Những năm tháng thanh xuân của chúng ta - Cập nhật - Mèo Đinh Đang

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi meodinhdang, 20/7/16.

?

Bạn thích nhân vật nào?

  1. Duy Khánh

    0 vote(s)
    0,0%
  2. Thảo Linh

    0 vote(s)
    0,0%
  3. Ngọc Bảo

    0 vote(s)
    0,0%
  4. Bảo Linh

    0 vote(s)
    0,0%
  5. Mỹ Phương

    100,0%
  6. Mạnh Hoàng

    0 vote(s)
    0,0%
Multiple votes are allowed.
  1. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Tên truyện: Những năm tháng thanh xuân của chúng ta
    [​IMG]

    Tác giả: Mèo Đinh Đang
    Lịch đăng: Không cố định
    Thể loại: Học đường, lãng mạn, hiện đại, nhẹ nhàng
    Độ dài: Dự kiến 50 chương (có thể thay đổi tùy theo tâm trạng tác giả)
    Giới hạn độ tuổi đọc: 13 + (có thể thay đổi)

    Giới thiệu
    Một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng của tuổi học sinh, của những con người đang mải mê theo đuổi ý muốn mà vô tình đánh mất tuổi thanh xuân đẹp đẽ trong sáng của chính mình, của những rung động đáng yêu đầu đời.
    Nơi ấy, có một cô nhóc EQ cao, nhưng lúc nào cũng tự mặc định cho bản thân cái mác ích kỷ, một cậu bạn IQ cao, nhưng đến một vấn đề thuộc về lý trí cũng không hiểu, một cô bạn với nụ cười thiên thần giả tạo, một cậu nhóc với nụ cười mếu máo dần nhuốm màu, một con tim lý trí chờ một người, và một người lý trí chẳng bao giờ chịu nghe theo con tim.
    ***

    Thanh xuân - thời gian cho tuổi trẻ vùng vẫy.
    Hoài bão - được nuôi lớn trong tuổi thanh xuân.
    Những năm tháng thanh xuân của chúng ta, nên tiếp diễn ra sao đây?

    Mục lục:
    Lời nói đầu
    Câu chuyện 1

    Chương 1 ✿ ✿ Chương 2
    Chương 3 ✿ ✿ Chương 4 ✿ ✿ Chương 5
    Chương 6 ✿ ✿ Chương 7 ✿ ✿ Chương 8
    Chương 9 ✿ ✿ Chương 10 ✿ ✿ Chương 11

    Chương 12 ✿ ✿ Chương 13 ✿ ✿ Chương 14
    Chương 15 ✿ ✿ Chương 16 ✿ ✿ Chương 17
    Chương 18 ✿ ✿ Chương 19 ✿ ✿ Chương 20
    Chương 21 ✿ ✿ Chương 22 ✿ ✿ Chương 23 ✿ ✿ Chương 24...
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/9/16
  2. Ry Hanna

    Ry Hanna Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    453
    Được thích:
    242
    Đã thích:
    34
    GSP:
    Ap
    Viết một cái giới thiệu truyện đi bạn, cho dễ theo dõi.
     
  3. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Mình vừa sửa lại phần #1 rồi nha. Lúc đăng mà vội quá quên mất tiêu luôn. :))
     
  4. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Lời nói đầu

    Trong cuộc đời ai cũng có một tuổi thanh xuân đầy hồn nhiên và mơ mộng, đó chính là những năm tháng học sinh, những năm tháng chúng ta vùng vẫy trong hoài bão, và khát vọng. Những năm tháng học sinh của bạn, hãy làm sao để mai sau không hề hối tiếc về quá khứ. Hãy tự làm nên quá khứ tươi đẹp của chính mình, bằng cả tình yêu và tình bạn, bằng cách hóa giải lớp sương quanh trái tim, bằng cách tự mở lòng mình. Tuổi thanh xuân là những năm tháng chúng ta dành bên nhau, cho dù là cô nàng lập dị học giỏi, cậu bạn cố chấp đáng ghét, cô nàng an phận thủ thường, hay cậu bạn ngốc nghếch chân thành... Để mãi sau này, khi thực hiện hoài bão và khát vọng, sẽ có cái gì đấy thôi thúc trái tim, sẽ có cái gì đấy níu ta lại gần nhau. Thanh xuân tưởng như vô hạn nhưng cũng ngắn lắm. Hãy cứ tận hưởng nó đi...

    Hãy cùng tôi đi qua các năm tháng thanh xuân ấy, cùng tôi trải nghiệm một tuổi thanh xuân đầy chân thành nhất, để cùng nhau nghĩ lại những gì chúng ta đã và sẽ trải qua trong thời học sinh. Tôi viết một câu chuyện về học đường vốn là không để tự mình làm khó mình, tôi muốn một chút gì đó mới mẻ, nhẹ nhàng, có chút vui nhộn, đáng yêu và hồn nhiên. Đôi khi, phải tự khiến bản thân mình thanh thản, nhẹ nhõm một chút. Có lẽ tôi đang quá bão hòa với những câu chuyện khác mà mình nghĩ ra chăng? Có lẽ vậy rồi... Vì vậy, tôi muốn hoàn thành tuổi thanh xuân này của các nhân vật, suy nghĩ một cách nghiêm túc hơn. Cuộc sống đôi khi nhộn nhịp là thế, vùng vẫy đủ rồi, nên tự để bản thân nhẹ nhõm hơn một chút.
     
    Aki HanabusaYGinger thích bài này.
  5. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Câu chuyện 1: Thanh xuân đang gõ cửa (Toward the sun, sunflower)

    Chúng ta chưa từng biết đến thanh xuân tuổi học sinh.

    Chúng ta dường như còn chẳng hề quan tâm đến bản thân.

    Chúng ta thường hay gây sự, không vừa ý nhau.

    Nhưng từ đó, chúng ta lại tìm được tuổi thanh xuân hồn nhiên tươi đẹp không nhuốm bẩn của mình.

    Hình như, chúng ta, đã rung động.



    Phần "Câu chuyện 1" là những năm tháng thanh xuân trên ghế nhà trường. Những câu chuyện thời học sinh hồn nhiên mơ mộng, những cuộc cãi vã không rõ nguyên do, những tình bạn đẹp nảy nở, và những rung động đáng yêu đầu đời... Tôi dành thời gian để chia câu chuyện thành hai truyện nhỏ, tôi muốn điều gì đó thật đặc biệt, vậy đấy. Tôi muốn tình yêu của họ chớm nở thật chậm rãi, nhưng vẫn luôn hướng về nhau, như hoa hướng dương nhìn về ánh mặt trời ấy. Tôi muốn tạo nên một câu chuyện vừa thật, vừa có hậu. Nhưng câu chuyện 1 lại làm tôi hơi thắc mắc chút, hm... có nên cho có hậu luôn không, nếu vậy tôi sẽ phải vắt óc suy nghĩ xem câu chuyện 2 nên viết như thế nào cho bớt hường phấn mất thôi... Ha ha...

    Nơi tôi ở.

    10:07 PM, 25/6/2016.

    Những năm tháng thanh xuân của chúng ta.

    Mèo.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/8/16
    Aki HanabusaBongBongTuyet thích bài này.
  6. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 1: Ác mộng và sự thật

    [​IMG]
    (Nguồn: Ảnh sưu tầm)


    - Thảo Linh à, làm giúp tớ bài này được chứ?

    ...​

    - Thảo Linh à, quét đống rác này đi, cô sắp vào rồi đó!

    ...​

    - Thảo Linh, cậu không lau bảng sao?

    ...​

    - Thảo Linh, cậu làm bài tập hôm qua mình nhờ chưa?

    ...​

    - Thảo Linh, em dạy kèm Duy Khánh nhé!

    ...​

    - Không, không muốn! Không!​

    Thảo Linh bừng tỉnh dậy, hai hàng mồ hôi lăn dài trên trán, đầu tóc rối bù xù như tổ quạ. Vừa rồi ngủ có mơ thấy một giấc mơ thật đáng sợ, mọi người đều xúm lại gần nó, kéo áo nó, hét vào tai nó, bắt nó làm đủ thứ chuyện, cô giáo cũng lại gần nó, còn bắt nó dạy kèm. Đối với Thảo Linh, chuyện dạy kèm là đáng sợ nhất.​

    Nó lấy ống tay áo dài lõng thõng lau đi mồ hôi trên trán, khẽ nuốt nước bọt, tự trấn an bản thân rồi bước xuống giường. Bộ quần áo rộng thùng thình làm nó thấy thoải mái khi ngủ hơn, nhưng lại vì cơn ác mộng kia mà nhăn nheo, ướt đầm đìa lưng áo mất rồi. Nếu Thảo Linh không thay, có khi ngày mai dì của nó sẽ mắng mất.​

    Căn gác mái nơi nó ở lại không tiện đường đi xuống dưới nhà cho lắm, buổi tối đêm thế này, dì của Thảo Linh thường có thói quen dập cầu dao điện cả nhà, việc đi xuống dưới nhà bằng một cái cầu thang gỗ cũ kĩ thật sự rất đáng sợ.​

    Tiếng bước chân xuống từng bậc, từng bậc lại kêu "cót" "két", âm thanh được phóng đại tự nhiên nhờ không gian im ắng tựa như một bộ phim kinh dị mà Thảo Linh vẫn hay lén xem trên ti vi.​

    Bước xuống để thay cái áo thôi, Thảo Linh còn phải giặt, phơi luôn vào dây treo để khô. Dì của nó rất hung dữ, lại tiết kiệm, nếu không tằn tiện theo, nhất định dì sẽ đánh mắng nó. Mà Thảo Linh cũng sợ nhất là bị đánh...​

    Thảo Linh loay hoay một hồi, phơi đồ xong xuôi, một quần vải hoa, một áo ba lỗ lại thử thách lòng can đảm trên chiếc cầu thang gỗ để về phòng.​

    Về đến giường, trời lại đang hửng sáng. Cơn ác mộng vừa nãy làm Thảo Linh không cả buồn ngủ nữa.​

    Căn gác mái này vừa tối, lại có mùi ẩm mốc, nhưng nó quen rồi. Không gian cũng rất chật, đồ đạc của Thảo Linh không nhiều, chủ yếu là đồ đạc linh tinh trong nhà đều vứt hết lên đây. Căn gác mái này vừa là phòng của nó, vừa là chỗ chứa đồ. Nhờ bao nhiêu năm đi lại trên căn gác, Thảo Linh có thể tránh những thùng đồ một cách dễ dàng mặc dù ánh sáng chiếu vào căn phòng là hoàn toàn vô vọng.​

    Nó bước đến cái cửa sổ duy nhất trong căn gác. Ngôi nhà này khá cũ rồi, cánh cửa cũng đang mục dần, bị mọt gặm nhấm, bào mòn đi.​

    Thảo Linh ngồi thẫn thờ trên bệ cửa, đưa đôi mắt buồn rầu nhìn về phía bình minh, bên tai đột nhiên lại vang lên một giọng nói ấm áp đầy quen thuộc:​

    - Linh, sao không ngủ đi?​

    Là anh Hoàng!​

    Thảo Linh vui vẻ quay lại sau, mặc kệ bộ quần áo anh đang mặc ướt đẫm mồ hôi và mùi cơ thể, nó vùi vào vòm ngực anh, nũng nịu nói:​

    - Anh, cuối cùng anh cũng về!​

    Mạnh Hoàng cười thầm trong lòng trước tính tình của em gái. Đôi mắt anh ánh lên sự vui vẻ, bàn tay lớn dịu dàng xoa đầu Thảo Linh:​

    - Ừ, anh về rồi. Xin lỗi Linh bé bỏng của anh. Dạo này hạt giống về đều vào đêm, chắc anh lại làm em thức giấc khi anh đi đúng không?​

    Thảo Linh lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói:​

    - Lúc anh đi, em vẫn ngủ được mà. Chỉ là, nãy có gặp ác mộng... Bây giờ không ngủ được nên chờ anh về luôn.​

    Anh "cốc" yêu vào đầu nó một cái, dịu dàng nhắc nhở:​

    - Ngủ không đủ giấc không tốt cho cơ thể đâu cô bé ạ. Quần áo anh toàn mồ hôi, anh phải đi tắm rửa cái đã.​

    Nói rồi, anh nhẹ lấy tay tách vòng tay đang ôm của nó ra. Ban đầu, nó vẫn còn bướng bỉnh ôm chặt anh không buông, sau bị anh mắng yêu mấy lần, cuối cùng cũng chịu bỏ tay để anh đi tắm.​

    Anh Hoàng đi tắm rồi, Thảo Linh lại ngồi thẫn thờ nhìn cảnh bên ngoài cửa sổ. Nơi ông mặt trời đang ló dần sau những đám mây, nơi hừng đông bắt đầu ló rạng...​

    Chiếc đồng hồ báo thức reo lên, cho nó biết hiện tại đã là 5 giờ 30 phút.​

    Nó vươn người, chạy xuống đánh răng rửa mặt, rồi lại chạy lên thay quần áo, sách vở chuẩn bị tới trường.​

    Năm nay nó học lớp 11, cũng là mới vào học kỳ I.​

    Trường nó học là trường điểm, nếu không phải cô ấm cậu chiêu thì toàn là kính cận. Thảo Linh thì thuộc loại kính cận. Chỉ là cái tên thôi, vì thị lực của nó rất tốt, không cần đeo kính. Nhưng nó vào được trường này, tất cả cũng vì học lực. Còn nhớ hồi thi vào, điểm của nó là bốn mươi năm điểm, nằm trong top năm người có điểm thi vào cao nhất. Sau đó, nó được một học bổng đặc biệt, miễn phí toàn bộ học phí trong ba năm tại trường.​

    Nó với anh Hoàng là hai anh em, mười năm nay đều chỉ nương tựa nhau mà sống, vì bố mẹ cả hai đều mất khi nó lên bảy tuổi trong một tai nạn. Lúc đấy, anh Hoàng đang học lớp 12, vì tai nạn này, năm ấy, anh bỏ thi đại học, mặc dù với khả năng của anh, hoàn toàn có thể đỗ vào một trường tốt.​

    Anh đi làm từ ấy, anh làm rất nhiều việc, chỉ cần có thể chăm sóc cho nó. Nó cũng thương anh nhiều lắm. Vì thế nó quyết tâm học, nó muốn đỗ vào trường Đại học Y Hà Nội, nó muốn trở thành bác sĩ, nó muốn cho mọi người thấy, cho dù nó nghèo, nó cũng không khiến bố mẹ dưới suối vàng phải lo lắng.​

    Nó với anh ở cùng dì - em họ của bố - từ năm xảy ra tai nạn. Dì mặc dù có hơi khó tính, chua ngoa, lại tằn tiện, hồi còn nhỏ, dì còn rất hay đánh mắng nó mỗi khi bực mình, thế nhưng, mấy năm nay, mặc dù kinh tế ngày càng hạn hẹp, dì vẫn cho hai anh em nó ở nhà trên căn gác mái mà không trả tiền thuê, chỉ tính phí điện nước sinh hoạt. Nó cũng biết dì cũng có nhiều nỗi khổ của riêng mình, chẳng trách được.​

