích bài này.
  15. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Mong cái ống đó không phải là ống cống. Còn không bạn I quả thật quá thảm. XwX
     
    Sunny27 thích bài này.
  16. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Chương sau sẽ rõ nó là ống gì và vì sao nó lại bị chặn. ^^
     
    Akaihane thích bài này.
  17. Akaihane

    Akaihane Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    218
    Được thích:
    333
    Đã thích:
    720
    GSP:
    Ap
    Hóng 0w0.
     
    Sunny27 thích bài này.
  18. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Chương 6 - Dame Bartholomew Crustacean

    "Được rồi... Tao sẽ về nhà bây giờ, xin đừng làm tổn thương tao!" Innocence rên rỉ khi cặp mắt ấy tiến gần hơn.

    Cậu đứng dậy nhanh chóng và vô tình đánh rơi túi thức ăn cho mèo. Một tiếng động vang lên từ sinh vật trong bóng tối. Innocence cảm thấy choáng váng. Cậu lảo đảo tiến về phía trước để lấy cái túi, nhưng đã quá muộn - một cái chân của một con thú đã tuyên bố cái túi của riêng nó.

    Một con mèo màu khói, rất đẹp với cặp mắt màu vàng hiện ra từ bóng tối.

    [​IMG]

    "Một con mèo?" Innocence nói, nhớ lại sự rượt đuổi cản trở của con gà lôi. "Không! Tao sẽ không để bị cướp bởi những vật nuôi hai lần trong một ngày! Trả nó lại đây!"

    Cậu kéo mạnh cái túi nhưng con mèo đã giữ cái túi trong răng của nó. Một cái nhìn tuyệt đối căm ghét bao trùm bộ mặt có râu của nó.

    Innocence cố gắng nhẹ nhàng đẩy khuôn mặt của con mèo đi bằng việc sử dụng bàn chân của cậu. "Lúc này đây, tao không muốn làm tổn thương mày..." cậu bắt đầu, nhưng con mèo giật mạnh cái túi đi và nhảy lên chân của cậu.

    "YAAARRRGHH!" Innocence rít lên vì nó đứng trên đỉnh đầu của cậu và cào cậu với móng vuốt sắc nhọn của nó. Sau đó nó nhảy xuống, để lại Innocence khóc trên sàn nhà, ôm đầu cậu.

    [​IMG]

    Tôi lạnh. Cậu đã nghĩ. Tôi mệt. Tôi bẩn thỉu. Tôi vẫn còn đang CHẾT ĐÓI, và bây giờ tôi bị cào cho đến chết!

    Cậu đứng dậy trong một cơn thịnh nộ. "MÀY Ở ĐÂU?!" Cậu hỏi. Có tiếng lách cách của móng vuốt trên kim loại và sau đó Innocence phát hiện ra con mèo chết tiệt, biến mất ở dưới cái ống mà cậu đã thông cả ngày.

    "HA! Bây giờ tao đã tóm được mày!" Innocence nói, biết là cái ống vẫn bị chặn. Cậu theo cái đuôi xám vào ống.

    "Mew, mew, mew, mewwww!" Con mèo kêu nhiều lần, như một loại mã Morse[1]. Nó đã bị mắc kẹt gần chỗ bị tắc của đường ống. Innocence cười một tiếng cười kinh khủng, khủng khiếp, vang vọng khắp đường ống, và trượt về phía con mèo. Nó xù lông của nó và cong lưng. Đột nhiên có một âm thanh 'SSSTHWOCK' rất lớn và chỗ bị tắc của đường ống co lại. Ánh sáng ùa vào đường ống và con mèo lao đi với cái túi. Innocence bị hút về phía trước và rơi ra với một tiếng uỵch bất ngờ lên sàn cứng. Mỗi bộ phận của cậu đều đau đớn.

    "Dame Bartholomew Crustacean! Cái thứ bẩn thỉu mà mày đang ăn là gì?" Một cô gái nói với giọng bề trên.

    Innocence nghểnh cổ để nhìn cô gái. Cậu dường như là ở một trong những phòng thí nghiệm.

    [​IMG]

    Cậu nhìn thấy con mèo tự hào liếm bàn chân của nó. Nó đã ăn tất cả mọi thứ. Innocence rên rỉ. Cảm thấy như dạ dày của cậu đã đang ăn chính nó.

    "Bartholomew gì đây-! Làm thế nào mà mày dám nói mật khẩu bí mật mew trước một người lạ!" Cô hét lên.

