Truyện ngắn Như một tiếng thở dài

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi U Huyễn, 27/11/17.

  1. U Huyễn

    U Huyễn Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    909
    Được thích:
    3.415
    Đã thích:
    960
    GSP:
    Ap
    [​IMG]
    (Ảnh: U Huyễn)

    Con bé bảy tuổi thức giấc trong cơn đói cồn cào. Qua ánh sáng lờ mờ hắt vào lỗ hỏng của tấm vách bằng phên tre, mắt nó chạm phải cái bóng buông thõng tay, đang đung đưa trên nền đất lởm chởm đá và bùn nhão nhớp nhúa. Nó ngước nhìn, mạ nó đang đu trên một sợi dây được buộc vào đòn tay của trần nhà. Mái tóc dài của mạ nó rũ rượi, che kín hết cả gương mặt. Nó bước xuống giường, vừa đưa tay dụi ghèn mắt vừa gọi to:
    - Mạ ơi! Răng mạ leo cao rứa?

    Mạ con bé không trả lời. Với trí khôn chưa hoàn chỉnh, con bé nghĩ mạ nó đang bận việc gì đó nên cứ đứng chờ. Chờ mãi! Nắng bên ngoài đã lên cao, con bé bắt đầu khóc, khóc tức tưởi vì mạ nó cứ đung đưa trên kia mà không chịu xuống với nó. Con bé đói, đã mấy ngày qua chẳng có chút gì cho vào bụng.

    Rồi dì Út nó về. Dì chết lặng giữa nhà, chỉ biết đưa mắt nhìn sững mạ nó, dì nhìn nó và rít lên như tiếng sói tru giữa đêm trăng tròn:
    - Nhà ni nghiệp nợ chi từ kiếp trước mà chừ khốn nạn như ri. Ôn thiên, ôn còn muốn đày đọa nhà ni đến bao chừ?
    Dăm chiếc chạc khoai trong tay dì rơi vãi trên nền nhà tạm nhầy nhoẹt bùn đất và cỏ dại.

    Con bé vẫn ngô nghê níu tay dì, mắt nhìn thèm thuồng mấy cái chạc khoai khẳng khiu rồi nhoẻn cười vòi vĩnh:
    - Có khoai hả Út? Út gọi mạ xuống, rồi mình đi luộc khoai hỉ?

    Dì Út thôi khóc và bảo con bé ra suối chơi với đám bạn cùng lời hứa bao giờ khoai chín sẽ gọi về. Từ sau hôm đó, con bé không còn gặp lại mạ nó lần nào nữa. Nó bỗng trưởng thành hơn một cách bất ngờ, bắt đầu biết quan sát, biết lén nghe tiếng thở dài trong đêm của dì Út hay câm lặng trước những lời bàn tán của hàng xóm. Theo một nghĩa nào đó, mạ nó đã được đoàn tụ với bố và đứa em gái chưa kịp đầy năm của nó. Con bé cũng biết mạ nó đã bị làm nhục, ngay cái lần người đàn ông mặc áo xanh đồng phục kia ghé nhà giữa đêm muộn. Người ông ta nồng nặc mùi rượu, giọng nói lè nhè bằng ngôn ngữ khác mà nó chẳng hiểu được bao; qua tấm mành mỏng tang, nó thấy mạ quỳ bệt trên nền nhà, chấp tay xá lạy ông ta liên hồi và còn rất nhiều âm thanh lạ nhưng dì Út đã bắt nó quay mặt vào lưng dì. Nó cũng thôi tò mò bởi cơn buồn ngủ díu mắt đã kéo đến, cho đến buổi sáng hôm ấy...

    Một sáng mưa dầm sau ngày mạ nó đi chừng non tuần, dì Út gói ghém chút tư trang rách nát như gia tài quý giá nhất để đưa nó lang thang qua nhiều vùng đất lạ. Nơi nào cũng nghèo, cũng đói rách như dì cháu nó. Thời gian cứ lầm lũi trôi qua như phận người mạt vận, con bé vẫn chưa thể nói tròn câu mà cũng chỉ thỉnh thoảng lắm nó mới cất lời, phần lớn những ai đã từng tiếp xúc qua đều bảo nó bị câm. Dì Út nó từ cô gái đôi mươi xuân sắc căng tràn bỗng chốc hóa thành thiếu phụ tuổi băm với vóc dáng gầy gò, làn da sạm đen sần sùi bởi nắng gió miền Trung.