    Cũng may anh Hoàng góp vốn lại mấy năm làm việc ở một xưởng may lại, cuối cùng mở lại một cửa hàng cây giống và hoa y như cửa hàng ngày xưa của bố mẹ. Mặc dù một năm đầu có hơi chật vật, nhiều lúc anh vẫn phải chạy vạy khắp nơi lo toan đủ thứ, nhưng sau dần cũng đã ổn định, cửa hàng cũng được thêm nhiều khách quen hơn, thu nhập cũng ổn định dần.​

    Cuộc sống của Thảo Linh chỉ có thể coi là tạm đủ, chưa thể tính là dư thừa đủ tiêu sài. Ngay cả quần áo ở nhà nó hay mặc, đều là đồ cũ mẹ để lại, hay đồ của dì cho, anh Hoàng cũng thế. Cả hai anh em chắt bóp từng chút một, nhiều lúc vẫn thấy hao hụt. Thỉnh thoảng, nó cũng đi làm part time ở quán cà phê cạnh trường để phụ giúp anh nhưng thường xuyên bị anh ngăn cản.​

    Nghĩ lại, nó lại càng thêm quyết tâm hơn.​


    Thảo Linh nhìn bản thân trong gương. Đôi mắt nâu đồng, cặp kính đen to sụ che nửa mặt, cái mái dày che kín cái trán đầy mụn trứng cá, hai má cũng lấm tấm tàn nhang, đôi môi dày, cong lên, nhợt nhạt thiếu sức sống. Nó khẽ thở dài, sao lại có cảm giác như đang nhìn một bà cô gần ba mươi tuổi trước gương nhỉ...​

    Xếp lại chuyện gương mặt một bên, Thảo Linh mặc áo đồng phục trường với chiếc váy mùa đông màu đen dài đến đầu gối. Bộ ngực cỡ E được nó che đi, giấu trong chiếc áo trắng mang phù hiệu trường rộng thùng thình, trông không khác gì đám con gái cỡ A bình thường.​

    Nó ở lớp rất ít nói, cũng không muốn bản thân quá nổi bật. Đối với cả lớp, dường như nó không khác gì là oxi. Tuy nhiên, mọi người ai chẳng cần oxi để thở.​



    Như mọi ngày, Thảo Linh đến lớp sớm nhất, nó dọn vệ sinh lớp, tưới cây, lấy nước, lau bảng. Những việc này bình thường có phân công, nhưng ở lớp này, ai cũng mở miệng ra là nhờ vả nó, thế nên nó lúc nào cũng phải làm. Về sau, nó không muốn mọi người lúc nào cũng réo tên mình, tự động sáng sớm nào cũng đến làm hết các việc cần làm.​

    Sau khi làm xong xuôi, nó về chỗ, nằm bò ra bàn đầy chán nản. Nó quay mặt nhìn về phía mảng tường màu vàng nhạt, bất giác thở dài.​

    Bỗng…​

    - Cậu... cậu... cậu... ơi...​

    Thảo Linh giật mình, quay lại phía sau, hóa ra chính là cậu bạn Ngọc Bảo gầy gầy, có tật hay nói lắp. Nó lắc đầu tỏ vẻ không hiểu, đặt dấu hỏi to đùng nhìn Bảo. Cậu bạn khá lúng túng, gãi gãi đầu nhìn nó:​

    - Đây... là... ghế... ghế... tớ...​

    Thảo Linh nhíu mày, lại bỗng chợt nhớ ra cuối tuần vừa rồi cô chủ nhiệm đã đổi chỗ nó xuống bàn cuối ngồi cùng Duy Khánh.​

    Nó thở dài não nề, cuối cùng cơn ác mộng cũng thành sự thật!


    Câu chuyện 1 <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/8/16
  7. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 2: Duy Khánh – bạn cùng bàn đáng ghét

    [​IMG]
    (Nguồn: Sưu tầm)

    Thảo Linh cúi đầu xin lỗi Ngọc Bảo đầy ngắn gọn rồi di chuyển về chỗ ngồi mới. Tất nhiên, trong lòng chẳng có thể khá khẩm lên chút nào.

    Vì sao ư? Lý do đầu tiên: cậu bạn Duy Khánh này được liệt kê vị trí thứ hai trong danh sách đen của Thảo Linh.

    Một, vì cậu không học hành gì cả. Nghe nói bố mẹ cậu ta rất giàu có, lại rất nuông chiều con trai, cậu ta được như thế thì sinh hư. Đến lớp, cậu ta chuyên môn quậy phá, phách lối đủ kiểu làm các thầy cô nhiều lần tức nổ đom đóm mắt nhưng phạt rồi cũng chẳng làm gì được, Duy Khánh lại tiếp tục “ngựa quen đường cũ”.

    Các bạn học bị bắt ngồi cùng cậu ta đều bị cậu ta dọa đến mức nếu không xin đổi chỗ thì cũng lập tức xin chuyển lớp, hoặc nặng hơn thì là chuyển trường. Trong lớp này, ngoài Ngọc Bảo đã từng ngồi với Duy Khánh ra mà vẫn xin ở lại lớp thì chỉ có mỗi nó là ngồi với cậu ta. Cũng có nghĩa là, những người ngồi với cậu ta lúc trước, bây giờ đều ở lớp khác hoặc trường khác cả rồi.

    Thứ hai, cậu ta luôn là người cầm đầu các trò tẩy chay trong lớp. Những người nào cậu ta thấy không vừa ý, cậu ta sẽ ngay lập tức khiến người đó bị cô lập, từ đó tự động xin chuyển lớp, trường.

    Cuối cùng, bằng một năm quan sát tình hình trong lớp, Thảo Linh rút ra kết luận: Duy Khánh có vẻ rất được đám con gái ngưỡng mộ, tất nhiên là trừ Thảo Linh. Cậu ta được bọn con gái mê trai xưng lên hàng hình tượng lý tưởng của “bad boy”. Thế lực đằng sau cậu ta là rất lớn. Nhà cậu ta có quyền thế, giàu có, cậu ta mặc nhiên là "cậu ấm". Quần áo hàng ngày cậu ta mặc đều là hàng hiệu, từ đầu tới chân toàn là đồ đắt tiền. Đám con gái hám của theo cậu ta không ít, dĩ nhiên cậu ta cũng có “quyền” thay bạn gái như thay quần áo, chỉ cần cậu ta thích là thay, kỷ lục nhất là chưa đầy một buổi sáng đã chia tay.

    Bằng tất cả kinh nghiệm sống còn trong một “thế giới khác”, Thảo Linh tự nhủ bản thân, nếu vẫn muốn sống bình yên, tốt nhất không nên đụng đến Duy Khánh kia làm gì.

    Mặc kệ ngôn tình ở đâu, cuộc sống của nó là thực tế, cũng không điên mà tự dưng phản kháng lại. Nó chẳng phải là Jun Jan Di, Duy Khánh cũng lại chẳng phải Goo Jun Pyo, hiện thực cũng chẳng mang được cái phông nền của bộ phim thế kỷ "Boy over flower". Buồn cười thật. Vậy thôi… Mặc dù cô chủ nhiệm đã trực tiếp khẩn cầu nó dạy kèm cho cậu ta, nó cũng đành vì bản thân, vì cuộc sống mà đành làm trái lệnh cô vậy.

    Một tuần, chắc chắn sau một tuần, Thảo Linh cũng sẽ xin cô Thu Hà - cô chủ nhiệm lớp chuyển chỗ. Nó dù gì cũng chỉ là một con vịt bầu bé nhỏ, móng vuốt yếu nhớt của nó có thể làm gì được cậu ấm toàn thân rát vàng kia chứ?


    Phải sát nút giờ học, cổng trường mới trở nên hết sức náo nhiệt. Xe ô tô, xe máy tấp nập... Hầu hết là của các cậu ấm cô chiêu nhà giàu giờ mới biết vác mặt đến. Thảo Linh thở hắt, làm người giàu thật tốt, mỗi ngày có thể không lo nghĩ gì. Nó với anh trai lại chẳng bao giờ được như thế...

    Đám học sinh lớp nó dần dần vào lớp đông đủ, tất cả đều đưa những ánh nhìn có nghi hoặc, có khinh khỉnh nhìn Thảo Linh.

    Nó đưa tay đỡ cặp kính to sụ trên mặt. Mặt kính bóng loáng gần như che đi đôi mắt của nó. Mẹ nó từng bảo, đôi mắt của nó rất đẹp, vì vậy, nó lại càng muốn che đi, không để ai nhìn thấy.

    Đầu Thảo Linh cúi thật thấp xuống có vẻ đầy cam chịu, nó mím chặt môi, cắn răng chịu đựng không khí nặng nề xung quanh: đã có mấy đứa con trai cười ồ, chế nhạo nó, một số đứa con gái trong “hội Mean girl*” thì nhếch môi, khinh khỉnh liếc.

    Nó thầm thở dài trong lòng khi ở cửa có tiếng cánh cửa đập cái "rầm" vào tường.

    Đến rồi... Giây phút này cuối cùng cũng đến...

    Duy Khánh một tay cầm balo, một tay khác ung dung đút túi quần. Đôi mắt đen láy, ánh lên những tia nhìn không có thiện ý đảo quanh lớp, đôi môi mỏng khẽ nhếch sang một bên đầy mê hoặc. Mái tóc undercut nhuộm khói đầy cá tính, một chiếc khuyên cách điệu trên tai, Duy Khánh xuất hiện với vẻ ngoài bất cần đời, có gì đó ngông nghênh, đầy kiêu ngạo.

    Đối với Thảo Linh, vẻ ngoài này đã đạt đến trình độ có thể coi là hết sức đáng ghét - ghét mà không thể nói.

    Cậu ta dạo quanh lớp một vòng, cuối cùng dừng lại ở bàn của Ngọc Bảo đang run lên vì sợ, rồi khẽ liếc về phía Thảo Linh đang cúi gằm mặt. Đôi môi vẫn còn vương lại một nét cười, cậu ta cất giọng trầm đầy uy lực, lại có phần chế giễu:

    - Ồ, tớ nhớ chúng mình ngồi bàn cuối mà Bảo nhỉ?

    Ngọc Bảo nghe thấy tên mình, y như nghe thấy tiếng Diêm Vương gọi vào trình điện, cổ họng lại bắt đầu ngắc ngứ, không nói được hết câu:

    - Tớ... tớ...

    Duy Khánh chặn họng cậu ta lại, cười khẩy:

    - Gan lắm! Dám xin chuyển chỗ mà vẫn còn gan ở lại lớp!

    Cậu ta vừa nói vừa gằn giọng, gương mặt thanh tú cúi sát xuống, gườm gườm nhìn Ngọc Bảo làm cậu giật mình sợ chết khiếp, hai mắt đỏ hoe lên đầy hãi hùng.

    Duy Khánh dường như không quan tâm việc mình vừa làm, cậu xoay chiếc chìa khóa mô tô trong tay, nói thầm với Bảo:

    - Để xem cậu chịu được bao lâu!

    Rồi cười lớn chân bước về chỗ. Ung dung một hồi, cậu ta dừng lại phía trước bàn của Thảo Linh, trừng mắt nhìn:

    - Còn đây là ai nhỉ?

    Ở phía bàn đầu dãy một, một bạn nữ xinh đẹp khẽ vuốt lại mái tóc xoăn lọn to đầy quyến rũ của mình. Chưa để Thảo Linh kịp nói gì, đôi môi trái tim đỏ như quả cherry kia cất tiếng đầy ngọt ngào:

    - Khánh! Tha cho Bảo với Thảo Linh đi. Hai người bọn họ lần này là chuyển chỗ theo yêu cầu của cô Thu Hà.

    Nói rồi, cảm thấy bản thân diễn chưa đạt, cậu ta cười ngọt ngào nhìn Ngọc Bảo, rồi lại nhìn về phía Thảo Linh:

    - Hai cậu không cần lo đâu! Hoàng My mình sẽ lo cho hai cậu mà.

    Trước lời nói của Hoàng My, Ngọc Bảo trái tim khẽ rung lên một nhịp, còn trái tim của Thảo Linh lại chệch đi một nhịp.

    Hoàng My này không ai khác, chính là vị trí thứ nhất trong danh sách đen của nó, là nhân vật phải tránh xa nhất, tránh xa hết mức có thể nếu phải đụng độ.

    Người ta bảo, kẻ xấu không đáng chết bằng kẻ giả vờ tốt bụng. Hoàng My lại chính là kẻ giả vờ tốt bụng ấy, còn Duy Khánh lại là kẻ xấu kia.

    Kẻ xấu chỉ có thể làm việc ác, còn kẻ giả vờ tốt bụng có thể vừa là thiên thần mà vẫn làm việc ác.

    Nói như thế, trình độ của Hoàng My tất nhiên sẽ cao hơn Duy Khánh nhiều.

    Đối với Hoàng My, Thảo Linh coi như cũng có vài phần kinh nghiệm.

    Ở trong lớp, mối quan hệ của Hoàng My với Duy Khánh có thể tính là quen thân, nhưng lại là trực tiếp đối đầu. Duy Khánh trực tiếp dày vò, Hoàng My từ từ kề dao vào cổ. Cả hai đều là sát thủ, nhưng rõ ràng cách thức của Hoàng My đúng là có cao tay hơn.

    Duy Khánh sau khi nghe được lời ấy, dường như chính bản thân cũng cạn lời, bèn cười nhếch trả lời:

    - Tùy cậu. Tuy nhiên, thật đáng thương cho ai bị cậu đụng đến.

    Rồi cậu ta ném cái balo đắt tiền lên bàn, ngồi chễm chệ xuống ghế của bản thân, hai chân cho lên bàn, vắt chéo sang đầy ngang ngạnh.

    Hoàng My vẫn là ngọt ngào cười, nhẹ vuốt tóc một cái, coi như tạm thời đình chiến.

    Không khí lớp học lại trở nên bình thường, đám bạn học khác lại trêu đùa nhau, nói chuyện phiếm trước giờ học.

    Ở phía cuối góc bàn, Thảo Linh run run tay, từ tốn lấy sách vở cho môn học đầu ra. Nó cố làm một cách chậm rãi nhất, nhẹ nhàng nhất, cố đến mức không để gây ra bất kì tiếng động nào đến tai Duy Khánh.

    Tuy nhiên, hành động của nó ngay lập tức đã lọt vào con mắt của cậu bạn cùng bàn. Cậu ta đưa chân xuống, xoay người nhìn chằm chặp vào Thảo Linh, điệu bộ ngang bướng vẫn không thay đổi, đưa đôi mắt hung dữ nhìn về phía cô gái đối diện.