    Innocence nghe giống tiếng bước chân đến gần nhưng cậu không quan tâm. Điều này rõ ràng là chấm hết. Cậu đã thất bại trong nhiệm vụ của mình là giải cứu Trái Đất, và trước hết là chết.

    Một người nào đó túm lấy cậu bằng mặt trước của trang phục Batman của cậu và lắc mạnh cậu. Cậu kiệt sức mở đôi mắt sưng phồng lên và thấy một cô gái với khuôn mặt nhợt nhạt và đe dọa, giống như một Babybel[2] với lòng hận thù.

    [​IMG]

    "Ngươi, dù ngươi là ai, đã có được một đặc ân hiếm hoi bước vào hang ổ của Liquorice Dusk." Cô nói. "Trí nhớ của ngươi sẽ bị xóa ngay lập tức!"

    Chú thích:
    [1] Mã Morse là một loại mã hóa ký tự dùng để truyền các thông tin điện báo trong những năm 1870 - 1967.
    [2] Babybel là nhãn hiệu của một loại phô mai.

    [​IMG]
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/3/17
  19. Sunny27

    Sunny27 Gà con Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    59
    Được thích:
    101
    Đã thích:
    82
    GSP:
    Ap
    Chương 7 - Bên trong hang ổ của Liquorice Dusk

    Trong lúc này Innocence không biết phải nói gì. Sau đó, tất cả cùng tuôn ra một lúc y như tế bào não của cậu dùng bộ phận tăng tốc.

    "BẠN LÀ LIQUORICE DUSK Ở ĐÂY CÓ NHỮNG CON MUỖI GIẾT NGƯỜI TÔI ĐỌC ĐƯỢC TRONG TỜ DAILY SLOG CHÚNG ĐẾN TỪ MẶT TRỜI TÔI LÀ FAN SỐ MỘT CỦA BẠN LÀM THẾ NÀO MÀ ĐƯỜNG ỐNG ĐƯỢC THÔNG NHANH ĐẾN THẾ CHÚNG TA NÊN BẮT ĐẦU GIẢI CỨU THẾ GIỚI CHÚNG ĐANG ĐẾN BÂY GIỜ TÔI NÓI VỚI BẠN MỘT CON ĐÃ ĐẬU LÊN TÔI VÀO ĐÊM TRƯỚC!!!"

    Mắt của Liquorice nheo lại.

    "Rõ ràng xóa trí nhớ của ngươi là không cần thiết." Cô cười nhạo. "Thậm chí ngươi còn không thể kết hợp được một câu."

    Cô bỏ Innocence trên sàn nhà và bắt đầu điều chỉnh một vài cái nút bấm trên một cái máy nhìn có vẻ phức tạp. Con mèo trộm cắp, Dame Bartholomew Crustacean, nhảy lên nằm trên đó.

    Innocence chết lặng đi. Cuối cùng, cậu đã gặp được thần tượng của mình, và họ có thể bắt đầu nhiệm vụ của mình là giải cứu thế giới.

    [​IMG]

    "Vậy ra ngươi là cái thằng oắt con mà hải mã, Charles Empire, đã thuê để thông đường ống." Liquorice cằn nhằn.

    "Đúng vậy!" Innocence nói. "Tôi muốn được nhìn thấy bạn những lần bạn ghé thăm nhà máy nhưng tôi đã bận rộn suốt cả ngày-"

    "-Thăm nhà máy?"

    "Ông Charles nói rằng bạn luôn nói chuyện với những công nhân-"

    "HA!" Liquorice cười hô hố. "CÁI GÌ? Ta dành toàn bộ cuộc sống của ta cố gắng để có được chúng để ta có được sự yên bình!"

    "Ồ. Tại sao?" Innocence nói.

    Liquorice cho cậu một cái nhìn khinh thường. "Ngươi nghĩ ai đã chặn đường ống?"

    "À... tôi nghĩ rằng nó có thể là một con chồn mê đồ ngọt, vì tất cả mọi thứ đều dính nhớp nháp."

    "-Tất nhiên đó là ta, ngươi thật chậm hiểu?" Liquorice ngắt lời. "Họ sử dụng nó để theo dõi công việc của ta để họ có thể quảng cáo những phát minh của ta trước khi chúng được hoàn thành. Tất cả mọi thứ với lũ hề đó là nhận được nhiều tiền hơn. Vì vậy, ta đã tạo ra IN-OUT HOOVER™ để ngăn chặn họ."

    Innocence thấy bên cạnh đường ống có một cái máy hút bụi gắn với một vật trông giống như cái thùng rác.