    Một chiều muộn lại mưa dầm của năm năm sau...

    Hôm nay, lão lên hợp tác xã, được anh em mời dăm cút rượu ngon. Mà thói đòi, rượu vào thì con lợn lòng lại quẫy đạp điên cuồng. Lão chân nam đá chân chiêu về nhà, càng nghĩ càng ấm ức. Lão đường đường là một thành viên ban quản lí hợp tác xã thôn, cũng cưới vợ trẻ như ai mà hơn ba tháng nay cứ phải ngủ chay hàng đêm.

    - Vợ, mẹ nó chứ...
    Lão lẩm bẩm chửi thề, sự bức bối khiến thân dưới lão nằng trịch, nhức nhối thêm. Vợ lão trẻ hơn lão những hai mươi tuổi, anh em thiên hạ cứ tưởng lão phải chùng chân mỏi gối sớm, có ai ngờ lão vừa nuôi vợ vừa nuôi cháu vợ rồi giờ lại thêm cái trống trước bụng vợ mà con vợ thì cứ nhơn nhơn chẳng biết thân biết phận, suốt ngày viện cớ chửa đẻ để lãng tránh nhiệm vụ thỏa mãn chồng. Về đến nhà, lão toan đi tắm táp cho bớt nhiệt thì phát hiện ra con bé cháu vợ đang loay hoay nấu cơm chiều dưới bếp. Con bé dẫu gầy gò, chưa ra dáng thiếu nữ nhưng thể nào cũng là gái non. Nghĩ đến đấy, lão liền nhổ toẹt bãi nước bọt đang ứa ra đầy mồm xuống đất, xông vào bếp.
    - Nữ thập tam, nam thập lục. Con bé này cũng mười một mười hai tuổi, nằm ngửa được rồi...

    - Dượng... Đừng... Đừng...
    Mái tóc cháy nắng bết chặt vào khuôn mặt đỏ bừng của con bé. Nó rút thân hình còm cõi vào xó bếp xiêu vẹo, đôi môi xoắn vào nhau đầy khóc nhọc khi phát ra những chữ đơn kia và đưa ánh mắt van lơn lóng lánh nước nhìn người đàn ông đen nhẻm trạc tuổi năm mươi đang nhe hàm răng răng vàng khè tạo nên nụ cười khả ố trước mặt mình.

    Tràn cười khả ố khác lại vang lên, lão dượng chỉ còn độc chiếc quần đùi thủng lổ chỗ trên người. Con bé càng run sợ lại càng khiến dòng máu nóng từ bụng lão di chuyển xuống hạ bộ thêm nhanh. Lão túm con bé bằng một tay và quẳng nó lên chiếc giường tre ọp ẹp duy nhất trong nhà như người ta ném túi rác ra phố.

    Chiếc quần đùi của lão nằm lại nơi mép giường. Tiếng thét xé lồng ngực của con bé cũng trên chiếc giường ấy! Thân hình tựa đứa bé gái lên bảy lên tám của nó run lên từng cơn dữ dội, làn da chuyển dần sang tím tái, tròng mắt giãn lớn nhìn chằm chằm người đàn ông đang thô lỗ dùng đầu gối chẹt giữa hai chân nó rồi nhấp nhô liên hồi với hơi thở hồng hộc. Nó muốn khóc, muốn la lên nhưng chẳng còn đủ sức. Cơn đau từ vùng giữa hai chân lan dần, lan dần trong khắp thân thể nó, lan đến tận tiềm thức chưa từng lớn kể từ sau buổi sáng hôm ấy.

    Á...
    - Con khốn...
    Bốp!
    Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi con bé, mặt nó mát lạnh và màu đỏ loang loang. Thân thể nó bỗng nhẹ bẫng, lướt nhanh như bay, văng vẳng sau lưng là tiếng chửi thề vọng theo...
    - Mẹ dì cháu chúng mày, tao giết...