    Cái nhìn này, thật sự là ngang với một con rắn, cứ như thể ở bên cạnh Thảo Linh đang có một con rắn đuôi chuông cứ trực chờ nó không để ý là ngay lập tức vồ tới. Cái nhìn khiến nó lạnh cả gáy, tim khẽ rung lên một nhịp.

    Không gian trong lớp cũng trở nên thật kì lạ, lại có chút ớn lạnh như trong phim kinh dị.

    Duy Khánh tựa lưng vào ghế, vắt chân sang một bên, hai cánh tay khoanh lại, một tay đang nghịch chiếc chìa khóa. Cậu ta nhếch môi đầy uy lực, giọng điệu đầy thách thức với Thảo Linh:

    - Này, ngẩng đầu lên!

    Thảo Linh giật thót, bàn tay đang lấy bút trong cặp bỗng dừng lại. Nó hít một hơi, lí nhí nói:

    - Xin lỗi...

    Đôi mắt Duy Khánh thoáng chốc ánh lên sự ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại dáng vẻ ban đầu, cậu ta hơi chếch đầu, đôi mắt ánh lên ý cười:

    - Tôi chỉ bảo cậu ngẩng mặt lên thôi. Cậu xin lỗi làm gì?

    Thảo Linh vẫn cúi gằm mặt xuống, hai tay run lên. Nó hít thở thật sâu, lại tiếp tục bộ dạng lí nhí nói:

    - Tớ... xin lỗi. Nếu tớ có làm sai chuyện gì...

    Duy Khánh không hề khách khí, nặng giọng với nó:

    - Ngẩng đầu lên!

    Cậu ta nói như quát, làm Thảo Linh vốn đang cố gắng bình tĩnh cũng phải giật nảy người. Nó mím chặt môi, chậm rãi ngẩng đầu lên.

    Đám bạn trong lớp dừng việc nói chuyện lại, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn về phía hai người. Đã bắt đầu có một số đứa chụm ba chụm bốn lại bàn tán xôn xao. Khỏi nói, chắc chắn chúng nó đang nói về Thảo Linh và Duy Khánh.

    Mặc kệ mọi ánh mắt, Duy Khánh nhếch môi trước sự phục tùng trong ngang bướng của Thảo Linh. Đôi mắt cậu ta rõ ràng là đang ánh lên sự thách thức, một hành động mà đã lâu rồi cậu không muốn thử, vì những đứa ngồi cạnh cậu ta đều quá ngoan ngoãn, không có chút thú vị nào.


    Chú thích:
    * Mean girl: Bộ phim về "những cô nàng xấu tính", gồm 2 phần, phần 1 (2004) và phần 2 (2011). "Hội Mean girl" ở đây ý chỉ những cô bạn được lập nên với tính cách và vẻ ngoài như nhóm của Regina (trong phim): xinh đẹp, điệu đà, và xấu tính. Họ chỉ có hai việc duy nhất thường xuyên làm: chăm chút sắc đẹp và nói xấu người khác.


    Chương trước <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/8/16
    Le_huong, BongBongTuyettáo đỏ mini thích bài này.
  8. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 3: Trò chơi bắt đầu!

    [​IMG]
    (Nguồn: Ảnh mạng)


    Có lẽ chơi lâu cũng phải chán, Duy Khánh ngẫm nghĩ gì đó, nhoẻn miệng cười, lấy từ trong túi quần ra một tờ tiền, ném vào mặt Thảo Linh.

    Tờ tiền màu vàng vàng, xanh xanh rơi như lông hồng, nhẹ nhàng đáp đất. Tiếng bọn bạn xung quanh ngày càng ồn ào, có đứa vẫn xì xầm, có đứa lại cười khúc khích. Ai cũng đều biết, trò chơi đã bắt đầu rồi. Có một số đứa còn vui vẻ rút tiền ra cá cược với nhau, xem Thảo Linh chịu được bao lâu.

    Duy Khánh nghếch mắt, nói như thách thức:

    - Nhặt lên!

    Thảo Linh hít một hơi, ngoan ngoãn nhặt tờ tiền lên, trái tim như bị một tảng đá vô hình đè xuống. Khó thở.

    - Đi mua cho tôi hai lon coca, hai lon pepsi rồi mang lên đây.

    Cậu ta lại tiếp tục ra lệnh.

    Bàn tay nhặt tờ tiền của Thảo Linh chợt dừng lại giữa không trung, nó thấy nặng trĩu người, đôi tay như đang muốn phản chủ, dường như không có ý định nhấc lên.

    Trong lòng nó nghĩ, Thảo Linh, cố lên, rồi giây phút này sẽ qua nhanh thôi... Chỉ là một tuần, đúng một tuần mà thôi... Một tuần nữa thôi là nó sẽ thoát, không còn ai chú ý đến nó nữa...

    Nghĩ, và nó cầm tờ tiền lên. Mồ hôi trên trán rớt xuống cặp kính, hơi thở nặng nề làm mờ đi tầm nhìn trước mắt, lúc nhặt lên rồi, Thảo Linh mới nhận ra Duy Khánh đưa cho nó có mười nghìn.

    Nó tức đến run người nhưng vẫn cố gắng dịu giọng nói lại với cậu ta:

    - Cậu... có phải đưa thiếu không? Thế này thì ít quá... Với lại, sắp vào giờ học...

    Duy Khánh khẽ nhíu mày, đôi mắt hếch lên:

    - Ồ, nghe nói cậu học giỏi nhất lớp mà nhỉ? Sao không thử tự suy nghĩ xem... bản thân nên làm gì?

    - ...

    Thảo Linh cuối cùng cũng hiểu. Đây là cái gọi là: Trò chơi đã chính thức bắt đầu rồi!

    Duy Khánh không phải ngu ngốc, không phải kẻ có thể đưa thiếu tiền. Đáp án duy nhất chính là: cậu ta đang cố tình muốn làm thế. Mục đích tất nhiên là để trêu tức Thảo Linh. Nói nặng nề hơn, chính là kiểu nô lệ - chủ nô, là kiểu giày vò khiến con người ta vừa phải căm phẫn, vừa phải tích lũy qua nhiều ngày.

    Thảo Linh lại phải an phận kiếp nô lệ, chuẩn bị đứng dậy đi ra ngoài. Nó là đầy tớ, đây là xã hội tư bản núp dưới bóng chủ nghĩa Mác, Lê - nin; kẻ giàu có quyền, nó chỉ là một hạt bụi nhỏ, gẩy một cái chẳng bõ dính tay. Chi bằng ngoan ngoãn một chút. Tiết đầu là tiết "Giáo dục công dân", cũng không quan trọng lắm, nó vào muộn chắc cũng không sao...


    Tuy nhiên, ở cuối lớp dãy ba, một cô bạn xinh xắn trong lớp khẽ nhăn mặt, gương mặt trắng bệch khó chịu hẳn lại. Đám bạn xung quanh cậu ta cũng nhăn nhó, rõ ràng là vô cùng khó chịu.

    Cô bạn xinh nhất đó đứng ngay dậy, sải từng bước uyển chuyển đến cạnh Duy Khánh, vừa cố tình lườm Thảo Linh một cái, vừa "vô tình" mà dịu dàng với Khánh:

    - Khánh, để em đi mua cho anh!

    Cô bạn có vẻ tức giận, chán ghét nhìn Thảo Linh một cái. Duy Khánh im lặng nhìn màn kịch dở trước mắt, trong lòng rõ ràng là không vừa ý. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô bạn kia:

    - Huyền Thy, tôi có kêu cậu sao?

    Giọng cậu nhẹ, nhẹ như lông hồng, mà khi cả lớp nghe thấy, tự động thấy sởn da gà, phía sau gáy thấy ớn lạnh. Không khí trong lớp lại trở nên căng thẳng không tả.

    Hoàng My phía bên trên khẽ cười mỉm đầy thâm hiểm. Cậu ta cười ngọt ngào, liếc mắt với một đứa con gái bên dưới. Bạn gái kia ngay lập tức đứng dậy, sốt sắng kéo Huyền Thy ra, nói nhỏ gì đó vào trong tai cậu ta rồi kéo cậu ta về chỗ.

    Duy Khánh tay vẫn xoay xoay chiếc chìa khóa trong tay, cậu ta im lặng một lúc, rồi bất chợt quay sang bên cạnh, nhìn trực diện với Thảo Linh, đầu hơi chếch.

    Biết ý, Thảo Linh mím chặt môi, buồn bực cầm tờ tiền chạy biến khỏi cửa lớp. Đám bạn trong lớp nhìn nhau, rồi khe khẽ mà nhìn về phía Duy Khánh vẫn đang thản nhiên không quan tâm. Duy Khánh này từ trước tới nay chưa từng làm thế này, cậu ta trước giờ chưa từng khiến người ta có cảm giác mình đang muốn tự tay "hành hạ" ai đến vậy. Trước giờ, đều là cậu ta mượn tay người khác hành hạ, chưa từng một lần nhúng tay vào. Cả lớp rùng mình, đây có thể coi là họa hay phúc đây... ?


    Nhà Thảo Linh không giàu, bỏ ra chút ít tiền cũng là quá xa xỉ. Lúc quay về lớp, nó phải giấu bốn lon nước ở sau người, nói dối cô giáo bộ môn rằng mình đi vệ sinh về muộn nên mới được cho vào lớp.

    Tâm trạng của nó bây giờ là cực kỳ tồi tệ. Số tiền nó bỏ ra mua bù vào là tiền ăn sáng mà sáng nay anh Hoàng cho nó để đi mua đồ ăn nhưng nó cố tình không ăn, để dành lại. Nó để dành như thế cũng khá lâu rồi, số tiền để dành được đều mang đi bỏ vào một hộp nhỏ.

    Càng nghĩ, quả nhiên Duy Khánh kia là con đỉa, cậu ta đã hút máu bao nhiêu người đi vào lãnh thổ của cậu ta rồi? Thảo Linh là vô tình bị đẩy vào, cũng bị cậu ta rút mất cả một bữa sáng.

    Đã thế lúc nó về, chân cậu ta đang đang vắt chéo trên bàn, lan sang cả 3/4 bàn. Thảo Linh cắn chặt răng chịu đựng, chuyện bỏ tiền ra mua đồ cho người khác nó còn làm được, huống gì là việc này.

    Nó ngồi xuống ghế, lấy sách vở cam chịu ngồi ở 1/4 góc bàn còn lại.

    Tiết học trôi qua chậm rãi. Chậm rãi.

    Thời gian mà nó phải chịu đựng cậu ta cũng cứ từ tốn trôi đi.

    Giờ ra chơi. Đúng lúc Thảo Linh cảm thấy có lẽ ngày hôm nay sẽ trôi qua như thế này thôi thì đột nhiên Duy Khánh ở bên cạnh có động.

    Cậu ta lặng lẽ cầm lon coca lên, nhìn vào đó hồi lâu rồi lại nhìn vào Thảo Linh. Đôi môi khẽ nhếch, cậu ta dửng dưng sai vặt trước khuôn mặt nơm nớp lo sợ của nó:

    - Này, mở cho tôi!

    - ... Nhưng mà...

    Thảo Linh yếu thế, mồ hôi đang chảy dài trên trán. Ôi ôi, mùa này vẫn còn nóng, nóng lan sang cả người nó, lan sang cả đầu nó. Toàn mặt nó, không biết vì sao lại đỏ ửng lên.

    "Lộ rồi!"

    Nó vừa suy nghĩ, vừa chầm chậm đỡ lấy lon coca từ Duy Khánh, thật sự không đủ dũng khí để từ chối lời thách thức mang tính chất "tử thần" này của cậu ta. Nó loay hoay với cái nút mở, Duy Khánh bên cạnh khẽ lạnh giọng:

    - Đặt nó ở trên đùi cậu, mở ra!

    Trước lời nói ấy, Thảo Linh biết mình chắc chắn chết rồi. Lúc vừa mua về, nó có lắc đi lắc lại cả 4 lon nước, tất cả đều để trả thù Duy Khánh. Nếu nó không nhầm, lúc nó mở ra, sẽ có một âm thanh nghe như...

    "Xì... "

    Phải. Đúng vậy. Bọt từ trong lon nước sủi hết lên, trào cả ra ngoài, ướt đẫm mảng váy của Thảo Linh.

    Mùi ga từ lon nước phảng phất đâu đây, làm tâm trạng Thảo Linh thêm nặng trĩu, làm đôi môi Duy Khánh càng tăng thêm ý cười.

    Cậu ta đưa tay lại gần lon nước, cuối cùng rút lại còn một ngón, chỉ vào vết bọt trên vỏ lon, nói với Thảo Linh:

    - Chỗ đó, còn chỗ kia nữa. Lau sạch đi rồi đem lại cho tôi.

    Nó cũng im lặng mà làm theo, lấy một tờ giấy trong túi giấy thấm nó hay dự trữ trong cặp ra lau vết bọt trên vỏ lon đi, lau mạnh tay như muốn cào nát luôn cả lớp vỏ - mà nó đang tự tưởng tượng chính là bản mặt đáng ghét của cậu ta.

    Sạch sẽ rồi, nó đưa lại cho Duy Khánh. Cậu ta nhận lấy, suy nghĩ một chút rồi từ từ đứng dậy, cầm lon nước tiến về phía cửa sổ, đưa tay ra ngoài, và đổ xuống phía dưới.

    Từng giọt coca rơi xuống. Màu nước còn không thể tối tăm hơn tâm trạng Thảo Linh lúc này.

    Đó là số tiền mà sáng nay nó phải nhịn đói để để dành... Nó phải mua đồ vô lý do cho người khác... Và người khác thì đổ nó xuống đất...

    Nó nghe thấy hơi thở của bản thân ngày càng nặng nề. Chính bản thân nó còn không biết mình nên làm gì lúc này. Nên chạy đến, tát cho cậu ta một cái rồi để những ngày tháng sau, nó sẽ chính thức bước vào địa ngục? Hay là nên tiếp tục cho qua và chịu đựng trong 1 tuần?

    Trong lúc Thảo Linh còn đang chìm trong những suy nghĩ của bản thân, Duy Khánh từ khi nào đã bước về chỗ, cậu ta liếc qua gương mặt Thảo Linh, rồi lại quay lên nhìn về phía bảng. Cậu ta nói bâng quơ:

    - Tiết này là Thể Dục đúng không?

    Nói rồi lại lấy chân ngang nhiên vắt sang 3/4 bàn. Thảo Linh cắn răng, cuối cùng mới lí nhí được một câu:

    - Xin lỗi... Tớ đi vệ sinh một lát...

    Chưa kịp để nó chạy ra hẳn khỏi lớp, Duy Khánh đã nhếch môi ở phía sau, cười khẩy trong lòng. Cậu ta cao giọng mà nói:

    - Vết bẩn kia... Không được lau đi.

    Câu nói ấy khiến Thảo Linh càng thấy đau đớn tồi tệ gấp nhiều lần, còn lũ bạn phía sau thì càng thấy khó hiểu hơn.