    [​IMG]

    "Ta đặt tất cả rác của ta ở phía trên, sau đó nó được trộn với mật đường ở bên trong. Và sau đó là In-Out Hoover bắn tất cả xuống đường ống để ngăn chặn những kẻ ngu ngốc nghe trộm. Và nếu, như hôm nay, tình huống khẩn cấp của con mèo," Liquorice nói, lườm Bartholomew, "ta chỉ đơn giản là hút tất cả trở lại một lần nữa."

    "Wow! Đúng là thiên tài!" Innocence nói.

    "Rõ ràng là vậy. Ta nghĩ về nó sau tất cả." Liquorice nhún vai.

    "Tôi rất hạnh phúc khi tôi tìm thấy bạn, bây giờ chúng ta có thể giải cứu thế giới! Tôi đã tìm kiếm bạn cả ngày."

    "Thật là khó tin?" Liquorice nói với cái nhìn khinh thường.

    "Chúng ta phải làm ra một phát minh để vá lại lỗ thủng trong tấm lưới muỗi bao quanh thế giới. Những con muỗi giết người đã bắt đầu xâm chiếm, chúng đến từ Mặt Trời, bạn biết. Một trong số chúng đã đậu lên tôi gần đây." Innocence gật đầu một cách chân thành.

    "Ồ. Chúa ơi." Liquorice thở dài. "Ta đoán. Ngươi đang lải nhải về lỗ thủng tầng ozon?"

    "YEAH! Đó là nó, tầng ozon!"

    "Vỏ chuối hôi thối thì không hợp với ngươi?!" Liquorice rên rỉ. "Ngươi là người đầu tiên ta nói chuyện trong tháng, và ta biết 98% dân số là ngu ngốc, nhưng ngươi nằm ngoài con số đó! Có phải tất cả mọi người đều giống như ngươi bây giờ? Nếu như vậy ta sẽ không bao giờ dám ra bên ngoài một lần nữa!"

    Innocence bối rối. "Vì vậy, khi nào bạn có thể bắt đầu phát minh ra một cái máy?"

    "Ngươi điếc à?! Tầng ozon không phải là một tấm lưới chống muỗi, đồ ngu! Nó được làm từ những nguyên tử oxy, ngươi không thể chỉ vá nó lại với nhau! Ờ... trừ khi - không! Ta không thể tin rằng ta thậm chí có cuộc trò chuyện này! Hãy ra khỏi phòng thí nghiệm của ta ngay bây giờ!"

    "Tại sao?" Innocence sửng sốt. "Tôi không hiểu, có nghĩa là bạn không thể tạo ra một cái máy."

    "-Không! Điều đó là không thể! Ngươi thậm chí không hiểu được vấn đề là gì! Dù sao chăng nữa đó cũng không phải là loại vấn đề để ta giải quyết. Ta giải quyết với những thứ như gàu và cô đơn mãn tính và ăn quá nhiều Dairylea[1]!"

    "Nhưng bạn là Liquorice Dusk, bạn có thể giải quyết bất kỳ vấn đề gì! Nó nói vậy trong tờ Daily Slog..." Innocence gào lên.

    "Ta không thể tin cái ngươi đọc." Liquorice nói. "Bây giờ, ta lịch sử yêu cầu ngươi rời khỏi đây. Làm như vậy hoặc ta buộc phải sử dụng EJECTORPEST™ trên ngươi."

    "Ooh, đó là gì? Tôi chưa nghe về nó-" Innocence bắt đầu, nhưng Liquorice đã nhấn một nút trên một cái điều khiển từ xa ở gần đó.

    Innocence cảm thấy mình được nhấc lên bằng chiếc áo choàng Batman của mình. Cậu ngước lên và nhìn thấy một móng vuốt kim loại khổng lồ nâng cậu vào không khí.

    "Sayonara[2]." Liquorice nói.

    Cánh cửa bằng kim loại phía sau Innocence mở ra. Bartholomew kêu meo meo trong sự vui sướng. Innocence thấy một chiếc giày ống quá cỡ trên một cái cột đu xuống từ trần nhà về phía cậu. Cậu thậm chí còn không có thời gian để hét lên trước khi bị đá từ phía sau ra khỏi phòng thí nghiệm.

    [​IMG]

    Chú thích:
    [1] Dairylea là nhãn hiệu của một loại phô mai.
    [2] Sayonara là tiếng Nhật có nghĩa là tạm biệt.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/2/17

Chia sẻ trang này