    Mùi hương thân thuộc khiến con bé hồi tỉnh, nó rụt rè đưa mắt nhìn quanh. Cây cối um tùm hai bên đường đang chuyển màu dưới ánh tà dương. Tiếng thở nặng nhọc vọng đến tai nó từ rất gần còn đầu nó đang tựa vào bờ vai gầy trơ xương của ai đó. Phản ứng thần kinh vốn chậm chạp của nó bỗng lóe sáng.
    - Út... Út... Sợ...

    - Đừng sợ, bé Nhiên đừng sợ, dì ở ni!
    Dỗ dành con bé bằng chất giọng nghèn nghẹn đang chực òa khóc của mình, nhịp chân dì Út lại càng thêm nhanh. Sau lưng hai dì cháu, tiếng chân người, tiếng la lối ngày càng gần hơn.

    - Nó kia rồi, con chó dám giết chồng...
    Lão đàn ông đã từng là chồng nghiến răng ken két, vung lưỡi rựa gỉ sét, chỉ vào vợ mình - dì Út của con bé - khi ba bốn người đàn ông là anh em họ hàng của lão đang cố túm lấy dì cháu nó.

    Dì Út con bé thở dốc bằng miệng, toàn thân túa mồ hôi lạnh ròng ròng. Trước mặt cả hai là vườn chuối xanh rì đến lạ kỳ giữa cái thời đói kém này bởi từ quả chuối đến thân chuối đều đã thành lương thực cứu đói hảo hạn tự bao giờ chẳng ai hay. Nhưng vườn chuối này lại chẳng ai manh nha dám xâm nhập vào bởi nơi đây nổi danh là vườn Rắn với hàng trăm con rắn độc, tinh ranh đến độ ít ai tận mắt thấy chúng dẫu khá nhiều người đã bỏ mạng khi cơn đói trỗi dậy nhấn chìm cả những nỗi sợ hãi.

    Người phụ nữ gầy trơ xương ôm chặt con bé vào lòng, đưa ánh mắt tuyệt vọng đến khốn cùng nhìn quanh. Vườn Rắn. Con đường dẫn đến sông. Đám đàn ông có quyền thế nhất nhì thôn này. Dì cháu nó trơ trọi giữa đất trời. Trong tích tắc cuối cùng, dì lao thẳng vào vườn Rắn. Đám đàn ông đuổi theo đều chùn chân, tiếng chửi râm ran làm náo loạn cả khoảng trống thanh vắng.

    Con bé bắt đầu khóc ngằn ngặt vì cơn đau và nỗi sợ đến chậm. Dì Út nó cũng mệt lả, cố lê những bước chân ngắn để tiến sâu vào giữa vườn. Bóng đêm nhập nhoạng dần buông phủ đất trời, mang theo hơi sương giá buốt.

    Dì Út đưa ánh mắt chưa nguôi bàng hoàng nhìn trước ngó sau rất lâu, trước khi đặt con bé ngồi tựa vào thân chuối to, trên vùng đất trống ít cỏ dại cũng như lá khô nhất. Dì cũng ngồi xuống bên cạnh nó để cảm nhận cơn đau bụng đang dần quay trở lại khi cơn sợ hãi qua đi. Nó giương ánh mắt kinh hoàng nhưng vẫn còn trong veo nhìn dì. Dì nghiến răng để không bật khóc!

    - Út... Đau...
    Con bé nói từng tiếng một qua dòng nước mắt, khi đưa tay xoa xoa vết thương vừa khô máu tươi trên thái dương dì Út. Hậu quả từ cú đánh trả từ lão dượng khi dì Út nó trở về nhà sau một ngày quần quật cùng nương rẫy, để nhận ra chồng mình đang dở trò cầm thú với chính cháu gái mình. Sẵn cây cuốc trên tay, dì chẳng kịp suy nghĩ mà cứ bổ thẳng vào lão. Buồn thay, nhát cuốc chỉ sượt qua bả vai đối phương.

    Dì Út nắm lấy bàn tay chỉ toàn da bọc xương của con bé, bóp nhè nhẹ như thầm nói rằng dì không đau rồi hỏi lại:
    - Con còn đau không?