    Nó khẽ nâng cặp kính, chạy thật nhanh khỏi lớp. Bỏ lại phía sau bao ánh mắt sắc như những con quạ.

    Cảm giác đau đớn nhất không phải là xác chúng ta khi chết bị quạ đớp. Mà là khi ta chưa chết, nhưng bắt buộc phải bất động, bị ném một cách không tiếc thương cho đám quạ mổ xác, chết dần dần trong cái đau tê tái, trong từng cái nhói ở thân thể, trong cái cảm giác mất đi từng thớ thịt trên người.

    Nó. Có lẽ cũng đang bị như vậy.

    Chương trước <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/8/16
    BongBongTuyettáo đỏ mini thích bài này.
  9. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 4: Cậu ta biết

    [​IMG]
    (Nguồn: Ảnh mạng)


    Nhà vệ sinh.

    Thảo Linh ngồi xếp chân vào một góc trong căn phòng cuối cùng, hai bàn tay đan chặt vào nhau, dường như đang run lên.

    Nó cắn răng thật chặt, miệng lẩm nhẩm điều gì đó, lúc lúc, cơ thể không kìm được mà co giật, miệng phát ra những âm thanh kỳ quái.

    Đôi môi của nó nhuốm mùi tanh của máu, nhưng nó vẫn không ngừng cắn thật chặt răng vào môi.

    Chỉ một lát nữa thôi, cố chịu đau thêm một lát nữa... Cố kiềm chế bản thân... Đừng quan tâm đến việc cậu ta làm, đừng nghe cậu ta nói bất kỳ điều gì... Bây giờ không có anh Hoàng ở đây, nó phải tự mình vượt qua... Không được lên tiếng... Không được phát ra tiếng động...

    Thảo Linh tự giày vò mình trong những suy nghĩ...

    Đầu nó như muốn nổ tung, toàn thân run lên bần bật, miệng vẫn cứ mấp máy, từ cổ họng vang lên một thứ âm thanh kỳ quái, không hiểu là tiếng gì.

    Nó chỉ biết bản thân không được lên tiếng... Không được để phát ra tiếng động nào... Nó không muốn quá khứ lặp lại...

    Nó không muốn... dì đánh nó...


    Thảo Linh lau vết máu trên môi, chậm rãi nhìn bản thân trong gương. Môi nó hình như vết rách hơi lớn, chắc phải cần đến phòng y tế xin mấy miếng băng y tế để dán tạm lại.

    Nó khẽ lau mồ hôi trên trán, kiềm chế tâm trí thật tốt rồi bước ra...

    Thế nhưng, dường như ngay lập tức, đôi chân của nó khựng lại. Toàn thân như cứng đờ lại, đôi mắt được ẩn sau cặp kính cũng mở to đầy ngạc nhiên. Nó mấp máy miệng:

    - Ngọc Bảo...

    Ngọc Bảo không biết đã đứng ở trước cửa nhà vệ sinh từ khi nào, cậu ta rụt rè nhìn vào bên trong, đằng sau đôi mắt luôn luôn nhìn xuống phía chân ẩn chứa một điều gì đó khó nói. Cậu ta khẽ nhìn với ánh mắt thăm dò, ý đồ dường như lại mịt mờ, khó đoán.

    Cậu ta thấy Thảo Linh đang nhìn mình chằm chằm, liền cụp mắt xuống, quay lưng, nói nhỏ:

    - Thầy thể dục gọi cậu...

    Rồi vội vã bước đi. Như vừa bị bắt quả tang chuyện gì.

    Thảo Linh nuốt nước bọt ực một cái trong cổ, lại cảm thấy cổ họng quá khô, nhất thời không nói nên lời. Ngọc Bảo... Cậu ta phản ứng quá kỳ quái. Có phải... cậu ta đã nhìn hay nghe thấy gì...?

    Nếu cậu ta đã nhìn thấy... Liệu cậu ta có kể với mọi người về nó? Không. Cậu ta cũng giống nó, hai người bị cô lập. Cậu ta làm gì có bạn. Mọi người còn chẳng thèm nói chuyện với cậu ta tử tế lấy một câu.

    Nhưng... phản ứng cậu ta thật sự rất kỳ lạ... Không phải bình thường cậu ta ăn nói lắp bắp... tại sao tự dưng lại nói trôi chảy không vấp?

    Nhất định... cậu ta đã nhìn thấy...

    Suốt giờ học, Thảo Linh bắt buộc phải chịu đựng sự "phát tiết" của Duy Khánh trong im lặng. Thế nhưng nó không biết, nó càng im lặng, Duy Khánh càng bực tức. Vì cậu ta ghét việc người khác dửng dưng với mình kiểu đấy. Và cậu ta, có lẽ sẽ còn làm khó Thảo Linh nhiều hơn nữa.

    Thảo Linh một bên cam chịu với Duy Khánh, một bên lại không ngừng thăm dò Ngọc Bảo. Bí mật của nó... nếu cậu ta làm lộ ra... thật không hay chút nào...

    Tiết cuối.

    Duy Khánh lại tiếp tục bỏ tiết. Cậu ta lái chiếc mô tô phân khối lớn, tiếng động cơ như tiếng máy xát lúa, khói đen phủ đầy sân trường, tốc độ như tia chớp phi ra cổng trường.

    Cổng trường đang kiên quyết đứng yên, cũng vì thương xót cho sự sống méo hay tròn của mình sau này mà tự động mở to ra tạm biệt đại thiếu gia đi.

    Thảo Linh che miệng, khẽ giấu tiếng thở phào của mình. Chỉ mới mấy tiếng ngồi cùng cậu ta thôi, sao nó lại có cảm giác như cả mấy thế kỷ trôi qua. Thật là khó sống với kiếp nô lệ phục vụ chủ nô này của nó...

    Chuông báo ra về vang lên một cái, trong khi đám bạn cùng lớp đã dọn hết mặt bàn không thiếu thứ gì, chuẩn bị balo cặp sách ra về, Thảo Linh vẫn cực kỳ từ tốn chậm rãi nhét đồ đạc vào trong cặp. Bọn bạn kia thì chắc hẳn sau giờ học còn phải đi chơi đùa với nhau, thế nên mới dọn đồ thật sớm, đến khi cô giáo dạy Vật Lý bước ra khỏi lớp thì tất cả đều ùa ra như kiến tránh lũ.

    Thảo Linh lại chẳng có bạn. Nó cũng chẳng cần phải vội vã đi chơi. Có vẻ hơi lập dị nhỉ?

    Nhưng không phải chỉ có mỗi nó đâu. Hiện tại, trong lớp vẫn còn cậu bạn Ngọc Bảo đáng nghi kia nữa.

    Ngọc Bảo với nó về căn bản là giống nhau, đều bị cô lập, không nói chuyện với ai, không có bạn. Nhưng thực tế, cậu ta là "bị cô lập", còn nó là tự động để mình "bị cô lập".

    Nó không thích nói chuyện, đám con gái ồn ào đến chết với mấy bộ phim có ai đó đẹp trai chúng nó xem, xí xớn lên xuống với mấy cái móng được làm nail đỏ chót đính đá già nua của chúng nó, hay là khoe được người yêu tặng cho thỏi Bourjois Velvet Pháp, hay Chanel... Đám con trai thì suốt ngày bar bọt, gái gú,...

    Nó còn chẳng thèm quan tâm đến bọn trong lớp, điểm mặt chỉ tên, trong danh sách đen của nó chỉ có duy nhất 5 người, cũng là 5 người duy nhất nó nhớ tên, bây giờ thì có thêm Ngọc Bảo, là 6 người.

    Với nó, Ngọc Bảo luôn là một cậu bạn kì quái. Đám bạn bình thường sẽ nghĩ cậu ta kì quái vì cái tật nói lắp, còn nó thấy cậu ta kì quái vì cậu ta thực ra đâu có nói lắp, thế mà vẫn giả vờ làm gì?

    Cậu ta có vẻ đã nhìn thấy gì đó, lại còn cố tình như mình không nhìn thấy...

    - Ngọc Bảo này...

    Thảo Linh sắp xếp hết đồ vào cặp xong thì dừng lại trước bàn của Ngọc Bảo, từ tốn dò hỏi cậu ta.

    Ngọc Bảo vẫn bộ dạng ấp úng, đôi mắt vô thức cụp xuống, nhỏ nhẹ nói:

    - Cậu... có... có chuyện... gì... gì sao...?

    Thảo Linh hít một hơi khí lạnh, hỏi:

    - Hôm nay trong nhà vệ sinh, cậu đã nhìn, hay nghe thấy gì?

    -...

    Ngọc Bảo lại cúi thấp đầu, từ góc nhìn của Thảo Linh, có thể thấy hai tay cậu đang nghịch nghịch cái khóa kéo của ba lô.

    Cậu ta, không phải đang bối rối, mà là đang cực kỳ lý trí, lý trí, để quyết định xem có nên nói với nó hay không. Nó chỉ nhìn qua, nhưng có trực giác mách bảo như vậy.

    Thảo Linh thở dài, hít thở đều, rồi nói tiếp:

    - Tớ...

    - Tớ biết!

    Ngọc Bảo đột ngột ngắt lời, cậu ta đưa đôi mắt đen gần như là trong suốt nhìn thẳng, mặt đối mặt với Thảo Linh. Cái nhìn đầy u ám của cậu ta khiến nó chợt thấy rùng mình, có cảm giác còn căng thẳng hơn cả khi ngồi cùng Duy Khánh nữa.

    Ngọc Bảo nói tiếp, cực kỳ trơn tru, không vấp, không hề giống một người có tật nói lắp:

    - Hội chứng Tourette. Đúng chứ?

    Thảo Linh nhíu mày. Hóa ra trước giờ, cậu ta còn cao tay hơn cả nó. Cậu ta là giả vờ bị cô lập, là khiến cho mọi người cô lập bản thân mình.

    Cậu ta biết tất cả. Chết tiệt.


    Trên đường đi về. Thảo Linh im lặng, đưa đôi mắt qua mắt kính mờ mờ nhìn cảnh vật xung quanh. Đã bao lâu kể từ lần cuối cùng nó nghe thấy cụm từ "Tourette"? Có lẽ... cũng là từ khi anh Hoàng có thu nhập ổn định dần, anh trả tiền sinh hoạt đều đặn hơn cho dì, và nó cũng ít phát bệnh hơn.

    Tuy là có thỉnh thoảng, nó vẫn phát bệnh, không theo chu kỳ, nhưng thường vào lúc nó căng thẳng, thần kinh bị ảnh hưởng thì mới bị, hầu hết đều vào lúc không có ai, và chỉ kéo dài trong 5 đến 10 phút, có lúc nhiều nhất cũng chỉ có 12 phút.

    Anh Hoàng vẫn đều đặn đưa nó đến bác sĩ tâm lý, bác sĩ bảo, sự việc đang tiến triển theo chiều hướng tốt lên. Nếu giữ được tâm trạng tốt, chắc chắn Thảo Linh sẽ ít phát bệnh hơn.

    Nhưng chỉ là khi nào đó có tâm trạng tốt.

    Những lúc bị lũ bạn trong lớp bắt làm bài tập hộ, nó có phát bệnh một lần, nhưng là trong lúc đang chuẩn bị ra thể dục, và thầy y tế Minh Tú kịp thời nhìn thấy, vì thế nó có thể tạm thời che giấu với đám bạn, ngồi trong phòng y tế cho đến lúc hết.

    Những người biết nó bị hội chứng Tourette không quá 10 người, và nó mong, không có quá nhiều người biết điều đó. Nó không muốn gây chú ý. Nó không muốn ai biết nó bị căn bệnh liên quan đến thần kinh. Điều đó với nó không khác nào lưỡi hái Tử Thần. Hội chứng Tourette không phải ai cũng hiểu rõ, nhiều người mê tín còn bảo đó là do bị ma nhập, hồn nhập gì đó.

    Vì vậy, nó sợ. Nó không muốn ai biết.

    Nhưng bây giờ, Ngọc Bảo đã biết...

    Chương trước <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/8/16
    BongBongTuyettáo đỏ mini thích bài này.
  10. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 5: Đôi bạn bị cô lập
    [​IMG]

    - Cậu bị thế này bao lâu rồi?

    Ngọc Bảo sóng bước cùng Thảo Linh, đôi mắt mênh mang không rõ đang nghĩ điều gì. Nó mím môi, có điều khó nói:

    - Ừm... Được chừng mười năm rồi...

    Ngọc Bảo lại im lặng, chẳng nói gì nữa. Thảo Linh có để ý, con đường này ngược với đường hàng ngày cậu vẫn đi. Nó không quan tâm nhiều thứ, nhưng một khi đã nhìn thấy qua là sẽ nhớ ngay không quên được.

    Nó vô thức hỏi:

    - Sao cậu phải giả vờ?

    - Chuyện gì?

    Cậu ta hỏi lại.

    - Chuyện nói lắp.

    Nó bần thần nhìn một con mèo đang trèo trên mái nhà, một bác gái đang cầm chổi đuổi nó, à, miệng con mèo đang ngậm một con cá rõ to. Đồ tham ăn. Bị đuổi cũng phải.

    - Hồi bé tớ có bị nói lắp.

    Ngọc Bảo đột nhiên nói. Thảo Linh hơi giật mình, biết ý, vội vàng tập trung vào chủ đề, đưa ánh mắt chờ đợi cậu nói tiếp.

    - Bố tớ... rất ghét tớ. Ông ấy ghét cách tớ được sinh ra. Những lúc đối mặt với ông, tớ không nói được gì, cứ nói được một chút lại ngập ngừng, một lát sau mới nói được từ tiếp theo. Lâu dần nó là phản ứng quen thuộc. Khiến tớ bị nói lắp. Bây giờ thì tớ sửa được cũng khá lâu rồi. Nhưng bố tớ cũng vẫn không chấp nhận tớ. Ông ấy, không muốn ai biết có đứa con như tớ...

    Thảo Linh trầm ngâm, càng ngày càng bị hút vào câu chuyện. Từng câu từng chữ Ngọc Bảo nói, đang in sâu dần vào tâm trí nó. Cậu ấy, cũng là một đứa trẻ đáng thương và tội nghiệp, như nó vậy.

    - Nhưng cậu vẫn có thể sống như bình thường, tại sao lại cố tình tách biệt mình ra?

    - Cậu không hiểu sao? Nếu cứ bình thường mà sống, để cho mọi người biết tớ là con của ông ấy, bố tớ không thích như thế. Chi bằng giả vờ nhẫn nhịn, để mình là người yếu thế, mọi người sẽ tưởng tớ yếu đuối mà không nghĩ đến tớ là con của ai. Tớ muốn giúp bố tớ, từng chút một. Cho dù ông ấy không thích tớ, tớ vẫn yêu quý ông ấy... Nếu ông ấy không muốn ai biết có đứa con như tớ, tớ cũng sẽ làm như vậy.

    Ngọc Bảo lại chìm vào trong thế giới của riêng mình. Đôi mắt đen của cậu lại cụp xuống đầy buồn rầu. Thảo Linh thầm thở dài trong lòng, hỏi tiếp:

    - Cậu có sao không nếu kể cho tớ nghe chuyện này?

    - Hừm... Không sao đâu. Tớ cũng muốn chuộc lỗi với cậu mà.

    Ngọc Bảo mỉm cười nhìn nó, hiền như một con mèo con.

    Nó hơi chếch đầu, thắc mắc:

    - Chuộc lỗi? Chuyện gì?

    - Về chuyện của Duy Khánh đó... Thực ra, tớ không nghĩ Duy Khánh, cậu ta lại đối xử với cậu như thế...

    Thảo Linh khẽ thở dài đầy chán nản:

    - Thôi đi, đừng nhắc đến cậu ta.

    Đúng vậy, nhắc đến cậu ta chỉ tổ làm bực mình. Cậu ta nhất định là một tên cực kỳ cực kỳ đáng ghét.

    Nó thầm chửi rủa trong bụng.

    Cả hai cứ bước đi như thế, cuối cùng đã gần đến nhà Thảo Linh. Nó nhìn hai con ngõ nhỏ trước mặt, một suy nghĩ vụt lướt qua. Mỉm cười, nó hỏi Ngọc Bảo:

    - Sao cậu lại đi về cùng tớ? Bình thường cậu đi đường ngược lại mà.

    Ngọc Bảo đang mím chặt môi suy nghĩ gì đó, nghe Thảo Linh hỏi thì đột ngột ngớ người, mất mấy giây mới trả lời được:

    - Ừm, tớ về thăm mẹ. Nhìn thấy không? Con ngõ 12 kia kìa.

    Nói đoạn, cậu chỉ tay về phía con ngõ có đề biển số 12. Đó cũng là con ngõ mà Thảo Linh đang sống nhờ ở nhà dì.

    Mặc kệ thái độ kì lạ vừa nãy của Bảo, Thảo Linh còn chẳng cả thèm suy nghĩ nhiều, nó gật gù:

    - Kì ghê ha! Sao cậu ở đây mà tớ không biết nhỉ?

    Bảo cười hiền khô, tay phải đưa lên gãi gãi đầu:

    - Đâu có đâu. Tớ không ở đây, chỉ có mẹ tớ thôi. Ừm, tớ sống với bố...

    Nói rồi, cậu lại cười, nhưng trong đôi mắt có chút gì đó hơi buồn rầu.

    Thảo Linh khẽ lấy đôi mắt nhanh chóng bắt gọn được khoảnh khắc ấy. Nhưng nó vẫn khá tế nhị, không nói về vấn đề kia nữa mà tự động chuyển chủ đề:

    - Nhà mẹ cậu ở đâu?

    - Ừm... - Ngọc Bảo đưa đầu, mắt đảo quanh tìm kiếm. Cuối cùng, cậu dừng lại ở căn nhà nhỏ cạnh khu vườn chuối, đưa tay chỉ về đó rồi cười với Linh - Đó, là nhà mẹ tớ đang sống.

    Thảo Linh im lặng quan sát một vòng quanh ngôi nhà, không thể nói gì hơn. Nó thoáng thấy bóng anh Hoàng ở phía xa, nghĩ gì đó rồi vẫy tay với Ngọc Bảo, chạy lại chỗ nhà mình:

    - Nhà khá gần nhà tớ đó nhỉ? Anh tớ ở kia rồi, tạm biệt!

    Ngọc Bảo cũng dừng lại chiếc căn nhà nhỏ lụp xụp kia, cậu đứng im một chỗ đó nhìn bóng dáng Thảo Linh đang chạy đi. Khóe miệng tự động đưa lên nở một nụ cười, đôi mắt cậu sáng lên.

    - Thảo Linh!

    - ...

    Thảo Linh đang chạy, nghe tiếng con trai gọi thì đột ngột dừng lại, quay lại phía sau, đưa đôi mắt ngạc nhiên nhìn về Bảo.

    Cậu đang đứng cười đằng xa, ánh nắng vàng ươm của buổi trưa khiến đôi mắt cậu càng thêm trong suốt. Nó hơi sững người, từ trước giờ chưa từng thấy cậu ta cười tươi đến thế, đến nỗi lộ cả chiếc răng khểnh đáng yêu đang lấp ló trong nụ cười.

    Bảo có vẻ thích thú, hét lớn. Tiếng cậu vừa đủ, nhưng con ngõ lại phản thanh, tiếng hét vang vang đến tai Thảo Linh:

    - Chúng mình là bạn rồi đúng không?

    Câu hỏi khiến Thảo Linh bật cười. Trước giờ chưa có người nào hỏi nó như thế, cũng chưa có ai chủ động làm bạn với nó cả. Sự việc này có hơi bất ngờ nhỉ? Nên xem chuyển chỗ là tốt hay xấu đây?

    Không để cậu bạn chờ lâu, Thảo Linh gật gù, cũng hét thật to, để âm thanh vang lại đến chỗ Ngọc Bảo:

    - Ừ! Chúng mình là bạn! Đôi bạn bị cô lập!

    Rồi chạy về phía anh Hoàng. Cậu bạn phía sau cười đầy thích thú, làm ánh nắng vàng như giòn tan, ngọt lịm.

    Vụt tắt.


    - Anh!

    Thảo Linh chạy thật nhanh về phía anh Hoàng. Đôi chân không cẩn thận mà ríu cả vào nhau, vấp vào một viên đá, mất đà, không thăng bằng được chuẩn bị phi thẳng xuống đất.

    Hoàng phản ứng thật nhanh. Hồi trước Thảo Linh cũng suốt ngày bị vấp đá rồi ngã tơi bời hoa lá như thế này, lâu dần anh cũng rèn được phản xạ nhanh. Lần này cũng thế, anh đưa tay đỡ lấy cô em gái trẻ con của mình, chưa kịp để nó bình tâm lại đã vội mắng yêu:

    - Suốt ngày đi không nhìn đường! Cái con bé này!

    Thảo Linh chỉ được có thế. Trước mặt Hoàng, nó luôn muốn là một cô nhóc trẻ con, thích nũng nịu, hay bị ngã. Nó dụi vào ngực anh, hít hà hương hoa trên áo anh. Ừm, còn có cả mùi ngải cứu, ấy, còn có quế, hồi, sụt sịt, mùi hành nữa!

    Nó vòng tay ôm anh, ngẩng mặt cười tít mắt với anh:

    - Anh Hoàng chết nhé! Đi ăn lẩu với ai mà có mùi ngải cứu, hành, rồi quế, hồi!

    Hoàng đưa tay ôm trọn lấy em gái, nhấc bổng cô lên, vừa xoay một vòng vừa nói:

    - Gớm! Cô lại còn tra hỏi anh nữa cơ! Anh đang chuẩn bị nấu lẩu ở cửa hàng để mời tiểu thư là cô xuống ăn đấy!

    Nó ngạc nhiên trong mấy giây rồi lại tít mắt:

    - Oa! Thích quá, anh Hoàng cho Linh ăn lẩu!

    Nói rồi vẫn chưa buông anh ra, thủ thỉ với anh:

    - Anh cứ chiều em thế này, vợ anh sau này ghen chết! Hi hi.

    - Ơ hay, con bé này! Lại còn trêu anh!

    Hoàng vươn tay định véo má nó, ai ngờ nó lại nhanh chân hơn, chạy biến mất, lúc chạy còn không quên làm điệu "lêu lêu" như hồi nhỏ.

    "Rầm."

    Nụ cười trên môi Hoàng bỗng cứng lại. Cô em gái trước mặt đang chạy nhảy vui đùa lại vấp phải hòn đá ngã rầm xuống đất. Anh lo lắng hết sức, chạy thật nhanh lại, dựng người Thảo Linh lên.

    Nó vẫn còn cười ha ha, hai tay xua xua tỏ vẻ không sao. Nó cười cười, đưa tay sụt sịt mũi:

    - Anh Hoàng! Em không sao! Chỉ là mũi, ngứa ngứa thế nào ấy...

    Hoàng lắc đầu, không biết nên lo lắng hay cười an tâm, đôi mắt nâu nhìn hai hàng máu đang chảy ra từ mũi nó, khẽ thở dài. Con bé này, lớn rồi mà cứ như con nít.

    Chương trước <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/9/16
    BongBongTuyettáo đỏ mini thích bài này.
  11. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 6: Nhà là nơi...

    [​IMG]


    - Anh Hoàng, cho thêm rau muống!

    Thảo Linh hùng hổ nói lớn. Trên mặt vẫn còn giữ nguyên vết tích hồi chiều là hai cái giấy thấm nhét vào mũi.

    Hoàng cố nhịn cười nhìn bộ dạng cô em gái của mình, chiều lòng cô em gắp thêm rau muống vào nồi lẩu đang sôi ùng ục.

    Hôm nay chẳng qua cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác. Thế nhưng Hoàng lại đột nhiên nảy ra ý làm một nồi lẩu cho hai anh em ăn. Cũng chả có mấy khi hai anh em được ngồi ăn xì xụp với nhau thế này.

    Cũng may hồi sáng là chuyến hạt giống duy nhất trong ngày, thế nên anh mới có dịp rảnh rang để dọn cửa hàng sớm mà ăn uống với em gái.

    Hai anh em ăn uống một hồi, bên ngoài cửa vang lên tiếng chuông báo. Hoàng dừng lại, đặt đũa lên bát, ngạc nhiên nói thầm trong bụng: “Quái nhỉ! Giờ này rồi mà còn ai tới nữa... Mình đã đề bảng đóng cửa ở ngoài rồi mà...”

    Thảo Linh đang gắp dở miếng đậu nóng, liền vội đặt vào trong bát, thúc giục anh trai:

    - Anh! Mau ra xem ai đi!

    - Ừ, chờ anh một chút!

    Hoàng lau tay, tiến ra phía cửa lớn.

    Căn phòng bếp bé nhỏ giờ chỉ còn lại Thảo Linh đang tập trung ăn. Nó với tay, giảm lửa xuống, để nồi lẩu sủi lăn tăn chờ khi nào anh Hoàng quay lại thì ăn chung.

    Nó thì bận ăn uống đấy, nhưng tai vẫn lắng nghe rõ mồn một cuộc nói chuyện bên ngoài.

    Có vẻ người vừa mới vào là một cô gái, nghe giọng thì còn khá trẻ, giọng rất trong, lại dịu dàng, khỏi phải nhìn, Thảo Linh tự động chắc nịch đây nhất định là một người con gái xinh đẹp.

    Có tiếng anh Hoàng nói:

    - Xin lỗi, tớ quên mất. Tầm này cậu hay đến lấy hoa mà nhỉ?

    Cô gái kia có vẻ đang cười, giọng điệu đầy tự nhiên:

    - Ừm. Thật ngại quá. Cậu đã để biển đóng cửa bên ngoài rồi mà tớ lại...

    Thảo Linh nghe sơ qua, có vẻ hai người này là bạn bè đây...

    - Không sao. Tớ với em gái đang ăn lẩu bên trong thôi... Đây, cậu chờ một chút, tớ đã chuẩn bị xong hoa từ hôm qua cơ...

    Hoa từ hôm qua? Là chậu hoa hướng dương nó trồng ấy hả?

    - Ồ, vẫn đẹp như mọi khi. Cảm ơn cậu nhé! ... Ừm... Tớ sẽ gửi tiền vào tài khoản cậu nha.

    - Ấy, không cần. Lần trước cậu lấy cũng đã gửi gấp đôi số tiền đúng giá gốc của nó rồi. Coi như chậu hoa này không cần phải trả nữa.

    - … Ơ... Như thế sao được...

    - Làm sao không được chứ! Cậu cầm về đi. Cẩn thận kẻo gẫy thân nhé!

    Thảo Linh mải nghe ngóng, đã rời hẳn khỏi bàn, áp sát vào vách tường mà hóng. Anh Hoàng thật là quá tử tế và tốt tính, cái gì cũng phải công bằng.

    - Ừ, thế cảm ơn cậu trước nhé. Tháng sau tớ sẽ lại đến lấy.

    Nó nghe thấy tiếng hai người bên ngoài chào tạm biệt nhau, vội vàng chui về chỗ, giả vờ như đang ăn uống rất chăm chú.

    Một lát sau, Hoàng quay trở lại, có chút ngớ người nhìn Thảo Linh. Con bé bây giờ đang nhìn anh với con mắt sáng loáng như hai cái đèn pha ô tô vậy.

    - Anh Hoàng...

    Nó nói bằng giọng nũng nịu, sáp lại gần Hoàng, cười cười đầy nghi ngờ.

    Hoàng cười thầm trong bụng, lấy một ngón tay đẩy đầu nó ra, mắng yêu:

    - Con bé này! Lại muốn gì đây?

    - ... Hm... Chị gái vừa nãy... là bạn gái anh?

    Nó cười khúc khích, tít mắt chờ câu trả lời từ anh. Hoàng hơi ngớ người rồi cười phá lên, lấy hai tay bẹo bẹo má Thảo Linh, nói rành mạch:

    - Không phải đâu cô ạ! Khách hàng của anh đấy!

    Thảo Linh có vẻ hơi thất vọng, nó bĩu môi nghiêm trọng nói:

    - Hừm. Vậy sao... Thật là quá quá quá sức đáng tiếc!

    Nói xong, nó ngúng nguẩy đầy chán nản quay về chỗ, đưa gương mặt đầy tiếc nuối về phía Hoàng.

    Hoàng lắc đầu, chỉ còn biết cười thầm cho qua.

    Hôm nay Thảo Linh không có bài tập nên được anh Hoàng đặc cách cho ngồi xem ti vi một buổi. Nó hay có thói quen nằm ườn xuống ghế, đầu tựa vào chân Hoàng, vừa nhai bim bim vừa xem ti vi.

    Với thói quen này của cô em, Hoàng chỉ có thể cốc nhẹ vào đầu nó một cái. Chiều nhiều thì được nước làm tới đây mà... Thế nhưng, Hoàng lại cứ muốn nuông chiều nó mãi như thế này. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, nó cũng vì thế mà long đong chao đảo. Nó thực ra chẳng muốn học trường đang theo học chút nào, nhưng cũng vì học bổng, lại muốn giúp đỡ anh nên mới thi vào.

    Hoàng biết. Và lại càng thương em gái nhiều hơn. Bố mẹ mất, gánh nặng trên vai anh lại càng đè nén thêm. Thế nhưng anh không bao giờ oán trách lấy một câu. Với việc chăm sóc em gái, gây dựng lại cửa hàng của bố mẹ như ngày trước, đều là do anh tự nguyện làm. Chỉ cần cuộc sống em gái có thể tốt hơn...