    Con bé lắc đầu. Nước mắt vẫn tuông rơi kèm theo những tiếng nấc nghẹn.

    Bóng đêm đến, kéo theo muỗi mòng và vô số côn trùng khác. Tiếng ếch nhái, tiếng cú kêu đêm chập chập lại trỗi dậy tựa bản giao hưởng truy điệu hồn người. Con bé nép chặt vào dì Út hơn bởi dì chính là bà tiên có phép màu trong mắt nó. Nhưng nó cũng phát hiện ra rằng, toàn thân dì lạnh ngắt, chập chập lại run lên lẩy bẩy còn chỗ ngồi của hai dì cháu càng lúc càng ẩm ướt. Nó vuốt vuốt chiếc bụng tròn lùm lùm của dì, vành môi cong lên hạ xuống dăm lần trông thật khó khăn:
    - Út - chỗ - ướt. Lạnh!

    Run run vuốt tóc con bé khi cố lấy hơi lên từng hồi dài, dì Út nói chậm, nhấn mạnh từng chữ:
    - Nhiên! Trả lời dì, còn tên gì?

    - Dạ... Xuân... Nhiên... Phan - Xuân - Nhiên. - Con bé bậm môi, bấu chặt hai tay vào nhau.

    - Con phải nhớ những gì dì nói ra hôm ni, tuyệt đối không được làm trái. Được không?
    Con bé ngoan ngoãn gật đầu. Dì Út hiền hòa nhìn nó dẫu mười móng tay đã in hằn trên nền đất khô cứng.
    - Xuân là thanh xuân, là sức sống. Nhiên là an nhiên, tự tại. Bố mẹ con và dì muốn con phải được sống đúng nghĩa, một cuộc đời yên bình, hồn nhiên khóc cười. Vì rứa, con phải quên đi tất cả những chuyện đã xảy ra hôm ni hoặc trước kia, không hận thù, không phẫn nộ, không sợ hãi. Hận thù chỉ khiến con tồn tại, sống mòn. Con hiểu không?
    Con bé lại gật đầu. Hướng mắt lên trời, trăng mùng mười vừa đủ soi nét mặt người, dì Út hít một hơi dài rồi nắm tay nó đứng lên.
    - Đi, dì đưa con tìm đường ra khỏi ni.

    Hai dì cháu cứ theo bóng trăng mà đi. Chẳng hiểu lời đồn về vườn Rắn thực hư ra sao nhưng cả hai đã tìm được lối mòn qua xã bên. Cũng là lúc dì Út từ từ buông tay nó, bóng người đổ dài xuống mặt đường...

    Và!

    - Út! Con... sợ...
    Tiếng thét thất thanh vang lên. Trong căn phòng còn sáng đèn, ả đàn bà gầy gò tuổi chừng ba mươi lăm lồm cồm ngồi dậy giữa nền gạch lạnh cóng. Ả đưa mắt nhìn quanh, hai tay ôm chặt đầu, môi mấp máy chẳng tròn vành rõ chữ.

    Trên tường, chiếc đồng hồ vừa điểm năm giờ sáng. Ả nửa đi nửa bò về hướng ban-công. Ngoài trời, mặt trời màu đỏ máu đang lấp ló nơi đường chân trời. Lập cập châm lửa mồi thuốc, ả rít một hơi dài, nghe môi mình mằm mặn. Mỗi đêm, ả đều có một giấc mơ giống nhau nhưng chưa bao giờ lại vành vạnh tựa thước phim hồi ký quay chậm như hôm nay. Ngày mới liệu sẽ nắng?

    Ngồi đốt thuốc, nhìn mông lung chẳng tiêu cự chán chê, ả vào nhà, loay hoay chuẩn bị ra quán.


    (Răng - sao/ Ni - đây/ Chừ - bây giờ/ Chi - gì/ Ri - Vậy, vầy/ Hỉ - ha/ Rứa - thế/ thế à/ Mạ - mẹ/ Ôn - ông.)
     
    Muộn., sparkling, bluecat2 người khác thích bài này.
  2. Gallifrey

    Gallifrey Gà con

    Bài viết:
    38
    Được thích:
    15
    Đã thích:
    44
    GSP:
    Ap
    Đây là bài cổ vũ gây áp lực nhất của năm.2onion16.gif
    Một câu truyện rất tròn. Chua xót.
    Đọc xong tự hỏi tại sao lại có sự cách biệt xa tới vậy giữa những người viết.
     
  3. bluecat

    bluecat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    80
    Được thích:
    83
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Chào bạn, tình cờ vào đọc truyện, mình có một số cảm nhận như sau:

    Có hai thứ mình khá thích ở truyện bạn, một là nhân vật chính sau cú sốc không nói chuyện được bình thường, hai là ngôn ngữ địa phương mà nhân vật sử dụng, tạo cảm giác khá chân thật.

    Tuy nhiên, nói thật lòng những gì đọng lại trong mình sau khi đọc chỉ có thế thôi. Thứ nhất, là do bạn chọn kể những tình tiết rất nặng nề: tự sát, cưỡng dâm, hiếp dâm, chạy trốn vì bị đuổi đánh, ngất/chết vì bị thương/hư thai (đoạn này bạn kể chóng vánh quá, mình không rõ là sao nữa), nhưng cách kể còn chung chung, không có gì đặc biệt, khiến mình có cảm giác như đang xem những bộ phim đại trà của Việt Nam. Mình vẫn mong chờ sự đột phá hơn, cụ thể là trong việc khắc họa nhân vật, bối cảnh và cách chuyển cảnh. Mình xin được lấy một vài ví dụ:

    Một cơ thể người chết mà đung đưa được? Trong khi mình không thấy cảnh gió mạnh? Mà gió mạnh cũng không đến mức bay được cả người, trừ khi bão tới, mà bão tới thì hẳn con bé trong truyện phải chú ý. Hay là xác chết đang xoay tròn? Hay là kiểu như thế nào?

    Câu này dài nhưng hành động nhân vật nhanh quá, cảm giác như chưa kịp "chết sững" mà đã nói chuyện lại rồi. Mà sự so sánh phía sau khá vụng về, "rít lên" là một hành động, không thể so sánh với một danh từ "tiếng sói tru".

    Cảnh này đột ngột quá, giống như chạc khoa từ trong không trung xuất hiện, bạn nên để cảnh tự nhiên hơn bằng cách thêm ở đầu là dì Út đi đâu về chẳng hạn. (Mà chạc khoai là gì hả bạn? Bạn nên chú thích).

    Phát triển tâm lý nhân vật chóng vánh quá.

    Câu dài nhưng không đủ tả, nhiều hành động quá, bạn nên chia ra làm nhiều câu và miêu tả kĩ hơn. Ngôn ngữ khác nghe như thế nào? Mẹ quỳ trông như thế nào? Ông ta ra sao?

    Nghèo như thế nào? Mình không hình dung được.

    Lúc đầu dì Út xuất hiện mình cứ tưởng cô ấy lớn tuổi rồi, vì không thấy bạn miêu tả gì cả.

    Mưa ở trong câu chuyện như thế nào?

    Câu dài và vụng về, miêu tả mơ hồ, nụ cười khả ố là nụ cười như thế nào?

    Vì cảnh nhạy cảm nên không nên miêu tả nhiều quá, bạn làm khá ổn, nhưng cần đào sâu vào cảm giác nhân vật, cơn đau như thế nào? Nhân vật "con bé" cảm thấy ra sao ngoài đau đớn?

    Nhanh quá, thú thực mình phải đọc lại hai lần mới biết chuyện gì xảy ra. Mà bạn thiếu dấu câu ở trước chữ "á" đúng không? Còn nữa, bạn khá lạm dụng dấu ba chấm.

    Những đoạn sau bạn mắc các lỗi tương tự. Mình sẽ không đi vào chi tiết nữa. Mình chỉ nói đến những cái khác.

    Cá nhân mình thấy đoạn này hơi kịch và bị dồn ép.

    Tại sao đêm nào cũng mơ mà hôm nay lại rõ? Có sự kiện gì đã xảy ra? Vì tác giả muốn kể chuyện thôi? Câu ngay sau đó khá vô duyên, kịch và không hợp. Ngày mới là ngày nào? Hôm nay? Mặt trời lên rồi mà nhân vật còn hỏi có nắng? Câu này giống như kiểu tác giả cố kết thúc truyện vậy.