    Trên ti vi đang chiếu đến bản tin buổi đêm, Thảo Linh đã ngủ quên mất trên chân Hoàng từ bao giờ. Đôi mắt nó nhắm nghiền lại, hàng mi cong dày đôi lúc khẽ rung rung, có vẻ là đang mơ thì phải. Đôi môi dày khẽ mím chặt lại, đôi lúc hơi hé, miệng thỏ thẻ phát ra tiếng gọi: "Bố... Mẹ..."

    Hoàng trầm ngâm, âu yếm xoa đầu Thảo Linh, cái xoa đầu đầy dịu dàng, như muốn làm cho nó vơi bớt đi nỗi lo sợ vì giấc mơ, lại như đem đến cho nó sự bình yên, ấm áp.

    Anh từ từ chậm rãi đặt đầu nó xuống chiếc gối cạnh ghế. Có lẽ nó đang ngủ say, đánh thức nó dậy làm anh thật không nỡ. Anh lấy chăn mỏng ở chiếc ghế nhỏ đối diện, đắp vào bụng cho nó, lại bật quạt số vừa phải cho nó đỡ nóng.

    Ánh mắt dịu dàng của anh dừng trên khuôn mặt đáng yêu khi ngủ của nó hồi lâu, rồi nhanh chóng rời đi.

    Đêm nay vẫn còn là một đêm dài, từ bây giờ đến sáng, anh vẫn còn mấy chuyến giao cây, rồi lấy hạt giống nữa. Cứ để con bé ngủ tạm ở trong phòng nhỏ này chắc cũng không sao...



    Tại nhà của một ai đó.



    "Kính coong~!"

    "Kính coong!"

    "Kính... coo..."

    - Mẹ kiếp, giờ này còn đứa nào dám bấm chuông nhà ông đấy!

    Tiếng con trai trầm trầm vang vọng khắp căn biệt thự, có phần uể oải vì đang ngủ dở, có phần lại bực mình vì bị thức giấc giữa chừng.

    Thế nhưng, đôi mắt vẫn nhắm nghiền lại, cả người không chút nhúc nhích. Có vẻ như vẫn còn lưu luyến, chưa muốn rời xa chiếc giường thân yêu.

    Tiếng chuông cửa lại một lần nữa vang lên, âm thanh "kính coong" ngày càng như thúc giục, kèm theo cả một tiếng hét đầy chói tai, với tần số to như còi tàu làm "nao nức" lòng người:

    - Thằng ranh con! Mày có mở cửa cho chị đây vào không thì bảo!

    ...

    - Thằng mất dạy kia! Chị mày mà nhìn thấy cái mặt mày để xem tao có cho mày nát mông không!

    ...

    Xung quanh căn biệt thự ầm ĩ kia, hàng xóm đang than trời than đất với cảnh tượng "thường như chuyện ở phường" này. Vì quá thường, lại xảy ra rất thường xuyên, đến nỗi mỗi đêm đều phải nghe, ai cũng đều đang trong tình trạng lỗ tai bịt thật kín, tiếng loa trong headphone bật đến full luôn, mức độ lấn át gần như là "tám lạng một cân", thế mà vẫn loáng thoáng nghe tiếng phụ nữ chửi rủa.

    Người con gái xinh đẹp đang chửi trước cửa căn biệt thự một cách chua ngoa không khác mấy bà bán cá ngoài chợ kia vẫn tiếp tục công việc của mình. Hàng xóm đau đầu, cuối cùng chỉ biết chờ đợi một câu nói quen thuộc: "Đây!"

    - Đây!

    Căn biệt thự kia cuối cùng cũng có động tĩnh! Sau tiếng "cạch" mở cửa, một người con trai tầm tuổi 17, 18 xuất hiện như một vị cứu tinh cho các căn hộ hàng xóm xung quanh.

    Người con gái kia thấy bóng người xuất hiện, ngay lập tức tiến đến như vũ bão, một tay cấu vào cánh tay người đối diện, một tay còn lại giở chiêu khóa cổ. Chất giọng chua ngoa được tận dụng triệt để:

    - Thằng ranh con! Mày để chị mày chờ bao lâu rồi mới chịu mở cửa? Hả? Hả?

    Người con trai bất lực đau đớn với cái cổ bị khóa lại, trầm trầm đầy tức giận mà hét lên:

    - Bà già! Bà có còn là con gái không đấy! Con gái con nứa suốt ngày khóa cổ, đầu dí xuống ngực bà không thấy vô duyên à?!

    Người bên trên cười nhếch, khẽ liếm môi, tay lại càng khóa chặt hơn:

    - Ờ, thì làm sao! Mày là em trai chị thì chị mới dùng chiêu này!

    Rồi cô chỉ vào chậu hoa trước cổng:

    - Hoa kia! Mang vào. Suốt ngày để chị đây đi lấy cho...

    Trước cổng nơi cô chỉ, một chậu hoa hướng dương nho nhỏ xinh xinh, cây bên trong vẫn còn bé, mới chỉ được tầm một bàn tay nhưng lá cũng xum xuê ra trò. Cô để thằng em bên dưới tay nhìn thật kĩ chậu hoa không có gì bất thường rồi mới buông lỏng cánh tay đang khóa cổ cậu ta lại. Khẽ đẩy cậu em sang một bên, cô ngang nhiên hùng hổ xách vali vào nhà, vừa ngúng nguẩy đi vừa nói với lại:

    - À, Khánh, chị mày có việc muốn nói với mày đây! Cầm chậu hoa vào nhanh!

    Ở phía sau, Duy Khánh đang hết sức đau thương mà lắc đầu trước cái tính ngang ngạnh, khó chiều của chị gái mình - Mỹ Phương. Mặc dù đúng là hai chị em, hai người chẳng bao giờ chịu nhường nhịn nhau cái gì, gặp nhau là cãi nhau, không cãi nhau thì chiến tranh lạnh, hồi bé xíu còn cào cấu đánh đấm đủ kiểu. Mà Mỹ Phương hồi đấy rất khỏe, Duy Khánh đánh không lại cô được, cho đến bây giờ vẫn chẳng thể đấu lại tuyệt chiêu khóa cổ trăm trận trăm thắng của bà chị, hồi còn bé trước thì ngực chưa phát triển, khóa cổ cũng không khác gì mấy thằng bạn của cậu ở lớp hay quàng cổ nhau, nhưng mà lớn rồi, thế mà bà chị này vẫn giữ nguyên cái thói ấy, ngực thì cỡ D chứ đùa đâu. Lại bảo bà chị đáng ghét này, chắc chắn vẫn coi cậu như con nít thế nên mới có thể tùy tiện như thế.

    Duy Khánh lầm bầm như niệm kinh trong miệng, nhưng cũng chỉ dám nói nhỏ, thật nhỏ chỉ mình biết, chỉ mình nghe thấy thôi. Nói ghét nhau, không ưa nhau nhưng cậu vẫn là em trai của Mỹ Phương, bà chị này cũng vẫn là chị gái của Duy Khánh. Cậu nghe lời chị gái, mang chậu hoa hướng dương xinh xinh vào trong nhà, xoay người bước vào nhà, đóng cánh cổng "rầm" một cái.

    Không gian xung quanh căn biệt thự im ắng dần. Cuối cùng cái gì cũng chịu đi vào quỹ đạo của nó. Đây mới thật sự là không khí buổi đêm - hoang vu, vắng vẻ, im ắng.

    Ơ mà... Hình như có gì không đúng, đây có phải Duy Khánh - cậu bạn khó chịu ở lớp không vậy?


    Chương trước <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/9/16
    BongBongTuyettáo đỏ mini thích bài này.
  12. táo đỏ mini

    táo đỏ mini Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    81
    Được thích:
    84
    Đã thích:
    140
    GSP:
    Ap
    Bắt đầu kịch tính hẳn rùi nàng ạ. Cố gắng lên nha.
     
  13. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Cảm ơn Táo đã ủng hộ Mèo! *ôm ôm* Sẽ cố gắng đẩy kịch tính lên. :tho23:
     
  14. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 7: Bà chị già

    [​IMG]


    - Lại đây!

    Mỹ Phương ngồi ườn trên ghế sô pha với tư thế đặc biệt quái dị. Cô một tay cầm điều khiển ti vi, một tay không biết lấy đâu ra được gói bim bim, đưa bim bim lên miệng nhai rau ráu.

    Duy Khánh lắc đầu chán nản. Nhà là nơi duy nhất cậu có thể thoải thoải mái mà nghỉ ngơi, không cần phải gây sự hay phá đám ai cả. Đặc biệt, đây lại là nơi mẹ cậu từng sống trước khi mất, cậu lại càng quý trọng. Chỉ có ở đây, cậu mới được làm chính mình, hơi cố chấp, hơi đáng ghét, hơi buông thả.

    Thế mà... yên bình lại bị bà chị già kia phá đám. Nhìn cái tướng xem ti vi của bà chị kìa... Ôi chao, đúng thật là coi thường em trai quá rồi mà... Nói gì đi nữa, cậu cũng mười tám tuổi rồi, tuy có học chậm một năm, nhưng ít nhất cũng có thể tính là đàn ông, thế mà coi cái tướng bà chị kia xem, cứ như thể trong nhà này không có đàn ông con trai vậy...

    Duy Khánh cực cực khinh bỉ bà chị, ngồi ở cái ghế nhỏ cách xa cô nhất, đưa chân lên vắt chéo vào chân còn lại, tùy tiện hỏi một câu không thừa không thiếu:

    - Chuyện gì?

    Mỹ Phương đã ăn xong gói bim bim, coi như cũng xử lý được cái bụng trống rỗng phần nào. Cô đưa tay tắt ti vi, vứt cái điều khiển ti vi sang ghế bên cạnh, chỉnh lại tư thế, nghiêm túc nhìn thẳng vào mặt em trai.

    Đang định nói, dường như cơ thể biết tiếng lòng, liên tục reo réo: "Ục ột, ột, ột, ột,..."

    Không khí nghiêm túc dần trôi vào quên lãng...

    Hai hàng lông mày của Duy Khánh khẽ nhíu lại. Mỹ Phương đảo mắt khó xử, cuối cùng bất lực quá, nằm chổng kềnh xuống sofa mà ăn vạ ngay tại trận:

    - Hu hu hu. Tao không biết đâu! Đói chết đi được! Khánh, đi nấu cho chị yêu cái gì ngon ngon đi! Hu hu hu.

    Duy Khánh thở hắt một hơi, tức giận quá mà chẳng biết nói gì, liền vơ luôn cái gối nhỏ ném thẳng vào mặt bà chị. Mỹ Phương nhanh nhẹn đỡ lấy cái gối, đặt đầu mình gối lên đó, âu yếm nhìn cậu:

    - Ơ hay, em trai à...

    Con bà nhà nó. Duy Khánh thầm chửi bậy trong bụng, ngay lập tức xoay người vào bếp. Cái chiêu trò này của bà chị cậu lúc nào cũng có hiệu nghiệm. Nói thật, cứ thử nhìn cái bản mặt tởm chảy nước dãi của bà chị kia xem có phải bắt buộc đi nấu không...

    Bên trong bếp đã vang lên tiếng nồi vung xong chảo, mùi thức ăn chín thơm nức mũi bay ra quyến rũ lòng người. Ngoài sofa, Mỹ Phương đói muốn lả đi nhưng cũng chẳng chịu được, bèn chạy bay chạy biến vào bàn ăn trong bếp trực chờ thức ăn.

    Cô cắn môi, nước miếng sắp chảy lênh láng đầy sàn rồi, sao mãi mà chưa xong thức ăn...?

    Duy Khánh tắt bếp, bưng bát mì tôm trứng với xúc xích thơm nức mũi bê vào bàn cho bà chị tham ăn kia. Vừa thấy mùi thơm, lòng Mỹ Phương như reo lên, cô đỡ thật nhanh lấy, bắt tay vào công cuộc "diệt mồi". Vừa ăn nhồm nhoàm lại vừa nói chuyện:

    - Thật chứ, lâu lắm mới được thử tay nghề của em trai! Đúng là nghìn năm không đổi!

    Duy Khánh dường như đã quá quen với sự vô (nữ) tính này của Mỹ Phương, cậu trân trân nhìn cô ăn. Đôi mắt rõ ràng vừa ánh lên ý cười, lại xen chút lo lắng. Cậu trầm giọng hỏi:

    - Rõ ràng có lương đàng hoàng. Cũng là công ty của gia đình... Chị ăn ở thế nào mà lại bị bỏ đói như thế?

    Mỹ Phương đang ăn bỗng dừng lại, liếm môi lau vết mỡ trên miệng, gườm gườm không dứt nhìn Duy Khánh. Cô bĩu môi, trả lời một cách bi đát:

    - Thì thế, là tại ai mà chị đây vừa từ sân bay về đã bắt người ta đi lấy hoa cho... Haizz... Số chị đây thật khổ quá đi!

    Nghe bà chị tinh quái lý sự, cậu không kìm được xua tay.

    - Thôi thôi! Là lỗi của em, lỗi của em tất! Được chưa?

    Mỹ Phương cười hí hí rồi giơ ngón tay cái trước mặt Duy Khánh tỏ vẻ đồng tình. Cô lại cầm đũa, ăn nốt bát mì "yêu thương" mà em trai mất công nấu cho.

    Cậu nhìn chị gái, trong lòng lại chợt nhớ ra một chuyện, lông mày nhíu lại, giọng hơi gằn nói:

    - Chị cứ định làm thế đến bao giờ?

    Mỹ Phương dừng ăn lại, đôi mắt không rõ là muốn cười hay khóc. Cô loay hoay với bát mì, cuối cùng cũng nói một câu không đầu không đuôi:

    - Còn em, định cứ thế đến bao giờ?

    Hai chị em gườm gườm nhìn nhau, không ai nói một câu gì. Không khí trong nhà như đóng băng, đến nỗi có khi quay video lại người ta còn tưởng chỉ là ảnh tĩnh. Trên trần nhà, thoang thoảng khói thuốc súng bay lên, chỉ chừng như có một đốm lửa tàn xuất hiện cũng đủ để gây cháy hỏa hoạn khắp cả một khu.

    Cuối cùng, vẫn là đồ đạc máy móc tinh ý. Đúng lúc hai người nhìn nhau sắp toác mắt ra mà chưa thấy chán, tiếng chuông điện thoại của Mỹ Phương vang lên. Nhạc chuông chính là bài "Số nhọ" mới ra của nhóm nhạc Lip B.

    "Này anh thật xinh trai

    Người thật là manly

    Oh baby you make me crazy..."

    Phải nói là, rất hợp hoàn cảnh... Mỹ Phương ho khẽ, ngay lập tức bắt máy, gương mặt chuyển sang nghiêm túc.

    Dường như đầu dây bên kia là một người rất đặc biệt, cô lại thay đổi nét mặt, hai gò má hồng hồng, có vẻ đang ngượng.