    Về cái kết, cá nhân mình thấy bạn nên hướng cho người đọc một hướng nhìn, kiểu một là có "ánh sáng cuối đường hầm", hai là tương lai đen ngòm, tăm tối, hoặc đơn thuần cho nhân vật một cái gì đó để sống, chẳng hạn lấy hút thuốc làm niềm vui. Bởi vì cái kết này giống như kể xong chuyện chính rồi thôi vậy, mơ hồ quá.

    Trên đây là cảm nhận của cá nhân mình, với tinh thần góp ý mong bạn viết tốt hơn, tuy nhiên nếu có gì khó nghe mong bạn bỏ qua.

    P/s: mình thấy cái tên truyện cũng đại trà quá.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/11/17
    Gallifrey, U Huyễn, sparkling1 người khác thích bài này.
  4. U Huyễn

    U Huyễn Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    909
    Được thích:
    3.415
    Đã thích:
    960
    GSP:
    Ap
    Đầu tiên, mình xin cảm ơn bạn đã bỏ thời gian đọc và nhận xét bài viết của mình.

    Những gì thuộc về phân đoạn tâm lý thì mình xin phép không có ý kiến vì cảm nhận là của bạn và mỗi cá nhân đều có một định dạng tâm lý, phản ứng khác nhau. Nếu không sẽ không trở thành xã hội được. Tất nhiên mình tôn trọng cảm nhận của bạn, cũng như sẽ kiên định bảo vệ cho tâm lý nhân vật của mình.

    Còn về quy luật "động từ" thì không thể so sánh với "danh từ/ cụm danh từ" thì mình thật sự chưa nghe qua, hoặc chưa được biết đến. Và nếu đây là quy luật có thật thì mình chắc chắn sẽ bất tuân.

    Tiếp đến vấn đề nhân vật mạ đã treo cổ sao còn có thể đung đưa. Hình như bạn chưa từng chứng kiến một vụ tự sát theo kiểu này thực ngoài đời đúng không? Trong các cách tự sát thì treo cổ là một trong những cách tàn khốc và đau đớn nhất. Vì đến giai đoạn gần chìm vào cái chết, cơ thể sẽ phản ứng vô cùng kịch liệt nên muốn xác chết bất động dưới dây treo thì cần phải có một khoảng thời gian, điều kiện nhất định.

    Còn nghèo thế nào? Nếu bạn đọc chậm một tý, hiểu được "chạc khoai" là gì và từng để ý đến chi tiết con bé rất đói, mấy ngày rồi chẳng có gì cho vào bụng thì có khi sẽ hình dung dễ hơn.

    Mình thì không có thói quen viết quá rõ từng chi tiết, vận dụng hết sức lực để đưa chữ vào đầu người đọc nên câu văn là của mình còn nhận định, cảm xúc là của bạn. Rất tiếc nếu chúng ta không có cùng cách nhìn.

    Cuối cùng, mình chỉ muốn nói với bạn rằng quy luật tự nhiên là mặt trời luôn lên dù bất kể ngày hôm ấy mưa giông hay bão táp.

    Thân!
     
    bluecat, bani caosparkling thích bài này.
  5. Gallifrey

    Gallifrey Gà con

    Bài viết:
    38
    Được thích:
    15
    Đã thích:
    44
    GSP:
    Ap
    bluecat Mình vẫn muốn bảo vệ quan điểm rằng đây là một bài viết hay không những vậy còn là truyện ngắn hay nhất trong gác mà mình đọc được. Hầu hết câu truyện gác đều được dồn nén trong 3 tới 5 ngàn từ lên diễn biến đều rất nhanh. Với một câu truyện để động viên các thành viên trong gác khi chị không tham gia vào cuộc thi lên mình không muốn kĩ tính bởi viết một câu truyện là một việc, viết một câu truyện bằng tất cả khả năng của mình là việc khác. Một nội dung dàn trải dù là tác phẩm nổi tiếng cũng có lỗi.