    Bên cạnh, Duy Khánh thản nhiên mà "xì" một cái: "Trẻ con!"

    Chờ Mỹ Phương nghe xong điện thoại, Duy Khánh đã ăn hết một quả táo lớn vừa lấy ra từ trong tủ lạnh, cậu ném cho chị gái một quả, miệng lại nhai rau ráu quả thứ hai.

    Mỹ Phương nhanh tay đỡ lấy, cắn một miếng, hỏi vào trọng tâm:

    - Chú định chống đối bố đến khi nào?

    Duy Khánh khựng lại một chút, hai chân rung lên theo nhịp. Cậu cười khẽ:

    - Đến khi nào thì đến.

    Khóe mắt cậu hơi giật lên, tim không rõ nhịp đập. Mỹ Phương lặng im, ăn hết quả táo rồi mới nói tiếp:

    - Chị đã nhờ một người làm gia sư cho chú rồi, ngày kia sẽ đến bắt đầu dạy lại kiến thức lớp Mười. Chị biết chú không học hành gì từ đầu năm học rồi, lần này là người chị tâm huyết, cố mà học bù lại, với IQ 150 của chú, chị tin chắc bắt kịp các bạn cùng lớp không là vấn đề. Ráng mà học, cho dù giận bố đến đâu cũng không có được tự hủy hoại bản thân mình.

    Duy Khánh mím chặt môi, đồng tử hơi đảo. Cậu hít một hơi lạnh, lơ đãng nói:

    - Không học.

    Bốp.

    Ngay lập tức, Mỹ Phương cầm chỗ thừa không ăn đến của quả táo vừa nãy ném thẳng vào mặt Duy Khánh. Mặt cậu biến sắc, mặt cô tối sầm lại. Cô gằn giọng:

    - Học hay không không phải chú mày muốn là được.

    Nói xong, hai tay chống nạnh, hai chân khoanh lại, cô hếch mặt, điệu bộ "đầu gấu":

    - Chú mày cũng bao nhiêu tuổi rồi? Sai lầm, ngày xưa cho chú mày đi đo IQ mà quên chưa đo EQ. Chú nghĩ cứ tiếp tục như thế này sẽ hay lắm sao? Chống đối bố thì chú được cái gì? Chẳng lẽ chú muốn... bố phải tức đến chết thì chú mới chịu à? Chuyện của mẹ, là bố có lỗi. Nhưng suy đi cũng phải tính lại, nếu cứ để mẹ tiếp tục như vậy, không phải cách hay. Khánh, chú phải hiểu...

    - Đủ rồi!

    Duy Khánh hết nổi, bực mình gắt lên. Cậu vò vò mái tóc đang rối bời, cố gắng quên đi mảng hồi ức đen tối trong đầu. Dù thế, hàng loạt những hình ảnh, những âm thanh cứ thế len lỏi trong đầu cậu.

    Tiếng còi.

    Tiếng phanh thắng.

    Máu.

    Mẹ.

    Bố...

    Cậu nhắm thật chặt mắt lại, thở hắt một hơi. Dù đang bị những hình ảnh kia tra tấn, cậu vẫn cố nói vào chuyện chính:

    - Em biết chị bảo cô Thu Hà chuyển chỗ những người học giỏi trong lớp ngồi cùng em. Chị tốt nhất là dừng ngay đi. Đừng cố gắng vô ích.

    Mỹ Phương biết mình vừa nói không đúng chuyện. Cô cắn môi dưới, lấy lọ dầu cạnh đấy chạy lại xoa vào hai thái dương cho Duy Khánh. Vừa xoa, cô vừa xót xa nói:

    - Dừng cái gì chứ! Chú nghe theo chị thì chết ai sao? Đừng trách bố nữa, tương lai chú còn dài, sao cứ phải chấp nhặt mãi mấy chuyện đấy mà bỏ rơi tương lai của mình? Nghe chị một lần thôi. Cố gắng học bù đi. Chờ khi nào ra ngoài đời, lấy bản lĩnh của bản thân mà chống đối bố. Bây giờ vẫn còn hôi một miệng sữa, sống nhờ vào chu cấp của bố thì thôi đi.

    Duy Khánh không kìm được bật cười thành tiếng:

    - Chị nên theo làm luật sư!

    Mỹ Phương bĩu môi, lấy tay cấu cậu một cái rồi lại xoa xoa hai thái dương đầy dịu dàng. Cô buồn rầu trong lòng, nhưng lại cố dùng lời lẽ mạnh miệng một chút để khuyên bảo cậu:

    - Cứ nghe chị đi... Dạo trước chị phải quay về tổng công ty bên Pháp nên không quản thúc chú thường xuyên được. Lần này về, coi như chị đầu tư cho chú, mai sau học tập hẳn hoi, thành lập công ty bằng sức mình, về Việt Nam mà cạnh tranh với bố.

    Cậu lại tiếp tục cười, câu nói có vẻ mỉa mai nhưng lại hết sức gần gũi:

    - "Nuôi ong tay áo"!

    Mỹ Phương cuối cùng cũng không nhịn được bèn cười thành tiếng. Cô xoa đầu Duy Khánh, lấy tay nhéo má cậu:

    - Sao? Nuôi ong ở áo ai thì mặc kệ. Chú có muốn hợp tác không?

    - Hợp tác?

    Duy Khánh nhếch môi, điệu bộ cực kỳ nhàn nhã mà đút tay vào túi quần. Suy nghĩ một chút, cậu phẩy tay:

    - Chuyện gia sư tùy chị. Còn chuyện em chống đối. Mặc kệ em.

    Nói rồi, cậu nở nụ cười tươi nhất có thể, tránh xa bà chị vẫn còn đang ngơ ngác, nghênh ngang tự đại mà bước lên phòng. Mỹ Phương ở sau, nghe xong mà não bộ chưa kịp tiêu hóa, khi hiểu rồi, cô tức giận hét lớn:

    - Chú định trêu chị đây à!


    Chương trước <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/9/16
    BongBongTuyet thích bài này.
  15. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 8: Trời chuyển bão tố

    [​IMG]

    ~Ba ngày sau~

    Thảo Linh tận dụng lợi thế cặp kính to sụ che cả khuôn mặt, kín đáo liếc qua Duy Khánh một cái. Thấy cậu ta mặt không biến sắc, cơ thể hồng hào, nhịp thở đều đặn, nó mới thở phù một cái, liếc ra bên ngoài cửa sổ. Trời cuối tháng chín mà nắng vẫn vàng ươm, mấy cành cây lộc vừng lá vẫn xanh tốt, trên trời không hề thấy chút dấu hiệu nào của bão. Mà nực cười, trời này mà có bão mới là lạ.

    Thế mà lại có đấy, đúng một lát sau, trên trời kéo về những đám mây đen to, gió thổi mạnh quật vào cây lộc vừng trước cửa lớp, giật luôn mấy cái lá xanh vừa mới trồi nảy mầm. Thảo Linh hít thở sâu. Thôi chết, cậu ta thật sự có ý định học hành tử tế sao?

    Nó lại quay qua bên Duy Khánh, cậu ta vẫn đang mở to mắt nhìn lên bảng. Chỉ là đôi mắt không hề khách khí, trông trông lại giống đang muốn lườm cô giáo dạy Vật Lý bên trên đến rách mặt.

    Xung quanh bàn nó, cả lớp cũng đã nhận ra sự khác biệt của Duy Khánh, khẽ xót xa nhìn bầu trời bên ngoài, rồi sau đó lại nhìn bộ dạng phần tử tri thức lần đầu tiên được tìm thấy của cậu ta: chân đi giày Nike, quần bò đen không - hề - rách, áo trắng tinh tươm, tai bỏ khuyên, chỉ có riêng màu tóc là như cũ. Thế đấy, hai hôm nay Duy Khánh đổi gió, trời cũng chuyển mưa giông bão tố. Thảo Linh ngồi bên cạnh cũng không mấy là yên, chỉ trực đau tim với tính tình sáng nắng chiều mưa của cậu ta.

    Ngày thứ hai ngồi cùng cậu ta, Huyền Thy với mấy đứa con gái kéo nó ra góc lớp nhân lúc Duy Khánh chưa đến, dằn mặt nó từng chút một. Nó chẳng quan tâm lời chúng nó nói, chỉ để ý là mọi khi mấy đứa này sát nút mới cắp mặt đến, bảo sao hôm nay tự nhiên đến sớm thế. Nhắc mới nhớ, Huyền Thy này hình như vừa mới bị Duy Khánh "đá" thì phải. Hôm qua có lẽ là định lấy lòng cậu ta thế nên nhỏ mới tranh chức đi mua đồ sai vặt của nó. Chậc, cũng chẳng vẻ vang mấy.

    Nghe đám kia nói xong và bỏ đi rồi, nó ngẩng mặt lên, hít một hơi đầy oxi rồi quay về chỗ. Với mấy trò mèo của đám con gái này, nó chẳng sợ. Phải đạt cấp độ dã man như Hoàng My hay Duy Khánh, ít ra còn có thể đi hù dọa trong phim kinh dị.

    Thế mà lỡ khen cậu ta một câu, ngay hôm đó cậu ta không đi học, và ngay hôm sau, cậu ta như biến thành con người khác, thậm chí còn được đưa đi bằng một chiếc ô tô mui trần màu đỏ bóng loáng đến lớp. Tài xế, à không, người chở cậu ta đi chính là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, quyến rũ. Mấy bạn nam cùng trường nhìn theo chỉ biết xuýt xoa, đám con gái thì ghen tị nhìn. Thậm chí sau đó lập tức còn có tin đồn: "Duy Khánh, bố phá sản, được đại gia nữ bao nuôi!"

    Thảo Linh nghe lỏm được mấy người nói chuyện với nhau trong căn tin, suýt chút nữa không kìm được mà phụt hết nước bọt ra. Cũng may là nó nuốt lại, chứ không bao nhiêu công sức biến thành oxi của nó tan thành mây khói mất. Nó trước giờ chỉ nghe tin có giá trị, chỉ nhớ thứ cần nhớ, vậy nên cho dù nghe vào sốc đến đâu, cũng coi như gió thoảng qua tai đi.

    Cái quan trọng là Duy Khánh bớt nghịch ngợm rồi, phải chăng nên trả lại tiền coca với pepsi hôm trước của nó? Nghĩ đến giờ, nó vẫn còn tiếc ơi là tiếc. Tiền, là tiền đấy, cậu ta đổ hết mấy lon nước đi, còn không chịu hoàn tiền cho nó. Nếu không phải nó chỉ muốn một cuộc sống yên bình, nó nhất định sẽ chạy đến tát cho cậu ta một cái, đánh cậu ta cho đến què thì thôi! Đùa đấy, ai lại có khả năng đánh một cậu ấm nhà giàu bá đạo nhất trường như thế.

    Chí ít ra mấy hôm nay Duy Khánh đột nhiên ngoan hiền, không bắt nạt Thảo Linh nữa. Nó cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Ưu điểm có đủ, chỉ trừ khuyết điểm là ngày nào cũng đụng mặt nhau, ngồi cùng bàn tận mấy tiếng lận. Thời gian bình thường đã trôi chậm, lúc cậu ta dở chứng còn trôi y như rùa bò.

    Cuối giờ.

    Thảo Linh lại là người bước ra cuối cùng của lớp. Nó chậm rãi đút từng thứ vào trong cặp sách, xong xuôi, dảo chân bước ra khỏi lớp và khóa cửa lại.

    Trên sân trường giờ vắng tanh người, mưa rí rách nhỏ hạt xuống, một chút gió lạnh đi qua làm nó run bắn lên. Chết thật, Duy Khánh mấy hôm nay dở chứng còn làm ảnh hưởng đến cả thời tiết, chỉ tội cho đám dân đen sống dưới chân thiên tử như nó, ô dù không mang, áo mưa không có. Đi dầm mưa dưới thời tiết như thế này thì khác nào tự làm mình bị bệnh.

    Thảo Linh đứng co ro, nép vào một góc lan can mà xuýt xoa. Trời mưa nặng hạt, nó lại không có điện thoại, không thể gọi cho anh Hoàng đến đón. Nhìn ông trời vẫn còn đang bận trút nước thế này, không biết đến bao giờ nó mới về được đến nhà đây.

    Nó chẹp miệng một cái. Thôi thì kiếm tạm miếng gì che đầu đi về vậy. Nhìn quanh quất, nó thầm chửi rủa. Chẳng phải mọi ngày đám học sinh hay vất giấy báo, rồi túi nilon đựng linh tinh ra hành lang sao, tại lí do gì mà hành lang hôm nay sạch sẽ kì lạ vậy nhỉ? À, hình như cũng đúng. Nhà trường sắp tổ chức lễ hội mùa xuân vào tháng Một, nghe nói có rất nhiều quan chức cấp cao về dự. Mấy hôm trước nó còn nghe nói, trước lễ hội mấy tháng sẽ có đoàn thanh tra về kiểm tra vệ sinh, cơ sở vật chất các kiểu của trường để đánh giá sơ bộ thì phải.

    Nó thở dài, có cảm giác như kể từ ngày ngồi cạnh Duy Khánh, tất tần tật mọi người xung quanh đều dở chứng. Kể từ cái vụ Ngọc Bảo giả vờ nói lắp, Hoàng My chính thức khiêu chiến với Duy Khánh, Huyền Thy nhắm nó làm bia đỡ đạn, rồi còn đến vụ lễ hội mùa xuân kia nữa. Ôi ôi cuộc sống bình thường của nó, mau quay trở lại đi nào!

    Đang suy nghĩ, nó chẳng hay biết bên cạnh có người đứng cùng từ lúc nào.

    Ngọc Bảo vừa mới đi nộp bài kiểm tra của cả lớp cho cô dạy Ngữ Văn, lúc từ văn phòng đi ra, lại nhớ ngay đến cặp sách của mình vẫn còn ở trên lớp. Tầm này cũng đã muộn, học sinh trong trường hầu như đều về hết, cậu ngẫm nghĩ, có khi Thảo Linh cũng đã về mất rồi.

    Đúng thật là nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến, vừa mới nghĩ đến Thảo Linh, cậu đã ngay lập tức nhìn thấy một con bé đứng co ro gần đó, cặp kính cận che nửa gương mặt. Phì cười, cậu rón rén lại gần, đứng ngay sau nó mà nó còn không hề hay biết.

    Ngọc Bảo tỏ vẻ thần bí, thì thầm vào tai nó:

    - Cậu chưa về hả?

    Thảo Linh nghe nhồn nhột bên tai, ngay lập tức giở nắm đấm dụi về phía sau, nhắm thẳng mặt Bảo mà đấm. Trong lòng thầm nghĩ - tên dê xồm nào dở chứng đứng sau lưng bà! Ý, Thảo Linh khựng lại, nắm đấm "sắt" dừng lại trên không trung, ngay sát cái mũi tội nghiệp của Ngọc Bảo. Còn cậu bạn Ngọc Bảo, hiện tại đang trợn trừng hai mắt, miệng há hốc ra trông có vẻ kinh hoàng.

    Chỉ là cậu không ngờ, Thảo Linh bình thường ít nói là thế mà cũng có lúc đáng sợ thế này. Cậu thấy Thảo Linh vẫn đang khựng lại, bàn tay nhanh nhẹn liền gạt nắm đấm của nó xuống, vừa xoa xoa tim vừa thở phào nói:

    - Thảo Linh, cậu cũng thật cảnh giác quá đi! Suýt chút nữa đấm luôn vào mũi tớ rồi!

    Thảo Linh phủi phủi tay, không cả thèm liếc Ngọc Bảo lấy một cái. Nó quay mặt đi, chẳng thèm nói gì nữa. Chuyện cậu ta có bị đấm vào mũi hay chảy máu mũi sau đó thế nào thì nó cũng chẳng quan tâm. Đứng sau lưng người khác, rồi tự nhiên nói thì thầm vào tai với cái chất giọng thần bí kiểu đấy, nếu không phải gặp được nó còn biết dừng nắm đấm lại giữa chừng, có khi cậu sẽ còn gặp được những thành phần nhát ma, nghe động sau lưng không màng anh chị em mà đánh té tát, hoặc lại gặp được một thành phần khác lực quán tính là vô cùng, một đấm trở đi không bao giờ có thể trở lại.

    Nó nhún vai, kệ đi, coi như cậu ta gặp may.


    Chương trước <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/8/16
    BongBongTuyet thích bài này.
  16. BongBongTuyet

    BongBongTuyet Gà con

    Bài viết:
    26
    Được thích:
    25
    Đã thích:
    73
    GSP:
    Ap
    Nội dung rất thú vị, cả hấp dẫn nữa! Lót giầy hóng chương mới của chị. :x
     
  17. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    cuteonion41 Cảm ơn em đã ủng hộ chị nhé! Chị sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để đăng chương mới, dạo này cũng bận quá. :D *ôm ôm*
     
    BongBongTuyet thích bài này.
  18. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Chương 9: Không phải chúng ta là bạn bè sao?
    [​IMG]

    Ngọc Bảo phụt cười, đứng bên cạnh nó, chỉ về phía bầu trời đen kịt:

    - Không có ô sao?

    - Biết rồi còn hỏi!

    Nó đang chán ghét, mặc kệ đời mà nói một câu. Chỉ là, câu này có hơi khác với tính cách mà mọi ngày trên lớp nó vẫn thể hiện cho lắm. Ngọc Bảo lại hơi ngây ra, cậu lấy tay mình, áp vào trán nó, cảm thấy nhiệt độ hơi nóng, cậu ta sốt sắng hỏi nó:

    - Thảo Linh, cậu bị sốt hả?

    Nó khẽ nghiến răng một cái, chửi rủa một câu – sốt cái đầu cậu, có mà cả nhà cậu bị sốt! Nó đưa đôi mắt dẹt lại hình viên đạn sau lớp kính dày lườm lườm đến cháy da cháy thịt nhìn cậu ta, giọng điệu không hề vừa ý:

    - Chẳng lẽ tớ không được nói như thế sao?

    Bảo lại ngây ra mấy giây rồi ngay lập tức xua tay cười, cậu giơ ngón cái, hai mắt tít lại:

    - Không! Tất nhiên là cậu có thể nói như thế rồi! Chỉ là… kể từ lúc chúng mình là bạn thì tớ thấy… cậu có nhiều điều khác hơn thì phải…

    Thảo Linh nghe xong, đuôi mắt phải bỗng nhiên giật giật. Nó khẽ cười cợt:

    - Ồ, hóa ra chúng mình đã là bạn…

    Sự thật là nó nói có vẻ khá nhỏ, Ngọc Bảo ở bên cạnh vì tiếng mưa rơi tóc tách bên tai, lại thêm việc đang mải ngắm nó nên không nghe rõ. Cậu ngạc nhiên hỏi lại:

    - Cậu vừa nói gì vậy?

    - Không có gì. Cậu chưa lấy cặp đúng không, để tớ mở cửa cho. – Nó nhanh chóng đánh trống lảng sang chuyện khác.

    Ngọc Bảo mãi mới nhớ ra mục đích chạy đến chỗ Thảo Linh, nghe xong liền vội vã chạy lên trên cầu thang. Nó bước theo sau, ánh mắt toát ra từ đôi kính ngày càng lạnh lẽo. Chỉ là Ngọc Bảo, cậu ta nghĩ nó là bạn, nhưng, nó cũng chẳng biết có nên coi hai người là bạn không nữa. Nó trước giờ, không hề có bạn…

    Còn nhớ năm nó lớp Ba, vì hội chứng Tourette ngày càng nặng hơn do ảnh hưởng tâm lý từ vụ tai nạn của bố mẹ, cứ thỉnh thoảng trong lớp nó sẽ lại phát bệnh một lần, các bạn xa lánh nó, gọi nó là đứa bị động kinh, cô giáo cũng chỉ nhìn nó bằng ánh mắt e ngại. Nó ghét tất cả những ánh mắt đó.

    Thời học sinh cấp Một của nó đi qua không hề có lấy một người bạn. Cấp Hai, nó chuyển về một trường nhỏ lẻ gần nhà, không học lên theo từ Tiểu học lên Cơ sở ở trường điểm đã học nữa. Đâu phải ai cũng đủ để biết về hội chứng này của nó, mỗi lần nó phát bệnh, các bạn cùng lớp lại xì xào bàn tán. Cũng may vẫn còn có cô giáo chủ nhiệm của nó, cô có chồng là bác sĩ tâm lý, cũng là người bác sĩ phụ trách quá trình trị liệu cho nó đến giờ. Cả hai người đã giúp nó rất nhiều, từ việc giúp nó không phát bệnh thường xuyên nữa, đến cả việc thay đổi ánh mắt mọi người nhìn nó. Nhưng, bọn chúng chỉ là không bàn tán nữa, chứ không muốn chơi với nó. Nó rất nhiều lần bắt chuyện, nhưng đều bị phớt lờ.

    Dần dần, nó cũng không cần bạn bè nữa. Cứ một mình nó học tập, một mình nó ăn, một mình chạy thể dục, chẳng có ai bước chân vào thế giới của nó cả. Nó đâm ra ích kỷ như thế đấy. Đôi khi tự khuyến khích bản thân không nên lo chuyện bao đồng. Thế nên mỗi lần đi qua một vụ đánh nhau gần trường, cho dù là học sinh cùng lớp với nó, nó cũng lạnh nhạt quay lưng đi. Chuyện đánh nhau chỉ là chuyện cơm bữa, hơn nữa đánh nhau gần trường, kiểu gì các thầy cô giáo đi qua chẳng giải quyết. Nó cũng chẳng phải làm kẻ anh hùng để cứu mấy kẻ đi gây chuyện rồi bị trả thù. Đôi khi lại khuyên bản thân tự để người khác xa lánh mình, cho dù là biết vẫn có một số người trong lớp không hề có ý xấu với nó, chỉ là bị một số người có ý xấu đe dọa và bắt ép. Nó cũng biết, thế nên tốt nhất là tự mình tránh ra. Chẳng lo chuyện bao đồng, mà cũng không để người khác lo chuyện bao đồng thay mình.

    Vì thế nên khi nghe Ngọc Bảo nói làm bạn, nó thật sự trong tâm có đôi chút lưỡng lự. Nó cũng đã nói đồng ý, nhưng bản thân vẫn chưa đồng ý. Nó chưa từng có bạn, trước giờ cũng chẳng quan tâm bạn bè gì hết, bây giờ lại đột nhiên có bạn, không phải kì quặc lắm sao? Nó vừa muốn có bạn, nhưng lại vừa không muốn. Hình như, đã lâu rồi chưa có bạn, có hơi không quen…

    Ngọc Bảo khoác balo trên vai, chỉ vào làn mưa trắng xóa bên ngoài, hỏi Thảo Linh đang trầm ngâm:

    - Mưa lớn kiểu này thì cậu về kiểu gì đây?

    Thảo Linh thở hắt một hơi, lắc đầu:

    - Không biết nữa.

    - Thế này đi! – Ngọc Bảo đột nhiên nảy ra sáng kiến – Tớ mang ô, tớ cho cậu về ké!

    Vừa nói, cậu vừa huơ huơ cái ô màu xanh trước mặt nó, miệng cười ngoác đến tận mang tai. Thảo Linh nhìn Bảo, nhìn ô rồi nhìn ngoài trời, nhẫn tâm gạt đi:

    - Không cần đâu. Tớ đợi trời tạnh rồi đi về.

    Vốn dĩ là cực kỳ bất tiện, nó cũng chẳng muốn dây dưa thêm. Thế nhưng Ngọc Bảo bên cạnh vẫn quyết tâm đưa nó về. Dùng dằng mãi, cuối cùng trời lại đổ mưa to hơn, Ngọc Bảo bên cạnh mặt đen kịt đi. Cậu ta nói lớn làm nó giật mình:

    - Sao cậu lại như thế? Không phải đã nói chúng ta là bạn rồi sao?

    Thảo Linh hơi chớp mắt, cổ họng nghẹn lại một thứ gì đó mà ngay bản thân nó cũng không biết.




    Trời mưa tầm tã. Trên đường, người đi qua lại rất ít, chủ yếu là những người đang đội mưa về, hoặc cũng có những người vừa mới được người thân đón.

    Ngọc Bảo cao cao, cầm ô che chắn cho Thảo Linh đi nép vào bên đường. Chẳng ai trong hai người chịu nói điều gì cả. Những bước chân cứ thế tiếp bước. Mưa ngày càng nặng hạt hơn nữa. Một chiếc ô tô đen bóng vội vã đi qua, nước đọng lại trên đường bắn hết lên vỉa hè, làm một mảng áo trắng của Bảo chuyển màu nâu, lại thêm một mùi nghe như mùi nước cống. Cậu lấy người mình chùm lên người Thảo Linh, sau khi đảm bảo chiếc xe đã đi qua rồi mới tách ra, dịu dàng hỏi:

    - Cậu không sao chứ?

    Thảo Linh yếu ớt lắc đầu:

    - Không sao.

    Thế thôi. Và hai người lại hết chuyện để nói với nhau. Thảo Linh nhìn quanh quất xung quanh, dường như đang dần quên đi Ngọc Bảo đang đi bên cạnh.

    Nó nhìn trên vỉa hè, một bà cụ gánh theo một gánh hàng nặng trĩu đang đứng trú mưa. Lại khẽ liếc sang bên cạnh, một con mèo con thân ướt đẫm máu và nước mưa đang co ro trên đám cỏ ẩm mốc.

    Không có ai nhìn thấy con mèo sao?

    - Linh!

    Có tiếng gọi truyền đến từ đằng sau. Thảo Linh giật thót, có cảm giác như bị ai đó bắt thóp. Nó lúng túng đến nỗi vai va mạnh vào Bảo đang ở bên cạnh. Đúng rồi, cậu vẫn ở bên nó suốt chặng đường mà.

    Anh Hoàng dần dần đạp chiếc xe đạp thể thao lại gần hai đứa nó. Ngọc Bảo nhìn nó, rồi lại nhìn chàng trai mặc áo mưa xám đang đạp lại gần. Chẳng hiểu sao, giọng cậu lạnh đi, hỏi nó:

    - Ai vậy?

    Thảo Linh cũng chẳng còn để ý đến Bảo thái độ có khác lạ hay không. Nó hơi liếc về con mèo, lại nhìn về anh Hoàng, trả lời:

    - Anh tớ.

    Hoàng đỗ xe lại ngay gần hai đứa. Anh vẫy tay với nó, ra hiệu bảo nó vào trong áo mưa. Nhìn thấy có chàng trai đang đi bên cạnh nó cứ nhìn anh chằm chằm, anh lịch sự hỏi:

    - Em là bạn của Linh sao?

    Ngọc Bảo đang nhìn gì đó, đột nhiên như bừng tỉnh. Hai mắt cậu ta đang ngây ra, rồi đột nhiên sáng lên. Cậu cười với Hoàng, khẽ xoa tóc:

    - Dạ vâng.

    - Ồ. Cảm ơn em đã cho Linh đi nhờ ô nhé!

    Hoàng cười một cái với cậu rồi vẫy tay tạm biệt. Thảo Linh đã ngồi lên yên xe phía sau, khẽ liếc về con mèo mấy giây rồi lại nhìn về phía Ngọc Bảo, gật đầu với cậu rồi cùng anh Hoàng đi về.

    Bóng hai người khuất dần đi.

    Ngọc Bảo cầm ô lặng lẽ đứng một mình trong mưa gió, có chút gì đó hơi u ám, nặng nề. Chiếc ô tô đen hồi nãy lại quay lại, đỗ ngay cạnh cậu bên dưới lòng đường. Từ bên trong đó, một người đàn ông tầm chừng gần ba mươi tuổi, mặc một bộ vest đen, tóc tai gọn gàng, đôi mắt sắc bén ánh theo những tia nhìn thăm dò đặt trên một gương mặt góc cạnh đầy nam tính, đi ra. Anh ta cầm theo một cái ô màu đen giống màu áo, bước từng bước chắc chắn có phần vội vã về phía Ngọc Bảo. Cúi đầu cung kính trước cậu, anh ta chậm rãi nói:

    - Cậu Ngọc Bảo, bố cậu có việc cần gặp.

    Ngọc Bảo hơi nghiêng đầu, ánh mắt man mác chẳng rõ đang nghĩ gì. Cậu gõ gõ đôi giày vans đen xuống nền gạch, đưa mắt nhìn đi đâu đó, môi mấp máy:

    - Tôi biết rồi.


    Chương trước <<< >>> Chương sau
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/8/16
  19. suongthuytinh

    suongthuytinh Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    384
    Được thích:
    404
    Đã thích:
    561
    GSP:
    Ap
    Chỗ này sai dấu bạn ơi!
    Chỗ này là "nước dãi" phải không?
    Truyện bạn mấy chương đầu đọc thì cũng bình thường, sau này càng lúc càng cuốn hút hơn :-B. Chúc bạn viết tốt nha!
     
  20. meodinhdang

    meodinhdang Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    122
    Được thích:
    142
    Đã thích:
    120
    GSP:
    Ap
    Ây gu. Cảm ơn bạn đã soi hộ mình nha. :D Lúc viết với đọc lại tưởng không sót lỗi nào cơ thế mà vẫn còn lỗi. :)) Đau lòng ghê với mấy cái lỗi chính tả luôn đó.
    Vì mấy chương đầu mình chủ yếu là giới thiệu nhân vật không hà, nên ít có tình huống xảy ra. Còn về sau thì chắc chắn mình sẽ đẩy kịch tính lên nhiều hơn. :D Cảm ơn bạn đã ủng hộ fic nha! *ôm ôm* cuteonion41
     

Chia sẻ trang này