    Đây là một câu truyện có cảm xúc tuy ngắn nhưng kiến thức ngôn từ phong phú về phần mình còn phải ghi chép lại để học các vốn từ mới này.
    Còn một điều nữa mình muốn nói là góp ý của bạn rất mông lung dù rất dài thì đây là lỗi cảm nhận của bạn.

    Nếu soi mình thừa nhận câu truyện thiếu miêu tả bởi bình thường luôn là miêu tả không gian trước khi vào truyện hay chuyển đoạn, tuy nhiên mình vẫn có thể hiểu được... Truyện của bạn viết cũng tương tự thiếu miêu tả và chưa dùng cảm xúc lên không gây cho mình ấn tượng.

    Đó là quan điểm của mình. Còn về lời góp ý của bạn mình mong bạn tiếp tục phát huy nhưng phải đi kèm thực lực. Thực lực của bạn so với bài viết này mình thấy còn rất xa mới bằng được.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/11/17
    1. U Huyễn
      Em ơi, em đừng nói vậy. Bạn ấy có quyền nhận xét và cảm nhận theo cách bạn ấy muốn. Mọi lời nhận xét đều đúng, không có gì là lỗi hay sai cả. Chị cũng không phải là người viết giỏi, chị chỉ đang viết điều chị muốn mà thôi.
       
      U Huyễn, 27/11/17
      sparkling thích bài này.
    2. Gallifrey
      Chị nói đúng, em hơi quá lên rồi.
       
      Gallifrey, 27/11/17
  6. bluecat

    bluecat Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    80
    Được thích:
    83
    Đã thích:
    81
    GSP:
    Ap
    Ặc, bạn thấy truyện hay, bạn ghi chép lại để học hỏi thì liên quan gì đến mình? Mình viết dở ẹc thì mình không có quyền nhận xét à bạn? Chẳng lẽ bạn đi coi một bộ phim không vừa ý, bạn ngậm đắng nuốt cay đi về, mấy chục năm sau luyện làm phim đến tóc bạc trắng, làm được phim hay hơn mới quay lại chê bộ phim kia hả?

    Ủa mà nhận xét của mình mông lung chỗ nào? Bạn chỉ cụ thể được không?
     
    1. Gallifrey
      Đồng ý là mình hơi làm quá lên. Thứ mình thích ở câu truyện là sự cố gắng mà tác giả gửi vào, mình khá mong truyện của U, nó làm mình hài lòng bởi U đã đưa những gì của mình vào câu truyện.

      Còn về câu hỏi thì đơn giản nghĩa của từ mông lung là không cụ thể. Không cụ thể chỗ nào thì với mình một lời góp ý là giúp cho người viết sửa lỗi
      Nói rằng đoạn này thừa đoạn kia thiếu là mình thì có chết cũng không làm đâu.
      Đó là cản nhận của mình, nó chỉ là phiến diện.
      Bỏ qua đi.
       
      Chỉnh sửa cuối: 28/11/17
      Gallifrey, 28/11/17
      bluecat thích bài này.
  7. Muộn.

    Muộn. Gà tích cực Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    133
    Được thích:
    208
    Đã thích:
    116
    GSP:
    Ap
    Truyện của bạn U Huyễn vẫn vậy. Phải đọc thật nhập tâm mới có thể theo kịp diễn biến câu chuyện. Câu chữ trau chuốt không dư thừa. Bạn luôn xoáy vào những khía cạnh xấu xí của xã hội (mình rất thích đều này và ít thấy tác giả trẻ nào dám viết). Nhưng sau bao năm mình vẫn chỉ thấy "Đủ" chứ chưa đột phá qua cái bóng của chính bạn.
     
    U Huyễn thích bài này.
    1. U Huyễn
      Cảm ơn bạn đã có lời khen. Có lẽ vì mình không còn trẻ nữa nên văn cũng cay nghiệt hơn. Thật ra mình không phải người giỏi viết nên chỉ có thể viết bằng chính đôi mắt của mình, mỗi câu chữ đều là "cái tôi" của mình nên sẽ khó mà đột phá được. Không biết đây là ưu hay nhược điểm nữa? :(
       
      U Huyễn, 1/12/17

Chia sẻ trang này